Đặng Lệ Thủy
22-11-2006, 09:24 AM
Cũng như nhiều người trong giới, Tùng lao theo những cuộc tình chóng vánh của giới gay. Trong thế giới đồng tính, mối quan hệ diễn ra trong thời gian ngắn ngủi.
Ai cũng xác định, tình gay không được lâu bền bởi giữa hai cá thể đàn ông không có sự ràng buộc để có thể níu kéo họ ở bên nhau mãi mãi. Xác định rõ ràng như vậy nên những công dân trong cộng đồng thế giới thứ ba đó luôn sẵn sàng chấp nhận ra đi sau mỗi cuộc chơi tình ái.
Hạnh phúc dài lâu? ẢNh minh họa.
Ảnh mang tính minh họa.
Tùng có khuôn mặt "manly", đẹp trai với hàng râu quai nón. Song, anh thổ lộ: "Cha mẹ sinh ra mình là đàn ông nhưng ông trời làm cho bản thân, suy nghĩ của mình không đúng với bản chất ấy, biết làm sao được. Có điều tuy thích người cùng giới nhưng tôi không muốn đánh mất bản ngã của người đàn ông, nghĩa là tôi không bao giờ muốn mình trở thành đàn bà. Chính điều này khiến cho tôi luôn bị dày vò và phải luôn cố gắng che đậy cho mình bằng cái mặt nạ dày. Và hậu quả của việc làm đó đã xảy đến với tôi".
Mỗi khi có nhu cầu "tâm sự", Tùng lại lên mạng chat tìm bạn. Hầu hết dân gay trên mạng khi nhìn thấy vẻ đẹp nam tính ở anh đều "chết" như điếu đổ. Tùng cũng không nề hà và sẵn sàng "xẻ thân mình" cùng với những cuộc tình tuy xa mà gần ấy. Là dân Hà Nội chính hiệu, công việc cũng ổn định cùng với vẻ mặt lạnh tanh của Tùng khiến bất kể một người đồng tính nào gặp cũng "cảm" ngay.
Anh nói: "Dạo đang học năm cuối chuyên ngành kinh tế, tôi chơi bời nhiều lắm, không hiểu sao trong con người tôi luôn có một điều gì đó thúc giục, kêu gọi tôi tìm đến những người "giống mình". Thú thực, trước đó tôi chưa hề nhận ra con người thật của mình nhưng một cậu bạn thân học cùng đã thức tỉnh cho tôi biết mình là ai trong thế giới này".
Hồi mới "dính" vào thế giới không có đàn bà, anh luôn dằn vặt, đau khổ và tự trách mình rất nhiều. Anh sống khép kín lòng với người thân, bạn bè mặc dù khi tiếp xúc, Tùng vẫn cười nói, vui vẻ, hoạt bát. Dạo còn sinh viên, anh tham gia không thiếu một trận đấu bóng nào với đám bạn trong lớp. Tùng nhớ rõ chính trong trận đá bóng cuối kỳ năm thứ ba đại học, anh mới biết về con người thật của mình.
Hôm ấy lớp Tùng đấu với một lớp khác cùng khoa và thắng với tỷ số đậm. Đám con gái được cậu lớp trưởng vận động đi cổ vũ đứng ngoài hét khản đặc cả cổ đến tận cuối trận. Niềm vui toàn đội còn nhân lên khi bọn anh được thưởng 150.000 đồng cộng với quỹ đóng góp của tất cả các thành viên đội bạn, thành gần 500.000 đồng.
Mọi người rủ nhau mua bia, cùng đồ nhắm về ký túc xá nhậu đến hơn 10h tối. Tùng bị bọn bạn ép uống nhiều vì anh ghi được 3 bàn trong trận cầu đó. Chưa bao giờ anh uống hơn 2 vại bia nhưng vui quá, Tùng làm liên tiếp 10 vại rồi lăn quay ra ngủ nhờ phòng bạn trong ký túc đêm đó. Chuyện đã xảy ra với anh.
Tùng nhớ lại: "Chuyện đêm hôm đó tôi và cậu bạn cùng biết và nhớ rõ mồn một những gì đến với cả hai. Tôi cảm thấy rất xấu hổ và tôi biết Hoàng cũng vậy. Thế nên chúng tôi đã không dám nhìn mặt nhau, trừ những khi phải giáp mặt trên lớp. Tôi đã né tránh cậu ấy và chỉ giữ bí mật giữa hai người cho riêng mình".
Cuối năm thứ tư đi thực tập và làm luận văn tốt nghiệp Tùng có nhiều thời gian để chat, tìm bạn. Năm 2003, có thể nói là năm kỷ lục ngồi chat của Tùng vì anh thường xuyên vào mạng tìm tài liệu rồi tiện thể tìm bạn chat luôn. Người đầu tiên anh hẹn gặp là Tuấn, người Hải Phòng, làm việc và đã mua nhà ở Hà Nội.
Tùng kém anh gần 10 tuổi. Chính nhờ anh Tuấn mà có lẽ anh biết thêm nhiều điều về thế giới đồng tính nam. Chẳng hạn như, dân gay thường thích những điểm nào ở người bạn của mình, điều cơ bản nhất anh học được là cộng đồng luyến ái này không có một tình yêu dành cho hai người đàn ông. Bởi lẽ đơn giản giới gay không chung thủy và thường thích có nhiều bạn tình.
Anh Tuấn mê Tùng đến nỗi một ngày gọi tới hơn chục cú điện thoại, mua sắm quần áo, giày dép... mà không nhận không được với anh. Nhưng không hiểu sao, Tùng chỉ phục con người và bản lĩnh và coi anh như một người bạn đúng nghĩa. Bởi vì trong sâu thẳm lòng mình, Tùng không muốn mình mất một người để anh phải nể. Anh Tuấn đã tâm sự với Tùng rằng, anh rời quê lên Hà Nội với đôi bàn tay trắng, một mình lần mò với nhiều công việc khác nhau để tồn tại được tại đất Hà Thanh đắt đỏ.
Tùng kể: "Anh Tuấn tự học ngoại ngữ, tự xin việc và làm kiếm tiền nuôi bản thân, nuôi cả gia đình ở quê nữa". Theo như lời anh thì người đàn ông này đã để lại một ấn tượng khá sâu sắc. Đến giờ để kiểm nghiệm lại những người đã đi qua, ngoài người yêu anh sau này, giờ anh vẫn liên lạc với "anh trai Tuấn".
Mới đầu nghe anh Tuấn nói chuyện về những phức tạp trong giới gay Tùng hơi hoài nghi, không tin tưởng. Anh nói rằng, có người đến với mình bằng tình cảm thật lòng nhưng không thiếu kẻ lợi dụng, lừa đảo tiền bạc và nhiều thứ khác. Với anh, hơn chục năm sống tại đất Hà Nội, cay đắng tủi buồn anh đã nếm trải đủ. Cho nên anh biết ai tốt, ai xấu chỉ ngay cái nhìn đầu tiên về cử chỉ của họ.
Sau khi quen anh Tuấn, Tùng còn biết tới nhiều người khác nhưng cũng chỉ dừng ở mức độ bạn bè, rủ nhau đi uống nước nôi chứ không có chuyện gì xảy ra cả. Có lẽ anh muốn tìm cho mình một mối tình thật sự để bác bỏ cái nhận định của nhiều người là "giới gay không có tình yêu". Song trong một thời gian dài gần 1 năm thất nghiệp, Tùng không còn giữ mình "chính chuyên" như trước, anh chat và hẹn gặp nhiều người. Dường như anh thấy câu nói "tình gay ngắn ngủn" là rất đúng với anh vào thời điểm đó.
Bẵng đi một thời gian, xin được việc, Tùng không còn quan tâm đến chuyện chat chít, hẹn hò nữa đến tận khi gặp Khang...
Quang Việt
Ai cũng xác định, tình gay không được lâu bền bởi giữa hai cá thể đàn ông không có sự ràng buộc để có thể níu kéo họ ở bên nhau mãi mãi. Xác định rõ ràng như vậy nên những công dân trong cộng đồng thế giới thứ ba đó luôn sẵn sàng chấp nhận ra đi sau mỗi cuộc chơi tình ái.
Hạnh phúc dài lâu? ẢNh minh họa.
Ảnh mang tính minh họa.
Tùng có khuôn mặt "manly", đẹp trai với hàng râu quai nón. Song, anh thổ lộ: "Cha mẹ sinh ra mình là đàn ông nhưng ông trời làm cho bản thân, suy nghĩ của mình không đúng với bản chất ấy, biết làm sao được. Có điều tuy thích người cùng giới nhưng tôi không muốn đánh mất bản ngã của người đàn ông, nghĩa là tôi không bao giờ muốn mình trở thành đàn bà. Chính điều này khiến cho tôi luôn bị dày vò và phải luôn cố gắng che đậy cho mình bằng cái mặt nạ dày. Và hậu quả của việc làm đó đã xảy đến với tôi".
Mỗi khi có nhu cầu "tâm sự", Tùng lại lên mạng chat tìm bạn. Hầu hết dân gay trên mạng khi nhìn thấy vẻ đẹp nam tính ở anh đều "chết" như điếu đổ. Tùng cũng không nề hà và sẵn sàng "xẻ thân mình" cùng với những cuộc tình tuy xa mà gần ấy. Là dân Hà Nội chính hiệu, công việc cũng ổn định cùng với vẻ mặt lạnh tanh của Tùng khiến bất kể một người đồng tính nào gặp cũng "cảm" ngay.
Anh nói: "Dạo đang học năm cuối chuyên ngành kinh tế, tôi chơi bời nhiều lắm, không hiểu sao trong con người tôi luôn có một điều gì đó thúc giục, kêu gọi tôi tìm đến những người "giống mình". Thú thực, trước đó tôi chưa hề nhận ra con người thật của mình nhưng một cậu bạn thân học cùng đã thức tỉnh cho tôi biết mình là ai trong thế giới này".
Hồi mới "dính" vào thế giới không có đàn bà, anh luôn dằn vặt, đau khổ và tự trách mình rất nhiều. Anh sống khép kín lòng với người thân, bạn bè mặc dù khi tiếp xúc, Tùng vẫn cười nói, vui vẻ, hoạt bát. Dạo còn sinh viên, anh tham gia không thiếu một trận đấu bóng nào với đám bạn trong lớp. Tùng nhớ rõ chính trong trận đá bóng cuối kỳ năm thứ ba đại học, anh mới biết về con người thật của mình.
Hôm ấy lớp Tùng đấu với một lớp khác cùng khoa và thắng với tỷ số đậm. Đám con gái được cậu lớp trưởng vận động đi cổ vũ đứng ngoài hét khản đặc cả cổ đến tận cuối trận. Niềm vui toàn đội còn nhân lên khi bọn anh được thưởng 150.000 đồng cộng với quỹ đóng góp của tất cả các thành viên đội bạn, thành gần 500.000 đồng.
Mọi người rủ nhau mua bia, cùng đồ nhắm về ký túc xá nhậu đến hơn 10h tối. Tùng bị bọn bạn ép uống nhiều vì anh ghi được 3 bàn trong trận cầu đó. Chưa bao giờ anh uống hơn 2 vại bia nhưng vui quá, Tùng làm liên tiếp 10 vại rồi lăn quay ra ngủ nhờ phòng bạn trong ký túc đêm đó. Chuyện đã xảy ra với anh.
Tùng nhớ lại: "Chuyện đêm hôm đó tôi và cậu bạn cùng biết và nhớ rõ mồn một những gì đến với cả hai. Tôi cảm thấy rất xấu hổ và tôi biết Hoàng cũng vậy. Thế nên chúng tôi đã không dám nhìn mặt nhau, trừ những khi phải giáp mặt trên lớp. Tôi đã né tránh cậu ấy và chỉ giữ bí mật giữa hai người cho riêng mình".
Cuối năm thứ tư đi thực tập và làm luận văn tốt nghiệp Tùng có nhiều thời gian để chat, tìm bạn. Năm 2003, có thể nói là năm kỷ lục ngồi chat của Tùng vì anh thường xuyên vào mạng tìm tài liệu rồi tiện thể tìm bạn chat luôn. Người đầu tiên anh hẹn gặp là Tuấn, người Hải Phòng, làm việc và đã mua nhà ở Hà Nội.
Tùng kém anh gần 10 tuổi. Chính nhờ anh Tuấn mà có lẽ anh biết thêm nhiều điều về thế giới đồng tính nam. Chẳng hạn như, dân gay thường thích những điểm nào ở người bạn của mình, điều cơ bản nhất anh học được là cộng đồng luyến ái này không có một tình yêu dành cho hai người đàn ông. Bởi lẽ đơn giản giới gay không chung thủy và thường thích có nhiều bạn tình.
Anh Tuấn mê Tùng đến nỗi một ngày gọi tới hơn chục cú điện thoại, mua sắm quần áo, giày dép... mà không nhận không được với anh. Nhưng không hiểu sao, Tùng chỉ phục con người và bản lĩnh và coi anh như một người bạn đúng nghĩa. Bởi vì trong sâu thẳm lòng mình, Tùng không muốn mình mất một người để anh phải nể. Anh Tuấn đã tâm sự với Tùng rằng, anh rời quê lên Hà Nội với đôi bàn tay trắng, một mình lần mò với nhiều công việc khác nhau để tồn tại được tại đất Hà Thanh đắt đỏ.
Tùng kể: "Anh Tuấn tự học ngoại ngữ, tự xin việc và làm kiếm tiền nuôi bản thân, nuôi cả gia đình ở quê nữa". Theo như lời anh thì người đàn ông này đã để lại một ấn tượng khá sâu sắc. Đến giờ để kiểm nghiệm lại những người đã đi qua, ngoài người yêu anh sau này, giờ anh vẫn liên lạc với "anh trai Tuấn".
Mới đầu nghe anh Tuấn nói chuyện về những phức tạp trong giới gay Tùng hơi hoài nghi, không tin tưởng. Anh nói rằng, có người đến với mình bằng tình cảm thật lòng nhưng không thiếu kẻ lợi dụng, lừa đảo tiền bạc và nhiều thứ khác. Với anh, hơn chục năm sống tại đất Hà Nội, cay đắng tủi buồn anh đã nếm trải đủ. Cho nên anh biết ai tốt, ai xấu chỉ ngay cái nhìn đầu tiên về cử chỉ của họ.
Sau khi quen anh Tuấn, Tùng còn biết tới nhiều người khác nhưng cũng chỉ dừng ở mức độ bạn bè, rủ nhau đi uống nước nôi chứ không có chuyện gì xảy ra cả. Có lẽ anh muốn tìm cho mình một mối tình thật sự để bác bỏ cái nhận định của nhiều người là "giới gay không có tình yêu". Song trong một thời gian dài gần 1 năm thất nghiệp, Tùng không còn giữ mình "chính chuyên" như trước, anh chat và hẹn gặp nhiều người. Dường như anh thấy câu nói "tình gay ngắn ngủn" là rất đúng với anh vào thời điểm đó.
Bẵng đi một thời gian, xin được việc, Tùng không còn quan tâm đến chuyện chat chít, hẹn hò nữa đến tận khi gặp Khang...
Quang Việt