h2okoty
23-06-2007, 11:12 AM
TÌNH YÊU ÁO TRẮNG
Ngày xưa em còn ngây thơ lắm
Nghĩ yêu đương em có hiểu gì đâu
Tuổi học trò nên áo em màu trắng
Con nhà giầu em đài cát kiêu sa
Anh người lính một chiều qua phố nhỏ
Tan trường rồi,anh đứng lại không đi
Rồi từ đó, những buổi chiều nắng nhạt
Có một người đứng đợi bóng em qua
Em bực mình thấy ghét người vô cớ
Chúng bạn cười ,lính chiến nghèo sơ
Rồi một buổi mưa lên áo trắng
Anh ngập ngừng tỏ ý muốn làm quen
Mưa rồi đó !anh đưa em về nhé
Em ngập ngừng rồi nghĩ chẳng cần đâu
Rồi từ đó anh không còn qua phố nữa
Dáng cao dài cũng có kẻ đón đưa
Để đến lúc trống trường tan buổi học
Anh gục đầu đợi áo trắng anh qua
Rồi từ đó anh không qua phố nữa
Đôi mắt buồn không vướng bước chân em
Thư tình đã bao lần anh gửi
Em cợt đùa cho chúng bạn xem chơi
Và xé bỏ không một lời thương tiếc
Biết thế này người đó sẽ buồn hơn
Vắng anh rồi đôi mắt đó càng buồn hơn
Ngày tháng năm ngỡ dài như thế kỉ
Áo trắng bây giờ cũng biết nhớ biết thương
Người lính ơi ! một lần em thứ lỗi
Có bao giờ anh trở lại không anh
Nghe nối tiếc mắt em như muốn khóc
Để lòng nhớ hồn mơ về người ấy
Lòng ngẩn ngơ chợt hiểu tình yêu
Rồi một hôm có một người lính trẻ
Bạn của anh tìm đến nhà em
Trao vội cho em trang nhật kí
Nơi chiến trường người ấy đã hi sinh
Nghe sét đánh tim em như thắt lại
Mất linh hồn ,em đứng lại ngẩn ngơ
Như gió thoảng bay đi vội vã
Sao anh không về .em tạ lỗi cùng anh
Rồi người em bật lên tiếng khóc
Cả không gian yên lặng nói gì đây
Trước mắt em trắng màu tang lớp
Bóng dáng ai đứng lặng giữa trưa buồn
Tay run run nhật kí đầy kỉ niệm
Vết máu buồn che lấp trái tim em ./.
:( :oa: :oa: :oa:
Ngày xưa em còn ngây thơ lắm
Nghĩ yêu đương em có hiểu gì đâu
Tuổi học trò nên áo em màu trắng
Con nhà giầu em đài cát kiêu sa
Anh người lính một chiều qua phố nhỏ
Tan trường rồi,anh đứng lại không đi
Rồi từ đó, những buổi chiều nắng nhạt
Có một người đứng đợi bóng em qua
Em bực mình thấy ghét người vô cớ
Chúng bạn cười ,lính chiến nghèo sơ
Rồi một buổi mưa lên áo trắng
Anh ngập ngừng tỏ ý muốn làm quen
Mưa rồi đó !anh đưa em về nhé
Em ngập ngừng rồi nghĩ chẳng cần đâu
Rồi từ đó anh không còn qua phố nữa
Dáng cao dài cũng có kẻ đón đưa
Để đến lúc trống trường tan buổi học
Anh gục đầu đợi áo trắng anh qua
Rồi từ đó anh không qua phố nữa
Đôi mắt buồn không vướng bước chân em
Thư tình đã bao lần anh gửi
Em cợt đùa cho chúng bạn xem chơi
Và xé bỏ không một lời thương tiếc
Biết thế này người đó sẽ buồn hơn
Vắng anh rồi đôi mắt đó càng buồn hơn
Ngày tháng năm ngỡ dài như thế kỉ
Áo trắng bây giờ cũng biết nhớ biết thương
Người lính ơi ! một lần em thứ lỗi
Có bao giờ anh trở lại không anh
Nghe nối tiếc mắt em như muốn khóc
Để lòng nhớ hồn mơ về người ấy
Lòng ngẩn ngơ chợt hiểu tình yêu
Rồi một hôm có một người lính trẻ
Bạn của anh tìm đến nhà em
Trao vội cho em trang nhật kí
Nơi chiến trường người ấy đã hi sinh
Nghe sét đánh tim em như thắt lại
Mất linh hồn ,em đứng lại ngẩn ngơ
Như gió thoảng bay đi vội vã
Sao anh không về .em tạ lỗi cùng anh
Rồi người em bật lên tiếng khóc
Cả không gian yên lặng nói gì đây
Trước mắt em trắng màu tang lớp
Bóng dáng ai đứng lặng giữa trưa buồn
Tay run run nhật kí đầy kỉ niệm
Vết máu buồn che lấp trái tim em ./.
:( :oa: :oa: :oa: