bo_kinh_van
26-08-2007, 04:44 AM
- Mong mọi thứ sẽ như ngày hôm qua, để tất cả không chỉ còn trong ký ức , những tháng ngày êm đềm hạnh phúc,chưa kịp tìm thì đã phải xa.
- Đôi khi cứ buồn vì một sự đổi thay,hôm qua còn cười thân bỗng dưng nay mặt lạnh, một ai đó vừa tung tăng nhí nhảnh,chợt lầm lì nín lặng tựa vô tâm.
- Ta phải làm sao khi thời gian bên nhau sắp hết? Như những kẻ sĩ thời xưa sục sôi nhiệt huyết.Phải chia tay để tìm một ngày mai.
- Rồi ngày mai trên những con đường dài.Đầy chông gai,gian nan và thử thách.Có bao giờ ta chợt dừng lại ,lục tìm trong ký ức những kỷ niệm xa xăm?
- Và mùa xuân ra đi ,không hẹn trước.Hạ lại về với những tiếng ve kêu.Và phượng cháy hết mình không do dự,kỷ niệm lại ùa về ăm ắp lòng ta.
- Những ngây thơ hè này ta gửi trả, bà tiên chỉ cho mười tám tuổi nhiệm mầu.Ta đứng trước những ngày mai bỡ ngỡ.Trông xa vời những năm tháng qua mau.
- Giờ ta sống quẩn quanh trong hoài niệm . Có nghe tiếng nhắc nhở của cha,và những lời ru ngọt ngào của mẹ ? Ta lớn lên khi cha đang vất vả, mẹ nhọc nhằn trong những buổi chợ xa.Là chính ta nhắc mình phải nhớ . Ơn mẹ cha nuôi dưỡng ta trưởng thành.
- Ta trở về với chính bản thân ta , mãi nhớ thương về một thời áo trắng, và kỷ niệm sẽ mãi là kỷ niệm .Ai đó thở dài pha loãng những bâng khuâng.
- Ta chợt cười và cất tiếng tự ru, bằng câu hát tặng ai chỉ mình ta mới biết, thời gian trôi đâu phải là có tội.Mà chính mình đang mắc tội vu vơ.
- Thế nào rồi cũng sẽ qua mùa thi, kẻ hớn hở nhập trường mới với những khát khao.Người ngậm ngùi quay về tiếp tục dùi mài kinh sử.Đến một ngày liệu người đi còn nhớ? Đã một thời hai đứa là bạn nhau !
- Thôi ta ko xao động nữa trong tâm.Ai cũng có những điều tiếc nuối.Hôm nay ta thở dài tiễn thời gian qua rất vội.Kỷ niệm một thời , ngoan nhé ... ngủ cho yên.
Có một mùa hè chẳng bao giờ trở lại
Chỉ tiếng ve kêu trĩu cánh phượng hồng
Trang sách cũ xa rồi xa mãi mãi
Ngâm khúc nhạc lòng trong nỗi nhớ bâng khuâng
- Đôi khi cứ buồn vì một sự đổi thay,hôm qua còn cười thân bỗng dưng nay mặt lạnh, một ai đó vừa tung tăng nhí nhảnh,chợt lầm lì nín lặng tựa vô tâm.
- Ta phải làm sao khi thời gian bên nhau sắp hết? Như những kẻ sĩ thời xưa sục sôi nhiệt huyết.Phải chia tay để tìm một ngày mai.
- Rồi ngày mai trên những con đường dài.Đầy chông gai,gian nan và thử thách.Có bao giờ ta chợt dừng lại ,lục tìm trong ký ức những kỷ niệm xa xăm?
- Và mùa xuân ra đi ,không hẹn trước.Hạ lại về với những tiếng ve kêu.Và phượng cháy hết mình không do dự,kỷ niệm lại ùa về ăm ắp lòng ta.
- Những ngây thơ hè này ta gửi trả, bà tiên chỉ cho mười tám tuổi nhiệm mầu.Ta đứng trước những ngày mai bỡ ngỡ.Trông xa vời những năm tháng qua mau.
- Giờ ta sống quẩn quanh trong hoài niệm . Có nghe tiếng nhắc nhở của cha,và những lời ru ngọt ngào của mẹ ? Ta lớn lên khi cha đang vất vả, mẹ nhọc nhằn trong những buổi chợ xa.Là chính ta nhắc mình phải nhớ . Ơn mẹ cha nuôi dưỡng ta trưởng thành.
- Ta trở về với chính bản thân ta , mãi nhớ thương về một thời áo trắng, và kỷ niệm sẽ mãi là kỷ niệm .Ai đó thở dài pha loãng những bâng khuâng.
- Ta chợt cười và cất tiếng tự ru, bằng câu hát tặng ai chỉ mình ta mới biết, thời gian trôi đâu phải là có tội.Mà chính mình đang mắc tội vu vơ.
- Thế nào rồi cũng sẽ qua mùa thi, kẻ hớn hở nhập trường mới với những khát khao.Người ngậm ngùi quay về tiếp tục dùi mài kinh sử.Đến một ngày liệu người đi còn nhớ? Đã một thời hai đứa là bạn nhau !
- Thôi ta ko xao động nữa trong tâm.Ai cũng có những điều tiếc nuối.Hôm nay ta thở dài tiễn thời gian qua rất vội.Kỷ niệm một thời , ngoan nhé ... ngủ cho yên.
Có một mùa hè chẳng bao giờ trở lại
Chỉ tiếng ve kêu trĩu cánh phượng hồng
Trang sách cũ xa rồi xa mãi mãi
Ngâm khúc nhạc lòng trong nỗi nhớ bâng khuâng