Thu Trang
23-07-2007, 12:59 PM
(Hoathuytinh.com)
Ngày 5-10 - Hôm nay, mình bắt đầu xuất hiện. Ba mẹ chắc là chưa biết điều này đâu vì mình còn nhỏ xíu như một hạt táo mà, nhưng sự thật là mình đã có rồi.
Và mình sắp là một bé gái. Mình sẽ có tóc vàng và mắt xanh. Tất cả mọi thứ đã được sắp xếp hết cả, thậm chí ngay việc mình rất thích ngắm hoa nữa cơ!
Ngày 19-10 - Một số người nói mình chưa phải là một con người hoàn chỉnh, rằng mới chỉ có mẹ mình thật sự tồn tại mà thôi. Nhưng mình là người mà, cũng giống như mẩu ruột bánh mì nho nhỏ chưa phải là bánh mì thật sự. Mẹ là người, vậy thì mình cũng thế.
Ngày 23-10 - Mới rồi mình vừa mở hé đôi môi. Chà, để nghĩ coi cỡ một năm nữa, mình sẽ nở nụ cười và sau đó biết nói. Chắc chắn tiếng đầu tiên mình thốt ra sẽ là: Mẹ... mẹ...ơi!
Ngày 25-10 - Hôm nay, tim của mình bắt đầu tự đập lấy. Từ giờ trở đi nó sẽ nhảy múa nhẹ nhàng cho đến phút cuối đời của mình mà không nghỉ chút nào! Sau nhiều năm chắc nó phải mệt mỏi. Nó sẽ dừng khi mình chết đi, chắc thế!
Ngày 2-11 - Mình lớn lên một chút từng ngày. Tay chân mình bắt đầu hình thành. Nhưng chắc chắn mình phải đợi một thời gian khá dài trước khi đôi chân có thể giơ cao để chạm vào tay mẹ, trước khi lòng bàn tay bé nhỏ có thể cầm được hoa và ôm lấy ba.
Ngày 12-11 - Những ngón tay nhỏ xíu bắt đầu mọc ra trên bàn tay của mình. Ồ, trông chúng nhỏ nhắn mà dễ thương làm sao! Mình sẽ được vuốt tóc mẹ nhờ chúng đấy nhé!
Ngày 20-11 - Hôm nay, bác sĩ nói với mẹ rằng mình đang sống ở đây, bên dưới trái tim của mẹ. Ồ, chắc mẹ phải vui mừng biết bao! Mẹ có vui không hở mẹ?
Ngày 25-11 - Có lẽ ba mẹ đang đặt tên cho mình. Nhưng chắc ba mẹ vẫn chưa biết mình là con gái đâu. Bí mật đấy nhé! Mình muốn được người khác gọi là bé May. À, mình đang lớn dần lên đây!
Ngày 10-12 - Mình đang mọc tóc! Sao nó mượt mà và tỏa sáng quá. Mình tự hỏi tóc của mẹ có giống thế không?
Ngày 13-12 - Mình vừa chớp mắt. Bóng tối bao phủ xung quanh mình. Khi mẹ sinh mình ra, chắc là thế giới sẽ nhiều hoa và nắng ấm lắm. Nhưng điều mình muốn hơn cả là trông thấy mẹ. Mẹ ơi, mẹ có đẹp không hở mẹ? Con muốn nhìn thấy mẹ ghê!
Ngày 24-12 - Mình tự hỏi liệu mẹ có nghe thấy tiếng thì thầm của trái tim mình? Một số bạn của mình ra đời hơi bị yếu một chút. Nhưng trái tim mình rất khỏe mạnh. Nó đập đều đặn: tup-tup, tup-tup. Mẹ sẽ có một đứa con gái thật khỏe mạnh đó nghe mẹ!
Ngày 28-12 - Hôm nay, mẹ mình giết mình...
Khi đọc bài này các bạn nghĩ gì? riêng tớ tớ cảm nhận 1 điều gì đó rất lạ.Mặc dù đây chỉ là tưởng tượng của tác giả về em bé trong bụng mẹ thôi , nhưng cũng làm tớ chợt cười khi cô bé còn bé tí tí đó mơ ước về tên củ mình , thích mình có mái tóc dài mắt xanh , suy nghĩ bố mẹ sẽ mừng ra sao .Đó là sự háo hức rất trẻ con , một điều gì đó mà ta sẽ nghĩ đứa trẻ này khi sinh ra chắc sẽ rất tuyệt vời.Và mong đợi điều gì? 9 tháng 10 ngày cô bé sẽ có mặt.Tớ đọc đến dòng
Ngày 28-12 - Hôm nay, mẹ mình giết mình...
:( mặc dù đó là tình trạng chung hiện nay , khi giới trẻ coi những việc nạo phá thai như 1 chuyện bình thường , Những sinh linh bé nhỏ họ cứ nghĩ chưa hề thành người! nhà tớ ở gần bệnh viện ,và khoa sản là nơi đông người đi lại.Có ai từng nhìn thấy đôi mắt hạnh phúc của người bố đón đứa con bé bỏng vào lòng chưa nhỉ? tớ thì chứng kiến nhiều lúc ấy tớ thấy tình cảm ấy thật thiêng liêng.Tớ đến nà đứa bạn chơi vì nó có bầu , nhìn cảnh ông xã nó ghé tai nghe đứa bé trong bụng đạp và ngượng ngùng khi thấy tớ tớ thấy thật ấm áp trong gia đình bé nhỏ sắp được hình thành đó.Tớ đọc chuyện Quyên (ở câu lạc bộ văn thơ) , người đàn ông ấy đôi khi cục cằn thô bạo nhưng vẫn có nét dịu dàng mong chờ 1 đứa bé.:( Mẹ nuôi của tớ ko thể lấy chồng vì ko có thiên chức làm mẹ, nhìn ánh mắt mẹ khao khát 1 đứa bé làm tớ luôn gọi mẹ bằng cả 1 điều gì đó trong tâm thức ma chính tớ cũng ko hiểu.Ko biết bao nhiều người khao khát có 1 đứa bé nhỉ? vậy mà vấn có những người nhẫn tâm bỏ nó vì nhiều lí do
Vì sự nghiệp?
Vì cuộc sống ko cho phép?
Vì gia đình?
Vì danh dư?
Vì sắc đẹp?
Vì ko mong muốn có nó?
Vì muốn níu kéo 1 ai đó nhưng ko thành nên phải bỏ?
Con người mà ko với người lớn họ luôn có những lí do cho những hành động của mình.Và chính tớ , tớ đưa bạn mình vào bệnh viện để hủy bỏ 1 đứa trẻ để rùi về ko làm được gì khi thấy mình tội lỗi vì chính mình bảo bạn mình phải bỏ nó , chính tớ chứng kiến cảnh con của bạn mẹ tớ bật khóc khi mất tinh thần thế nào sau khi làm như vậy .Con bạn tớ vừa khóc với khuôn mặt xanh xao ra sao , nó xuống tinh thần như thế nào ? :( và chính tớ cũng sợ hãy như thế nào mặc dù tớ đã quen khi nhìn thấy mấy cảnh đó híc! chung quy lại chả hỉu mình nói ji! :) xin lỗi! nhưng tớ ghét nhất chuyện này
Ngày 5-10 - Hôm nay, mình bắt đầu xuất hiện. Ba mẹ chắc là chưa biết điều này đâu vì mình còn nhỏ xíu như một hạt táo mà, nhưng sự thật là mình đã có rồi.
Và mình sắp là một bé gái. Mình sẽ có tóc vàng và mắt xanh. Tất cả mọi thứ đã được sắp xếp hết cả, thậm chí ngay việc mình rất thích ngắm hoa nữa cơ!
Ngày 19-10 - Một số người nói mình chưa phải là một con người hoàn chỉnh, rằng mới chỉ có mẹ mình thật sự tồn tại mà thôi. Nhưng mình là người mà, cũng giống như mẩu ruột bánh mì nho nhỏ chưa phải là bánh mì thật sự. Mẹ là người, vậy thì mình cũng thế.
Ngày 23-10 - Mới rồi mình vừa mở hé đôi môi. Chà, để nghĩ coi cỡ một năm nữa, mình sẽ nở nụ cười và sau đó biết nói. Chắc chắn tiếng đầu tiên mình thốt ra sẽ là: Mẹ... mẹ...ơi!
Ngày 25-10 - Hôm nay, tim của mình bắt đầu tự đập lấy. Từ giờ trở đi nó sẽ nhảy múa nhẹ nhàng cho đến phút cuối đời của mình mà không nghỉ chút nào! Sau nhiều năm chắc nó phải mệt mỏi. Nó sẽ dừng khi mình chết đi, chắc thế!
Ngày 2-11 - Mình lớn lên một chút từng ngày. Tay chân mình bắt đầu hình thành. Nhưng chắc chắn mình phải đợi một thời gian khá dài trước khi đôi chân có thể giơ cao để chạm vào tay mẹ, trước khi lòng bàn tay bé nhỏ có thể cầm được hoa và ôm lấy ba.
Ngày 12-11 - Những ngón tay nhỏ xíu bắt đầu mọc ra trên bàn tay của mình. Ồ, trông chúng nhỏ nhắn mà dễ thương làm sao! Mình sẽ được vuốt tóc mẹ nhờ chúng đấy nhé!
Ngày 20-11 - Hôm nay, bác sĩ nói với mẹ rằng mình đang sống ở đây, bên dưới trái tim của mẹ. Ồ, chắc mẹ phải vui mừng biết bao! Mẹ có vui không hở mẹ?
Ngày 25-11 - Có lẽ ba mẹ đang đặt tên cho mình. Nhưng chắc ba mẹ vẫn chưa biết mình là con gái đâu. Bí mật đấy nhé! Mình muốn được người khác gọi là bé May. À, mình đang lớn dần lên đây!
Ngày 10-12 - Mình đang mọc tóc! Sao nó mượt mà và tỏa sáng quá. Mình tự hỏi tóc của mẹ có giống thế không?
Ngày 13-12 - Mình vừa chớp mắt. Bóng tối bao phủ xung quanh mình. Khi mẹ sinh mình ra, chắc là thế giới sẽ nhiều hoa và nắng ấm lắm. Nhưng điều mình muốn hơn cả là trông thấy mẹ. Mẹ ơi, mẹ có đẹp không hở mẹ? Con muốn nhìn thấy mẹ ghê!
Ngày 24-12 - Mình tự hỏi liệu mẹ có nghe thấy tiếng thì thầm của trái tim mình? Một số bạn của mình ra đời hơi bị yếu một chút. Nhưng trái tim mình rất khỏe mạnh. Nó đập đều đặn: tup-tup, tup-tup. Mẹ sẽ có một đứa con gái thật khỏe mạnh đó nghe mẹ!
Ngày 28-12 - Hôm nay, mẹ mình giết mình...
Khi đọc bài này các bạn nghĩ gì? riêng tớ tớ cảm nhận 1 điều gì đó rất lạ.Mặc dù đây chỉ là tưởng tượng của tác giả về em bé trong bụng mẹ thôi , nhưng cũng làm tớ chợt cười khi cô bé còn bé tí tí đó mơ ước về tên củ mình , thích mình có mái tóc dài mắt xanh , suy nghĩ bố mẹ sẽ mừng ra sao .Đó là sự háo hức rất trẻ con , một điều gì đó mà ta sẽ nghĩ đứa trẻ này khi sinh ra chắc sẽ rất tuyệt vời.Và mong đợi điều gì? 9 tháng 10 ngày cô bé sẽ có mặt.Tớ đọc đến dòng
Ngày 28-12 - Hôm nay, mẹ mình giết mình...
:( mặc dù đó là tình trạng chung hiện nay , khi giới trẻ coi những việc nạo phá thai như 1 chuyện bình thường , Những sinh linh bé nhỏ họ cứ nghĩ chưa hề thành người! nhà tớ ở gần bệnh viện ,và khoa sản là nơi đông người đi lại.Có ai từng nhìn thấy đôi mắt hạnh phúc của người bố đón đứa con bé bỏng vào lòng chưa nhỉ? tớ thì chứng kiến nhiều lúc ấy tớ thấy tình cảm ấy thật thiêng liêng.Tớ đến nà đứa bạn chơi vì nó có bầu , nhìn cảnh ông xã nó ghé tai nghe đứa bé trong bụng đạp và ngượng ngùng khi thấy tớ tớ thấy thật ấm áp trong gia đình bé nhỏ sắp được hình thành đó.Tớ đọc chuyện Quyên (ở câu lạc bộ văn thơ) , người đàn ông ấy đôi khi cục cằn thô bạo nhưng vẫn có nét dịu dàng mong chờ 1 đứa bé.:( Mẹ nuôi của tớ ko thể lấy chồng vì ko có thiên chức làm mẹ, nhìn ánh mắt mẹ khao khát 1 đứa bé làm tớ luôn gọi mẹ bằng cả 1 điều gì đó trong tâm thức ma chính tớ cũng ko hiểu.Ko biết bao nhiều người khao khát có 1 đứa bé nhỉ? vậy mà vấn có những người nhẫn tâm bỏ nó vì nhiều lí do
Vì sự nghiệp?
Vì cuộc sống ko cho phép?
Vì gia đình?
Vì danh dư?
Vì sắc đẹp?
Vì ko mong muốn có nó?
Vì muốn níu kéo 1 ai đó nhưng ko thành nên phải bỏ?
Con người mà ko với người lớn họ luôn có những lí do cho những hành động của mình.Và chính tớ , tớ đưa bạn mình vào bệnh viện để hủy bỏ 1 đứa trẻ để rùi về ko làm được gì khi thấy mình tội lỗi vì chính mình bảo bạn mình phải bỏ nó , chính tớ chứng kiến cảnh con của bạn mẹ tớ bật khóc khi mất tinh thần thế nào sau khi làm như vậy .Con bạn tớ vừa khóc với khuôn mặt xanh xao ra sao , nó xuống tinh thần như thế nào ? :( và chính tớ cũng sợ hãy như thế nào mặc dù tớ đã quen khi nhìn thấy mấy cảnh đó híc! chung quy lại chả hỉu mình nói ji! :) xin lỗi! nhưng tớ ghét nhất chuyện này