PDA

View Full Version : Cô bé nghiện' đàn ông


Thaiquang026
13-11-2006, 04:22 PM
Trong cuộc đời mỗi người, có lẽ ai cũng được hưởng thụ những niềm vui hay những đau khổ, khắc sâu trong tâm trí không bao giờ phai mờ. Tôi đã đau những nỗi đau như thế. Tôi cứ băn khoăn mãi, có nên kể ra hay không. Suy nghĩ mãi, tôi quyết định kể chuyện này để bày tỏ nỗi lòng mình, hy vọng mình sẽ dễ chịu hơn.

Tôi là đứa con gái dậy thì sớm. Mười ba tuổi tôi đã có bạn trai. Chính vì vậy mà tôi chểnh mảng học hành. Khi lên lớp sáu, tôi hoàn toàn không thể học hành gì được nữa. Suốt ngày rủ bạn đi chơi, hát karaoke, đàn đúm. Khi nhà trường thông báo cho ba má tôi việc tôi chểnh mảng học hành thì đã muộn. Tôi không thể trở lại trường học được nữa.

Đầu óc tôi lúc nào cũng chỉ có hình ảnh bạn trai. Mà lạ lắm, tôi nghĩ hết người này đến người khác. Hình như ai tôi cũng thích. Có đứa bằng tuổi tôi, có đứa lớn hơn vài tuổi; thậm chí có người lớn hơn tôi đến vài chục tuổi tôi cũng thích.

Biết tính khí bất thường của tôi, ba mẹ cấm tiệt không cho tôi ra khỏi nhà. Bị nhốt trong nhà tôi càng nghĩ nhiều hơn đến con trai. Tôi nhấc máy điện thoại gọi cho hết người này đến người kia. Có cuộc gọi đến gần một tiếng đồng hồ.

Cuối tháng nhìn hóa đơn tiền điện má tôi hốt hoảng vì cước phí lên đến gần một triệu đồng. Ba tôi tức điên lên, vớ cây chổi lông gà, trở đầu cán quất liên hồi vào người tôi, cho đến khi cán chổi nát te tua, ông mới vứt nó vào xó nhà thở dốc.

Lạ thay, tôi không khóc. Tôi cứ trơ ra như thách đố. Ông tức tối nói trong hơi thở dốc: “Tao sẽ xích chân mày lại”. Có lẽ do má tôi phản đối nên tôi chưa bị xích nhưng máy điện thoại thì bị khóa lại vì ba má tôi đã rút kinh nghiệm.

Gần một tuần sau má tôi động viên: “Nếu con không muốn học nữa thì má xin cho con đi làm. Con mới chưa đầy 14 tuổi sợ người ta không nhận trẻ con vào làm việc nhưng má có người bạn có cơ sở dệt khăn, công việc cũng nhẹ nhàng, má xin cho con đến đó làm cho khuây khỏa”.

Tôi chẳng có chút ham thích gì đi làm cả nhưng nếu đi làm tức là tôi được ra ngoài, được tự do, được giải thoát. Tôi đồng ý ngay. Hôm sau, khi đã dặn dò đủ thứ má tôi chở tôi đến cơ sở dệt khăn.

Chủ cơ sở là người đàn ông cùng học phổ thông với má tôi ngày trước. Má tôi dặn ông là không được cho tôi ra ngoài, hết giờ làm má tôi sẽ đến chở về. Ông bảo má tôi cứ yên tâm đi, đã vào đây làm thì chẳng còn thời gian đi đâu nữa. Ngày đầu tiên đi làm, tôi chưa được giao việc gì cụ thể, chỉ sắp xếp những đống khăn, đống sợi, thu dọn cái này cái kia, làm quen với những máy dệt, máy quay, máy sấy…

Ông chủ đã cẩn thận giao việc quản lý tôi cho một thanh niên chừng ngoài 20 tuổi. Anh có dáng người nhỏ thó, quê kệch. Tôi đoán anh ta có lẽ là dân tỉnh lẻ. Nhưng bù lại anh làm việc rất chăm chỉ, tính tình hiền lành ngay thật.

Tôi để ý trong một ngày anh không hề nặng lời với ai câu nào. Nhận xét đầu tiên của tôi về anh là: “Cha này được”. Những ngày sau đó, tôi làm việc dưới sự hướng dẫn chỉ bảo của anh và tôi đã thích anh lúc nào không biết.

Lần này có lẽ không phải chỉ có thích, mà tôi đã yêu anh thì phải. Lúc nào tôi cũng muốn ở bên anh. Đêm về nhà ngủ, chỉ mong cho trời mau sáng, đi làm để được nhìn thấy anh. Má tôi thấy tôi có vẻ ham đi làm, bà tưởng tôi đã thích công việc, bà mừng lắm. Ai có ngờ đâu tôi chỉ thích anh, chứ đâu có thích công việc.

Cuối tuần, má tôi có công việc đột xuất, nên không đón tôi được, tôi mừng rỡ nói “Con tự đi xe ôm về được má đừng lo”. Chiều hôm ấy, hết giờ làm, tôi chủ động mời anh đi chơi, anh đồng ý. Chúng tôi đi ăn tối rồi đi dạo công viên Đầm Sen. Đi bên anh tôi quên mất việc đã hứa với má về đúng giờ. Quá 21h rồi mà chúng tôi không muốn chia tay chút nào mặc dù biết rằng ngày mai chúng tôi lại sẽ gặp nhau.

Hôm ấy về trễ, tôi đã phải nói dối má là phải ở lại để học thêm một số việc.Có lẽ bà không tin lắm, nhưng vì đang vui, nên má tôi cũng không vặn vẹo gì nhiều. Nhưng đúng là mọi chuyện đều không thể giấu mãi được.

Tôi lại là đứa con gái mới lớn, lại chẳng biết giữ gìn gì nên chỉ tuần thứ hai là mọi người trong cơ sở đều biết quan hệ của hai chúng tôi. Ông chủ gọi điện nói mọi chuyện cho má tôi biết và đương nhiên là bà bắt tôi về ngay, với hy vọng là sẽ cắt đứt được mối tình của chúng tôi.

Ngay ngày hôm sau tôi đã tìm cách trốn đi với anh.

Thaiquang026
13-11-2006, 04:27 PM
con người ngày càng trưởng thành sớm hơn , nên có nhiều điều muốn khám phá trước .
nhưng chuyện đó là điều bình thường giờ đay chuyện đó là điều rát bình thường , không có gì để phải bàn luộn phải không ?
bạn tôi còn nói vào tuổi tụi mình mà mới tìm hiểu là chậm đi sau tụi nhỏ nhiều quá ,vào cái tuổi tụi nó như bây giờ mình chưa biết gì cả nhưng bây giờ tụi nó còn biết nhiều hơn tụi mình ý chứ.

Đặng Lệ Thủy
13-11-2006, 04:31 PM
Để mình post tiếp phần sau nhé, nên đọc hết thì mới hiểu hết được khi mà bị thất vọng từ khi còn là một cô bé thì sau này khó mà vực dậy được, vì nó đã thành dấu ấn khó phai trong cuộc đời.

Đặng Lệ Thủy
13-11-2006, 04:32 PM
Ngay ngày hôm sau tôi đã tìm cách trốn đi với anh. Chúng tôi như muốn lao vào nhau và chính tôi chứ không phải anh đã chủ động đề nghị đưa nhau vào nhà trọ...

Ở đó tôi đã trao cái quí giá nhất của người con gái cho anh. Chúng tôi ở với nhau một đêm, mặc cho ba mẹ tôi tìm kiếm khắp nơi.

Sáng hôm sau, tôi ung dung về nhà, mà lòng không hề cảm thấy lo lắng, mất mát điều gì. Tôi chỉ biết chắc rằng sẽ bị ba cho một trận đòn nên thân. Tôi đã chuẩn bị tinh thần để chịu đựng trận đòn này.

Tôi dự định là sẽ nói hết với ba má và xin ba má cho chúng tôi cưới nhau (tôi cũng chẳng biết bao nhiêu tuổi mới được thành vợ chồng).

Vượt qua cả dự đoán của tôi. Sau khi đánh tôi tan nát thêm một cái chổi lông gà nữa, ba tôi bỏ đi ra khỏi nhà. Khi đó, má tôi liền quì trước mặt tôi: “Má xin con, má lạy con, hãy tỉnh ngộ đi cho ba má đỡ nhục. Sao con u mê thế, người ta có bỏ bùa mê thuốc lú gì không mà con lại làm thế. Con mới chưa đầy 14 tuổi, còn là đứa con nít, con hiểu không?”.

Tôi chẳng để ý nhiều đến lời mẹ nói. Tôi chỉ nghĩ đến anh, lúc nào tôi cũng chỉ nghĩ đến anh. Mỗi khi ba tôi quất cán chổi vào lưng tôi lại thầm gọi tên anh một lần nên chẳng cảm thấy đau nữa. Ngay khi má tôi đang quì trước mặt tôi đây, đầu tôi lại ước gì có anh bên cạnh. Tôi sẽ ôm anh, gục đầu vào ngực anh mà khóc.

Sau “sự kiện ấy”, tôi bị nhốt ở nhà gần một tháng. Có lẽ ba má tôi nghĩ dùng biện pháp giam lỏng cũng không giải quyết được gì nên đành để tôi được tự do. Tôi gọi điện tới cơ sở dệt khăn hỏi thăm về anh thì được biết anh đã bị đuổi việc, theo đề nghị của má tôi.

Tôi buồn bã vô cùng và chưa biết làm thế nào liên lạc với anh nhưng ngồi ở nhà chờ anh một cách vô vọng thì không thể chịu nổi. Tôi đánh liều đến chỗ làm cũ, gặp người bạn thân của anh để hỏi thăm anh về quê hay đi làm chỗ nào. Người bạn của anh cũng không biết rõ anh đi đâu nhưng có cho tôi địa chỉ ở quê.

Hai hôm sau, tôi trốn ba má ra bến xe miền Tây nhảy xe đò về Cai Lậy tìm anh. Theo địa chỉ tôi tìm đến quê anh khá dễ dàng. Khoảng hơn 12 giờ trưa, tôi đã đến nhà anh - căn nhà lá khá rộng nhưng tuềnh toàng, sân và nền nhà đều bằng đất.

Tôi đứng giữa sân một lúc chẳng thấy ai xuất hiện. Tôi đang loay hoay thì thấy một chị khoảng ngoài 20 tuổi từ ngoài đồng về. Tôi chào chị và giới thiệu là người cùng làm chung với anh trên thành phố, muốn tìm gặp anh.

Chị nói: “À, ra vậy. Anh Bảy nghỉ làm rồi em biết chưa? Chị cũng không biết tại sao anh ấy nghỉ đột ngột vậy. Anh ấy về đã hơn chục ngày rồi, sáng nay có công chuyện đi Mỹ Tho, chắc chiều tối mới về. Em tìm anh ấy có chuyện gì không ? Nếu có thời gian mời em ở lại chơi. Chị là vợ anh ấy”.

Đất dưới chân tôi như sụp xuống. Căn nhà chao đảo. Tôi lảo đảo bước theo chị vào nhà và ngồi thụp xuống chiếc ghế, chiếc túi xách của tôi rơi đánh bịch xuống đất, chị vội chạy đến “Em có sao không?”.

Tôi lắc đầu nhưng rồi lại gục xuống bàn. Chị mang dầu đưa cho tôi: “Em xoa đi, coi chừng trúng gió” . Tôi đưa tay cầm chai dầu và tự nhủ không được khóc. Tôi gan lỳ lắm cơ mà. Ba tôi đánh nhưng chưa bao giờ tôi khóc! Khoảng năm sáu phút sau, tôi mới lấy lại được bình tĩnh.

Trả lại chị chai dầu, tôi gặng cười: “Cảm ơn chị. Em có công chuyện với người bà con gần đây, tiện thể ghé thăm anh chị. Thôi xin phép chị em về, nhờ chị nói với anh là có em T.L làm cùng trên thành phố xuống chơi”.

Tôi bước đi như người mộng du, may mà ở quê ít người qua lại nên đỡ ngượng. Tôi cứ lảo đảo bước đi như thế trên bờ ruộng từ nhà anh ra đường cái để đón xe về thành phố. Đoạn đường không biết dài bao nhiêu nhưng không dưới chục lần tôi bước chân xuống ruộng.

Về nhà tôi nằm li bì gần tháng trời. Ba mẹ tôi chạy chữa đủ thầy, đủ thuốc nhưng không ai đoán ra bệnh gì. Khi tôi đã đi lại được, ba má tôi không những không nhốt tôi mà còn năn nỉ tôi đi đây đi đó cho khuây khoả nhưng tôi mất hết hứng thú không còn muốn đi đâu nữa, đặc biệt là không muốn tiếp xúc với đàn ông.

Chuyện xảy ra đã hơn mười năm. Bây giờ tôi đã gần tuổi hai bốn vậy mà không sao quên được chuyện đã xảy ra. Với chừng ấy thời gian mà tôi không hề quen người con trai nào khác.

Tôi sống lặng lẽ như cái bóng đến bản thân mình tôi cũng không hiểu nổi. Bây giờ tôi mới hiểu tại sao có những người phụ nữ họ không thể lấy chồng.

Thaiquang026
14-11-2006, 04:43 PM
đọc hết cả chuyện như vậy sẽ thấy không có kết cục đẹp , chỉ đọc phần 1 sẽ thấy chuyện chỉ là tình cảm mãnh liệt khi cảm nhận được tình yêu đan mê một người khác giới .như thế có lẽ có kết cục đẹp hơn .
đọc tiếp phần 2 thì lại thấy xót thương cho một tình yêu non trẻ bồng bột không tự chủ được bản thân

Đặng Lệ Thủy
14-11-2006, 04:52 PM
Mình lại không thấy đẹp gì cả đây là câu chuyện mà khi đã trải qua mới thấy hết được kết cục của nó. Người viết muốn bày tỏ nỗi lòng và cũng còn muốn mọi người lấy đó làm bài học cho riêng mình nữa.
Vậy nên phải đọc hết chứ :)

Thaiquang026
14-11-2006, 05:10 PM
đọc hết thì tháy nó quá tàn nhẫn với ngay cả người đọc , đọc chuyện này có lẽ swex có nhiều người thay đổi cách yêu cũng như những suy nghĩ trong tình yêu điều đó sẽ mất đi " một tình yêu hết mình " ...

Đặng Lệ Thủy
14-11-2006, 05:18 PM
Thích hết người này đến người khác ở tuổi học trò đâu phải là "Một tình yêu hết mình" mà đó chỉ là tình cảm bồng bột tuổi học trò thích khám phá mà thôi. :D

Thaiquang026
14-11-2006, 08:26 PM
thì đó chính là cái để nói đó thôi , khi yêu hết mình ở tuổi học trò đánh mất đi những gì đáng giá nhất .nêu khi trưởng thành hơn mà thấy hối hận về quãng thời gian đó thì có nghĩa là đã sai lầm còn nếu coi đó là quãng kỉ niệm đẹp thì đó là một mối tình đàu đời chứ không phải là những đam mê bồng bột hay thiếu suy nghĩ

Vũ Thủy Hoàng
12-12-2006, 07:50 PM
chả biết phải nói sao nữa về câu truyện của cô bé này, Nghiện đàn ông ư cụm từ này liệu có quá nặng quá không nhưng có thể nói cô bé này sống dựa vào bản năng nhiều hơn là lý trí. Cô lờ đi tất cả những gì bố mẹ nói chỉ làm theo những cái để thỏa mãn mình, đối với một cô bé 14 thì thế giới dường như quá đơn giản và việc cô bé đặt quá nhiều niềm tin vào anh chàng 20 tuổi bất chấp sự can ngăn của mọi người để khi nhận ra được sự thật phũ phàng cô đã không thể gượng dậy nổi và nó đã găm vào đầu cô mãi mãi để đến bây giờ cô không còn tin vào bất cứ người đàn ông nào nữa. Nhưng mình tin rằng khi cô bé đã đủ can đảm để viết ra nhưng tâm sự của mình thì chí ít trong cô vẫn còn mong muốn thay đổi mình tin là bạn ấy sẽ có thể quên được câu chuyện thời thơ ấu để có thể tái nghiện đàn ông như trước kia:D:D

La Thu Giang
14-12-2006, 09:42 AM
CHAJ ! đọc xong mà em thấy bủn rủn cả người >> nhưng sao anh ChocchoC lai muốn chị ấy tái nghiện đàn ông chứ? em chỉ muốn chị ấy trở lại bình thường thôi hixhix , ko nghiện đang ông mà cũng ko muồn khổ ^^

Thaiquang026
21-12-2006, 05:59 PM
nghiện đàn ông không phải là xấu !
nó chỉ là bản năng thui mà
rùi khi nòa có vợ (chông ) sẽ thấy tác dụng ngay thui mà !
có khi còn nghiện hơn cả cô bé đó nữa ấy chứ !
hehehehe

congdon
05-03-2011, 04:21 PM
Đầu óc tôi lúc nào cũng chỉ có hình ảnh bạn trai. Mà lạ lắm, tôi nghĩ hết người này đến người khác. Hình như ai tôi cũng thích. Có đứa bằng tuổi tôi, có đứa lớn hơn vài tuổi; thậm chí có người lớn hơn tôi đến vài chục tuổi tôi cũng thích.
OMG! nếu thế nên đi khám bác sỹ ạ ^^