Dương Hảo
07-07-2007, 01:45 AM
Cái này trích ra từ Blog của một người mẹ viết cho người con tật nguyền của mình... Thế giới Blog đúng là thật mà ảo, ảo mà thật phải không mọi người..??
NGUYỄN THỊ THU HƯƠNG
HỒI ỨC THỦY TINH
Day 1: Chúng ta là một gia đình
---***@@@***---/
Khi mẹ mang bầu con, nhà mình ở trong doanh trại bộ đội, 16m2 (4x4m) thưng bằng cốt ép. Một bên là chỗ gởi xe cho một cơ sở sản xuất, một bên là một cái kho của đơn vị.
Ông trời cũng thương, bù lại cho ở đằng trước có hai cây trứng gà (lê-ki-ma) để mẹ có chỗ hóng mát và chăng dây thép để phơi đồ.
Mẹ ì ạch với cái bụng bầu, sáng sáng đẩy một cái tủ ra cổng đơn vị bán thuốc lá mì tôm tem thư và vài thứ linh tinh - là vì lúc ấy đơn vị đã đi vào hạch toán kinh tế rồi - bố không có lương căn bản, họ cử đi làm buổi nào thì có tiền buổi ấy.
Họ điều bố lên tỉnh Đồng Nai đóng "pa-gông" (là một cái nhà ổ trong một cái toa tàu con ạ). Bố đi cả tuần mới về một lần, mẹ ở nhà tự bán hàng nuôi hai mẹ con mình. Bố đi mấy tháng trời, đến lúc mẹ sắp sanh con thì hết việc - cái đơn vị ấy họ tính tóan làm sao mà mấy tháng trời chỉ trả lương cho bố có 190.000đ - Trời ơi! Đã thế họ lại còn đang đe đuổi cả nhà mình đấy.
Bố con đi bộ đội, lúc ấy cũng được gần 15 năm, mọi người như bố đều được phân nhà tập thể. Tại sao nhà mình lại không được nhỉ? Vô lý quá!
Thôi kệ, mặc cho người ta nói xa nói gần, ta cứ vui vẻ sống và phải sanh em bé chứ!
Họ cho nhà mình một cái..chuồng xí nhỏ chơ vơ, 4 bức tường không mái, cạnh một bãi đất hoang vu, bẩn thỉu, ở một cái ngách nhỏ xíu. Chà, sẽ mất nhiều công sức đây, nhưng mà cũng tốt chứ sao, ông giám đốc hình như cũng cảm thấy ái ngại, ngậm ngùi thế nào mà ký giấy xuất kho cho nhà ta mấy tấm tôn Fibrô-Ximăng nặng trĩu. Vậy là mẹ có con, và ta lại có nhà (chỉ là một cái chuồng xí 29m2 cải tạo lại thôi... Mà bây giờ đã biến thành một căn phòng nhỏ xinh xinh có nền xi măng nhưng vẫn chưa kịp có trần chống nóng).
Tốt chán, nhà chúng ta vang rộn mỗi khi con khóc con cười, mẹ lãi còn “điệu đà” moi đất đằng trước để trồng một cây phượng nhỏ xinh xinh, mẹ ao ước: cây phượng nở hoa đấy con trai ạ.
Hóc Môn, 07/03/2007
NHẬT KÝ: HÀNH TRÌNH THỦY TINH
Hành trình đầu tiên (TT)
Sáng mai mẹ dậy sớm, pha một bình sữa đầy giao cho bé hội. Dặn con: "em dậy mà khóc con cứ cho em bú bình. Mẹ đi sẽ nhanh thôi." - Hội dạo này đã giỏi lắm rồi, giúp mẹ được khối việc. Chụp lên đầu cái nón lá mẹ lùi lũi đi ra đường Nguyễn Văn Đậu. Mẹ tìm đến mấy điểm "cò" nhà đất. Mẹ bỗng thấy mình giống chị Dậu quá chừng. Chị Dậu hồi xưa đi tìm đừơng bán chó, bán con, còn mẹ thì đi tìm cách bán nhà, kể ra mẹ vẫn sướng hơn chị ấy!
Mẹ tìm được một điểm “cò” nhà đất của một ông tên là ông Sáng - ông này có vẻ rành rẽ giỏi giang. Ông bảo: "Gửi ở đây bán rất nhanh, giá cả bao nhiêu để chú còn gi lên bảng niêm yết!!!
Mẹ ngơ ngơ ngác ngác: "Thì chú tính là được bao nhiêu...?" - Ông ấy bật cười: "Cháu bán nhà mà không biết giá cả thì chú biết đường nào...! Thôi! Lên xe chú chở về, tiện thể chú sẽ xem xét nhà luôn thể!”
Về đến nhà,mẹ bế vội lấy Khoa - con đái ướt sũng cả lưng rồi! Mẹ cập rập lau mình lau mẩy và cho em bú... Ông cò Sáng chắp tay đi đi lại lại... Chẳng cần nói, nhìn một lượt là ông ấy biết ngay tình cảnh nhà mình. Ông phán một cách chắc nịch:
- Nhà này chỉ có cái xác, không tính! Lợi ở bộ hồ sơ và đất thôi...! Chú sẽ đăng cho cháu 25 cây vàng. Thủ tục giấy tờ bên cháu phải lo tất đó!
Không đầy một tháng sau mình bán được nhà! Cái ông cò này thế mà giỏi! - Mẹ nghĩ vậy. Người ta đặt cọc cho nhà mình sau khi đã kỳ kèo bớt xén. Trừ tiền cò quạ, thuế má mạ mùa... Mình chỉ còn hơn 20 cây thôi...! Thế là cũng tốt lắm rồi! Mẹ với bố cùng gật gù hỉ hả.
...
Bây giờ nhớ lại mẹ thấy vẫn buồn cười, lần đầu tiên bán nhà mẹ đâu có biết lại phải đi nhiếu nơi và tốn nhiều tiền như vậy! Đi phường, đi quận, đi vẽ đi đo, rồi đi công chứng... Sang bên phòng thuế, đóng thuế trước bạ, thuế chuyển quyền, chưa kể đóng những thứ linh tinh như ủng hộ xoá đói giảm nghèo cho phường cho xã,v.v... Vậy mà cũng lật đật mất cả tháng trời đấy con ạ! Mỗi lần đi lo việc mẹ gởi con ăn cơm ở nhà ông bà Vân gần đó (g/đình ông bà người Nghệ An ấy rất tốt với gia đình mình). Còn mẹ thì ẵm theo Khoa và đi xe ôm để lo các thủ tục. Thằng bé Khoa này, nếu mai sau lớn, có lì thì cũng phải - bởi mới 4 tháng trời đã rong ruổi cùng mẹ khắp nơi...!
À suýt quên, có một kỷ niệm này. Vừa tức, vừa buồn - nhưng lại giúp mẹ được một bài học khôn. Mẹ phaỉ ghi lại ở đây kẻo quên thì uổng lắm! Đầu óc mẹ bây giờ rất hay quên - chắc già nên đâm ra lẩm cẩm...!
Chẳng là hồi đó nhà mình vừa mới ký giấy xong, cầm vàng được một đêm, sáng ngày ra thấy người ta rầm rập kéo đến, hỏi thăm nhà 3/23 hẻm 25 đưởng Nguyễn Văn Đậu... Ô lạ quá! Đúng nhà mình rồi! - Họ đến nhà mình và tay ai cũng nhăm nhăm một tờ báo Tuổi Trẻ!
Chết rồi! Mẹ tá hoả khi biết: họ đã đăng bán lại nhà mình tới 38 cây vàng! Họ cùng với ông cò "hợp tác" với nhau nói dối mình rồi! Thế mà họ bảo, họ nghèo, mua về ở. Lại còn ỷ eo bớt lên bớt xuống. Tức thật!!! Tức thật!!! Tức chết mất!!! Thế này thì tức chết mất!!! - Chắc lúc ấy sự tức giận, khổ sở của mẹ cũng ngang với... Chí Phèo bị Thị Nở phụ tình nên hầm hầm vác dao đi tìm ông Bá Kiến!
Nhưng mà mẹ đâu có chết được, vì ngu dại! Bài học đầu đời về việc làm ăn được trả giá bằng hơn...chục cây vàng cơ đấy! Thua keo này ta bày keo khác! Mẹ quyết định mua một con vịt quay vàng rộm, béo múp béo mầm. Mẹ gọi điện thoại cho vợ chồng người mua nhà tới ăn một bữa chia tay. Mẹ không than trách nửa lời (bởi than trách thì được ích gì cơ chứ). Mẹ cảm ơn vợ chồng nhà họ đã mua nhà và gỡ rối cho nhà mình lúc khó! Bà vợ khoái lắm mới nói thế này:
- Anh chị đăng báo vậy thôi, chứ chắc gì đã bán được giá đó! Hương con cái oặt oẹo thế, làm gì nổi! Để chị bày cho: vốn của em ít, chịu khó về mạn Gò Vấp tìm mua lấy cái nhà sập xệ, sửa lại đăng báo bán....!
- Em sợ lắm! Mình có quyền gì mà dám lên toà báo...!?
- Nhỏ này ngốc thật! Đây là đăng quảng cáo, là mình nộp tiền, rõ chưa? - Ở đường Lý Chính Thắng đó, hết trăm mấy một kỳ (cái ông báo Tuổi Trẻ này, 10 năm sau giá đăng báo bán nhà một kỳ vẫn như cũ, không tăng! Cũng tạm an tâm rằng đây là một...tờ báo tốt!)
Mẹ giả cách ngơ ngác nghe câu được câu mất, chứ thực ra trong đầu đã in "chết" những lời lẽ của người đàn bà giàu có, khôn ngoan. Phải học khôn! Phải bắt tay vào làm! Phải cố gắng rửa cái nhục đói nghèo ngu dốt! Phải học - nói đến học mới giật mình: kiếm nhà mới cho nhanh, để còn xin học cho Hội chứ! Giờ đã tháng 7 rồi, chỉ hai tháng nữa thôi là Hội vào lớp 1. Phải học thôi Hội à! Ốm cũng học! Què quặt, khập khiễng cũng phải học! Không học ngu hơn người ta là nhục! Mẹ lọ mọ dọn "bãi chiến trường" của buổi học khôn, và nói với con trai như vậy...!
Hóc Môn, ngày 26/03/2007
NGUYỄN THỊ THU HƯƠNG
HỒI ỨC THỦY TINH
Day 1: Chúng ta là một gia đình
---***@@@***---/
Khi mẹ mang bầu con, nhà mình ở trong doanh trại bộ đội, 16m2 (4x4m) thưng bằng cốt ép. Một bên là chỗ gởi xe cho một cơ sở sản xuất, một bên là một cái kho của đơn vị.
Ông trời cũng thương, bù lại cho ở đằng trước có hai cây trứng gà (lê-ki-ma) để mẹ có chỗ hóng mát và chăng dây thép để phơi đồ.
Mẹ ì ạch với cái bụng bầu, sáng sáng đẩy một cái tủ ra cổng đơn vị bán thuốc lá mì tôm tem thư và vài thứ linh tinh - là vì lúc ấy đơn vị đã đi vào hạch toán kinh tế rồi - bố không có lương căn bản, họ cử đi làm buổi nào thì có tiền buổi ấy.
Họ điều bố lên tỉnh Đồng Nai đóng "pa-gông" (là một cái nhà ổ trong một cái toa tàu con ạ). Bố đi cả tuần mới về một lần, mẹ ở nhà tự bán hàng nuôi hai mẹ con mình. Bố đi mấy tháng trời, đến lúc mẹ sắp sanh con thì hết việc - cái đơn vị ấy họ tính tóan làm sao mà mấy tháng trời chỉ trả lương cho bố có 190.000đ - Trời ơi! Đã thế họ lại còn đang đe đuổi cả nhà mình đấy.
Bố con đi bộ đội, lúc ấy cũng được gần 15 năm, mọi người như bố đều được phân nhà tập thể. Tại sao nhà mình lại không được nhỉ? Vô lý quá!
Thôi kệ, mặc cho người ta nói xa nói gần, ta cứ vui vẻ sống và phải sanh em bé chứ!
Họ cho nhà mình một cái..chuồng xí nhỏ chơ vơ, 4 bức tường không mái, cạnh một bãi đất hoang vu, bẩn thỉu, ở một cái ngách nhỏ xíu. Chà, sẽ mất nhiều công sức đây, nhưng mà cũng tốt chứ sao, ông giám đốc hình như cũng cảm thấy ái ngại, ngậm ngùi thế nào mà ký giấy xuất kho cho nhà ta mấy tấm tôn Fibrô-Ximăng nặng trĩu. Vậy là mẹ có con, và ta lại có nhà (chỉ là một cái chuồng xí 29m2 cải tạo lại thôi... Mà bây giờ đã biến thành một căn phòng nhỏ xinh xinh có nền xi măng nhưng vẫn chưa kịp có trần chống nóng).
Tốt chán, nhà chúng ta vang rộn mỗi khi con khóc con cười, mẹ lãi còn “điệu đà” moi đất đằng trước để trồng một cây phượng nhỏ xinh xinh, mẹ ao ước: cây phượng nở hoa đấy con trai ạ.
Hóc Môn, 07/03/2007
NHẬT KÝ: HÀNH TRÌNH THỦY TINH
Hành trình đầu tiên (TT)
Sáng mai mẹ dậy sớm, pha một bình sữa đầy giao cho bé hội. Dặn con: "em dậy mà khóc con cứ cho em bú bình. Mẹ đi sẽ nhanh thôi." - Hội dạo này đã giỏi lắm rồi, giúp mẹ được khối việc. Chụp lên đầu cái nón lá mẹ lùi lũi đi ra đường Nguyễn Văn Đậu. Mẹ tìm đến mấy điểm "cò" nhà đất. Mẹ bỗng thấy mình giống chị Dậu quá chừng. Chị Dậu hồi xưa đi tìm đừơng bán chó, bán con, còn mẹ thì đi tìm cách bán nhà, kể ra mẹ vẫn sướng hơn chị ấy!
Mẹ tìm được một điểm “cò” nhà đất của một ông tên là ông Sáng - ông này có vẻ rành rẽ giỏi giang. Ông bảo: "Gửi ở đây bán rất nhanh, giá cả bao nhiêu để chú còn gi lên bảng niêm yết!!!
Mẹ ngơ ngơ ngác ngác: "Thì chú tính là được bao nhiêu...?" - Ông ấy bật cười: "Cháu bán nhà mà không biết giá cả thì chú biết đường nào...! Thôi! Lên xe chú chở về, tiện thể chú sẽ xem xét nhà luôn thể!”
Về đến nhà,mẹ bế vội lấy Khoa - con đái ướt sũng cả lưng rồi! Mẹ cập rập lau mình lau mẩy và cho em bú... Ông cò Sáng chắp tay đi đi lại lại... Chẳng cần nói, nhìn một lượt là ông ấy biết ngay tình cảnh nhà mình. Ông phán một cách chắc nịch:
- Nhà này chỉ có cái xác, không tính! Lợi ở bộ hồ sơ và đất thôi...! Chú sẽ đăng cho cháu 25 cây vàng. Thủ tục giấy tờ bên cháu phải lo tất đó!
Không đầy một tháng sau mình bán được nhà! Cái ông cò này thế mà giỏi! - Mẹ nghĩ vậy. Người ta đặt cọc cho nhà mình sau khi đã kỳ kèo bớt xén. Trừ tiền cò quạ, thuế má mạ mùa... Mình chỉ còn hơn 20 cây thôi...! Thế là cũng tốt lắm rồi! Mẹ với bố cùng gật gù hỉ hả.
...
Bây giờ nhớ lại mẹ thấy vẫn buồn cười, lần đầu tiên bán nhà mẹ đâu có biết lại phải đi nhiếu nơi và tốn nhiều tiền như vậy! Đi phường, đi quận, đi vẽ đi đo, rồi đi công chứng... Sang bên phòng thuế, đóng thuế trước bạ, thuế chuyển quyền, chưa kể đóng những thứ linh tinh như ủng hộ xoá đói giảm nghèo cho phường cho xã,v.v... Vậy mà cũng lật đật mất cả tháng trời đấy con ạ! Mỗi lần đi lo việc mẹ gởi con ăn cơm ở nhà ông bà Vân gần đó (g/đình ông bà người Nghệ An ấy rất tốt với gia đình mình). Còn mẹ thì ẵm theo Khoa và đi xe ôm để lo các thủ tục. Thằng bé Khoa này, nếu mai sau lớn, có lì thì cũng phải - bởi mới 4 tháng trời đã rong ruổi cùng mẹ khắp nơi...!
À suýt quên, có một kỷ niệm này. Vừa tức, vừa buồn - nhưng lại giúp mẹ được một bài học khôn. Mẹ phaỉ ghi lại ở đây kẻo quên thì uổng lắm! Đầu óc mẹ bây giờ rất hay quên - chắc già nên đâm ra lẩm cẩm...!
Chẳng là hồi đó nhà mình vừa mới ký giấy xong, cầm vàng được một đêm, sáng ngày ra thấy người ta rầm rập kéo đến, hỏi thăm nhà 3/23 hẻm 25 đưởng Nguyễn Văn Đậu... Ô lạ quá! Đúng nhà mình rồi! - Họ đến nhà mình và tay ai cũng nhăm nhăm một tờ báo Tuổi Trẻ!
Chết rồi! Mẹ tá hoả khi biết: họ đã đăng bán lại nhà mình tới 38 cây vàng! Họ cùng với ông cò "hợp tác" với nhau nói dối mình rồi! Thế mà họ bảo, họ nghèo, mua về ở. Lại còn ỷ eo bớt lên bớt xuống. Tức thật!!! Tức thật!!! Tức chết mất!!! Thế này thì tức chết mất!!! - Chắc lúc ấy sự tức giận, khổ sở của mẹ cũng ngang với... Chí Phèo bị Thị Nở phụ tình nên hầm hầm vác dao đi tìm ông Bá Kiến!
Nhưng mà mẹ đâu có chết được, vì ngu dại! Bài học đầu đời về việc làm ăn được trả giá bằng hơn...chục cây vàng cơ đấy! Thua keo này ta bày keo khác! Mẹ quyết định mua một con vịt quay vàng rộm, béo múp béo mầm. Mẹ gọi điện thoại cho vợ chồng người mua nhà tới ăn một bữa chia tay. Mẹ không than trách nửa lời (bởi than trách thì được ích gì cơ chứ). Mẹ cảm ơn vợ chồng nhà họ đã mua nhà và gỡ rối cho nhà mình lúc khó! Bà vợ khoái lắm mới nói thế này:
- Anh chị đăng báo vậy thôi, chứ chắc gì đã bán được giá đó! Hương con cái oặt oẹo thế, làm gì nổi! Để chị bày cho: vốn của em ít, chịu khó về mạn Gò Vấp tìm mua lấy cái nhà sập xệ, sửa lại đăng báo bán....!
- Em sợ lắm! Mình có quyền gì mà dám lên toà báo...!?
- Nhỏ này ngốc thật! Đây là đăng quảng cáo, là mình nộp tiền, rõ chưa? - Ở đường Lý Chính Thắng đó, hết trăm mấy một kỳ (cái ông báo Tuổi Trẻ này, 10 năm sau giá đăng báo bán nhà một kỳ vẫn như cũ, không tăng! Cũng tạm an tâm rằng đây là một...tờ báo tốt!)
Mẹ giả cách ngơ ngác nghe câu được câu mất, chứ thực ra trong đầu đã in "chết" những lời lẽ của người đàn bà giàu có, khôn ngoan. Phải học khôn! Phải bắt tay vào làm! Phải cố gắng rửa cái nhục đói nghèo ngu dốt! Phải học - nói đến học mới giật mình: kiếm nhà mới cho nhanh, để còn xin học cho Hội chứ! Giờ đã tháng 7 rồi, chỉ hai tháng nữa thôi là Hội vào lớp 1. Phải học thôi Hội à! Ốm cũng học! Què quặt, khập khiễng cũng phải học! Không học ngu hơn người ta là nhục! Mẹ lọ mọ dọn "bãi chiến trường" của buổi học khôn, và nói với con trai như vậy...!
Hóc Môn, ngày 26/03/2007