PDA

View Full Version : Tình Gay !!!


Đặng Lệ Thủy
22-11-2006, 09:24 AM
Cũng như nhiều người trong giới, Tùng lao theo những cuộc tình chóng vánh của giới gay. Trong thế giới đồng tính, mối quan hệ diễn ra trong thời gian ngắn ngủi.

Ai cũng xác định, tình gay không được lâu bền bởi giữa hai cá thể đàn ông không có sự ràng buộc để có thể níu kéo họ ở bên nhau mãi mãi. Xác định rõ ràng như vậy nên những công dân trong cộng đồng thế giới thứ ba đó luôn sẵn sàng chấp nhận ra đi sau mỗi cuộc chơi tình ái.

Hạnh phúc dài lâu? ẢNh minh họa.
Ảnh mang tính minh họa.

Tùng có khuôn mặt "manly", đẹp trai với hàng râu quai nón. Song, anh thổ lộ: "Cha mẹ sinh ra mình là đàn ông nhưng ông trời làm cho bản thân, suy nghĩ của mình không đúng với bản chất ấy, biết làm sao được. Có điều tuy thích người cùng giới nhưng tôi không muốn đánh mất bản ngã của người đàn ông, nghĩa là tôi không bao giờ muốn mình trở thành đàn bà. Chính điều này khiến cho tôi luôn bị dày vò và phải luôn cố gắng che đậy cho mình bằng cái mặt nạ dày. Và hậu quả của việc làm đó đã xảy đến với tôi".

Mỗi khi có nhu cầu "tâm sự", Tùng lại lên mạng chat tìm bạn. Hầu hết dân gay trên mạng khi nhìn thấy vẻ đẹp nam tính ở anh đều "chết" như điếu đổ. Tùng cũng không nề hà và sẵn sàng "xẻ thân mình" cùng với những cuộc tình tuy xa mà gần ấy. Là dân Hà Nội chính hiệu, công việc cũng ổn định cùng với vẻ mặt lạnh tanh của Tùng khiến bất kể một người đồng tính nào gặp cũng "cảm" ngay.

Anh nói: "Dạo đang học năm cuối chuyên ngành kinh tế, tôi chơi bời nhiều lắm, không hiểu sao trong con người tôi luôn có một điều gì đó thúc giục, kêu gọi tôi tìm đến những người "giống mình". Thú thực, trước đó tôi chưa hề nhận ra con người thật của mình nhưng một cậu bạn thân học cùng đã thức tỉnh cho tôi biết mình là ai trong thế giới này".

Hồi mới "dính" vào thế giới không có đàn bà, anh luôn dằn vặt, đau khổ và tự trách mình rất nhiều. Anh sống khép kín lòng với người thân, bạn bè mặc dù khi tiếp xúc, Tùng vẫn cười nói, vui vẻ, hoạt bát. Dạo còn sinh viên, anh tham gia không thiếu một trận đấu bóng nào với đám bạn trong lớp. Tùng nhớ rõ chính trong trận đá bóng cuối kỳ năm thứ ba đại học, anh mới biết về con người thật của mình.

Hôm ấy lớp Tùng đấu với một lớp khác cùng khoa và thắng với tỷ số đậm. Đám con gái được cậu lớp trưởng vận động đi cổ vũ đứng ngoài hét khản đặc cả cổ đến tận cuối trận. Niềm vui toàn đội còn nhân lên khi bọn anh được thưởng 150.000 đồng cộng với quỹ đóng góp của tất cả các thành viên đội bạn, thành gần 500.000 đồng.

Mọi người rủ nhau mua bia, cùng đồ nhắm về ký túc xá nhậu đến hơn 10h tối. Tùng bị bọn bạn ép uống nhiều vì anh ghi được 3 bàn trong trận cầu đó. Chưa bao giờ anh uống hơn 2 vại bia nhưng vui quá, Tùng làm liên tiếp 10 vại rồi lăn quay ra ngủ nhờ phòng bạn trong ký túc đêm đó. Chuyện đã xảy ra với anh.

Tùng nhớ lại: "Chuyện đêm hôm đó tôi và cậu bạn cùng biết và nhớ rõ mồn một những gì đến với cả hai. Tôi cảm thấy rất xấu hổ và tôi biết Hoàng cũng vậy. Thế nên chúng tôi đã không dám nhìn mặt nhau, trừ những khi phải giáp mặt trên lớp. Tôi đã né tránh cậu ấy và chỉ giữ bí mật giữa hai người cho riêng mình".

Cuối năm thứ tư đi thực tập và làm luận văn tốt nghiệp Tùng có nhiều thời gian để chat, tìm bạn. Năm 2003, có thể nói là năm kỷ lục ngồi chat của Tùng vì anh thường xuyên vào mạng tìm tài liệu rồi tiện thể tìm bạn chat luôn. Người đầu tiên anh hẹn gặp là Tuấn, người Hải Phòng, làm việc và đã mua nhà ở Hà Nội.

Tùng kém anh gần 10 tuổi. Chính nhờ anh Tuấn mà có lẽ anh biết thêm nhiều điều về thế giới đồng tính nam. Chẳng hạn như, dân gay thường thích những điểm nào ở người bạn của mình, điều cơ bản nhất anh học được là cộng đồng luyến ái này không có một tình yêu dành cho hai người đàn ông. Bởi lẽ đơn giản giới gay không chung thủy và thường thích có nhiều bạn tình.

Anh Tuấn mê Tùng đến nỗi một ngày gọi tới hơn chục cú điện thoại, mua sắm quần áo, giày dép... mà không nhận không được với anh. Nhưng không hiểu sao, Tùng chỉ phục con người và bản lĩnh và coi anh như một người bạn đúng nghĩa. Bởi vì trong sâu thẳm lòng mình, Tùng không muốn mình mất một người để anh phải nể. Anh Tuấn đã tâm sự với Tùng rằng, anh rời quê lên Hà Nội với đôi bàn tay trắng, một mình lần mò với nhiều công việc khác nhau để tồn tại được tại đất Hà Thanh đắt đỏ.

Tùng kể: "Anh Tuấn tự học ngoại ngữ, tự xin việc và làm kiếm tiền nuôi bản thân, nuôi cả gia đình ở quê nữa". Theo như lời anh thì người đàn ông này đã để lại một ấn tượng khá sâu sắc. Đến giờ để kiểm nghiệm lại những người đã đi qua, ngoài người yêu anh sau này, giờ anh vẫn liên lạc với "anh trai Tuấn".

Mới đầu nghe anh Tuấn nói chuyện về những phức tạp trong giới gay Tùng hơi hoài nghi, không tin tưởng. Anh nói rằng, có người đến với mình bằng tình cảm thật lòng nhưng không thiếu kẻ lợi dụng, lừa đảo tiền bạc và nhiều thứ khác. Với anh, hơn chục năm sống tại đất Hà Nội, cay đắng tủi buồn anh đã nếm trải đủ. Cho nên anh biết ai tốt, ai xấu chỉ ngay cái nhìn đầu tiên về cử chỉ của họ.

Sau khi quen anh Tuấn, Tùng còn biết tới nhiều người khác nhưng cũng chỉ dừng ở mức độ bạn bè, rủ nhau đi uống nước nôi chứ không có chuyện gì xảy ra cả. Có lẽ anh muốn tìm cho mình một mối tình thật sự để bác bỏ cái nhận định của nhiều người là "giới gay không có tình yêu". Song trong một thời gian dài gần 1 năm thất nghiệp, Tùng không còn giữ mình "chính chuyên" như trước, anh chat và hẹn gặp nhiều người. Dường như anh thấy câu nói "tình gay ngắn ngủn" là rất đúng với anh vào thời điểm đó.

Bẵng đi một thời gian, xin được việc, Tùng không còn quan tâm đến chuyện chat chít, hẹn hò nữa đến tận khi gặp Khang...

Quang Việt

Đặng Lệ Thủy
23-11-2006, 09:59 AM
Trải qua vài mối tình trong giới gay, cuối cùng Tùng cũng chọn cho mình một cậu bạn kém 2 tuổi. Hai người thuê hẳn một căn nhà 3 tầng để sống chung, nằm sâu trong con ngõ chật chội. Nhưng một ngày, Khang mất, bỏ lại Tùng giữa cuộc đời lặng lẽ.

Trái với vẻ nam tính của Tùng, người yêu anh trông thư sinh, trắng trẻo và nhìn "xinh trai" theo đúng nghĩa. Tính của Khang trầm, ít nói và luôn ẩn sâu trong đôi mắt là một nỗi buồn mà khi đối phương nhìn vào phải thật tinh tế mới cảm nhận được. Khang là dân ngoại tỉnh, "cậu ấm" duy nhất trong một gia đình công chức. Tốt nghiệp cùng ngành kinh tế loại giỏi, ra trường Khang xin vào làm việc cho một công ty chuyên về xuất nhập khẩu tại Hà Nội.

Chính bởi là con một nên trong Khang luôn đau đáu cảm giác mặc cảm và thấy có lỗi với gia đình. Nhưng cả nhà anh không ai hiểu được con mình mà họ chỉ cảm nhận bằng tình thương yêu là con trai vốn ít nói, sống nội tâm, ít giao tiếp và là đứa đa sầu đa cảm trong mọi chuyện. Khang được chiều chuộng như một công tử từ bé. Đến khi cơ thể phát triển toàn diện vào năm lớp 9, anh nhận ra mình chỉ thích con trai và thường chơi các trò của đám con gái cùng xóm.

Trước khi gặp Tuấn, Khang cũng trải qua vài mối tình ngắn ngủi từ hồi còn đang là sinh viên. Nhưng những cuộc tình đó chóng vánh và không để lại ấn tượng nhiều trong anh. Trong một dịp chat ở room vietfun, Khang đã gặp Tùng tình cờ. Cả hai hẹn hò nhau đi uống cà phê, rồi nói đủ thứ chuyện về sở thích, quan niệm cuộc sống...

Tùng kể: "Tôi nhớ, lần đầu chúng tôi gặp nhau, đang ở giai đoạn chuyển mùa từ thu sang đông, tiết trời lành lạnh. Cả hai sau khi ngồi thu mình trong góc nhỏ của quán cà phê vỉa hè trên đường Điện Biên Phủ xong, cùng nhau rong xe dọc theo đường Hoàng Diệu. Khang nói với tôi, cậu ấy thích cái không gian trên con đường này, nó trong lành, sạch sẽ và thật yên tĩnh". Tùng còn bảo, nói chuyện nhiều mới khám phá ra rằng giữa anh và bạn có rất nhiều sở thích giống nhau như về màu sắc, đồ uống... Anh chép miệng: "Dường như cuộc đời sinh ra hai người là để cho nhau".

Đến giờ, Khang đã mất nhưng anh thấy mọi thứ cứ nguyên vẹn như ngày hôm qua thôi, chưa xảy ra điều gì. Một việc mà Tùng hối hận nhất và mãi dày vò anh là tại sao hai người không biết nhau sớm hơn. Những tháng ngày chưa quen Khang, anh cứ mải miết tìm kiếm trong cái tấp nập của xã hội một hình dáng để rồi thất vọng. Tùng cảm thấy khoảng thời gian gần một năm bên Khang tuy ngắn nhưng mãn nguyện. Anh đã tìm được phần hồn cho xác thân anh.

Cả hai cũng biết rất rõ mối tình đồng giới của hai thằng đàn ông không bao giờ được xã hội chấp nhận, ngay cả gia đình biết chắc chắn cũng sẽ đau lòng lắm. Anh thở dài và lặp lại câu nói "biết làm sao". Kể về căn phòng thuê hồi hai người ở với nhau, Tùng luôn có một trạng thái hưng phấn, bởi ở đó lưu giữ nhiều kỷ niêm về thời gian hạnh phúc của họ.

Anh thuê ngôi nhà của một người quen, giá cũng không cao dù nó có tới 3 tầng. Lúc đầu xin ra ở ngoài cùng người yêu, Tùng bị bố mẹ phản đối nhưng anh viện lý do là vì công việc và bản thân muốn thử thoát ly ra khỏi cái tổ ấm đã hơn 20 năm che chở bao bọc anh. Mấy ngày sau đấy, anh vẫn chưa dám chuyển đồ vì sợ trái ý bố mẹ, cả hai buồn lại sinh bệnh. Nhưng trong một lần bị mắng mỏ, nhân cơ hội đó, anh thu xếp quần áo đến sống cùng bạn trai mình.

Vật dụng trong nhà từ chiếc chổi đến những cái bàn, tủ, bếp gas... đều được sắm sửa đầy đủ. Tầng một, dùng cho việc để xe cộ, nấu nướng, tắm giặt, còn hai người sống ở tầng giữa. Đống quần áo của cả hai thay ra gom lại thành đống cứ cuối tuần lại cùng bắt tay vào giặt giũ. Ngày thường, buổi sáng Tùng và bạn anh đi làm nên ăn cơm bụi luôn trên phố. Còn buổi tối, nếu ai xong việc trước thì tự vào bếp nấu nướng chờ người kia về ăn. Rồi nhiều bận, anh theo Khang về quê chơi trong những ngày nghỉ, khi lên Hà Nội xách theo đủ thứ quà đặc sản. Hoặc có khi rỗi rãi, hai người đi mua sắm quần áo, đĩa phim....

Cuộc sống cứ vậy trôi qua. Cũng giống như những "đôi uyên ương", anh và Khang thỉnh thoảng xảy ra cãi cọ, va chạm tay chân. Nhưng sau mỗi lần ấy, hai người càng bịn rịn hơn, và giận nhau không quá nửa ngày. Tùng kể, Khang rất thích nuôi mèo nên trong dịp sinh nhật bạn mình anh đã "lùng" khắp cả thành phố mua bằng được một chú tam thể tặng người yêu.

Tùng nhớ, trước ngày Khang tự tử vài hôm, bạn anh bảo: "Nếu như em chết, anh hãy chăm sóc Tam Miu (tên con mèo Tam thể) hộ em, nó không có tội tình gì và em rất thương nó". Anh đã mắng người yêu là gở mồm, nói linh tinh và trả lời: "Em thương Tam Miu thì phải nuôi nó chứ. Nhỡ hôm nào anh quên không cho nó ăn thì đã có em, như vậy không phải tốt hơn ư?".

Bẵng quên đi câu chuyện buồn đó, Tùng không để ý đến nó. Ngay hôm sau, 2 người bất hòa về việc con mèo bị lạnh nên Khang giận dỗi bỏ qua chỗ bạn ở tạm đến tận hôm tự tử. (Mãi sau này, nghe đồng nghiệp chỗ Khang kể lại, anh mới biết trong thời gian cãi nhau, thái độ của "người yêu" khác lạ lắm. Khang làm mọi thứ một cách gấp rút, cứ như thể ngày mai sẽ không thực hiện được; nói nhiều câu rất mơ hồ khó hiểu...).

Tùng biết rất rõ bạn mình là con người cố chấp, đã làm gì phải làm cho được dù việc ấy khiến người khác phật lòng. Có lẽ đó cũng là điểm mà anh thấy nếu mất nó, Khang sẽ không còn chính mình nên anh cứ để bạn tự ý làm theo sở thích. Mặc dù cãi nhau nhưng anh không quên hỏi han về tình hình bạn mình và thấy vẫn ổn. Công việc ở công ty, Khang làm rất chu đáo, hiệu quả làm Tùng cũng bớt lo lắng cái điềm gở trước đấy.

Tùng lo lắng là có nguyên do, vì có lần Khang nói đã tự tử dạo ở quê nhưng được cứu sống. Anh nhớ Khang đã bảo mình: "Em từng ở giữa ranh giới sự sống và cái chết nên em không sợ chết nữa. Có gì đâu, chết trẻ chẳng là điều tốt sao vì con người ta mãi mãi trẻ". Ngoài sự lo lắng cho bạn, Tùng hiểu đằng sau những lời "tuyệt mệnh" ấy là sự mặc cảm, dày vò đè nặng tâm can dù cho Khang đang nằm trong vòng tay hạnh phúc của người mình yêu.

Mới đó đã "100 ngày" Khang ra đi vào miền đất lạnh. Người chết thì viên mãn với cuộc sống phiêu bồng khắp chốn, còn kẻ sống thì nửa hồn tiêu tan. Căn nhà thuê, Tùng trả cho chủ trọ từ lâu. Chú Tam Miu anh mang về nhà mình nuôi để giữ lời hứa với người đã khuất.

Q.V.

Đặng Lệ Thủy
23-11-2006, 10:06 AM
Bạn nghĩ gì về những người đồng tính và mối quan hệ của họ?
Mình thì đọc nhiều và cũng đã từng gặp nhưng đúng là để nhìn họ với ánh mắt bình thường chắc là còn phải một thời gian nữa. Chắc tại mình không thuộc thế giới của họ nên chỉ có thể thông cảm mà thôi :)

Thaiquang026
23-11-2006, 03:59 PM
đồng tính là bệnh hay là kiểu tình cảm ?
ở dưới chỗ em thỉnh thoảng lại thấy thằng madam người philippin là dân đồng tính đi tàu chay tuyến việt- philip lên bờ . mỗi lần nên bờ nó lại đi tìm bạn tình đó , ở đay có cả khu vực dành cho dân gay . nó là dân gay nên nhìn nó đi lắc còn hơn cả con gái ấy , tay thì cầm quạt phe thẩy , nó không thích nói chuyện cùng con gái chỉ nói chuyện với con trai .
http://s112.photobucket.com/albums/n198/atachi2006/th_vvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvvv-1.jpg

Thaiquang026
23-11-2006, 04:01 PM
nhìn hình hai con bé thấy sao không?
đó là chuyện của học phải không , nhưng làm như vậy ở chỗ đó thì hình như là không ổn

Đặng Lệ Thủy
24-11-2006, 02:08 PM
đồng tính là bệnh hay là kiểu tình cảm ?
ở dưới chỗ em thỉnh thoảng lại thấy thằng madam người philippin là dân đồng tính đi tàu chay tuyến việt- philip lên bờ . mỗi lần nên bờ nó lại đi tìm bạn tình đó , ở đay có cả khu vực dành cho dân gay . nó là dân gay nên nhìn nó đi lắc còn hơn cả con gái ấy , tay thì cầm quạt phe thẩy , nó không thích nói chuyện cùng con gái chỉ nói chuyện với con trai .

Đồng tính không phải là bệnh hay là kiểu tình cảm mà con người ta sinh ra đã vậy rồi. Về cơ thể thì có thể chuyển đổi được chứ tính cách (giới tính) thì không thể.
Ở đây ko nói đến những người chơi bời mới đầu thì không phải gay nhưng rồi thành quen, vụ này cũng khó nói :D

Đặng Lệ Thủy
24-11-2006, 02:15 PM
Có những phụ nữ không được hưởng trọn đời người vợ. Họ hàng ngày phải sống với sự cãi cọ, lạnh nhạt và thờ ơ của chồng. Không muốn chia sẻ cùng ai, người đàn bà một mình sống trong tâm trạng lặng lẽ - chồng mình thuộc “thế giới thứ ba”.

Trong khu Pháo đài Láng, Hà Nội, có một cặp vợ chồng đúng kiểu “có chồng hờ hững cũng như không”.

Sự thể là chồng chị vốn dĩ thuộc giới gay. Năm nay đã hơn chục năm chị và Long sống đời phu thê nhưng chẳng khi nào cả hai sống trọn vẹn. Anh chồng là gay “bóng lộ”, suốt ngày chỉ đi chơi với đám thanh niên choai quen biết ngoài xã hội.

Thi thoảng Long lại dẫn một cậu thanh niên lạ hoắc về ăn ở vài ngày rồi lại không thấy quay trở lại. Vợ chứng kiến toàn bộ những sự kiện diễn ra trước mắt mà không nói năng gì.

Bởi vì chuyện đó đối với chị bình thường, thường xuyên như cơm bữa. Có để ý chỉ mệt người thêm. Chị không ghen với những người đàn ông của chồng.

Hàng xóm mới đầu cũng ngỡ ngàng chuyện của vợ chồng chị nhưng cũng dần quen với cảnh tượng.

Khi lấy Long, chị Hoa bị người ta trêu “sao lại lấy người cùng giới”, chị chỉ cười và cũng không biết tại sao lại làm vợ của một người “nam chẳng ra nam, nữ chẳng ra nữ”. Hồi đầu lấy nhau, Long chưa “lộ liễu” như bây giờ.

Ra đường, Long đi lả lướt như là người mẫu, giọng thì chua ngoa, đanh đá. Anh diện những bộ cánh màu trắng, nâu, áo may kiểu bà ba, quần chun. Đặc biệt, bộ móng tay được chăm chút màu mè đủ kiểu.

Đi ra ngoài thì thôi nhưng cứ về nhà nói chuyện với vợ là xảy ra xích mích. Từ lúc có một thằng con trai, Long lại càng không để ý gì đến vợ nữa mà suốt ngày lang thang, tụ tập những chỗ có bạn tình.

Chị Hoa cũng không màng chuyện chăn gối với ông chồng “pê đê”, thui thủi trông nom cậu con đang học lớp 5 và thu tiền cho thuê nhà hàng tháng.

Dạo trước, chị mở hàng nước ngay tại nhà, nhưng nghĩ kiếm lãi từ nghề này chẳng được bao nhiêu nên cho thuê luôn mặt bằng.

Ông chồng “có cũng như không” thì phè phỡn, chơi bời suốt đêm ngày, không làm ăn và cũng chẳng lo nghĩ chuyện nhà cửa. Lắm lúc hứng chí lại tranh giành với vợ thu tiền thuê nhà.

Chuyện của Long và Hoa theo kiểu “lật bài ngửa” như vậy còn đỡ gây khổ cho cả hai. Không như trường hợp của Thái và Quý. Hai người hiện có một cô bé 6 tuổi xinh xắn, thông minh, chuẩn bị bước vào lớp một.

Quý biết Thái là gay trước khi kết hôn. Nhưng quá yêu Thái nên cô chấp nhận lấy một người chồng “xăng pha nhớt”, bởi cô hy vọng tình yêu của mình sẽ giúp anh thoát khỏi thế giới thứ 3 đó. Cưới nhau xong, bố mẹ hai bên giúp đỡ cho một ít vốn, vợ chồng Quý ra ở riêng tận khu Kim Giang.

Nhìn bề ngoài, Thái trông thật sự đàn ông, không hề ẻo lả. Quý tâm sự: “Anh ấy kể với mình, con đường khiến anh trở thành gay là “nhờ” một cậu bạn hồi đại học. Đợt sinh nhật người bạn cùng phòng, Thái say rượu và làm chuyện ấy với bạn trai.

Mới đầu anh hốt hoảng, xa lánh bạn nhưng anh lại ngã vào giới gay lúc nào không hay. Gặp anh rồi yêu, một lần anh nửa đùa nửa thật nói mình là dân đồng tính, hỏi có lấy người như vậy không. Tôi đã nói đồng ý”.

Quý phát hiện chồng quay lại con đường cũ vào thời gian cô mang thai bé Dung tháng thứ bảy. Cô giận chồng, không ăn uống hỏi han và để anh ăn cơm bụi gần tuần lễ.

Bạn gái thân của Quý tưởng vợ chồng cãi nhau chuyện gì, ra sức thuyết phục cô không nên bỏ bữa, hại đứa con trong bụng. Lúc gần sinh con, cô bỏ về bên bố mẹ đẻ, nói dối rằng muốn mẹ giúp đỡ trong thời gian ở cữ.

Nhiều năm, cô nhận thấy chồng mình không thể dứt bỏ con đường của một dân gay, có chăng chỉ là hạn chế. Quý nói:

“Mặc dầu vậy, anh Thái vẫn thương vợ con, hoàn thành nghĩa vụ của một người chồng người cha trong gia đình, lo lắng từng bữa cơm giấc ngủ cho con. Tôi bây giờ chỉ buồn, chứ không dằn vặt như dạo đầu nữa”.

Để giữ gìn cho chồng, Quý giấu nhẹm “bí mật” của anh với tất cả mọi người trong gia đình. Một lần, nhờ địa chỉ bạn đưa, Quý mò xuống tận Cầu Giấy, tới một trung tâm tư vấn tình cảm, hôn nhân gia đình để nghe những lời khuyên từ những nhà tư vấn.

Mới đầu đặt vấn đề, cô ngượng ngập, ấp úng không dám nói chuyện chồng, mà chỉ bóng gió. Nhưng được sự an ủi, khích lệ của nhân viên tư vấn, cô nói hết chuyện chồng mình với nhà tâm lý.

Quý kể: “Mình thật sự hơi ái ngại, nhà tư vấn động viên mãi. Thấy không thể dừng lại được cảm xúc bị dồn nén bấy lâu, tôi tuôn một mạch, rồi nghe họ tư vấn”.

Sau buổi đó, cô hiểu được một điều, muốn khắc phục khủng hoảng gia đình, người ta không còn cách gì khác ngoài việc phải chế ngự nó, nếu cuốn theo thì sẽ mất tất cả.


Quang Việt

Thaiquang026
24-11-2006, 05:06 PM
nói chung là cách xa cái dân đó ra một chút , chỉ có gọi là giao tiếp xã giao thôi chứ đừng có hội chén thì dính vào lúc nào không biết thì khổ cả đời .
người phụ nữ nào mà lấy phải của đó thì cũng khổ , không được làm một người phụ nữ trọn vẹn theo đúng nghĩ của nó . " tiếc một đời hoa "

diepkimtq
10-08-2008, 12:03 PM
mấy hum noa. em dùng thằng ban ngu? cung nhau. em cứ nghĩ la 2 thằng đàn ông ngu? voi nhau thy` co lam` sao đâu ! nhung không ngờ tối ngu? no cu sơ` em 1 lan` roi` vai` lan` em thay sơ. va em đã ko dám ngu? cung noa nua~ /// chị co the giải thích xho em xem bệnh đoa' la bệnh zi` chị naz'

Ma Doãn Điệp
27-08-2008, 10:46 PM
Nhớ hồi mình học lớp 12, hồi đó còn chơi Space Cowboy, cùng với thằng Huỳnh Trinh, bị 1 gã gay ngồi trêu chọc, đụng chạm, nhưng mình cố nén giận. Lúc sau nó bảo "mày OS, BJ tao ... rồi tao cho xxx VNĐ", lúc đấy tức quá bỏ về, thằng kia ngồi lại ghẹo thằng Huỳnh Trinh tiếp, sợ thật!
Nó là thằng S.Kính, nhà ở ngã 3 sở GTVT ...

noname_tq
27-08-2008, 10:57 PM
xã hội muôn hình vạn trạng bạn đừng để mình xa chân vào cạm bẫy
mỗi người có hoàn cảnh tính cách đặc điểm riêng mặc kệ họ đừng có bắt chước
hãy sống cho chính mình cho bạn bè cho người thân
muốn gì thì làm đừng để ý tới người xung quanh miễn là bạn không cảm thấy mình có lỗi
cố gắng lên bạn sẽ vượt qua không tất cả thì cũng 99% ha ha ha

ChipXinh729
28-08-2008, 01:38 PM
NghE cỨ kiỂu Rì Ý................................................ ............ . Kinh Kinh:D

daichuoihl
28-08-2008, 02:31 PM
dân GAY E sợ lém những trường hợp này nên tránh xa nha anh E :haha:~x(~x( hum nay vừa coi videoclip 2 thằng GAY LUY sắc hun nhau trông sợ wa' hok tin anh E vao hoangclub.vn là bít liền trông mà sợ hun nhau được hơn 54 cái thật là kinh hồn:D:D:D thui moi người vô spam hoangclub.vn # hiu? thui E out|-)

daichuoihl
28-08-2008, 02:34 PM
E j` deo kính trông wen lém co' pải vân hok nhờ:D:D