nonamer_dctq
21-11-2006, 02:52 AM
Chưa có hồi kết... P.I
Dạo này đang có hứng văn thơ, ngồi viết lảm nhảm vài cái cho vui, các bác đọc rồi có gì comment cho iem nhớ,
Hắn vẫn còn nhớ, ngày xưa khi hắn còn học cấp 3. cứ mỗi buổi trả bài làm văn là một lần lớp hắn lại đc xem Gặp Nhau Cuối Tuần do cô giáo dạy văn làm MC. nhân vật chính trong các buổi trả bài thường ko ai khác ngoài hắn cả. hắn viết văn thì thật là nó hỉ nộ ái ối đủ cả. có một lần cô giáo hắn mới nói thật trước cả lớp về hắn thế này: Nguyễn Tuân mà có sống lại thì chắc cũng phải dập gối gọi hắn là sư phụ mất. vì Nguyễn Tuân là đại ca trong trường phái tùy bút, cô giáo hắn thì bảo hắn là đại ca trong trường phái loạn bút. mỗi bài văn nó là một thập cẩm của các cái thể loại tả phế lù. hay nói cho đúng thì bao h nó cũng là một bức tranh hài do hai hoặc tổ hợp của những thằng điên vẽ dở. thế nên từ trước đến h nói về văn chương thì hắn chưa bao h dám ngẩng đầu nhìn ai được.
Hắn mang cái vốn văn chương ko thể nuốt được đấy bước vào cuộc đời của 1 thằng sinh viên suốt ngày ăn cơm 5k đòi nói chuyện chính trị, Irad đánh nhau với Mẽo, giá xăng dầu tăng, vân vân và vân vân, hắn đã từng nghĩ đến việc dùng cái văn chương ko thể tiêu hóa nổi ấy mà đi tán gái thì chắc cũng băm chém đc đôi nhời.
Nói về chuyện gái mú thì hắn cũng 1 quá khứ không xoàng.Có lẫn hắn đã từng tưởng tượng hắn với đảo chủ đảo đào hoa là anh em kết nghĩa. sống trong rừng đảo giữa biển khơi sóng vỗ ì oạp. suốt ngày chỉ bầu rượu túi thơ ngắm nhìn các nam đồng ngọc nữ ghé đảo chơi. nhưng mà hắn nghĩ mình sinh ra tài hèn trí mọn, nên đành tâm phục khẩu phục nhìn đào chủ ngày ngày cưỡi mây đạp gió, hưởng thú hồng hoang mà trong lòng đành đau đớn, bất lực mà thôi. trước khi rời đảo đào hoa đảo chủ mới có nhời căn dặn hắn rằng "e sinh ra không có thiên căn mà lại chẳng gặp đc kỳ duyên thôi thì kiếp này đành làm thân trâu ngựa cho hồ ly tinh nó ăn thịt vậy, đừng nhìn anh mà cố quá thì ko sớm thì muộn trong lòng cũng phát bệnh mà chết thôi". từ đấy hắn luôn tâm niệm trong lòng gái gú trên đời sinh ra hầu như là đều do hồ ly tinh đội lốt mà thành. thế nên bao h hắn cũng cảnh giác cao độ và luôn luôn giữ cho tâm hồn thanh tịnh. ăn chay niệm phật, tụng kinh gõ mõ mong đến một ngày thành chính quả. tưởng rằng đã tu thì tu cho trót nhưng phải chăng lời báo ứng của đảo chủ đảo đào hoa đã bắt đầu linh nghiệm. con hồ ly tinh đã xuất hiện trên chốn giang hồ chăng. nghĩ đến đây mà rùng mình ko dám nghĩ tiếp. thôi thì cái âu nó cũng là cái liễn...
Nhiễm cái bệnh nghiền đọc truyện Kim Dung mà hắn luôn có cái suy nghĩ quái gở như vậy, nhưng thực tế thì hắn lại thấy cuộc sống SV cuă hắn nó chả khác cái truyện mà hắn vẫn thường mông lung mơ mộng về 1 ngày gặp đc nàng tiêng trong mộng ấy! Hắn ở cùng phòng KTX với 1 tên cũng có cái suy nghĩ quái dị như của hắn...
(afoolchild)
(Cont...)
Dạo này đang có hứng văn thơ, ngồi viết lảm nhảm vài cái cho vui, các bác đọc rồi có gì comment cho iem nhớ,
Hắn vẫn còn nhớ, ngày xưa khi hắn còn học cấp 3. cứ mỗi buổi trả bài làm văn là một lần lớp hắn lại đc xem Gặp Nhau Cuối Tuần do cô giáo dạy văn làm MC. nhân vật chính trong các buổi trả bài thường ko ai khác ngoài hắn cả. hắn viết văn thì thật là nó hỉ nộ ái ối đủ cả. có một lần cô giáo hắn mới nói thật trước cả lớp về hắn thế này: Nguyễn Tuân mà có sống lại thì chắc cũng phải dập gối gọi hắn là sư phụ mất. vì Nguyễn Tuân là đại ca trong trường phái tùy bút, cô giáo hắn thì bảo hắn là đại ca trong trường phái loạn bút. mỗi bài văn nó là một thập cẩm của các cái thể loại tả phế lù. hay nói cho đúng thì bao h nó cũng là một bức tranh hài do hai hoặc tổ hợp của những thằng điên vẽ dở. thế nên từ trước đến h nói về văn chương thì hắn chưa bao h dám ngẩng đầu nhìn ai được.
Hắn mang cái vốn văn chương ko thể nuốt được đấy bước vào cuộc đời của 1 thằng sinh viên suốt ngày ăn cơm 5k đòi nói chuyện chính trị, Irad đánh nhau với Mẽo, giá xăng dầu tăng, vân vân và vân vân, hắn đã từng nghĩ đến việc dùng cái văn chương ko thể tiêu hóa nổi ấy mà đi tán gái thì chắc cũng băm chém đc đôi nhời.
Nói về chuyện gái mú thì hắn cũng 1 quá khứ không xoàng.Có lẫn hắn đã từng tưởng tượng hắn với đảo chủ đảo đào hoa là anh em kết nghĩa. sống trong rừng đảo giữa biển khơi sóng vỗ ì oạp. suốt ngày chỉ bầu rượu túi thơ ngắm nhìn các nam đồng ngọc nữ ghé đảo chơi. nhưng mà hắn nghĩ mình sinh ra tài hèn trí mọn, nên đành tâm phục khẩu phục nhìn đào chủ ngày ngày cưỡi mây đạp gió, hưởng thú hồng hoang mà trong lòng đành đau đớn, bất lực mà thôi. trước khi rời đảo đào hoa đảo chủ mới có nhời căn dặn hắn rằng "e sinh ra không có thiên căn mà lại chẳng gặp đc kỳ duyên thôi thì kiếp này đành làm thân trâu ngựa cho hồ ly tinh nó ăn thịt vậy, đừng nhìn anh mà cố quá thì ko sớm thì muộn trong lòng cũng phát bệnh mà chết thôi". từ đấy hắn luôn tâm niệm trong lòng gái gú trên đời sinh ra hầu như là đều do hồ ly tinh đội lốt mà thành. thế nên bao h hắn cũng cảnh giác cao độ và luôn luôn giữ cho tâm hồn thanh tịnh. ăn chay niệm phật, tụng kinh gõ mõ mong đến một ngày thành chính quả. tưởng rằng đã tu thì tu cho trót nhưng phải chăng lời báo ứng của đảo chủ đảo đào hoa đã bắt đầu linh nghiệm. con hồ ly tinh đã xuất hiện trên chốn giang hồ chăng. nghĩ đến đây mà rùng mình ko dám nghĩ tiếp. thôi thì cái âu nó cũng là cái liễn...
Nhiễm cái bệnh nghiền đọc truyện Kim Dung mà hắn luôn có cái suy nghĩ quái gở như vậy, nhưng thực tế thì hắn lại thấy cuộc sống SV cuă hắn nó chả khác cái truyện mà hắn vẫn thường mông lung mơ mộng về 1 ngày gặp đc nàng tiêng trong mộng ấy! Hắn ở cùng phòng KTX với 1 tên cũng có cái suy nghĩ quái dị như của hắn...
(afoolchild)
(Cont...)