PDA

View Full Version : Cuộc Thi Viết Về Quê Hương Tôi - "Tuyên Quang Rực sáng một vùng quê"


Trần Quốc Toản
08-06-2011, 11:44 PM
Kỷ niệm sinh nhật lần thứ 5 của diễn đàn Tuyên Quang Online,BQT diễn đàn Tuyên Quang Online chính thức phát động cuộc thi viết về quê hương Tuyên Quang,

http://i926.photobucket.com/albums/ad107/quoctoan_dhdlhn/cuocthi.jpg

Cuộc Thi Viết Về Quê Hương Tôi - Tuyên Quang Rực sáng một vùng quê.

Nhằm mục đích tạo ra một sân chơi bổ ích, nâng cao khả năng viết cho các thành viên tham gia Tuyên Quang Online, nâng cao chất lượng bài viết về quê hương Tuyên Quang.
BQT diễn đàn Tuyên Quang Online chính thức phát động cuộc thi "Viết về quê hương tôi" với chủ đề " Tuyên Quang rực sáng một vùng quê".

I.NỘI DUNG - HÌNH THỨC:

*Bài dự thi là những bài viết về quê hương Tuyên Quang, chúng tôi chỉ chấp nhận những bài dự thi là văn & thơ. Ngoài ra không chấp nhận hình thức vè, bài hát & các hình thức khác.
* Bài dự thi phải có độ dài trên 500 từ và không vượt quá 1000 từ
* Bài dự thi không bắt buộc phải có hình ảnh, chúng tôi khuyến khích các bạn nên để lại tên tác giả hình ảnh (nếu có), hoặc có thể để là "Ảnh Sưu Tầm".
* Bài dự thi phải do chính người tham dự viết, sáng tác.
* Bài dự thi chưa được đăng trên bất cứ phương tiện truyền thông hay diễn đàn, trang tin tức nào khác.
* Bài dự thi phải ghi "Thông tin về tác giả bài viết "
- Tên, tuổi :
- [SBD+Tên TK trên TQOL] Tên bài viết:
- Địa chỉ, nơi công tác:
- E-mail :
- Điện thoại liên lạc:
( Không chấp nhận bài dự thi do nhiều người viết, bài dự thi của tập thể.)


Chú ý: Đối với SBD và tên nick trên TQOL,tên bài viết các bạn làm như sau nhé
mỗi bài viết dc đánh số bài đầu sẽ là số 001 bài sau cứ thế tiếp theo.
VD: [001 nickname] tên bài viết. cái tên bài viết các bạn nghĩ ra tên bài viết hay sẽ dc nhiều người chú ý hơn!!!
Cụ thể 1 chút như bài của Trần Quốc Toản
[001Trần Quốc Toản] - Tuyên Quang Trong Tôi
Bài đầu tiên sẽ là SBD 001 thì người kế tiếp là 002 rồi 003 ....

II. THỂ LỆ THAM GIA VIẾT BÀI:

* Tất cả các thành viên diễn đàn Tuyên Quang Online và ngoài diễn đàn,
* Mỗi thành viên chỉ được gửi một bài viết duy nhất.
* Ban tổ chức có toàn quyền sử dụng bài dự thi của thành viên sau khi cuộc thi kết thúc.
* Ban tổ chức sẽ không chấp nhận trao giải cho thí sinh nếu phát hiện có gian lận trong bài viết.
* Các thí sinh phải tự chịu trách nhiệm về bản quyền hình ảnh trong bài viết.
* Những thành viên không tham gia viết bài có thể tham gia cuộc thi qua hình thức dự đoán nhận thưởng.
* Bài viết tham gia sẽ được hiển thị lên diễn đàn Tuyên Quang Online sau khi đã được Ban Tổ Chức kiểm duyệt nội dung.

III. THỜI GIAN & CƠ CẤU GIẢI THƯỞNG:

1.Thời gian tổ chức:
* Thời gian tổ chức cuộc thi là 2 tháng từ ngày 10-06-2011 đến hết ngày 10-08-2011
* Mọi bài viết tham gia, Các bạn có thể gửi bài viết tham dự ngay sau đây hoặc gửi qua email về địa chỉ : info@tuyenquangonline.net

2. Cơ cấu giải thưởng:
- 1 giải nhất :Kỷ niệm chương + phong bì + hoa
- 1 giải nhì: Kỷ niệm chương + phong bì + hoa
- 2 giải ba: Kỷ niệm chương + phong bì +hoa
- 1 giải dành cho bài viết được nhiều người bình chọn nhất: phong bì + hoa
- 1 giải dành thành viên dự đoán chính xác nhất: phong bì + hoa
*Chú ý: Các thành viên ở xa,phần thưởng sẽ được chuyển qua đường bưu điện

IV: THÀNH PHẦN BGK:
- Admin: An Quang Thắng
- ĐHV: Vũ Thu Hường
- Member: Tường Điệp ( Phóng viên VTV)
- Nhà Văn: Ma Thị Hồng Tươi (thành viên của Hội Văn Học nghệ thuật Tuyên Quang)
- Cô giáo: Phạm Thu Hà (Thạc sỹ)

V. HÌNH THỨC THAM GIA DỰ ĐOÁN VÀ BÌNH CHỌN BÀI VIẾT HAY:
1.Tham gia dự đoán:
* Các bạn tham gia dự đoán bài viết đoạt giải theo đúng hướng dẫn này và gửi vào toppic tham gia dự đoán: http://tuyenquangonline.net/showthread.php?p=472998#post472998hoặc
các thành viên có thể gửi tin nhắn tới số điện thoại: 0974.580.507

Tên bài viết:
Tên Thành viên:
Có bao nhiêu người dự đoán giống bạn?

2.Tham gia bình chọn.
- Các thành viên tham gia bình chọn cho bài viết bằng cách nhấn nút thank (Cảm Ơn) ở bên cạnh bài viết của thí sinh.
(chú ý: những thành viên có số lượng bài viết trên 50 bài mới được bình chọn)
- Sau khi hết thời gian gửi bài dự thi, Ban Tổ Chức sẽ tổ chức chấm bài và dựa vào nhận xét khách quan của thành viên cho điểm và công bố kết quả vào ngày 25 - 08 - 2011

Vì cuộc thi có tính chất quan trọng nên yêu cầu các thành viên nên nghiêm túc khi tham gia viết bài, sử dụng Tiếng Việt chuẩn có dấu, không chấp nhận ngôn ngữ chat, ký tự 9x.

Ban tổ chức cuộc thi sẽ thực hiện liên kết với các website của các trường THPT & THCS trong huyện,tỉnh để phát động cuộc thi.

Chú ý:

1. Chủ đề này chỉ chấp nhận các bài viết tham gia dự thi, ngoài ra không viết bài spam thảo luận,nhận xét,tại đây. Các bài không phải là bài dự thi sẽ bị xóa.

2. Để tham gia thảo luận về các bài thi, các bạn vào Topic: http://tuyenquangonline.net/showthread.php?p=472998#post472998

Rất mong nhận được sự ủng hộ nhiệt tình từ các bạn.

Vũ Tuấn Dương
09-06-2011, 02:24 AM
http://farm3.anhso.net/upload/20110609/01/o/anhso-014219_images.jpg http://farm3.anhso.net/upload/20110609/01/o/anhso-014107_coollogo_com-1876423.gif

Tuyên quang hiện trong tâm trí tôi thật nhiều kỷ nhiệm đẹp,đó là cả một hồi kí dài còn đang viết dang dở.chính nơi ấy tôi đã sinh ra và lớn lên để lại trong tôi biết bao nhiêu kỉ niệm mà tôi không thể nào quên.những kỉ niệm từ hồi còn bé tý,rồi đến khi bắt đầu cắp sách tới trường.Tôi đã được sinh ra và lớn lên từ mảnh đất đầy tình thương đầy lòng nhân ái đó chính là Tuyên Quang quê tôi.
Tuổi thơ gợi lại trong tôi từ khi tôi xa quê hương.Tôi muốn tự lập nên muốn tim cho mình 1 miền đất hứa.ở nơi phương xa ấy không lúc nào là tôi không nhớ về quê hương,năm tôi học xong cấp 3 tôi không giống những đứa bạn cùng trang lứa là thi tiếp vào đại học,mà tôi muốn tự mình kiếm ra được đồng tiền bởi vì sao .tôi muốn biết kiếm được đòng tiền nó vất vả đến như thế nào.và tôi quyết định dời xa quê hương.lần đầu tiên bước chân vào đời thoát ra khỏi sự che trở của bố mẹ,Tôi nam tiến,cái ngày đầu tiên sống nơi đất khách quê người tôi không thể nào ngủ được,nó khác cả về thời tiết khí hậu,rồi đến ẩm thực nơi đây đã gần như làm tôi chán trường lúc đó tôi muốn quay trở lại quê hương ngay nhưng nghĩ lại vì cuộc sống mưu sinh,tôi phải cố gắng.sao mà tôi nhớ nhà đến thế ,nỗi lòng nhớ quê hương trào đến trong tôi ngày càng nhiều.trong tôi Tuyên quang nguồn sống của tôi.có những lúc tôi nghĩ về những ngày con thơ bé đi chăn trâu thổi sáo,bắt muỗm,....bẫy chim trên đồng cùng những đứa bạn thân.sao bây giờ tôi lại nhớ nó đến thế.
http://farm3.anhso.net/upload/20110609/02/o/anhso-022945_contrau.jpg
thoắt cái đã 3 năm rồi ,3 năm tôi lưu lạc xa quê tự trang bị cho mình những kiến thức đường đời,những kiến thức của cuộc sống.đến hôm nay tôi trở về quê hương.nơi mà tôi đã sinh ra.khi Tôi trở lại Tuyên quang thì mọi cảnh vật hiện trước mắt tôi,mọi thứ nơi đây dường như thay đổi tất cả.trong mắt tôi không thể tin được đây có phải là Tuyên Quang không nữa.tôi thầm nghĩ Tuyên Quang mình đã thay đổi thật rồi.một vẻ đep hoàn mỹ thật nên thơ.đối với tôi nó thay đổi quá nhanh.chao ôi ! Tuyên quang thật là hùng vĩ và nên thơ.
Những cánh đồng rừng cọ,nông trường chè vẫn còn đây nhưng tại sao tôi vẫn không thể tự mình nhận ra Tuyên quang ngày ấy. nhà nhà mọc lên san sát,các công trình đạt cấp quốc gia,di tích lịch sử được tôn tạo .Tôi tự hào về những gì Tuyên Quang đã đạt được trong suốt mấy năm qua.Tuyên Quang đã thực sự thay đổi.
đúng là cho dù đi đâu cũng không bằng quê hương mình.Tôi chỉ muốn nói là Tôi yêu Tuyên Quang.

tác giả : Vũ Tuấn Dương

Họ Và Tên : Vũ Tuấn Dương
001 - Vũ Tuấn Dương - Tuyên Quang tuổi thơ tôi
địa chỉ : xóm 6A xã Cổ Nhuế,huyện Từ Liêm,Hà Nội
email : tuanduongtq@gmail.com
sđt : 01689503656

Hoàng Văn Mạnh
09-06-2011, 07:43 PM
Tuyên Quang hai chữ đã đi sâu vào trong tôi, trong từng ngách nhỏ,trong từng suy nghĩ của tôi những hình ảnh núi non trùng điệp, những ngôi nhà sàn ........v....v.....đã làm nên một tuyên quang đẹp và hùng vĩ:
http://i304.photobucket.com/albums/nn161/haiau_photo/hg/bac%20m/hg-39.jpg
Mảnh đất đã trải qua những năm dài của lịch sử không chỉ với tôi mà còn bao người con xứ Tuyên nữa.
Một miền quê với bao thăng trầm lịch sử , với bao phong cảnh hùng vĩ của núi non trùng trùng điệp điệp , xa xa đâu đây nó như nói lên sự kiên cường và tràn đầy nghị lực cộng với những tấm lòng chân thật của người Tuyên.
Với tôi nó là một sự tự hào về mảnh đất Tuyên Quang dù đi đâu , dù ngồi đâu, tôi vẫn thấy phảng phất đâu đây một hình ảnh Tuyên Quang đẹp. Ngay khi sống xa quê hương tôi vẫn lặng thầm khi mỗi chiều về hay khi màn đêm buông xuống tôi lại nhớ về một miền quê thanh bình .

**************************
Tôi sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Kim Bình một xã nhỏ của huyện Chiêm Hóa. Tôi đã lớn lên trong tình cha , tình mẹ , tình làng xóm cái vùng quê nghèo ấy đã cho tôi chất chứa bao kỷ niệm. Những điều giản dị , về một miền quê trong tôi có lẽ suốt cuộc đời này tôi không thể quên đi cái hình ảnh và con người ấy, những con người chân thật hiền lành chất phác .
Kim Bình là nơi diễn ra đại hội Đảng toàn Quốc lần thứ hai mảnh đất lịch sử ấy đã và đang đi sâu vào trong tôi, phải chăng người kim Bình ai ai cũng vậy. Vì cuộc sống , vì tương lai . Mạnh đã đi tìm cho mình một chân lý mới ...........................................
Sau những năm tháng bôn ba trên đất Hà thành tôi lại trở về nơi tôi sinh ra, để chuẩn bị cho một kỳ nghỉ lễ và khi mà trời đã đổ về chiều, tận mắt tôi là những hình ảnh đẹp hơn bao giờ hết.
Khi mà ông mặt trời đang lặn dần sau những ngọn núi cao cũng là lúc những đàn trâu cùng các em nhỏ, nối đuôi nhau về , bên ven sườn núi là những ngôi nhà tranh, những ngôi nhà sàn mang đậm nét của một miền quê Tuyên Quang.
Tất cả mọi người lại hối hả và tất bật để về với ngôi nhà của mình, thì tôi lại vẫn lặng lẽ dõi theo họ khi tôi đang lặng lẽ bước trên con đường bê tông hóa của ngôi làng nhỏ , thì bất chợt những tiếng cười rộn rã của những đứa trẻ đang nô đùa bên dòng suối Cổ Linh thật vui vẻ và kháu khỉnh tôi thoang thoảng đâu đây nghĩ về thời thơ ấu của mình khi mà tất cả mọi người đang vắng dần trên con đường làng thì tôi lại nhìn về những ngôi nhà tranh , những làn khói đang bay lên từ những ngôi nhà ấy những anh lửa hồng đang rực cháy báo hiệu cho một màn đêm của miền quê ấy. Tất cả mọi người đang hối hả chuẩn bị một bữa tối , nhà nhà người người tấp nập người vo gạo người nhặt rau ôi thật hạnh phúc đến nhường nào. Bữa cơm của họ rất giản dị chỉ là những con cá đánh lên từ ao , với bát canh rau rừng thật ấm cúng, nhưng họ lại có được một cái mà không mấy ai có được đó chính là tình thương, sự đoàn kết .
Nói đến miền quê ấy tôi không khỏi bàng hoàng nghĩ về một nét đặc sắc đó chính là : làn điệu Then Tày nó đã hằn sâu trong tâm trí tôi nó như một món ăn tinh thần không thể thiếu của tôi:"những đứa trẻ xưa ở bản này vẫn thường ngủ trên những đôi tay ..........và êm đềm trong giấc ngủ với tiếng ru ....vượt lên nơi sơn lâm hái quế , bước xuống rừng già hái hoa"(trích bách hoa mùa tàng_nghệ nhân: Ma Thanh cao)mỗi khi âm điệu then vang lên trên chiếc máy tính tôi lại nhớ về miền quê ấy.

http://t2.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcRjANYng_pXXlWy4I2418xJLn0Jz59-33ivN5Kgsx4QrS4inCJ-Hg

Trải qua những ngày nghỉ tôi lại trở về Hà Nội trong những tiếc nuối , những hình ảnh yên bình ấy khiến tôi luôn cảm thấy hụt hẫng giữa chốn đô thành cái cuộc sống bon chen .
Có lẽ trong mỗi chúng ta hai chữ Tuyên Quang đã hằn sâu , trong từng ký ức và khi mà giữa cái chốn đông đúc ấy lại có một cậu bé ngồi lang thang trên Tuyên Quang online để cậu ấy tìm đâu đây hình ảnh về một miền quê thanh bình qua những người bạn , để cậu ấy tìm thấy được :" tình đồng hương " sau những giờ làm việc vất vả.

Dù đi đâu , dù cuộc sống bon chen tới đâu đi chăng nữa thì trong tôi vẫn luôn thấy được một miền quê thanh bình ấy: Chiêm hóa ơi trong tôi mãi là một ký ức , một ký ức không phai nhòa.
EhozRnIgovk




tác giả: Hoàng Văn Mạnh
bài viết sử dụng hình ảnh sưu tầm
họ và tên : Hoàng Văn Mạnh
002 Hoàng Văn Mạnh miền quê thanh bình.................!
địa chỉ : thôn Vàng -Cổ Bi - Gia Lâm - Hà Nội
mail: manh9086@gmail.com
điện thoại: 0979620286

Tambuj
10-06-2011, 11:19 PM
Tuyên Quang_mỗi lần nghe đến 2 từ đó thôi là con người tôi lại cảm thấy tự hào, là một người con của một tỉnh đã có những năm tháng đi vào Lịch sử của dân tộc Việt Nam anh hùng.... Các địa danh: ATK Tân Trào, Thành nhà Mạc.... đã đi vào lịch sử của dân tộc Việt Nam.
http://http://upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2011062317325ytkyzmfkmg77894.jpeg
http://http://upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2011062317325ztvmowe2ng6715.jpeg
http://http://upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2011062317325owjiogzlot6125.jpeg
Tuyên Quang xưa và nay đã có nhiều đổi thay, cuộc sống của người dân ngày càng được cải thiện. Các công trình đô thị ngày càng khang trang và hiện đại hơn, tăng trưởng kinh tế của tỉnh nhà từng bước được cải thiện. Các khu dịch như: Thác Mơ, Thủy điện Na Hang, Suối khoáng Mỹ Lâm, ATK Tân Trào, Kim Bình, động Tiên....đã được nhiều người trong và ngoài tỉnh biết đến.
http://http://upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2011062317325zjdim2vhzt7594.jpeg
http://http://upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2011062317325zge5mzi5yw2543.jpeg
http://http://upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2011062317325mjexzjeymd9853.jpeg
Con người Tuyên Quang mộc mạc, mến khách, nhiệt tình. Thanh niên Tuyên Quang sáng tạo, thông minh, đoàn kết, tính tự lập cao, nhiệt tình trong các hoạt động xã hội....Mỗi con người Tuyên Quang sẽ góp phần vào công cuộc xây dựng quê hương Tuyên Quang ngày càng giàu đẹp.
Tuổi thơ của mỗi con người đều có một quê hương, với tôi tuổi thơ và những kỷ niệm đều gắn bó với mảnh đất Tuyên Quang tươi đẹp này. Tắm mát ở dòng Lô, dạo chơi rừng núi nguyên sơ, đi bộ trên chính mảnh đất mình sinh ra và lớn lên..., tôi không thể xa mảnh đất này dù chỉ là một phút giây.
http://http://upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2011062317325ytq1yjexot58658.jpeg
Trải qua 24 mùa xuân tôi đã gắn bó với mảnh đất này, thời gian xa quê duy nhất là lúc tôi lên đường làm nghĩa vụ của một người công dân:"Nghĩa vụ quân sự". Đóng quân tại Huyện Đoan Hùng - Phú Thọ, chưa có khoảnh khắc nào là tôi không nhớ về quê nhà, nơi có mẹ già, người thân, bạn bè và người ấy. Cuộc sống không có những điều dễ dàng, có muôn vàn khó khăn, gập ghềnh, nhưng chính những kúc đó quê hương lại cho tôi một suy nghĩ:" Hãy tiến lên, tiến lên phía trước, sẽ có ánh sáng nơi cuối con đường...." Quê hương có tất cả những gì ta cần, ta nhớ, ta thương, ta yêu quý. Mỗi giờ gác trên Điểm cao, tôi luôn hướng con mắt mình về phía quê hương, màn đêm không thể chia cắt nỗi nhớ quê hương của tôi, vì Tuyên Quang luôn trong trái tim tôi.
http://http://upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2011062317325mzi5zdhimw151478.jpeg
Bài hát " Về Tuyên " (Nhạc: Đức Liên, thơ: Ngọc Hiệp, được NSƯT Hà Vi thể hiện) mỗi lần thưởng thức làm tôi lại thêm yêu mảnh đất Tuyên Quang hơn, "Tuyên Quang tình nghĩa nặng thủy chung..." ôi vùng quê rừng xanh, núi biếc soi gương bóng nước, với bóng đa Tân Trào, thành nhà Mạc mênh mang,đồi núi Kim Bình, vang vọng tiếng cười hớn hở của dòng người năm nao.
Ôi quê hương, ta có thể xa nó không, xa quê hương là xa cuội nguồn, xa nơi chôn rau cắt rốn của ta, tôi yêu Tuyên Quang quê hương tôi........

Quê hương tuổi thơ

Bước trở lại theo dấu những ngày xưa
Con đường quê xanh đôi bờ cỏ dại
Cánh cò bay theo cánh đồng xa mãi
Xa ngút ngàn đường đi học buổi trưa.

Khung trời nào cánh diều gió chênh vênh?
Cả tuổi thơ chân trần trên gốc rạ
Những ngày mưa lội bùn ao bắt cá
Tre rì rào ru giấc ngủ hôm nao.

Trò đùa nghịch làm xóm nhỏ xôn xao
Thời trẻ con quây quần bên giếng nước
Ô ăn quan, chạy thi, nhảy bước. . .
Xoài, ổi, mía. . . ngọt lịm tuổi thơ.

Biết tìm đâu dấu vết những ngày xưa?
Con đường quê đã phai màu cỏ dại
Tuổi thơ qua theo cánh cò bay mãi
Khói bếp chiều loang mờ khắp đường quê
http://http://upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2011062317325odk5odm4mt58854.jpeg
http://http://upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH2011062317325ytrjymezyz8396.jpeg
Sưu tầm

Tác giả: Bùi Trung Tâm
(003 Tambuj)-Quê hương Tuyên Quang
Địa chỉ: TND Bắc Trung-TT Sơn Dương-SD-TQ
Email: tambui_sd@yahoo.com
ĐT: 0973845855

Một Đen Đá
11-06-2011, 11:36 PM
Nhà thơ Chế Lan Viên đã viết :
“ Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hoá tâm hồn ’’
Khi còn đi học tôi đã được học hai câu thơ này, nhưng nhiều người chắc cũng giống như tôi khi đó không thể nào hiểu hết được ý nghĩa của nó. Và những ai chưa từng đi xa mảnh đất nơi chôn nhau, cắt rốn thì cũng sẽ chẳng thể nào hiểu được tại sao đất lại có thể hoá thành tâm hồn.

Hết phổ thông tôi trải qua năm năm đại học xa gia đình, đã có những khi mắt đỏ hoe vì nhớ nhà, nhớ quê. Rồi ra trường đi công tác, theo tính chất công việc tôi phải đi theo công trình, không được gọi là quá nhiều nhưng cũng không phải ít những mảnh đất tôi đã đi qua. Nơi đâu cũng đẹp, nơi đâu cũng có những kỷ niệm. Khi tôi đến, khi tôi đi và có cả những khi tôi quay trở lại cảm giác đều không giống nhau. Đến bây giờ tôi cũng không giám chắc mình có thể cảm nhận được hết ý nghĩa của hai câu thơ trên nhưng tôi đã có thể hiểu được thế nào là ’’khi ta đi đất bỗng hoá tâm hồn’’.

Vẫn những con đường ấy, ngày hai buổi cắp sách đến trường. Đi dưới hàng cây cổ thụ với những cái gốc to, đen, xù xì và tán lá xoè rộng ôm lấy nhau che chở từng bước chân chúng tôi trong suốt thời học sinh. Gắn bó là thế mà chưa một lần tôi dừng lại để ngắm nghía vẻ đẹp của nó. Để rồi một ngày tôi trở về nhìn lại thật không thể tin nổi rằng đây là hàng cây ngày nào, vẫn sừng sững đứng đó không chút thay đổi mà sao tôi lại thấy nó bỗng trở nên đẹp lạ thường...

Và kia có phải dòng sông ngày xưa tôi vẫn trốn ngủ trưa những buổi trưa hè cũng đám bạn nô đùa, ngâm mình trong dòng nước mát lành không biết chán. Sau bao năm cũng không nhiều thay đổi. Sông vẫn lững lờ trôi cùng dòng nước trong vắt. Bao kỷ niệm ùa về, những ngày tháng ấu thơ chợt hiện ngay trước mắt. Vẫn còn những hàng tre đu đưa theo gió thả bóng xuống dòng sông. Những bãi ngô xanh rì đua nhau vươn cao dọc hai bên bờ. Xa hơn vẫn có những đàn trâu hiền lành, ngoan ngoãn thong thả gặm cỏ để các chú bé tha hồ nghịch ngợm dưới dòng nước xanh trong. Mọi thứ vẫn êm đềm mà sao bỗng trở nên đẹp lạ thường...

Chắc hẳn cũng như tôi nhiều người không cảm nhận được vẻ đẹp tuyệt vời của quê hương mình nếu chưa từng xa quê. Vì khi ta ở mọi thứ ngay trước mắt còn khi ta đi nó đã xin một góc trong tim. Để khi ta nhớ về, ta phải cảm nhận bằng trái tim chứ không phải bằng con mắt. Nó như những dòng nước mát lành tưới ướt những tâm hồn đang mong mỏi một ngày trở về bên gia đình , bên những kỷ niệm, trong vòng tay ôm ấp của quê hương. Và ta sẽ thấy chẳng nơi đâu yên bình đến thế.

Và cuối cùng tôi xin đọc lại hai câu thơ đó của nhà thơ Chế Lan Viên :
’’ Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hoá tâm hồn ’’.
Thế nào ? Bây giờ khi nghe lại bạn đã hiểu được ý nghĩa của nó chưa ? Bạn có thấy quê mình đẹp tuyệt vời chưa ? Sẽ chẳng có nơi nào bằng quê hương ta đâu. Quê hương luôn trong tim tôi các bạn ạ !!!



Vũ Văn Hợp
[ 004 Một Đen Đá ] Tâm hồn người con xa quê.
Hà Nội.
mrhop.tq22@gmail.com
0982124837.

Lucy
15-06-2011, 01:59 PM
NA HANG
Hoang xơ – Hùng vĩ


Bức tranh hồ trên núi nước trong veo, nối trên những tảng đá gồ ghề, những mảng mầu đen sang chen nhau gợi nên một thiên nhiên trong lành êm ả song hành cùng cáu dữ dội của vũ trụ xoay vần và cái hung vĩ hoang xơ của núi rừng, tạo nên cảm giác mới mẻ thuần tuý mà nguyên sinh…Na Hang quê em….

http://img70.imageshack.us/img70/2606/img3323resizebv9.jpg
(Sưu tầm)
Lớn lên giữa những ngọn núi đá cao vút, những con suối nước chảy ào ào, những cơn mưa rừng xô đất đá với người mẹ tần tảo gùi lúa – ngô – khoai - sắn từ nương rẫy bước vội về nhà với đứa con thơ.

Cảnh tượng núi non ngập trùng của núi rừng Na Hang- mờ ảo trong sương sớm, sương chiều những đếm ngủ thoáng ánh trăng và gương mặt cô gái Tày bên bếp lửa nhà sàn trong đêm không sao đã hình thành nên một núi rừng hung vĩ, màu rừng núi mơ màng như thơ nhạc. Đắm chìm trong bức tranh núi rừng ướt nước mờ sương, cảnh sơn thuỷ núi cao với những tảng đá xếp chồng lên nhau, những con suối quanh co dưới chân những hang cây xa xa nhấp nhô mái nhà bong áo chàm liêu xiêu, hiển hiện những gương mặt hiền như hạt lúa nương của con người miền sơn cước. Bức tranh hồ trên núi nước trong veo, nối trên những tảng đá gồ ghề, những mảng mầu đen sang chen nhau gợi nên một thiên nhiên trong lành êm ả song hành cùng cáu dữ dội của vũ trụ xoay vần và cái hung vĩ hoang xơ của núi rừng, tạo nên cảm giác mới mẻ thuần tuý mà nguyên sinh. Những giọt nước mưa tan nhoà trên nền đất nâu phai màu cát sỏi, những hàng cây xanh vươn mình đón nắng xa xa bóng người phụ nữ đeo gùi đi giữa nương xanh gợi sự sống yên lành hoà hợp với thiên nhiên.


Cùng gặp nhau trong một buổi xế chiều trên mảnh đất núi non trong lành với gam màu tím lam vương như sương khói và hình ảnh cô gái sơn nữ như một bức tranh vừa thực vừa hư, mỗi khi đêm về ánh trăng tàn trăng khuyết gợi về cảnh đẹp xôn xao của núi rừng lúc xuân sang hoa Đào hoa Mận dịu dàng khoe sắc, hay tiết heo may lá rừng vàng nắng gợi người dân tộc sống đầm ấm hiền hoà bên xóm núi, gợi duyên thầm trai gái gọi nhau, gợi tâm hồn bé thơ ánh mắt trong veo bên suối rừng róc rách...Màu xanh mượ mà với thiên nhiên miền núi, khung cảnh làm rung động hồn ai với cái màu vàng gợi mùa lúa chín trên nương như thắp lủa tình yêu anh bạn trẻ anh kiểm lâm công tác xa nhà với cô gái Tày , hình ảnh cô gái Tày "đẹp đến giật mình" hay sắc vàng thương nhớ lưu giữ mãi tropng ta vẻ đẹp tuyệt mĩ của núi rừng:
" Mình nợ với rùng suốt đời không trả nổi..."

Cây cối in nền trên bóng núi, thiên nhiên núi rừng Na Hang thơ mộng phóng khoáng trong nhịp điệu mạnh mẽ. Con người là cốt lõi nhưng không phải là tất cả, thiên nhiên mới là cái nuôi dưỡng cuộc sống con người...Núi rừng là một bản nhạc mạnh mẽ tuônn trào nơi cội nguồn vang lên từ nền nhạc rừng núi êm đềm buổi bình minh...


Trong tôi Na Hang như một bức tranh nó êm đềm, nhẹ nhõm như chính những cảm xúc của mình khi tồn tại song hành với nó..

http://i69.photobucket.com/albums/i67/leodoc_photos/NaHang_BaBe/_DSC1804.jpg
(Sưu tầm)



Tác giả: Phạm Thị Thu Hà
(004 ha meo) - Na hang Hoang xơ - Hùng vĩ
Địa chỉ:Yên Sơn - Tuyên Quang
Email: hatq91@gmail.com

Lừa ngố
16-06-2011, 03:27 AM
Đừng hỏi tôi Yêu Tuyên Quang từ bao giờ, tôi ko thể trả lời được, có lẽ tôi Yêu Tuyên Quang từ khi bắt đầu yêu em...........

Cô em tròn tròn xin xắn, mái tóc ngắn củn vang hoe, khiến tôi liên tưởng tới girl Hải Phòng nhiều hơn là một cô em Sơn nữ dịu dàng như người đời vẫn hay nói "chè Thái, Gái Tuyên". Tôi chẳng thể nào tin nổi em là một cô gái Tày, cho dù đó là sự thật. Thôi thắc mắc chuyện đó với em, em chỉ cười lặng thinh không nói

http://www.thitruonghue.com/sieuthi/images/stories/tintuc/denhuechoidau/1.jpg

Em bảo quê em nghèo lắm, quanh quẩn cũng chỉ có núi trơ đồi với đồi trọc. Tôi quả quyết sẽ đưa em về thành phố, rũ bỏ cái nơi khỉ ho cò gáy ấy. Em cười buồn và nói rằng em không thể xa nơi ấy được, nó đã cất giữ tâm hồn của em rồi. Tôi không hiểu, hỏi em em lại lắc đầu không nói

Bản tính tò mò của một kẻ ương bướng đã thúc giục tôi theo chân em về miền đất ấy. Gia đình em đón tiếp tôi như một vị khách quý, niềm nở, chân thành và quý trọng. Lần đầu tiên trong đời tôi được ở nhà sàn, cảm giác rất mới lạ, ngôi nhà rộng ba gian, cây cột nhà to đùng lên nước sơn đen bóng loáng cũ kỹ, mái nhà lợp lá cọ, sàn nhà làm bằng thân cây tre đập dập, bước đi runh rinh không quen khiến tôi như đứa trẻ chập chững. Nhà có khách quý, bố em bắt rồi làm thịt một con gà, mẹ em hì hụi nấu xôi. Bữa cơm hôm ấy làm tôi nhớ mãi là có gà luộc và xôi ngũ sắc thơm thoang thoảng mùi lá cây rừng,Ngon tuyệt cú ! Tuy giản dị nhưng hơn ngàn vạn lần sơn hào hải vị trên đời.

Lần đầu tiên tôi biết thế nào là nương là rẫy, là buổi sáng thức dậy từ lúc sương giăng kín trời đất, khi con gà gáy phía bìa rừng, cả nhà cả làn thức dậy kéo nhau lũ lượt đi làm. Là buổi trưa nghỉ ngơi chia nhau từng miếng cơm nắm chấm với muối vừng, uống ngụm nước trong ống nứa. Là buổi tối cả gia đình quây quần bên bếp lửa truyện trò, cười nói râm ran. cùng nhau đốt ống cơm lam, nướng củ khoai củ sắn..........Ôi! cuộc sống nơi đây, sao mà bình yên thế!

http://www.kinhtenongthon.com.vn/Uploaded/thanduong/Nam%202007/Thang%2011/Ngay%2028/t10%20nha%20san%20muc%20tieu%20san%20cua%20dan%20b uon.jpg

Ở nhà, em vui vẻ lanh lẹ như con chim non, gặp ai cũng chào chào hỏi hỏi cười cười nói nói ríu rít...........Đôi mắt em lúc nào cũng trong, lấp lánh xanh như nước sông Lô, nụ cười chẳng hề quyến rũ mà sáng chói như ánh mặt trời, tiếng nói em áo ạt man mát như gió thổi cây rừng, em hồn nhiên đáng yêu quá. Và tôi rất đỗi ngạc nhiên khi phát hiện ra rằng : em không giống như các cô gái thành thị, em là Sơn nữ, sơn nữ đích thực......Tôi đã tin em là con của núi của rừng - là con của người Tày.

http://i159.photobucket.com/albums/t147/kiencuongls/DSC_0195.jpg

Và rồi tôi đã hiểu tại sao em lại yêu quê em tới vậy, bởi chỉ khi ở nơi đây em mới được là chính em, hồn nhiên chân thật.........Và tôi cũng phát hiện ra rằng, không những yêu em, tôi đã yêu mảnh đất này tự lúc nào mà tôi ko hay (có khi nào đó mà tôi bị em bỏ bùa? :D) Tôi yêu con người nơi đây thật thà đôn hậu, tôi yêu nếp nhà sàn chiều chiều khói tỏa hương bay, Yêu nương ngô bắp trĩu nặng, yêu cánh đồng lú xanh mượt mà, yêu đàn trâu nhẩn nha gặm cỏ, yêu cả cái cọn nước chăm chỉ quay ngày quay đêm.......

http://a9.vietbao.vn/images/vn955/an-ninh/55240047-1246850327-Nguoidisannhungloithithao1.jpg

Đó là Tuyên Quang của 10 năm về trước, giờ đây Tuyên Quang đã khác xưa nhiều. Cuộc sống đã sung túc hơn, nhà nào cũng có điện lưới điện thoại............, Trẻ con được đi học đầy đủ............đường quốc lộ rồi đường bê tông, giao thông đi lại thuận tiện..........những ngôi nhà mới được dựng lên thay thế những ngôi nhà cũ nát......... Những ngọn đồi trọc đã được thay thế bằng đồi chè xanh ngút ngát tầm mắt, những đồi cam sành chín đỏ rực.............. Tuyên Quang phát triển ngày một trông thấy

Sau chuyến thăm Tuyên Quang dạo ấy tôi quyết định chuyển lên trên này ở hẳn,Cùng em xây dựng gia đình và quê hương, em đã giúp tôi hiểu thêm và ngày càng yêu Tuyên Quang hơn. Giờ đây tôi có thể tự tin mà nói rằng "tôi là người Tuyên Quang" được rồi. Nhưng có một điều mà tôi luôn tự hỏi :

Có lẽ nào em đã đánh cắp trái tim và tâm hồn tôi giấu vào đất mẹ thành Tuyên rồi?

----------------------------------------------------------------------------------
Đây là một bài viết chém gió dựa trên sự tưởng tượng của tác giả khi tự ảo tưởng mình là con trai (cái này là do thức đem xem nguyệt thực) :))

Họ và tên tác giả: Lừa Ngố
Tên bài viết: TÌNH YÊU BẮT ĐẦU TỪ ĐÂY
Ảnh: google search

thothuytinh
23-06-2011, 12:53 PM
“Quê tôi sớm tinh mơ tiếng gà gọi cha vác quốc ra đồng.
Ai đem nắng đong đầy tới vai, cháy những giọt mồ hôi...”
.
http://truongton.net/forum/picture.php?albumid=57896&pictureid=1007894

Thuở nhỏ, quê hương là cái gì đó cao siêu, trừu tượng và xa vời với tôi lắm. Đi học, cô giáo bảo quê hương là những gì thân thiết nhất, tôi nghĩ, quê hương của tôi chính là mẹ, là bố, là ông, là bà. Lớn thêm chút nữa, tôi được nghe bài “Mẹ em chỉ có một trên đời”. Thì tôi cứ đinh ninh chắc chắn quê hương là mẹ rồi vì người ta vẫn nó “ Quê hương mỗi người chỉ một mà”

http://truongton.net/forum/picture.php?albumid=57896&pictureid=1007892

Nhưng rồi hai tiếng quê hương lớn dần trong tôi, lớn theo năm tháng, lớn dần theo những bước chân trên mảnh đất của quê hương và lớn dần theo cách suy nghĩ của con bé không còn chỉ biết nằm mãi trong lòng mẹ. Nhưng trong hai tiêng quê hương tôi vẫn có mẹ, có ba, có ông bà nữa.


http://truongton.net/forum/picture.php?albumid=57896&pictureid=1007893
Tôi yêu quê hương yêu mảnh đất Tuyên Quang này.
Có lẽ tôi yêu ngay cái tên đặc biệt, đặc biệt từ nguồn gốc. Người ta kể, ,Chữ Tuyên Quang có từ thời nhà Trần là Tuyên Quang châu (tức châu Tuyên Quang), thời nhà Lê gọi Tuyên Quang xứ (tức xứ Tuyên Quang), thời nhà Nguyễn chính thức là tỉnh Tuyên Quang, nhưng địa phận và qui mô hành chính thì có nhiều thay đổi. “Tuyên Quang” là hai từ nguyên gốc Hán ghép lại mang nghĩa: Sáng rộng, toả sáng, sự phồn vinh (tươi tốt) nơi nơi.
http://truongton.net/forum/picture.php?albumid=57896&pictureid=1007897

“Quê hương bước ra từ câu thơ đẹp như lời mẹ ru...”


. Tuyên Quang là nơi này đây, nơi mà tôi sinh ra và trưởng thành. Kể từ khi biết quê hương của tôi là thủ đô kháng chiến Tuyên Quang, tôi đâm ra tự hào về nó. Cũng chả hiểu vì sao. Niềm tự hào, kiêu hãnh trẻ con đó luôn hiện diện trong suy nghĩ của tôi..Người ta thường nói “Chè Thái gái Tuyên” con gái Tuyên Quang có nét đẹp mà chỉ riêng con gái Tuyên Quang mới có không lẫn được, quê tôi còn Có dòng sông Lô lịch sử, có những núi cao thật là cao. Nói tóm lại, Tuyên Quang trong tôi đẹp vô cùng, đẹp nhất.
http://truongton.net/forum/picture.php?albumid=57896&pictureid=1007898
Tôi sẽ không bao giờ quên nhưng ngày trốn học ra bãi sông dài nghịch cát. Những buổi cùng đám bạn leo lên đồi chè cao vút hái quả Bứa hay trèo lên cây khế chua. Túm 5 tụm 3 chơi những trò con trẻ, dù bị mẹ mắng bao lần nhưng tôi vẫn muốn trốn đi chơi. Có những hôm thả diều nằm dài trên bãi cỏ rồi mờ hồ muốn mãi không phải làm người lớn.
http://truongton.net/forum/picture.php?albumid=57896&pictureid=1007896

Giờ tôi vẫn còn là một đứa con nít nên tôi không chưa có được cảm giác phải xa nơi tôi tự hào thế nào? Tuyên Quang xưa và nay đã khác đi nhiều. Có những cái mất đi nhưng tình cảm trong tôi với mảnh đất này thì sẽ chỉ lớn dần lên từng ngày thôi.
http://truongton.net/forum/picture.php?albumid=57896&pictureid=1008119
Có lẽ chẳng có nhiều thời gian để kể hết những gì trong ký ức , cuộc sống luôn thúc giục con người phát triển , nhưng riêng tôi, vẫn có một góc tuổi thơ dành cho Tuyên Quang _ Quê Hương.!!!
b8h_eJ1ZEKs- Tên, tuổi : Trương Thùy Linh, 18 tuổi
- [SBD+Tên TK trên TQOL] Tên bài viết: [006_thothuytinh] Quê hương_Tuyên Quang_MỘt góc trong tôi.
- Địa chỉ, nơi công tác: Xã Thắng Quân_Yên Sơn_Tuyên Quang
- E-mail : thothuytinh93@yahoo.com.vn
- Điện thoại liên lạc: 01672137596
Bài viết sử dụng: ảnh sưu tầm & bài hát Quê tôi_sáng tác Anh Minh

thainguyenspcn
07-07-2011, 09:02 AM
TUYÊN QUANG QUÊ TÔI

Chiếc xe bon bon lăn bánh đưa tôi về với quê hương, với gia đình thân thương sau những tháng ngày học tập căng thẳng nơi đất khách xa lạ..
Bầu trời hôm nay thật đẹp, những ánh nắng đầy sức sống của một miền quê hiền hòa khiến lòng tôi xao xuyến đến rạo rực..

Lặng ngồi trên chiếc xe khách ngắm nhìn khung cảnh quê hương đổi mới và chìm đắm trong những giai điệu mượt mà đằm thắm phát ra từ chiếc radio ..

“Tôi yêu quê tôi
Xanh xanh lũy tre
Bao năm tháng qua
Đi qua đời tôi…”

lòng tôi rạo rực niềm yêu mến quê hương tuổi thơ tôi !
“ Tôi yêu quê tôi”..đó là tất cả những tình cảm mà trái tim tôi muốn gửi gắm tới quê hương của mình – Tuyên Quang yêu dấu !

Quê hương trong tiềm thức của mỗi người là không giống nhau, có thể chỉ đơn giản là chùm khế ngọt, là cánh diều no gió hay những buổi chiều chăn trâu cắt cỏ với lũ bạn. Còn với riêng tôi, quê hương là cả một tuổi thơ, một bầu trời kỷ niệm mà tôi thương nhớ lắm..nơi đó tôi được sinh ra và nuôi dưỡng cho tới tận bây giờ.

Tuyên Quang quê tôi mang một vẻ hiền hòa, thân thiện rất riêng mà dù đi đâu tôi cũng không thể tìm thấy.

Nơi đây được biết đến với những di tích lịch sử nổi tiếng, mảnh đất giàu truyền thống cách mạng này đã từng được Đảng và Bác Hồ chọn làm Thủ đô kháng chiến vào những năm 1945.

Những buổi chiều hoàng hôn, đi trong chút ánh nắng le lói còn lại của ngày hè mới thấy Tuyên Quang quê mình thật đẹp! Những hàng bằng lăng xanh tím hay những hàng bàng xanh mướt lá đua nhau khoe sắc trẻ trung như chính thành phố trẻ này vậy.Góc phố nhộn nhịp người đi lại, những ngôi nhà san sát nhau thật gần gũi. Chiếc cầu Nông Tiến cong cong vươn mình qua khúc sông xiết đã trở thành một hình ảnh quen thuộc với mỗi người nơi đây.

Ngay cạnh đó là ngôi đền Hạ nổi tiếng với vẻ đẹp: “ Sông Lô trước mặt, núi Là sau lưng”. Và không chỉ có đền Hạ, nằm bên dòng Lô lịch sử còn có một hệ thống đền, chùa được xây dựng từ hàng trăm năm nay phục vụ cho sinh hoạt tâm linh của người dân và cũng là địa điểm tham quan của du khách thập phương khi đến với Tuyên Quang.

Nhắc đến những điểm đến hấp dẫn của Tuyên Quang không thể không nhắc đến Hồ công viên cây xanh, Đài tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ ngay giữa lòng thành phố. Đi xa hơn nữa là khu di tích lịch sử - văn hóa Tân trào ATK, khu du lịch Suối khoáng Mỹ Lâm, khu du lịch sinh thái Nà Hang, Hàm Yên, Chiêm Hóa…

Và..nhớ về Tuyên Quang là nhớ đến những con người thân thiện và mến khách. Có trò chuyện mới thấy trong họ có một sự lạc quan, yêu đời, yêu quê hương sâu sắc đến thế nào.
Con người Tuyên Quang cần cù, sáng tạo luôn nỗ lực vươn lên trong học tập, lao động, công tác và dù có đi đâu, ở đâu cũng luôn một lòng hướng về quê hương.
Người ta vẫn truyền nhau câu nói : “ Chè đất Thái, gái thành Tuyên” , phải chăng câu nói đó là lời ngợi ca về người con gái thành Tuyên ?

Hẳn là vậy, những người con gái thành Tuyên không chỉ đẹp về hình thức mà còn mang vẻ đẹp tâm hồn thật trong sáng. Dù đi tới đâu người con gái Tuyên Quang cũng luôn tự hào về quê hương, tự hào vì được sinh ra trên mảnh đất giàu truyền thống tốt đẹp..và niềm tự hào đó trở thành nguồn động lực lớn lao để những cô gái Tuyên Quang vươn lên tỏa sáng hơn nữa.

Với tôi, niềm tự hào là một người con của Tuyên Quang không chỉ là động lực mà còn là một thách thức khiến tôi phải cố gắng học tâp, rèn luyện bản thân nhiều hơn nữa để xứng đáng với những truyền thống tốt đẹp của quê hương mình.

Tuyên Quang quê tôi đơn giản là như vậy đó! Trong tâm trí tôi nó thật đẹp và hấp dẫn, chẳng có nơi nào khiến tôi nhung nhớ và thương yêu được như vậy. Có lẽ vì vậy mà tôi yêu quê tôi nhiều lắm!

Hi vọng rằng Tuyên Quang sẽ ngày càng phát triển, trở thành điểm đến hấp dẫn của du khách thập phương.

Chúc cho Tuyên Quang của chúng ta mãi đẹp, mãi là:
“Tuyên Quang rực sáng một vùng quê!”


- Tên, tuổi : Trần Thái Nguyên,
- [SBD+Tên TK trên TQOL] Tên bài viết: [007_thainguyenspcn] Tuyên Quang quê tôi.
- Địa chỉ, nơi công tác:Xóm Kim Phú - Xã Phú Lâm - Yên Sơn - Tuyên Quang
- E-mail : thainguyena3@yahoo.com.vn
- Điện thoại liên lạc: 0978.023.362

nhjmsok
19-07-2011, 05:56 AM
...
- Gái Tuyên á??? Anh bạn trố mắt nhìn Nó vẻ châm chọc.

Nó vênh mặt lên đáp lại : - Thỳ sao hả ???

Nhìn cái ánh mắt săm soi của người yêu con bạn mà Nó ức chế ko chịu được. Nó là gái Tuyên chính gốc ấy chứ lị, nhưng Nó ko đẹp như cái câu mà người ta vẫn hay đánh giá " Chè Thái, Gái Tuyên".

Chính vì thế nên Nó ghét. Nó ghét cái câu nói ấy và ghét luôn cả những ai hỏi Nó quê ở đâu. Cứ là con gái Tuyên Quang thỳ ai cũng phải xinh đẹp hết hay sao? Nó ko dám thừa nhận mình là gái Tuyên nữa... Thật nực cười.

Nó sinh ra và lớn lên ở một miền quê nghèo, từ nhỏ đã nhìn thấy sự vất vả lam lũ ở nơi đây nên khi lớn lên Nó muốn thoát khỏi nơi này càng nhanh càng tốt. Thế nên Nó đã cố gắng học hành thi cử và may mắn đã mỉm cười với Nó.

Ngày Nó xuống Hà Nội học sự phồn hoa, nhộn nhịp của chốn thành thị đã làm Nó lóa mắt, Nó thích nghi rất nhanh và chẳng bao lâu sau Nó đã lột xác thành 1 đứa con gái hoàn toàn khác. Ăn diện hợp mốt đúng như dân Hà Nội chính hiệu. Nó đã thay đổi hoàn toàn từ ngoại hình đến tính cách, nhưng khổ nỗi " Chuột chù đứng giữa vườn hoa, soi gương đánh phấn vẫn ra chuột chù " dù ăn diện, trang điểm thế nào Nó vẫn chẳng xứng với cái câu " Chè Thái, Gái Tuyên ".

Nó đâm ra đành hanh, thích gây sự nhất là những lúc có ai đó nói về quê của Nó, đem vẻ đẹp gái Tuyên ra để đánh giá về Nó. Nó nghỉ chơi với đám bạn nhà quê, lân la kết bạn với những cô gái thành thị, học cách làm đẹp, cách chưng diện như dân thành phố.

Bạn bè cứ dần dần xa lánh Nó, người yêu Nó cũng chào thua rồi rời xa Nó ko một lời. Nó cóc cần, Nó nghĩ cuộc sống này là vậy, quy luật đào thải ý mà. Nhưng Nó đúng là đứa chẳng biết lượng sức mình, nhà Nó ở quê dù có điều kiện đến mấy cũng làm sao đủ sức "đú" với dân thành phố. Nó bị tụt dốc dần dần và không theo được nữa, rồi đến lúc Nó chợt nhận ra là Nó rất cô đơn, Nó nhận ra lâu nay Nó sống giả tạo quá, Nó cứ bị cuốn vào vòng xoáy của đô thị mà đánh mất mình lúc nào không biết.

Tự dưng đêm ấy Nó không ngủ được. Bao lâu rồi Nó ko về quê nhỉ. Quê - cái từ ấy giờ Nó nghe sao mà thấy xa lạ thế, lâu nay Nó luôn tìm mọi lí do nào bận học, nào bận thi cử bận làm thêm để nhà Nó ko bắt Nó về quê, trong ý nghĩ của Nó lúc ấy ko muốn về cái vùng quê lạc hậu, bọn trẻ con thỳ nhếch nhác, lem luốc đến phát khiếp. Ban đêm thỳ tối om om đèn đường chả có, muốn uống 1 ly cafe phải đi những 7 cây số. Ngoài đường thỳ toàn nhưng rơm rác, có cả phân trâu bò nữa chứ ! kinh lên được...

Nó rùng mình vì cảm nhận được cái lạnh từ cái gối ướt sũng nước mắt, Nó chợt thấy nhớ, nhớ cồn cào, nhớ da diết cái cảm giác mà đã chết trong Nó từ lâu nay, giờ bỗng nhiên bùng cháy, Nó nức nở vùi đầu vào gối, cảm giác cô đơn bao trùm lấy Nó... Thật khủng khiếp !

Nó tỉnh dậy khi trời đã sáng rõ từ lâu, đường phố tấp nập người đi lại, tiếng còi xe, tiếng giao hàng, tiếng người cười nói như đập vào tai Nó... Nó khó chịu nằm xoay người lại, đầu Nó nặng trịch, người Nó nhức nhối như ngàn cái kim đâm, nóng như hòn than trong lò lửa đỏ rực, cổ họng Nó khô khốc, khát cháy.

Nó bỗng dưng nhớ Mẹ, nhớ bàn tay dịu mát nhẹ nhàng của Mẹ đặt lên trán Nó và giật mình thốt lên " chết ! Con ốm rồi này, sốt cao quá cơ !" rồi Nó tha hồ mà ỉ ôi, làm nũng Mẹ đủ kiểu, chỉ có Mẹ mới hiểu và chiều được Nó thôi. Có một thứ gì đó ấm nóng rơi ra từ khóe mắt của Nó, tay Nó như đeo đá ko thể nào đưa lên mà gạt đi, mà hình như Nó cũng không hề có ý định đó thỳ phải. Nó cứ để cho nước mắt rơi xuống những giọt nước mắt cả buồn tủi lẫn hối hận, Nó hiểu ra rằng Nó đã đánh mất quá nhiều thứ quan trọng trong cuộc đời...

Nó giật mình 1 cái khi chiếc khăn ướt được đặt lên trán Nó, Nó cố mở mắt ra nhìn, qua làn sương mù Nó nhận ra đôi mắt của người ấy đang nhìn Nó lo lắng. Nó vùng dậy nhưng ko thể nào nhúc nhích được. Nó òa khóc...

- Ổn rồi Nhóc ! Người ấy khẽ nói và xiết nhẹ bàn tay của Nó. Nó cứ thế khóc tu tu.

Hóa ra người ấy và bạn bè Nó chưa hề bỏ rơi Nó, mà luôn quan tâm dõi theo từng hành động của Nó, chỉ là Nó quá vô tâm ko nhận ra đấy thôi. Sáng nay ko thấy Nó đến lớp thỳ biết ngay là Nó có chuyện, Nó vốn là đứa chăm học mà, chưa lần nào bỏ học cả. Người ấy và bạn bè thay nhau chăm sóc Nó đến khi Nó khỏe hẳn, Nó bỗng nhiên trở nên trầm lặng ko nói ko cười, Nó đang thấy xấu hổ về bản thân. Mọi người biết Nó đang thay đổi...

Xách chiếc valy trên tay, Nó hít một hơi thật dài rồi chầm chậm bước lên xe, từng vòng quay của bánh xe đưa Nó thật gần, thật gần đến quê hương của Nó. Từng hàng cây, lũy tre, bờ chuối, dòng sông những hình ảnh thân thương cũng đang dần hiện ra trước mắt nó.
Nhưng Nó chợt ngỡ ngàng... Ngỡ ngàng như người cô đi xa mấy năm trở về thấy cháu mình đã lớn tướng vậy. Nó ngỡ ngàng nhận ra quê hương Nó đã thay đổi quá nhiều. Nhà máy, xí nghiệp, thủy điện mọc lên, đời sống người dân sung túc, khá giả nhưng vẫn giữ được tình làng nghĩa xóm với nhau.

Cuộc sống nơi đây đã bắt kịp những nơi khác, đang đà phát triển vươn lên, ngày càng phồn thịnh... Tuyên Quang đã lên thành phố rồi! Nó mỉm cười...

Nó thấy mình như là đang đi du lịch vậy, không khí trong lành của một miền quê yên bình khiến tâm hồn Nó trở nên nhẹ bẫng. Tuyên Quang quê Nó đấy! Nó thì thầm... Bước chân của Nó về đến đâu dường như cũng bắt gặp vẻ hân hoan, rạng rỡ. Cây cỏ, sông nước cũng như đang chào đón Nó, chào đón đứa con lầm lỗi trở về.

Những ngày ở quê thật tuyệt, Nó như được trở lại với tuổi thơ. Chạy nhảy như bay trên đồi, đuổi theo những chú ve to xác và to mồm nữa hihi, cái không khí trong lành êm ả khiến tâm hồn Nó thanh thản, và giờ đây Nó có thời gian để suy nghĩ... về nhiều chuyện.

Nó lại mong mau mau hết kỳ nghỉ hè, kỳ nghỉ hè đầu tiên Nó về quê. Không phải là Nó đã chán, mà Nó sốt ruột vì Nó biết có 1 người vẫn đang đợi câu trả lời của Nó.

Rời xa nơi quê hương yêu mến lòng Nó bỗng chợt dâng trào bao nhiêu cảm xúc, Nó chợt thấy yêu lắm lắm nơi đây, và tự dưng Nó cảm thấy tự hào về quê hương của Nó, Nó tự hào vì nó là gái Tuyên ( thế cơ đấy !!!) Vì Nó đã nhận ra vẻ đẹp của tâm hồn mới là vẻ đẹp thực sự của con người, Nó cứ chăm chút cái vẻ bề ngoài mà suýt nữa đánh mất vẻ đẹp thực sự. Cũng như Nó đã có cái nhìn lệch lạc về quê hương Nó, Nó chỉ nhìn thấy cái diện mạo bên ngoài mà suýt quên đi cái tình quê đậm đà sâu lắng.

Sắp xuống đến bến xe Mỹ Đình rồi đấy, Nó giật mình khi bác tài xế bật radio, tiếng hát của ca sĩ Lương Gia Huy vang lên trên kênh VoV Giao Thông:


...Anh ghét em ham chơi, ghét em thích đua đòi,
ghét em sống buông lơi những đêm dài tăm tối.
Anh thích em như xưa dễ thương rất ngoan hiền
dẫu em chẳng chưng diện mà vẫn đẹp tự nhiên...

Nó khe khẽ huýt sáo theo...:-":-":-"



SBD: 008
Tên: Đồng Lan
YM: yeuanhvoicatamlongem@yahoo.com
Tel: 0988853085
Đ/c: Chiêm Hóa - Tuyên Quang
Nơi ở hiện tại: 139-Nguyễn Ngọc Vũ - Trung Hòa - Cầu Giấy - HN
Nhớ bình chọn cho sóc nha!!! tks mọi người ! :)

Pillo
30-07-2011, 11:21 PM
MIỀN KÍ ỨC

Đã gần 10 năm kể từ ngày bước chân xuống mảnh đất Thủ Đô, đi học rồi đi làm…số lần trở về Tuyên đối với nó ngày càng ít hơn. Nó luôn biện hộ cho mình, rằng nó bận học, bận đi làm. Cho đến bây giờ cũng vậy, nó không nhớ lần gần đây nhất là khi nào nữa. Nhưng có đôi khi bất chợt đọc những bài báo, những tin tức về Tuyên, trong lòng nó lại rộn lên những cảm xúc, những kỉ niệm về một miền quê yêu dấu lại ùa về.
Nó nhớ những ngày đầu tiên đặt chân xuống Thủ Đô, nó đã bị choáng với mọi thứ xung quanh như thế nào. Nhất là khi so sánh với quê Tuyên Quang của nó. Nhà cửa, xe cộ, sự đông đúc náo nhiệt lẫn cả khói bụi, ô nhiễm.
Ngày ấy, Tuyên Quang của nó còn nghèo lắm. Đi khắp thị xã chẳng thấy một tòa nhà cao tầng, một nhà hàng lịch sự. Nhưng nơi miền quê ấy là cả một bầu trời bình yên.
Một thị xã xanh mát những cây là cây, với những con người hiền hòa dễ mến.
Một lũ bạn nó có lần phi xe từ Hà Nội lên Tuyên đã nói chưa thấy ở đâu thanh bình và… ít người đến như thế.
Nó vẫn nhớ những chuyến xe về quê, ngồi sau ghế chú lái xe, nó ngủ một mạch qua Vĩnh Yên rồi Việt Trì. Nhưng thật lạ mỗi khi đến địa phận Tuyên Quang, bao giờ nó cũng tỉnh dậy, kéo rộng cửa kính và hít lấy hít để cái không khí mát lạnh trong lành từ những cánh đồng, những quả đồi hai bên đường. Càng về gần đến nhà, cái không khí ấy càng gần gũi thân quen. Nó nhắm mắt lại và đoán xem mình đã đi về đến đâu rồi. Này là km5 đường dưới, này là ngã 3 Bình Thuận, Cầu Chả. Lúc nào nó cũng là người về cuối cùng trên chuyến xe, và cũng chẳng cần phải nói thì chú lái xe luôn đưa nó về tận cổng. Nó ghét sự thay đổi, nó chỉ đi 1 nhà xe duy nhất. Những chuyến xe thân quen, những gương mặt thân quen, gần gũi nay còn đâu?

Sống ở Hà Nội gần 10 năm, nhưng không sao nó quen được với những “Món ngon Hà Nội” mà người ta vẫn ca tụng. Nó đã bị sốc khi lần đầu thưởng thức món Bánh Cuốn Thanh Trì nổi tiếng. Cái thứ nước chấm gắt gỏng ấy nó không thế nào quen được. Nó nhớ món bánh cuốn Tuyên Quang, nhớ cái cảm giác được xì xụp với bát nước hầm xương ngọt ngào xen lẫn nộm đu đủ xanh chua dịu. Cho đến tận bây giờ mỗi lần về nhà, lúc nào buối sáng bố cũng mua bánh cho nó ăn. Nhưng mà phải đúng quán bánh cuốn gần cổng Công An tỉnh thì mới đúng ý nó. Vẫn cái tính “ít chịu thay đổi” của nó đây mà.

Bún ốc, Bánh Cuốn, Bún Chả, Phở Hà Nội nổi tiếng là thế, nhưng sao nó chẳng thấy ở đâu ngon bằng ở Tuyên. Cái quán bún chả xuôi về phía Xuân Hòa gần cổng trường Chuyên chẳng biết còn hay không? Ngày ấy 3000 đồng 1 bát mà nó thấy ngon vô cùng, cái hương vị ấy mà mãi về sau này nó không thể tìm thấy ở bất cứ quán ngon nào ở Hà Nội.
Rồi những chè dốc nhà Thờ, chè ngã 5, bánh rán, bánh chuối … nó cùng hội bạn thân cùng lớp từng lê la sau mỗi buổi đi học thêm về. Có lần nó thử đi tìm lại những cái của “ngày xưa”, nhưng thời gian thay đổi, con người cũng thay đổi…
Nó cũng thay đổi, nhưng đâu phải là tất cả. Vì “ghét thay đổi” như là một sở thích của nó từ trước đến giờ. Mỗi lần về quê nó chỉ thích đi 1 nhà xe, chỉ ăn bánh cuốn của một cửa hàng dù ở Tuyên Quang chỗ nào cũng ngon. Nó đi lùng khắp chợ Tam Cờ để tìm bà Kiến bán bánh dày, vì bà chẳng ngồi một chỗ bao giờ và cũng bởi vì nó cũng không thấy ở đâu có món quà ngon như vậy. Món măng ớt Lạng Sơn ngâm quả móc mật, nó không thích tẹo nào, vì “cái lưỡi” của nó chỉ quen với măng ngâm ớt, với món măng chua nấu cá nấu vịt ngon có lẽ chỉ đến thế là cùng.
Nó cãi nhau với hội bạn từ khắp nơi trong cả nước, rằng chỉ có Tuyên Quang mọi thứ mới là tuyệt vời nhất, từ con người tới những thứ rất đỗi bình thường.
Người Tuyên Quang chính gốc không phải là nhiều, nhưng với những ai từng sinh ra, từng lớn lên ở đây, từng có một thời gian gắn bó với mảnh đất này đều sẽ trở thành “Người Tuyên Quang”. Giọng nói không đặc biệt như một số vùng miền khác, đặc sản nổi bật cũng không có. Nhưng dường như ở nơi đây, mọi thứ đều trở nên đặc biệt, đẹp và ngon đến nao lòng, ít nhất là đối với những người Tuyên Quang như nó. Có những người bĩu môi dè bỉu rằng “Con gái Tuyên Quang đẹp nỗi gì!” rằng “ Có phải ai cũng đẹp đâu nhỉ?!”
Ôi, nếu cả trăm người thì cả trăm người đều đẹp thì họa chăng chỉ có trong tranh mà thôi. Cái đẹp thật khó cắt nghĩa đầy đủ, người thì đẹp về hình thức, người đẹp về tâm hồn, tri thức…Tùy theo cảm nhận của mỗi người, không thể bắt người khác công nhận điều đó nếu người ta không muốn. Quan trọng nhất là trong tâm hồn của những người con thành Tuyên như nó, Tuyên Quang sẽ như thế nào và nằm ở đâu trong trái tim mà thôi.
Nó sẽ sớm về, nhất định sẽ về Tuyên Quang. Từ ngày lên Thành Phố tới giờ, nó mới đặt chân về một lần. Sao nó thấy lạ lẫm với 2 chữ “Thành Phố” đến thế. Có lẽ nó thích Tuyên Quang mãi là một thị xã nhỏ xinh rợp bóng cây ngày nào, với những miền kí ức êm đềm ngọt ngào. Có lẽ nó ích kỉ quá chẳng? Tuyên Quang cần trở thành một thành phố lớn mạnh và phát triển hơn nữa, để con người nơi đây bớt nỗi nhọc nhằn. Nó sẽ giữ những gì của “thị xã Tuyên Quang” ngày nào trong trái tim, để mỗi khi nhớ tới một miền kí ức lại ùa về….


Seo Linh
SBD 009-Pillo-MIỀN KÍ ỨC
Địa chỉ: Cầu Giấy, Hà Nội
Email: Pillom2r2@yahoo.com
Số điện thoại: 0982381710

Lê Huyền Trang
09-08-2011, 12:57 PM
Nỗi nhớ nào hơn nỗi nhớ quê
Nhớ hàng phượng vĩ rợp trưa hè
Nhớ làn điệu lý lòng say đắm
Nhớ giọng hò lơ dạ mãi mê
Nhớ tiếng đàn tranh tha thiết quá
Nhớ câu vọng cổ não nùng ghê
Nhà nghèo nhưng đượm tình thương mến
Thắm đẹp duyên mơ vẹn ước thề


Hôm nay 09/08/2011 là ngày tròn 2 năm tôi bước chân vào nơi mà cách xa quê hương tôi gần 2000km. Sài Thành! nếu cho tôi một điều ước tôi sẽ ước thời gian trôi qua thật nhanh. Để tôi hoàn tất 4năm học để về với gia đình, với quê hương. Đã có nhiều người hỏi tôi tại sao học xong lại muốn về quê. Câu hỏi đó tôi đã tự hỏi mình không biết bao nhiêu lần. Và câu trả lời chính là ở trái tim. Đã bao nhiêu người con của Đất Mẹ Tuyên Quang ra đi để theo con đường học vấn nhưng không hề trở lại. Quê mình còn nghèo nhưng cơ hội để phát triển không phải là không có phải không các bạn!

Nhà tranh chiều xuống khói bay cao
Trước ngõ giàn hoa chắn cổng rào
Bướm lượn cành lan ngơ ngẩn đáp
Ong vờn chậu cúc lả lơi chao
Nắng vàng ngã bóng vương bờ trúc
Ráng đỏ hoàng hôn nhuộm cánh đào
Cha tưới vườn rau gần bụi mía
Mẹ ngồi vo gạo cạnh cầu ao

Vào đây 2 năm là 2 năm với những nỗi buồn. Nhớ gia đình, nhớ quê hương, nhớ con đường, nhớ bạn bè, .... tôi nhớ tất cả. Nếu ai đã từng xa quê sẽ hiểu cảm giác của tôi lúc này!. Và như 1 thói quen, những lúc như vậy tôi lại mở máy tính lên và nghe bài " VỀ TUYÊN" của cô Hạ Vi
-OLPAGu2DWM
Tuyên Quang ngày ấy - Tuyên Quang hôm nay. Vâng! Tuyên quang của bây giờ đang ngày càng phát triển, con người Tuyên Quang ngày càng hiện đại hơn. Tôi còn nhớ tết năm vừa rồi tôi về quê, Tôi thật sự bất ngờ về sự phát triển nhanh chóng của quê hương mình. Với chợ Tam cờ nhộn nhịp và tấp nập người bán và người mua. Với con đường cao tốc tôi đi bị lạc đường. Với những con đường nối vào tận thôn bản. Với ánh đèn điện sáng trưng..... Và con người Tuyên Quang cũng thật sự thay đổi. Đâu rồi những cô gái Tuyên Quang giản dị đơn sơ, Đâu rồi những chàng trai Tuyên quang hiền lành chất phác. Thay vào đó là những mốt model thủng lỗ chỗ, những bộ váy áo " thời trang hơn thời tiết". Bước chân từ nơi đô thị nhất cả nước về quê mình mà tôi thấy mình dường như quê mùa hơn so với những cô thiếu nữ của quê mình.

Quê hương là gì hở mẹ? Sao cô giáo dạy phải yêu?

Quê hương là gì hở mẹ? Ai đi xa cũng nhớ nhiều...?

Hình như bạn là người Bắc, Quê bạn ở đâu vậy? Đó là câu hỏi tôi rất thường hay gặp ở Sài Gòn. Và tôi cũng tự hào vênh mặt lên mà nói Quê tớ ở TUYÊN QUANG. tôi cũng đoán được người bạn đó sẽ nói với tôi rằng: "nghe nói gái Tuyên Quang nổi tiếng là đẹp phải không?" " uh, đúng! không những thế gái Tuyên Quang còn hiền lành, chịu thương chịu khó nữa. Tự hào và Hạnh phúc khi mà tại nơi đất khách quê người cũng có khhông ít người biết đến Tuyên Quang - vùng gái đẹp!

Ai cũng có trong tâm trí mình một hồn quê, bạn khác và tôi khác. Tuy nhiên có một điểm chung mà tất cả chúng ta phải nhớ:

Quê hương nếu ai không nhớ,

Sẽ không lớn nổi thành người...



tên bài viết: Xa Quê
họ tên: lê huyền trang
sbd: 10
địa chỉ: khoa kế toán - đại học công nghiệp tphcm
mail: conangdeptrai_nenchuayeuai@yahoo.com

Trần Quốc Toản
11-08-2011, 09:13 AM
Thông báo:

Cuộc thi viết về quê hương tôi - "Tuyên Quang rực sáng một vùng quê" đến hôm nay là kết thúc,cảm ơn tất cả các bạn đã gửi bài dự thi,BQT sẽ chấm bài dự thi và công bố kết quả trong thời gian sớm nhất.
Xin cảm ơn các bạn rất nhiều