AutoBot
09-11-2006, 06:38 AM
Bài viết trên Blog của trangha (http://360.yahoo.com/trangha75)
Ghét vì đã bị điểm ba trong bài văn phân tích hình tượng nhân vật Từ Hải năm lớp 11. Có lẽ thế?
Từ Hải- Người anh hùng:
Theo tôi, chả có dòng nào chứng tỏ Từ Hải là người anh hùng cả. Trừ vài dòng: "Vai năm tấc rộng thân mười thước cao" thôi! Dáng dấp anh hùng ấy mà lại ham ăn dưa bở. Vừa gặp Kiều, được Kiều khen mấy câu đã đắc chí: Nghe lời vừa ý gật đầu, ... Khen cho con mắt tinh đời, anh hùng đoán giữa trần ai mới già! Một lời đã biết đến ta,(Từ Hải đang nói vậy!) Người anh hùng này quá ích kỷ. Trong khi đang "Năm năm hùng cứ một phương hải tần," nghe lời dụ của Hồ Tôn Hiến, chàng băn khoăn nghĩ về chuyện ra hàng triều đình chỉ với một lý do : Bó thân về với triều đình Hàng thần lơ láo phận mình ra đâu? ... Sao bằng riêng một biên thuỳ... Thì ra, những khi ấy Từ Hải chỉ toan tính về danh phận của mình thôi, chứ đâu có tính toán gì cho Kiều? Kiều được gì mất gì, chàng đâu đếm xỉa? Tôi là đàn bà tôi dek thèm thằng cha này! Rõ ràng Từ là hạng "Hữu dũng vô mưu", mới nghe lời vợ đã hàng ngay, chả phòng ngừa gì cả. Thế nên mới bị lừa. Khi Từ Hải chết, tình huống thế này: Đang khi bất ý chẳng ngờ Hùm thiêng khi đã sa cơ cũng hèn Tử sinh liều giữa trận tiền Dạn dầy cho biết gan liền tướng quân! Nhớ không, lúc đó Kiều "giữa vòng tên đạn bời bời" mà còn ra ôm chân Từ hải khóc. Còn Từ Hải, cho đến lúc chết mà cũng chỉ nghĩ đến làm sao cho tỏ "gan liền tướng quân", chứ chả nghĩ là còn nàng Kiều đang dựa vào chàng, còn nàng Kiều đang một lòng một dạ vì chàng, đã gửi gấm chàng ngay từ khi mới quen nhau là: "Rộng thương cỏ nội hoa hèn, chút thân bèo bọt..." . Chả có câu nào nhắc đến Kiều cả, Thế mà lúc trước, hồi mới gặp, Từ còn hứa hẹn là: "Muôn chung nghìn tứ cũng là có nhau"! Xí!!!..
Từ Hải-người tình lý tưởng nhất của Kiều:
Vậy mà chỉ là người tình thôi, tức là lên giường "Dan tay về chốn trướng mai tự tình". Chứ còn tiếng đàn của Kiều thì Từ Hải chả có thời giờ mà nghe. Cụ Nguyễn Du tài thật, hay là hóm thật, cụ chả bao giờ cho Kiều cầm lên dây đàn trong suốt bao lâu bên Từ Hải. Hẳn cụ cũng nghĩ Từ là loại võ biền, nghe đàn đâu có hiểu gì, Kiều đàn làm gì cho phí! Vậy thì có thể nói Từ Hải là tri âm tri kỷ của Kiều không? Tôi thì không, vì tôi biết chữ "tri âm" nó sâu nặng ra sao rồi! Vì vậy, tôi cho rằng người tình lý tưởng nhất của Kiều không phải là Từ Hải như cô giáo vẫn dạy. Người tình yêu Kiều nhất, hiểu Kiều nhất là một người khác, dấu mặt trong truyện Kiều. Còn Từ Hải chỉ là một trong những hạng đàn ông trong đời, chỉ biết "thưởng hoa" chứ chả biết "thương hoa" hay cái gì khác!
Thuý Vân ơi, sao tệ vậy!
Tệ quá đi chứ, tệ không có cái gì tệ hơn! Sao mà tôi ghét cái nhân vật này thế! Trong khi cửa nhà tan nát, Vương Ông bị oan, chỉ có Kiều là quả quyết: "Dẽ cho để thiếp bán mình chuộc cha" mà chả thấy Thuý Vân đâu. Nàng này thật là tệ. Bán Thuý Vân cũng được tiền lắm chứ! Nào là đầy đặn, nở nang, mây thua nước tóc... gì đó. Đằng nằo chả phải bán, bán Thúy Vân thì đỡ dứt mối tình Kim-Kiều. Hay là nàng Vân thụ động, thế nào thì thế, cha bị oan đành cam lòng chịu, chỉ có Kiều sắc sảo mới nghĩ ra kế chuộc cha? Lúc Vương ông được về nhà, thương Kiều định đập đầu vào tường, chỉ có Kiều tới ôm cha can, còn Vân, không hiểu lúc đó bận cái gì nhỉ? Lúc Kiều sắp phải đi bán mình, "Một mình nàng ngọn đèn khuya ", lúc đang tâm trạng phần chữ hiếu, phần chữ tình, khóc ròng trong đêm, "Dầu chong trắng đĩa lệ tràn thấm khăn " thì ôi thôi, nàng Vân còn say sưa giấc mơ hoa. Nàng Vân chỉ chịu "Thúy Vân chợt tỉnh giấc xuân "Dưới đèn ghé đến ân cần hỏi han" Trời ơi, đọc đến câu thơ này phát điên! Vân lúc đó khác gì các sếp đang xuống địa phương hỏi han tình hình!? Dửng dưng hết sức! Biết chị Kiều có bồ rồi mà không chịu bán mình thay, thật nàng Vân này hết chỗ nói! Nàng Vân lại còn khéo léo: Thôi thì chị chả có duyên thì lọt sàng xuống nia, chị cứ yên lòng mà đi đi, chàng Kim đã có... em yêu! "Thôi thì nỗi ấy sau này đã em!" Tôi nghĩ, ngay cả cái nhan sắc của Thúy Vân cũng vậy, Vân xem trang trọng khác vời Khuôn trăng đầy đặn nét ngài nở nang Hoa cười ngọc thốt đoan trang Mây thua nước tóc tuyết nhuờng màu da" Đây là vẻ đẹp của một mệnh phụ, yên ổn gia thất, chứ không phải cái đẹp đa đoan "sắc sảo, mặn mà" của Kiều. Chả thế nên nhà tan cửa nát, chị thế bố thế mà nàng Vân thì mưa không đến mặt nắng chẳng đến đầu. Nhan sắc đàn bà của Vân chỉ chứng tỏ một cuộc sống êm đềm vì nàng sẽ không tha thiết với ai, không sâu nặng với ai, bình bình mà sống. Cứ nghiễm nhiên ăn tốt ngủ tốt mà chả bận lòng, lưu luyến chi. Đây là loại đàn bà "vượng phu ích tử". Quý lắm dưng mà...
Nói về Kim Trọng ngượng đỏ cả mặt:
Kim Trọng không hiếp Kiều trong thực tế nhưng hiếp dâm tinh thần suốt cả một thời nhan sắc. Nói chung, tình yêu là cái mà những thằng đểu nghĩ ra để khỏi phải trả tiền. Nếu tính từ khi quen Kiều đến cuộc đoàn viên sau mười lăm năm lưu lạc thì Kim Trọng "được ăn, được nói, được cả gói mang về"...
Ghét vì đã bị điểm ba trong bài văn phân tích hình tượng nhân vật Từ Hải năm lớp 11. Có lẽ thế?
Từ Hải- Người anh hùng:
Theo tôi, chả có dòng nào chứng tỏ Từ Hải là người anh hùng cả. Trừ vài dòng: "Vai năm tấc rộng thân mười thước cao" thôi! Dáng dấp anh hùng ấy mà lại ham ăn dưa bở. Vừa gặp Kiều, được Kiều khen mấy câu đã đắc chí: Nghe lời vừa ý gật đầu, ... Khen cho con mắt tinh đời, anh hùng đoán giữa trần ai mới già! Một lời đã biết đến ta,(Từ Hải đang nói vậy!) Người anh hùng này quá ích kỷ. Trong khi đang "Năm năm hùng cứ một phương hải tần," nghe lời dụ của Hồ Tôn Hiến, chàng băn khoăn nghĩ về chuyện ra hàng triều đình chỉ với một lý do : Bó thân về với triều đình Hàng thần lơ láo phận mình ra đâu? ... Sao bằng riêng một biên thuỳ... Thì ra, những khi ấy Từ Hải chỉ toan tính về danh phận của mình thôi, chứ đâu có tính toán gì cho Kiều? Kiều được gì mất gì, chàng đâu đếm xỉa? Tôi là đàn bà tôi dek thèm thằng cha này! Rõ ràng Từ là hạng "Hữu dũng vô mưu", mới nghe lời vợ đã hàng ngay, chả phòng ngừa gì cả. Thế nên mới bị lừa. Khi Từ Hải chết, tình huống thế này: Đang khi bất ý chẳng ngờ Hùm thiêng khi đã sa cơ cũng hèn Tử sinh liều giữa trận tiền Dạn dầy cho biết gan liền tướng quân! Nhớ không, lúc đó Kiều "giữa vòng tên đạn bời bời" mà còn ra ôm chân Từ hải khóc. Còn Từ Hải, cho đến lúc chết mà cũng chỉ nghĩ đến làm sao cho tỏ "gan liền tướng quân", chứ chả nghĩ là còn nàng Kiều đang dựa vào chàng, còn nàng Kiều đang một lòng một dạ vì chàng, đã gửi gấm chàng ngay từ khi mới quen nhau là: "Rộng thương cỏ nội hoa hèn, chút thân bèo bọt..." . Chả có câu nào nhắc đến Kiều cả, Thế mà lúc trước, hồi mới gặp, Từ còn hứa hẹn là: "Muôn chung nghìn tứ cũng là có nhau"! Xí!!!..
Từ Hải-người tình lý tưởng nhất của Kiều:
Vậy mà chỉ là người tình thôi, tức là lên giường "Dan tay về chốn trướng mai tự tình". Chứ còn tiếng đàn của Kiều thì Từ Hải chả có thời giờ mà nghe. Cụ Nguyễn Du tài thật, hay là hóm thật, cụ chả bao giờ cho Kiều cầm lên dây đàn trong suốt bao lâu bên Từ Hải. Hẳn cụ cũng nghĩ Từ là loại võ biền, nghe đàn đâu có hiểu gì, Kiều đàn làm gì cho phí! Vậy thì có thể nói Từ Hải là tri âm tri kỷ của Kiều không? Tôi thì không, vì tôi biết chữ "tri âm" nó sâu nặng ra sao rồi! Vì vậy, tôi cho rằng người tình lý tưởng nhất của Kiều không phải là Từ Hải như cô giáo vẫn dạy. Người tình yêu Kiều nhất, hiểu Kiều nhất là một người khác, dấu mặt trong truyện Kiều. Còn Từ Hải chỉ là một trong những hạng đàn ông trong đời, chỉ biết "thưởng hoa" chứ chả biết "thương hoa" hay cái gì khác!
Thuý Vân ơi, sao tệ vậy!
Tệ quá đi chứ, tệ không có cái gì tệ hơn! Sao mà tôi ghét cái nhân vật này thế! Trong khi cửa nhà tan nát, Vương Ông bị oan, chỉ có Kiều là quả quyết: "Dẽ cho để thiếp bán mình chuộc cha" mà chả thấy Thuý Vân đâu. Nàng này thật là tệ. Bán Thuý Vân cũng được tiền lắm chứ! Nào là đầy đặn, nở nang, mây thua nước tóc... gì đó. Đằng nằo chả phải bán, bán Thúy Vân thì đỡ dứt mối tình Kim-Kiều. Hay là nàng Vân thụ động, thế nào thì thế, cha bị oan đành cam lòng chịu, chỉ có Kiều sắc sảo mới nghĩ ra kế chuộc cha? Lúc Vương ông được về nhà, thương Kiều định đập đầu vào tường, chỉ có Kiều tới ôm cha can, còn Vân, không hiểu lúc đó bận cái gì nhỉ? Lúc Kiều sắp phải đi bán mình, "Một mình nàng ngọn đèn khuya ", lúc đang tâm trạng phần chữ hiếu, phần chữ tình, khóc ròng trong đêm, "Dầu chong trắng đĩa lệ tràn thấm khăn " thì ôi thôi, nàng Vân còn say sưa giấc mơ hoa. Nàng Vân chỉ chịu "Thúy Vân chợt tỉnh giấc xuân "Dưới đèn ghé đến ân cần hỏi han" Trời ơi, đọc đến câu thơ này phát điên! Vân lúc đó khác gì các sếp đang xuống địa phương hỏi han tình hình!? Dửng dưng hết sức! Biết chị Kiều có bồ rồi mà không chịu bán mình thay, thật nàng Vân này hết chỗ nói! Nàng Vân lại còn khéo léo: Thôi thì chị chả có duyên thì lọt sàng xuống nia, chị cứ yên lòng mà đi đi, chàng Kim đã có... em yêu! "Thôi thì nỗi ấy sau này đã em!" Tôi nghĩ, ngay cả cái nhan sắc của Thúy Vân cũng vậy, Vân xem trang trọng khác vời Khuôn trăng đầy đặn nét ngài nở nang Hoa cười ngọc thốt đoan trang Mây thua nước tóc tuyết nhuờng màu da" Đây là vẻ đẹp của một mệnh phụ, yên ổn gia thất, chứ không phải cái đẹp đa đoan "sắc sảo, mặn mà" của Kiều. Chả thế nên nhà tan cửa nát, chị thế bố thế mà nàng Vân thì mưa không đến mặt nắng chẳng đến đầu. Nhan sắc đàn bà của Vân chỉ chứng tỏ một cuộc sống êm đềm vì nàng sẽ không tha thiết với ai, không sâu nặng với ai, bình bình mà sống. Cứ nghiễm nhiên ăn tốt ngủ tốt mà chả bận lòng, lưu luyến chi. Đây là loại đàn bà "vượng phu ích tử". Quý lắm dưng mà...
Nói về Kim Trọng ngượng đỏ cả mặt:
Kim Trọng không hiếp Kiều trong thực tế nhưng hiếp dâm tinh thần suốt cả một thời nhan sắc. Nói chung, tình yêu là cái mà những thằng đểu nghĩ ra để khỏi phải trả tiền. Nếu tính từ khi quen Kiều đến cuộc đoàn viên sau mười lăm năm lưu lạc thì Kim Trọng "được ăn, được nói, được cả gói mang về"...