PDA

View Full Version : truyện cổ tích remix


vo_cua_unknow
05-07-2007, 12:32 PM
Tấm - Cám thời @ - Tấm Cám thời Audition
Tấm - Cám thời @ - Tấm Cám thời Audition
Ngày xửa ngày xưa , ở 1 ngôi làng nọ có 1 cô gái tên là Tấm sống cùng dì ghẻ và đứa con riêng của mụ tên là Cám . Ngày ngày , Tấm phải làm lụng vất vả từ sáng đến khuya để phục vụ mẹ con Cám . Thời đại công nghệ thông tin phát triển , Internet đến với làng của Tấm , đi theo phong trào , mẹ con Cám cũng mở hàng Net kinh doanh , và dĩ nhiên , mọi công việc nặng nhọc như trông quán , lau dọn .... mẹ con Cám đẩy hết cho Tấm để ung dung ngồi cắm Võ Lâm từ sáng đến tối .Cho đến 1 ngày , mụ dì ghẻ gọi 2 con lại và bảo:


_"Hai con yêu dấu , dạo này quán mình vắng khách quá , làm ăn thua lỗ , cứ thế này mẹ con mình đến đi ăn xin mất . Thế nên các con hãy đi đến những nơi thật xa , tìm về cho mẹ những game mới hấp dẫn hơn VLTK để mẹ câu khách . Đứa nào tìm được mẹ sẽ thưởng cho một lô đất bên sông Hồng , tha hồ mà bán ...."


Thế là hai chị em Tấm Cám lên đường đi tìm game mới . Vốn tính ham chơi , Cám không lo tìm kiếm mà chỉ ghé hết vũ trường này đến quán bar khác ...........Còn Tấm , với bản tính cù lần , à nhầm , cần cù , cộng thêm khao khát cháy bỏng được thoát khỏi mẹ con Cám , cô lên tàu ( trốn vé ) sang Hàn Quốc tìm kiếm . Nơi đất khách quê người , Tấm phải làm việc vất vả kiếm tiền để sinh sống và thực hiện nhiệm vụ .


Cho đến 1 ngày , Tấm đã tìm ra thứ cô cần trong khi đang bán bánh rán dạo tại 1 cửa tiệm Net Game ( phải nói là bánh rán của Tấm rất ngon ) . Đó chính là Audition _ nhịp điệu cuộc sống _ nơi cảm xúc thăng thiên , à không , thăng hoa . Mừng như bắt được vàng , Tấm vội vã đến ngay trụ sở của Yedang online và T3 Entertainment - 2 công ty phát hành game - để đặt vấn đề . Vậy là mong ước của cô sắp thành hiện thực .Lại nói về Cám . Chơi bời chán chê , Cám mới bắt đầu tìm kiếm . Từ 1 nguồn tin đáng tin cậy trong nước , Cám biết rằng chị mình đã có game mới và đang trên đường về nước . Ngay trong đêm đó , Cám phi đến bến cảng Hải Phòng , đến gặp cán bộ hải quan và bí mật tiến hành 1 âm mưu thâm độc . Âm mưu đó là gì? Sau hơn 1 năm lang thang nơi xứ người , cuối cùng Tấm cũng đặt chân ( lại trốn vé về quê hương , mang theo Bản quyền của game Au cùng với 1 con chuột và 1 cái bàn phím nhập ngoại làm quà cho Cám . Những tưởng mộng ước đã thành , Tấm sung sướng nhảy 1 điệu BreakDance quay đầu . Nhưng hỡi ôi , ở đời ai lường được chữ ngờ , vừa đặt chân phải xuống đất ( đặt chân trái nó xui ) Tấm đã bị bảo vệ giữ lại . Cô đã trốn vé , và dĩ nhiên , cô phải chịu phạt . Tấm sẽ phải nằm trong " khám " từ 1 tuần tới 1 tháng nếu không có ai cứu ........ ........Rất đúng lúc ( vâng , phải nói là cực kì đúng lúc ) , Cám xuất hiện . Vừa khóc lóc , Cám vừa nói:


_ Chị Tấm ơi chị Tấm , em đã thương lượng với các cán bộ rồi ,chị chỉ phải ở đây 1 ngày thôi .. Nhưng mà chị cứ đưa em " cái ấy " để em mang về cho mẹ , không có mẹ đợi lâu lại la chị em mình ....Nghe lời Cám , Tấm đành nằm bóc lịch 1 ngày . Trong khi đó , Cám mang bản quyền AU về cho mẹ và lãnh thưởng , cảm thấy tự mãn về âm mưu thâm độc của mình .Mãn hạn , Tấm mang theo con chuột và cái bàn phím nhập ngoại về làng . Cô đau xót nhận ra rằng mình đã bị lừa . Buồn tủi và chán chường , Tấm ngồi trong phòng mình khóc hu hu , bất chợt 1 cụ già râu quai nón đen xì hiện ra và hỏi :


_ Oai đu iu cờ rai? ( why do u cry ? ) <<< Ing lít Bắc xờ tai


Tấm ngơ ngác nhìn lên ko hiểu ( hiểu được chết liền ) , cụ hỏi lại :


_ uẩy sơ mả vì sao con khóc ?


Tầm hiểu ra rồi khóc òa lên , kể lể sự tình cho Mr Bụt nghe . Nghe xong , Mr Bụt suy nghĩ hồi lâu rồi bảo Tấm :


_ Bây giờ thì ta đã hiểu , con hãy mang con chuột với cái bàn phím chôn vào 4 góc giường , phép lạ sẽ xảy ra ... còn bây giờ thì xin Gút bai ......Ta phải về xem con Ngũ độc của ta thế nào rồi , cắm chuột từ sáng đến giờ , mà con biết không ? Tuy là thần thánh nhưng mà không “cày” lại cái tụi player Võ Lâm ở Việtnam. Tụi nó “trâu” thật, cày ngày cày đêm, thoáng cái là 12 – 13x. Hãi hùng… Mà, còn chơi bẩn nữa chứ, thấy ta “treo nick” là tụi nó đồ sát, láo thật!... #%$@#$$%^@$#^^#@@...


Nói 1 thôi 1 hồi xong , Mr Bụt nhảy lên con Mẹc xơ đì ngoài sân phóng vù đi , để lại Tấm đang ngồi ngơ ngơ ngác ngác ........Đến tối , Tấm đem con chuột và cái bàn phím chôn vào 4 góc giường ngủ và hi vọng phép lạ sẽ xảy ra đúng như lời Bụt nói.


Ngáp 1 cái rõ dài Tấm lăn ra giường và mơ đến 1 ngày sẽ bắt 2 mẹ con Cám phải phục vụ cho mình .......


Hết phần 1 , mời các bạn đón xem phần 2 với những tình tiết mới xoay quanh game Audition : " Cuộc thi Miss Audition " ......

Trịnh Hữu Đức
05-07-2007, 03:31 PM
oài...mr bụt sành điệu quá ta...bây h 5 độc lên ngôi...
Tấm "khôn" thật...chôn 4 con chuột xuống chân giường..để mà nó bốc mùi à?
tưởng bụt thế nào cũng chỉ lừa đc mấy con vịt như Tấm...nản

anhtrangtinh
05-07-2007, 09:27 PM
truyên cúi mía nè lấy ơ đâu vầy pa >"<

mat_1_mi90
06-07-2007, 08:07 PM
Sao kô post típ phần 2 đi kon iu. Hồi hộp thế

thienchi
07-07-2007, 08:51 AM
Hehe ! Đọc Tấm Cám Võ lâm của tao chưa ! Phục sát đất !

vo_cua_unknow
11-07-2007, 01:47 PM
ohho pà kon thông cảm do sự cố bất ngờ, mà cụ tỉ nà web mà tui cóp tấm cám remix đã xóa mất phần hai, thía cho nên việc post phần hai lên có hơi chậm một chút. >>_<<!!!!
nhưng thui có còn hơn ko, tui post típ cho pà kon chiêm ngưỡng nè::

vo_cua_unknow
11-07-2007, 01:49 PM
Sau vụ " đi tìm miền đất bán " , Tấm trở lại cuộc sống bình thường , ngày ngày vẫn bị mẹ con nhà Cám đè ra bắt nạt .........
Từ ngày có game mới , quán nhà Cám đông hẳn lên , mọi người ra ra vô vô tối ngày thật nhộn nhịp . Độ " hot " của Au đã lên đến cực độ . Thấy vậy ,
mẹ con Cám bàn nhau mở thêm các chi nhánh trên mọi miền đất nước hòng kiếm thêm lời ( " Ngon thế ngu gì không kiếm " _ nguyên văn lời mụ dì ghẻ ) .
Cũng nhờ đó mà Au được truyền bá rộng rãi . Từ nông thôn đến thành thị , từ em bé 4 tuổi
đến cụ già 100 đều đắm mình trong những bản nhạc dance sôi động , những vũ điệu cuồng nhiệt hay những điệu nhảy đôi tình tứ .......



Cho đến 1 ngày , làn sóng Au đến tay nhà vua . Ngay lập tức , nhà vua bỏ ngay con Cái Bang đang luyện skill để " cảm xúc thăng hoa " tối ngày , 1 phần vì vua thik đi vũ trường mà ko có nhiều xèng cho lắm , 1 phần vì vua nghe nói game nài có nhiều Girl hơn
. Thế nà vua lập ngay 1 nick rất kêu : đẹpgiai_online_tốingày và điên cuồng cởi truồng dance trong buồng
Lại nói về Tấm , mặc dù mù tịt về Internet nhưng khi thấy dân tình chơi cái game mình mang về ác quá làm cô cũng thấy thèm . Thế là 1 đêm , khi mẹ con Cám đang say ngủ , Tấm lẻn dậy bật máy và đăng nhập vào game , ngay lập tức cô bị choáng ngợp bởi sự sôi động của thành phố vũ hội . 1 đêm , 2 đêm , 3 đêm ...... rồi thì đêm nào cô cũng online để chơi game và nhanh chóng trở thành 1 con nghiện game . Trình độ của Tấm càng ngày càng lên cao cùng với sự xuống dốc ko phanh của nhan sắc do thức khuya nhiều quá
. Nhìn Tấm ngáp ngắn ngáp dài mỗi sáng , mẹ con Cám lại tưởng Tấm " nghiện " mà không biết rằng trình độ múa keyboard của cô đã hơn hẳn mẹ con Cám 1 bậc .
1 ngày kia , mẹ con Cám quyết định sẽ đi khảo sát các chi nhánh của mình và để cho Tấm trông nhà 1 ngày . Dĩ nhiên là cô không dại gì mà từ chối cơ hội này . Khi mẹ con Cám vừa đi , lập tức Tấm phi thân vào 1 góc nhà , hí hoáy đăng nhập nick và chìm luôn trong đó .
Như 1 sự tình cờ , sau buổi thiết triều hôm đó , vua cũng tự giành cho mình 1 phút nghỉ ngơi = cách vô game nhảy . Lại như 1 sự tình cờ nữa , vua và Tấm gặp nhau trong 1 room ở TD 101 . Ngay lập tức vua bị hút hồn bởi cái nick rất đáng yêu : Tấm_babydancing . Bắt chuyện làm quen mãi mà không thấy " ẻm " pm lại , vua tức giận quyết phải hạ gục em nài cho nó bõ ghét . Ván 1 , Tấm thua .... ván 2 , vua thắng ....... ván 3 , vua không thua .........
Trong khi vua ngồi cười như phá mả thì ở đầu bên kia , Tấm lẩm nhẩm : " Toshiba dám chơi bà à ? " . Máu Au nổi lên , cả 2 cùng ngồi lì từ sáng đến chiều để " cho mài biết tay ông ( bà ) " . Nhưng càng nhảy và tiếp xúc với nhau thì họ càng cảm thấy hợp nhau hơn
............. để cuối cùng họ quyết định nhảy đôi với nhau 1 ván . Không ngờ sự kết hợp đó thật hoàn hảo , họ chiến thắng với 10 tim tròn trĩnh . 1 nụ hôn được trao cho đôi nhảy chiến thắng ...... còn ở ngoài , cả vua và Tấm đều cảm thấy tim mình đang đập " bình bịch " . Phải chăng họ đã yêu ?
Đúng lúc Tấm đang ngồi mộng mơ về 1 mối tình đẹp thì " vèo " 1 cái , không kịp né tránh , cô ăn trọn 1 cái dép vào mặt
. Định thần lại , Tấm quay ra định chửi cha cái thằng mất dạy nào chơi cái trò vô học đó thì ngay lập tức , mặt cô biến sắc , cắt không còn giọt máu . MẸ CON CÁM ĐÃ VỀ .

Trong khi Tấm còn đang đờ người ra vì sợ , ngay lập tức Cám xuất chiêu Tiểu lý phi thân lao vào ôm chặt lấy Tấm . Không bỏ lỡ cơ hội , mụ dì ghẻ cũng ra chiêu độc Thôi chấn chưởng nhằm thẳng mặt Tấm mà tiến . Bị ôm chặt cứng bởi đôi bàn tay thép của Cám , Tấm đành đau đớn lãnh trọn bàn chân rất rau mùi của mụ dì ghẻ ........ 5 phút sau , mặc kệ cho Tấm lăn lộn vì không ngửi được , mẹ con Cám ung dung nhốt Tấm về phòng , với lời hứa hẹn 1 tháng không nhìn thấy mặt trời .. Cô Tấm đáng thương chỉ còn biết ngồi trong phòng khóc nức nở ........ Lại nói về nhà vua , sau lần gặp gỡ với ẻm trên Au , không đêm nào vua ngủ được , nỗi nhớ nhung dâng tràn trong tim khiến đôi mắt vua thao thức suốt đêm khuya ( để rồi sáng nào cũng ngáy đến 1, 2 h chiều ) . Dường như vua đã yêu say đắm người con gái với cái nick dễ thương ấy . Nhưng vua tìm mãi , tìm mãi mà vẫn không thấy tăm hơi Tấm_babydancing trên Au , từ sau lần gặp mặt đầu tiên và cũng là cuối cùng ấy . 1 ngày , 2 ngày .... rồi 1 tuần , 2 tuần ......... vua buồn bã đến mức chẳng thèm cơm ,chỉ thèm phở , chẳng thiết triều mà chỉ suốt ngày Au ........ Quần thần thấy vậy rất lo lắng , nhưng khuyên can thế nào vua cũng không nghe , còn dọasẽ cắt cơm thằng nào dám bảo tao bỏ Au . Cuối cùng , tể tưởng nghĩ ra 1 cách có thể giúp vua tìm lại nàng Tấm_babydancing . Ngay lập tức , trong buổi thiết triều sáng hôm đó , tể tướng dâng cho vua 1 bản tấu , nói rõ kế hoạch của mình . Vua đọc xong , gật gù : thằng này đúng là thông minh đột xuất , ngu bất thình lình , khá . Truyền : ban cho tể tướng 1 con gà sạch không nhiễm H5N1 , 1 Nokia N91 , 1 xe Mẹc có người kéo . Xong , vua lập tức bắt tay vào chuẩn bị kế hoạch của mình . Kế hoạch đó là gì ? Liệu nó có giúp vua tìm lại được người trong mộng của mình không ? Hãy gọi điện tới số 1900 J Q K Át để dự đoán kết quả ........ ( chết , nhầm sang quảng cáo rồi , cắt , cắt )
Sáng hôm sau tỉnh dậy , ngay lập tức vua sai bọn công công đi dán cáo thị khắp nơi trong thành :
Bản cáo thị !!!!!
Hà Nội ngày ..... tháng..... năm....Sở cáo thị và tuyên truyền Hoàng cung.
A lô 1 2 3 4 5 ..... Bà con chú ý . Hôm nọ nhà vua có nhảy Au với 1 em trên mạng có nick là Tấm_babydancing. Nhưng từ hổm vua đã dày công tìm kiếm mà không gặp lại ẻm . Vua rất yêu ẻm và muốn cưới ẻm làm vợ , vì thế đề nghị tất cả chị em phụ nữ chú ý , ngày ..... tháng..... tới vua sẽ tổ chức 1 cuộc thi có tên gọi là Miss Audition để tìm lại hình bóng người con gái ngày xưa ấy . Địa điểm tổ chức : Net chùa , Phạm Ngọc Thạch Street . Nếu ai muốn tham dự xin xoạn tin nhắn mã số : HV ( hôn vua ) gửi tới số 190000000 Có ..... Hạn chót là ngày ..... tháng........ Chúng tôi xin chân thành cảm ơn , trong lúc tang gia bối rối có gì sơ suất xin chị em thông cảm chấm hết .

vo_cua_unknow
11-07-2007, 01:54 PM
hhêh hồi hộp ko típ nhá


Phần 4 : Âm mưu và thủ đoạn .
Bản cáo thị được tung ra , chị em nô nức đến đọc rồi lũ lượt kéo nhau ..... đi về , bởi vua đã quá nổi tiếng trong lĩnh vực .... dê cụ . Nhưng không vì thế mà cuộc thi bị trì hoãn , vẫn có 1 số đông chị em phụ nữ vì mù quáng với số tài sản chị giá vài chục triệu $ của vua ( Bill Gate gọi = cụ) mà không ngần ngại bỏ qua lý lịch rất " giang hồ " của vua ta. Trong đó dĩ nhiên có mẹ con Cám , nhưng ngay khi đọc được nickname Tấm_babydancing , mẹ con Cám đã nghĩ ngay đến cái của nợ nhà mình . Lo sợ Tấm sẽ phỗng tay trên của cả 2 , mụ dì ghẻ ngày đêm nghĩ cách ngăn cản không cho Tấm tham gia cuộc thi . " Làm sao để tốt cho cả 2 " đây ?

Ngày ..... tháng.... năm 19XX , 1 ngày đẹp giời như mọi ngày đẹp giời khác , trong khi Tấm đang lăn lộn ngáy O O trên giường . Bất giác , đánh hơi thấy mùi nguy hiểm , Tấm mở 1 mắt ra giòm , cô thấy có cái gì đen đen , mùi tanh tanh giống như là ...... chân mụ dì ghẻ .......................................... " Á a a a a a a " ( mụ dì ghẻ rất khoái đòn này ) .......... 5 phút sau , mụ dì ghẻ quay lại nói với Tấm :
- Ai bảo để tao gọi mãi mà không dậy cơ , con . Nghe tao bảo đây , tí nữa tao với con Cám phải đi dự cuộc thi " miss au " , mày ở nhà cắm chuột cho tao 2 con 5 độc , bao giờ luyện từ 5 đến max skill xong thì tao cho đi , nhược = không nghe về mài biết " chân " bà ...
Nói xong mụ cắp cặp mông vĩ đại đi thẳng .......... Tội nghiệp cho cô Tấm , đã nghèo còn mắc cái eo , làm sao cô có thể luyện được skill từ 5 đến max chỉ trong 1 ngày đây ? Cô rất muốn được đi dự thi , bởi cô biết mình là người trong mộng của vua mà . Cô đã ngồi mộng mơ đến cái ngày làm hoàng hậu , được " dưới 1 người mà trên vạn người " ( nhất là mẹ con Cám ) , nhưng " giờ cô phải làm sao trọn đây " ? Tức mình Tấm chỉ còn biết lôi tên họ mụ dì ghẻ ra mà chửi cho bõ ghét .
- Vì sao con khóc ?
- Bà khóc liên quan gì đến mài .......
- Vì sao con chửi ?
- Mk , bà đang điên tiết đây , mài có té con nghé , lượn con vượn , giải tán con gián ngay cho bà ................. ơ ...... ơ ........
Đang ngon trớn , Tấm bỗng ngưng chửi vì nhận ra trước mặt mình là cụ già quai nón tốt bụng ngày nào , đang tối mặt tối mày vì " mưa xuân " từ mồm Tấm . Vội vã Tấm cúi đầu xin lỗi cụ , rồi không đợi cụ kịp lên tiếng chửi lại mình , Tấm kể cho cụ nghe nỗi uất ức mà mẹ con Cám gây ra . Cố nén đau thương , tức giận , Mr Bụt cười hề hề :
- Ta tưởng làm sao chứ , cái đó thì ngon lành không , ôke , con cứ đi đi , để ta ở lại cắm chuột cho con , gì chứ cắm chuột là nghề của chàng , mà con nhớ đào cái bàn phím với con chuột ở góc tường lên nhé , nó sẽ giúp ích cho con nhiều đấy ........ ơ đâu rồi ?
Khi Mr Bụt ngẩng mặt lên thì Tấm đã biến từ lúc nào , bất giác giật mình , Mr Bụt vội chạy ra sân . Không , con Mẹc của ngài , con Mẹc ngài phải thế chấp cả nhà + 2 năm trả góp .......... Đi rồi , theo chân Tấm ra đường quốc lộ rồi .... thở dài 1 cái , Mr Bụt đành ngán ngẩm quay lại , bắt tay vào công việc của mình .........
Còn Tấm , thó được chìa khóa của cụ già quai nón xong , cô lao lên con xe đời mới , rú ga tông thẳng vào cột điện , ý nhầm , phóng ra đường quốc lộ , nhằm thẳng Net Chùa mà tiến . Dĩ nhiên cô đã nghĩ ngay đến cái bàn phím và con chuột từ trước và luôn mang theo bên mình ( chuyện , hàng nhập ngoại mà lỵ , mang theo nhảy thì hết sảy con bà bảy ) . 10 sau , Tấm đã thấy bóng dáng khu game net nổi tiếng trước mắt ..............

Tấm phi xe thẳng vào trung tâm với 1 tâm trạng háo hức . Đến chỗ gửi xe, Tấm suýt lao thẳng vào tường vì không hiểu hôm nay thằng gửi xe ăn trúng phải cái gì mà ăn mặc hoành tráng quá . " MK " , quen mồm Tấm lại lầm bầm chửi .
Nhưng Tấm chỉ bực được có 2 phút , ngay khi bước vào phòng thi , cô đã bị choáng ngợp vì không khí nhộn nhịp nơi đây , những tiếng la ó , những tiếng chửi hay hơn hót , thỉnh thoảng còn xen lẫn " Ai bánh gián nóng giòn đê " làm cho Tấm cảm thấy hứng khởi . Bất giác Tấm nhớ về quá khứ ...........
Trong khi Tấm đang mơ mộng thì tiếng loa phát thanh vang lên làm cô giật mình hồi tỉnh . Không khí trong phòng đột nhiên lắng xuống .....
- A lô 1 2 3 4 5 , A lô 5 4 3 2 1 , A lô J Q K Át Móm Xin kính chào toàn thể chị em phụ nứ , hôm nay chúng tôi hân hạnh được mở cuộc thi " Miss Au " để tìm cho vua người trong mông nặng ....... mộng ..... Xin chị em bình tĩnh đừng quá khích thế , chị kia không rao bánh rán nữa , đói lắm rồi đấy ........ E hèm , chúng tôi xin được thông báo thể lệ cuộc thi ngay bây giờ , đó là " không có thể lệ " , bà nào thik chơi con nào thì cứ việc , nghiêm cấm sử dụng vũ khí dưới mọi hình thức ..... công khai ........ Ê , tui chưa hô bắt đầu mà .......
Ngay khi biết được thể lệ , chị em nấn ná xô đẩy nhau để tìm cho mình 1 máy vì số lượng máy là có hạn , đồng nghĩ với việc ai không có máy thì nên đi về mà ra đồng cày cho kịp giờ . Đương nhiên những bà những cô " quá khổ " thường có lợi thế hơn người . Trong cái thế giới " mành được yếu thua " , " béo thì lấy thịt đè người này " , liệu những nhân vật chính của chúng ta sẽ phải làm sao để sống sót ?
Với mẹ con Cám , câu trả lời là rất đơn giản , vốn quen thói bắt nạt Tấm ở nhà , ngay lập tức mụ dì ghẻ ........ tháo giày , và để làm gì thì ai-cũng-biết-là-làm-gì ( không biết thì đọc lại 2 phần trước sẽ biết ) . Còn Tấm ? Bằng sức lực vốn có của mình do hàng ngày phải làm lụng vất vả , cô đã loại được 2 đối thủ " nặng kí " ( sơ sơ thì khoảng 1 tạ ) để giành cho mình 1 suất tham gia ....... 5 sau , cuộc thi chính thức bắt đầu ...........
Xin bà con được bỏ qua những trận đấu nhàm chán của những kẻ " đầu óc ngu si , vòng eo phát triển " để bình loạn trực tiếp trận chung kết giữa những 2 đối thủ truyền kiếp : mẹ con Cám và Tấm .... dĩ nhiên ....... Mặc kệ những lời xì xào , chửi bới của những kẻ thua cuộc và ganh ghét cả về tài năng lẫn ngoại hình , Tấm bình thản lôi từ trong quần ( ? ) ra cái bàn phím và con chuột made in Hàn guốc ...........
Mặc dù hết sức bất ngờ vì sự có mặt của Tấm ở cuộc thi , nhưng ngay lập tức mẹ con Cám hạ quyết tâm " phải cho cái con mù internet , bét Audition kia 1 bài học sơ đẳng " ....... thế là vừa vào trận , Cám , được sự cỗ vú cuồng nhiệt của mụ dì ghẻ mà cắm đầu cắm cổ ân lia lịa ..........per x1 , x2, x3 , x4 , x5 ........ trong khi mụ dì ghẻ cười hô hố vì sướng , thì Tấm , vẫn giữ được thái đô bình thản ban đầu nhấn nút " delete " với châm ngôn " phong độ là nhứt thời , đẳng cấp là mái mái " ........ tuy nhiên do Cám không ngừng per fect nhân liên tục ( ngày xưa Cám chẳng nghe nhạc Hàn đến lòi cả tai ra là gì ) nên đôi bên vẫn cân bằng , không ai chịu nhường ai ........ cho đến quả fini cuối cùng .......... chỉ cần quả này là quyết định ai sẽ là ngừơi chiến thắng ...... cả 2 đều hạ quyết tâm đến cực độ và chờ đợi

Và điều gì phải đến cũng đến , cú Finish Move cuối cùng định đoạt số phận của 2 người con gái .....Trong khi Tấm dúi mặt vào màn hình để nhìn cho rõ thì Cám lại đưa mặt ra xa màn hình , 2 con mắt trố lồi hết cỡ , thiếu điều bay ra ngoài cho rồi . 1 giây , 2 giây ........... không khí trong phòng căng thẳng cực độ ......................
Missssssssssss........
Ai miss vậy ? Tấm hay Cám đây ? Mọi người đổ dồn 2 mắt về phía Cám , thấy Cám đang dùng đầu đập liên tiếp vào màn hình , có vẻ rất đau khổ . Còn Tấm ? Ặc , dã man hơn , cô không dùng đầu đập vào màn hình mà dùng cả cái màn hình to tổ chảng chọi thẳng vào mặt..... mụ béo ngồi bên cạnh ( khổ ) , nhưng có 1 điều làm mọi người chú ý hơn là khuôn mặt Tấm , cô đang cười ? Đúng vậy , Tấm đang cười như điên dại tay vẫn bê nguyên xi cái màn hình đầy máu . Đến đây hẳn chúng ta đã biết ai là người chiến thắng ? Vâng , và đó chính là Tấm _ babydancinggggggggggggggggggggggggggg............. .........
" Hú hú .............. " (?)
Hàng loạt tiếng hú vang lên , chẳng hiểu là chúc mừng người chiến thắng hay tất cả đã biến thành khỉ hết rồi , chỉ biết rằng lẫn trong những tiếng hú ấy là tiếng khóc như phá nhà của Cám , tiếng mụ dì ghẻ chửi bới om sòm , và rõ nhất là tiếng " bốp bốp " vang lên khi cái màn hình và mặt mụ béo kia chạm vào nhau ( Tấm vẫn chưa hết phấn khởi chắc ? )
Và thế là Tấm và nhà vua lấy nhau . Chỉ khổ cho vua sau khi lấy Tấm xong phải bỏ ra vài chục triệu phẫu thuật thẩm mĩ cho nạn nhân của Tấm hôm thi . Nhưng vua vẫn vui vì đã tìm được người trong mộng của mình . Ngày tháng qua đi , 2 người sống vui vẻ trong hoàng cung , chỉ thỉnh thoảng người ta thấy vua ôm quần áo sang nhà dân ngủ nhờ , hoặc đêm đêm lại thấy vua phi ra khỏi hoàng cung với độc 1 chiếc quần lót , vừa đi vừa khóc , nhưng họ vẫn sống hạnh phúc , phải , rất hạnh phúc .......

vo_cua_unknow
11-07-2007, 02:02 PM
hêh giờ típ phần bình loạn văn học đê !!!!!!!


Tóm tắt truyện cổ tích:

Tấm và Cám là hai chị em cùng cha, khác mẹ. Cha mẹ của Tấm chết từ hồi Tấm còn bé, Tấm ở với dì ghẻ và Cám. Dì ghẻ rất cay nghiệt, bắt Tấm làm lụng nhiều và đối xử bất công với Tấm. Trong một lần đi chơi hội, do may mắn Tấm được nhà vua để ý và cưới về làm vợ. Mẹ con Cám ngày càng ghen ghét với Tấm và có âm mưu hãm hại Tấm để cướp ngôi hoàng hậu của Tấm.

Trong một lần Tấm về giỗ cha, mẹ con Cám đã xúi Tấm trèo lên cây hái cau. Khi Tấm trèo lên đến buồng cau thì bà dì ghẻ dùng rìu chặt gốc cho cau đổ làm Tấm lộn cổ xuống ao chết.

Sau đó bà dì ghẻ lột quần áo của Tấm cho Cám mặc rồi đưa Cám vào cung thế ngôi hoàng hậu của Tấm. Tuy nhiên, thực tế Tấm lại không chết mà tìm cách quay lại hoàng cung. Mẹ con Cám biết chuyện nhiều lần tìm cách ngăn cản nhưng cuối cùng Tấm vẫn gặp được chồng.

Để trừng phạt những gì mẹ con Cám đã gây ra cho mình, Tấm sai thị nữ đào sẵn một hố sâu và đun một nồi nước sôi lớn, lừa cho Cám bước xuống hố, sau đó Tấm sai quân hầu dội nước sôi cho Cám chết. Tấm đem xác Cám bỏ vào hũ mắm gửi về cho bà dì ghẻ ăn. Khi bà dì ghẻ phát hiện xác con mình trong hũ mắm thì bị sốc và chết.


Bình luận:

Nếu Truyện Tấm Cám xảy ra vào thời nay, rõ ràng đây là vụ án giết người do Tấm và đồng bọn thực hiện. Do bị đối xử cay nghiệt và bị mẹ con Cám âm mưu hãm hại để cướp ngôi hoàng hậu nên Tấm đã cùng thị nữ và quân hầu đào hố lừa cho Cám bước xuống để dội nước sôi cho Cám chết.

1. Tội danh của Tấm và đồng bọn đối với Tấm

Tấm là kẻ chủ mưu nhưng do mẹ con Cám nhiều lần ức hiếp và giết để cướp ngôi hoàng hậu nên chỉ phải chịu trách nhiệm hình sự về tội giết người trong trạng thái tinh thần bị kích động mạnh theo điều 95 của Bộ luật Hình sự. Sau khi giết Cám, Tấm đem xác Cám bỏ vào hũ mắm gửi về cho bà dì ghẻ ăn nên Tấm phạm thêm tội xâm phạm thi thể theo điều 246 của Bộ luật Hình sự.

Đối với thị nữ và quân hầu: Giữa họ và Cám không có mâu thuẫn gì và họ không biết nội tình gia đình Tấm, Cám mâu thuẫn ra sao. Họ giết người theo sự chỉ đạo của Tấm và đều tích cực thực hiện tội phạm. Như vậy, hành vi của thị nữ và quân hầu phạm tội giết người theo điều 93 của Bộ luật Hình sự.

2. Trách nhiệm hình sự của Tấm và đồng bọn

Trong vụ án, Tấm là người chủ mưu. Đúng ra khi bị mẹ con Cám ức hiếp, Tấm phải tố cáo hành động của họ trước pháp luật (vua) nhưng Tấm lại tự ý hành động. Hậu quả là mẹ con Cám bị chết. Hành vi của Tấm đã xâm phạm đến tính mạng của con người, là chủ thể được pháp luật đăc biệt bảo vệ. Sau khi giết Cám, để cho hả giận, Tấm còn lấy xác của Cám bỏ vào hũ mắm gửi cho bà dì ghẻ ăn, hậu quả làm bà ta cũng bị chết vì sốc.

Ngoài ra, Tấm còn có hai hành vi nguy hiểm là lợi dụng chức vụ, quyền hạn (hoàng hậu) và dùng thủ đoạn tàn ác để phạm tội. Đây là những tình tiết tăng nặng theo khoản 1 điều 48 của Bộ luật Hình sự. Hành vi của Tấm đáng bị lên án và xử lý nghiêm khắc. Tuy nhiên, Tấm có một tình tiết giảm nhẹ đối với tội xâm phạm thi thể là phạm tội trong trường hợp bị kích động mạnh về tinh thần do hành vi trái pháp luật của mẹ con Cám gây ra.

Nếu Tấm phạm tội trong thời điểm hiện nay, tòa sẽ tuyên mức án hai năm tù về tội giết người trong trạng thái tinh thần bị kích động mạnh và ba năm tù về tội xâm phạm thi thể. Tổng cộng hình phạt là năm năm tù đối với Tấm là phù hợp.

Đối với thị nữ và quân hầu, đáng lẽ khi được Tấm sai giết người thì phải khai báo đến cơ quan có thẩm quyền (vua) nhưng họ lại tích cực làm theo sự sai bảo của Tấm, cùng thực hiện tội phạm một cách hết sức man rợ. Hành vi của họ cần bị lên án và xử phạt nghiêm khắc theo khoản 1 điều 93 của Bộ luật Hình sự. Tuy nhiên, xét họ ở mức khởi điểm của khung hình phạt (12 năm tù) mỗi người là phù hợp.

vo_cua_unknow
11-07-2007, 02:06 PM
Chuyện kể rằng, ngày xửa ngày xưa, trong một gia đình nọ, có hai người con gái cùng cha khác mẹ. Tấm là con của bà vợ cả, Cám là con của bà vợ lẽ. Người cha mất rồi, mẹ Tấm cũng mất, nên Tấm phải ở cùng với dì ghẻ là mẹ của Cám.


- Tấmmmm!!!!!!!!! Tao đã cấm mày xào nấm với dấm rồi cơ maaaaaaaaà. Đầu mày có bị ấm không? Cẩn thận tao cho vài đấm.

- Tấmmmm!!!!!!!!! Mày hâm à, mày câm à. Sao mày đâm thủng cái mâm???

Hàng ngày, những lời đay nghiến, chửi bới Tấm xảy ra như cơm bữa, cho dù gì ghẻ đã đôi lần bị phê bình trước tổ dân phố vì vi phạm nếp sống văn minh gia đình văn hoá. Tấm làm gì cũng bị bà mắng, trong khi Cám cũng đâm thủng mâm lúc chơi đùa với Tấm thì lại được mẹ khen là văn võ song toàn.

Một ngày nọ, dì ghẻ bỗng thèm ăn tép xào khế. Bà liền gọi hai cô đến và rằng :" Hai con! Hai con hãy ra ngoài ao tắm rửa giặt giũ cho sạch, cho thơm. Nhân tiện lúc đi ngang qua đồng bắt cho mẹ ít tép. Đứa nào bắt được nhiều tép về đây thì ta thưởng cho yếm đỏ, tôm thì càng tốt".

Hai cô vâng lời mẹ và chạy đi. Tấm chăm lam, chăm làm. Cô nhảy ào xuống đồng. Một tay cô mò từng con tép, bắt từng con tôm bỏ vào giỏ. Còn tay kia bứt từng con đỉa đang bám chặt vào đùi, nhìn trước ngó sau rồi vứt mạnh về phía Cám đang say giấc trên bờ.

Chẳng mấy chốc, giỏ tép đã đầy kín. Tấm cất tiếng gọi Cám đi về. Tỉnh dậy, Cám bỗng thấy hoảng sợ vô cùng khi nhìn thấy giỏ của mình trống rỗng. Như thế này thì mẹ sẽ đánh mất. Vừa mới hôm qua thôi, Cám còn chứng kiến cảnh mẹ mình đấm lia lịa vào mõm con chó bécgiê vì nó trót xơi trộm của bà củ khoai lang. Con chó dữ tợn là thế mà phải bỏ chạy, để lại bốn chiếc răng cửa ở bãi chiến trường. Nhớ đến cảnh đó, Cám bất giác đưa tay che lấy miệng mình...

Về đến nhà, dì ghẻ đon đả ra đón Cám và thưởng cho Cám cái yếm đỏ. Còn Tấm, cô khóc tấm tức rồi lủi thủi ra chiếc giếng sau nhà. Cô thấy cuộc đời sau lắm trái ngang. Cô đã bỏ ra bao nhiêu công sức để bắt đầy giỏ tôm tép mang về cho mẹ ghẻ, vậy mà lúc lên bờ, cô đã cả tin khi nghe Cám nói :"Chị Tấm ơi chị Tấm. Đầu chị lấm chị ngụp cho sâu kẻo về mẹ mắng". Rồi lừa lúc Tấm quay đi, Cám đã tráo bỏ giỏ rỗng của mình lấy giỏ đầy của Tấm rồi phi trâu một mạch về lĩnh yếm mới, bỏ lại đằng sau vài viên gạch do Tấm ném với theo.

" Thôi thì của đi thay người", Tấm tặc lưỡi. Sau đó cô nhẹ nhàng thả con cá Bống trong giỏ xuống giếng. Con cá Bống này là của một người đàn ông lạ mặt tặng cho. Lúc ở ngoài đồng tép, đang nằm đập thùm thụp hai tay xuống đất vì uất ức, bất chợt ngẩng lên, Tấm bỗng thấy ông ta từ đâu xuất hiện. Ông tự giới thiệu mình là Bụt. Tấm nhớ rõ lắm vì cái tên này lần đầu tiên cô thấy có trên đời. Lúc đầu cô đã nghĩ thầm "Tên gì mà xấu tệ, sao không giới thiệu tên khác đi cho đẹp???". Tuy nhiên, cô đã trở nên có cảm tình khi nghe ông nhẹ nhàng hỏi :" Vì sao con khóc?". Sau khi nghe Tấm kể lại mọi chuyện, ông Bụt mới cho Tấm con cá Bống này và dặn, mỗi khi cho Bống ăn cơm, hãy nhớ gọi:" Bống ơi Bống! Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta. Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người." Dặn xong, ông bỏ chạy vì bị con chó bécgiê mà Tấm mang theo nhe bộ hàm thiếu bốn chiếc răng cửa ra dọa.

Kể từ ngày đó, mỗi lần sau bữa ăn, Tấm đều lén trút một bát cơm nóng hổi vào trong yếm và nhảy tưng tưng ra ngoài giếng để cho Bống. Những lúc như vậy, Tấm phải vừa nhảy vừa huýt gió để dì ghẻ và Cám khỏi nghi ngờ về hành động của mình. Tuy nhiên, hành động đó của Tấm đã không qua được con mắt tinh đời của dì ghẻ...


"Không điên! Không dở hơi! Không thần kinh! Vậy mà vừa ăn no xong lại nhảy chồm chồm như phải bỏng" - Dì ghẻ nghĩ thầm. "Rõ ràng là khuất tất rồi đây, heheheheee..."


Rồi mụ sai Cám rình Tấm mọi lúc, mọi nơi; ghi lại mọi diễn biến, việc làm thường ngày của Tấm. Cám ghi được tất, không bỏ sót bất kỳ một hành động nào, kể cả những câu chửi thầm Tấm dành cho hai mẹ con Cám mỗi khi nàng tủi phận. Và rồi Cám phát hiện ra chiếc giếng, nơi Tấm thường nhảy tưng tưng đến mỗi khi ăn cơm xong. Ngay sau đó, Cám về thưa với mẹ. Dì ghẻ uất lắm. Bà nghĩ Tấm mang cơm cho giai...

Ngay sáng hôm sau, lúc con gà còn chưa kịp cất tiếng gáy vì chiều hôm trước bị Cám đá vào cổ họng trong lúc tập võ, dì ghẻ đã gọi Tấm dậy:"Con ơi con ơi. Đi chăn trâu phải chăn đồng xa. Chớ chăn đồng gần, làng bắt mất trâu". Tấm ức lắm. Nàng vừa làu bàu, vừa mắt nhắm mắt mở nhảy lên lưng trâu. Làm sao mà không tức cho được, khi mới hai rưỡi sáng đã bị đánh thức, trong khi lịch ngủ thường ngày của nàng chỉ được bắt đầu vào lúc hai giờ mười lăm.


Tấm vừa đi khuất, dì ghẻ và Cám vội chạy lại gần chiếc giếng. Từ đằng xa, hai mẹ con thi nhau nhặt gạch ném rào rào về phía đó. Chẳng biết họ đã ném bao nhiêu viên, chỉ biết rằng chiều hôm đó cả làng phải nghe chửi vì nhà hàng xóm bên cạnh tưởng mất trộm nguyên liệu xây dựng.

Tôi đến, như thường ngày, Tấm lại mang cơm ra cho Bống ăn...

"Bống ơi Bống! Lên ăn cơm vàng cơm bạc nhà ta. Chớ ăn cơm hẩm cháo hoa nhà người." Người ta nghe Tấm gọi mãi, gọi mãi. Và rồi tiếng Tấm rú vang khi chỉ thấy một cục máu nổi lên mặt nước. Tấm oà khóc. Kẻ nào đã hãm hại Bống? Kẻ nào đã đang tâm làm việc này? Và thế là tối hôm đó, lần thứ hai trong ngày, cả làng lại một lần nữa phải nghe chửi.

Bụt lại hiện lên và hỏi: "Vì sao con chửi?". Sau khi nghe Tấm kể lại sự tình, Bụt mới bảo Tấm tìm xương Bống về cho vào bốn cái lọ và chôn vào bốn góc giường nơi Tấm nằm. Nghe lời Bụt, Tấm quay về nhà tìm xương Bống. Tìm mãi mà không thấy, Tấm lại khóc. Khóc mãi thì có một tiếng nói the thé vang lên "Cục ta cục tác, cho ta nắm thóc ta bới xương cho". Ngẩng đầu lên, Tấm nhận ra con gà trống ngày nào, nay chất giọng đã hoàn toàn thay đổi vì di chứng của lần bị Cám đá vào cổ. Tấm ném thóc cho gà. Gà bới một lúc thì tìm thấy xương. Tấm nhặt lấy bỏ vào lọ và đem chôn dưới bốn chân giường nơi mình nằm...

Ít lâu sau, nhà vua mở hội. Mọi người dân trong kinh thành đều được mời tới dự bữa tiệc do vua chiêu đãi. Mẹ con Cám nghe tin dậy từ sáng sớm, chuẩn bị những bộ váy đẹp nhất, những đôi hài đẹp nhất, và đặc biệt là bỏ qua thói quen ăn sáng hàng ngày. Tấm cũng muốn đi lắm. "Gì thì gì, ăn uống free, không đi cũng phí", Tấm nghĩ vậy ^_^. Nhưng dì ghẻ lại không đồng ý. Bà nghĩ ra kế. Ban đầu, bà lấy một lon sữa ông Thọ tính phục vụ kế hoạch. Nhưng thấy không ăn thua, bà kiếm một hộp sữa Cô gái Hà Lan loại 3kg, xúc đầy thóc, đầy gạo, sau đó đem đổ tất vào thùng và bảo Cám quay cho chúng trộn lẫn. Sau đó bà bắt Tấm nhặt thóc gạo riêng ra, xong thì mới cho đi hội. Tấm uất lắm. Cô muốn bóp cổ Cám cho hả giận. Nhưng khi thấy Cám đang nằm thở phì phò vì chóng mặt, lòng nhân từ đã khiến Tấm gạt phắt tư tưởng tội lỗi...

Mẹ con Cám đi rồi, Tấm bắt tay ngay vào công việc. Nhưng nhặt mãi, nhặt mãi mà vẫn không hết, Tấm lại khóc. Bụt hiện lên và hỏi: "Làm sao con khóc?", và rồi khi biết rõ câu chuyện, Bụt mới cười mà rằng :"Ôi xời ơi, tưởng gì, chuyện nhỏ như con thỏ nằm trên đồng cỏ. Ta sẽ cho con chim "điêu" của ta đến giúp con ngay".

Ngay lập tức, chim của Bụt bay đến, sà vào thùng thóc. Tấm thích chí lắm. Có trong mơ cô cũng chẳng hình dung ra nổi, Bụt cho chim nhặt thóc giúp mình. Tiện thể, Tấm bê cả thùng hạt dẻ, nhờ chim bóc vỏ hộ...

Trong chốc lát, mọi việc đã xong xuôi. Tấm hớn hở vì sắp được đi trảy hội. Nhưng khi nhìn mình trong gương, Tấm lại khóc. Bộ váy yếm duy nhất dì ghẻ cho cô mặc từ ngày này qua ngày khác, từ mùa đông sang mùa hè, giờ chẳng khác gì bikini 2 mảnh. Và đôi guốc cao gót, giờ trông y hệt đôi guốc mộc. Tấm khóc to lắm. Một phần vì cô tủi, và phần nhiều cốt để cho Bụt nghe thấy.


Và Bụt đã nghe thấy thật. Làm Bụt như làm dâu trăm họ, thấy có tiếng khóc ở đâu là phải xuất hiện nơi đó, trừ nhà hộ sinh. Bụt đến chỗ Tấm, và cố gắng cất giọng ngọt ngào: "Lại có chuyện gì nữa đây hử Tấm???". Sau khi nghe Tấm kể lể sự tình, Bụt mới bảo Tấm:"Con đào những cái lọ đã chôn ngày trước lên, thì muốn quần áo đẹp thế nào cũng có, toàn Versace với cả Moschino không hà". Nói xong, Bụt biến mất luôn. Kể từ đó, không ai còn thấy Bụt nữa xuất hiện lần nào nữa trên giang hồ và nghe đâu, ông đã nằng nặc xin chuyển công tác...


Nghe lời Bụt, Tấm đào tung cả ngôi nhà vì chẳng nhớ lần trước đã chôn lọ ở đâu. Cuối cùng, cô cũng đã tìm thấy chúng. Nào thì áo, nào thì quần, nào thì giày, và còn cả một con ngựa. Tấm đóng bộ gọn gàng, nhảy lên lưng ngựa và phi thẳng đến nơi trảy hội. Lúc đi ngang qua cầu, táy máy thế nào, Tấm rơi một chiếc giày xuống hồ. Loay hoay mãi mà không vớt lên được, Tấm tính khóc. Nhưng rồi sợ rằng sẽ đến muộn giờ trẩy hội nên Tấm mặc kệ, nhảy lên lưng ngựa và tiếp tục thúc ngựa phi nước đại...


Đến nơi, đúng lúc nhà vua đang mở cuộc thi kén vợ. Ai ướm vừa chiếc giày mà vua mang ra, người đó sẽ là vợ của vua. Điều lệ cực kỳ đơn giản, dễ chơi, dễ trúng thưởng nên ai cũng muốn thử vận may, trong đó có cả mẹ con nhà Cám. Vậy mà lạ thay, chẳng ai ướm vừa. Người ít nhất cũng rộng ngót một size. Tấm len lỏi chen vào. Cô nhận ngay ra giày của mình. Làm sao mà không nhận ra chiếc giày quá khổ. Tấm ngạc nhiên lắm. Thì ra ban nãy nhà vua đi ngang qua cây cầu, ngài đã vớt được chiếc giày của Tấm. Tấm bèn xin ướm thử và vừa khít. Nàng trở thành vợ của nhà vua từ đó.


Thấm thoắt đã đến ngày giỗ bố, Tấm xin phép vua cho nàng trở về nhà. Vừa đến nơi, Tấm đã bị dì ghẻ bắt trèo cau hái quả. Nàng bực mình lắm. Dù gì thì cũng đường đường là chánh cung hoàng hậu, vậy mà phải trèo cây cau. Nhưng rồi nghĩ đến nghĩa vụ làm con, nàng làu bàu vài câu rồi nghe theo lời của mẹ ghẻ, trèo lên cây và không quên cắp nách đôi giày đã đi vào lịch sử.


Lại nói về mẹ con Cám, khi thấy Tấm đã ở chót vót trên ngọn cây, cả hai liền cầm rìu chạy ra mà mắm môi mắm lợi chặt gốc. Cây đổ ụp xuống ao khiến Tấm rơi xuống nước. Cho chắc ăn, mẹ con Cám gí điện xuống nước cho Tấm chết hẳn. Báo hại mấy trai làng đang tắm cách đó không xa cũng bị một phen điện giật. Thấy Tấm đã chết hẳn, Cám mới lấy quần áo của Tấm và mặc vào người rồi đi thẳng vào cung.

Tấm chết đi hoá thành chim vàng anh. Nàng muốn bay vào cung lắm. Nàng muốn được nhìn thấy nhà vua hàng ngày. Nhưng nàng không dám. Không chỉ riêng nàng, tất cả loài chim trong vùng chỉ nghe đến tên nhà vua là đều bay mất dép. Chả là nhà vua đang tập bắn chim. Con vật xấu số nhất bị vua bắn chết mới chỉ cách đây mấy ngày bằng cả một băng AK. Nàng chỉ dám đến bên vua mỗi khi đêm về và hót cho vua nghe những điệu nhạc mà chính nàng cũng không thể hót lại được lần thứ hai. Thấy con chim lạ cứ quấn quít bên mình, một hôm vua hỏi: "Vàng ảnh vàng anh, có phải vợ anh chui vào ống quần". Nghe vậy, vàng anh bay vào ngay, và suýt chết ngạt trong đó...

Từ ngày có vàng anh, nhà vua quên cả Cám mỗi khi đêm về khiến Cám tức lắm. Nó bèn sai quân lính bắt chim, vặt sạch lông vứt ra vườn. Từ đám lông ấy mọc ra hai cây soan đào. Vua thấy đẹp, bỏ chơi chim chuyển sang chơi cây. Cám tức mình lại sai chặt sạch cây trong vườn và lấy gỗ đóng thành khung cửi. Niềm vui chẳng trọn vẹn. Hôm sau suýt nữa thì Cám bị truy tố vì tội lâm tặc.


Khung cửi hàng ngày phát ra tiếng kêu: "Kẽo cà kẽo kẹt, lấy tranh chồng chị, chị khoét mắt cho". Điên tiết, Cám đốt thành tro và đem rải ra đường. Từ đám tro ấy lại mọc lên cây thị, và chỉ có duy nhất một quả...

Lại nói về nhà vua. Từ ngày Cám về cung, nhà vua cảm thấy có điều gì lạ lạ. Vua sinh buồn phiền, ngày ngày dạo chơi khắp nơi cho khuây khoả. Một hôm, khát nước, vua đi qua quán của bà già nọ. Vua kêu hai cốc trà đá. Bà cụ mời vua miếng trầu. Thấy miếng trầu ngon sao giống của hoàng hậu têm ngày trước, nhà vua mới gặng hỏi, đồng thời xin bà miếng nữa...


Thì ra một lần bà lão đi ngang qua cây thị, thấy có quả thị ngon, bà mới nói :"Thị ơi thị rụng bị bà, bà để bà ăn chứ bà không ngửi". Gọi mãi, gọi mãi mà thị không rơi, bà mới dùng dép ném. Thấy quả thị đẹp, bà lão mang về nhà để ngắm hàng ngày. Nhưng kỳ lạ làm sao, từ ngày có thị, mỗi lần bà lão đi ra khỏi nhà, khi quay về, nhà cửa lại gọn gàng sạch sẽ, cơm nước đầy đủ. Bà ngạc nhiên lắm. Bà kể cho mọi người nghe, và sau đó phải giấu biệt thị vì ai cũng muốn mượn. Rồi một ngày bà giả vờ đi ra khỏi nhà rồi sau đó quay lại, bà thấy trong quả thị có một người con gái nết na, xinh đẹp bước ra. Bà mừng lắm, chạy vội lại xé tan vỏ thị. Từ đó Tấm ở lại với bà lão.



Khi vua hỏi, bà mới gọi Tấm ra. Hai vợ chồng nhận ra nhau, mừng mừng tủi tủi. Sau đó vua đưa Tấm về cung lại làm hoàng hậu.

vo_cua_unknow
11-07-2007, 02:28 PM
pà kon trên đây mứi nà tầm cám remix thui, còn nhìu remix lắm pà kon từ từ muh ngồi thưởng thức nha

vo_cua_unknow
11-07-2007, 02:29 PM
NÀNG BẠCH TUYẾT VÀ BẢY CHÚ LÙN

Chuyện rằng từ xửa từ xưa
Ở bên cái nước ăn dừa bằng răng
Mùa đông tuyết phủ, núi băng
Có bà hoàng hậu (đồn rằng: Rất gian )
Mài xương lợn làm que đan
Hì hục móc khố … mỏng tang cho chồng
Sơ ý kim chọc vào mông
Máu chảy xối xả thành dòng, rất ghê
Đầy tớ rầm rập đổ về
Bông băng dán kín, thuốc tê tiêm liền
Nhưng tối nó nhức liên miên
Vắt chân lên trán, bà liền ước ao
Lạy trời, lạy đất làm sao
Có cô con gái môi đào như … mông
Tóc đen như thể dòng sông
“Tô lịch - vô địch” ở hông bên nhà
Da trắng như quả trứng gà
Mắt tròn xoe tựa quả cà “ái ê”...

*
**

Nghĩ xong, liền gọi chồng về
(Đoạn này ba chấm ... hề hề, cực hay
Cận thần nó đặt máy quay
Nó post lên mạng, down ngay mà nhòm
Vào trang Kô thắm.com
Đường link giờ chắc chưa ngòm ngay đâu)
Thế rồi, tất yếu có bầu
Hôm ra sản phẩm, mở chầu khao to
Đem ngay năm chục con bò
Hai trăm con lợn ra lò thui luôn
Rượu tây cứ thế mà tuôn
Ăn no rồi cứ thả buồn xuống ao
Nói chung là rất ồn ào
Mấy tay cơ hội lao xao tặng quà
Bế nàng công chúa đem ra
Dân tình hò hét, cờ hoa đón chào
Vua cha sướng, mặt vênh cao
"Đầu lòng con gái, đứa nào bằng ông!"
Tiến lên đứng trước đám đông
Thử Mic mấy tiếng vẫn không thấy gì
(T.sư mấy chú âm ly
Làm ăn mất dạy, ông di chết giờ ...)
"Hêlô! Các mợ, các cô
Cùng các cháu nhỏ ngồi bô, có nhời!
Đây là con gái của tôi
Tên là Bạch Tuyết, ra đời hôm qua"
Dân tình hò hét kêu la:
"Viva Công chúa! Viva đức ngài"
Nhà vua thẹn đỏ cả tai
Chứ không thẹn đỏ chỗ hai ống quần ...

Thấy vua có vẻ tần ngần
Một chị hót rác kéo quần đứng lên
(Chị này vốn tính hơi ... điên
Vẫn hay xoen xoét "Tớ hiền như nai"
Mồm thì tựa cái gầu dai
Thân hình núc ních chừng ngoài trăm cân
Trước kia buôn thúng bán phân
Đổi nghề hầu hạ, ở gần nhà vua
Mỗi lần nổi máu ăn thua
Chị lại đem nhốt nhà vua với bò)
Chị ta vỗ ngực đọc to
Bài thơ chị mới ra lò sáng nay
Nhà vua hốt hoảng xua tay
"Thôi thôi! Đừng đọc! Thơ mày toàn phân"
Chị ta hua cẳng múa chân
Quyết tâm đọc hết một lần mới thôi
...
Thế rồi cũng hết cuộc vui
Đám đông lặng lẽ bùi ngùi tản đi...
Bỗng đâu tiếng khóc ri ri
Lỗ cống 1 chú đen sì chui ra
Nhìn người lại ngẫm đến ta
Họ sinh con gái, vi va, vi vồ
Con mình… Rô Na Đi Nhô
Răng vàng như bố, tức rồ người lên
Họ cao qúy, chú thấp hèn
Họ ngủ nệm ấm, chú quen gậm giường
Con gái đêm nào cũng tương

Bố con nằm dưới cùng thường … no nê
(Trên đây chi tiết ngoài lề
Về đồng tác giả, đánh đề rất kinh
Thời trẻ tung tẩy linh đình
Lấy vợ, đẻ phát, thình lình: Gái luôn!
Cú lắm, nhưng sợ vợ buồn
Thế nên miệng cứ phải luôn hề hề)

Đông đi, rồi lại xuân về
Bạch Tuyết tuổi đã cập kê lên chuồng
Hoàng hậu đẻ xong thăng luôn
Nhà vua kêu khóc, u buồn: 3 hôm
Bạch Tuyết giờ đã lớn khôn
Lại thêm rất giỏi cái môn: Oánh quyền
Trước đây nàng thích ngồi thiền
Bởi vì dạo ấy nàng nghiền Võ Lâm (Võ Lâm Truyền Kỳ - game online)
Vua sợ công chúa bị hâm
Thế nên giận dữ ầm ầm mắng la
Để công chúa tỉnh ngộ ra
Ngài đem giao phó cho bà vợ hai
Bà này gốc ở Hàng Gai
Tuổi trẻ dại dột theo giai Hàng Gà

Rồi nợ nần, bán cả nhà
Thế là cắp túi bỏ ra Hàng Đường
Mở một cửa hiệu bán gương
Phố này vua lại rất thường đi qua
Xuân đi, hè lại, thu qua
Ăn may một phát thành bà hoàng luôn
Dạo này vua có chuyện buồn
Gửi gắm con gái, giao luôn quyền hành
Thói đời, dạ khác lòng tanh
Quả này bà quyết vót cành làm tăm

vo_cua_unknow
11-07-2007, 02:31 PM
Trong bánh đúc có xương dăm!
Lúc nào ... chuyện ấy ... lại nằm tỉ tê
Rằng:"anh thường vẫn thua đề
Trong khi vẫn tính con về, con không
Chuyện này ắt có lòng vòng
Hình như con Bạch nó không hợp mình
Cha con xung khắc thường tình
Biết đâu chẳng phải Hung tinh chiếu vào"
Mơ màng trong giấc chiêm bao
"Mệt ơi là mệt! Thôi nào! Ngủ đi"
Cao thay mưu kế bà dì
"Hay là mai gửi nó đi ... Mường Tè"
Nhà vua tai điếc, tai nghe
"Tính sao cũng được!" rồi đè lên chăn
(Bởi vì giường ngủ không ngăn
Mùa hạ, chiếu trúc nó lằn lưng tôm ...)

Trời vừa mới lúc tinh hôm
Gọi ngay một chú xe ôm dặn dò:
" Mày đưa con Tuyết lên đò
Mang qua biên giới bán cho mẹ mìn
Tiền bán được - nhớ giữ gìn
Xong việc bà thưởng 10 khìn ăn xôi"
Chú xe ôm gật một hồi
Nghe số tiền thưởng thế rồi làm luôn
Tóm Bạch Tuyết, nhét vào khuôn
Bao tải buộc chặt rồi tuồn ra xe
(Thương cho Bạch Tuyết éo le
Mới vừa lên bảy ai dè gió sương! )

Hiu hiu ngọn gió vấn vương
Xe băng băng tiến, thẳng đường Sơn La
Bỗng đâu ba chú xông ra
Nhân viên kiểm soát cúm gà Hà Tây
Chú xe ôm, lượn vọt ngay
Ba ông kiểm soát trở tay không ngờ
Một thì nổ máy Min-khờ (Xe máy Minsk, loại xe đời cũ leo dốc tốt ngoài Bắc á)
Hai thì vội dắt GL đuổi theo
Đuổi qua đuổi lại vòng vèo
Qua khe, qua núi, qua đèo, qua sông
Qua bao nhiêu những cánh đồng
Mùa này lúa mới trổ bông thơm lừng
Đàn chim rộn rã tưng bừng
Quê ta ngày hội phừng phừng sức xuân
Xin chào các bác nông dân
Xin chào các chú gánh phân ra đồng
Xin chào cả bác công nông
Xin chào mấy chị tắm sông, xin chào ...


Phóng tới tận biên giới Lào
Chú xe ôm chợt lao vào bụi cây
Tuyết ta sây xẩm mặt mày
Trong lòng lo sợ, quả này ra sao ?
Xe ôm mặt mũi xanh xao
Hoá ra là bị bác Tào hỏi thăm
Xuống xe, Ôm chạy phăm phăm
Tìm nơi kín đáo thả dăm cục buồn
Cơ hội đến, Tuyết trốn luôn
Cứ cắm đầu chạy, ko buồn ngửng lên
Tới khi trời đất nhá nhem
La bàn mới giở ra xem chỗ nào
Bụng lại chợt đói cồn cào
Lại thêm trời đổ mưa rào rất to
Xa xa có ánh lửa lò
Mừng quá Tuyết vội co giò phi ngay


Mặc cho gai dứa gai mây
Nó cào nó xé tung bay áo quần
Từ xa thoắt đã đến gần
Một nhà cấp 4 đổ trần bê tông
Một dòng suối chảy lòng vòng
Một khu vườn nhỏ có trồng nhiều hoa
Hoa mơ, hoa mận, hoa cà
Hoa hồng, hoa cúc, hoa trà, hoa ban
Hoa zơn, hoa huệ, hoa lan
Lại còn dâm bụt mọc tràn cung mây
Hoa củ cải, hoa khoai tây
Hoa cành, hoa khóm, hoa dây, hoa chùm
Và cây cũng mọc um tùm
Bưởi, cam, xoài, mít, chôm chôm, mãng cầu
Cao su, keo tượng, thầu dầu
Cafe, chuối hột, củ nâu, củ mài
Hàng trăm, hàng chục giống khoai
Mọc kề chuồng lợn sát ngoài rào găng
Lợn lai, lợi ỉ tranh ăn
Lợn sề, lợn nái tung tăng xó chuồng
Lợn Kinh, lợn Mán, lợn Mường
Lợn khoang Ấn độ húc tường đòi ra
Sát bên có một chuồng gà ...
Hoa mơ, gà ác, gà ta, gà rù
Ở đống phân cạnh chuồng cu
Có 1 con cú lông xù, mào thâm
Đã thế lại còn bị hâm
Nên đã bị thiến, âm thầm … chiều qua
Tóm lại hoa quả la đà
Cú mèo, lợn, chó đầy nhà kêu la
Bạch ngồi xuống ghế sô pha
Ngó quanh ngó quất cũng đà 5 giây
“Nhà này là của ai đây ?
Ghế con 7 chiếc bày ngay giữa nhà
Trên mâm có 7 quả cà
Bát, đũa, thìa, cốc cũng là 7 luôn
Tít xa ở tận góc vườn
7 cái toa lét, rất vuông, tường hồng
Góc kia, sát cạnh bờ sông
7 chiếc khố mới, phập phồng tung bay”
Bạch ta cau mặt nhăn mày
Nhưng mệt nên ngủ lăn quay ra giường
Bên ngoài ngôi nhà dễ thương
Công nông, 7 chiếc, trên đường, đang phi

vo_cua_unknow
11-07-2007, 02:35 PM
Re: Bạch Tuyết & Bảy Chú Lùn
< lại típ nữa >


7 chàng thấp tịt, béo phì
Hình như tổ chức cuộc thi "bốc đầu"
Đua tài chắc cũng đã lâu
Số 1 bỗng hỏi:"Rượu đâu chúng mày?"
Số 2 vênh mặt, phảy tay
"Chú nào say khướt cả ngày hôm qua?"
Văng câu nói đệm, số 3
"Chúng mày lộn xộn, về nhà uống thôi
Thằng 4 nhiệm vụ kiếm mồi
Thằng 5 lo việc rửa nồi cho tao
Thằng 6, thằng 7 ra ao
Chọn dăm con cá, con nào thật to ..."
Cả hội vừa hát vừa hò
Theo nhau về chỗ chuồng bò, cất xe
Đi ngang qua chỗ đầu hè
Xếp hàng lần lượt cùng tè, rất nhanh
Số 1 ra dáng đàn anh
"Chúng mày còn trẻ nên phanh từ từ
Nếu không hỏa bốc khí hư
Sau này lấy vợ rồi thừ người ra"

Tè xong 7 chú vào nhà
Tay chưa sạch sẽ đã sà vào ăn
Tự nhiên chú Tứ băn khoăn
Bỏ mẹ có đứa nó ăn trước rồi
Chú Lục được thể chửi hôi
Tổ sư có đứa nó ngồi ghế em
Ko tin cứ lại mà xem
Đít nó toàn đất lấm lem đây này
Anh Nhị nóng mặt đỏ mày
Cái ngày khốn nạn bố mày phát điên
Chú Tam nhìn mặt rất hèn
Em tóm đc nó em lèn chết tươi
7 chú nhốn nháo ko nguôi
Chợt nghe tiếng ngáy như mười con ngan
Cả 7 giật thót ngỡ ngàng
Đứa nào giỏi thật!Ngang tàng ghớm chưa
Chú Cả cầm quả gáo dừa
Nhằm ngay cái mẹt đập bừa mấy chiêu

Bạch ta đang lúc rõ phiêu
Bỗng đâu bị oánh thì liều đứng lên
Tiên sư cái lũ thanh niên
Chị đang nằm ngủ dám phiền chị đây
Chị mày mà xắn ống tay
Chúng mày chạy được,chị may luôn mồm
Bạch ta cứ thế chồm chồm
7 thằng sợ quá ngã chồm lên nhau
Nhằm hướng đường cái chạy mau
Bắt xe Nam Bắc qua Tàu yên thân
Bạch ta giờ đã định thần
Nhìn 7 thằng béo muôn phần đáng yêu
Đổi dọng ,tiến lại yêu kiều
Xin lỗi các bác em liều quá đi
Các bác tên họ là chi
Em Bạch Thị Tuyết xin phi thân chào
Trước kia em vốn ngôi sao
Bị đứa ghen ghét hãm vào nơi đây
Thân mưa móc gặp nơi này
Vì quá mệt mỏi ăn ngay khúc dồi
Chỉ vì buồn ngủ quá thôi
Mà ko gặp đc đưa lời hỏi xin

Bảy chú mắt mũi lim dim
Nghe lời nói ngọt tìn tìn về luôn
Bạch ta kể hết chuyện buồn
Nước mắt nước mũi cứ tuôn ào ào
Người nghe lòng dạ nao nao
Người kể ấm ức lại gào rống lên
Thỉnh thoảng có mấy chỗ quên
Nhớ ra, kể lại, thế nên hơi dài
( Vẳng xa vọng lại tiếng đài
Báo giờ thể dục, một bài disco
Các cụ già, các em thơ
Rầm rập tập chạy trên bờ con đê )
Thương phận Bạch quá não nề
Bảy chú mời Bạch về làm Osin

“Tụi này chuyên phá bom mìn
Đem bán sắt vụn lấy tiền để tiêu
Công việc cũng chẳng có nhiều
Ở nhà giặt giũ, nồi niêu, lợn gà
Tưới nước cho mấy mẫu cà
Cuốc đất, thả cá, tăng gia trâu bò
Mùa đông thì đốt bếp lò
Mùa hạ đào hố để cho nước vào
Làng này đời sống rất cao
Thế nên trộm cắp nó vào thường xuyên
Hết việc ra ngồi trước hiên
Thấy có người lạ, cười hiền: Gâu gâu
Nước ít, hạn chế gội đầu


< Vẫn còn nhé , bài ji` mà dai` khíp >

vo_cua_unknow
11-07-2007, 02:39 PM
Re: Bạch Tuyết & Bảy Chú Lùn
, Phần cuối nha !

Bảo hiểm xã hội đóng sau 5 tuần”
Từ đấy công việc được phân
Bạch ta cặm cụi đã gần 1 năm
Một hôm Bạch trốn việc nằm
Bỗng có bà lão hỏi thăm ít nhiều
Bạch nhìn bà, thấy điêu điêu
Nên ko mở cổng mà điều chó ra

Thương thay bà cụ tuổi già
Tay run lập cập, chân va vòng kiềng
Thò tay định rút củ giềng
"Biết đâu nó lại chẳng kiềng mình ra!"
Nào ngờ chẳng phải chó ta
Nó đớp một cái rách ba cái quần
Nó nhè cổ, nó nhắm chân
Bà cụ sợ quá vãi phân dầm dề
Bạch Tuyết sung sướng, hả hê:
"Chó chó chó chó! Quay về mau lên!"
Bà cụ khốn khổ nằm rên
(Trong bụng thầm nghĩ: "Số đen như cầy
Đàn bà dễ có mấy tay
Lát sau mắc bẫy thì mày với ông"

Hôm qua ưỡn bụng cong mông
Hồi lâu điểm lục trang hồng trước gương:
" Ê ku! Ngự ở trên tường
Thế gian ai đẹp được dường như ta"
Gương thần thè vội lưỡi ra
"Ngày xưa chỉ có nhất bà mà thôi
Bây giờ thì đã khác rồi
Có nàng Bạch Tuyết mồ côi béo tròn
Nàng ta ở khuất núi non
Tại nhà của bảy chú lùn xa xa"
Thế là kế hoạch bày ra
Đến đây gặp chó, chẳng qua …chuyện còi)
Bạch Tuyết mở cửa ra ngoài
Nâng bà cụ dậy, cất lời dễ thương
"Bà ơi! thời buổi nhiễu nhương
Chiều chiều các chú ở phường vẫn qua
Nhắc đi dặn lại các nhà
Bây giờ sắp Tết rất là lung tung
Trông bà bị gậy lùng thùng
Nên mới suỵt chó, bà đừng giận con"
Bà cụ lên giọng nỉ non
"Thôi thì ai chấp trẻ con làm gì
Thân già này cũng sắp "đi"
Bán buôn kiếm chút tí ti nuôi chồng
Có mấy cái áo lót trong
Nếu thương thì lấy cho xong, giúp già!"
Dứt lời xổ bọc tung ta
Đỏ, xanh, vàng, tím, hoa cà, ô rôn ...)
(Đoạn này chẳng có chuyên môn
Thế nên miêu tả sồn sồn thế thôi)

Bạch Tuyết mân mó một hồi
Xoạch xoạch xoạch xoạch, mặc rồi lại thay
Bà cụ trợn mắt, thò tay
Thít luôn một cái, lăn quay cô nàng
Thế rồi trút bỏ hóa trang
Già nua thoắt biến bà hoàng rất tây
"Ta đây, mẹ kế của mày
Mưu hèn đợi cái ngày này đã lâu"
Thế rồi mắt trước mắt sau
Ra ga mua cái vé tàu, chuồn luôn...

Đến khi nhập nhoạng hoàng hôn
Công nông bảy chiếc về thôn ầm ầm
Đến sân, phanh gấp cái rầm
Nhìn thấy Bạch Tuyết, cùng gầm lên ngay
"Giời ơi! Sao lại thế này"
Thế rồi cả lũ vác ngay vào nhà
Rõ ràng trong ngọc trắng ngà
Dày dày sẵn đúc một tòa thiên nhiên
Bạch Tuyết thiêm thiếp nằm yên
Bây giờ mà tháo cái viền, tỉnh ngay
Một chú hấp tấp thò tay
Chú khác giật lại: "Vụ này để tao"
Thế là cả hội lao nhao
Cuối cùng quyết định ra ao nhảy dù
Quẳng ngay xuống 1 đồng xu
Xong rồi thi thố “mèo mù tìm châu”

Lặn ngụp mất một hồi lâu
Chú Tứ giật giải, dẫn đầu tiến lên
Vừa cởi cái dây đăng ten
Bạch liền tỉnh lại, thân quen nhường nào
Kể lại sự tình ra sao
Bảy chú bực quá ào ào đấm luôn

Một tháng, sau câu chuyện buồn
Trước cửa xuất hiện bà buôn lược ngà
Bạch lại tí tởn chạy ra
Xơi ngay 1 nhát tróc da, thủng đầu
Vào nhà ngất lịm hồi lâu
Bảy chú phải cạo trọc đầu mới xong
Cái đận đầu mới trổ lông
Có bà bán táo tồng ngồng đi qua
Xoen xoét rằng: “ táo vườn nhà
Chỉ bón nước với phân gà mà thôi
Quả tươi mà ngọt thôi rồi”
Bạch nghe đến đấy miệng môi ướt mèm

Thói đời mưu bẩn kế hèn
Thế nên cảnh giác 1 phen chẳng thừa
Bà già chẳng phải tay vừa
Cắn ngay 1 miếng rồi đưa Bạch nhìn
Mồm miệng rau ráu tìn tìn
Như thể con khỉ tỉn tin trái đào
Bạch nuốt nước bọt thở phào
Giờ thì yên chí, số cao mệnh dày
Quả táo ngon ngọt dường này
Lại còn khuyến mãi lấy ngay tông lào
Chưa hết, còn 1 thẻ cào
Một sim điện thoại thuê bao trả dần

Ai ngờ quả táo tẩm phân
Urê mới nị 1 cân mã tiền
Lá ngón, thạch tín đem nghiền
Ủ thêm mới nị chục viên … lẩu Tàu
Bạch xơi xong, chẳng bao lâu
Lăn quay trước ngõ... mắt nâu môi trầm
Lần này trúng độc rất thâm
Thế nên bảy chú âm thầm ma chay

Đặt thuê thợ xịn đóng ngay
Quan tài một cỗ kính xoay Đáp Cầu
Đám ma ăn nhậu một chầu
Núi cao dựng một cái lầu khiêng lên
Tờ rơi quảng cáo triền miên
"Trưng bày hiện vật"! Thu tiền ít thôi!

Thế là thôi thế cũng rồi
Thế là thôi thế thì thôi cũng là
Tin đồn dậy tiếng bay xa
Có chàng hoàng tử đi qua chốn này
Tương phùng rồng lại gặp mây
Lợn sề thích cám, người may gặp người
Phong tư tài mạo tót vời
Vai năm tấc rộng, thân mười thước cao
Tay phải thì xách siêu đao
Tay trái một nắm su hào, su lơ
Đầu thì tóc mọc lơ thơ
Vai đeo một khẩu A Rờ mười lăm (AR-15)
Mạng sườn đeo một dao găm
Bi đông, lựu đạn cùng nằm một dây
Chân trái xỏ chiếc dép đay
Chân phải đóng một chiếc giày ba-ta
Tự hào ngực áo phanh ra
Hình xăm vẽ một con gà khỏa thân ...
Cái chỗ nằm giữa… 2 chân
Xăm 1 con cú ngố đần, trụi lông

Hoàng tử trèo núi, băng đồng
Đến nơi ngã giá kẻo không kịp về
Mua xác rồi bán quách đê
Cho bọn TQ chúng về nấu cao
Giữa đường chả biết làm sao
Tuột tay cái xác rơi ào xuống mương
Hoàng tử bám cột mốc đường
Thò chân mò khoắng dưới mương, tìm hàng
Vớt lên vác chạy về làng
Nào ngờ vấp ngã, bàng hoàng, gốc cây
Số sao đen đến dường này
Điên tiết chàng đá trúng ngay yết hầu
Mặt Bạch dần dần đổi mầu
Thế rồi ngồi dậy, rất ngầu: “U - pa !”

Hoàng tử cười toét ha ha
“Xin tự giới thiệu: Anh là Xê Kô
Hoàng tử của nước Công Gô
Tài sản có chiếc xích lô mui trần!”
Hoàng tử sau phút định thần
Nhận ra Bạch Tuyết muôn phần đẹp xinh
Thế là sét đánh đổ uỳnh
Chàng chàng - thiếp thiếp chúng mình với nhau
Và rồi chẳng bao lâu sau
Tổ chức đám cưới, tiệc rau tưng bừng
Rất đông khách đến chúc mừng
( Nghe đâu cũng lãi được chừng… triệu đô )
Dì ghẻ phóng chiếc xe thồ
Trên đầu đội một cái bô rộng vành
Tiến vào phòng tiệc thật nhanh
Nhìn thấy Bạch Tuyết rành rành đằng xa
Ngước nhìn trời, miệng kêu la
“Cớ sao lại thế ... trời già … hỡi anh ?

Ở Mỹ, một Anhxtanh
Vũ Đại cũng chỉ 1 anh Hạc già
Đã sinh Chu Thị Du ta
Còn sinh Gia Cát Bạch ra chắn đường !!! ”
Nói xong ôm lấy chiếc gương
Phi qua cửa sổ tìm đường bỏ đi
Đúng là giận, chẳng nhớ gì
Đám cưới làm ở Ba Vì – Hà Tây
Trên nóc khách sạn mới xây
Cao 500m, gió mây nô vờn
Giật mình thấy cỏ xanh rờn
Biết rằng đã gặp phải cơn sóng cồn !!!

The end!

vo_cua_unknow
11-07-2007, 02:48 PM
đọc truyện này có vẻ hơi mệt ha???
thôi chuyển sang truyện ngắn nhiều tập vậy !!!!



Ngày xửa ngày xưa, tại xứ sở nọ, có một vương quốc thịnh vượng và thanh bình. Mùa đông năm đó, tuyết rơi trắng như bông. Hoàng hậu của vương quốc ngồi đan bên cửa sổ...

"Ái dồi ôi" - Bổng hoàng hậu kêu thất thanh và vứt mạnh kim đan ra phía trước. Bà bị kim đâm vào tay. Cũng phải thôi, vì từ bé đến giờ, sống trong nhung gấm, người hầu kẻ hạ xung quanh, có bao giờ phải đan đâu. Bà đau, đau lắm. Một giọt máu từ tay bà rơi xuống tuyết, tuyết phủ che mất. Một giọt nữa, lại bị tuyết che. Tức mình, bà nặn máu cho ra. Máu hoà xuống tuyết, đỏ lòm. Hoàng hậu liền ước : “Sau này mà có một người con gái da trắng như tuyết, môi đỏ như máu, tóc đen như gỗ mun thì sướng nhờ”. Nghĩ vậy, bà mỉm cười, và kéo vua cha vào phòng ngủ...

Chín tháng sau, hoàng hậu sinh được một cô con gái giống y như mong ước. Da cũng trắng như tuyết, môi đỏ như máu, tóc đen như gỗ mun, và răng thì vàng khè. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang. Bạch Tuyết vừa được sinh ra thì bà mất, hưởng thọ 35 tuổi và an táng tại quê nhà.

Một năm sau, vua cha lấy vợ mới. Bà này đẹp, nhưng kiêu. Ngày nào bà cũng soi gương và hỏi:
“Gương kia ngự ở trên tường.
Nước ta ai đẹp được dường như ta.
Ta là hoàng hậu kiêu sa.
Gương mà nói xấu là ta đập liền”.
Gương đành trả lời: “Thưa hoàng hậu, hoàng hậu đẹp nhất trần đời”. Nghe vậy, hoàng hậu sướng rơn.

Bạch Tuyết càng lớn càng xinh đẹp, nhất là khi nàng không cười. Mỗi bước chân nàng đi, hoa trái như tươi hơn, chim chóc như hót hay hơn, và không gian tràn ngập tiếng vui cười. Năm lên bảy, Bạch Tuyết bắt đầu đẹp hơn hoàng hậu, giờ đã bước vào tuổi lục tuần.

Vào một ngày nọ, như thường lệ, vừa tỉnh giấc, hoàng hậu hỏi ngay gương thần. Nhưng lần này, gương đã trả lời: “ Xưa kia bà đẹp nhất trần. Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn”. Nghe gương trả lời, hoàng hậu giận tím người. “ Này thì đẹp này, này thì đẹp này”, hoàng hậu vừa gào, vừa đập bôm bốp vào gương. Đập chán, bà liền cho gọi người thợ săn giỏi nhất của vương quốc đến và ra lệnh: “Nhà người hãy đem con Bạch Tuyết xấu xí vào rừng, treo nó lên cành cây, và moi tim gan của nó về đây cho ta xào cần tỏi. Mau!”.

Người thợ săn vâng lệnh và đem Bạch Tuyết vào rừng. Khi ông rút dao ra, Bạch Tuyết liền khóc lóc thảm thiết:

Bác tha cho cháu bác ơi
Cháu xin ở lại rừng chơi suốt đời
Bác về nói với bà ta.
Bác vừa giết cháu chẳng tha cho về.
Tim thì bác mổ lợn xề.
Gan, bác bắn hoẵng mang về lập công”.

Động lòng, người thợ săn tốt bụng liền thả cho Bạch Tuyết chạy đi, rồi ồng quay trở lại lâu đài với bộ lòng lợn rừng trên tay...
Lại nói về Bạch Tuyết. Được người thợ săn thương tình, cô chạy một mạch không thèm ngoái lại vì sợ ông đổi ý. Cô cứ chạy, chạy mãi. Thú rừng gào rú xung quanh cô. Gai rừng cứa khắp người cô. Không biết cô đã phải đau đớn thế nào, chỉ biết rằng sau này thì thân thể cô chằng chịt sẹo.

Chán nản, Bạch Tuyết bắt đầu khóc. Cô khóc thương người mẹ quá cố. Cô khóc giận người cha nhu nhược. Cô khóc hận mụ dì ghẻ độc ác. Và cuối cùng, cô khóc vì sợ. Không sợ làm sao được, khi bầy thú hoang chạy xung quanh cô cứ liếm mép quèn quẹt. Cô cứ chạy như vậy không biết đã bao xa, vượt qua bao con suối, leo qua bao ngọn đồi. Thế rồi, đến lúc tưởng chừng như tuyệt vọng nhất, bỗng trước mắt cô hiện ra một ngôi nhà nhỏ. Mừng rơn, Bạch Tuyết hét to: "Y.a.h.o.o!!!!!!!, sống rồi".

Từ từ, thận trọng, Bạch Tuyết tiến lại gần ngôi nhà. "Cộc... Cộc...Cộc", cô gõ cửa. Không có tiếng đáp lại. "Kịch...Kịch...Kịch", Bạch Tuyết gõ to hơn. Không gian vẫn im lặng như tờ. "Uỳnh...Uỳnh... Uỳnh", lần này, lấy hết sức bình sinh, Bạch Tuyết mắm môi mắm lợi đạp cửa. Chỉ có tiếng ẳng của một con chó hoang giật mình kinh hãi. Bạch Tuyết thử đẩy cửa. "Xời, thế mà cứ tưởng là có khoá", cô nói thầm vì cửa mở toang. Trước mắt cô hiện ra một cảnh tượng kỳ thú mà có nằm mơ cô cũng chẳng bao giờ hình dung ra được. Đồ vật trong nhà, cái gì cũng bé tẹo, mà loại nào cũng có 7 thứ...

Trong khu rừng này, không có một bóng dáng người qua lại, ngoại trừ 7 người đàn ông tí hon, hay còn gọi là 7 chú lùn. Thường ngày, cả 7 chú lùn đi làm từ sáng sớm, sau khi đã chuẩn bị cơm nước đầy đủ cho bữa tối. Họ làm cửu vạn tại một thị trấn cách đó không xa. Hôm nay, họ về muộn hơn thường nhật. Từ xa, cả 7 chú đã nhận thấy nhà mình có điều gì khác lạ so với mọi ngày. Cửa giả thì mở toang. Khói thôi toả lên từ mái bếp. Và chao ôi: thú dữ đứng xếp hàng trước cửa. Bước vào căn phòng, sự xáo trộn đầu tiên đập vào mắt các chú lùn là bàn ăn của họ.
" Ai đã uống chút nước của tôi vậy?" Chú lùn thứ nhất kêu to.
" Còn ai đã dùng chút cơm của tôi?" Đến lượt chú thứ hai ngạc nhiên.
" Ai đã ăn chút rau của tôi?" Chú lùn thứ ba thốt lên
" Và ai đã xơi hết thịt của tôi?" Cuối cùng chú thứ bảy cất tiếng.

Cả bảy chú lùn đứng đưa mắt nhìn nhau. Vậy là tối nay phải ăn mì tôm rồi. Bỗng một chú hét lên: " Phòng ngủ của tụi mình đang có người trong đó". Không ai bảo ai, tất cả cũng lao vào. Và cũng không ai bảo ai, tất cả đều dừng lại trước cửa.
" Chả phải em sợ đâu, nhưng anh là anh cả, anh vào trước đi, bọn em đứng ngoài cảnh giới". Chú thứ bảy nhìn anh trai, đồng thời đẩy mạnh anh vào phòng... Người anh cả bước vào phòng với chiếc cời lò trên tay. Từng bước, từng bước, chú thận trọng đi vào. Không gian im lặng đến nghẹt thở... Bỗng uỳnh. Chuột chạy loạn xạ. Chiếc cời lò rơi từ trên tay chú xuống đất lúc nào. Cảnh tượng trước mắt làm chú sững sờ, quên cả đau đớn do bị cời lò rơi vào chân. Một cô bé đẹp như thiên thần, đang nằm ngủ trên 7 chiếc giường được nàng ghép lại. Khuôn mặt cô mới thánh thiện làm sao, nếu không để ý đến gợn thịt nhỏ còn vương trên mép. Nụ cười trên môi cô càng làm cho khuôn mặt của cô thêm phần rạng rỡ. Tuy nhiên hai nắm tay cô thì lại đập liên tiếp xuống giường. Có lẽ cô đang trải qua một giấc mơ đầy biến động.

Trong cơn mơ, Bạch Tuyết thấy mình đấm túi bụi vào mặt hoàng hậu. Chịu không nổi, hoàng hậu ngã cái rầm làm cô giật mình tỉnh giấc.

“A a a....... Mẹ ơi cứu con”. Bạch Tuyết hét lên hoảng loạn khi thấy 7 người đàn ông có bộ mặt cười đang ngó mình trân trân. Rồi tiếng hét cứ nhỏ dần, nhỏ dần, rồi lại vút cao. Được một lát thì tắt hẳn. Lúc này, thay vì sợ hãi, cô bắt đầu thấy tò mò với 7 con người trước mặt. Hơn nữa, cả bảy chú lùn đều tỏ thái độ rất thân thiện khiến cô cảm thấy họ thậm chí còn đáng yêu nữa là đằng khác, nếu không kể tới đôi lúc có chú lại nghiến răng ken két vì quá đói. Dần dần họ đã làm quen được với nhau.

Cuộc sống êm ả cứ thế trôi qua. Hàng ngày, Bạch Tuyết làm Ô sin quét dọn nhà cửa, nấu cơm đun nước, giặt giũ quần áo trong khi 7 chú lùn đi làm cửu vạn ở làng bên. Tối đến, họ cùng đánh chắn. Cả 8 người đều cảm thấy rất hạnh phúc...

Về phần dì ghẻ, đinh ninh rằng mình đã được ăn tim gan Bạch Tuyết, bà ta không thèm ngó ngàng tới gương thần. Một hôm, nhân dịp sinh nhật lần thứ 70, bà mới lại lôi gương ra và bắt đầu hỏi:

“ Gương kia ngự ở trên tường
Nước ta ai đẹp được dường như ta...”

“ Xưa kia bà đẹp nhất trần
Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn
Nàng ta ở khuất núi non
Tại nhà của bảy chú lùn xa xa”
Gương thần trả lời. Và đây cũng là lần cuối cùng người ta nhìn thấy gương thần vì ngay sau câu trả lời đó, dì ghẻ vớ lấy gương và lẳng vèo ra ngoài cửa sổ vỡ tan tành.

Ngay sau đó, dì ghẻ nhằm hướng nhà của 7 chú lùn thẳng tiến, sau khi đã hoá trang thành người bán hoa quả rong với hai gánh táo trĩu nặng trên vai. Một ngày kia, trước cửa nhà của bảy chú lùn xuất hiện một bà lão với một quả táo duy nhất trong đôi quang gánh của mình. Để có thể đến được nơi, dì ghẻ phải chén dần chén mòn số táo mình mang đi. Còn quả cuối cùng, bà ta bơm thuốc độc vào một nửa rồi mang đến chỗ Bạch Tuyết:

- Hỡi con gái xinh đẹp của ta. Ta mang cho con quả táo này để con ăn cho thêm phần rạng rỡ.
- Thần kinh à? Dở hơi à? Điên à? Trời không mưa sao mặc áo mưa? Bạch Tuyết đáp. Ai là con gái bà? Còn táo thì thôi khỏi, bảy chú lùn dặn rằng không được ăn đồ của người lạ.
- Cô sợ táo có thuốc độc ư? Đừng nghĩ thế phải tội, cô gái. Bây giờ thế này nhé. Ta sẽ ăn một nửa, và đưa cho con một nửa. Vậy là OK rồi chứ gì?
- Thế thì quý hoá quá. Cho cháu nửa ngon ngon kia kìa.

Vừa ăn dứt miếng táo, Bạch Tuyết giật giật mấy cái rồi ngã lăn xuống đất, và dì ghẻ, bà ta cũng giật giật mấy cái vì đau khi bị Bạch Tuyết tóm lấy tóc trước khi ngã. Đau, nhưng dì ghẻ sung sướng lắm. Làm sao mà không sung sướng cho được, khi giờ đây bà đã không còn đối thủ về nhan sắc. Hạnh phúc tuyệt đỉnh, bà chạy một mạch về lâu đài, băng băng qua những con suối, nhảy vút qua các khóm bụi rậm, và giành giải nhất cuộc thi marathon vượt rào đang tình cờ được tổ chức trong vương quốc...

Hôm nay, khác với mọi ngày, bỗng nhiên cả bảy chú lùn đều cảm thấy trong lòng có điều gì bất ổn. Tình trạng vẫn không khá hơn, sau khi cả bảy chú đã xơi gọn 7 gói xôi to vì ngỡ rằng mình đói. Trên đường về, khung cảnh dường như khác thường hơn. Thú rừng chạy tung tăng khắp nơi vì không còn lo bị những viên đạn được bắn ra từ súng săn của một ai đó nấp trong nhà. Còn chim chóc thì đậu kín trước sân. Thường ngày lấy đâu ra chim do chúng sợ sập bẫy của Bạch Tuyết đặt trước cửa nhằm cải thiện bữa ăn. Bảy chú lùn linh cảm thấy một điều gì chẳng lành khi tiến đến gần ngôi nhà. Bỗng một tiếng rú vang lên, tiếp theo là 6 tiếng rú khác: Họ nhìn thấy Bạch Tuyết nằm sõng xoài bên cửa ra vào, và trong tay nàng là một nắm tóc...

Biết rằng Bạch Tuyết đã bị dì ghẻ hãm hại, bảy chú lùn đau đớn lắm. Từ đây, cơm nước chẳng ai lo, áo quần không ai giặt. Họ khóc ròng rã ba ngày liền, đêm vẫn đi ngủ. Họ muốn chôn cô, nhưng khi thấy sắc mặt cô vẫn ửng hồng như lúc còn sống thì lại không nỡ. Họ đặt cô vào trong một chiếc quan tài bằng thuỷ tinh trong suốt, khắc tên cô bằng chữ vàng, và ghi rõ cô là một nàng công chúa. Họ mang quan tài cô lên núi rồi thay phiên nhau ngày đêm trông giữ. Ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác, Bạch Tuyết nằm trong quan tài vẫn tươi tỉnh như khi chưa nằm trong quan tài. Da nàng vẫn trắng như tuyết, tóc vẫn đen như gỗ mun, môi vẫn đỏ như máu, và răng thì vẫn vàng khè...

Một ngày nọ, có một hoàng tử tình cờ đi ngang qua. Biết được câu chuyện do các chú lùn kể lại, hoàng tử xin được mang nàng về để nhìn cho sướng. Được các chú lùn đồng ý, chàng bảo thị vệ khuân quan tài thuỷ tinh xuống núi. Bỗng nhiên, một người thị vệ vấp phải rễ cây khiến cho quan tài bị xóc mạnh. Miếng táo trong miệng Bạch Tuyết văng mạnh ra ngoài. Bạch Tuyết sống lại, và thay vào đó là một chú chó chết nhăn khi đớp phải miếng táo đó.

Nghe hoàng tử kể lại đầu đuôi câu chuyện, tất nhiên là sau khi đã thêm mắm thêm muối cho tăng phần sinh động, Bạch Tuyết liền đồng ý theo hoàng tử sang Đài Loan về ra mắt nhà bố mẹ chồng. Lễ cưới được tổ chức vô cùng sang trọng. Trong số khách mời, có cả mụ dì ghẻ độc ác. Vừa nhìn thấy Bạch Tuyết, cơn tức giận dâng trào, mụ liền ngã lăn ra chết

Tuy sống trong hạnh phúc bên hoàng tử, Bạch Tuyết vẫn không quên bảy chú lùn. Nàng xin phép chồng đón bảy chú về cung và tìm được bảy cô lùn giúp các chú an hưởng tuổi già. Họ đã cùng ở bên nhau cho đến cuối đời

xeko190
20-07-2007, 06:10 PM
đây nà 1 đoạn trong nàng bạch tuyết vs 7 chú nùn

...Và thế là nàng Bạch Tuyết ở lại trong rừng cùng với 7 chú lùn. Hàng ngày, 7 chú lùn đi vào hầm mỏ trong rừng sâu đào quặng, Bạch Tuyết ở nhà nấu nướng giặt giũ... Thấm thoát đã được vài tháng.

Một hôm, Bạch Tuyết nổi hứng lên đòi đi theo các chú lùn chơi, gọi là "thay đổi không khí". Các chú vốn chiều nàng Bạch Tuyết, đồng ý ngay. Tất cả xếp thành hàng một hành quân vào rừng, vừa đi vừa hát "Hey ho.. hey ho.. to take the trouble go..." theo đúng như trong phim.

Đang đi, bỗng đâu có một khe suối hiện ra, nước trong veo mát lạnh. Bạch Tuyết thích quá, đòi xuống suối tắm. Bảy chú lùn không yên tâm để Bạch Tuyết lại suối một mình. Nàng đành bảo: "Thế bây giờ các chú quay mặt đi vậy, bao giờ ta tắm xong sẽ ném một hòn đá xuống suối "tủm" một phát".

Các chú lùn vốn thật thà, ngay lập tức xếp thành hàng quay lưng lại phía suối, chú nọ trông chú kia. Bạch Tuyết được một mẻ tắm suối đê xê mê (giống hồi còn ở hoàng cung được tắm bồn mà). Vừa hay nàng tắm xong, đi lên bờ định mặc quần áo thì có một con ếch thấy động nhảy xuống suối. "Tủm" một cái! 7 chú lùn quay lại...

Thế là hãng nước ngọt 7-UP ra đời!
:haha: :haha:

vo_cua_unknow
29-07-2007, 09:53 AM
Mị Châu Trọng Thuỷ
Mùa thu năm xxx trước Công Nguyên, trong lúc dân chúng nước Âu Lạc đang vui hưởng thái bình, ăn mừng một vụ hè thu được mùa thì chiến tranh xảy ra. Triệu Đà vua nước Nam Việt, một nước nhỏ nằm trong hệ thống chư hầu của Tần quốc lúc bấy giờ, đã xua quân về phía Nam tiến đánh Âu Lạc

Quân Triệu Đà tuy ít nhưng thiện chiến và được tài trợ chính thức của nhà Tần nên đánh đâu thắng đó, thế mạnh như chẻ tre những tưởng chỉ trong một sớm một chiều sẽ thôn tính toàn bộ Đông Dương.

An Dương Vương, vua nước Âu Lạc rất lo lắng trước sức mạnh của địch quân nên đã âm thầm tìm kiếm nhân tài, gia tăng ngân sách cho quốc phòng nhằm trang bị thêm vũ khí hiện đại phục vụ cho chiến tranh. Thông qua một đường dây mua bán vũ khí có sức tàn phá lớn đa quốc gia, An Dương Vương tìm được một người môi giới tên là Kim Quy cung cấp một loại vũ khí lạ tên là Kình Thiên Nỏ.

Là một loại nỏ có sức mạnh thần diệu, cùng lúc nó có thể bắn ra hàng vạn mũi tên cực mạnh có tầm sát thương hàng kilomet và xuyên thủng mọi loại áo giáp. Nỏ thì được tặng không nhưng tên thì phải mua bằng ngoại tệ mạnh. Cứ mỗi phát bắn được 1 vạn mũi tên, mỗi mũi tên có giá 4,98 USD, vị chi mỗi lần bắn tiêu tốn ngân sách hết 49.800 USD. Tính ra thời giá bây giờ tương dương khoảng 500 triệu USD.

Có vũ khí mạnh trong tay, An Dương Vưong coi Triệu Đà như cỏ rác. Quân Triệu Đà đi đến đâu, An Dương Vương vác nỏ ra bắn đến đó. Tên bay ngợp trời, không trúng người thì cũng trúng ngựa, trúng chó, trúng mèo... Thậm chí ruồi muỗi còn chết. Quân Triệu Đà mất hết nhuệ khí nên đành cố thủ ở Tiên Du (nay thuộc Bắc Ninh). Triệu Đà dùng kế hoãn binh, sai sứ đến gặp An Dương Vương xin giảng hòa, lập lại hòa bình mỗi bên hùng cứ một phương.

Song song đó, Triệu Đà cho con trai là Triệu Trọng Thủy mang sính lễ đến cầu hôn cùng con gái An Dương Vương là công chúa An Mỵ Châu. Trong lễ diện kiến, Mỵ Châu vừa nhìn thấy Trọng Thủy thì tình trong như đã mặt ngoài còn e vì Trọng Thủy vốn là con nhà võ tướng lại minh tuệ hơn người, thần sắc phi phàm. Mỵ Châu đâu biết Trọng Thủy từng đỗ thủ khoa trường mật vụ cao cấp của CIA và hiện đang làm việc cho MI5. Là một điệp viên chuyên nghiệp, Trọng Thủy có sẵn những yếu tố cần thiết nhất để thu hút các cô gái phải ngã vào vòng tay của mình... An Dương Vương cũng hoàn toàn mù tịt những thông tin đó và lại muốn giữ Trọng Thủy làm con tin cho mối quan hệ hai nước nên đồng ý gả con cho Trọng Thủy với điều kiện Trọng Thủy phải ở lại làm rể nước Âu Lạc. Điều này hoàn toàn phù hợp với ý đồ của mình nên Triệu Đà đồng ý ngay.

Lễ cưới của Mỵ Châu & Trọng Thủy được tổ chức linh đình trong ba ngày bảy đêm. Bia rượu tràn trề, nhân dân hai nước sáng say chiều xỉn phải nói là hoan hỉ vô cùng. Riêng hãng rượu Johnny Walker đã cung cấp cho tiệc cưới này đến 1.350.000 chai loại Gold Label. Dĩ nhiên khách mời cao cấp nhất là Kim Quy, tay môi giới giờ đã thành tỷ phú đô la. Nghe đâu sau vụ mua bán vừa rồi thì Kim Quy đã nhảy lên vị trí thứ nhì trên top phú hộ thế giới, chỉ sau Bill Gates.

Mỵ Châu thì bội phần sung sướng, đê mê tận hưởng niềm hoan lạc của những ngày trăng mật. Hai vợ chồng kính nhau như bạn, yêu nhau hoa cỏ với mùa xuân lúc nào cũng quấn quít vui đùa. Có lúc Mỵ Châu cảm khái mà thốt lên rằng:

- Chàng ơi, thân phận của thần thiếp tuy ở chốn lầu son là cành vàng lá ngọc nhưng cũng chỉ như cóc ổi mía ghim nếu như không gặp được chàng. Chàng như ánh nắng ban mai soi rọi vào khu vườn xuân thì của thần thiếp. Nếu không có ánh sáng đó, thần thiếp chỉ còn là bóng tối vĩnh hằng chết khô chết héo cùng nhạc khúc bi ai cũng lũ côn trùng dấm dớ mà thôi...

Trọng Thủy cũng khiêm nhường đáp lại với lời hoa mỹ:

- Nàng đừng nói thế làm lòng ta thêm tự kiêu tự phụ. Nếu không có nàng, dù ta có là cây tùng, cây bách, cây đa, cây bồ đà thì cũng hoang phí mà mọc trên bờ hoang đất bụi. Nếu ta thực sự là ánh nắng ban mai thì nàng còn hơn là mùa thu kiêu sa & quyến rũ nhất để mọi thứ ánh sáng dù rực rỡ mấy cũng phải lịm tắt với làn da mịn màng hơn cả sữa tắm Dove, suối tóc mượt mà đến Sunsilk còn phải ghen tỵ và ánh mắt mà V-Rohto luôn thèm muốn...

....

Thời gian dần trôi, hết xuân rồi hạ - thu tàn rồi đông đến, thắm thoắt mà đã một năm. Trọng Thủy âm thầm điều tra được mối quan hệ mua bán của An Dương Vương & Kim Quy. Bằng một số tiền lớn mua chuộc Kim Quy, Trọng Thủy mua được bản vẽ kỹ thuật của Kình Thiên Nỏ. Có bản vẽ kỹ thuật, Trọng Thủy phát hiện ra rằng mình chỉ cần đánh tráo sợi dây căng tên khác là có thể vô hiệu hóa vũ khí trấn quốc lợi hại này của An Dương Vương. Vấn đề còn lại là tìm cách tiếp cận nó thôi vì An Dương Vương vốn rất cẩn thận đã cất giữ chiếc nỏ quý với lớp lớp hàng rào bảo mật.

Một đêm nọ, sau khi vợ chồng ân ái mặn nồng đến ba lần bảy lượt Trọng Thủy mới thử dò hỏi Mỵ Châu:

- Nàng ơi, ta rất hâm mộ vũ khí trấn quốc của phụ vương nhưng chưa lần nào được thấy, nàng có thể cho ta xem được không vì ta không dám nói chuyện này với phụ vương ?

- Ah, chuyện nhỏ mà chàng ơi - Mỵ Châu trả lời trong cái dư âm đầy phấn khích - Em còn nhớ password để qua được cổng vào nhưng không biết phụ vương có đổi chưa nữa, chàng cứ thử xem sao. Password là ***************************. Em ngủ đây, khi nào chàng đi xem thì nhớ rủ em với nhé !

Mỵ Châu nói xong thì chìm trong cơn buồn ngủ ngọt ngào đang dần đến. Lúc này đã canh tư, trời gần sáng. Trọng Thủy vội vã mặc quần áo, lận vũ khí vào người rồi âm thầm rời phòng ngủ.

Bóng đêm lặng lẽ che chở cho Trọng Thủy đến gần toà tháp cất chiếc nỏ quý. Gió lạnh từng cơn. Qua mặt được một đám lính canh, Trọng Thủy đến một cánh cửa bằng thép kiên cố có khóa điện tử. Bấm password mà công chúa đưa ra, thật may mắn cánh cửa bật mở. Theo hành lang nhỏ hẹp và trơn bóng sau cánh cửa, Trọng Thủy đến một gian phòng rộng & sơn nước trắng toát. Trong phòng chẳng có gì ngoài một cái laptop IBM đã mở sẵn đặt trên bàn ngay giữa phòng.

- Vậy là còn lớp bảo mật thứ 2 - Trọng Thủy thầm nghĩ.

Ngồi vào chiếc ghế trước máy tinh, Trọng Thủy bấm nút Enter. Tức thì màn hình vụt sáng:

"Xin bạn vui lòng trả lời 3 câu hỏi để qua cửa !"

"Câu hỏi thứ nhất:"

"- Con gì tối đi bốn chân, ngày không đi chân nào, nhưng cũng có lúc đi ba chân dù ngày hay đêm ?"

Không cần suy nghĩ, mấy câu hỏi bảo mật cỡ này quá dễ đối với một điệp viên đang làm việc cho MI5 như Trọng Thủy. Chàng gõ vào:

"Con chó"

Cái này đến con nít còn đoán ra, con chó thì tối nó không ngủ nên đi bốn chân, ngày ngủ nên không xài chân nào nhưng lúc cần đi tè thì chỉ xài 3 chân.

"Rất tốt, bây giờ là câu hỏi thứ hai:"

"- Cái gì khi không xài thì lúc khô lúc ướt, nhưng khi xài đến thì chắc chắn phải ướt ?"

Mất 5 giây, Trọng Thủy gõ vào:

"Cái ... à không ! Cái ca"

"Chính xác, câu hỏi cuối cùng là:"

"- Cái gì mà người con gái có nhưng người đàn bà không có và cái gì mà người đàn ông có nhưng con trai thì không có ?"

Có quá nhiều câu trả lời cho câu hỏi này. Bóp trán một hồi, Trọng Thủy quyết định alô cho RedNeptune (it’s me…^^) để xin trợ giúp, RedNeptune cũng bó tay nhưng quyết định giúp Trọng Thủy bằng cách hack vào máy chủ của hệ thống bảo mật của An Dương Vương để dò câu trả lời. Dù gác kiếm đã lâu nhưng RedNeptune cũng còn một số tool để dành, nay đem ra xài, nó vẫn chạy tốt. Sau khi tìm ra được một số lỗi tràn bộ đệm để có thể đi vòng qua firewall, RedNeptune cũng truy cập được vào database của hệ thống.

Sau khi decode dữ liệu, kết quả thật bất ngờ: Cái mà người con gái có nhưng người đàn bà không có là sự e thẹn & cái mà người đàn ông có nhưng con trai thì không có là sự tự tin.

Khi vừa nhập kết quả vào, một cánh cửa bí mật trên bức tường bên phải lập tức mở ra. Sau cánh cửa là một cầu thang xoắn dẫn xuống đất. Trọng Thủy nhanh nhẹn chạy xuống. Cuối cầu thang là một căn phòng tối tăm, hôi hám vì có lẽ do không có ai lui tới đây. Trong ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn pin cầm theo, Trọng Thủy phát hiện có tới hơn một trăm cái nỏ.

- Ái chà, cái nào là thật, cái nào là giả đây ? - Trọng Thuỷ nhủ thầm - An Dương Vương quả là bậc tài trí hơn người.

Xăm xoi từng cái một, Trọng Thủy phát hiện một cái bị mòn nhiều nhất do nhiều lần sử dụng. Biết đã tìm đúng, Trọng Thủy thay sợi dây kém chất lượng đã thủ sẵn từ trước vào rồi bẻ thêm cái lẫy nỏ cho hư luôn. Sau khi xong việc, Trọng Thủy xóa sạch mọi dấu vết rồi rời khỏi khu vực đó trở về phòng lúc trời vừa hừng sáng. Trọng Thủy hôn nhẹ lên má công chúa Mỵ Châu như thầm cảm ơn nàng rồi không quên phone cho RedNeptune hẹn bữa nào rãnh thì ra nhậu mừng thành công.

Ngay sáng đó, Trọng Thủy xin An Dương Vương cho về nhà thăm cha đang bệnh nặng. Hai vợ chồng chia tay rất là quyến luyến nhưng rồi công chúa Mỵ Châu chỉ còn biết lên tháp canh cao nhất của kinh thành mà mắt ngấn lệ nhìn theo cánh máy bay dần xa khuất chở theo chàng Trọng Thủy lấp loáng trên trời xanh.

Vừa về đến nhà, Trọng Thủy không chỉ báo tin đã phá hủy Kình Thiên Nỏ mà còn mang theo một số tài liệu mật cực kỳ quan trọng mà chàng đã lấy được trong thời gian ở rể. Triệu Đà lập tức điểm quân, phát chiến thư chính thức tuyên chiến với An Dương Vương.

An Dương Vương ỷ lại vào Kình Thiên Nỏ không thèm để ý quân tình chiến sự chỉ biết ngồi đánh cờ mà cười rằng: "Thằng họ Triệu không sợ chết à !".

Quân Triệu Đà tiến như vũ bão, đánh đâu thắng đó. An Dương Vương ra lệnh đem Kình Thiên Nỏ ra để uy thần thiên hạ nhưng ôi thôi... Lẫy nỏ bị gẫy, An Dương Vương lập tức điện cho Kim Quy mua gấp một cái lẫy nỏ khác để thay vào. Nỏ lại được đem ra trận nhưng tên bắn đi thì yếu như cỏ tranh, chẳng khác nào gãi ngứa cho quân Triệu Đà. Quân Triệu Đà đã làm chủ tình hình, chiếm toàn bộ kinh đô.

An Dương Vương bỏ chạy mang theo con gái. Biết Trọng Thủy sẽ tìm mình, Mỵ Châu mang theo cái áo lông vit quý hiếm mà Trọng Thủy mua tặng lúc hai vợ chồng đi tuần trăng mật ở Ai Cập, Mỵ Châu rải lông vit dọc đường đi. Có dấu vết, quân Triệu Đà càng đuổi cùng giết tận. Chạy đến núi Dạ Sơn, xã Cao Xá ở Diễn Châu (nay thuộc Nghệ An) không còn đường để chạy, An Dương Vương buộc lòng phải giết con rồi nhảy xuống biển tự sát.

Trọng Thủy lòng đau khôn xiết khi biết tin Mỵ Châu đã chết. Thấy cuộc sống không còn ý nghĩa dù danh vọng ngất trời, tiền bạc như núi, gái gú bao la... Lúc này Trọng Thủy mới thấm thía cái nghĩa vợ chồng, cái tình chăn gối. Trong lúc tuyệt vọng, chán nản Trọng Thủy chỉ biết dùng men rượu để quên đời rồi thành nghiện rượu từ đó. Một hôm lúc xỉn về, Trọng Thủy chân thấp chân cao đã té xuống cái giếng mà vợ chàng ngày trước hay ngồi chải tóc. Âu cũng là số kiếp đã tận.

RedNeptune may mắn được nhậu vài lần với Trọng Thủy nhờ lần giúp chàng giải câu đố nên được chàng kể cho toàn bộ câu chuyện. Thật là anh hùng không qua nổi ải mỹ nhân !

sweet_cake0909
18-08-2007, 06:15 PM
Mới tìm thấy trên diễn đàn game nhưng ko bít post vào đâu đành post vào đây vậy!
Tên: Vũ điệu tình yêu
Tác giả: Smartboycr
Thể loại: Fanfic audition
Chương I: gặp gỡ và ước hẹn
Tập 1:Giới thiệu về thành phố vũ hội
Thành phố vũ hội năm 2021…Nơi mà các bạn trẻ thể hiện tài năng của mình qua những bước nhảy điệu nghệ và đẹp mắt. Khắp nơi đều có thể thấy một bầu không khí cuồng nhiệt của những bài nhảy break dance bốc lửa. Trong giới trẻ hiện nay đang có trào lưu đi tập nhảy đôi ở những lớp học sau kỳ nghỉ hè. Với những vũ công có nhiều tiền hơn, họ thường vào các quán bar hay một phòng nhảy 4 chiều trong một khu phố vũ hội, ở nơi đó, hệ thống máy tính sẽ chấm điểm tự động. Có thể nói, đi đâu, nhìn đâu, hay nghe gì cũng đều thấy vấn đề tập trung chủ yếu vào những bước nhảy. Ngay cả những chú bé cũng tập uốn dẻo, ngay cả những cụ già cũng nhún nhảy theo điệu nhạc…Ấy thế mà trong một căn nhà nhỏ tại khu phố 5 trong thành phố vũ hội rộng lớn, có một người chẳng thèm ngó ngàng gì đến việc nhảy nhót, anh ta chỉ biết học và nghiên cứu Y Học…
_ Chỉ còn 20 giây nữa là hết trận đấu, và John lại perfect… Perfect 27 rồi, kinh khủng quá quý vị và các bạn ơi!!! Bên kia Zack và Zariel cũng đã đạt tới 23 Sync Perfect rồi, sắp tới bước Finish Move quyết định, ai sẽ là người chiến thắng?
……………….
_ Peeeeeer!!! Thật không thể tưởng tượng được thưa quý vị và các bạn, John đã Finish perfect 28, thật không thể tin vào mắt mình được nữa!!!....
_ Yeaaaah! Hay quá anh John đẹp trai ơiiiiiiiii!!!- Vừa hét Ivy vừa nhảy bình bịch lên chiếc ghế nệm trong phòng khách.
Ở phòng ngủ kế bên, Jasmin càu nhàu:
_ Sao em ồn thế, để anh nghỉ trưa chút nào.
_ Vừa ăn xong đã ngủ thế à? – Ivy trĩu môi đáp lại- Ai bảo đêm nào cũng thức nghiên cứu khoa học làm chi? Thi đỗ thủ khoa còn chưa vừa ý anh à?
Tiếng bình luận viên trong cầu TV vẫn vang lên:
_ Và thế là cặp đôi John và Jornada đã trở thành chủ nhân của chiếc cúp vàng CDC năm nay…thật không hổ danh là thần thoại của thành phố vũ hội…
Ivy nhìn chăm chăm vào quả bóng nước hình cầu đang sáng rực hình ảnh của John, mặc cho Jasmin nói gì đi nữa, cô cũng cứ bật volume thật to để nghe John phát biểu cảm nghĩ. Trong phòng, Jasmin bực tức trùm cái gối lên đầu mình. Chỉ tiếc là cậu lại không muốn ra đóng cửa phòng, vì như thế quả thật bất lịch sự với bạn gái của mình. Vừa đậu vào Đại Học Y Khoa với số điểm tuyệt đối, Jasmin rất tự hào về mình nhưng đồng thời cũng thấy tự ái khi không ai để ý đến việc đó, người ta chỉ cắm cúi vào các điệu nhảy, rồi sẽ lại có người té gãy tay, trật chân gì đó, rồi sẽ lại nhờ đến những bác sĩ như Jasmin thôi. Thế chẳng phải là cái bằng bác sĩ trong tương lai của Jasmin sẽ quan trọng và hữu ích hơn nhiều so với mấy cái danh hiệu siêu sao, thần thoại…gì gì đó sao? Jasmin thường tự quan trọng hóa mình lên như thế và cảm thấy rất thích thú. Dù cho ngay cả cô bạn gái Ivy kia có chê cậu lạc hậu đi nữa, cậu vẫn chẳng thể nào mê được cái trò nhảy nhót mà thiên hạ đang điên đảo vì nó đó…
_ Dậy mà đi uống cà phê cho tỉnh táo nào!
Vừa nói, Ivy vừa kéo cái gối ra khỏi đầu Jasmin, nhùng nhằng đòi cậu ta đi cùng mình ra quán cà phê, nhõng nhẽo cứ như con mèo làm nũng chủ. Jasmin bất đắc dĩ phải đi cùng Ivy. Ra khỏi nhà, Jasmin quay mặt lại phía cánh cửa, uể oải nói:
_ Đóng!
Tức thì các cánh cửa nhà đều đóng lại.

Đây là hình hai nhân vật "chánh"
http://item.slide.com/r/1/55/i/y0WB_B6g5z_LDpDVX7WQetV5XRAka1iB/http://item.slide.com/r/1/54/i/jwNB86Du5j8OCStSSa5OwW4CUuIMKd-4/

Tập 2: Gã nhảy nền Ivrit
Cái thế giới bên ngoài như trái ngược với cái thế giới nhỏ bé bên trong ngôi nhà của Jasmin. Nếu trong nhà Jasmin chỉ có sự lặng lẽ với những dụng cụ Y Khoa thì bên ngoài hoàn toàn náo nhiệt với những bước nhảy của các bạn trẻ. Ivy bước đi bên cạnh Jasmin, cô phải mang đôi giày cao gót mới xứng với cái chiều cao của Jasmin-1m85. Vừa đi cô vừa trầm trồ xuýt xoa, bên này thì anh này nhào lộn đẹp quá, bên kia thì cô bạn uốn dẻo điêu luyện thế. Jasmin chỉ thở dài…Con người Jasmin là thế, có biết chơi là gì đâu?
Hai người đi vào quán cà phê ồn ào bên cạnh đài truyền hình của thành phố vũ hội. Trên các vách tường đều có dán cảnh của các vũ công nổi tiếng. Nơi đây tràn ngập những lời xì xào bàn tán về các điệu nhảy. Jasmin chọn cho mình một chiếc ghế ở góc quán, nơi ít có tiếng động nhất. Ivy hơi khó chịu nhưng cũng ngồi xuống đối diện cậu.
_ Hai ly cà phê lạnh – Ivy gọi.
Jasmin ngồi một tay chống cằm, một tay quấy cà phê, mắt không rời khỏi cái tách. Ivy phát bực:
_Này, có uống thì uống, không thì đừng có làm thế, ngứa cả mắt.
Jasmin ngừng lại trong giây lát, rồi lại tiếp tục cầm thìa quấy và nói:
_ Anh có muốn đi đâu, em rủ đấy chứ!
Ivy thở mạnh, rồi vùng vằng đứng dậy đi tới xem một đám đông đang tụ tập cạnh cửa ra vào. Jasmin cũng chả muốn đi theo kéo Ivy lại, vì đã biết cái tính trẻ con của cô nàng rồi. “Chốc nữa sẽ quay lại ngay ấy mà”- Jasmin nghĩ thầm.
Về phần Ivy, cô không thể chen vào xem được chuyện gì vì đông quá. Đang loay hoay thì cô dẫm phải chân một người đang đi vào quán.
_ Cô làm cái gì thế?- Người thanh niên niên kia quát.
_ Ơ ơ…em…em xin lỗi.- Ivy vén tóc qua một bên và đáp.
Tên kia lúc bấy giờ mới bỏ chiếc kính mát màu nâu vàng của mình ra. Nhướn chân mày nhìn Ivy từ đầu xuống chân dọc theo sống mũi của mình, hắn ta nhếch mép cười nham hiểm, cái đầu hắn gật gật gù gù rồi hắn nói bằng một nửa miệng:
_Em không biết anh à cô bé?
Ivy lúc bấy giờ mới nhìn kỹ vào người thanh niên kia. Nhận ra bộ đồ khá xa xỉ của hắn, cô ngập ngừng:
_ Ơ…a…có phải anh là Ivrit- Nhảy Nền tại Khu phố 7 không?
_ Cô em biết nhiều nhỉ? Đúng rồi đấy- Vừa nói Ivrit vừa mang kính vào.
Ivy hỏi với đôi mắt long lanh:
_ Sao anh lại đến đây?
_ Anh đến gặp bạn. Mà này, hồi nãy cô em dẫm lên chân anh, giờ phải bồi thường đấy!- Ivrit lấy ngón tay áp út đẩy gọng kính lên và cúi xuống sát mặt Ivy.
Ivy hơi sợ, nhưng cô cũng có phần thích vì Ivrit khá nổi tiếng tại khu phố 7 về những động tác nhảy nhanh và dứt khoát . Không đợi Ivy đáp, Ivrit nói ngay.
_ Hãy nhảy với anh một bản.
Cũng chẳng chờ Ivy kịp phản ứng, Ivrit nắm tay Ivy kéo sang đài truyền hình, Ivy cũng nửa muốn nửa không, nhưng trong lòng cô muốn thử một lần được nhảy cùng Nhảy Nền danh tiếng nên để im cho Ivrit kéo đi. Nhưng có 1 điều cô không ngờ đến: Jasmin đã nhìn thấy tất cả , cậu vội vã đặt tiền dưới ly cà phê còn uống dở và lao theo.
Vì dòng người quá đông, Jasmin phải chen lấn mãi mới chộp được một cô gái mặc bộ váy trắng có mái tóc vàng buộc hai bên:
_ Em đi đâu đấy?- Jasmin nghiêm giọng.
_ Anh này hay nhỉ? Tôi đi đâu liên quan gì đến anh? – Cô gái kia quay lại.
_ Xin lỗi, tôi nhầm người. - Jasmin nói nhỏ rồi vội vã đi. Theo như cậu suy đoán, với một kẻ giàu có như Ivrit, chắc hẳn hắn ta sẽ dẫn Ivy đi nhảy ở một phòng 4 chiều nào đó.
Jasmin đã đoán đúng, Ivrit dẫn Ivy đến một phòng nhảy 4 chiều cuối khu phố, phòng 99.
Dưới đây là hình gã:
http://item.slide.com/r/1/96/i/0bCRx87q6D8sL6KAtfj5bDaO_onfv7R8/

Tập 3: Sự tức giận của Jasmin


Đặt tấm thẻ tín dụng của mình lên chiếc máy quét, Ivrit nói:
_Nhảy đôi, I wanna love You, Audition Land.
Và rồi 2 người họ vào phòng nhảy, căn phòng đang từ 4 bức tường trắng bỗng hóa thành sân khấu lộng lẫy. . Tim Ivy đập loạn xạ khi Ivrit nắm tay cô dắt lên sân khấu. Đây là lần đầu tiên cô nhảy ở 1 phòng nhảy 4 chiều, lại ở sân khấu lộng lẫy này nữa. Theo như cô biết thì đây là nơi đắt tiền nhất trong tất cả các loại sân được thiết lập bởi không gian 4 chiều. Giữa sân khấu, ánh sáng rọi xuống đầu của mỗi người, ở phía cửa ra vào xuất hiện 2 tấm bảng điểm tự động.
Ivrit hô to:
_Bắt đầu.
Nhạc dạo nổi lên, và họ bắt đầu nhảy…
Về phần Jasmin, cậu bắt đầu lùng sục khắp tất cả các phòng nhảy tại khu phố. Đã là phòng thứ 60, chân Jasmin mỏi rã rời. Cậu cúi người xuống, hai tay chống đầu gối và thở hổn hển. 3 giây sau, Jasmin đưa tay quẹt mồ hôi trên trán và tiếp tục cuộc tìm kiếm. Chỉ còn phòng cuối cùng - phòng 99.
……………
Mắt Jasmin nhìn như bị thôi miên vào cái màn hình mini ngoài phòng nhảy : Ivy đứng giữa căn phòng lộng lẫy, cùng nhảy những điệu nhảy tình tứ với Ivrit. Gần hết bài nhảy, chỉ còn 30 giây nữa, nhưng đối với Jasmin thì đó lại là một khoảng thời gian lâu như gần chục năm . Từ màn hình, Jasmin có thể đoán được Ivrit nói gì qua cái nhép miệng của hắn:
_ Em đẹp lắm!
Quả thậtl Ivrit hoàn toàn có lý do để có cái nhìn say đắm như thế đối với Ivy: cô đã từng là hoa hậu tuổi teen của trường. Với làn da thắng thanh khiết, dáng vẻ gợi cảm quyến rũ và mái tóc vàng óng ả, cô đã được các chàng trai cùng trường tặng một danh hiệu: “người con gái có sắc đẹp nguy hiểm” , Ivy đến với Jasmin qua một lần anh giúp cô các bài tập ở thư viện trường. Từ đó, quan hệ giữa hai người trở nên tốt đẹp hơn. Nhưng dạo này, vì bất đồng quan điểm mà mối quan hệ đó dần dần trở nên nhạt nhẽo. Dù sao đi nữa, Jasmin vẫn còn nặng tình cảm với Ivy và không thể chịu được cái cách mà Ivrit cưa cẩm cô như thế….
Trở lại vào câu chuyện: Jasmin lại tiếp tục không tin vào mắt mình: Ivrit ôm người Ivy và nhấc bổng cô lên, sau đó lại kéo cô sát vào người mình một cách có chủ ý. Ivy đỏ cả mặt , hình như cô có lắp bắp nói gì đó.
………………………………….
“Rầm!” Jasmin đấm mạnh vào bức tường đến rớm cả máu.
Còn 15 giây…
_ Mi sẽ chết với ta, tên khốn! – Jasmin rít lên qua kẽ răng. Lúc này, hai hàm cậu siết lại mạnh đến nỗi từng chiếc răng chỉ chực vỡ vụn.
Kết thúc bài nhảy, Jasmin nhìn cánh cửa sắt với hai con mắt đỏ ngầu như muốn phá nát cái cánh cửa ngăn mình vào dạy cho tên Ivrit một bài học kia. Liếc nhìn màn hình , lần này thì Jasmin nổ cả đom đóm mắt : Ivrit nâng tay Ivy lên và đặt vào bàn tay trắng nõn ấy một nụ hôn...
Từng đường gân bắt đầu nổi lên rõ mồn một trên hai cánh tay ốm yếu của Jasmin – người không thích chơi thể thao, hai bàn tay Jasmin nắm chặt lại và run lên bần bật. Có lẽ lúc này nếu trong nắm tay của Jasmin là một hòn đá hay cục sắt thì nó sẽ bị hai bàn tay ốm yếu kia bóp cho đến nát bét.
…………………………………………
“Rẹt rẹt rẹt”- cánh cửa sắt từ từ mở ra….
........................................
_ Tên khốn ! Mi dám sàm sỡ với bạn gái ta thế hả? Hả? Hả?
Jasmin gầm lên như một con sư tử đói, cậu lập tức lao vào Ivrit.

( còn tiếp)

sweet_cake0909
19-08-2007, 07:37 PM
Tập 4: Vết rạn


_ Bốp – Jasmin tặng cho gã Nhảy Nền kia một quả đấm với 200% sức mạnh thật của mình- hành động mà một bác sĩ tương lai như Jasmin hiếm khi làm đến. Ivrit vì bất ngờ nên không kịp phản ứng.
Ivy sững sờ , cô đứng chôn chân tại chỗ. Trước mắt cô là hình ảnh Ivrit té lăn cù từ trên sàn nhảy xuống đất, cái lưng hắn va lộp bộp vào những bậc cầu thang, cuối cùng thì cái đầu hắn đập một phát rõ mạnh xuống đất rồi bất tỉnh . Cái kính mát của hắn lúc này trật xuống lỗ mũi trông ngố hết sức.
_ Anh…anh làm cái gì thế? – Ivy hỏi trong hơi thở gấp gáp, hai tay cô vẫn còn ôm ngực.
_ Còn cái quái gì nữa? – Jasmin lại gầm lên – Cô đi nhảy riêng với một người đàn ông khác, và để cho hắn làm những gì hắn muốn: hắn đã ôm eo cô, thậm chí tôi đã thấy, hắn gần như ôm cô vào lòng, sau đó hắn còn hôn cả vào tay cô nữa, như thế mà cô xem như không có chuyện gì à? – Jasmin nói liên một hồi không ngừng nghỉ, chữ “à” cậu ngân thật dài và càng lúc càng to.
Ivy lắp bắp, vừa nói cô vừa lắc đầu:
_Nhưng một bác sĩ tương lai như anh…mà lại có thể đánh người ta đến bất tỉnh như thế sao?- Ngừng lại một chút để lấy hơi, Ivy tiếp- Ivrit chỉ mời em đi khiêu vũ một bản….những động tác đó chỉ đơn giản là những bước nhảy thôi, chứ…
_ Bước nhảy cái quái gì?- Jasmin ngắt lời, đây là lần đầu tiên cậu nóng nảy như thế - Tôi chả biết các người nhảy nhót như thế nào, nhưng tôi không thể chấp nhận những việc hắn đã làm với cô!
Jasmin nheo mắt lại và đưa hàm dưới của mình ra đầy vẻ thách thức:
_Vậy cô giải thích thế nào về việc hắn hôn tay cô?
Ivy gân cổ nói như hét.
_ Đó chỉ là một cử chỉ ga-lăng của một người nghệ sĩ trên sàn nhảy với con gái. Anh chả hiểu cái tí gì về nghệ thuật thì đừng có phát ngôn bừa bãi!!!
Jasmin trợn ngược hai mắt, trong 5 giây hai người mặt đối mặt nhau, gườm nhau không nói câu nào.
_ Được- Jasmin gật gật cái đầu- Được thôi, cô cứ ở đó mà thưởng thức cái gọi là “nghệ thuật trên sàn nhảy” của cô đi! Tôi ít hiểu biết thế đấy, tôi ngu lắm, không hiểu được cái “nghệ thuật” của các người. Các người cứ việc chơi đùa với nhau cho thoải mái nhé!!!
Jasmin quay mặt ra cửa, đúng lúc cậu sắp bước ra khỏi phòng thì nghe tiếng Ivy nói thầm sau lưng, nhưng tai cậu đủ thính để nghe rõ từng chữ một:
_ Một người chỉ biết cắm đầu vào Y Học như anh thì có thể hiểu cái gì chứ?
Jasmin ngừng bước trong giây lát, cậu quay lại nhìn Ivy, thấy cô cũng đang đỏ mặt tía tai như mình. Jasmin khịt mũi, cậu bước ra khỏi cánh cửa và đi thẳng.
……………………………………
Chiếc đồng hồ đeo tay của Jasmin đổ chuông báo 12 giờ trưa, cậu uể oải tỉnh dậy . Cậu đã ngủ hơn 1 ngày từ 11 giờ sáng hôm qua tới giờ. Trên bàn vương vãi những chai rượu rỗng. Cậu loạng choạng đi rửa mặt, thu dọn vỏ chai rồi tắm rửa. Giờ này bình thường thì có lẽ Ivy đã có mặt và sẽ đánh thức cậu dậy từ lâu để mè nheo đi dạo hay đi shopping gì đó. Nhưng hiển nhiên là cô ta không đến. Jasmin ra phố, tấp vào một quán ăn nhỏ bên đường và gọi một cái bánh HEM ( loại bánh được làm từ trứng, sữa và mật ong của người tương lai).
_ Chuyện đó có thật sao?- giọng một người phụ nữ.
_ Chứ tôi bịa chuyện với bà làm gì? Hôm qua chính mắt tôi thấy một cô bé cực kỳ xinh đẹp dìu Nhảy Nền Ivrit nổi tiếng về nhà mà, chắc có lẽ là nhà cô ta.- Một người đàn bà khác trả lời, bà này thì vừa nhai miếng bánh Pizza vừa nhồm nhoàm nói.
Jasmin quay sang bên cạnh: hai người phụ nữ ngồi cùng bàn ở góc quán đang nói chuyện với nhau. Một người gầy nhom, tay đang gãi đầu con mèo mun cổ có thắt nơ đỏ đang ngồi trên bàn; còn người kia mập mạp, trước mắt là 3 cái đĩa bánh Pizza nhẵn nhụi xếp chồng lên nhau và một đĩa chỉ còn nửa cái bánh. Người phụ nữ có gương mặt nhọn kia hỏi trong khi tay vẫn đang vuốt ve con mèo mun cho nó uống sữa:
_ Thế làm sao mà phải dìu?
_ Nghe đâu bị đánh.- người đàn bà kia đáp, tay lại tiếp tục tọng thêm một miếng bánh Pizza to tổ chảng vào mồm và nhai trệu trạo.
…………
Bà chủ cho tôi tính tiền- Jasmin đứng phắt dậy, đưa cái thẻ tín dụng còn ít tiền của mình vào máy quét rồi vội vã bỏ đi

Tập 5: Trước mũi súng

Jasmin rảo bước nhanh trên các con đường để đến nhà Ivy - một căn nhà trọ nhỏ màu trắng mà cô đã thuê cho 3 năm học cấp III của mình. Jasmin đến nơi thì cửa đã khóa, cậu thử gọi của nhưng không có ai trả lời. “Giờ này thì cũng có thể Ivy đã đưa Ivrit về nhà hắn ta bằng một chiếc NDC nào đó”- Jasmin thất vọng . ( NDC là loại xe không người lái, chạy bằng ánh sáng mặt trời được đưa vào sử dụng từ năm 2019). Cậu đành quay gót, lững thững ra về…Và chỉ một chút nữa thôi là Jasmin đã về thật nếu cậu không nghe một tiếng “xoảng” phát ra từ nhà Ivy.
Jasmin vội vàng quay lại, cậu vòng ra bên hông căn nhà. Qua tấm cửa kính, cậu thấy rõ mồn một chiếc kính mát của tên Ivrit được đặt trên bàn học của Ivy. Nhìn qua phía bàn ăn gần cửa sau, Jasmin đã có thể chắc như đinh đóng cột, rằng Ivrit đang ở trong nhà cô: chiếc khăn trải bàn vẫn còn vết bẩn của thức ăn, một cái đĩa vẫn còn chút mẩu bánh HEM và một cái đĩa đã vỡ toang, các miếng sứ còn rơi vung vãi dưới sàn nhà, còn chiếc khăn trải bàn thì bị lệch đi. Quang cảnh này khiến Jasmin nghĩ đến một cuộc giằng co vừa mới xảy ra…
_ Rầm! Rầm!- 2 tiếng va chạm mạnh phát ra liên tiếp từ cánh của chính. Đầu tiên là tiếng của một cái đạp chân, và sau đó là tiếng cánh cửa bật ra đập vào vách tường. Jasmin bất giác quay lại, trước mắt anh là Ivrit!
Ivrit khẽ nhếnh mép cười , đột nhiên hắn trợn ngược hai mắt rồi chĩa khẩu súng lazes nhỏ vào mặt Jasmin, khoảng cách chỉ là vài ba mét. Quá gần để hắn cho Jasmin một viên kẹo đồng!
Ivrit bật ánh sáng lazes, chiếu thẳng vào giữa trán Jasmin...
_ Khoooông, em xin anh!
Ivy hét lớn, cô lao đến giữ cánh tay đang chĩa súng vào Jasmin của Ivrit. Jasmin dường như chết đứng tại chỗ, cậu chỉ còn biết há hốc mồm, không nói được lời nào. Mắt Jasmin nhìn Ivrit không chớp, tim cậu dường như ngừng đập và mũi cậu ngừng thở.
_ Jasmin, anh đi mau điiiiiii! – Ivy hét lớn!
_ Mi có giỏi thì đi thử xem!- Ivrit gầm gừ.
Đôi chân của Ivrit lúc này dường như tê dại, nó rất muốn bỏ chạy thật nhanh khỏi nhà Ivy, nhưng dường như chúng bị đôi tay vô hình nào đó níu lại. Đối diện cái chết con người ta thường trở nên yếu đuối.
………………………………………..
_ Aaaaaaaaa!!!!!! – Ivrit đột nhiên khụy xuống, hai tay ôm đầu, hắn nhắm nghiền mắt lại đau đớn.
_ Vào nhà nghỉ đi, anh chưa lành hẳn đâu! – Ivy thiết tha, cô cố gắng dùng sức của một người con gái mới lớn kéo Ivrit vào nhà.
Ivrit vẫn cố vùng vằng không chịu đi, hắn dồn hết sức để chĩa súng lần nữa vào Jasmin, nhưng rồi lại ôm đầu thét:
_ Không!!! Bỏ tôi ra!!! Mi…chết…với taaaaaa!...Aaaaaa!!!- Hắn gào qua kẽ hở của hai hàm răng đang nghiến chặt….
Cuối cùng, một cách hết sức cực nhọc, Ivrit cũng bị Ivy lôi vào nhà….
Theo bản năng sinh tồn, Jasmin vội bỏ chạy thật nhanh ra khỏi nhà Ivy, không biết làm cách nào mà cậu có thể chạy như bay về nhà mình chỉ trong một thời gian ngắn. Đối diện với cánh cửa nhà mình, Jasmin lắp bắp:
_ M...mở cửa!
Cánh cửa mở ra, Jasmin lập tức lao vào bồn rửa mặt, không kịp cởi cả giày, cậu hất nước lia lịa vào mặt mình trong lúc đang hớp lấy hớp để không khí. Dường như chưa đủ, cậu mở cả vòi sen và ngửa cổ lên để các tia nước bắn tí tách vào mặt mình… Không biết cậu đã đứng đó trong bao lâu, chỉ biết là rất lâu, rất lâu…Để một con người có thể định thần lại sau khi đối diện với cái chết thì cần phải mất một thời gian không ngắn- điều đó cũng dễ hiểu. Lúc này thì chiếc áo trong của Jasmin đã ướt sũng.
_ Jasmin!- Tiếng của Ivy.


Tập 6: chia tay

Jasmin vội vàng bước ra khỏi phòng tắm, chưa kịp khóa vòi nước, cậu để nguyên cái áo ướt ra gặp Ivy. Jasmin hất mái tóc đầy nước của mình qua một bên làm nước bắn tung tóe xuống sàn nhà. Ivy nhìn Jasmin trong một chút ái ngại, rồi, sau một vài giây im lặng, cô nói:
_ Xin lỗi anh!
Jasmin thở dài, cậu liếc nhìn ra phía sau Ivy….
_ Ivrit không đến, anh ta ngủ rồi, em vừa cho anh ta một viên thuốc an thần. – Ivy nói vội khi thấy Jasmin đang đưa mắt tìm Ivrit.
Jasmin bước lại cạnh chiếc ghế sô-fa rồi ngồi xuống, cậu nói nhỏ trong khi đang rót nước vào tách:
_ Anh phải cảm ơn em mói đúng! – Jasmin hớp lấy một ngụm.
Ivy nói, tay cô vặn vẹo lẫn nhau:
_ Có lẽ em sẽ chuyển sang sống tại khu phố 7…
Jasmin chợt thấy như có dòng điện chạy qua người mình, và khắp người cậu nóng lên. “Chuyển sang sống tại khu phố 7?” Khu phố 7 là nơi mà Ivrit đang sống… Nghĩa là Ivy sẽ chia tay với cậu, và chấp nhận Ivrit ư? Không, không thể nào! Chẳng lẽ Ivy có thể dễ dàng quên đi cả năm trời sống vui vẻ cùng cậu hay sao? Jasmin dường như không thể tin vào tai mình. Cậu có thể cảm nhận được tim mình đang đập mạnh như thế nào, và cái tách trong tay cậu cũng sắp vỡ đến nơi rồi…
_ Chúng ta không hợp nhau, Jasmin ạ, chúng ta không đồng quan điểm với nhau…-Ivy ngập ngừng….
Mà kể cũng đúng, Ivy chỉ thích dạo quanh các sàn nhảy, và bàn luận về những vũ điệu sôi động, trong khi Jasmin suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào nghiên cứu Y Học; Jasmin luôn là người đứng đầu về thành tích học tập của trường, còn Ivy thì kết quả học tập luôn dừng lại ở mức trung bình…Hai người đối lập nhau như thế thì khó mà hòa hợp với nhau được… Jasmin chống hai tay ôm đầu. Trong lòng cậu rất muốn nói rằng: “Không, em đừng đi, hãy ở lại với anh!” Nhưng chẳng hiểu sao khi ra khỏi miệng thì nó lại thành một câu nói khác:
_ Em sẽ ở trong nhà của Ivrit à? –Jasmin biết câu hỏi này là thừa vì thế nào cô cũng sẽ trả lời là có.
Thế nhưng câu trả lời của Ivy lại lần nữa làm cậu ngạc nhiên:
_ Không, em sẽ vào ở nhà của dì, nhà dì em nằm trong một khu buôn bán ở khu phố 7.
Trong lòng Jasmin như trút được một nỗi lo. Cậu thở phào nhẹ nhõm. Ngước lên, Jasmin vẫn thấy Ivy đứng đấy.
_ Sao em không ngồi xuống?
Ivy không nói gì, cô chỉ lặng lẽ tháo chiếc dây chuyền bạc mà Jasmin tặng. Trước con mắt ngỡ ngàng của Jasmin, cô đặt nó xuống bàn rồi bảo:
_ Tạm biệt anh, xin hãy quên em đi...
Ivy vội vã bước ra khỏi cửa….
_ Khoan…khoan đã…Ivy.....- Jasmin bối rối gọi theo. Cậu vội vàng lao ra cửa, nhưng rồi lại đứng khựng như một chiếc xe đang chạy nhanh thì bị thắng gấp: Ivy đã lên một chiếc xe NDC, và cùng băng ghế ngồi với cô là Ivrit.
Ivrit quay mặt lại nhìn Jasmin, có vẻ như hắn rất hả hê khi nhìn thấy Jasmin trong bộ dạng ướt nhẹp thảm hại như bây giờ. Đẩy kính mát lên khỏi tầm mắt, hắn lại nhếch mép cười.- một kiểu cười hách dịch nhất mà Jasmin thấy từ trước tới giờ.
_ Đi thôi.- Ivy nói, lập tức chiếc xe phóng đi.
Ivrit quay lại nói với theo:
_ Vĩnh biệt thằng ngốc lạc loài! Ha ha ha……
Jasmin nhìn theo chiếc xe đến lúc không thể thấy được nữa, cậu khuỵ hai gối xuống. Bất lực, Jasmin đấm một cú rõ mạnh xuống sàn. “Mình ngốc ư? Mình lạc loài ư? Mình lạc loài chỉ vì vì không biết nhảy ư? Và cũng chỉ vì vậy mà mình mất bạn gái ư?”- Jasmin như quay cuồng trong những suy nghĩ tự dằn vặt mình… Hai hàng nước mắt bắt đầu lăn dài trên gò má góc cạnh của cậu….

………………………………..

1 năm sau….

10 giờ đêm, như thường lệ, Jasmin lại lên 1 chiếc xe NDC và ra sau đỉnh đồi, nơi lý tưởng nhất để cậu ngắm sao, nghiên cứu khoa học. Công việc đã giúp cậu nguôi ngoai nỗi nhớ Ivy. Jasmin bây giờ vẫn thế, vẫn chỉ nghiên cứu Y Học và một số ngành Khoa Học khác, và ngắm sao bằng kính thiên văn do chính cậu lắp ráp là sở thích của cậu. Chiếc kính thiên văn này chỉ nhỏ bằng cái ốm nhòm, nhưng nó có độ phóng đại rất lớn, có thể quan sát rõ được những những hành tinh cách xa Trái Đất vài tỷ năm ánh sáng. Jasmin ngả người ra bãi cỏ êm mát và bắt đầu ngắm sao. Nhưng rồi cậu thiếp đi lúc nào không biết…
…………………………..
Jasmin chợt tỉnh giấc, nhìn đồng hồ, 3 giờ 15 phút sáng. Cậu vội vã đứng dậy, định gọi một chiếc NDC để về nhà thì chợt, cậu nghe thấy tiếng bước chân phát ra từ phía cuối khu phố vũ hội ở trước mặt. “Giờ này mà có người còn đi nhảy thì lạ thật”- Jasmin nghĩ thầm, cậu lấy chiếc kính thiên văn của mình ra, chỉnh độ phóng đại xuống 100 để nhìn cho rõ nhóm người đang đứng trước một phòng nhảy. Có một cô gái và 3 người thanh niên, 3 thanh niên mặc vest đen, tên đang đứng trước cửa có cái đầu hói và đeo kính đen , vẻ mặt sắc lạnh, chỉ nhìn thôi đã có thể đoán hắn không thuộc hạng người lương thiện. Đứng sau hắn là một cô gái trong trang phục giản dị với đôi dép xăng-đan, chiếc áo gió màu xanh, cái váy trắng và mái tóc nâu xõa nhìn rất dễ thương, hiền lành. Nhưng nét mặt cô hiện rõ vẻ hồi hộp lo lắng...

Tên đầu hói bước vào phòng cùng cô gái, hai tên còn lại đứng ngoài cửa canh. Jasmin lờ mờ đoán được sắp có chuyện chẳng lành…

hình của tên nhân vất mới
http://item.slide.com/r/1/23/i/miZbR9xY1z8iWnEa-ejdszz_DCfsDccc/
Tên đang đứng trước cửa có cái đầu hói và đeo kính đen , vẻ mặt sắc lạnh, chỉ nhìn thôi đã có thể đoán hắn không thuộc hạng người lương thiện...
http://item.slide.com/r/1/28/i/IJ5gvRB1qT8uaSloSEEO3F_ZpOD2RpzA/
Đứng sau hắn là một cô gái trong trang phục giản dị với đôi dép xăng-đan, chiếc áo gió màu xanh, cái váy trắng và mái tóc nâu xõa nhìn rất dễ thương, hiền lành. Nhưng nét mặt cô hiện rõ vẻ hồi hộp lo lắng...

hanhbinh_tq
08-09-2007, 08:49 PM
sặc máu
sao mà dài thế không biết, mẹ kiếp đọc mỏi mắt