PDA

View Full Version : Chùm thơ tình !!


Thu Trang
07-11-2006, 12:46 PM
:( Thơ Cho Riêng Anh

Em chẳng bao giờ có thể chối bỏ đâu
Câu thơ cháy khi em mười bảy tuổi
Những tháng năm tuổi thơ rong ruổi
Tìm ánh sao chiều sóng sánh một dòng thương
Em chẳng thể nào bỏ nổi những tơ vương
Những khao khát suốt một thời con gái
Hoa phượng đỏ ngàn năm còn đỏ mãi
Con ve ngân thương nhớ tận bây giờ .

Sẽ chẳng bao giờ nguội tắt ước mơ
Câu chuyện cổ xưa: Lọ lem và hoàng tử
Dẫu hoàng hôn đỏ tím vai ngày lữ thứ
Em một mình không có anh bên...

Sẽ chẳng bao giờ em có thể vùi quên
Năm tháng cũ ... câu thơ buồn anh viết
Sóng nước cồn cào nhớ thương da diết
Em tê lòng nghe nhói trái tim đau .

Dẫu em giận hờn: ta không là của nhau
Ánh sao chiều vùi chôn nơi dĩ vãng
Anh cũng đừng buồn, đừng nhìn em im lặng
Em chẳng bao giờ có thể hết yêu anh.


:p Đêm Mưa

Em ra đi giữa đêm mưa tháng bảy
Anh bơ vơ không tìm được lối về...
Nước ra sông rồi tìm về biển
Em đi tìm chân lý riêng em.
Một đêm mưa ngọc lan đua nở
Dậy hương thơm ngây ngất tâm hồn
Anh dẫn theo nơi làn hương ấy
Rồi nâng niu một đóa hoa tươi
Cơn mưa đầu choàng lên ướt đẫm
Những giọt mưa thổn thức linh hồn
Những giọt mưa nóng bổng
Từ bao giờ sưởi ấm một con tim
Những giọt mưa đã không dừng lại
Mà băng theo quy luật cuộc đời
Nước ra sông rồi tìm về biển...
Anh quay tìm lại đóa hoa xưa
Đóa hoa theo thời gian tàn úa
Nhưng hương thơm còn đọng muôn đời
Như vẫn chờ cơn mưa nóng bổng
Để tưới lên làm ấm một con người
:ay: để sau ! post tiếp ! híc

Thu Trang
29-11-2006, 02:45 PM
Anh Nhớ Em
Tác giả: Bùi Chí Vinh

Như con nít nhớ cà rem vậy mà
Như con dế trống đi xa
Một hôm nhớ đến quê nhà gáy chơi
Con dế thì gáy một hơi
Còn anh gáy hết một thời con trai

...

Cô bé ơi, anh nhớ em
Như má lúm nhớ đồng tiền đúng chưa
Như cà chớn nhớ cà chua
Như da em nhớ da-ua ngọt ngào
Cái nhớ nhảy qua hàng rào
Chẳng thèm đăng ký cứ nhào vô anh
Xô ra thì thấy không đành
Nên anh ôm lấy rồi canh giữ hoài

...

Con kiến còn nhớ củ khoai
Huống chi tóc ngắn tóc dài nhớ nhau
Nhớ em không biết để đâu
Nếu để trên đầu thì tóc che đi
Để trong túi áo cũng kỳ
Lỡ đi đường rớt lấy gì chứng minh
Thôi thì giả bộ làm thinh
Hét lên "nhớ quá" một mình nghe chơi

Thu Trang
29-11-2006, 02:49 PM
:) Âm Thầm
Tác giả: Hàn Mặc Tử

từ gió xuân đi, gió hạ về
anh thường gửi gắm mối tình quê
bên em mỗi lúc trên đường cái
hóng mát cho lòng được thỏa thuê!

em có ngờ đâu trong những đêm
trăng ngà giãi bóng mặt hồ êm
anh đi thơ thẩn như ngây dại
hứng lấy hương nồng trong áo em

bên khóm thùy dương em thướt tha
bên này bờ liễu anh trông qua
say mơ vướng phải mùa hương ướp
yêu cái môi hường chẳng nói ra

độ ấy xuân về em lớn lên
thấy anh em đã biết làm duyên
yêu dấu lòng anh ôm hận riêng.



|-) Anh Đã Giết Em
Tác giả: Xuân Diệu

Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
Từ đây anh không được yêu em ở trong sự thật
Một cái gì đã qua, một cái gì đã mất
Ta nhìn nhau, bốn mắt biết làm sao ?
Ôi ! Em mến yêu ! Em vẫn là người anh yêu mến nhất.
Cho đến bây giờ ruột anh vẫn thắt
Tim anh vẫn đập như vấp thời gian,

Nhớ bao nhiêu yêu mến nồng nàn,
Nhớ đoạn đời hai ta rạng rỡ
Nhớ trời đất em cho anh mở
Nhớ muôn thưở thần tiên
Ôi ! Xa em, anh rơi vào vực không cùng
Đời anh không em, lạnh lùng tê buốt
Nhưng còn anh, còn em, mà đôi ta đã khác
Ta: hai người xa lạ - phải đâu ta !
Anh đã giết em, anh chôn em vào trái tim anh
Anh vẫn ước được em tha thứ
Anh vẫn yêu em như thưở ban đầu
Thế \" mà tại sao ta vẫn xa nhau ?
Tại em cố chấp
Tại anh đã mất
Con đường đi tới trái tim em
Anh đã giết em rồi, anh vần ngày đêm yêu mến
Em đã giết anh rồi, em vứt xác anh đâu ?


|-) Bông Hồng Đầu Năm
Tác giả: Mường Mán

Mưa chẳng nhảy valse trên đường nữa
Vàng chi lắm thế nắng mai ơi
Hình như có điệu tango mới
Đưa bước em qua ngõ nhà người

Đông biếc đã phai ngoài dậu trúc
Tết hồng xác pháo cuối hiên mai
Có chàng nghiêng ngó xuân sau trước
Rồi chợt thấy mình đi theo ai

Dòng sông uốn lượn theo chân sáo
Chim lợp vòm me khúc nhạc vui
Đi lễ chùa xa nên em vội
Quên cả giấu duyên trên miệng cười

Màu áo hoa ngâu như là sóng
Tóc mơ se mộng với mây trời
Thầm cuốn lòng ai lên tận núi
Chùa xa chuông điểm nhịp sương rơi

Lóng ngóng ẩn mình sau hương khói
Với cành hoa nói hộ trên tay
Sao anh chẳng dám trao thiên hạ
Để hồng úa rụng chỉ còn gai


:p Bất Ngờ
Tác giả: Nguyên Sa

Đêm mưa có chỗ bất ngờ
Chỗ thêm ấm áp chỗ thờ phượng nhau
Mai về mẹ hỏi đi đâu
Đắp chăn chùm kín ngang đầu nghe em
Thiên đường có chỗ màu đen
Anh nằm nghe thấy vẫn còn tiếng mưa
Tiếng trời gõ nhịp tiếng trưa
Tiếng cho sâu thẳm tiếng khuya tuyệt vời

Thu Trang
29-11-2006, 02:53 PM
Bài Thơ THứ Nhất
Tác giả: T.T.Kh

Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá
Hồn thơ nguyên vẹn một trời huơng
Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại
Êm ái trao tôi một vết thương

Tai ác ngờ đâu gió lại qua
Làm kinh giấc mộng những ngày hoa
Thổi tan âm điệu du dương trước
Và tiển người đi bến cát xa

Lại ở vườn Thanh có một mình
Tôi yêu gió lạnh lúc tàn canh
Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo
Yêu bóng chim xa nắng lướt mành

Và một ngày kia tôi phải yêu
Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
Những cô áo đỏ sang nhà khác
Gió hỡì làm sao lạnh rất nhiều

Từ đấy không mong không dám hẹn
Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm
Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ
Người ấy ghi lòng vẫn nhớ em

Ðang lúc lòng tôi muốn tạm yên
Thì ai đem lại cánh hoa tim
Cho tôi ép nốt dòng dư lệ
Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên

Ðẹp gì một mảnh tình tan vỡ
Ðã bọc hoa tàn dấu xác xơ
Tóc úa giết dần đời thiếu phụ
Thì ai trông ngóng chẵng nên chờ

Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá
Vì tôi vẫn nhớ hẹn ngày xưa
"Cố quên đi nhé câm và nín
Ðừng thở than bằng những giọng thơ"

Tôi run sợ viết lặng im nghe
Tiếng lá thu khô xiết mặt hè
Tưỡng tượng chân người len lén đến
Nhưng lòng nào dám hẹn ai về

Tuy thế tôi tin vẫn có người
Thiết tha đeo đuổi mãi than ôi
Biết đâu tôi một tâm hồn héo
Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi


|-) Đan Áo Cho Chồng
Tác giả: T.T.Kh

Chị ơi nếu chị đã yêu
Ðã từng lỡ hái ít nhiều đau thương
Ðã xa hẵn quãng đời hương
Ðã đem lòng gởi gió sương mịt mù

Biết chăng chị, mỗi mùa Ðông
Ðáng thương những kẽ có chồng như em
Vẫn còn thấy lạnh trong tim
Ðan đi đan lại áo len cho chồng

Như con chim hót trong lồng
Hạt mưa đã rụng bên sông bơ thờ
Lưng trời nổi tiếng tiêu sơ
Hay đâu gió đã sang bờ ly tan

Tháng ngày miễn cưỡng em đan
Kéo dài một chiếc áo len cho chồng
Như con chim hót trong lồng
Tháng ngày thương tiếc cánh hồng nơi nao

Ngoài trời hoa nắng xôn xao
Ai đem khoá chết chim vào lồng nghiêm
Ai đem lễ giáo giam em
Sống hờ trọn kiếp trong duyên trái đời

Lòng em buồn lắm chị ơi !
Trong bao ngờ vực với lời mỉa mai
Quang cảnh lạ, tháng ngày dài
Ðêm đêm nghĩ đến ngày mai giật mình.


Hai Sắc Hoa Ti-Gôn
Tác giả: T.T.Kh

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít giây hoa trắng chạnh lòng

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi

Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm!
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường

Từ đấy thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẻo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người

Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo, chân mây trắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi, người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng


Bài Thơ Cuối Cùng
Tác giả: T.T.Kh

Anh ạ, tháng ngày mau quá nhỉ !
Một mùa thu cũ một lòng đau
Ba năm ví biết anh còn nhớ
Em đã câm lời có nói đâu

Ðã lỡ thôi rồi chuyện biệt ly
Càng khơi càng thấy lụy từng ly
Trách ai đem cánh "ti-gôn" ấy
Mà viết tình em được ích gì ?

Chỉ có ba người đọc thơ riêng
Bài thơ "đan áo" của chồng em
Bài thơ đan áo nay rao bán
Cho khắp người đời thóc mách xem

Là giết đời nhau đấy biết không ?
Dưới giàn hoa máu tiếng mưa rung
Giận anh tôi viết dòng dư lệ
Là chút dư hương điệu cuối cùng

Từ nay anh hãy bán thơ anh
Và để yên tôi với một mình
Những cánh hoa lòng, hừ đã ghét
Thì đem mà đổi lấy hư vinh

Ngang trái đời hoa đã úa rồi
Từng mùa gió lạnh sắc hương rơi
Buồng nghiêm thơ thẩn hồn eo hẹp
Ði nhớ người, không muốn nhớ lời

Tôi oán hờn anh mỗi phút giây
Tôi run sợ viết bởi rồi đây
Nếu không yên được thì tôi chết
Ðêm hỡi, làm sao tối thế nầy !

Năm lại, năm qua cứ muốn yên
Mà phương trời nhớ chẳng làm quên
Và người vỡ lỡ duyên thầm kín
Lại chính là anh, anh của em

Tôi biết làm sao được hỡi trời!
Giận anh không nỡ nhớ không thôi
Mưa buồn mưa hắt trong lòng ướt
Sợ quá đi anh, có một người...

Thu Trang
14-12-2006, 10:08 PM
Cao Và Thấp

Bao nhiêu lần em kiễng chân lên
Cũng không thể cắn vành tai anh được
Anh có bổn phận phải cao gần hai thước
Để xoa đầu em một cách dễ dàng
Anh có nhiệm vụ lớn bằng người ngoại quốc
Để cùng em dạo phố thật hiên ngang

Nếu anh cao một thước tám mươi lăm
Chỗ cư trú thường là sân bóng rổ
Cao một thước tám mươi tư cũng khổ
Không tắm pít-xin anh cũng đánh bóng chuyền
Cao một thước tám mươi ba càng buốt tim em
Vì môn thể thao mới sẽ là nghề bóng đá
Em sẽ tốn tiền mua dầu nóng để bôi vào mắt cá
Cầu thủ như anh hay bị "đốn" bất ngờ

Nhưng dưới một thước năm mươi thì em sẽ buồn xo
Thấy anh bò lết cả ngày vì tập tạ
Anh sẽ đô như Hercule nhưng thê thảm quá
Dạo phố ngoài đường chỉ đứng đến vai em

Vì vậy hôm nay em kiễng chân lên
Anh mới thí dụ để mình không mặc cảm
Cái chiều dài hay bị thua chiều ngắn
Lúc cúi hôn em phải biết lấy thăng bằng
Cao cho dữ cũng đành thua lùn xủn
Lúc hai cái đầu chụm lại rất tình nhân

Chẳng phải vậy sao ? Kiễng chân thì dễ ..... sợ
Nên lúc rụt về em thấp đến dễ ..... thương !!!


Nguồn: dactrung.com

KINGSTAR
16-12-2006, 12:22 AM
http://img83.imageshack.us/img83/3329/blumenpflanzen036ba1.gif
Cao Và Thấp

Bao nhiêu lần em kiễng chân lên
Cũng không thể cắn vành tai anh được
Anh có bổn phận phải cao gần hai thước
Để xoa đầu em một cách dễ dàng
Anh có nhiệm vụ lớn bằng người ngoại quốc
Để cùng em dạo phố thật hiên ngang

Nếu anh cao một thước tám mươi lăm
Chỗ cư trú thường là sân bóng rổ
Cao một thước tám mươi tư cũng khổ
Không tắm pít-xin anh cũng đánh bóng chuyền
Cao một thước tám mươi ba càng buốt tim em
Vì môn thể thao mới sẽ là nghề bóng đá
Em sẽ tốn tiền mua dầu nóng để bôi vào mắt cá
Cầu thủ như anh hay bị "đốn" bất ngờ

Nhưng dưới một thước năm mươi thì em sẽ buồn xo
Thấy anh bò lết cả ngày vì tập tạ
Anh sẽ đô như Hercule nhưng thê thảm quá
Dạo phố ngoài đường chỉ đứng đến vai em

Vì vậy hôm nay em kiễng chân lên
Anh mới thí dụ để mình không mặc cảm
Cái chiều dài hay bị thua chiều ngắn
Lúc cúi hôn em phải biết lấy thăng bằng
Cao cho dữ cũng đành thua lùn xủn
Lúc hai cái đầu chụm lại rất tình nhân

Chẳng phải vậy sao ? Kiễng chân thì dễ ..... sợ
Nên lúc rụt về em thấp đến dễ ..... thương !!!




Nguồn: dactrung.com


=V= =V= =V= =V= Anh rất kết bài thơ này em à!but mà anh lại thấy tủi thân vì mình hơi thấp,con Gái thích người cao thế thì nhưng kẻ thấp bé như anh thì thật buồn............~x( ~x( ~x( ~x( ~x(

Thu Trang
16-12-2006, 01:21 PM
không có đâu anh, mỗi người đều có nét mạnh của mình mà! biết đâu người ta yêu anh chỉ vì một nụ cười của anh thôi! hì!

Vũ Khắc Khiêm
16-12-2006, 01:56 PM
không có đâu anh, mỗi người đều có nét mạnh của mình mà! biết đâu người ta yêu anh chỉ vì một nụ cười của anh thôi! hì!

Ôi thế á! Anh đây cũng thấp bé, nhẹ cân lắm...nên tủi thân suốt ngày!

Thu Trang
16-12-2006, 02:29 PM
Người gì mà xấu như ma

Đã là mắt hí lại còn đầu to

Lại thêm về mặt tính tình

Chảnh ghê, chảnh gớm, chảnh không ai bằng

ghét thế mà sao nhớ hoài

Phải chăng của nợ ông trời ban cho ?!?

:ay: yêu mà! dù thế nào vẫn yêu, bởi đó là tình yêu của mình có ai chê tình yêu của mình đâu? chỉ "ghét" thui!:p con gái mà

Thu Trang
16-12-2006, 02:32 PM
anh biết không anh hỡi
em yêu và nhớ anh

mong có anh ở bên

chia sẽ những vui buồn

cùng em vuợt sóng gió

cùng em nở nụ cuời

những lúc em đau khổ

anh hát bài ca ấy

ru em giấc ngủ say

để em quên khổ đau

và khi em tỉnh dậy

có anh ở bên em

em biết em hạnh phúc

vì có anh bên em

ở bên em anh nhé

nếu anh không yêu em

thi ta làm anh em

em sẽ là em ngoan

và bé nhỏ của anh

anh đừng rời xa em

em sẽ rất đau lòng

hãy để em bên anh

để mỗi khi ngủ dậy

em biết mình hanh phúc

vì em có anh đó

em không muốn xa anh

bởi em không thể xa

anh biết không anh yêu

em yêu anh thật lòng

"anh hãy là của em nhé anh,em yêu anh thật lòng mà"

Thu Trang
16-12-2006, 02:33 PM
Gửi đến anh vài lời thương nhớ

Anh ơi em đã trót yêu anh

Và mong anh có thể bên em

Dù không yêu em anh hỡi

Thì chúng mình sẽ là anh em

Em được nghe anh nói anh cười

Đuợc tâm sự vui buồn cùng anh

Và dù anh có người anh yêu

Thì em xin chúc anh hạnh phúc

Chỉ cần đuợc yêu anh là đủ

Anh hãy mãi là anh của em nhé

Em nhớ và yêu anh nhiều lắm

Anh đừng rời xa em anh hỡi

Sao anh không nói gì với em

Mà đã vội ra đi hả anh ơi

Anh có biết em đau lòng không

Đừng thế nữa với em nghe anh

Em sẽ càng yêu anh hơn đó

Và sẽ đau khổ vì anh nhiều

Em không biết làm thơ đâu ah

Chỉ là viết lên tình em thôi

Nên anh đừng cuời em nha

Sao anh lại không nói gi thế

Anh nói với em đi chứ anh

Em chờ anh nói đó anh ah

st

Vũ Khắc Khiêm
17-12-2006, 01:22 AM
Có lẽ nào em không thấy mùa đông.
Khi gió bấc ào về lạnh buốt.
Bãi cát vắng bóng ai từ thuở trước.
Người bộ hành lạc bước dưới trời chiều

Có lẽ nào không hiểu em ơi.
Nỗi tê lạnh đã biến thành sỏi đá.
Tàu lá chuối chuốt màu vàng óng ả.
Vương nỗi buồn thầm lặng giữa mênh mông

Có lẽ nào nước đã đóng thành băng.
Đã quên lãng những dòng ký ức.
Ngày xưa đó con tim yêu rừng rực.
Ngọn lửa hồng chiếu sáng cả trời đêm

Có lẽ nào em đã lãng quên
Nơi ta đến, ta đi, con đường xưa lối hẹn.
Ôi tất cả đã trở thành kỷ niệm.
Mùa đông về hoa cỏ thẹn tê lòng.

Anh vẫn đứng chờ trong biển gió vô hình.
Nhìn giá buốt để tim dừng thắt lại.
Mùa đông u hoài đã trở thành cát bụi
Có lẽ nào em chẳng thấy đông về...

Sưu tầm

Vũ Khắc Khiêm
17-12-2006, 01:24 AM
Có một lần tôi nói bâng quơ
Nhưng cô bé chắc là nghe thấy
Rằng tôi thích tình yêu khi xuân tới
Chỉ mặc toàn váy áo trắng tinh khôi

E lệ ngước đôi mắt xanh trong vắt
Thoáng phút giây cô bé lặng nhìn tôi
Và gương mặt ngây thơ nhẹ nhõm
Nở nụ cười buồn khẽ trên môi

Tự buổi ấy tháng Năm nào cũng vậy
Mỗi lần tôi qua phố lúc chiều sang
Tôi đều thấy cô bé bên cạnh cửa
Trong bộ đồ màu trắng đứng nghiêm trang.

Sưu tầm

Thu Trang
20-12-2006, 02:37 PM
GỬI NGƯỜI EM YÊU NHẤT

Em nhận thấy bây giờ anh thay đổi

Hình như anh đang chán nản điều gì

Giận gì em anh hãy nói ra đi

Hay trong giây phút lạc lòng

Anh đã trót hứa lời yêu em mãi mãi

Thì anh ơi em sẵn sàng trả lại

Tất cả những gì anh gửi đến cho em

Và chúc anh được nhiều hạnh phúc

Tên bước đường lựa chọn ban trăm năm

Anh đừng sợ em hờn mà khóc

Vì vỡ tan tan vỡ mối tình đầu

Cuộc đời em đã chấp nhận từ lâu

Rằng anh mãi mãi đâu là của riêng em

Anh hãy nói đi những lời anh muốn nói

Em sẵn sàng chờ đợi và để nghe

Lời thật nhất của trái tim anh

Dẫu biết sự thật làm tim em tan nát

Tại sao người em yêu không là ai khác

Mà người đó lại chính là anh

Nhưng con đường này em đã chọn

Dù thế nào em cũng phải bước qua

Vẫn biết xa anh tim đau nhiều lắm

Nhưng với em bây giờ anh xa lạ

Thì nếu kéo làm gì một mối tình suy

Nhưng anh ơi hãy nhớ cho rằng

Không quay lại cho dù anh thay đổi

st

Thu Trang
20-12-2006, 02:39 PM
Gởi lại anh nụ hôn vùi trong cỏ
Ðã mất rồi ngày ấy ở bên nhau
Dù không biết em sẽ cười hay khóc
Hay vẩn một mình ngắm biển hoàng hôn

Ôi giờ ðây gục ðầu bên trang vở
Em nghiêng mình nước mắt bổng tuôn ra
Tình yêu ơi sao mang nhiều cay ðắng?
Yêu nhau rồi sao còn phải biệt ly?

Xin ðừng trách khi tình yêu phai nhạt
Ðừng giận hờn dù ðời lắm ðiêu hoa
Thõ em buồn nhưng không lời oán hận
Cũng chẳng bao giờ có thể hết yêu

Thôi nhé anh chúng mình sẽ không nhắc
Không bỏ nhau cũng không ðến tìm nhau
Hãy cứ ðể yêu nhau trong khoảnh khắc
Rồi khuất đi ðể trả hết cho nhau./.
st

Thu Trang
21-12-2006, 07:22 PM
Vào một ngày cuối thu, cô bé bán hoa đường Nguyễn Huệ tiếp một người mặc áo hoa rừng, khách chỉ mua "một đóa hoa" .... Câu chuyện bắt đầu từ đó ...
"Bán cho tôi một bông hồng đi cô bé!
Đóa nào tươi còn búp nụ mịn màng"
Tôi ngước lên: "Xin ông chờ tôi lựa
Một bông hồng vừa ý nghĩa, vừa sang!"
Khách mỉm cười : "Cô thật tài quảng cáo!
Thế... hoa hồng mang ý nghĩa sao, cô?"
Tôi bối rối: "Hình như người ta bảo
Nó tượng trưng tình nồng thắm vô bờ."
"Cám ơn cô! Giá bao nhiêu đấy nhỉ?"
Tôi lắc đầu: "Thôi xin biếu không ông,
Một đoá hoa không bao nhiêu ông ạ!
Rất mong ông làm người đẹp vừa lòng."
Khách bỗng nhìn tôi mắt như xoáy lốc:
"Cô bé lầm! Tôi không tặng người yêu.
Thằng bạn thân tuần qua vừa ngã gục,
Một bông hồng cho nó bớt quạnh hiu.
Nhưng cô phải nhận tiền tôi đi chứ!
Hoa cho không rồi mẹ mắng làm sao?"
Tôi cúi mặt: "Xin gửi người xấu số,
Chuyện của ông làm tôi bỗng nghẹn ngào!"
Khách quay đi áo hoa rừng đã bạc,
Dáng cao gầy khuất hẳn bóng chiều nghiêng.
Tôi bất chợt đưa tay làm dấu thánh:
("Mẹ giữ gìn cho người ấy bình yên!")

Trời đầu xuân còn vương vương sắc lạnh,
Nắng vàng mơ, má con gái thêm hồng.
Tôi bâng khuâng nhớ đến người khách lạ
(Mình nhớ Người, Người có nhớ mình không?)
Chiều 29 phố phường sao tấp nập
Người ta vui từng cặp đẹp bên nhau
Mắt tôi lạc... rồi bỗng dưng bừng sáng:
"Phải anh không? Người khách của hôm nào?"
Tim đập mạnh sau áo hàng lụa mỏng.
Anh đến gần, lời nói cũng reo vui:
"Sao cô bé...hàng hôm nay đắt chứ?
Có nhớ tôi...hay cô đã quên rồi!
Hành quân xong, tôi về hậu cứ,
Ghé ngang đây xin cô một bông hồng
Và mong cô cho tôi xin lời chúc:
Rất mong ông làm người đẹp vừa lòng."
Tôi bỗng nghe tim mình thắt lại,
Gượng tìm hoa, rồi trao tận tay Người
Khách nhìn tôi, mắt bỗng dưng dịu xuống,
Đầy đăm chiêu và nghiêm lại nụ cười:
"- Xin lỗi cô, nếu lời tôi đường đột,
Nhưng thật tình tôi không thể nào quên
Người con gái trong một lần gặp gỡ
Nhớ thật nhiều... dù chưa được biết tên
Một bông hồng, như hôm nào cô nói:
Là... tượng trưng tình nồng thắm vô bờ."
Tôi run tay, nhận hoa hồng Người tặng
Sự thật rồi... mà cứ ngỡ đang mơ


1947


Em thấy bài thơ này rất hay, và ý nghĩa rất nhiều hihih

Vũ Khắc Khiêm
23-12-2006, 11:08 AM
Qua đồng ướt sương rơi

Qua đồng ướt sương rơi
Theo đường mòn len lỏi
Một anh bạn tiễn tôi
Về nhà sau dạ hội.

Tới cửa, anh lại gần
Cẩn thận nhìn sau trước:
“Tôi muốn, dù một lần
Xin hôn cô, nếu được…”
Tôi vội vàng bảo ngay
Rằng tôi không thích thế
Rằng tất nhiên điều này
Không bao giờ có thể!

Anh chàng liền ỉu xìu
Định về ngay lúc đó,
Nghĩ mình không được yêu
Ở làm gì thêm khổ.

Tôi ghé lại gần hơn:
“Mà thôi - rồi nói tiếp:
Thế anh không thể hôn
Mà không cần xin phép?”

Thái Bá Tân dịch
M.Iacốpxki _ Nga

Vũ Khắc Khiêm
24-12-2006, 10:35 AM
Noel buồn...

http://img204.imageshack.us/img204/1183/huongpmthotinhnoelmhuonbh0.jpg

Thu Trang
04-01-2007, 08:56 PM
vì xuân sắp về! xuân là mùa của tình yêu,mùa của muôn hoa hạnh phúc nên sẽ khác một chút

Em nghĩ xuân về tràn ngập nắng
Mình bên nhau chắc chẳng vương buồn


MÙA XUÂN

mùa xuân mới tới nửa đường
chốn đây hoa đã nhuộm thương đủ màu
ai người chung ý chung câu
khắc nên bài viết đượm màu thi ca.

trang thơ ấm tựa tình nhà
ý thơ nghĩa thắm khúc ca chân thành
em vui với chị với anh
chị anh tìm lại tuổi xanh một thời.

sắc màu ươm ngọn nắng rơi
để cho hoa nở một trời mộng thơ
chị anh thương mãi ngày xưa
em thơ mộng đợi mãi mùa tương lai.

cách xa phải tính dặm dài
đường xa Bay phải một hai canh giờ
mạng chung khung dệt câu thơ
lúc nơi tuyết trắng...lúc chờ xuân quê.

tâm tư có chốn đi về
mỗi ngày thơ gửi hả hê tâm hồn
chân mạng về tận xóm thôn
để tim viễn xứ khỏi tồn nhớ thương.

một năm mưa nắng thất thường
bốn mùa qua lại sông thương vơi đầy
người ơi ru mãi khúc say
quê hương là chốn mưa đầy tình nhân.

Lãng Tử Hà Nội

Thu Trang
04-01-2007, 08:58 PM
ĐÓN TÂN NIÊN

Bây giờ châu Úc đầu năm
Châu Âu, châu Á hỏi thăm mấy giờ?
Ở đây châu Mỹ thờ ơ
Em ngồi viết những dòng thơ nhớ Nhà
Ba châu bao múi giờ xa?
Tất niên thiên hạ vui là vui ơi!
Mình em hướng về trùng khơi
Thương bao người đã xương rơi Thái Bình
Mình em, duy nhất một mình!
Nén hương em thắp cho tình Việt Nam




Ý Nga, 31.12.2005
yngacalgary@aol.com

Thu Trang
04-01-2007, 09:04 PM
Nếu Không Có Em

Không có em, chắc hồn thơ chết lặng
Mưa thêm buồn mà bút mực khô khan
Nắng rực hồng tình cũng hết chứa chan
Không có em, đời chẳng còn mơ mộng

Còn gì vui trong tháng ngày cuộc sống
Khi quanh mình mờ mịt bóng cô đơn
Không có em thì ai sẽ dỗi hờn
Và khúc khích mỗi khi đùa, tinh nghịch

Không có em, trời xanh màu ngọc bích
Sẽ xanh xao sầu nhớ xám u buồn
Không có em lệ sầu nhỏ rơi tuôn
Mùa Xuân đến hoa trước nhà chẳng nở

Không có em, đời hoang sơ đáng sợ
Như quanh anh cả sa mạc ban trưa
Đời khô hạn tìm đâu được cơn mưa
Em biết đó, không em, đời quạnh quẽ!

Nguyên Đỗ

Thu Trang
04-01-2007, 09:05 PM
Anh Là Ai ?

Nhìn anh em hỏi anh là ai?
Gần gũi tình thân mãi lớn hoài
Ừ nhỉ tình yêu hay tình bạn
Ơ tình chan chứa nét hương say

Im lặng băn khoăn không dám nói
Yêu người bé nhỏ mắt buồn vương
Em như cánh én còn non nớt
Uống nước hồ xanh lạc giữa đường

Hương ngát đồng xanh ngọn gió lành
Ươm hồn trinh nữ mộng trong xanh
Ơ hay bối rối làm sao nhỉ
Nói được không em một mối tình

Gai góc đường xa chẳng ngại đâu
Thương người em gái mắt nhung nâu
Rồi mai giông bão hay mưa gió
Anh sợ mình gieo nỗi khổ đau

Mãi mãi tình thân dạ trắng ngần
Mai kia hai đứa tạo tình xuân
Anh em đôi én về cho kịp
In dấu trời xuân sắp đến gần

Nguyên Đỗ

Thu Trang
04-01-2007, 09:07 PM
Mảnh Hồn Anh

Mảnh hồn anh giữa thiên hà lạc lõng
Cứ bay hoài trong quĩ đạo của em
Trong hồn em, anh là ánh sao đêm
Chiếu lấp lánh chặn những viên sa thạch

Bay quanh em, anh sẽ là thành quách
Bảo vệ em như ước muốn em mong
Anh vì em vĩnh viễn mãi xoay vòng
Khi em bảo, anh sẵn sàng lặn hút

Mảnh hồn anh như vì sao cao vút
Cứ vì em, lấp lánh sáng soi đêm
Cho em vui trọn cuộc sống êm đềm
Không sợ chạm những hành tinh sắt đá

Bởi vì em là vì sao cao cả
Anh sẽ làm hộ tinh mãi xoay quanh
Trong cuộc đời ngày tháng sẽ qua nhanh
Em sẽ sáng rạng ngời trong đêm tối

Nguyên Đỗ

Vũ Khắc Khiêm
08-01-2007, 01:25 AM
Lặng lẽ nỗi buồn


Tôi âm thầm nhìn dòng đời lặng lẽ
Đưa tôi qua, những khúc rẽ cuộc đời
Đã qua rồi ở lứa tuổi đôi mươi
Những mơ ước, nụ cười giờ xa vắng

Ngậm bồ hòn... ôi xót xa vị đắng
Giọt lệ trần như vương nặng bờ môi
Mong ngày trôi, cuốn đời tạm qua rồi
Và ngày mới chôn vùi ký ức cũ

Mưa có cạn... sao đời dường chưa đủ
Nắng có còn... sao liễu rũ úa vàng
Xuân qua rồi, bóng nghiêng đổ đông sang
Hồn thổn thức, giữa tim nàng thu đổ

Không đủ ấm ánh luồn qua cửa sổ
Như gió lơi không đủ cuốn buồn đi
Mây lững lờ như ẩn dấu xuân thì
Mưa không xóa điều gì còn ở lại

Và ở lại trong ta là mãi mãi
Những vấn vương còn đọng ở nơi đây
Giữa hồn côi, ôi thân xác hao gầy
Một mơ ước mai này rồi gặp lại.

sưu tầm

Vũ Khắc Khiêm
08-01-2007, 01:26 AM
Trả lại cho em

Trả lại cho em lời nói yêu đầu
Của những ngày hai đứa mới quen nhau
Bởi yêu em nên anh quá khổ đau
Bao năm tháng không phai niềm thương nhớ

Trả lại cho em tơ lòng đã ngỏ
Trong nắng thu vàng trải rộng khắp đường quen
Từng hàng cây như mong muốn khát thèm
Cho tình thân lá đừng rời xa nhau nữa

Trả lại cho em những gì đã hứa
Lời nói chân thành trong tận trái tim anh
Tiếng yêu thương anh không thể trọn dành
Những ưu ái cho tình em suốt kiếp

Trả lại cho em những gì đã viết
Xé tim lòng trao gởi đến cho anh
Mộng ngày xanh hai đứa đã không thành
Nơi đất khách tim lòng anh giá lạnh

Nơi phương xa xin em đừng hờn trách
Mối tình sầu mỗi đứa một hướng đi
Phút chia ly em đã nói những gì
Xin trả lại lời thề em hôm ấy

Một lần yêu là một lần thất bại
Mối tình đầu dang dở đến hôm nay
Hình bóng em anh nhớ mãi không phai
Nên đau khổ trong chuỗi ngày viễn xứ

Trả lại cho em mối tình xưa cũ
Đã đi vào dĩ vãng của thời gian
Cùng đêm thu gió mát với trăng ngàn
Tình ta đó anh sẽ chôn vào nơi huyệt mộ …

st

Thu Trang
08-01-2007, 12:27 PM
Cây bút gẫy trong tay
Cặn mực khô đáy lọ
ánh điện tắt trong phòng
Anh về từ đường phố
Anh về từ trận gió
Anh về từ cơn mưa
Từ những ngày đã qua
Từ những ngày chưa tới
Từ lòng em nhức nhối...

Thôi đừng buồn nữa anh
Tấm rèm cửa màu xanh
Trang thơ còn viết dở
Tách nước nóng trên bàn
Và lòng em thương nhớ...

ở ngoài kia trời gió
ở ngoài kia trời mưa
Cây bàng đêm ngẩn ngơ
Nước qua đường chảy xiết
Tóc anh thì ướt đẫm
Lòng anh thì cô đơn
Anh cần chi nơi em
Sao mà anh chẳng nói

Anh, con đường xa ngái
Anh, bức vẽ không màu
Anh, nghìn nỗi lo âu
Anh, dòng thơ nổi gió...
Mà em người đời thường
Biết là anh có ở !

19-7-1973.
Xuân Quỳnh

Thu Trang
08-01-2007, 12:30 PM
Có Một Thời Như Thế

Có một thời vừa mới bước ra
Mùa xuân đã gọi mời trước cửa
Chẳng ngoái lại vết chân trên cỏ
Vườn hoa nào cũng ở phía mình đi
Đường chẳng xa, núi không mấy cách chia .


Trong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễn
Trang nhật ký xé trăm lần lại viết
Tình yêu nào cũng tha thiết như nhau
Có một thời ngay cả nỗi đau
Cũng mạnh mẽ ồn ào không giấu nổi
Mơ ước viễn vông, niềm vui thơ dại
Tuổi xuân mình tưởng mãi vẫn tươi xanh
Và tình yêu không ai khác ngoài anh
Người trai mới vài lần thoáng gặp
Luôn hy vọng để rồi luôn thất vọng


Tôi đã cười đã khóc những không đâu
Một vầng trăng niên thiếu ở trên đầu
Một vạt đất cỏ xanh rờn trước mặt...
Mái tóc xanh bắt đầu pha sợi bạc
Nỗi vui buồn cũng khác những ngày xưa


Chi chút thời gian từng phút từng giờ
Như kẻ khó tính từng hào keo kiệt
Tôi biết chắc mùa xuân rồi cũng hết
Hôm nay non, mai cỏ sẽ già .


Tôi đã đi mấy chặng đường xa
Vượt mấy núi mấy rừng qua mấy biển
Niềm mơ ước gửi vào trang viết
Nỗi đau buồn dồn xuống đáy tâm tư
Em yêu anh hơn cả thời xưa
(Cái thời tưởng chết vì tình ái)
Em chẳng chết vì anh, em chẳng đổi
Em cộng anh vào với cuộc đời em
Em biết quên những chuyện đáng quên
Em biết nhớ những điều em phải nhớ
Hoa cúc tím trong bài hát cũ
Dẫu vẫn là cung bậc của ngày xưa
Quá khứ đáng yêu, quá khứ đáng tôn thờ
Nhưng đâu phải là điều em luyến tiếc.


11-1984
XQ

Vũ Khắc Khiêm
10-01-2007, 01:13 AM
Nỗi sầu mình tôi


Thầm gọi tên người trong giấc mơ
Như khơi kỷ niệm dấu phai mờ
Lối xưa hò hẹn còn ghi dấu
Tình ấy trong tôi nỗi đợi chờ

Ngỡ tưởng tình mình sẽ đẹp đôi
Lời yêu tha thiết mãi bên người
Tình nào còn giữ trong tim mãi
Theo dấu thời gian cuộc đổi đời

Những lúc lòng buồn nghe xót xa
Đêm ôm gối chiếc tưởng đâu là
Tình xa dạo ấy còn đâu nữa
Vương vấn lòng tôi mắt lệ nhòa

Con đường ngày trước lá me bay
Tà áo em mang bóng dáng gầy
Gió thổi tung bay làn tóc rối
Phượng hồng tô điểm nét thơ ngây

Kể từ dạo đó mình yêu nhau
Tình đẹp đôi ta những thuở đầu
Hai đứa trao nhau lời hẹn ước
Nào ngờ cuộc chiến quá thương đau

Những lúc Thu sang lá ngập vàng
Mây buồn giăng kín cả không gian
Lá vàng từng chiếc rơi tơi tả
Như khóc thương thầm cuộc dở dang

Tình nhạt phai mờ theo khói sương
Sầu vương giọt nắng gợi thêm buồn
Vần thơ tôi viết cho người ấy
Mực tím ngày xưa gợi nhớ thương

Có lẽ tim yêu nhuốm máu rồi
Vàng Thu lá rụng tiễn chân tôi
Thu se sắc thắm lòng xao xuyến
Bước dấu chân ai thấy rã rời

Con phố chiều nay vắng lạ thường
Con đường kỷ niệm lá Thu vương
Mây mờ giăng lối sầu cô lẻ
Còn lại mình tôi với nỗi buồn ...

sưu tầm

Tống Phi Sơn
27-01-2007, 10:34 AM
Ước gì, anh chưa bao giờ yêu em


Ước gì anh chưa bao giờ yêu em
Như chiếc bóng chưa bao giờ có thật
Như con sóng ở cùng biển cả
Trang giấy đời chưa ghi tên em

Ước gì anh chưa bao giờ yêu em
Con nước lớn cũng có lần nhỏ lại
Ở môi cười giấu chút buông xuôi
Và em cũng là những ngày lập lại

Ước gì anh chưa bao giờ yêu em
Mưa nắng ở những miền mưa nắng
Miền xa xôi bất trắc muộn phiền
Yêu thật quá nên đau mà không biết

Ước gì anh chưa bao giờ yêu em
Yêu nhiều, chắc sẽ có lần quên.
:D :D :D

Nguyễn Đức Lâm
02-02-2007, 02:23 PM
Ngỡ ngàng

Mảnh thuỷ tinh ánh điện đường soi vào lấp lánh.
Em cứ ngỡ là vì tinh tú vừa rơi.
Em reo lên thầm cảm tạ bầu trời.
Chợt ngỡ ngàng nhận ra không phải thế.

Em... biết bao lần như thế?
Biết bao lần lầm lỡ để xót xa.



Đơn phương
Phạm Đức - 1992

Tôi đi tìm em, còn em đi tìm ai
Để đôi khi tiếng thở dài hoà chung
Gần nhau sao chẳng yêu cùng
Đơn phương tôi cứ thuỷ chung một mình
Trái tim tôi vẫn để dành
Cho em, người vốn vô tình với tôi

Còn em lại đi tìm người
Tôi không ghen, chỉ buồn thôi thật buồn
Cái bông hoa nở giữa vườn
Hương thơm nhiều lúc lại thường bay xa

Thôi thì tôi đó em đây
Không yêu nhau nữa dẫu đầy thương yêu
Mong em yêu và được yêu
Đừng như tôi cứ một chiều tương tư



Dại khờ
Xuân Diệu

Người ta khổ vì yêu không phải cách
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ

Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương
Vì thả lỏng không kiềm chế dây cương
Người ta khổ vì lui không được nữa

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa
Nhưng tim không mà tưởng tượng tràn đầy
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi để thân mãi để kiếm trời dưới đất

Người ta khỏ vì cố chen ngõ chật
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao
Không muốn chữa, không chịu lành thú độc



Kẻ đi tìm tình yêu

Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Nhưng tìm mãi đên bây giờ không thấy
Tình yêu của tôi ơi? Em là ai vậy?
Sao để tôi tìm, tìm mãi tên em

Chiều dần buông, thành phố vào đêm
Sân cỏ, đường cây từng đôi ríu rít
Họ may mắn hơn tôi, hay họ không biết
Nửa của mình hay nửa của ai?

Tôi đi tìm cái nửa của tôi
Và có thể suốt đời không tìm thấy
Nên chẳng còn em tôi đành sống vậy
Không lấy nửa của ai làm nửa của mình

Cái na ná tình yêu thì có trăm ngàn
Nhưng đích thực tình yêu chỉ có một
Nên nhiều lúc lầm tưởng mình đã gặp
Nửa của mình nhưng nào phải của mình đâu

Không phải của mình, chẳng phải của nhau
Thì thượng đế ơi, đừng bắt tôi lầm tưởng
Bởi tôi biết khổ đau hay vui sướng
Là đúng sai trong tim nửa của mình

Tôi đi tìm em, vâng tôi đã đi tìm
Và có thể trên đời này đâu có
Em cũng đi tìm, tìm tôi như thế
Chỉ có điều chưa nhận ra nhau
.........................................

Hà Ngọc Thùy
05-02-2007, 10:30 PM
MƯA VÀ ANH
Sao chiều nay anh không đến
Chắc tại mưa có phải không anh
Em ngồi đây thầm mong mưa tạnh
Để anh bước đến cửa phòng em
Mưa ngừng rơi và trời bừng sáng
Em vui mừng chắc anh sẽ đến
Nhưng không anh không đến
Em lại buồn rầu trong nỗi cô đơn
Giot nước mắt em rơi hòa theo giọt lệ trời
Anh ấy không đến thật rồi hỡi mưa ơi

Hà Ngọc Thùy
05-02-2007, 10:35 PM
Mai em chết anh có về đưa đám
Có về ru giấc ngủ ngàn thu
Có tiễn em qua nghĩa địa sương mù
Trên phần mộ có trải hoa màu trắng
Mai em chết anh có làm hoa trắng
Để thay vòng hoa cưới tiên em không

tobe_Alone81
07-02-2007, 05:57 PM
Mai em chết anh có về đưa đám
Có về ru giấc ngủ ngàn thu
Có tiễn em qua nghĩa địa sương mù
Trên phần mộ có trải hoa màu trắng
Mai em chết anh có làm hoa trắng
Để thay vòng hoa cưới tiên em không
Úi ! Bé mới vừa 17, mà làm thơ lạnh gáy wa à....

Thu Trang
07-02-2007, 06:29 PM
Híc! trẻ con thường mơ mộng mà! đã có một thời muội từng mơ được chít trong vòng tay người mình yêu híc! hay ước được chết trong một đống hoa vây quanh .giờ nghĩ lại vẫn thấy dại dại .Nhưng đây là tác phẩm sưu tầm thoai bác ạ

Hà Ngọc Thùy
22-02-2007, 06:24 PM
Híc! trẻ con thường mơ mộng mà! đã có một thời muội từng mơ được chít trong vòng tay người mình yêu híc! hay ước được chết trong một đống hoa vây quanh .giờ nghĩ lại vẫn thấy dại dại .Nhưng đây là tác phẩm sưu tầm thoai bác ạ

Oài , đừng nghĩ không tốt về em thế chứ , em làm gì có khiếu làm thơ , làm được thơ đã giỏi quá :rolleyes: bài thơ kia là em sưu tầm đó :D Nhưng quên không ghi bên dưới la "ST" hj

V!t
28-02-2007, 12:36 PM
Đây là phiên bản đầy đủ nhất mà pé có về bài thơ Hà Nội phố này. Rất lãng mạn. Đúng là tuyệt tác.

HÀ NỘI PHỐ
Phan Vũ

1.
Em ơi ! Hà Nội - phố !
Ta còn em mùi hoàng lan
Còn em hoa sữa.
Tiếng giày gọi đường khuya
Thang gác cọt kẹt thời gian
Thân gỗ ...
Ta còn em màu xanh thật đêm
Ngôi sao lẻ
Xào xạc chùm cây gió
Chiếc lá lạc vào căn xép nhỏ
Lá thư quên địa chỉ.
Quay về ...

2.
Ta còn em một gốc cây,
Một cột đèn
Ai đó chờ ai ?
Tóc cắt ngang xõa xõa bờ vai…
Ta còn em một ngã ba vội vã,
Chiếc khăn quàng tím đỏ thoáng qua,
Khuôn mặt chưa quen
Bỗng xôn xao nỗi khổ…
Mỗi góc phố một trang tình sử…

3.
Ta còn em con đường vắng
Rì rào cơn mưa nhỏ.
Trên vòm cao
Đổ xuống chuông hồi.
Nhà thờ Cửa Bắc
Tan chiều lễ
Kinh cầu còn mãi ngân nga…

4.
Ta còn em đôi mắt buồn
Dõi cánh chim xa.
Tháng năm dừng lại
Một ngôi nhà.
Gã Trương Chi ôm ghita
Từng đêm
Hóa đá…
Ta còn em chuyến tàu đêm
Về muộn
Qua cầu
Một người nào lạc giữa sân ga...

5.
Em ơi ! Hà Nội - phố !
Ta còn em những hố sâu
Trước cửa
Cơn mưa đầy
Chiếc thuyền giấy lang thang
Không bến đỗ...
Ta còn em quả bóng lăn
Một mình trên sân cỏ.
Thằng bé thẫn thờ.
Tuổi thơ qua cuộc chơi,
Vội vã...
Ta còn em cánh cửa sắt
Lâu ngày không mở.
Nhà ai ?
Qua đó bâng khuâng,
Nhớ tuổi học trò...

6.
Ta còn em giàn thiên lý,
Năm xưa
Thơm mùi hò hẹn
Cuộc tình đầu ngọt lịm.
Những nụ hôn xanh ngắt trên cành...
Ta còn em chuỗi cười vừa dứt.
Nắng chiều vàng ngọn cỏ
Vườn hoang
Ngày cũ vui tàn theo mùa hạ...
Ta còn em tiếng ghita
Bập bùng tự sự
Đêm kinh kỳ một thuở
Xanh lơ...

7.
Ta còn em chiếc đồng hồ quả lắc
Già nua,
Đếm thời gian
Theo nhịp đong đưa
Trước ngõ phố
Sót cây hoa gạo.
Buổi chợ chiều họp giữa kinh đô...

8.
Ta còn em những ngọn đèn mờ.
Trên nóc phố,
Mùa trăng không tỏ.
Tiếng rao đêm
Lạc giọng
Thờ ơ...
Ta còn em bảy nốt cù cưa,
Lão Mozart hàng xóm
Từng đêm quên ngủ.
Cô gái mặc áo đỏ venise
Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
Những mảnh vỡ trên thềm -
Beethoven và Sonate Ánh Trăng -
Nốt nhạc thiên tài bay lả tả.
Một kiếp người,
Một phím đàn long…

9.
Ta còn em khuya phố,
Mênh mông,
Vùng sáng nhỏ.
Bà quán ê a chuyện nàng Kiều.
Rượu làng Vân lung linh men ngọt.
Mắt cô nàng lúng liếng,
Đong đưa,
Những chàng trai say suốt cả mùa…

10.
Ta còn em tiếng hàng ngày
Vang âm đường phố.
Tia hồ quang chớp xanh.
Toa xe điện cuối ngày,
Người soát vé
Áo bành tô cũ nát…
Lanh canh ! Lanh canh !
Tiếng chuông reo hay lời kêu khổ ?
Bó gạo, mớ rau
Mẹ về buổi chợ
Lanh canh ! Lanh canh !
Lá bánh, củ khoai.
Đàn con trên bến đợi
Cuối ngày…

11.
Em ơi ! Hà Nội - phố
Ta còn em con đê lộng gió.
Dòng sông chảy mang theo hình phố.
Cô gái dựa lưng bên gốc me già,
Ngọn đèn đường lặng thinh
Soi bờ đá…
Ta còn em một con tàu
Giã biệt bến sông.
Mảnh trăng vỡ
Tiễn người bỏ xứ.
Dãy phố buồn..
Nghìn năm mắt nhớ...

12.
Ta còn em ráng đỏ chiều hôm,
Dôi chim khuyên gọi nhau trong bụi cỏ.
Đôi guốc bỏ quên bên ghế đá.
Gã đầu trần đi ngược trời mưa...
Ta còn em con đường tên cũ
Cổ Ngư,
Cành phượng vĩ là đà.
Chiều phai nắng,
Bông hoa muộn in hình ngọn lửa...
Ta còn em chiếc lá rụng
Khởi đầu nguồn gió.
Lao xao con sóng biếc
Gió Tây Hồ.
Hoàng hôn xa đến tự bao giờ ?
Những bước chân tìm nhau vội vội.
Cuộc tình hờ bỗng chốc nghiêm trang...

13.
Ta còn em ngọn gió Nghi Tàm
Thoáng mùi sen nở muộn
Gió Nhật Tân
Gợi
Mùa hoa năm ấy
Cánh đào phai…

14.
Ta còn em cơn mưa rào
Đi nhanh qua phố.
Chiếc lá bàng đầu tiên nhuộm đỏ.
Cô gái băng qua đường
Chợt hồng đôi má.
Một chút xanh hơn,
Trời Hà Nội hôm qua...
Ta còn em cô hàng hoa
Gánh mùa thu qua cổng chợ.
Những chùm hoa tím
Ngát mùa thu...

15.
Em ơi ! Hà Nội - phố
Ta còn em một Hàng Đào,
Không bán đào.
Một Hàng Bạc,
Không còn thợ bạc.
Đường Trường Thi
Không chõng, không lều
Không ông nghè bái tổ vinh quy...
Ta còn em tiếng gọi trong đêm,
Người đi xa trở về.
Căn nhà không biển số.
Ngày đi mỏi mòn nỗi nhớ.
Ngày về phố cũ quên tên...

16.
Ta còn em chiếc xe hoa
Qua hàng liễu rũ,
Điệp vàng rực rỡ.
Cánh tay trần trên gác cao khép cửa.
Những gót son dập dìu đại lộ.
Bờ môi ai đậm đỏ bích đào...
Ta còn em tà áo nhung huyết dụ.
Đất nghìn năm còn mãi dáng kiêu sa,
Phường cũ lưu danh người đẹp lụa.
Ngõ phố nào in dấu hài hoa... ?

17.
Ta còn em đường lượn mái cong
Ngôi chùa cổ.
Năm tháng buồn xô lệch ngói âm dương.
Ai đó ngồi bên gốc đại,
Chợt quên ai kia bên đường đứng đợi.
Cuộc đời, có lẽ nào,
Là một thoáng
Bâng quơ...
Ta còn em những cuộc tình
Như một bài thơ.
Những nỗi đau gặm mòn phận số.
Nhật ký sang trang
Ghi thêm nỗi khổ...

18.
Ta còn em đống kim ngân
Đổ đầy Hàng Mã.
Ngựa, xe, võng, lọng,
Những hình nhân nuối tiếc vàng son.
Khi phố phường là miền loạn gió
Làm sao tìm được mớ tro than... ?

19.
Ta còn em nóc phố lô xô,
Màu ngói cũ
Ngôi nhà còn tiếng khóc oa oa.
Con đường đá lát bao niên kỷ ?
Qua sông nhớ mẹ tuổi già...

20.
Em ơi ! Hà Nội - phố
Ta còn em mảnh đại bác
Ghim trên thành cũ.
Một thời thịnh,
Một thời suy,
Hưng vong lẽ thường.
Người qua đó,
Hững hờ bài học sử..
Ta còn em dãy bia đá
Nhân hình hội tụ.
Rêu phong gìn giữ nét tài hoa.
Ly rượu đầy xin rót cúng cha.
Nghìn lạy cúi đầu thương đất tổ.
Bến nước nào đã neo thuyền ngự ?
Đám mây ào in bóng rồng bay ?...

21.
Ta còn em tháng chạp,
Những hàng cây óng ả sợi hồng
Tháng chạp
Trên giường trải chiếu hoa
Tháng chạp,
Mùi hương dài theo phố.
Một tháng chạp
Mẹ
Nửa đêm thức
Hóa vàng…

22.
Em ơi ! Hà Nội - phố
Ta còn em năm cửa ô -
Năm cửa gió
Cơn bão thường niên qua đó -
Ba mươi sáu phố,
Bao nhiêu mảnh vỡ ?
Ta còn em một màu xanh thời gian.
Một màu xám hư vô,
Chợt nhòe,
Chợt hiện.
Chợt lung linh ngọn nến,
Chợt mong manh một dáng,
Một hình,
Nhợt nhạt vàng son,
Đậm đầy cay đắng…

23.
Ta còn em những ngõ cụt bất ngờ,
Ô cửa ngẩn ngơ
Ngôi nhà không người ở
Khung trời của nỗi buồn
Vô cớ…
Người nghệ sĩ lang thag
Hoài,
Trên phố.
Bống thấy mình không nhớ nổi con đường.
Tha hương ngay trước cổng nhà mẹ cha…

24.
Ta còn em những giọt sương,
Nhòe nhòe bóng điện.
Mặt nước Hồ Gươm,
Một đêm trở lạnh.
Tháp Rùa ngả bóng lung linh.
Cánh nhạn chao nghiêng chiều cuối
Người ra đi mang theo buốt giá,
Áo choàng không ấm thân gầy,
Cầm bằng như cánh chim bay…

25.
Em ơi ! Hà Nội - phố !
Ta còn em cây bàng
Mồ côi mùa đông.
Ta còn em nóc phố
Mồ côi mùa đông.
Ta còn em mảnh trăng
Mồ côi mùa đông…

12/1972

V!t
28-02-2007, 12:37 PM
Gởi anh ...

Em ngồi hóa đá thành thơ
Trả anh ngày tháng anh chờ lúc yêu ...

Em ngồi hóa đá thành chiều
Trả anh cái nụ hôn liều ngày xưa...

Em ngồi hóa đá thành mưa
Trả anh cái phút anh đưa qua cầu ...

Xa nào anh có hay đâu
Đá từ lúc ấy bắt đầu hóa em

Thu Nguyệt - Trích từ " Thơ Tình Việt Nam thế kỷ 20 " - NXB QĐND - 2000 .

V!t
28-02-2007, 12:37 PM
NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐẾN VỚI ĐỜI ANH SAU EM

Người đàn bà đến với đời anh sau em
Chắc phải hơn em về mọi mặt
Vì có thế anh mới đánh đổi
Những hạnh phúc - khổ đau từng cóp nhặt - chúng mình.
Người đàn bà đến với đời anh sau em
Chắc hẳn có tình yêu mãnh liệt
Vì thế " tiếng sét ái tình"
Mới phá vỡ bao năm mình chung sống
Anh của em ơi
Em biết không thể níu giữ nữa rồi
Khi em nhìn vào mắt anh sâu thẳm
Em không còn giữ được ngọn lửa chính em đã thắp
Không đâu, lời oán trách
Dù anh đi, mang của em hạnh phúc theo mình
Chút hi vọng vỡ tan thành đau nhức
Kỷ niệm trĩu ngực trời đêm.
Tình yêu ấy liệu có thể lãng quên
Em đánh rơi tim mình vào quá khứ
Chỉ xin gửi anh một lời nhắn nhủ
Đừng làm đau khổ người đàn bà đến với đời anh sau em!
ĐOÀN NGỌC THU
Từ tập thơ: Khúc Hoang Tưởng Chiều Mưa, NXB Hội Nhà Văn - 1997.

V!t
28-02-2007, 12:38 PM
THẤT BÁT YÊU
mùa rỗng
thực đơn ghi:
năm chục ngàn một em đàn bà (18 tuổi, dân miền Tây dạt dào sông nước!)
trong khi đó, ba đồng một đống đàn ông tứ xứ, kiến không thèm tha!

chân cầu Thị Nghè
Mỵ nương chết đuối
Trương Chi bỏ đò lên bờ đi ăn mày qua ngày chút cháo
chàng hát nhạc sến nghe cũng mùi
chàng đàn guitar điện nghe cũng não nề
chàng uống thuốc độc ba lần không chết
chàng chích xì ke vài lần không thấy nghiện
chàng quen hơi thuốc lá trên miệng gái mãi dâm…

nhưng giữa khuya, có khi chàng bật dây, gào lên:
- Mỵ nương ơi, bơi đi!

Và khóc.

váy xoè màu mạ non, em hát thật buồn
đêm dài ngược sáng
buổi chia ly trời mưa rất sến
thơ anh còn sến hơn mưa
anh học Bùi Giáng làm thơ điên điên
người ta dán lên làm khẩu hiệu tuyên truyền
anh học Trương Chi cạo mặt xin tiền
người ta nghi ngờ anh còn xài được.

ba đồng đàn ông, đàn bà nó nhặt
mùa rỗng rạo tình
vứt xác bờ kênh

trong giấc mơ thằng bé đêm đêm,
bà ngoại trệu trạo hai hàm răng giả, vừa nhai kẹo cao su vừa kể chuyện cổ tích!

… Ngày xửa ngày xưa… có chàng Trương Chi!

Nguyễn Vĩnh Nguyên

V!t
28-02-2007, 12:40 PM
Nỗi buồn Bạch Tuyết

Nếu cuối đường kia không có bảy chú lùn
Em tránh làm sao khỏi nanh vuốt quỷ
Khi trái đất này hẹp hơn cánh tay phù thủy
Em trốn đi đâu trong dải ngân hà
Khi quyền hành lọt vào tay kẻ yêu ma
Thì trái đất là quả táo bị tẩm nửa thuốc độc
Đến mặt trời cũng đành bất lực
Để hành tinh một nửa là đêm
Chúa Jesus và thánh Ala không che chở được cho em
Em nào khác chiếc lá non trong bão
Gươm thần kia không nịnh quân tàn bạo
Cũng bị ném xuống sàn nhà
Những chú lùn trung thực thật thà
Muốn sống được phải tự mình dị dạng
Cái ác độc tàng hình trong cái thiện
Em biết đâu cạm bẫy để mà lường
Chốn trần gian địa ngục lẫn thiên đường
Bạch Tuyết ơi kinh thành nào cũng vậy
Từ bên kia trái táo cuộc đời em trở lại
Nửa trái táo bên này câu thơ hát ru tôi .

Nguyễn Minh Khiêm

V!t
28-02-2007, 12:40 PM
BÀI HÁT VỀ NĂM CHIẾC LÁ

Hạnh phúc là một chiếc lá
Âm thầm nảy lộc đêm đông
Buồn đau là một chiếc lá
Rụng trong nhựa ứa mai hồng
Nhớ mong là một chiếc lá
Run vô cớ giữa lặng không
Hờn ghen là một chiếc lá
Vỡ đã tắt gió trong lòng
Cô đơn là một chiếc lá
Lay lắt mãi giữa cánh đông

Tình yêu chỉ năm chiếc lá
Mà làm thành cả cơn giông.

Dạ Thảo Phương

V!t
28-02-2007, 12:48 PM
Núi Đôi

Bảy năm về trước em mười bảy
Anh mới đôi mươi trẻ nhất làng
Xuân Dục, Đoài Đông hai cánh lúa
Bữa thì em tới bữa anh sang.


Lối ta đi giữa hai sườn núi
Đôi ngọn nên làng gọi núi Đôi
Em vẫn đùa anh sao khéo thế
Núi chồng, núi vợ đứng song đôi.


Bỗng cuối mùa chiêm quân giặc tới
Ngõ chùa cháy đỏ những thân cau
Mới ngỏ lời thôi đành lỗi hẹn
Đâu ngờ từ đó mất tin nhau.

Anh vào bộ đội lên Đông Bắc
Chiến đấu quên mình năm lại năm
Mỗi bận dân công về lại hỏi
Ai người Xuân Dục
Núi Đôi chăng.

Anh nghĩ quê ta giặc chiếm rồi
Trăm nghìn căm uất bao giờ nguôi
Mỗi tin súng nổ vùng đai địch
Sương trắng người đi lại nhớ người.

Đồng đội có nhau thường nhắc nhở
Trung du làng nước vẫn chờ trông
Núi Đôi bốt dựng kề ba xóm
Em vẫn đi về những bến sông.

Náo nức bao nhiêu ngày trở lại
Lệnh trên ngừng bắn anh về xuôi
Hành quân qua tắt đường sang huyện
Anh ghé thăm nhà thăm núi Đôi.

Mới đến đầu ao tin sét đánh
Giặc giết em rồi, dưới gốc thông
Giữa đêm bộ đội vây đồn Thứa
Em sống trung thành, chết thủy chung.

Anh ngước nhìn lên hai dốc núi
Hàng thông, bờ cỏ, con đường quen
Nắng lụi bỗng dưng mờ bóng khói
Núi vẫn đôi mà anh mất em.

Dân chợ Phù Linh ai cũng bảo
Em còn trẻ lắm, nhất làng trong
Mấy năm cô ấy làm du kích
Không hiểu vì sao chẳng lấy chồng.

Từ núi qua thôn đường nghẽn lối
Xuân Dục Đoài Đông cỏ ngút đầy
Sân biến thành ao nhà đổ chái
Ngổn ngang bờ bụi cánh dơi bay,

Cha mẹ dìu nhau về nhận đất
Tóc bạc thương từ mỗi gốc cau
Nứa gianh nửa mái lều che tạm
Sương nắng khuấy dần chuyện xót đau.

Anh nghe có tiếng người qua chợ
Ta gắng mùa sau lúa sẽ nhiều
Ruộng thấm mồ hôi từng nhát cuốc
Làng ta rồi đẹp biết bao nhiêu.

Nhưng núi còn kia anh vẫn nhớ
Oán thù còn đó anh còn đây
Ở đâu cô gái làng Xuân Dục
Đã chết vì dân giữa đất này?

Ai viết tên em thành liệt sĩ
Bên những hàng bia trắng giữa đồng
Nhớ nhau anh gọi em, đồng chí
Một tấm lòng trong vạn tấm lòng.

Anh đi bộ đội sao trên mũ
Mãi mãi là sao sáng dẫn đường
Em sẽ là hoa trên đỉnh núi
Bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm.

VŨ CAO



----------------

(*.) (*.)

banzac
28-02-2007, 02:37 PM
Tâm sự của người phụ nữ khi phải đứng trước ngã ba của tình yêu:

Trong cuộc tình em cũng chỉ là kẻ thứ 3
Như một người khách thừa không còn chỗ
Em biết người ấy buồn nhưng đó không phải là bến đỗ
Đành âu lo nơi góc cửa cuối con tàu

Mơ hồ trước những bất hạnh từ rất lâu
Khi người ấy chạm vào miền đau mà biết rằng không thể
Hạnh phúc em nhận về giản đơn và buồn như thế
Đừng trách em đã không biết gật đầu

Trong cuộc tình em cũng chỉ là kẻ thứ 3
Đơn độc khóc cả những lần biển lặng
Con sóng cố tình đẩy cả hai ngược phía bờ khát vọng
Giữa hai kẻ thứ 3 em cay đắng hơn nhiều.

___*tq___
01-03-2007, 10:30 PM
Trang nhìu thơ hay nhỉ! cho tui zo^ với

___*tq___
01-03-2007, 10:31 PM
Em!

Đã bao lần anh ngồi ước nguyện
Ước chi mình sẽ được thành đôi
Để cùng em đi ngắm sao trời
Để ôm em trong vòng tay xiết chặt

Có nhiều khi anh ngồi câm bặt
Phải chăng mình đã thuộc về nhau?
Nhưng sự đời luôn có những niềm đau
Cướp em đi khỏi anh vĩnh viễn

Anh vẫn nhớ buổi chiều đưa tiễn
Lặng nhìn em trong chiếc quan tài
Môi hé nở như nhìn anh an ủi
"Đừng buồn nhé, hãy cố lên nghen"

Cuộc sống anh tràn ngập màu đen
Một màu đen chìm trong vô vọng
Anh đã khóc như chưa từng đc khóc
Khóc vì em, đã mãi mãi ra đi

Giờ nơi đây trên mảnh đất diệu kì
Anh đã đỗ vào trường mình ước nguyện
Nhớ đến em 1 trái tim thánh thiện
Cuộc đời này anh sẽ mãi trao em

___*tq___
01-03-2007, 10:33 PM
--------------------------------------------------------------------------------

Tình yêu
Ta lao vào bát quái của tình yêu
Một trận đồ vừa quen vừa lạ
Tỉnh táo đấy mà thành say quá
Rượu trái tim hưng phấn đã lên men

Rừng Eva trái táo gợi thèm
Cứ rụt rè không dám đưa tay lên bứt
Và tình yêu biết đâu là giả thật
Trái tim ơi, neo bến chớ vội vàng

Ta chần chừ và em đã sang ngang
Không nỡ trách , không khi nào dám trách
Bởi tình yêu biết đâu là giả thật
Thì em ơi, tình đã lỡ làng rồi.

___*tq___
04-03-2007, 01:45 PM
Bài này hồi xưa đọc trên báo Mực Tím nè (không nhớ tên tác giả ^^)

"Tình yêu là gì hở nhỏ?
Anh không định nghĩa được đâu"
Chỉ biết khi yêu ai cũng
Ngố ngố, man man, ấm đầu

Có thể tình yêu là bệnh
Nên người ta gọi "cảm" nhau
Bệnh này ở trong lục phủ
Làm cho gan ruột héo đau

"Tình yêu là gì hở nhỏ?
Anh không định nghĩa được đâu"
Chỉ biết khi yêu ai cũng
Chăm chăm là áo chải đầu

Có phải tình yêu là hội
Hội Cacnavan hóa trang
Tật xấu thường ngày quên hết
Ai cũng lịch sự đàng hoàng

"Tình yêu là gì hở nhỏ?
Anh không định nghĩa được đâu"
Chỉ biết khi yêu ai cũng
Giận hờn rồi dỗ dành nhau

Phải chăng tình yêu là kịch
Nên có lúc hài lúc bi
Nên mâu thuẫn rồi hóa giải
Nên thường có hậu lạ kì

"Tình yêu là gì hở nhỏ?
Anh không định nghĩa được đâu"
Hay tình yêu là môn võ
Đôi khi người ta "đá" nhau

"Tình yêu là gì hở nhỏ?
Có phải là trông cây si?
Cho Trái Đất này xanh mãi
Ồ! Thế thì hãy yêu đi !!! "

tieuhoanggia
04-03-2007, 05:29 PM
mấy bài được đấy chứ.

Hà Ngọc Thùy
05-03-2007, 11:21 AM
Chiều ngồi học mà lòng không cho phép
Bởi vì sao anh có biết không
Đặt bút xuống thấy hình anh ơi đó
Vậy làm sao học được anh ơi
Anh có biết chiều nay buồn không nhỉ
Bởi biết rắng cuộc sống sẽ thiếu anh
Anh biết không? Em âm thầm mong ước
Được cùng anh đi chung bước đường đời
Anh biết không ? Bao đêm em không ngủ
Chỉ mong được sánh bước bên anh
Em càng nghĩ thấy mình càng đau khổ
Bởi biết rằng anh có hiểu em đâu

Hà Ngọc Thùy
05-03-2007, 11:28 AM
Trăng đêm nay sáng lắm phải không anh
Một mình em giữa bốn bề nỗi nhớ
Có lúc em vùi đầu bên trang vở
Sao vô tình cầm bút viết tên anh
Trăng sáng quá nhưng trăng hiu quạnh
Trăng lung linh nhưng buồn lắm anh ơi
Giờ này anh đang ở phương trời nào đó
Có còn nhớ tới phương trời này không
Trăng lên đỉnh núi trăng nghiêng
Nhớ anh . em những sầu riêng 1 mình

banzac
05-03-2007, 01:07 PM
Trăng lên đỉnh núi trăng nghiêng
Nhớ anh . em những sầu riêng 1 mình

Lãng mạn ghê ha! Nhớ anh em ăn sầu riêng! :D

Thu Trang
16-03-2007, 12:26 PM
Lãng mạn ghê ha! Nhớ anh em ăn sầu riêng! :D

:D banzac định rủ em nó ăn chung quả sầu riêng hay dụ em có chơi nguyên cả 1 quả sầu riêng?


Ai Biểu


Người hỡi người ...nói chi lời xa lạ
Hai đứa mình đâu đã hẹn gì đâu
Mai mốt nhỏ sẽ mặc áo cô dâu
Rồi mình sẽ gọi nhau là huynh muội

Tội nghiệp anh ...bao đêm rồi mong đợi
Dáng điệu buồn...rũ rượi ở ngoài hiên
Cuộc tình này mình chưa kịp đặt tên
Mai nhỏ đã lên thuyền về bến khác

Ai biểu anh yêu mà còn nhút nhát
Lá thư tình để nhàu nát trong tay
Tại sao yêu mà anh chẳng nói ngay
Giờ lại trách ...đắng cay mình nhỏ chịu

Anh không nói thì làm sao ai hiểu?
Yêu nhỏ mà ..ai biểu cứ làm thinh
Anh làm thinh ..nhỏ tưởng anh vô tình
Nên tim nhỏ đã có hình bóng khác

Với người ấy nhỏ đã thề son sắt
Chung thiệp hồng..nhỏ cất bước vu qui
Nhỏ trả lại cho anh mối tình si
Ai biểu anh yêu chi ..mà hổng nói?

Để giờ đây đứng chờ ngoài hiên tối
Nhỏ trong này ....cũng bối rối tâm tư
-XRĐ-

Thu Trang
16-03-2007, 12:28 PM
Ta nhỏ bé giữa chợ đời muôn ngã
Gánh ân tình lây lất tháng ngày qua
Trót sinh ra mang số kiếp bôn ba
Đời nghiệt ngã cưu mang vì nhân quả




Ta chẳng biết lấy gì ra chấp vá
Vết thương lòng đang làm đục đời ta
Rượu tình kia ta uống đã say ngà
Trong ***g ngực chất độc giờ bung phá




Ta muôn đời làm loài cây không lá
Sống khô cằn trên mãnh đất phù sa
Một loài Hoa giữa bão tố phong ba
Vẫn sừng sững đâm chồi non trổ lá




Đó là loài Hoa Xương Rồng hoang dã
Chỉ chút nắng thôi đời sẽ trổ Hoa
Cùng với chút Mưa sẽ đẹp hiền hòa
Se đôi lứa vui niềm vui sỏi đá !

:rolleyes: tớ rất thích bài thơ này! post lên để các bạn xem có đồng cảm nhận ko nhé

Thu Trang
16-03-2007, 12:55 PM
Xin anh đừng nhìn em như thế nữa
Ánh mắt buồn như ủ lửa thế sao
Đừng nhìn em bằng mắt lạnh như dao
Đau lòng lắm ngọt ngào đi anh nhé



Đừng nhìn em bằng trái tim nhỏ bé
Trong tình yêu em là kẻ thiệt thòi
Tình bỏ đi để tim buôn nhức nhối
Mộng trăm năm không chung lối đường về



Con đường xưa trăng thề không muốn ghé
Cây cỏ buồn vì có kẻ ra đi
Nghĩ giận mình sao lại quá ngu si
Yêu làm chi trái tim người có chủ



Hạnh phúc buồn em nâng niu gìn giữ
Sữa lạc mùa không đủ để đơm hoa
Đừng nhìn em bằng ánh mắt lạ xa
Khi ta đã bỏ ta từ lâu lắm



Mây đã bay về phương trời xa thẵm
Đâu mong gì ta nắm lại yêu thuơng
Anh đã chọn cho anh một con đường
Không có em và giận hờn trách móc



Nghĩ về anh nghe buồn từng sợi tóc
Em chợt thèm được khóc trong tay anh
Thèm được nghe anh ôm ấp dỗ dành
Thèm khơi lại một lần hương tình cũ.

Thu Trang
16-03-2007, 12:56 PM
Nếu có thể đuợc quay lại từ đầu
Em sẽ nói lại câu " yêu anh mãi "
Nếu có thể thời gian quay trở lại
Để con đuờng tình ái có hai ta

Mình sẽ đưa nhau đi xa thật xa
Nơi đó chỉ có ta và trời đất
Nếu có thể em sẽ không hờn trách
Chuyện vu vơ....để đánh mất cuộc tình

Nếu có thể xin được gánh một mình
Những xót xa trong quá trình đôi lứa
Nếu có thể...đừng giận hờn nhau nữa
Để muôn đời hai đứa ở bên nhau

Nếu có thể em không khóc nữa đâu
Có thương đau cũng dấu vào thầm kín
Dẫu hờn ghen cũng một mình câm nín
Để giọt buồn lên phím dệt thành thơ

Nếu có thể đừng bỏ em bơ vơ
Đừng để em đợi chờ thêm nữa nhé
Em đã sống những tháng ngày lặng lẽ
Đợi anh về....không thể ....mất được sao ?

Và có lẽ anh đừng nói lời đau
Thì hôm nay mình không sầu ly cách....

Thu Trang
16-03-2007, 12:57 PM
Em trả cho anh tình thơ trên web
Mà hôm nào hai đứa đã làm chung
Ðường vào yêu ai hứa sẽ đi cùng
Mà có lẽ bây giờ anh ở lại

Em vẫn biết đó là điều không phải
Gánh thơ tình giờ đành phải chia hai
Chuyện an bài không phải lỗi nơi ai
Trả anh đó những bài thơ dang dỡ

Bởi chúng ta đường tình không duyên nợ
Trăn trở nhiều thì cũng chỉ là thơ
Thơ ngày xưa không giống với bây giờ
Vì ai đã cam lòng đi san sẽ

Dịu lòng đi rồi nghe em nói khẽ
Có kẻ đã thay em hẹn lối về
Bận lòng chi yêu qua đường là thế
Phút yếu lòng ta trót lỡ nói yêu

Mây nơi đây cô lẻ sống buồn hiu
Chờ mưa mãi để liên tình ai hiểu ?
Mây mưa xưa cùng nhau đi muôn nẻo
Mưa bây giờ đã đổi bến tình yêu !

___*tq___
19-03-2007, 09:49 PM
Tình yêu???

Tình yêu như thể rút thăm,
Rút trúng thì sướng, rút nhầm thì đau.
Tình yêu như thể đi câu,
Anh nào chai mặt ngồi lâu mới tài.
Tình yêu như thể quan tài,
Mới loanh quanh ở bên ngoài đã run.
Tình yêu như thể dây chun,
Lúc co, lúc giãn lúc còn đứt ngay!
Tình yêu như thể người say,
Lúc nào cũng tưởng đang bay trên trời.
Tình yêu như thể điểm 10,
Có học cho hết cả đời vẫn mong.
Tình yêu như thể đuôi công,
Trông thì đẹp đấy nhưng không ra gì.
Tình yêu như thể bánh mì,
Tây, ta đều thích bởi vì nó ngon?!?
kakaka...
st

___*tq___
19-03-2007, 09:51 PM
Anh xin chịu… chẳng biết sông ra biển
Biết bao thuyền tìm bến để buông neo
Chẳng biết được bao nhiêu mối tình gieo
Vào trái tim luôn tràn trề nhựa sống
Anh chỉ biết tình yêu là sinh động
Là thành tâm vào ngưỡng cửa thăng trầm
Là tia chớp gầm thét rồi lặng câm
Là muôn kiếp không bao giờ nhàm chán
Là tâm hồn khát khao và dũng cảm
Cùng người tình chia sẻ nổi buồn vui
Nhìn bạc vàng là những thứ mù đui
Mà cảm xúc là những vương miện quí
Là niềm tin đã tạo ra chân lý
Sống vì nhau và chết cũng vì nhau
Là kho tàng chứa đựng mọi thương đau
Là kiệt tác sáng tươi màu ân ái
Là hoa thơm mà muôn người muốn hái
Là con đường không mực thước để đo
Có tình yêu trái tim bớt âu lo
Không đơn chiếc như con đò trước sóng
Hãy đốt lên niềm thương yêu cháy bỏng
Chắp cánh bay vào mơ ước huy hoàng
Thế giới này là một cánh rừng hoang
Tình yêu tới dâng nồng nàn hương sắc
st

___*tq___
16-05-2007, 11:43 PM
Tình yêu như Chó với Mèo,
Yêu nhau một lúc Mèo trèo lên cây,
Chó nhìn cặp mắt thơ ngây,
Dậm chân xuống đất:
me *you* xuống không?
Mèo cười đồ Chó lắm lông,
B đếch xuống đấy, đồ không biết trèo!
Chó ta nhìn thẳng mắt Mèo,
*you* cứ khinh bồ, bồ trèo cho coi!
Chả may ngã xuống thì toi,
Chó ta lầm bẩm, thế thôi kệ *you*,
Chả thèm cái đồ mặt dày,
Gọi thì chả xuống thế này thì thôi,
Dại gì cố đấm ăn xôi,
Nhỡ đâu ngã xuống, thôi rồi đời trai

--------------------------------------------------------------------------------

Tình yêu là hố giữa đường
Em đi không thấy,trượt chân ngã vào
Tình yêu là cái bánh bao
Ăn nhanh kẻo nguội không thì mất ngon.

-Tình yêu là một quả bom
Nếu mà nó nổ,em tàn xác ve.
Tình yêu là một cái bè
Lênh đênh sóng nước biết trôi phương nào

st

phonhacthanhtranh
31-12-2007, 07:39 PM
Bài Thơ THứ Nhất
Tác giả: T.T.Kh

Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá
Hồn thơ nguyên vẹn một trời huơng
Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại
Êm ái trao tôi một vết thương

Tai ác ngờ đâu gió lại qua
Làm kinh giấc mộng những ngày hoa
Thổi tan âm điệu du dương trước
Và tiển người đi bến cát xa

Lại ở vườn Thanh có một mình
Tôi yêu gió lạnh lúc tàn canh
Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo
Yêu bóng chim xa nắng lướt mành

Và một ngày kia tôi phải yêu
Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
Những cô áo đỏ sang nhà khác
Gió hỡì làm sao lạnh rất nhiều

Từ đấy không mong không dám hẹn
Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm
Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ
Người ấy ghi lòng vẫn nhớ em

Ðang lúc lòng tôi muốn tạm yên
Thì ai đem lại cánh hoa tim
Cho tôi ép nốt dòng dư lệ
Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên

Ðẹp gì một mảnh tình tan vỡ
Ðã bọc hoa tàn dấu xác xơ
Tóc úa giết dần đời thiếu phụ
Thì ai trông ngóng chẵng nên chờ

Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá
Vì tôi vẫn nhớ hẹn ngày xưa
"Cố quên đi nhé câm và nín
Ðừng thở than bằng những giọng thơ"

Tôi run sợ viết lặng im nghe
Tiếng lá thu khô xiết mặt hè
Tưỡng tượng chân người len lén đến
Nhưng lòng nào dám hẹn ai về

Tuy thế tôi tin vẫn có người
Thiết tha đeo đuổi mãi than ôi
Biết đâu tôi một tâm hồn héo
Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi

mình nhớ bài này có tên là:HAI SĂCS HOA TI GON CHỨ KHÔNG PHẢI TÊN NHƯ BẠN ĐỀ GỬI !THÂN!

langtu_viyeu_nenthattinh
02-01-2008, 09:05 AM
Anh nhớ Em

Anh nhớ em trong từng hơi thở
Mỗi một ngày đều nghĩ về em
Em dễ thương - nụ hoa hé nở
Chẳng ngại ngùng vươn cánh làm duyên

Anh nhớ em trong từng giấc ngủ
Của mộng mơ ảo ảnh trăng sao
Có em - anh - thế là quá đủ
Chẳng cần gì danh vọng trèo cao

Anh nhớ em trong từng nhịp đập
Của con tim luyến ái ban đầu
Của thần tình yêu và mũi tên cắm phập
Vào ái tình ước vọng dài lâu

Anh nhớ em trong từng tia nắng
Của bình minh hy vọng ngày vui
Có bướm bay, biển xanh im vắng
Có chúng mình - 2 đứa một đôi

Anh nhớ em trong từng ngọn sóng
Vẫn vỗ về 2 bến bờ yêu
Dù cách xa đại dương quá rộng
Anh sẽ chờ em đến mà thôi

cún xinh88
04-01-2008, 02:27 PM
ụu bài thơ hay tuyệt anh dạy em với nha

langtu_viyeu_nenthattinh
06-01-2008, 09:58 PM
ụu bài thơ hay tuyệt anh dạy em với nha
Anh học Dốt Văn Lắm làm sao anh dám làm Sư phụ em được
Chẳng qua anh làm thơ Ngẫu Hứng thôi

langtu_viyeu_nenthattinh
06-01-2008, 10:01 PM
TÔI Yêu Em

Tôi yêu em như rừng thông bát ngát
Xanh biếc bốn mùa không héo úa vào đông
Tình của tôi như dòng nước âm thầm
Trôi chảy mãi trong lòng sông vô tận

Tôi yêu em một tình yêu trầm lặng
Tha thiết nhẹ nhàng nhưng mạnh tựa bão giông
Bởi yêu em nên tôi rất cảm thông
Dù hai đứa đôi bến bờ chia cắt

Tôi yêu em như một cơn gió lốc
Cuồn cuộn xoáy vào điểm tựa của tình yêu
Rộng rãi trôi xuôi theo con nước thủy triều
Sẽ dâng mãi cho tình yêu ngời sáng

Tôi yêu em như nắng hồng sa mạc
Sưởi ấm muôn đời không lạnh lẽo trái tim
Vũ trụ bao la mà tôi chỉ có yêu em
Bởi tim hai đứa có cùng chung một nhịp đập

Tôi yêu em một tình yêu chân thật
Không lọc lừa không tính toán nghĩ suy
Tình của tôi chỉ mãi mãi trao đi
Không đòi hỏi mối tình em đáp lại

Tôi yêu em một tình yêu quằn quại
Trong cơn say quên cảm giác của con người
Hơi men nồng hâm nóng lại tuổi đôi mươi
Đời trai trẻ trong tung hoành ngang dọc.

langtu_viyeu_nenthattinh
06-01-2008, 10:03 PM
Tặng EM

Tôi không tặng em hoa
Như muôn ngàn người khác
Tôi không tặng vàng bạc
Như những kẻ sa hoa

Nhưng tôi muốn tặng em
Mối tình đầu duy nhất
Và tặng em ánh mắt
Của một kẻ tình say

Tôi tặng em nụ cười
Cầu hòa thôi em nhé?

Tặng em thêm gì nữa?
Chỉ còn lại trái tim
Chưa một lần mơ mộng
Nhưng một lần lơ đãng
Em lấy cắp còn đâu?

Tôi còn lại tấm thân
Là gia tài duy nhất
Xin tặng em tất cả
Hãy nhận đi em ơi!

Tôi tặng cả cuộc đời
Và mối tình duy nhất

Tôi không tặng em hoa
Như muôn ngàn người khác
Tôi không tặng vàng bạc
Như những kẻ sa hoa

Nhưng tôi muốn tặng em
Mối tình đầu duy nhất
Và tặng em ánh mắt
Của một kẻ tình say

Tôi tặng em nụ cười
Cầu hòa thôi em nhé?

Tặng em thêm gì nữa?
Chỉ còn lại trái tim
Chưa một lần mơ mộng
Nhưng một lần lơ đãng
Em lấy cắp còn đâu?

Tôi còn lại tấm thân
Là gia tài duy nhất
Xin tặng em tất cả
Hãy nhận đi em ơi!

Tôi tặng cả cuộc đời
Và mối tình duy nhất