PDA

View Full Version : Nhật kí thủy tinh


Dương Hảo
07-07-2007, 01:45 AM
Cái này trích ra từ Blog của một người mẹ viết cho người con tật nguyền của mình... Thế giới Blog đúng là thật mà ảo, ảo mà thật phải không mọi người..??

NGUYỄN THỊ THU HƯƠNG

HỒI ỨC THỦY TINH

Day 1: Chúng ta là một gia đình

---***@@@***---/

Khi mẹ mang bầu con, nhà mình ở trong doanh trại bộ đội, 16m2 (4x4m) thưng bằng cốt ép. Một bên là chỗ gởi xe cho một cơ sở sản xuất, một bên là một cái kho của đơn vị.

Ông trời cũng thương, bù lại cho ở đằng trước có hai cây trứng gà (lê-ki-ma) để mẹ có chỗ hóng mát và chăng dây thép để phơi đồ.

Mẹ ì ạch với cái bụng bầu, sáng sáng đẩy một cái tủ ra cổng đơn vị bán thuốc lá mì tôm tem thư và vài thứ linh tinh - là vì lúc ấy đơn vị đã đi vào hạch toán kinh tế rồi - bố không có lương căn bản, họ cử đi làm buổi nào thì có tiền buổi ấy.

Họ điều bố lên tỉnh Đồng Nai đóng "pa-gông" (là một cái nhà ổ trong một cái toa tàu con ạ). Bố đi cả tuần mới về một lần, mẹ ở nhà tự bán hàng nuôi hai mẹ con mình. Bố đi mấy tháng trời, đến lúc mẹ sắp sanh con thì hết việc - cái đơn vị ấy họ tính tóan làm sao mà mấy tháng trời chỉ trả lương cho bố có 190.000đ - Trời ơi! Đã thế họ lại còn đang đe đuổi cả nhà mình đấy.

Bố con đi bộ đội, lúc ấy cũng được gần 15 năm, mọi người như bố đều được phân nhà tập thể. Tại sao nhà mình lại không được nhỉ? Vô lý quá!

Thôi kệ, mặc cho người ta nói xa nói gần, ta cứ vui vẻ sống và phải sanh em bé chứ!

Họ cho nhà mình một cái..chuồng xí nhỏ chơ vơ, 4 bức tường không mái, cạnh một bãi đất hoang vu, bẩn thỉu, ở một cái ngách nhỏ xíu. Chà, sẽ mất nhiều công sức đây, nhưng mà cũng tốt chứ sao, ông giám đốc hình như cũng cảm thấy ái ngại, ngậm ngùi thế nào mà ký giấy xuất kho cho nhà ta mấy tấm tôn Fibrô-Ximăng nặng trĩu. Vậy là mẹ có con, và ta lại có nhà (chỉ là một cái chuồng xí 29m2 cải tạo lại thôi... Mà bây giờ đã biến thành một căn phòng nhỏ xinh xinh có nền xi măng nhưng vẫn chưa kịp có trần chống nóng).

Tốt chán, nhà chúng ta vang rộn mỗi khi con khóc con cười, mẹ lãi còn “điệu đà” moi đất đằng trước để trồng một cây phượng nhỏ xinh xinh, mẹ ao ước: cây phượng nở hoa đấy con trai ạ.

Hóc Môn, 07/03/2007


NHẬT KÝ: HÀNH TRÌNH THỦY TINH

Hành trình đầu tiên (TT)

Sáng mai mẹ dậy sớm, pha một bình sữa đầy giao cho bé hội. Dặn con: "em dậy mà khóc con cứ cho em bú bình. Mẹ đi sẽ nhanh thôi." - Hội dạo này đã giỏi lắm rồi, giúp mẹ được khối việc. Chụp lên đầu cái nón lá mẹ lùi lũi đi ra đường Nguyễn Văn Đậu. Mẹ tìm đến mấy điểm "cò" nhà đất. Mẹ bỗng thấy mình giống chị Dậu quá chừng. Chị Dậu hồi xưa đi tìm đừơng bán chó, bán con, còn mẹ thì đi tìm cách bán nhà, kể ra mẹ vẫn sướng hơn chị ấy!

Mẹ tìm được một điểm “cò” nhà đất của một ông tên là ông Sáng - ông này có vẻ rành rẽ giỏi giang. Ông bảo: "Gửi ở đây bán rất nhanh, giá cả bao nhiêu để chú còn gi lên bảng niêm yết!!!

Mẹ ngơ ngơ ngác ngác: "Thì chú tính là được bao nhiêu...?" - Ông ấy bật cười: "Cháu bán nhà mà không biết giá cả thì chú biết đường nào...! Thôi! Lên xe chú chở về, tiện thể chú sẽ xem xét nhà luôn thể!”

Về đến nhà,mẹ bế vội lấy Khoa - con đái ướt sũng cả lưng rồi! Mẹ cập rập lau mình lau mẩy và cho em bú... Ông cò Sáng chắp tay đi đi lại lại... Chẳng cần nói, nhìn một lượt là ông ấy biết ngay tình cảnh nhà mình. Ông phán một cách chắc nịch:

- Nhà này chỉ có cái xác, không tính! Lợi ở bộ hồ sơ và đất thôi...! Chú sẽ đăng cho cháu 25 cây vàng. Thủ tục giấy tờ bên cháu phải lo tất đó!

Không đầy một tháng sau mình bán được nhà! Cái ông cò này thế mà giỏi! - Mẹ nghĩ vậy. Người ta đặt cọc cho nhà mình sau khi đã kỳ kèo bớt xén. Trừ tiền cò quạ, thuế má mạ mùa... Mình chỉ còn hơn 20 cây thôi...! Thế là cũng tốt lắm rồi! Mẹ với bố cùng gật gù hỉ hả.

...

Bây giờ nhớ lại mẹ thấy vẫn buồn cười, lần đầu tiên bán nhà mẹ đâu có biết lại phải đi nhiếu nơi và tốn nhiều tiền như vậy! Đi phường, đi quận, đi vẽ đi đo, rồi đi công chứng... Sang bên phòng thuế, đóng thuế trước bạ, thuế chuyển quyền, chưa kể đóng những thứ linh tinh như ủng hộ xoá đói giảm nghèo cho phường cho xã,v.v... Vậy mà cũng lật đật mất cả tháng trời đấy con ạ! Mỗi lần đi lo việc mẹ gởi con ăn cơm ở nhà ông bà Vân gần đó (g/đình ông bà người Nghệ An ấy rất tốt với gia đình mình). Còn mẹ thì ẵm theo Khoa và đi xe ôm để lo các thủ tục. Thằng bé Khoa này, nếu mai sau lớn, có lì thì cũng phải - bởi mới 4 tháng trời đã rong ruổi cùng mẹ khắp nơi...!

À suýt quên, có một kỷ niệm này. Vừa tức, vừa buồn - nhưng lại giúp mẹ được một bài học khôn. Mẹ phaỉ ghi lại ở đây kẻo quên thì uổng lắm! Đầu óc mẹ bây giờ rất hay quên - chắc già nên đâm ra lẩm cẩm...!

Chẳng là hồi đó nhà mình vừa mới ký giấy xong, cầm vàng được một đêm, sáng ngày ra thấy người ta rầm rập kéo đến, hỏi thăm nhà 3/23 hẻm 25 đưởng Nguyễn Văn Đậu... Ô lạ quá! Đúng nhà mình rồi! - Họ đến nhà mình và tay ai cũng nhăm nhăm một tờ báo Tuổi Trẻ!

Chết rồi! Mẹ tá hoả khi biết: họ đã đăng bán lại nhà mình tới 38 cây vàng! Họ cùng với ông cò "hợp tác" với nhau nói dối mình rồi! Thế mà họ bảo, họ nghèo, mua về ở. Lại còn ỷ eo bớt lên bớt xuống. Tức thật!!! Tức thật!!! Tức chết mất!!! Thế này thì tức chết mất!!! - Chắc lúc ấy sự tức giận, khổ sở của mẹ cũng ngang với... Chí Phèo bị Thị Nở phụ tình nên hầm hầm vác dao đi tìm ông Bá Kiến!

Nhưng mà mẹ đâu có chết được, vì ngu dại! Bài học đầu đời về việc làm ăn được trả giá bằng hơn...chục cây vàng cơ đấy! Thua keo này ta bày keo khác! Mẹ quyết định mua một con vịt quay vàng rộm, béo múp béo mầm. Mẹ gọi điện thoại cho vợ chồng người mua nhà tới ăn một bữa chia tay. Mẹ không than trách nửa lời (bởi than trách thì được ích gì cơ chứ). Mẹ cảm ơn vợ chồng nhà họ đã mua nhà và gỡ rối cho nhà mình lúc khó! Bà vợ khoái lắm mới nói thế này:

- Anh chị đăng báo vậy thôi, chứ chắc gì đã bán được giá đó! Hương con cái oặt oẹo thế, làm gì nổi! Để chị bày cho: vốn của em ít, chịu khó về mạn Gò Vấp tìm mua lấy cái nhà sập xệ, sửa lại đăng báo bán....!

- Em sợ lắm! Mình có quyền gì mà dám lên toà báo...!?

- Nhỏ này ngốc thật! Đây là đăng quảng cáo, là mình nộp tiền, rõ chưa? - Ở đường Lý Chính Thắng đó, hết trăm mấy một kỳ (cái ông báo Tuổi Trẻ này, 10 năm sau giá đăng báo bán nhà một kỳ vẫn như cũ, không tăng! Cũng tạm an tâm rằng đây là một...tờ báo tốt!)

Mẹ giả cách ngơ ngác nghe câu được câu mất, chứ thực ra trong đầu đã in "chết" những lời lẽ của người đàn bà giàu có, khôn ngoan. Phải học khôn! Phải bắt tay vào làm! Phải cố gắng rửa cái nhục đói nghèo ngu dốt! Phải học - nói đến học mới giật mình: kiếm nhà mới cho nhanh, để còn xin học cho Hội chứ! Giờ đã tháng 7 rồi, chỉ hai tháng nữa thôi là Hội vào lớp 1. Phải học thôi Hội à! Ốm cũng học! Què quặt, khập khiễng cũng phải học! Không học ngu hơn người ta là nhục! Mẹ lọ mọ dọn "bãi chiến trường" của buổi học khôn, và nói với con trai như vậy...!

Hóc Môn, ngày 26/03/2007

Dương Hảo
07-07-2007, 02:04 AM
Nguyễn Thị Thu Hương


NHẬT KÝ: HÀNH TRÌNH THỦY TINH

Đã đi nghĩa là không dừng lại

Cuộc đời vốn chẳng như mình mong muốn. Ôm ước mơ thoát khổ thoát nghèo, mẹ chất chút đồ đạc và các con lên xe về Gò Vấp. Nhìn nhà mình lúc đó buồn cười lắm. Mẹ bùm khăn che nón lá, một tay ôm Khoa, một tay giữ Hội cho chắc. Cái xe ba gác máy nổ banh banh và ***g lên long xòng xọc . Ba mẹ con mình ngồi rung rinh ngất nghểu ở trên. ở dưới là quần áo mùng mền và mấy thứ đồ lỉnh kỉnh. Bố thì đạp xe đằng sau lọc cọc, nhấp nhô. Xe ra khỏi khu biệt thự nhà các quan rồi đấy ! Có mấy quan bà nhìn theo kìa !mừng lắm phải không , vui lắm phải không? Vì cái nhà lính thường duy nhất đã phải bật đi rồi đó. Mai mốt chũ mới về , người ta cất lại nhà lầu, khu phố quan tha hồ đẹp đẽ vĩnh biệt ngôi nhà yêu thương mà khởi nguồn là chuồng xí. Tao yêu mày, đã rất yêu. Bởi nơi đây hai đứa bé con đã chào đời, bởi nơi đây có vô vàn kỷ niệm. Bởi nơi đây có một cây phượng hồng đã chết. Vĩnh biệt là vĩnh biệt, không ngoái lại làm chi... Thôi không buồn nữa, chúng mình phải đi thôi con ạ...

Vậy là đã đến nhà mới rồi! Một căn nhà cũ kỹ ỡ phường 17, Gò Vấp. Nơi đường đi vào là một con hẻm quanh co, luồn sau lưng một ngôi chùa - chùa Kỳ Quang đó. Đến nơi rồi, mẹ đặt hai con xuống, ta dọn đồ. Mẹ làm ù một mâm cơm chào hàng xóm láng giềng. Ta vui mừng ở ngày đầu tiên trong ngôi nhà mới. Bây giờ nhà mình đã trở thành thứ dân theo đúng nghĩa rồi. Xung quanh mình đều là những người nghèo. Người đi may vá, người đạp xích lô, lại còn có một bác đi làm nghề võ sĩ. Bố cũng đã nộp đơn xin thôi việc rồi. ừ thôi thì thôi, thôi nhanh lên có gì mà phải tiếc! 6, 7 năm thất nghiệp chưa đủ hay sao? Mẹ càu nhàu với bố như vậy. Mẹ chỉ muốn bố nhanh chóng đoạn tuỵêt với cái đơn vị ấy, dù sau này đói khổ cũng thanh thản nhẹ nhàng... Mình sẽ sống giữa nhân gian, hoà với nhân gian, nhân gian trong mắt mẹ là số đông những người bình hường, vất vả nhưng hiền lương, biết yêu thương và chịu đựng. Sự bình an cũng ở được trong gia đình ta vài tháng. Con vào lớp 1, nợ nần đã trang trải xong rồi. Buổi tối nhìn bố và các con ngủ ngon, mẹ lặng lẽ ra ngoài hiên ngồi suy nghĩ. Mẹ biết đêm an bình, yên tĩnh này chẳng kéo dài được bao lâu... Căn bệnh của con vẫn không có đường chữa trị, lại thêm chuyện đi học ở trường nguy cơ tai nạn gãy xương là lớn lắm... Em Khoa còn bé, công việc của bố cũng chưa ổn định. Cái bình an này hỏi kéo dài được bao lâu?

Mẹ sắp xếp, dự tính ở trong đầu: chút tiền dư còn lại mẹ sẽ dọn một quầy tạp hóa nhỏ để kiếm thêm tiền chợ và cũng để tăng thêm trị giá của căn nhà. Chứ còn sao? Nhà mà vừa ở vừa buôn bán được, ai chả thích! Rồi mẹ sẽ đi thăm thú điều nghiên tính hình ở khu vực này, để khi bán được nhà ta sẽ quanh quẩn ở đây cho con còn đi học.

Tất cả đã ở trong tư thế sẵn sàng đón nhận. Mẹ vẫn vui và nhà vẫn rộn tiếng cười. Con vào lớp 1 hơn một tháng đã lại gẫy tay! Đã bảo phải chấp nhận thôi, tránh làm sao được. Mẹ ra trường gặp các thầy cô giáo để trấn an: “Căn bệnh của con tôi là vậy, mong các thày cô cứ cho cháu học tiếp. Mỗi lần có sự cố chỉ xin liên lạc gấp với gia đình...!” Mẹ không muốn các thầy cô giáo chịu áp lực về bệnh tình của con. Con gãy xương hoài, đi học đeo bột thường xuyên. Riết cũng quen rồi. Khi đã quen, cảm giác nặng nề cũng vơi bớt. Bây giờ thì mẹ đã bớt không còn dại dột, đã biết đi tăm đất từng khu giá cả thế nào, biết tình giá nhà là giá trị thực cộng chi phí giấy tờ cộng tiền cò quạ và thêm phần lợi tức... Con có nhớ không? Ta đã ở dọc đường Lê Đức Thọ suốt 8 năm, bán nhà 10 lần, và con gãy xương cũng tới 27 bận, không thể nào là nhẹ nhàng cho được. Đã có rất nhiều, rất nhiều chuyện xảy ra, rất nhiều những con người mà ta gặp gỡ, giao thiệp, có rất nhiều những nỗi đau và thương tổn mà mẹ phải chịu đựng... Nhưng cũng có vô khối những niềm vui nho nhỏ... Chỉ để đổi lấy một điều: con sống - được đi học - được yêu thương và chăm sóc đủ đầy. Dẫu gia đình ta không có được 1 mái nhà yên ổn , nhưng chúng ta vẫn có nhau, vẫn tồn tại giữa đời.

Hóc Môn, 28/03/2007


NHẬT KÝ: HÀNH TRÌNH THỦY TINH

Đi và nhớ về kỉ niệm…

Hội ạ, mẹ và con tiếp tục hành trình - à, vừa rồi mẹ nhận được tin: Bà ngoại ốm nhưng đã bớt rồi. Bác cả đưa bà từ BV trở về, tuy lẫn lộn nhưng bà ngoại vẫn nhớ một điều: Đừng báo cho Thu Hương nó biết kẻo nó bỏ con bỏ cái cuống lên chạy ra ngoài này là thêm khổ.

Để mẹ dành chút thòi gian chuyện trò với ông bà ngoại:

Bố mẹ ơi, đã thật lâu rồi kể từ ngày con xa bố mẹ. Thấm thoắt đã 19 năm (sau này lấy chồng xa xứ, cứ 3 năm con lại thu xếp ra thăm bố mẹ một lần, con chưa bao giờ coi những chuyến đi ấy là đòan tụ, vì nó cứ chóng vắn, và con thì chẳng làm được gì cho bố mẹ)

Nếu người ta có nói với bố mẹ rằng: "con gái ông bà giờ này nó học ở đâu cái thói tự do, nó đang a dua a tòng với người ta viết đủ thứ linh tinh trên Internet!", thì bố mẹ đừng có tin và đừng có buồn. Vì con vẫn là con, vẫn rất ngoan và khát khao sống thật. Bây giờ, con mới nghiệm ra, sau gần 20 năm sống đời tự lập : rằng không sung sướng hơn ấy là khi mình là chính bản thân mình với những đớn đau, sướng khổ, vui buồn, với cả những khiếm khuyết của bản thân mà mình dám thừa nhận.

Con còn nhớ 19 năm về trước, nhà mình thật vẻ vang, bố là một ông quan to đứng đầu một huyện. Con cái thì đều học hành giỏi giang. Hai đứa lớn đang bảo vệ luận án tốt nghiệp đại học. Và một đứa đang học ĐH là con. Đứa út vào vào cấp 3 và đứa kế út thì đang luyện thi vào ĐH. ở quê mình ngày đó ước mơ lớn nhất của những ông bố bà mẹ là con cái [hải vào đại học. Với những nhà nông dân nghèo khó thì đó là mơ ước đổi đời. Còn với con cái nhà quan thì cái đích đại học không thể nào khác được, nó là tương lai, là danh dự,... Là nhiều thứ lắm. Bởi vậy đã có đứa thi trượt ĐH thì đòi...tự tử. Lại có đứa bỏ cả tuổi trẻ ôn thi đi ôn thi lại tới ba bốn lần, đến khi nào đậu bằng được mới thôi...! Đến khi tốt nghiệp xong rồi -> thất nghiệp nằm nhà cả đống!

Bố là một ông quan tốt, chẳng tham lam bao giờ. Bởi vậy nhà mình nghèo xác xơ, mà chỉ giàu về tiếng tăm & danh dự. Bố đi làm có ô tô đưa đón. Một ngày nọ, bố đi họp ở Hà Nội. Chú lái xe dở chứng ra bờ hồ uống mấy vại bia.. Vậy là có chuyện: khi xe về đến thị xã Phủ Lý, chú ấy tông xe vào một cái cột đèn, xe đổ, người đau - và nhà mình mắc nạn.

Người ta đưa bố vào BV tỉnh, bố bị nằm trèo queo ở đó một đêm y như là một dân thường. Chỉ sau có một đêm ở BV, bố bảo: làm người dân đúng là khổ vô cùng vô tận...! - lúc ấy đã là 28 Tết - con đã nghỉ học về nhà đón xuân, con vội vàng vẫy xe vào BV tỉnh vào thăm bố. Bố nằm đó, phờ phạc, xác xơ. Tay nẹp tạm bằng mấy cái que. Họ vô tâm đến nỗi không rót cho bố được một miếng nước. Thông tin bay đến văn phòng tỉnh ủy. Bác Nguyễn Văn An (lúc đó làm bí thư tỉnh ủy Hà Nam Ninh) vào tận BV "chỉ đạo" người ta cứu chữa cho bố. Thế là người ta cuống lên! Người ta nâng niu quý trọng, người ta đưa bố vào phòng cao cấp, người ta bó bột và đóng đinh nội tủy.... Cái xót xa cho thân phận người dân thường bắt đầu len lỏi vào người con từ độ ấy...

Con quay lại trường ĐH, lòng chẳng bình yên. Những lời nhắn nhe của mẹ gửi lên làm con tê tái. Học làm gì nữa! Phải về thôi, học vậy là đủ rồi. Con sẽ về phụ cho mẹ đỡ khổ. Mẹ ở nhà chăm bố, nghỉ không ăn lương. Bố thì đang rất buồn. Nằm một chỗ như bị án treo. Bầu cử HĐND khóa này tạm thời bố không thể ứng cử.

Con về với bộ mặt tỉnh queo tỉnh rụi. Con dọn một quán nước trước nhà mình. Bố có vẻ buồn: "Nhà mình bây giờ cũng phải buôn gánh bán bưng..." Ôi, có sao đâu bố! Con ngồi chơi riết cũng sinh hư. Mình bán buôn kiếm tiền lời cũng đỡ... Bố im lặng, bố thở dài.

Khổ thân bố, bố ơi. Chính trường chiếm hết thời gian và cuộc đời của bố. Bây giờ đùng một cái lâm nạn, bố bị trói một chỗ, bức bách vô cùng.Không khí trong nhà mình căng như sợi dây đàn sắp đứt.
Con đi đây bố ạ, con vào Sài Gòn. Chú mình ở trong ấy làm đến giám đốc oai quyền thiếu gì việc để con làm cơ chứ.

Con đi đây bố mẹ ạ, xếp vài bộ quần áo vào cái va li cũ với một chút tiền nhỏ phòng thân, con ra đi vối một bộ dạng tươi hơn hớn. Con muốn bố mẹ yên lòng. Con không thể chịu đựng thêm nỗi xót xa đau đớn bởi những đêm bố thở dài sườn sượt: vì tôi mà con bé khổ , nó không học đại học rồi đời sẽ ra sao.

Ôi, có gì đâu , việc gì mà bố phãi giày vò bãn thân khỗ vậy

Con đi vào đó không đầy một năm ...và con báo tin con sẽ lấy chồng… đễ cã nhà mừng rỡ. bố đã ra làm quan trở lại , các em cũng học rất ngoan . Anh chị lớn cũng đã được phân việc làm ở những thành phố lớn. Nhà mình lại ở trạng thái an tòan. Còn gì mừng hơn thế. Kể từ đây con rẽ qua một cuộc đời mới: cuộc đời của một lê thứ thường dân, với lầm than, vui buồn của chính con. Con lấy chồng là một anh bộ đội không chức không quyền, rất nghèo và tốt bụng....



Ô từ nãy đền giờ mải nhớ chuyện xửa chuyện xưa mà bỏ quên bé Hội! Xếp đồ vào giỏ và mình lại tiếp tục lên đường, bé Hội ơi!

Hóc Môn, 28/03/2007

Bạch Văn Cơ
07-07-2007, 09:32 AM
cái này có lần dưa lên thời sự rồi , thật sự cảm thông cho em bé đó , đời quả là ngang trái thật , sinh ra cả căn bệnh quái ác như vậy nữa