View Full Version : Nghệ thuật sống .....hãy khám phá nhé !
h2okoty
29-06-2007, 12:21 AM
<*____NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT TỪ TRÊN TRỜI____*>
Vào một buổi tối mùa đông lạnh lẽo, ngồi cùng chồng bên cạnh lò sưởi, Fiammetta chợt hỏi:
- Mưa là gì vậy hở anh?
Bên ngoài thời tiết thật là tồi tệ, những giọt nước mưa đập vào ô cử sổ tách, tách, tách.
- Anh ơi, mưa là gì vậy hở? - Fiammetta vừa lặp lại câu hỏi vừa lay bàn tay chồng.
- Mưa hả em, đó có nghĩa là trời đang khóc đấy.
- Nhưng tại sao trời lại khóc?
- Ừ, cũng không hẳn là trời khóc đâu.
Đúng hơn đó là những giọt nước mắt của tất cả những người buồn sầu trên thế giới đã kềt lại thành mây.
- Tất cả những giọt nước mắt ư, thật thế hả anh?
- Không phải tất cả nhưng là hầu hết. Những giọt nước rơi từ trời là của những người buồn sầu mà không được ai an ủi. Còn nếu như họ được an ủi thì những giọt nước ấy sẽ đọng lại và cất giữ trong tim giống như một kho tàng quý giá.
- Nhưng tại sao mưa nhiều quá vậy?
- Điều đó có nghĩa là ngày nay nhiều người than khóc nhưng lại có quá ít người an ủi.
- Vậy làm sao để cho mưa tạnh? Em phải an ủi tất cả mọi người trên thế giớ này ư? Em muốn ngày mai trời lại nắng.
- Chỉ cần em an ủi một người là đủ, ngay khi họ đang khóc, khi mà em gặp họ. Nhưng anh không chắc là em làm được điều đó.
- Vậy tối nay em sẽ đặt thật nhiều ly ở bậu cửa sổ để hứng nước mưa, và em sẽ mang trả lại cho những người chủ thật sự của chúng, những người đã buồn sầu than khóc.
- Nhưng làm sao em có thể trả lại đúng giọt nước mắt cho từng người được? Họ đâu có ghi tên lên trên đó.
Fiammetta đã không trả lời được câu hỏi của chồng nhưng nàng biết rằng có một cách. Sáng hôm sau, nàng kiên nhẫn đặt từng giọt nước lên lòng bàn tay và nhìn vào bên trong. Những giọt pha lê nhỏ bé ấy luôn còn đọng lại một khuôn mặt.
_____**___***___**_____
BẠN ĐỌC BÌNH :
*Trên khắp thế giớ này có biết bao giọt nước mắt, tôi khóc, bạn khóc, nhưng điều quan trọng là chúng ta biết ta khóc vì điều gì và tại sao. Cũng có thể tôi hoặc bạn sẽ là người vô tình giẫm lên những giọt "mưa" kia, và chúng ta cũng có thể làm cho nó ít hơn, điều đó khó không bạn?"An ủi "cái mà cả tôi và bạn đều cần phải cho và nhận.
( 01/02/2007 Hồng Nguyên )
*Tôi vui vẻ không có chuyện gì làm tôi phải buồn rầu cả....cười nói để lấp đầy khoảng trống trong lòng, cái gì đó thiếu trong lòng tôi ngày càng to hơn, càng cố gắng vui vẻ, kết thật nhiều bạn bè tôi càng cô đơn ..... khi khóc tôi không muốn có ai nhìn thấy hay dỗ dành cả, nhưng nếu có ai đó gõ cửa và trả lại cho tôi giọt nước mắt thì cái đó gọi là "an ủi".
( 10/02/2007 hoalily )
*Đúng vậy đôi khi chúng ta bỏ qua những cái nhỏ nhặt nhất mà không thấy được giá trị thật sự của nó. Giống như bài viết kể trên những giọt mưa ấy chắc hẳn chưa có ai hoặc chí ít là vài người quan tâm đến nói chi đến việc nghĩ ra những câu chuyện về chúng bởi vậy chúng ta hãy biết sống cởi lòng hơn nhé everyone!!!
( 18/02/2007 sniperkid
:ay: :rolleyes: |-)
h2okoty
29-06-2007, 12:32 AM
<*____ĐỪNG BAO GIỜ TỪ BỎ ƯỚC MƠ____*>George Bernard Shaw
Ngày đầu tiên của năm học, vị giáo sư môn hóa lớp của lớp tôi tự giới thiệu mình với sinh viên trong lớp. Rồi dành thì giờ cho chúng tôi làm quen với nhau. Đương lúc tôi đứng dậy nhìn xung quanh thì nhận thấy một bàn tay dịu dàng đặt lên vai mình. Tôi xoay người lại và nhận ra đó là bà cụ có vóc dáng nhỏ bé, làn da nhăn nheo, tươi cười nhìn tôi với nụ cười làm sáng cả gương mặt bà.
Bà nói:
- Xin chào, anh bạn tuấn tú. Tôi tên là Rose. Tôi 87 tuổi. Tôi có thể ôm anh bạn được chứ?
Tôi cười và vui vẻ trả lời:
- Dĩ nhiên là được, thưa bà! – và bà đã ôm tôi thật chặt.
Tại sao bà lại vào đại học ở độ tuổi hồn nhiên và trẻ trung như thế này? – Tôi hỏi đùa.
Bà mỉm cười:
- Tôi đến đây để tìm một người đàn ông nổi tiếng, có tâm hồn để yêu và sẽ bên nhau, có một vài đứa con, và sau đó về hưu rồi đi du lịch vòng quanh thế giới.
- Bà nói nghiêm túc chứ? – tôi hỏi. Tôi tò mò muốn biết điều gì đã thúc đẩy bà muốn thử thách như thế ở độ tuổi như bà.
- Tôi luôn mơ ước được vào một trường đại học và bây giờ tôi đang thực hiện giấc mơ đó! – bà nói với tôi.
Sau khi giờ học kết thúc chúng tôi đi đến tòa nhà hội sinh viên cùng uống với nhau một ly sữa sô cô la. Chúng tôi trở thành bạn của nhau ngay. Hằng ngày trong suốt 3 tháng tiếp theo chúng tôi luôn cùng nhau rời khỏi lớp và trao đổi với nhau không dứt. Tôi luôn bị cuốn hút bởi “cỗ máy thời gian” này khi nghe bà chia sẻ sự từng trải và kinh nghiệm cuộc đời của bà với tôi.
Qua năm học, Rose trở thành một nhân vật biểu tượng trong trường đại học và dễ dàng kết bạn với tất cả mọi người. Bà thích ăn mặc lịch sự, có tính cách và hạnh phúc với sự chú ý mà các sinh viên khác tập trung vào mình. Bà luôn sống trong niềm say sưa đó.
Vào cuối khóa học chúng tôi mời Rose đến nói chuyện trong một buổi tiệc chiêu đãi và tôi sẽ không bao giờ quên được những gì bà đã truyền cho chúng tôi. Bà được giới thiệu và bước lên bục giảng đường. Khi bắt đầu phát biểu, bà đánh rơi mảnh giấy ghi chú xuống sàn. Hơi ngại ngùng và thoáng bối rối bà nghiêng người xuống micro và nói:
- Xin lỗi quý vị, tôi hơi hồi hộp. Tôi đã bỏ bia và chuyển sang rượu Lent và thứ rượu này đang giết chết tôi mất! Tôi không bao giờ sắp xếp những gì mình sẽ nói, hãy để cho tôi nói với các bạn một cách giản dị những gì tôi thực sự hiểu.
Khi chúng tôi cười, bà lấy giọng và bắt đầu:
- Chúng ta ngừng vui chơi bởi vì chúng ta đã già, nhưng thật ra chúng ta già bởi vì chúng ta không vui chơi nữa. Chỉ có năm bí quyết để giữ mình trẻ mãi, hạnh phúc và đạt được thành công.
Thứ nhất, các bạn hãy vui cười lên và tìm kiếm sự hài hước trong cuộc sống hằng ngày.
Thứ hai, các bạn hãy xem mỗi ngày là một ngày mới với những điều mới mẻ. Ai sống bằng quá khứ, định kiến của ngày hôm qua sẽ không có cơ hội tin và hiểu con người. Các bạn hãy trải lòng với những người có thể chia sẻ được. Hãy kiên trì, tin vào tâm hồn con người và đừng nhìn vào một lỗi lầm nào đó để phá bỏ tất cả những gì tốt đẹp sẽ đến trong tương lai. Các bạn đừng ngại mạo hiểm để thay đổi cuộc sống.
Thứ ba, các bạn phải có một mơ ước, một khát vọng. Khi các bạn đánh mất những mơ ước đó, các bạn sẽ chết. Đã có quá nhiều người trong chúng ta chết theo kiểu ấy và họ thậm chí cũng không biết đến điều đó!
Thứ tư, có sự khác biệt lớn giữa việc trở nên già hơn và trưởng thành. Nếu bạn 19 tuổi và nằm trên giường suốt một năm trời mà không làm được điều gì hữu ích, bạn sẽ thành 20 tuổi. Nếu tôi 87 tuổi và cứ nằm trên giường suốt một năm và không làm bất cứ điều gì, tôi vẫn sẽ trở thành một bà cụ 88 tuổi. Bất cứ người nào cũng phải lớn lên và già đi. Nhưng điều đó không làm mất đi tài năng và khả năng của các bạn. Vấn đề là trưởng thành bằng cách luôn luôn tìm được cơ hội để thay đổi.
Thứ năm, đừng bao giờ nuối tiếc. Người trưởng thành thường không nuối tiếc về những gì mình đã làm mà sẽ nuối tiếc về những gì mình đã không làm. Chỉ những người sợ chết mới hay nuối tiếc.
Bà kết thúc bài thuyết trình của mình bằng cách mạnh dạn hát bài “Cánh hoa hồng”. Bà đã cùng chúng tôi hát bài hát đó và lời bài hát ấy hiện giờ trở nên quen thuộc với cuộc sống hằng ngày của chúng tôi.
Vào cuối năm, Rose đã hoàn tất văn bằng đại học mà bà bắt đầu nhiều năm trước đây. Một tuần sau tốt nghiệp Rose đã ra đi một cách thật thanh thản trong giấc ngủ. Hơn hai ngàn sinh viên của trường đã đến dự đám tang của bà bằng tất cả lòng kính trọng, mến thương đối với người phụ nữ tuyệt vời đã dùng cuộc đời mình làm tấm gương minh chứng rằng: “Không bao giờ quá trễ để thực hiện tất cả những gì mà bạn có thể làm được trong đời.”
_______**____***____**______
BẠN ĐỌC BÌNH :
*Dĩ nhiên là mình phải tin tưởng vào chính mình, mình còn không thì ai tin tưởng vào mình. Nếu mình không từ bỏ nó, có thể một ngày ước mơ sẽ thành hiện thực.
( 31/03/2007 Trinh Van Lam )
*Chẳng có chuyện gì là quá trễ nếu chúng ta từ bỏ những cố gắng!
( 31/03/2007 Beeboss )
*Tôi đang bắt đầu từ bỏ ước mơ của mình, và tôi đang chết dần theo thời gian.Tôi đang không biết phải làm gì nữa, cuộc sống này quá nhiều khó khăn.Tôi luôn cho rằng mình không thể vượt qua những điều đó, tôi đã sai. Có lẽ tôi phải bắt đầu lại và không từ bỏ ước mơ của mình vì tôi không hề muốn cuộc sống của mình bị chìm xuồng một cách tuyệt vọng khi tôi hoàn toàn có thể làm được điều này!
( 01/04/2007 olive8x )
*Đọc xong bài viết tôi thấy trân trọng hơn cuộc sống này, một người tuổi bà mà có sức sống thật mãnh liệt. Trước kia tôi là người có đủ sức để vượt qua mọi rào cản nhưng bây giờ thì tôi thật sự đã mất đi căn bằng. Các bạn ơi! khi đọc xong câu chuyện trên các bạn thấy thế nào? hãy sống hết mình nhé, sống vì ước mơ, khao khát và chiến đấu đến giây phút cuối cùng. Dù cho điều đó thật sự khó đối với chúng ta. Hãy làm điều gì mà bạn thật sự yêu thích, đó là thông điệp của tôi!
( 03/04/2007 Thu Ha
:ay: :rolleyes: |-)
h2okoty
29-06-2007, 12:46 AM
<*___HÒN ĐÁ CÔ ĐƠN___*>
Từ rất lâu rồi, Emerald (Ngọc lục bảo) luôn được mọi người yêu mến vì nó là một trong những loại đá quí tạo nên sự quyến rũ cho nữ giới cũng như sự sang trọng cho những ai sở hữu nó. Nhưng bản thân Ngọc lục bảo thì không như vậy, nó mặc cảm vì không có vẻ kiêu sa của hồng ngọc, hay vẻ thùy mị của ngọc trai. Bên cạnh đó, nó thấy rằng ít ai có thể đeo nó khi đến dự những buổi tiệc quan trọng vì màu sắc của nó rất kén chọn trang phục và dáng người. Chính vì thế mà ngày này qua ngày khác, sự tự ty càng lớn dần, cho đến một ngày nó bị người ta lãng quên thật sự khi người ta nhận thấy nó không còn tỏa sáng và cũng giống như những thứ đá có màu sắc khác. Một thứ đá rất đơn thuần và không có điểm gì nổi bật. Nó dần bị đào thải và bị ném xuống suối để sống cuộc sống của đá cuội: lặng lẽ và cô đơn.
Rồi một ngày nọ, có một người thanh niên rất phong độ ghé ngang con suối nhỏ - nơi mà Ngọc lục bảo đang sống. Bất chợt, người thanh niên dừng lại, chàng ngồi cạnh bờ suối và suy nghĩ xa xăm. Chàng bồng nhiên tâm sự một mình...
Câu chuyện rất lãng mạn về chàng và một nàng công chúa xinh đẹp, thông minh và có một trái tim rất lương thiện. Tiếng lành đồn xa, chàng - hoàng tử của nước láng giềng đã lặn lội đường xa tìm đến. Chàng yêu công chúa từ cái nhìn đầu tiên nhưng công chúa không muốn lấy hoàng tử vì nàng đang đợi người mang món quà sinh nhật đến cho nàng như lời tiên đoán của bà tiên đỡ đầu: "Người ấy sẽ là chồng của công chúa vì người ấy sẽ trao cho công chúa một món quà mang đến một vẻ đẹp huyền bí và sang trọng vào bậc nhất. Nó mang đến một chút bí ẩn và quyền lực cho những ai sở hữu nó. Đó chính là một hòn đá với màu sắc rất riêng mà chỉ có thể tồn tại trong truyền thuyết...một hòn đá mang đến hạnh phúc."
Sinh nhật lần thứ 18 sắp đến và công chúa đã chờ đợi người ấy quá lâu, nàng không thể từ bỏ sự mong đợi của mình vào phút cuối. Nhưng công chúa cũng rất yêu hoàng tử!... làm sao đây?... cuối cùng, công chúa lâm bệnh nặng mà không thuốc thang nào hiệu nghiệm. Nàng ốm liệt giường và bất tỉnh cả tuần lễ nay. Hoàng tử rất đau khổ vì ngày ngày phải nhìn thấy vẻ mặt công chúa ngày càng xanh xao. Cuối cùng, chàng quyết định ra đi tìm hòn đá ấy vì chỉ có hòn đá ấy mới mang lại hạnh phúc cho công chúa, mặc dù biết rằng sau khi tìm thấy hòn đá ấy thì công chúa sẽ lấy một người khác và hoàng tử sẽ thua cuộc. Nhưng không còn cách nào khác, thà hi sinh mình chứ chàng không muốn nhìn thấy công chúa chết. Vậy là chàng đã ra đi, chàng đi đã rất lâu mà vẫn không tìm thấy thứ đá ấy. Cuối cùng, chàng gần như kiệt sức và số phận đã đưa chàng đến con suối nhỏ này.
Nghe câu chuyện cảm động ấy tự nhiên hòn đá chảy nước mắt. Hòn đá cũng biết khóc vì nó có linh tính. Không biết nó khóc bao lâu nhưng nước mắt của nó đã cuốn trôi bao nhiêu rong rêu lâu nay bám trên người nó để lộ ra những đường nét sắc sảo trên cơ thể nó. Dưới làn nước trong xanh, mát lạnh, vẻ đẹp của nó tỏa sáng lấp lánh và tinh khiết hơn bao giờ hết. Bất chợt, hoàng tử nhìn thấy nó làm người rất đỗi ngạc nhiên khi nhìn thấy một hòn đá với màu sắc kì lạ như vậy, người bước xuống suối và đến gần nó, chàng nhặt nó lên, ngắm nghía và chàng nhận ra đó chính là hòn đá mà công chúa chờ đợi. Ngay lập tức, hoàng tử mang nó về kinh đô, chàng giao nó cho một người thợ kim hoàn giỏi nhất để gọt giũa lại. Mấy ngày chịu đựng đau đớn đã qua, cuối cùng, Ngọc lục bảo đã về lại với chính mình, về lại với vẻ đẹp gần như hoàn hảo khi xưa. Nó được hoàng tử đem đến tặng cho công chúa. Rất khẽ, công chúa mở mắt ra, nàng nhìn thấy hòn đá ngay ngày sinh nhật của mình, nàng mỉm cười vì tấm lòng của hoàng tử, nàng khỏi bệnh!
Một tuần lễ sau, hai người tổ chức một lễ cưới rất đẹp và trang trọng. Công chúa không hề đeo bất kì trang sức nào ngoài chiếc nhẫn có đính một viên ngọc lục bảo. Ngọc lục bảo rất tự hào vì nó chính là món trang sức quí giá nhất được công chúa trân trọng đến thế. Ngay phút giây trọng đại nhất, bà tiên đỡ đầu xuất hiện, bà chúc công chúa một lời chúc cho hạnh phúc của hai người. Đoạn, bà đặt tay lên viên ngọc lục bảo và nói: "Không phải thời gian làm người ta lãng quên ngươi, Ngọc lục bảo! Mà ngươi bị lãng quên vì ngươi không cố gắng tự làm mình tỏa sáng. Ngươi biết không, ngươi là một tạo vật của Thượng Đế. Không có một thứ gì Thượng Đế tạo ra lại vô dụng cả, ngươi quá tự ty và chính sự tự ty khiến ngươi không nhìn thấy cái đẹp trong chính ngươi. Có thể với người này ngươi không là gì cả nhưng với người khác ngươi lại có một ý nghĩa to lớn... và sự thật đã chứng minh điều đó".
Nói xong, bà tiên biến mất, nhưng ngọc lục bảo đã suy nghĩ rất nhiều. Từ đó, Ngọc lục bảo đã luôn tỏa sáng với một vẻ đẹp rất riêng, không lẫn lộn với bất kì thứ đá quí nào và nó đã được trân trọng cho đến ngày nay. Cuộc đời đẹp nhất khi chúng ta là chính mình và biết yêu quý bản thân mình.
"Mỗi người sinh ra đều có một ý nghĩa riêng, nếu không thế giới này đâu cần có nhiều người đến như vậy"...
____**___***___**_____
BẠN ĐỌC BÌNH :
*Tôi là một người thường hay mặc cảm. Sinh ra và lớn lên trong 1 gia đình nông dân rất đông anh chị em, cha mẹ tôi không có nhiều thời gian chăm lo cho chúng tôi. Tôi trưởng thành nhờ vào sự nâng đỡ và dìu dắt của các chị lớn tôi.
Tôi rất nhút nhát và ngại giao tiếp với mọi người xung quanh.
Tôi luôn tự nhủ bản thân là phải cố gắng học hỏi để tự tin hơn trong cuộc sống. Nhưng đôi lúc vẫn thấy tự ti, mặc cảm và vô cùng chán nản.
Bài viết này như là lời cổ vũ, động viên tôi hãy tự tin hơn.
Có lẽ mỗi người chúng ta sinh ra đều có những đặc điểm, phẩm chất khác nhau. Ai cũng là vốn quý của cuộc sống này. Hãy tự hào vì chúng ta được hiện hữu trên cõi đời này các bạn nhé.
( 24/11/2006 langthang )
*Bạn biết không, ngay trước khi đọc bài viết này tôi có một suy nghĩ rất tiêu cực "chẳng có chàng trai nào yêu tôi mặc dù tôi nhận thấy mình không quá xấu, không quá ngu ngốc, và là một người tốt bụng". Tôi luôn tự hỏi câu hỏi vì sao? Đôi lúc tôi nghĩ câu trả lời có thể là duyên số của mình chưa đến lúc. Bạn bè tôi cũng nói như vậy. Nhưng có lẽ câu trả lời chính là tôi đã không cố gắng để làm những giá trị đó của mình toả sáng, tôi quá tự ti, tôi luôn trốn tránh. Bây giờ tôi nghĩ mình rất có ý nghĩa đối với một người nào đó đang chờ mình trong suốt 22 năm qua. Chắc chắn tôi sẽ toả sáng!
( 25/11/2006 Lava )
*Em gái à, anh hi vọng em có thể đọc bài viết này, anh biết nếu em sống cởi mở hơn em sẽ được rất nhiều người yêu mến, không cần em phải giống ai cả, em là chính em. Và anh mong em thay đổi
( 28/11/2006 thanh bình )
*Tôi không phải là người tự ti cho dù tôi không hề xinh đẹp. Bởi vẻ dẹp được góp phần đẹp hơn là do bản thân mình. Tôi cũng chẳng kém cỏi hơn ai trên con đường tri thức. Tôi luôn là chỗ đựa cho bạn bè mỗi khi họ buồn. Tôi là 1 viên ngọc rất bình thường như bao nhiêu viên ngọc khác với những người xa lạ. Nhưng với bạn bè tôi không phải là viên ngọc chỉ đơn giản như bao viên ngọc khác, bởi chính tôi luôn tạo cho mình một hào quang sáng, không đủ để mạnh tới mức ai cũng để ý, nhưng đủ để tôi không lẫn vào bất cứ viên ngọc nào. Bởi vì tôi luôn tự tạo cho mình một nét riêng, một phong cánh riêng, một cá tính riêng. Đơn giản tôi muốn tôi luôn là tôi, và tôi cũng sẽ cố gắng luôn luôn tỏa sáng. Vì tôi biết nụ cười của tôi sẽ là hạnh phúc của những người tôi yêu quý. Tôi không muốn chứng tỏ mình là viên ngọc với hào quang rực sáng. Nhưng với danh nghĩa cũng là 1 viên ngoc dặc biệt trong một ai đó. Tôi muốn chúc các bạn "Hãy luôn là 1 viên ngọc, hãy tự tin, hãy cố gắng khám phá hết khả năng của bạn. Bởi chỉ có như vậy: bạn mới là một viên ngọc không lẫn với bao viên ngọc khác"
Chúc các bạn thành công
:ay: :rolleyes: |-)
h2okoty
29-06-2007, 12:56 AM
<*___KHI TA GỬI ĐI MỘT NỤ CƯỜI___*>
Cô gái cười với một người xa lạ rầu rĩ, nụ cười làm cho anh ta cảm thấy phấn chấn hơn. Anh nhớ đến sự tử tế của một người bạn cũ và viết cho người ấy một lá thư cảm ơn. Người bạn này vui sướng vì nhận được thư của người bạn cũ lâu ngày không gặp đến nỗi, sau bữa trưa anh boa một món tiền lớn cho chị hầu bàn. Chị hầu bàn ngạc nhiên vì món tiền boa quá lớn, đã quyết định mang tất cả đi mua xổ số. Và trúng số. Ngày hôm sau chị đi nhận giải và cho một người ăn mày trên phố một ít tiền lẻ. Người ăn mày rất biết ơn vì đã hai ngày nay anh ta chẳng được ăn gì. Sau bữa tối anh ta trở về căn phòng tối tăm của mình. Trên đường về, anh ta thấy một chú chó con đang rét run cầm cập, anh mang nó về để sưởi ấm cho nó. Chú chó rất vui mừng vì được cứu khỏi cơn bão tuyết sắp đến gần. Ðêm ấy, trong khi mọi người đang ngủ say thì ngôi nhà bốc cháy, chú chó con sủa róng riết. Chú sủa cho đến khi đánh thức tất cả mọi người trong nhà dậy và cứu tất cả mọi người thoát chết. Một trong những chú bé được cứu thoát đêm ấy sau này trở thành bác sĩ tìm ra một loại vắc-xin chữa khỏi một căn bệnh vô cùng nguy hiểm cho loài người. Tất cả là nhờ một nụ cười.
____**___***___**_____
BẠN ĐỌC BÌNH :
*Đừng đợi người khác mỉm cười với mình rồi mới cười đáp lại, một cử chỉ nhỏ thôi cũng có thể thay đổi số phận của cả một đời người !!!
( 18/10/2002 matbiec16 )
*Nói thật mình là một người rất ít cười, vì ngoại hình của mình làm cho mình không được tự tin lắm, kéo theo nó là nụ cười của của mình không được tự nhiên cho lắm. Nhưng sau khi đọc bài viết này xong thì mình nghĩ khác, hãy mỉm cười cho dù bạn có là ai, vì nụ cười giúp cho cuộc sống này tốt đẹp hơn và tươi sáng hơn phải không bạn?
( 02/11/2002 duong )
*Tôi đã đọc được ở đâu đó câu này: "Một nụ cười có thể làm tan biến đi sự mệt mỏi, nếu người ta không đủ sức cười với bạn thì bạn hãy cười với người ta. Một nụ cười không mất chi mà còn được rất nhiều"
( 04/05/2003 tygon
*Xin cảm ơn nụ cười!
Nụ cười tuy nhỏ bé nhưng sức mạnh của nó là rất lớn.
Mình mong muốn ai ai trên trái đất này cũng luôn vui cười, không còn chiến tranh, không còn người nghèo khổ để lúc nào ta cũng được hạnh phúc khi người khác cười với mình.
( 03/01/2004 Lê Long Dương )
*Một nụ cười không làm nghèo những ai sinh ra nó mà còn làm giàu nhưng ai nhận được nó. Một nụ cười thật có giá trị biết bao, và bạn hãy nở một nụ cười đi nào, bạn đang làm đẹp thêm cuộc sống đó!
( 07/05/2005 Tú Anh
:ay: :rolleyes: |-)
h2okoty
29-06-2007, 01:09 AM
<*____CHO VÀ NHẬN____*>
Một hôm, một sinh viên trẻ có dịp đi dạo với giáo sư của mình. Vị giáo sư này vẫn thường được các sinh viên gọi thân mật bằng tên "người bạn của sinh viên" vì sự thân thiện và tốt bụng của ông đối với học sinh.
Trên đường đi, hai người bắt gặp một đôi giày cũ nằm giữa đường. Họ cho rằng đó là đôi giày của một nông dân nghèo làm việc ở một cánh đồng gần bên, có lẽ ông ta đang chuẩn bị kết thúc ngày làm việc của mình.
Anh sinh viên quay sang nói với vị giáo sư: "Chúng ta hãy thử trêu chọc người nông dân xem sao. Em sẽ giấu giày của ông ta rồi thầy và em cùng trốn vào sau những bụi cây kia để xem thái độ ông ta ra sao khi không tìm thấy đôi giày."
Vị giáo sư ngăn lại: "Này, anh bạn trẻ, chúng ta đừng bao giờ đem những người nghèo ra để trêu chọc mua vui cho bản thân. Nhưng em là một sinh viên khá giả, em có thể tìm cho mình một niềm vui lớn hơn nhiều nhờ vào người nông dân này đấy. Em hãy đặt một đồng tiền vào mỗi chiếc giày của ông ta và chờ xem phản ứng ông ta ra sao."
Người sinh viên làm như lời vị giáo sư chỉ dẫn, sau đó cả hai cùng trốn vào sau bụi cây gần đó.
Chẳng mấy chốc người nông dân đã xong việc và băng qua cánh đồng đến nơi đặt giày và áo khoác của mình. Người nông dân vừa mặc áo khoác vừa xỏ chân vào một chiếc giày thì cảm thấy có vật gì cứng cứng bên trong, ông ta cúi xuống xem đó là vật gì và tìm thấy một đồng tiền. Sự kinh ngạc bàng hoàng hiện rõ trên gương mặt ông. Ông ta chăm chú nhìn đồng tiền, lật hai mặt đồng tiền qua lại và ngắm nhìn thật kỹ. Rồi ông nhìn khắp xung quanh nhưng chẳng thấy ai. Lúc bấy giờ ông bỏ đồng tiền vào túi, và tiếp tục xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Sự ngạc nhiên của ông dường như được nhân lên gấp bội, khi ông tìm thấy đồng tiền thứ hai bên trong chiếc giày. Với cảm xúc tràn ngập trong lòng, người nông dân quì xuống, ngước mặt lên trời và đọc to lời cảm tạ chân thành của mình. Ông bày tỏ sự cảm tạ đối với bàn tay vô hình nhưng hào phóng đã đem lại một món quà đúng lúc, cứu giúp gia đình ông khỏi cảnh túng quẫn, người vợ bệnh tật không ai chăm sóc và đàn con đang thiếu ăn.
Anh sinh viên lặng người đi vì xúc động, nước mắt giàn giụa. Vị giáo sư lên tiếng: "Bây giờ em có cảm thấy vui hơn lúc trước nếu như em đem ông ta ra làm trò đùa không?" Người thanh niên trả lời: "Giáo sư đã dạy cho em một bài học mà em sẽ không bao giờ quên. Đến bây giờ em mới hiểu được ý nghĩa thật sự của câu nói mà trước đây em không hiểu: "Cho đi là hạnh phúc hơn nhận về".
_____**___***_____
BẠN ĐỌC BÌNH :
*Nếu như Vị Giáo sư nghe theo lời của anh sinh viên thì liệu người nông dân nghèo ấy có vui như thế không. Qua câu chuyện trên cho ta thấy. Những người nghèo cần sự giúp đở, cần những lòng hảo tâm của mọi đã ban phước đến cho mình, đó là niềm vui tột cùng và cũng là niềm vinh hạnh không nhỏ cho người có tấm lòng ấy.
( 28/09/2003 Thanh Tu )
*Câu chuyện rất có ý nghĩa. Cách mà anh sinh viên định đùa với người nông dân lúc đầu là cách mà một số người dù có học thức cao vẫn hay phạm phải. Tôi rất ghét kiểu đùa đó. Mặc dù tôi chưa làm được như cách của vị giáo sư đã dạy, nhung có lẽ tôi sẽ cố gắng để không phạm phải sai lầm như thế.
( 28/09/2003 dau )
*Đọc câu truyện này tôi thật sự cảm động lắm trong cuộc sống hôm nay chúng ta đã vô tình trước nổi đau của người khác làm cho họ
mất đi niềm tin, họ đau khổ. Tôi rất mong có thật nhiều vị giáo sư như
vậy để cuộc sống ngày càng ý nghĩa hơn. Hãy cho đi các bạn sẽ nhận được rất nhiều, bạn hãy thử đi
( 28/09/2003 văn đức phi )
*Người thầy đã nói đúng, có thể chúng ta không giàu hơn người khác nhưng chúng ta có thể cho họ nhiều thứ, không phải đề cập đến vấn đề vật chất, '' cho'' và ''nhận'' nó có nhiều khía cạnh để chúng ta bàn luận, nhưng điều đơn giản không ở chổ nhiều hay ít mà điều đáng nói là chúng ta đã cho gì và nhận được gì?Có thể tôi không bằng người khác về mặt vật chất nhưng tôi có thể tôi đã giàu hơn họ về mặt tinh thần, về mặt nhận thức vì vậy bạn không thể nói vì tôi nghèo tôi không có gì để cho mọi người, có thể bạn có nhiều nữa là đằng khác, bạn có thể cho mọi nhười niềm tin, nụ cười thân thiện của bạn, hay nhiều hơn đó chính là sự cảm nhận của bạn.'' Cho đi là niềm hạnh phúc '' , rồi bạn sẽ cảm thấy niềm vui ngày càng nhiều khi bạn tạo được nhiều niềm vui cho mọi người.
_____:p _____
:ay: :rolleyes: |-)
ttuylipden85
02-07-2007, 01:34 PM
Đọc mỗi :"bạn đọc bình" là hay ,còn mấy câu chuyện kia dài quá tao lười đọc lắm ! lần sau có gửi thì gửi bài ngắn thôi nhé :) :)
Chịu khó sưu tầm thêm đi nhưng nhớ là bài ngăn thui đó
frommetoyou_myvip
02-07-2007, 11:33 PM
Hay quá, anh post tiếp đi, những câu chuyện này quả thực rất ý nghĩa
h2okoty
05-07-2007, 01:40 PM
Hay quá, anh post tiếp đi, những câu chuyện này quả thực rất ý nghĩa
Ui trời ....tui là con gái mà .....sao mấy người cứ nhầm tui là con trai vậy nhỉ ??????????
:oa: :oa: :oa: :oa: :oa:
frommetoyou_myvip
13-07-2007, 10:16 AM
Ui trời ....tui là con gái mà .....sao mấy người cứ nhầm tui là con trai vậy nhỉ ??????????
:oa: :oa: :oa: :oa: :oa:
HIx, cậu là con gái hả, vậy xin lỗi nha:D :D :D :D
h2okoty
13-07-2007, 11:48 AM
HIx, cậu là con gái hả, vậy xin lỗi nha:D :D :D :D
-----------**-------------
Hì ko có gì :p nhận ra là tốt rùi :D
h2okoty
15-07-2007, 03:02 PM
_______^^*^^________
*Tôi đã học được từ cuộc sống: tôi không thể bắt người khác yêu mến mình, tất cả những điều tôi có thể lảm là cố gắng trở thành một người đáng được yêu mến ...
*Tôi đã học được từ cuộc sống: tôi có thể đúng khi giận giữ ai đó nhưng không thể chấp nhận bất cứ lý do nào cho việc tôi biến thành một kẻ tàn nhẫn với người khác ....
*Tôi đã học được từ cuộc sống: cho dù bạn bè tôi tốt như thế nào cũng sẽ có lúc họ làm tôi bị tổn thương và tôi phải biết tha thứ cho điều đó ...
*Tôi đã học được từ cuộc sống: trước khi muốn tha thứ cho người khác, tôi phải tập tha thứ cho chínn bản thân mình ...
*Tôi đã học được từ cuộc sống: khi một người không yêu mến tôi như tôi như tôi mong muốn, không có nghĩa là họ không yêu mến tôi hết lòng...
*Tôi đã học được từ cuộc sống: mình phải mất nhiều năm để tạo lòng tin nơi người khác nhưng lại có thể đánh mất nó chỉ trong một giây ...
*Tôi đã học được từ cuộc sống: tôi phải luôn cẩn trọng vì những lỗi lầm tôi gây ra trong một khoảnh khắc, có thể làm tôi hối hận cả một đời ....
----------**-----------
|-) |-) |-) |-)
h2okoty
20-07-2007, 12:41 AM
A Friend...định nghĩa qua 24 chữ cái....
---------**----------
(A)ccepts you as you are - Chấp nhận con người thật của bạn.
(B)elieves in "you" - Luôn tin tưởng bạn.
(C)alls you just to say "HI" - Điện thoại cho bạn chỉ để nói "Xin chào".
(D)oesn't give up on you - Không bỏ rơi bạn.
(E)nvisions the whole of you - Hình ảnh của bạn luôn ở trong tâm trí họ.
(F)orgives your mistakes - Tha thứ cho bạn mọi lỗi lầm.
(G)ives unconditionally - Tận tụy với bạn.
(H)elps you - Giúp đỡ bạn.
(I)nvites you over - Luôn lôi cuốn bạn.
(J)ust "be" with you - Tỏ ra "xứng đáng" với bạn.
(K)eeps you close at heart - Trân trọng bạn.
(L)oves you for who are - Yêu quí bạn bởi con người thật của bạn.
(M)akes a difference in your life - Tạo ra khác biệt trong đời bạn.
(N)ever judges - Không bao giờ phán xét.
(O)ffers support - Là nơi nương tựa cho bạn.
(P)icks you up - Vực bạn dậy khi bạn suy sụp.
(Q)uiets your tears - Làm dịu đi những giọt lệ của bạn.
(R)aises your spirits - Giúp bạn phấn chấn hơn.
(S)ays nice things about you - Nói những điều tốt đẹp về bạn.
(T)ells you the truth when you need to hear it -Sẵn sàng nói sự thật khi bạn cần.
(U)nderstands you - Hiểu được bạn.
(W)alks beside you - Sánh bước cùng bạn.
(X)-amines your head injuries - "Bắt mạch" được những chuyện khiến bạn "đau đầu".
(Y)ells when you won’t listen - Hét to vào tai bạn mỗi khi bạn không lắng nghe.
(Z)aps you back to reality - Và thức tỉnh bạn khi bạn lạc bước.
____Bạn đọc bình____
*Đọc xong định nghĩa này, tôi thấy rằng mình đã tìm thấy người bạn này. Không những một mà chính xác là hai người. 24 chữ cái này đã nói lên tất cả về hai người bạn tôi. Thật sự những lúc tôi buồn vui luôn có họ ở bên cạnh. Khoảng thời gian tưởng chừng như không thể vượt thì cũng chính hai bạn tôi đã giúp tôi vượt qua. Tôi rất yêu quý họ cũng như họ đã yêu quý tôi...
( 09/08/2006 NHA )
*Thật là buồn vì khi đọc bài này thì tôi biết rõ và biết chắc rằng xung quanh tôi chẳng có một "người bạn"nào cả.Có lẽ do tôi đã quá hời hợt với những người xung quanh mình ,tôi đã quen với với việc quên bẵng đi ngày sinh nhật của một người bạn và chẳng thèm hỏi han khi chợt nhớ ra hay khi có người nào nhắc tới ,tôi đã quen với việc không thực hiện lời hứa với bạn mình mà trong lòng chỉ một chút xíu hối lỗi rồi quên đi.Và kết quả là mọi người cũng quen làm việc đó với tôi,và cho tới bây giờ tôi vẫn chưa tìm được cho mình một người bạn.Tự tôi cũng cảm thấy không xứng với tình cảm mà họ đã dành cho tôi.Bây giờ tôi muốn học cách làm một người bạn và muốn tìm một người bạn thật sự,có ai có thể giúp tôi ,chỉ cho tôi biết tôi phải làn gì?cảm ơn bạn rất nhiều nếu có ai đó quan tâm đến những dòng này của một cô bé không bạn giữa những người có nhiều bạn.Bạn gì đó ơi ,bạn có những hai người bạn,bạn thật hạnh phúc ,hãy luôn dành tất cả những gì tốt đẹp nhất ch những người bạn của bạn nhé,chúc tình bạn giữa các bạn là mãi mãi.
( 09/08/2006 thanh nguyên )
*Tình bạn không thể được định nghĩa chính xác chỉ qua 24 chữ cái. Đó là một thứ tình cảm hết sức thiêng liêng và tôi nghĩ rằng chỉ những người đã từng là những người bạn thật sự và cũng đã có những người bạn thật sự mới hiểu được. Các bạn đồng ý với tôi chứ.
( 09/08/2006 phượng )
*Đây thực sự là những định nghĩa hay nhất về TÌNH BẠN mà tôi được biết.Xin cám ơn những dòng chữ dung di mà sâu lắng ,chân thành đó,những điều tưởng chừng đơn giản nhưng không mấy ai thấm thía được.TÌNH BẠN là thứ tình cảm thiêng liêng nhất mà chúng ta may mắn có được.Chúng ta hãy biết trân trọng và nâng niu TÌNH BẰNG HỮU đang có để nó trở thành những kỉ niệm đáng nhớ nhấ nhất của mỗi đời người ,các bạn nhé!
( 10/08/2006 vuan )
*Tôi đã từng là một người bạn và tôi hiểu giá trị của tinh` bạn. Tôi yêu quý bạn tôi vì những gì bạn đã làm cho tôi và những gì chúng tôi đã chia sẻ cho nhau. Tôi cảm thấy quãng thừi gian ở bên cạnh bạn bè thật là quý giá. Tôi không biết rằng 24 chữ cái có thể nói hết lên được không nhưng với tôi tình bạn là tất cả.............huhuhu
( 10/08/2006 Hồng Hạnh
___ST___
bachlandiep
20-07-2007, 09:11 AM
:clap Hay lắm
Tớ thích nhất bài "Khi ta gửi đi 1 nụ cười"
Tiếp tục phát huy bạn nhé:D
ttuylipden85
21-07-2007, 11:11 PM
Trời ! Sao T lúc nào cũng bị nhầm là con trai thế ko biết :haha:
Chắc kiếp trước T lam gì mà đến nỗi kiếp nay lại bị nhầm nhỉ:D
h2okoty
21-07-2007, 11:46 PM
:clap Hay lắm
Tớ thích nhất bài "Khi ta gửi đi 1 nụ cười"
Tiếp tục phát huy bạn nhé:D
-------**--------
Ừa cảm ơn nha :) khi nào rỗi tui sẽ sưu tầm thêm :rolleyes: còn ko ......thông cảm cho tui nhé !
h2okoty
21-07-2007, 11:52 PM
Trời ! Sao T lúc nào cũng bị nhầm là con trai thế ko biết :haha:
Chắc kiếp trước T lam gì mà đến nỗi kiếp này lại bị nhầm nhỉ:D
---------**----------
T cũng chẳng biết nữa :( trong DD này mình nói năng cũng thục nữ lắm mà :D đâu có sấc .......vậy mà chẳng hiểu sao toàn bị nhầm là con trai :confused: thế mới buồn :(
ttuylipden85
30-07-2007, 10:40 AM
Hay quá, anh post tiếp đi, những câu chuyện này quả thực rất ý nghĩa
Trời ơi ! Sao t luc nào cũng bị nhầm thế có khi phải đổi giơi mất thôi:haha: :haha: :haha:
h2okoty
02-08-2007, 04:44 PM
**____CON CHUỘT TINH KHÔN____**
Có con mèo ngồi rình những con cá béo mập trong chậu nước trước nhà mà không nghĩ ra cách bắt cá. Bỗng có con chuột mò đến trên thành chậu, ngó vào đáy nước. Quên phắt đi những con cá, Mèo chộp ngay lấy Chuột, định ăn tươi. Chuột quính quá kinh hãi kêu lên:
- Đừng vội giết tôi. Xin câu lên biếu bác con cá béo ngậy thơm ngon hơn thịt chuột nhiều.
Nghe nói đến cá, Mèo chịu buông tha, nhưng vẫn coi chừng Chuột cẩn thận. Chuột khẽ đến bên miệng chậu thò đuôi vào loáy ngoáy trong nước một hồi. Cá ngỡ là trùn, bèn cắn ngay đuôi Chuột, liền bị Chuột quẫy đuôi quăng lên bờ. Vừa lúc đó có tiếng người la:
- Chuột ăn trộm cá.
Mèo bèn chộp ngay Chuột, cắn vào cổ. Còn chủ nhà vừa bắt cá thả vào chậu, vừa lớn tiếng khen:
- Mèo nhà gỏi thật, không có nó thì Chuột đã ăn mất cả rồi!
____Bạn đọc bình___
Câu chuyện này đã giúp cho chúng ta rút ra được một bài học là: Đừng bao giờ quá tin người rồi sẽ chuốc họa vào thân.
( 25/08/2006 Nguyễn Đức Quý )
Một câu chuyện hay quá, với tôi thì tôi lại nghĩ khác về ý nghĩa của câu chuyện này, đó là: "Những gì chúng ta nhìn thấy chưa trắc đã là sự thực".
( 26/09/2006 Nguyễn Trường Thành )
Tôi cũng đồng ý với bạn thanh. Tuy nhiên về chiến thuật thì phải công nhận mèo rất giỏi tuy có cứng biến. Mặc dù nó có lợi thế hơn chuột. Thực tế không phải ai cũng biết tận dụng lợi thế của mình
( 13/11/2006 bin
Bố^^Già
02-08-2007, 04:47 PM
" những gì mắt mình nhìn thấy chưa chăc đã là sự thật "!
câu đó là của em mà sao copy đc ! mà chuyên nay em nghe lâu roài ! :D:D:D:D:D
h2okoty
02-08-2007, 04:52 PM
câu đó là của em mà sao copy đc ! mà chuyên nay em nghe lâu roài ! :D:D:D:D:D
----------**------------
vậy à :rolleyes: mà chuyện này em đọc rùi nhưng còn nhiều người chưa đọc mà em :D :D nếu đọc lại sẽ càng tốt chứ sao :rolleyes: :D :D :D
Và bây giờ tiếp tục bài học rút ra từ những câu chuyện ngụ ngôn nè
h2okoty
02-08-2007, 05:16 PM
LO TRƯỚC CHẮC ĂN
Vào những ngày hè, Kiến vừa đi dạo hết cánh đồng vừa thu nhặt các hạt lúa mì, lúa mạch để dự trữ lương thực cho mùa đông. Bọ Rầy thấy thế liền chế giễu Kiến phải làm chi cho cực trong lúc các loài vật khác được nghỉ ngơi vui chơi, đắm say vào các cuộc hội hè. Kiến vẫn cứ lặng thinh làm việc.
Khi mùa đông đến, trời mưa dầm dề, Bọ Rầy không tìm được thức ăn, đói lả, bèn đến hỏi Kiến vay lương thực. Kiến bảo: "Chị Bọ Rầy ạ, giá trước đây chị cứ lo làm, đừng quở trách gì tôi thì bây giờ đâu đến nỗi chị phải chịu ngồi đói meo!".
___Bạn đọc bình___
Trong cuộc sống chúng ta phải biết lo nghĩ cho ngày mai, bởi vì dù tính cho tương lai sẽ không suông sẻ như chúng ta nghĩ đâu, vì thế chúng ta phải biết lo trước.
( 03/01/2007 huynhhoangngocphuong )
Chuyện này cũng bình thường thôi, ai mà không lo cho tương lai trước chứ? Chuyện này mình thấy hoi quen, hình như cũng có một truyện cũng giống như thế này thì phải?
( 06/01/2007 tram )
-------**-------
HƯƠU VÀ CÁO
Một hôm, Hươu gặp lại kẻ thù cũ của nó là con Cáo đang bị mắc bẫy nằm lăn giữa rừng.
Hươu mon men đến gần, giơ cao chân giận dữ nện mạnh cuống đầu Cáo. Thấy Hươu giơ chân, Cáo nhau nhảu né nên tránh được. Vì vậy, chân Hươu giậm phải cần bẫy nên Cáo rút được chân ra.
Cáo chuồn xa khỏi bẫy rồi ngoái lại bảo Hươu:
- Được một kẻ thù ngu ngốc như anh, tôi thật thích như có người bạn tốt.
_____Bạn đọc bình_____
Tôi đang sụp đổ và tôi đã nhận được niềm tin lớn lao sau khi đọc bài viết này. Tôi không biết nói gì hơn là cảm ơn.
( 11/11/2006 bi mat )
Trả thù không phải bao giờ cũng tốt
( 16/03/2007 TRQ )
Câu chuyện ngắn nhưng đã nói thật nhiều điều hay: Ta hãy cho đi những gì ta muốn nhận được đừng như Hươu kia. Thù hận không mang lại niềm vui!
( 28/03/2007 QuocAn.ict )
''Oan oan tương báo bao giờ mới hết''?! Cách trả thù tốt nhất là hãy tha thứ cho nhau, bởi điều đó sẽ làm cho kẻ thù của chúng ta đau mãi mãi.
( 15/04/2007 Thắm )
___st____
h2okoty
02-08-2007, 05:39 PM
CON CHỒN BẠCH
Chồn Bạch thích người thanh niên đẹp trai, cầu xin Thần Ái Tình biến nó thành cô gái đẹp. Thần bèn hoá thân nó thành một cô gái kiều diễm. Chàng thanh niên thoạt nhìn đã xiêu lòng, dẫn cô gái về nhà. Khi hai người ở trong phòng, Thần Ái Tình muốn biết tình yêu có làm thay đổi tính nết nó không, thần bèn thả chuột ra giữa phòng.
Chồn Bạch quên phắt nó đang ở dạng người vội vồ lấy chuột, cắn xé nó. Thần giận Chồn, bèn cho nó trở lại hình dạng cũ: Có những kẻ bản chất xấu xa, dù đã thay hình đổi dạng, nhưng tâm địa không thay đổi.
____Bạn đọc bình ___
Câu chuyen thật ngắn nhưng ý nghĩa nó thật sâu xa về bản chất con người. Có những thứ rất dễ đổi thay nhưng có những thứ thật khó thay đổi. Cuộc sống là những chuỗi ngày chúng ta phải phấn đấu để những thói quen hay suy nghĩ xấu trở thành bản chất của ta.
( 05/07/2006 cusenduoibun )
tốt gỗ hơn tốt nước sơn.
( 14/09/2006 sangmai1 )
câu truyện thật ngắn gọn mà ý nghĩa thật là sâu sắc. câu truyện cho ta 1 bài học thật quý giá và cũng cảnh báo cho chúng ta rằng con người ko thể nhìn ở bộ dạng bề ngoài mà có thể nhận xét khẳng định được tính cách, con người thực của học được mà phải trải qua 1 thời gian thử thách lâu dài mới có thể nhận biết được., cảnh báo tinh thần cảnh giác trước những cám giỗ của cuộc sống thường ngày . . . .
( 19/11/2006 phan dũng )
Đọc truyện này tôi nhớ đến bộ phim hoạt hình "Con hổ có lá gan chuột nhắt" tuy đã trở thanh hổ nhưng con "chuột" vẫn sợ mèo. Thật đúng là chuột lại hoàn chuột.
( 06/01/2007 QUANG CANH )
Tôi thấy Thần làm vậy không thoả đáng lắm. Có lẽ con chồn vẫn giữ bản tính hoang dã của nó nhưng chắc gì nó không có thêm tình cảm của con người là tình yêu đối với chàng trai kia. Còn anh chàng kia không thật sự hiểu về cô gái mình yêu, cưới nhầm một con chồn là đáng lắm!
( 05/05/2007 Thuỳ Linh )
Tôi lại thấy rằng thần không nên hóa cho con chồn bạch thành cô gái đẹp; bởi vì dù sao chồn cũng vẫn là chồn, người cũng vẫn là người, chồn sẽ không thể bỏ đi cái bản tính vốn có của mình được. Dù sao thì con chồn này cũng thật đáng chê trách nó chỉ biết dùng ngoại hình để đánh lừa chàng trai mà không biết rằng dù với hình dạng một con người thì nó cũng vẫn là một con chồn mà thôi. Còn chàng trai, nếu thần không cho anh ta biết hình dạng thật của con chồn thì có lẽ anh ta cũng mắc lừa rồi.
( 10/06/2007 Tiểu Mi )
---------**--------------
CHIM ƯNG VÀ CÁO
Chim ưng và Cáo quyết định sống với nhau như bạn bè và thoả thuận ở gần nhau cho tình bạn thêm bền chặt nhờ tình láng giềng. Chim ưng xây tổ trên ngọn cây cao còn Cáo đào hang đẻ con ngay trong những bụi cây dưới đất. Nhưng có một lần, cáo đi kiếm mồi, chim ưng đang đói bay sà xuống bụi cây vồ lấy các con cáo con và cùng với các con chim ưng con của mình ăn thịt chúng.
Cáo về nhà, biết được điều gì đã xảy ra và rất đau đớn: đau vì các con của mình đã chết không bằng đau vì không trả được thù, vì các con thú rừng không tài nào bắt được chim ưng. Nó chỉ còn biết đứng từ xa mà cất tiếng nguyền rủa kẻ vong tình bội nghĩa kia. Kẻ sức yếu, thế cô thì có thể làm được gì hơn?
Nhưng rồi cũng đến lúc chim ưng phải trả giá cho tình bạn bị nó chà đạp. Một người nào đó đem dê ra đồng để hiến tế. Chim ưng bay đến con vật bị hiến và tha đi bộ lòng bốc khói của nó. Và khi nó chỉ vừa mới tha về đến tổ, một cơn gió mạnh ập đến, những dây bện tổ cũ kỹ mỏng mảnh bốc lửa cháy sáng rực. Những con chim ưng con bị cháy xém rơi xuống đất. Chúng chưa thể bay lên được. Thế là Cáo chạy ra ăn thịt chúng ngay trước mắt chim ưng.
Truyện ngụ ngôn này cho thấy kẻ phản bạn dù có thoát được sự trả thù của người bị xúc phạm nhưng cũng không tránh khỏi được sự trừng phạt của Thượng đế.
__Bạn đọc bình__
Hãy sống sao cho đáng sống. Cha ông ta đã có câu: Cười người hôm trước hôm sau người cười. Hãy nghĩ đến việc bị trả giá về những điều không nên làm thì con người ta chắc sẽ sống tốt đẹp hơn
( 22/08/2006 Trần Khánh Toàn )
câu chuyện thật đúng với câu nói xưa của ông bà ta"gieo qủa nào gặt qủa ấy" hãy luôn sống đúng để lương tâm mình mãi luôn thanh thản bạn nhé;-)
( 23/09/2006 ngọc hân )
tui cũng có một người bạn thân. Bạn học không giỏi nên tui lúc nào cũng giúp đỡ. Vậy mà "đùng" một cái, bạn ấy lại phản bội tui. Bây giờ thì bạn "thân tàn ma dại"lắm rồi(bạn thi rớt). Đáng đời con chim ưng hất hủi tình bạn. Các bạn ơi, tình bạn là thiêng liêng lắm, đừng làm như con chim ấy nhé!
( 03/12/2006 hoa hồng )
tình bạn rất đáng quý không có gì thay thế được vì vậy nên trân trọng tình bạn nhé
( 21/01/2007 thanhtu )
Những kẻ bội bạc rồi cũng sẽ bị trừng trị.
( 10/06/2007 Tiểu Mi )
___st____
h2okoty
02-08-2007, 05:51 PM
HEO RỪNG VÀ THỎ
Có con Heo rừng đang ăn đêm trong nương khoai thì bị mắc bẫy. Một chân sau của nó bị vòng bẫy treo lơ lửng khỏi mặt đất, nhưng càng giẫy giụa thì vòng bẫy càng thắt chặt vào.
Trời gần sáng rồi.
Bỗng Heo rừng liền giận dữ quay ngoắt đầu lại cắn đứt cái chân sau của nó đang vướng trong bẫy, rồi tập tễnh bước nhanh vào rừng. Một con Thỏ thấy Heo rừng chân cụt đẫm máu, bèn hỏi ra đầu đuôi câu chuyện. Thỏ khen Heo rõ thật là gan.
Heo rừng đáp:
- Có gan góc gì đâu, chẳng qua ở lại đó thì sẽ bị giết thịt, thà mất một chân mà được trả lại với rừng có phải hơn không?
__Bạn đọc bình __
Câu chuyện này giúp tôi hiểu được rằng đừng để những thất bại làm chùn bước chúng ta. Nhiều lúc ta cứ luyến tiếc với những việc không đáng mà bỏ qua cơ hội tốt hơn cho mình. Làm việc gì cũng vậy, nếu không biết trả giá thì khó mà thành công được, các bạn có nghĩ như vậy không?
( 13/09/2006 pham thi nhat hanh )
Trong hai cái mất, cần phải chọn cái mất nhỏ hơn.
( 16/03/2007 TRQ )
Mình nghĩ là câu chuyện này nói lên Được cái này, mất cái khác. Nhưng làm sao có lợi cho chính bản thân thì làm: cái nào dẫn đến cái có lợi nhất thì làm. Đơn giản ^_^
( 27/04/2007 Bi )
----------**------------
NHỮNG NGÓN TAY
Một hôm, những ngón tay tranh luận với nhau xem những ngón nào là quan trọng hơn cả. Thoạt tiên, ngón tay giữa nói:
- Tôi chiếm vị trí trung tâm của bàn tay, không có tôi thì bàn tay chẳng ra bàn tay nữa.
Các ngón khác đều cãi rằng:
- Tuy cậu ở vị trí trung tâm và cao hơn tất cả nhưng chỉ ngồi đó cho có vị thôi, chứ có giúp được việc gì cho bàn tay để cầm nắm đâu!
Ngón tay đeo nhẫn vênh mặt nói một cách tự hào rằng hắn đóng vai trò quan trọng nhất: chính hắn là người mang dấu hiệu tượng trưng cho sự trưởng thành của chủ, tức là đeo nhẫn cưới.
Nhưng các ngón tay khác đều cười và nhận xét rằng:
- Thà cậu im đi còn hơn. Chiếc nhẫn cưới ấy ông chủ cất trong túi nhiều hơn, cốt để các cô gái trẻ tưởng ông ấy chưa lập gia đình, chứ có đeo đâu. Ngoài ra cậu có làm được việc gì khác đâu?
- Quan trọng nhất vẫn là tôi! – Ngón tay trỏ nói – Ai là người chỉ đường? Ai là người vạch ra những thiếu sót của cơ quan? Chính là tôi. Thử nghe ông chủ thường nói: Các bạn, nguyên nhân sự chậm tiến của chúng ta chính là ở đây..., mọi người đều sợ tôi trỏ vì không ai muốn mình là nguyên nhân chậm tiến của cả tập thể.
- Bạn nhầm rồi, bạn thân mến ạ - Ngón tay cái phản đối – không phải chỉ mình bạn biết chỉ. Tôi cũng chỉ, nhưng chỉ một cách khéo léo, tế nhị hơn cơ. Tôi không chỉ thẳng vào người ta mà lại chỉ qua bên phải, qua sau lưng, nhưng vẫn trúng thủ phạm như thường. Hơn nữa, trong một số trường hợp, khi muốn thoái thác trách nhiệm, tôi giúp ông chủ chỉ cho khách sang cửa khác, gặp người khác mà cầu xin, phản đối...
Từ nãy chỉ có ngón tay út im lặng. Vả lại, nó còn biết khoe khoang gì nữa: nó vốn là ngón tay bé nhất. Nhưng...
- Kìa, tại sao chú út không nói gì? - Những ngón tay khác hỏi.
- Em cũng biết chỉ đấy chứ. Vì em vốn nhỏ bé cho nên trong những lúc ông chủ cần tự phê bình, ông ấy dùng em chỉ vào ngực mình thì chẳng ai trông thấy cả. Ngoài ra, em còn được việc trong những khi cần móc ngoặc: nếu thỏa thuận với ai, chỉ cần nói xong ngay. Thế là cả hai người đều chìa em ra móc với nhau. Nhiều khi được việc ra phết đấy!
Truyện hài hước Tiệp Khắc
__Bạn đọc bình__
câu chuyện nêu lên một phần thực trạng của xã hội bây giờ.
( 30/06/2004 huong )
mình thấy rằng tất cả mọi ngwời hay mọi việc đều có giá trị nhất định của nó. Dừng xem thường ai cả nhé bạn, thật là sai lầm đấy. một con voi to lớn còn phải sợ một con chuột nữa là...
( 11/01/2006 tidieu )
Trg cuộc sống ko nên tự nhận mình là quan trọng mà phải tự biết mình đứng thế nào, đứng ở đâu và ở vị trí nào
( 18/02/2006 phuonganh )
Truyện mang tâm lý ngòai đời thực làm cho mọi ng hiểu ra 1 chân lý là nếu có so bì thì đừng mong mình thắng cuộc. Từ câu chuyện trên mà mọi ng sẽ thấy như hiểu biết nhìu hơn
( 21/04/2006 Tran Nhat Ha )
___st___
h2okoty
02-08-2007, 05:56 PM
BẢN CHẤT
Mikhankôp
Nhìn thấy một bác Hổ đang ngủ say, bên cạnh bác là một ả Rắn, Thỏ ta mới nghĩ bụng: “Ôi, lỡ nó cắn bác Hổ thì sao? Mình phải đánh thức bác Hổ dậy mới được!”. Rồi, tuy run sợ lẩy bẩy nhưng Thỏ cũng nắm đuôi bác Hổ giật mạnh.
- Kẻ nào dám cả gan đánh thức ta dậy? - Hổ gầm lên.
- Xin bác thứ lỗi cho, cháu đây mà ! - Thỏ ta nói giọng nhỏ nhẹ - Bác coi chừng ! Rắn !
Bác Hổ ngoảnh lại, nhìn thấy ả Rắn lục, vụt một cái, liền nhảy sang chỗ khác.
- Đưa tay đây ! – Bác Hổ nói với Thỏ - Chú mày dũng cảm và hào hiệp lắm ! Từ nay chúng ta là bạn bè của nhau và ta sẽ đứng ra bảo vệ cho chú mày ! Bây giờ chú mày có thể không sợ bất cứ ai !...
Thỏ ta lấy làm sung sướng lắm.
Thình lình một chị Cáo từ bụi cây ló đầu ra. Thỏ ta ba chân bốn cẳng bỏ chạy, nhanh như gió.
Bác Hổ ngạc nhiên lắm. Bác lắc đầu, không hiểu. Đến chiều tối, bác tìm được Thỏ.
- Cớ sao chú mày lại bỏ chạy?
- Cháu nhìn thấy chị Cáo.
- Nhưng đã có ta ở bên cạnh rồi cơ mà? Ta đã hứa là sẽ bảo vệ chú mày.
- Dạ, bác có hứa.
- Chú mày không tin ta chắc?
- Dạ, có tin.
- Hay là chú mày nghĩ rằng cái con Cáo ấy mạnh hơn ta?
- Không ạ, bác mạnh hơn !
- Đã thế thì cớ sao chú mày còn bỏ chạy?
- Dạ, đó là một thói quen tệ hại của họ nhà Thỏ chúng cháu - Thỏ ta ngượng ngùng thú nhận.
Anh Côi dịch
__Bạn đọc bình__
Tình huống này tương tự như truyện sếp Tổng giám đốc hứa sẽ nâng đỡ cho ta, nhưng khi thấy sếp trưởng phòng nổi cơn thịnh nộ, ta vẫn sợ ... "són" ra quần vậy. "Vâng, đó là một thói quen tệ hại của họ nhà ... nhân viên quèn chúng ta"
( 09/06/2003 Tran Quang Huy )
Một câu nói tuy là đã "xưa như trái đất" nhưng vẫn rất đúng như trong hoàn cảnh này vậy: "Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời". Đã là bản tính rồi thì không thể thay đổi trong một sớm một chiều, huống hồ là chỉ trong vài phút . ...
( 04/11/2003 minhkim )
Theo ý mình thì chú thỏ đã hành động theo thói quen. Tuy nhiên thói quen đó cũng có ích. Nếu như chú thỏ quen dựa vào bác hổ hoàn toàn thì sớm muộn gì cũng gặp thời điểm chú ta phải đối mặt một mình với kẻ thù. Khi ấy chú ta sẽ không còn khả năng đối phó nữa và thật là bi kịch cho chú ta phải không?
( 07/11/2003 tpcat )
Thỏ là một con vật rất nhút nhát, nhưng không phải lúc nào nó cũng như vậy nó đã biết giúp Hổ khỏi nọc độc của rắn, tuy nhiên khi gặp Cáo mặc dù đã được Hổ hứa sẽ bảo vệ Thỏ vẫn sợ và bỏ chạy, đúng là bản chất khó thay đổi nhưng không phải là hoàn toàn không thể thay đổi được nhất là khi hành động việc làm giúp đỡ ngưòi khác là tốt là tích cực điều đó chúng ta phải ghi nhận và khích lệ.
( 17/02/2004 trần hồng yến )
Trong cuộc sống có những lúc chúng ta cũng phải tự thay đổi cách sống, cách nhìn hay một thói quen nào đó để tồn tại và tự khẳng định mình mặc dù không dễ dàng chút nào . Cuộc sống có rất nhiều cam go và thử thách ... Vâng, chỉ là thử thách thôi. Nếu ai dám đương đầu với thử thách thì người đó sẽ chiến thắng . còn nếu chúng ta cứ mãi là chú thỏ thì theo quy luật của cuộc sống một ngày nào đó ta sẽ bị đào thải thôi.
( 01/08/2004 )
Theo ý tôi thì tự lực cánh sinh vẫn hơn. Tự mình phải biết vượt qua nỗi sợ hãi ấy. Tuy không dễ dàng gì khi phải thay đổi bản chất của con người, nhưng nếu không tự ý thức và tập luyên thói quen dựa dẫm người khác thì e cả đời người đó chẳng làm chủ được bản thân mình.
( 14/08/2004 )
Mình thì nghĩ như này các bạn àh: chỉ đơn giản là cho dù bạn mạnh đến đâu thì cũng sẽ co kẻ mạnh hơn bạn! Giả sử lúc đó mà con rắn cũng xuất hiện bất ngờ tấn công con hổ thì....?????
( 26/10/2005 chuyenlv )
Câu chuyện ý nghĩa và mang tính giáo dục cao. Theo lời bình của các bạn thì cũng chưa hợp lý lắm, bởi vì cuộc sống là muôn màu muôn vẻ. Mọi thứ diễn ra đâu phải do nhiều yếu tố quyết định nó. Chẳng hạn như thỏ trong câu chuyện không phải là ngu ngốc nhưng cũng chưa được khôn ngoan, chúng ta muốn bình luận tốt phải dựa vào nhiều yếu tố, sự vật, hoàn cảnh không gian nữa. Chúc cho trang web sẽ càng hoàn thiện hơn, và đọc giả sẽ có nhiều ý kiến hay hơn để góp nhần làm cho cuộc sống thêm phần ý nghĩa. Thanks!
( 15/11/2005 mic )
Nếu thỏ không thể thay đổi bản chất của mình thì liệu cọp có thể thay đổi bản chất của mình không? Hay thỏ sẽ trở thành món chính cho bữa tối của cọp
( 25/01/2006 Minerva )
___st___
Bố^^Già
02-08-2007, 08:32 PM
ok ! nhưng ko đc copy câu nói của em ! hihi :D:D:D:D
h2okoty
03-08-2007, 11:07 AM
ok ! nhưng ko đc copy câu nói của em ! hihi :D:D:D:D
------------**-------------
Câu nói của em là gì ??? phải nói cho chị , chị mới ko copy chứ
h2okoty
02-09-2007, 09:23 AM
Hàng ngày, mỗi sáng đến cơ quan, cô gái lại đứng trên ban-công tầng ba, nhìn xuống góc sân có cây bàng nhỏ, nơi hai người đã từng hò hẹn yêu thương và chàng trai tặng cô một lá bàng hình trái tim. Bây giờ, cây bàng đã qua mùa thu trút lá. Anh đã chạy theo một người con gái khác, còn cô thì mỗi sáng, nhìn xuống góc sân nhỏ và thấy ngàn mũi kim đâm...
Rồi một chàng trai khác cùng cơ quan, bất chợt gặp ánh mắt buồn của cô, bất chợt xin cô bán cho anh những Nỗi nhớ. Nỗi nhớ đong đầy... Nỗi nhớ mà cô luôn có khi nhìn cây bàng mùa đông, cây bàng mồ côi tình yêu.
Cô mỉm cười đồng ý, và bán cho anh Nỗi nhớ của mình bằng những ly cà fê, bằng những lần hẹn hò đi uống nước...
Rồi anh lại hỏi cô bán cho mình những Nỗi buồn. Anh xin mua một chút buồn trong nỗi buồn trĩu nặng của cô.
Be happy. Everybody let go have some fun. Và cô lại bán cho anh chút buồn... Nỗi buồn của cô, nhờ anh rồi cũng vơi đi. Nhưng cô vẫn còn nghĩ nhiều, rất nhiều về người cũ.
Anh biết điều đó. Anh đi công tác. Rồi cô bất chợt thấy mình dường như lại bắt đầu nhớ về anh. Một chút.
Anh trở về sớm hơn dự định, và muốn cô bán cho anh thêm những Kỷ niệm: Không phải ai cứ muốn quên ai đó là có thể quên ngay được. Có khi, kỷ niệm gắn vào máu thịt, dứt ra đau lắm. Anh muốn mang dùm cô những kỷ niệm buồn, để cô thảnh thơi đi về phía trước...
Và rồi anh tặng lại cho cô, sau những Nỗi nhớ, Nỗi buồn, Kỷ niệm... chỉ một Niềm vui...
Chiếc lá bàng kỷ niệm ngày nào với chàng trai đã rời bỏ cô, cô đã dũng cảm thả xuống, quay quay chấp chới trong gió..
**-----------------------------**
Thuở xưa, trên hoang đảo nơi trú ngụ của những cảm giác, trạng thái và xúc cảm tâm hồn, đang yên tĩnh thì bất chợt gặp cơn hồng thuỷ cuốn phăng tất cả xuống đại dương.
Ai cũng phải tự cứu lấy mình.
Tình yêu cũng vậy, cô hốt hoảng gọi xung quanh: Cứu tôi với
Nhưng đáp lại chỉ là tiếng sóng gào thét.
Hèn nhát nghe thấy nhưng cậu ta còn đang cố bám vào chiếc phao cứu sinh duy nhất trên đảo.
Dũng cảm thì đang phải dìu Nỗi buồn và Cô đơn bơi về hoang đảo.
Cô bạn Tự ái cũng không thèm nghe tiếng gọi của Tình yêu, mải miết bơi về phía chiếc phao cùng Hèn nhát.
Ích kỷ thì bám vào khúc gỗ tròn ngay gần Tình yêu, nhưng cậu ấy bảo: thế này chỉ đủ cho một mình tôi mà thôi, Tình yêu ạ. Và Tình yêu không có chỗ trong lòng Ích kỷ.
Lúc sau, chị Hạnh phúc đi qua, trên một chiếc thuyền nhỏ cùng với Niềm vui và Đam mê, nhưng họ bảo, con thuyền ấy không có chỗ cho Tình yêu nữa. Vì thế, người ta cứ đi tìm Hạnh phúc trong Tình yêu, rồi lại nhiều người gặp Thất vọng. Không phải Tình yêu và Hạnh phúc không thể song hành, mà bởi khi Hạnh phúc, lại có người dần đánh mất tình yêu.
Tình yêu ngày càng tuyệt vọng. May sao lúc đó, bác Thời gian nhìn thấy và đã đưa Tình yêu lên con thuyền của mình, hướng về đất liền, mang Tình yêu trở lại với con người.
Tình yêu mới hỏi bác Thời gian, tại sao chỉ có bác cứu mình?
- Vì chỉ có thời gian mới biết hết giá trị và ý nghĩa của Tình yêu mà thôi!
___st___
h2okoty
07-09-2007, 05:03 PM
___sưu tầm nè ___
Theo các nhà tâm lý, hạnh phúc không phải là một điều gì cao siêu, khó với tới như nhiều người vẫn nghĩ. Trái lại, nó là một điều rất bình thường, dễ có được mà không ai ngờ đến. Sau đây là những tổng kết của các chuyên gia người Mỹ về vấn đề này.
Sử dụng tất cả giác quan.
Hãy bỏ chút thời giờ để cảm nhận những điều nhỏ nhoi trong cuộc sống- cảnh một con nhện giăng tơ, tiếng hát nghêu ngao của người thân trong phòng tắm, mùi vị quen thuộc của món ăn xông lên từ nhà bếp... Hãy ghi nhận những giây phút quý giá này và nhớ lại chúng trong khi bạn chán nản.
Lắng nghe? một bài nhạc yêu thích
Âm nhạc có thể đưa bạn lên? chín tầng mây. Bạn không tin? Hãy ngồi xuống, bật một bản nhạc mà bạn thích nhất và thực sự lắng nghe mà không làm điều gì khác. Bạn sẽ thấy cuộc đời này thật có giá trị biết bao.
Thay đổi khung cảnh
Nếu đang ở thành phố, bạn hãy dành ngày cuối tuần để đi biển. Nếu bạn đang ở thôn quê, bạn hãy thử một lần lên thành phố thăm quan. Sau một chuyến đi như vậy, bạn sẽ cảm nhận được bao điều mới mẻ và trở về với sức sống tràn đầy.
Lập một vài kế hoạch lớn
Chắc hẳn bạn từng chộn rộn, hạnh phúc như một đứa trẻ khi chuẩn bị ngày đầu năm hay sinh nhật. Tại sao bạn không nghĩ ra một ngày đặt biệt như vậy? cho bạn hay cho gia đình bạn để cảm nhận những cảm giác tương tự? chuẩn bị dọn dẹp nhà cửa, mua sắm..., những điều này sẽ có một giá trị đặc biệt cho bạn.
Mang lại hạnh phúc cho ai đó
Một cuộc nghiên cứu cho thấy rằng những người hạnh phúc luôn có một điều giống nhau - đó là mang lại hạnh phúc cho người khác. Điều ngày không có nghĩa là bạn phải cho tiền một ai đó hoặc bỏ ra vài giờ làm việc giúp họ (dĩ nhiên, nếu thực sự có nhu cầu và bạn giúp được thì quá tốt). Hãy nghĩ đến những diều nho nhỏ mà không ai ngờ tới: trò chuyện với người hàng xóm sống một mình, khen tặng cố gắng trong học tập của một đứa trẻ...
Gắn bó với bạn bè
Chìa khoá cơ bản để tìm đến hạnh phúc là có một ai đó để chia sẻ suy nghĩ và ước mơ của mình. Trong trường hợp này, một người bạn thân có giá trị như người bạn đời của bạn. Nếu thấy mình không có dịp gặp gỡ bạn bè thường xuyên, hãy thử lập kế hoạch mỗi tuần một lần, hay ít ra cũng nói chuyện với họ qua điện thoại.
Tự tìm kiếm hạnh phúc
Có những lúc, bạn thấy hạnh phúc tràn đầy. Thông thường, đó là các hạnh phúc tự phát, tuy nhiên đôi lúc bạn cũng có thể tìm kiếm và xây dựng hạnh phúc cho chính mình, như ngắm cảnh Mặt trời mọc, cảm hứng bởi nghệ thuật, âm nhạc hay văn chương. Những điều này có thể ảnh hưởng sâu sắc lên cuộc sống và khiến bạn nhớ mãi.
Thay đổi thái độ
Các nhà tâm lý cho rằng nếu bạn nghĩ mình hạnh phúc thì bạn cũng sẽ hạnh phúc thực sự. Hãy diễn đat điều này qua thái độ bên goài: khuôn mặt tươi tỉnh lên, thẳng lưng, ưỡn ngực ra, mỉm cười. Bạn sẽ thấy cuộc đời đổi khác ngay!
Dành thời gian để học hỏi
Theo một nghiên cứu mới đây của viên Gallup, người ta sẽ cảm nhận được hạnh phúc từ việc học hỏi hơn là bất kỳ một thú vui trần tục nào! Deborah Elliott - một giáo sư đại học - đã quan sát được điều này ở các học trò lớn tuổi của mình. Bà nói:"Ngày đầu tiên đi học, họ rất lo lắng vì từ lâu, họ đã không đến trường. Nhưng sau một thời gian, bạn sẽ thấy sự khác biệt ngay - họ thật sự say mê? kiến thức và những môn học. Và khi đạt được kết quả tốt, họ vui mừng khôn tả".
Chơi đùa với thú vật
Người ta thấy rằng những ai chơi đùa với thú vật thường xuyên sẽ sống lâu hơn và hạnh phúc hơn những người khác. Chơi đùa ở đây còn có một ý nghĩa khác: săn sóc thú vật, cho chúng ăn, dắt chúng đi dạo. Hãy bỏ chút thời gian để làm điều này và bạn sẽ biết được hạnh phúc là gì.
Nuông chiều bản thân một chút
Dù cho ý thích của bạn không tốt, bạn vẫn có thể thoả mãn một chút mà không lấy gì làm xấu hổ.? Hãy tự cho phép mình ngủ thêm một chút, nhấm nháp một ít chocolat - dù bạn đang ăn kiêng, hoặc đọc thêm một chương sách hấp dẫn? trên giường... Bạn cũng cần một chút nuông chiều vì dù sao bạn cũng là. .. một con người.
Lưu giữ những kỷ vật
Đó là những kỷ vật cũng như nữ trang được lưu giữ cẩn thận và mang ra nhìn ngắm bất kỳ lúc nào mình muốn. Hãy có một chiếc hộp và đặt vào đó những gì gợi nhớ giây phút hạnh phúc nhất - bức thư tình đầu tiên, hoa ép từ một chuyến đi xa, chiếc vỏ sò ngoài biển... Khi cảm thấy chản nản, hãy mở hộp và gợi nhớ lại hạnh phúc từ những kỷ vật.
Hãy cười vui
Từ lâu, y học? cho rằng cười là một liều thuốc tốt nhất, Norman Cousins, giáo sư y khoa và cũng là bệnh nhân của chứng viêm khớp sống, đã cảm nhận được điều này. Ông thấy rằng chỉ cần 10 phút cười vui thật sự bằng cách xem phim hài là cơn đau của ông giảm xuống và ông sẽ dễ ngủ hơn. Một vài nhà tâm lý cũng áp dụng biện? pháp cười cho các bệnh nhân của mình. Hãy để dành vài cuộn phim video hay sách hài và sử dụng đến chúng khi có chuyện không vui.
Tập thể thao
Tập luyên thể thao nghiêm túc không chỉ tốt cho sức khoẻ mà còn làm tiết ra những endoryphin - chất gây cảm giác sảng khoái, hân hoan. Bạn chẳng cần phải chạy hàng dặm đường. Nửa giờ đi bộ hoặc? tập luyện dưỡng sinh cũng đủ mang lại hiệu quả này.
h2okoty
07-09-2007, 05:07 PM
Bùn thật đấy ! cái mục này của mình bị lãng quên ruj` chẳng có ai vào tham khảo & góp ý kiến gì cả ...hix ...có lẽ giờ nó là mục riêng tư của mình roaj` ....từ nay thấy cái gì hay hay post vào đây để tự rút kinh nghiệm vậy :( thực ra mấy bài mình post cũng có nhiều cái hay lắm chứ bộ
ke_an_may_so1
07-09-2007, 05:51 PM
cho dù thỏ đứng trươc hổ , hay đứng trước ai đi chăng nữa , cho dù thỏ có thay đổi bản chất đi chăng nữa thì các bạn hãy thông cảm cho thỏ vì ''thỏ muôn đời vẫn chỉ là thỏ mà thôi'' thỏ ko chạy trước cáo, chẳng lẽ cáo lại chạy khi nhìn thấy thỏ.......?:haha:
h2okoty
07-10-2007, 12:28 PM
Bạn thân và người quen
TTO - Có sự khác nhau giữa việc là người quen và bạn thân. Người quen là người mà bạn biết tên, người mà bạn gặp mỗi lần bây giờ và về sau, người mà bạn hầu như cư xử bình thường và là người mà bạn cảm thấy dễ chịu.
Đó là người mà bạn có thể mời đến nhà và nói về điều gì đó. Nhưng họ không phải là người để bạn chia sẻ cuộc sống của bạn, những hành động của họ thỉnh thoảng bạn không hiểu nổi bởi vì bạn không biết đủ về họ.
Trái lại, bạn thân là người mà bạn yêu mến. Không phải là bạn “đang yêu” họ nhưng bạn quan tâm đến họ và bạn nghĩ về họ khi họ không còn ở đó. Đó là người làm cho bạn nhớ lại khi bạn thấy một cái gì đó mà họ thích và bạn biết điều đó vì bạn rất hiểu họ. Họ là người mà bạn có ảnh và khuông mặt của họ nằm trong trí óc của bạn.
Bạn thân là người mà bạn cảm thấy an toàn khi ở bên cạnh vì bạn biết họ luôn quan tâm đến bạn. Họ gọi đến chỉ để biết bạn có khỏe không mà không cần giải thích vì sao. Họ tâm sự với bạn thật lòng trong lần đầu tiên và bạn cũng thế. Bạn biết khi bạn gặp rắc rối, họ sẽ có mặt để lắng nghe bạn.
Bạn thân là người sẽ không cười nhạo hay làm tổn thương bạn và nếu họ có làm tổn thương bạn thì họ sẽ cố gắng hết sức để an ủi bạn. Họ là người bạn yêu mến.
Bạn thân là người mà bạn đã khóc khi họ bị rớt trong kì thi và trong những bài ca chia tay ở một cuộc đi chơi hay một buổi lễ tốt nghiệp. Họ là người khi bạn ôm chặt, bạn không nghĩ sẽ ôm trong bao lâu và ai sẽ là người đầu tiên buông ra.
Có thể họ sẽ là người giữ nhẫn cho bạn trong ngày cưới hay có thể họ là người chia tay với bạn trong ngày cưới cũng có thể đó là người mà bạn kết hôn. Có thể họ sẽ là người sẽ khóc với bạn trong ngày cưới bởi vì họ hạnh phúc và họ tự hào.
Họ là chỗ dựa cho bạn. Họ dắt bạn đi. Họ theo dõi cuộc sống của bạn và bạn theo dõi cuộc sống của họ và bạn học tập từ họ. Cuộc sống của bạn sẽ không như thế nếu vắng họ.[/I]
_____Designed by CHM Master____
h2okoty
07-10-2007, 12:34 PM
DỄ VÀ KHÓ
Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó.
Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình.
Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình.
Dễ là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó.
Dễ là khi tha thứ cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình.
Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, nhưng khó là khi làm theo chúng.
Dễ là khi nằm mơ hàng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ.
Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhưng khó là khi nhìn nhận một thất bại.
Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp.
Dễ là khi hứa một điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó.
Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày.
Dễ là khi phê bình người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình.
Dễ là khi để xảy ra sai lầm, nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó.
Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất.
Dễ là khi nghĩ về một việc, nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động.
Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin.
Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho.
Dễ là khi đọc những điều này, nhưng khó là khi bạn thực hiện nó.
Nếu cơ hội mãi không gõ cửa, bạn phải xem mình đã xây một cánh cửa chưa đã. ....
____Designed by CHM Master_____
Loving-You
13-10-2007, 09:48 PM
Thanks cái hay quá post típ đi ạ http://i188.photobucket.com/albums/z284/lovekhi/yoyo.gif
h2okoty
22-10-2007, 05:49 PM
Thanks cái hay quá post típ đi ạ http://i188.photobucket.com/albums/z284/lovekhi/yoyo.gif
Hix cảm ơn nha :p .....lâu quá rồi ko vào mục này ....ko ngờ cũng có người quan tâm đến .....thực ra những câu chuyện này cũng có ý nghĩa lắm chứ .....cứ đọc kĩ là bit' ngay mờ :D
h2okoty
24-10-2007, 12:36 PM
TẤT CẢ LÀ CUỘC SỐNG
Có những ước mơ sẽ vẫn chỉ là ước mơ dù cho ta có nỗ lực đến đâu nhưng nhờ có nó ta mạnh mẽ hơn, yêu cuộc sống hơn và biết cố gắng từng ngày
Có những lời hứa cũng vẫn chỉ là lời hứa dù ta có mãi chờ đợi bởi nguời hứa đã không còn nhớ, nhưng nhờ có nó ta biết hi vọng và mong chờ.
Có những ước hẹn cũng sẽ chỉ là ước hẹn nếu một mai một người đã bỏ đi, nhưng nhờ có nó đã có những giây phút thật sự tuyệt vời.
Có những nỗi đau vẫn mãi là nỗi đau một khi ta không thể thoát khỏi chúng, nhưng nhờ có nó ta đã trưởng thành hơn
Có những sai lầm sẽ mãi là sai lầm và ta đau khổ khi nhận ra mình sai lầm nhưng nhờ có nó bỗng giật mình: điều sai lầm duy nhất của ta là phủ nhận những gì trái tim ta thật sự cảm nhận.
Có những lần tình cờ gặp nhau đơn giản chỉ biết mặt nhau hay thậm chí chẳng để ý tới, nhưng nhờ có nó ta chợt nhận ra : vô tình gặp nhau ba lần đó là nhân duyên.
Có những người bạn đơn giản chỉ là người quen, nhưng nhờ có họ ta nhận rằng tên bạn thân của ta tuyệt vời lắm.
Có một nguời sẽ luôn chỉ là một của thế giới nhưng mãi mãi là cả thế giới của một người và nhờ có người ấy ta đã có một tình yêu.
Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm nhưng nhờ có nó ta hiểu rằng tình yêu là giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau.
Và sẽ có những người làm nên tất cả vì họ có ước mơ; họ tin vào lời hứa; họ có những lời ước hẹn; họ đã trưởng thành từ nỗi đau; họ nhận ra sai lầm; họ có một người bạn thật sự và vì bên họ còn có một tình yêu.
Tất cả là cuộc sống!
____ Desinged by CHM Master ______
h2okoty
24-10-2007, 12:41 PM
SỐNG TRỌN VẸN TỪNG NGÀY
Trong một buổi diễn thuyết vào đầu năm học, Brian Dison-tổng giám đốc của tập đoàn CocaCola- đã nói chuyện với sinh viên về mối tương quan giữa nghề nghiệp với những trách nhiệm khác của con người.
“ Bạn hãy tưởng tượng cuộc đời như một trò chơi tung hứng. Trong tay bạn có năm quả bóng mang tên là: công việc, gia đình, sức khoẻ, bạn bè và tinh thần. Bạn đang tung chúng lên không trung. Bạn sẽ hiểu ngay rằng công việc là quả bóng cao su. Vì khi bạn làm rơi nó xuống đất, nó sẽ nảy lên lại. Nhưng bốn quả còn lại- gia đình, sức khoẻ, bạn bè và tinh thần- đều là những quả bóng bằng thủy tinh. Nếu bạn lỡ tay đánh rơi một quả, nó sẽ bị trầy xước, có tì vết, bị nứt, bị hư hỏng hoặc thậm chí bị vỡ nát mà không thể sửa chữa được. Chúng không bao giờ trở lại như cũ. Bạn phải hiểu điều đó và cố gắng giữ cho được sự quân bình trong cuộc sống của bạn.
Bạn làm thế nào đây?
Bạn đừng hạ thấp giá trị của mình bằng cách so sánh mình với những người khác. Đó là vì mỗi chúng ta là những con người hoàn toàn khác nhau, chúng ta là những cá nhân đặc biệt. Bạn chớ đạt mục tiêu của bạn vào những gì mà người khác cho là quan trọng. Chỉ có bạn mới biết rõ điều gì là tồt nhất cho chính mình.
Bạn chớ nên thờ ơ với những gì gần gũi với trái tim của bạn. Bạn hãy nắm chắc lấy như thể chúng là những phần trong cuộc sống của bạn. Bởi vì nếu không có chúng, cuộc sống của bạn sẽ mất đi ý nghĩa.
Bạn chớ để cuộc sống trôi qua kẽ tay vì bạn cứ đắm mình trong quá khứ hoặc ảo tưởng về tương lai. Chỉ bằng cách sông cuộc đời mình trong từng khoảnh khắc của nó, bạn sẽ sống trọn vẹn từng ngày của đời mình.
Bạn chớ bỏ cuộc khi bạn vẫn còn điều gì đó cho đi. Không có gì là hoàn toàn bế tắc mà nó chỉ thật sự trở nên bế tắc khi bạn thôi không cố gắng nữa. Bạn chớ ngại nhận rằng mình vẫn chưa hoàn thiện. Đó chính là sợi chỉ mỏng manh ràng buộc mỗi người chúng ta lại với nhau. Bạn chớ ngại mạo hiểm. Nhờ mạo hiểm với những vận hội của đời mình mà bạn biết cách sống dũng cảm. Bạn chớ khóa kín lòng mình với tình yêu bằng cách nói bạn không có thời gian yêu ai. Cách nhanh nhất để nhận được tình yêu là hãy cho đi. Cách chóng nhất để đánh mất tình yêu là niú giữ thật chặt, còn cách tốt nhất để giữ tình yêu là bạn hãy chắp cho nó đôi cánh. Bạn chớ băng qua cuộc đời nhanh cho đến nỗi không những bạn quên mất nơi mình sống mà còn có khi quên cả bạn định đi về đâu.
Bạn chớ quên nhu cầu tình cảm lớn nhất của con người là cảm thấy mình được đánh giá đúng.
Bạn chớ ngại học. Kiến thức không có trọng lượng. Nó là kho báu mà bạn có thể luôn mang theo bên mình một cách dễ dàng. Bạn chớ phí phạm thời gian hoặc lời nói một cách vô trách nhiệm. Cả hai điều đó một khi mất đi sẽ không khi nào bắt lại được. Cuộc đời không phài là một đường chạy mà nó là một lộ trình mà hãy thưởng thức từng chặng đường mình đi qua.
Quá khứ đã là lịch sử. Tương lai là một màu nhiệm. Còn hiện tại là một món quà của cuộc sống, chính vì thế chúng ta gọi đó là tặng phẩm (*).
* Chú thích: Present -cách chơi chữ trong tiếng Anh- có nghĩa là hiện tại, đồng âm với tặng phẩm.
___Desinged by CHM Master____
Hà Ngọc Thùy
24-10-2007, 05:13 PM
Chị Thủy ơi em đã khám phá "Nghệ thuật sống"mà chị viết nhưng mãi mà chưa khám khá hết chị ạ :D
h2okoty
26-10-2007, 05:43 PM
Chị Thủy ơi em đã khám phá "Nghệ thuật sống"mà chị viết nhưng mãi mà chưa khám khá hết chị ạ :D
Hi hi hi.... cảm ơn đã động viên chị nha :D nhưng ko phải chị viết đâu .....chị chỉ sưu tầm thuj
gamotmitq
12-11-2007, 10:11 PM
DỄ VÀ KHÓ
Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó.
Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình.
Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình.
Dễ là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó.
Dễ là khi tha thứ cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình.
Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, nhưng khó là khi làm theo chúng.
Dễ là khi nằm mơ hàng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ.
Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhưng khó là khi nhìn nhận một thất bại.
Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp.
Dễ là khi hứa một điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó.
Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày.
Dễ là khi phê bình người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình.
Dễ là khi để xảy ra sai lầm, nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó.
Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất.
Dễ là khi nghĩ về một việc, nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động.
Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin.
Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho.
Dễ là khi đọc những điều này, nhưng khó là khi bạn thực hiện nó.
Nếu cơ hội mãi không gõ cửa, bạn phải xem mình đã xây một cánh cửa chưa đã. ....
____Designed by CHM Master_____
có lẽ mình chưa phải là một người hoàn hảo ! cho lên mình chưa xây được một cánh cửa đẹp đẽ như thế ! mình sẽ tân trang và sửa chữa lại cánh cửa trong lòng mình ! tuy nhiên lúc nào cũng mở rộng đón chào mọi người !..............buzz..cảm ơn bạn về nhưng bài học thiết thực trong cuộc sống !
Thanh Sơn
13-11-2007, 06:20 PM
hay thật em rất thích đọc thể loại chuyện ngắn ý nghĩa như thế này, nhất là hạt giống tâm hồn , quà tặng từ trái tim.....post nhiều bài hay như này nữa chị nhé
Thanh Thủy
18-02-2008, 11:04 PM
Ba chữ O dẫn đến thành công
Thành công là điều hầu hết ai cũng muốn, nhưng để đạt được nó thì không phải đơn giản. Bạn hãy thử khám phá ba chữ "O" sau đây xem có gợi ý gì cho bạn không nhé!
Obsession (Ám ảnh) : Hãy suy nghĩ kỹ chữ O đầu tiên này. Thử hỏi chính bản thân bạn xem, nếu bạn luôn ám ảnh, luôn băn khoăn, tiềm thức của bạn luôn hướng về sự thành công, khi đó bạn có chịu ngồi yên một chỗ không? Chắc chắn bạn sẽ xoay xở, phấn đấu, tìm mọi cách để đạt được mục tiêu mong muốn
Điều này cũng có nghĩa là bạn sẽ không “dung thứ” cho bất cứ sự lười biếng hay buông xuôi nào. Bạn sẽ luôn tự nhủ: “Tôi sẽ thành công”.
Optimism (Lạc quan) : Người lạc quan là người luôn suy nghĩ tích cực, luôn phấn khích, nhiệt huyết với cuộc sống, luôn biết ơn và không hay phàn nàn, than vãn. Lạc quan để đam mê và phấn đấu trong công việc, lạc quan để vượt qua những áp lực, lạc quan để đứng dậy sau thất bại, lạc quan để sáng tạo và mạnh dạn hơn trong công việc.
Obligation (Nghĩa vụ) : Người chiến thắng là người luôn xác định nghĩa vụ của bản thân. Nếu bạn chỉ chăm chăm nghĩ xem mình sẽ được lợi gì trong công việc này, bạn không thể hoàn thành công việc một cách xuất sắc. Ngược lại, khi đã xác định: Mình có nghĩa vụ phải hoàn thành công việc này, bạn sẽ làm việc có trách nhiệm và nguyên tắc hơn.
Thanh Thủy
18-02-2008, 11:59 PM
Những điều cần biết khi giao tiếp với người khuyết tật
TTO - Người khuyết tật (NKT) thật ra không có yêu cầu gì đặc biệt trong giao tiếp. Nhưng có những "biến tấu" của không ít người trong lúc giao tiếp với NKT có thể vô tình gây phản tác dụng.
Những chia sẻ sau đây sẽ giúp bạn biết tại sao và chọn cách xử sự đúng mực hơn.
1. Tập nói: Cho phép tôi giúp bạn nhé!
Nếu muốn giúp một NKT dù quen hay lạ, bạn nên bắt đầu bằng câu nói ấy. Có thể họ nói không vì khách sáo, nhưng bạn vẫn phải tôn trọng ý kiến. Bởi nếu bạn đường đột giúp họ, xin tự hỏi chính mình rằng họ có vui lòng không? Nếu họ thích tự làm thì việc bạn cố giúp cũng có nghĩa là cố làm nghịch ý của họ. Thế thì mong muốn giúp đỡ của bạn không phải để làm NKT này vui nhưng để làm thỏa mãn sở thích của bạn.
2. Đặt câu hỏi: Tôi phải làm gì đây/làm thế nào đây?
Bạn nên nghe NKT giới thiệu cách hỗ trợ, xin đừng tự ý làm theo cách bạn nghĩ. Muốn đưa một người hỏng mắt băng qua đường, hãy để họ nắm tay bạn thay vì bạn nắm gậy của họ hoặc kéo tay họ đi. Nếu muốn nâng một người đi nạn bước lên xe buýt cũng phải theo sự hướng dẫn của họ. Nếu không bạn có thể gây ra một tai nạn nhỏ đấy. Có nhiều trường hợp người hỗ trợ đường đột kia vì không hiểu các nguyên tắc sử dụng nạn, xe lăn, gậy dò đường đã vô tình làm NKT bị ngã, bị va đầu vào thành xe…
3. Gọi tên hoặc chạm nhẹ vào người hỏng mắt khi cần nói điều gì?
Bạn nên gọi tên người hỏng mắt hoặc nắm nhẹ tay, vỗ vai thân ái... khi cần nói với họ. Vì nếu không có động tác này có thể họ sẽ không hiểu bạn đang nói với ai. Nếu tiếp xúc với người khiếm thính cần tránh việc vỗ vai họ từ phía sau. Bạn cần tiến đến trước mặt họ rồi mới chào.
4. Tự giới thiệu chính mình khi giao tiếp với người hỏng mắt
Khi gặp một người quen hỏng mắt, nhiều người thích chào người quen này bằng câu đùa: “Anh có nhớ ai không?”. Một số người hỏng mắt than phiền rằng bạn bè thân thích đôi khi lại không chào mà chỉ vỗ vai rồi bỏ đi mặc cho họ muốn đoán ai thì đoán! Điều ấy có khi làm người hỏng mắt có cảm giác đang bị trêu chọc bị xem là trò đùa cho mọi người.
Nếu trò đùa không đem lại tiếng cười cho cả hai phía thì chính nó trở thành một kiểu xúc phạm.Tốt nhất bạn nên chào hỏi người quen hỏng mắt của mình bằng lời chào trân trọng, thân mật và tự giới thiệu chính mình. Đừng buộc họ tham gia trò chơi đố vui không thưởng của bạn.
5. Thong thả bước đi bên người bị tật chân
Một số người đi nạn, đi xe lăn rất ngại đi chung với bạn bè chân khỏe vì họ thường bị thúc hối: đi nhanh lên kẻo trễ giờ. Người tật chân rất muốn có những bước chân vững chắc như mọi người nhưng họ không thể làm được. Một số chàng trai tật chân còn bị bạn bè nghịch bằng cách đánh phá rồi chạy ra xa để các anh này đuổi theo. Dường như trò đùa tàn nhẫn này chỉ kết thúc khi kẻ bị trêu chọc phát khóc.
6. Giới thiệu các món ăn trên bàn
Khi ngồi chung bàn với người hỏng mắt, bạn cần giới thiệu tên từng món và lần lượt gắp các món ấy cho vào chén người hỏng mắt. Biết đâu trong số ấy có những món mà họ chỉ nghe tên mà chưa từng nếm. Sau khi nếm qua các món hiện có, bạn hãy hỏi xem người ấy thích món nào và gắp giúp người ấy.
7. Lịch thiệp với người tật trí não
Nhiều người tật chậm phát triển trí não đã lớn tuổi nhưng khả năng tư duy của họ chỉ như một em bé lên 5, lên 6. Tuy vậy nếu bạn tôn trọng nhân cách của họ, ứng xử với họ đúng với các qui tắc xã hội, bạn sẽ giúp họ ổn định tâm lý nhiều hơn.
Họ vẫn có tự ái và cảm thấy đau khổ nếu bị xúc phạm, bị coi khinh. Đáng tiếc rằng họ không biết cách diễn đạt nỗi khổ tâm này. Thần kinh của họ rất nhạy cảm. Sự tôn trọng nhân cách của bạn sẽ giúp ổn định tinh thần và tạo thuận lợi cho họ phát triển tư duy.
TRẦN BÁ THIỆN
ttuylipden85
26-02-2008, 10:53 PM
Sống Cũng Cần Phải Có Nghệ Thuật đó Là ý Nghĩa Của Cuộc Sống
đôi Lúc Mình Cảm Thấy Phúc Tạp Khó Chịu Khi Cứ Phải Sống Phải Có Nghệ Thuật Nhưng đó Chính Là Nguyên Tắc Sống Của Mỗi Chúng Ta
Mai Loan
26-02-2008, 10:58 PM
Thật khó chịu làm sao nhìn người bạn thích rơi vào tay người khác. Nhưng đừng bỏ cuộc vì bạn còn có một tia hy vọng.
Đó chính là bí kíp này nè!
1. Cười cái nè!
Một điều làm các chàng dễ xiêu lòng nhất chính là nhân cách và sự thân thiện ở một cô gái. Vì thế, đừng bao giờ ngần ngại thể hiện điều này với chàng - nó sẽ khiến chàng dễ chú ý tới bạn hơn, và chàng cũng thích khi bạn “tán tỉnh” chàng một chút. Đơn giản là bạn chỉ cần mỉm cười và nói “hi” với chàng bất kể nơi nào giáp mặt. Bạn cũng nên dùng chiêu bài này với mọi người để tạo ấn tượng tốt trong lòng họ. Biết đâu trong đó có một vài chiến hữu của chàng thì sao. Họ là sẽ những người mai mối tuyệt vời đó nha!
2. Khoác áo tự tin
Tớ sẽ không nói dối với bạn rằng là con trai chẳng quan tâm tới vẻ bên ngoài của bạn đâu (nhưng thực ra là có đấy)! Hầu hết các chàng đều ngán ngẩm khi phải hẹn hò với một cô nàng xinh đẹp nhưng lại thiếu “vốn đầu tư” cho tâm hồn. Cách ăn mặc của bạn cũng “nói” về bạn rất nhiều đấy. Ăn mặc quá nhạy cảm hay mặc quá tuổi đều bị điểm trừ. Nên đầu tư về trang phục và đối phương sẽ có thiện cảm với bạn hơn. Một người luôn quan tâm tới vẻ ngoài gọn gàng và trang nhã chắc chắn là một người mạnh mẽ và đầy tự tin. Những chàng trai lịch thiệp thích những nàng cổ điển hơn là những cô nàng “có vỏ mà rỗng ruột”, và họ cũng phớt ăng-lê các nàng thích mặc đồ như con trai luôn (đơn giản là họ nghĩ bạn là con trai mà)!
Điều chế chất “yêu”
Cần phải thật tinh tế mới thành công. Đừng bao giờ nghĩ chỉ có bạn là không thể có "ấy ơi". Sự cuốn hút hai chiều giữa XY và XX là một điều ngẫu nhiên trùng hợp mà hiếm khi xảy ra. Bạn thử nghĩ xem, nếu chúng ta lúc nào cũng xiêu lòng trước bất kỳ chàng trai nào mới quen như mỗi lần chúng ta gặp một người mới thì tình yêu có thể tồn tại trong thế giời này không? Đó là lý do tại sao cần một điểm chung, một sự nối kết, giữa con trai-con gái- mà chúng phải thật “ăn rơ” với nhau cơ. Đáng tiếc là việc điều chế chất yêu chỉ có khả năng thành công 10% mà thôi. Bây giờ chắc bạn đã hiểu tại sao chàng trai bạn thích lại không thích bạn rồi chứ! Bạn chỉ cần không ngừng chờ đợi Mr. Right của bạn vào một ngày nào đó.
Tận dụng thời gian
Hãy tin tưởng vào điều kì diệu của cuộc sống. Bằng một cách nào đó, bạn và người ấy sẽ gặp nhau thôi mà. Nó có thể xảy ra lúc bạn ít mong chờ nhất, nhưng đừng lo lắng. Hãy xem đây là thời gian để bạn tận hưởng sự tự do mà bạn không thể có khi yêu. Khi có chàng, mọi thứ sẽ phải thay đổi rất nhiều. Bạn sẽ phải học cách nhượng bộ và lúc nào cũng phải nghĩ cho cả hai. Tình yêu đích thực thật tuyệt vời rùi nhưng không thể muốn là có được đâu bạn ạ!
Hoạt động ngoại khoá
Nơi tốt nhất để gặp gỡ các chàng trai để chia sẻ quan điểm và và sở thích là các câu lạc bộ hay sinh hoạt nhóm. Bạn nên tham gia thể thao, kịch nghệ hay bất kì hoạt động ngoại khóa nào để thể hiện tài năng của mình. Biết đâu chính tại những nơi này bạn sẽ gặp chàng trai trong mơ của bạn thì sao...
Thanh Thủy
24-11-2008, 05:35 PM
Một Câu Chuyện Về Lòng Kiên Trì
Tôi là cựu giáo viên dạy nhạc tại một trường tiểu học ở DeMoines. Tôi luôn kiếm được lợi tức từ công việc dạy đàn dương cầm _ đó là một công việc mà tôi đã làm suốt 30 năm qua. Trong thời gian đó, tôi đã gặp nhiều trẻ em có những khả năng về âm nhạc ở nhiều cấp độ khác nhau. Tôi chưa bao giờ có hứng thú trong việc có học sinh thuộc dạng "cần nâng đỡ" mặc dù tôi đã từng dạy một vài học sinh tài năng. Tuy nhiên tôi cũng dành thì giờ vào những học sinh mà tôi gọi là "trơ nhạc". Một trong những học sinh đó là Robby.
Robby đã 11 tuổi khi mẹ cậu thả vào lớp trong bài học dương cầm đầu tiên. Tôi thích những học sinh (đặc biệt là những cậu bé) bắt đầu ở lứa tuổi nhỏ hơn, và nói điều đó với Robby. Nhưng Robby nói rằng mẹ cậu luôn luôn mơ ước được nghe cậu chơi dương cầm. Vì vậy tôi đã nhận cậu vào học. Thế là Robby bắt đầu những bài học dương cầm đầu tiên và tôi nghĩ rằng đó là sự cố gắng vô vọng. Robby càng cố gắng, cậu càng thiếu khả năng cảm thụ âm nhạc cần thiết để tiến bộ. Nhưng cậu rất nghiêm túc trong việc ôn lại những bài học và những bản nhạc sơ đẳng mà tôi yêu cầu cất cả các học sinh của mình đều phải học. Sau nhiều tháng ròng rã, cậu miệt mài cố gắng và tôi vẫn cứ lắng nghe và cố động viên cậu. Cứ hết mỗi bài học hàng tuần, cậu luôn nói: "Một ngày nào đó mẹ em sẽ đến đây để nghe em chơi đàn". Nhưng điều đó dường như vô vọng. Cậu không hề có một năng khiếu bẩm sinh nào. Tôi chỉ thấy mẹ cậu (một phụ nữ không chồng) ở một khoảng cách khá xa khi thả cậu xuống xe và chờ cậu trong một chiếc xe hơi cũ mèm khi đến đón cậu. Bà luôn vẫy tay và mỉm cười nhưng không bao giờ ở lại lâu.
Thế rồi một ngày nọ Robby không đến học nữa, tôi định gọi điện cho cậu nhưng thôi, bởi vì cậu không hề có chút năng khiếu nào, có lẽ cậu đã quyết định theo đuổi một con đường khác. Tôi cũng vui khi cậu không đến nữa. Cậu làm cho sự quảng bá trong việc dạy dỗ của tôi mất ưu thế! Vài tuần sau đó, tôi gởi đến nhà những học sinh của mình các tờ bướm thông báo cho buổi diễn tấu sắp tới. Trước sự ngạc nhiên của tôi, Robby (cũng đã nhận một tờ bướm) hỏi xem cậu có được tham dự biểu diễn hay không. Tôi bảo với cậu, buổi diễn chỉ dành cho học sinh đang học, vì cậu đã thôi học nên cậu sẽ không đủ khả năng thực hiện. Cậu nói rằng mẹ cậu đang ốm và không thể chở cậu đi học nữa, nhưng cậu vẫn luôn luyện tập. "Cô Hondorf… cô cho em diễn một lần thôi…", cậu nài nỉ. Tôi không hiểu điều gì đã xui khiến tôi cho phép cậu chơi trong buổi trình tấu đó. Có thể là cậu đã tha thiết quá, hoặc là một điều gì đó trong tôi đã bảo mách tôi rằng điều đó là đúng.
Đêm biểu diễn đã đến. Trong hội trường đông nghịt những phụ huynh, bạn bè và họ hàng. Tôi bố trí cho Robby ở cuối chương trình trước khi tôi xuất hiện để kết thúc và cảm ơn những học sinh đã trình diễn. Tôi nghĩ rằng tất cả những rủi ro mà cậu có thể gây ra cũng là lúc kết thúc và nếu có bề gì thì tôi cũng có thể "chữa cháy" cho sự biểu diễn yếu kém của cậu bằng tiết mục "hạ màn" của tôi. Và buổi biểu diễn trôi qua không một trở ngại nào. Những học sinh đã luyện tập nhuần nhuyễn và trình bày rất tốt. Thế rồi Robby bước ra sân khấu. A? quần cậu nhàu nát và mái tóc như tổ quạ.
"Tại sao cậu lại không ăn vận như những học sinh khác nhỉ? Tôi nghĩ "Tại sao ít ra mẹ cậu lại không chải tóc cho cậu vào cái đêm đặc biệt như thế này chứ? "
Robby mở nắp đàn lên và bắt đầu. Tôi ngạc nhiên khi thấy cậu tuyên bố rằng cậu chọn bản Concerto số 21 cung Đô trưởng của Mozart. Tôi hoàn toàn bất ngờ khi nghe những gì tiếp theo đó. Những ngón tay của cậu lấp lánh, nhảy múa trên những phím ngà. Cậu đã chơi những giai điệu từ nhẹ nhàng êm dịu đến hùng tráng… thật có hồn và đầy điêu luyện trong sự phối âm tuyệt diệu của nhạc Mozart. Chưa bao giờ tôi nghe một đứa trẻ ở tuổi ấy trình bày nhạc Mozart hay đến thế. Sau 6 phút rưỡi cậu đã kết thúc trong một âm thanh huy hoàng mạnh mẽ và mọi người đều đứng lên vỗ tay. Không nén được lệ tràn trong mắt, tôi chạy lên sân khấu và vòng tay ôm lấy Robby trong hạnh phúc: "Cô chưa bao giờ nghe em chơi hay như thế Robby ạ. Làm sao em có thể làm được điều đó? ". Robby giải thích qua chiếc micro "Thưa cô Hondorf… cô có nhớ là em đã kể rằng mẹ em đang ốm? Thực ra, mẹ em đã bị ung thư và qua đời sáng nay. Mẹ em bị điếc bẩm sinh vì vậy đêm nay là đêm đầu tiên mẹ em nghe thấy em đàn. Em muốn làm điều gì đó thật là đặc biệt".
Tối hôm ấy, trong hội trường không đôi mắt nào không nhỏ lệ. Khi những người ở Trại Xã Hội đưa cậu từ sân khấu trở về trại mồ côi tôi nhận thấy mắt họ đỏ và sưng mọng. Tôi chợt nghĩ, đời tôi nhiều ý nghĩa biết bao khi đã từng nhận một học sinh như Robby. Không, tôi chưa bao giờ nhận một học sinh nào "cần nâng đỡ", nhưng đêm đó tôi trở thành người được nâng đỡ bởi Robby. Cậu là thầy của tôi và tôi chỉ là một học trò. Bởi vì cậu đã dạy cho tôi ý nghĩa của sự kiên trì, của tình yêu và niềm tin trong chính con người của chúng ta và điều đó có thể tạo ra cho người khác một cơ hội mà chúng ta không biết vì sao. Điều này càng đặc biệt ý nghĩa hơn khi sau này tôi biết Robby bị chết trong vụ nổ bom điên rồ tại tòa nhà Alfred P. Murrah Federal ở thành phố Oklahoma vào tháng 4 năm 1995 nơi cậu đang biểu diễn.
Nhị Tường dịch
Nguồn Reader’s Digest
Thanh Thủy
24-11-2008, 05:36 PM
Đừng bao giờ quên
Sự hiện hữu của bạn là món quà cho thế giới này. Bạn là duy nhất và không ai thay thế được bạn. Cuộc đời bạn là tất cả những gì bạn muốn, bạn hãy sống trọn vẹn từng ngày ngay từ bây giờ.
Hãy luôn sống trong những niềm vui, chứ không phải là những phiền toái, và bạn sẵn sàng đương đầu với những gì sẽ đến. Trong bạn hẳn sẽ luôn có quá nhiều câu hỏi, hoài nghi… Nhưng hãy hiểu, hãy dũng cảm… bạn sẽ thành người mạnh mẽ.
Đừng tự giới hạn mình. Những giấc mơ của bạn đang chờ bạn đánh thức và chinh phục. Đừng rời bỏ những quyết định quan trọng để tạo ra cơ hội của ngày mai. Bạn hãy vươn đến đỉnh cao và giá trị của chính mình.
Không có gì lãng phí năng lượng sống cho bằng sự lo lắng. Bạn càng ưu tư bao nhiêu, bạn càng trĩu nặng tâm hồn bấy nhiêu. Đừng cho mọi vấn đề quá nghiêm trọng – hãy sống một cuộc đời “trời quang mây tạnh”, chứ không phải sống trong những âu sầu hối tiếc.
Hãy nhớ rằng một tình yêu nhỏ sẽ không thể tồn tại, hãy nhớ rằng rất nhiều quy luật tuần hoàn là điều không tránh khỏi. Hãy nhớ rằng tình bạn là một sự đầu tư khôn ngoan, và kho báu cuộc đời là chúng ta… được ở bên nhau.
Có sức khỏe và hy vọng và hạnh phúc. Hãy dành thời gian ước nguyện đến một vì sao. Và đừng bao giờ quên… chúng ta đặc biệt đến thế nào!
(Theo Netlaughter)
Thanh Thủy
24-11-2008, 05:52 PM
Không thể nhìn từ một phía
Mặt trăng và Mặt Trời tranh cãi với nhau về Trái Ðất. Mặt Trời nói : "Lá và cây cối, tất cả đều màu xanh". Nhưng Mặt Trăng thì lại cho rằng, tất cả chúng mang một ánh bạc lấp lánh. Mặt Trăng nói rằng, con người trên Trái Ðất thường ngủ. Còn Mặt Trời lại bảo con người luôn hoạt động đấy chứ.
- Con người hoạt động, vậy tại sao trên Trái Ðất lại yên ắng đến vậy ? Mặt Trăng cãi.
- Ai bảo là trên Trái Ðất yên lặng ?- Mặt Trời ngạc nhiên- Trên Trái Ðất mọi thứ đều hoạt động, và còn rất ồn ào, náo nhiệt nữa.
Và họ cãi nhau rất lâu, cho đến khi Gió bay ngang qua.
- Tại sao các bạn lại cãi nhau về chuyện này chứ ? Tôi đã ở bên cạnh Mặt Trời khi Mặt Trời nhìn xuống Trái Ðất, và tôi cũng đi cùng Mặt Trăng khi Mặt Trăng xuất hiện. Khi Mặt Trời xuất hiện, mọi thứ là ban ngày, cây cối màu xanh, con người hoạt đông. Còn khi Trăng lên, đêm về, mọi người chìm vào giấc ngủ.
Nếu chỉ nhìn mọi việc dưới con mắt của mình, thì mọi thứ chẳng có gì là hoàn hảo, trọn vẹn cả. Không thể đánh giá Trái Ðất chỉ bằng con mắt của Mặt Trời hoặc Mặt trăng được.
Cũng vậy khi đánh giá một con người, một sự việc nào đó, không thể nhìn từ một phía được...
___________________________
Bạn đọc bình luận:
Đúng vậy với thế giới bạn chỉ là 1 cá nhân nhỏ bé nhưng với 1 số người bạn sẽ là cả thế giới!!!đến bàn tay còn có mặt trái và phải? hơn nữa ko phải tự nhiên mà con người sinh ra đã có 2 mắt, 2 tai, 2 tay và 1 miệng. Thượng đế giúp chúng ta hiểu ra 1 điều rằng chúng ta cần phải nhìn, nghe và thực hiện nhiều hơn chúng ta nói.
( minhthao )
Mọi việc điều có 2 mặt của nó, cho dù bạn nhìn nó với mặt tích cực nào đi chăng nữa thì nó vẫn tồn tại, làm cho tôi liên tưởng tới câu chuyện thầy bói mù xem voi, đến khi gộp tất cả các lời nói của các thầy bói mù lại thì ta hiểu các thầy đang tả con voi một cách hoàn chỉnh. Khi đánh giá tính cách của một con người cũng vậy, bạn phải nhận xét họ cả những măt tiêu cực và mặt tích cực. Khi nghe một lời đồn thổi hãy lắng nghe bằng hai tai. Lúc đó mọi việc sẽ trở nên tôt hơn.
( nguyễnliên )
Đây là một bài học rất hay và có ý nghĩa. Tôi thấy ở đây giá trị của cuộc sống, khi đoc xong tôi thấy mình phải tự đánh giá lại bản thân xem từ trước đến nay tôi thật sự có đánh giá người khác từ các góc độ khác nhau hay không? Tôi thấy mình luôn nghi ngờ mọi thứ, phải chăng tôi đánh giá người khác một cách phiến diện và chủ quan, chỉ nhìn người khác từ một phía nên không thể nhìn ra những điểm tốt, những gì ẩn sâu trong tâm hồn người khác. Nhưng theo tôi suy nghĩ thì ở đây có một điều tôi thắc mắc nếu không có Gió thì liệu Mặt Trăng và Mặt Trời có nhận ra rằng mình chỉ nhìn Trái Đất từ một phía không? Hay là họ vẫn cho rằng Trái Đất đúng như những gì họ nghĩ, vì ở vị trí như họ liệu có nhìn được Trái Đất một cách tổng thể không? Không biết tôi nghĩ thế liệu có quá phiến diện và chủ quan hay không nữa?
( nguyenthuy )
Đối với tình yêu thì sao? khi biết được người ta lừa dối mình thì có cần tìm hiểu thêm khía cạnh nào nữa không? Khi con tim tôi vẫn muốn co thêm một cơ hội thì điều này có quá khờ dại lắm không?!
Có ngọn gió nào trả lời giúp tôi không?
( KELLY )
_nguồn xitrum.net_
Thanh Thủy
24-11-2008, 05:58 PM
Hãy ngẩng đầu lên
Đôi khi có một số người lướt qua cuộc đời bạn và ngay tức khắc bạn nhận ra rằng sự có mặt của họ ý nghĩa như thế nào.
Họ đã dạy bạn những bài học, đã giúp bạn nhận ra giá trị của chính mình hoặc trở thành con người mà bạn từng mơ ước. Có lẽ bạn sẽ không biết được những con người này từ đâu đến (bạn cùng phòng, người hàng xóm, vị giáo sư, người bạn mất liên lạc từ lâu hay thậm chí là một người hoàn toàn xa lạ). Nhưng khi bạn thờ ơ với họ, hãy nhớ rằng trong từng khoảnh khắc họ sẽ ảnh hưởng rất sâu sắc đến cuộc đời bạn.
Ban đầu sự việc xảy ra trông có vẻ kinh khủng, đau khổ và bất công, nhưng khi lấy tấm gương của cuộc đời ra để đối chiếu, bạn sẽ hiểu được là nếu không có những giây phút ấy để bạn vượt qua mọi khó khăn thì bạn khó có thể thấy được tài năng, sức mạnh, ý chí và tấm lòng của bạn. Mọi việc đều diễn ra có chủ đích mà không có gì gọi là tình cờ hay may rủi cả. Bệnh tật, tổn thương trong tình yêu, giây phút tuyệt vời nhất của cuộc sống bị đánh cắp hoặc mọi thứ ngu ngốc khác đã xảy đến với bạn, hãy nhớ rằng đó là bài học quý giá. Nếu không có nó cuộc đời này chỉ là một lối đi thẳng tắp, một con đường mà không hề có đích đến cũng như bạn sống từng ngày mà không hề ước mơ. Thật sự con đường đó rất an toàn và dễ chịu, nhưng sẽ rất nhàm chán và vô nghĩa.
Những người bạn gặp sẽ ảnh hưởng đến đến cuộc đời bạn. Thành công hay thất bại, thậm chí là những kinh nghiệm tồi tệ nhất cũng chính là bài học đáng giá nhất, sẽ giúp bạn nhận ra được giá trị của chính mình. Nếu có ai đó làm tổn thương bạn, phản bội bạn hay lợi dụng tấm lòng của bạn, hãy tha thứ cho họ bởi vì chính họ đã giúp bạn nhận ra được ý nhĩa của sự chân thật và hơn nữa, bạn biết rộng mở tấm lòng với ai đó. Nhưng nếu có ai thương yêu bạn chân thành, hãy yêu thương họ một cách vô điều kiện, không chỉ đơn thuần là họ đã yêu bạn mà họ đang dạy bạn cách để yêu.
Hãy trân trọng khoảnh khắc và hãy ghi nhớ từng khoảnh khắc những cái mà sau này bạn không còn có cơ hội để trải qua nữa. Tiếp xúc với những người mà bạn chưa từng nói chuyện, và biết lắng nghe. Hãy để trái tim biết yêu thương người khác. Bầu trời cao vời vợi vì thế hãy ngẩng đầu nhìn lên, tự tin vào bản thân. Hãy lắng nghe nhịp đập của trái tim mình :"Bạn là một cá nhân tuyệt vời. Tự tin lên và trân trọng bản thân bạn, vì nếu bạn không tin bạn thì ai sẽ làm điều ấy?"
Hãy sở hữu cuộc sống của bạn và đừng bao giờ hối tiếc về lối sống ấy. Nếu bạn thương yêu ai đó thì hãy nói cho họ biết, dù rằng sẽ bị từ chối nhưng nó có thể làm cho một trái tim tan nát có thể đập trở lại.
_______________________
Bạn đọc bình luận:
Nó làm cho ngọn lửa trong lòng tôi rực sáng lên khi tôi đã nhiều lần bỏ qua những cơ hội và những việc cần phải làm, giờ đây tuy hối tiếc vì thời gian qua mình đã không sống hết mình. Nhưng tôi sẽ cố gắng làm lại từ đầu, dù là đã rất trễ!
( NGUYEN THANH HOANG )
Mình đã từng đau khổ tưởng chừng như không có lối thoát, đã từng có ý định tìm đến cái chết. Mình hận cuộc đời,hận kẻ đã gây đau khổ cho mình. Cuộc sống đối với mình chẳng còn ý nghĩa gì nếu như ông xã của mình không xuất hiện và kéo mình về với thực tại. Phải chi lúc đó mình sớm đọc được bài viết này, có lẽ mình không phí thời gian vào những đau khố, oán hận. Mình và ông xã giống như 2 nhân vật trong câu chuyện ấy, nhưng mình khác,mình biết trân trọng và biết thấp lên ngọn nến trong lòng mình.
( Mickey ngay xua )
Nếu như cho tôi một cơ hội thì tôi mong rằng bài viết này đến với tôi sớm hơn, khi đó tôi sẽ đủ can đảm để ngẩng cao đầu và nói với người tôi yêu dù lời nói đã dồn nén mãi trong lòng? Giờ đây tuy đã muộn, nhưng sẽ là 1 điều khiến tôi trở nên nghị lực hơn!
( mottamlong )
Tôi cũng như một số các bạn khác tự ti, tôi luôn sống khép mình và ích kỷ với chính mình. Tôi là một con ốc, tôi chỉ đọc lướt qua bài viết nhưng cũng kịp cảm nhận trong những câu chữ một bài học nhắc nhở có ý nghĩa, nó làm tôi vững tin hơn để bước tiếp cuộc sống của mình bên những người thân yêu của mình. Tự tin và ngẩng cao đầu cùng mình các bạn nhé!
( HT )
vBulletin v3.8.5, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.