Hoàng Văn Mạnh
20-05-2011, 12:03 AM
quê hương là chùm khế ngọt
cho con trèo hái mỗi ngày
một phút bộc bạch về quê hương phải chăng tôi lại nhớ nhà ư?
phải chăng con phố nơi tôi đang sống nó bình yên
khi mà đồng hồ đã điểm sang 23h con đường vắng tanh
không một tiếng xe không một bước chân người
và một thoáng đâu đây một cơn giod khẽ lay nhẹ hàng cây xanh của nhà trọ
tôi lặng thầm nhìn về một không gian thoang thoảng đâu đó những ánh trăng mờ
một phía xa xa là cánh đồng lúa
khi ngoảnh lại thấy cái gì đó có hình bóng quê hương mình cái vườn , cái con đường bê tông ôi sao nhớ nhà thế
lại sắp được về nhà ùi
một kỳ nghỉ mát không đi mà về nhà với mẹ
tôi lại lặng im đón những cơn gió mát thổi ùa vào từ cánh đồng đầy hương vị của một miền quê
tôi thầm lặng hơn bao giờ hết để cảm nhận về một sự bình yên
khi mà cả dãy trọ đã đi vào một giấc ngủ say chỉ còn tôi vẫn tí tách với cái bàn phím
để viết lên đây những nỗi lòng xa xứ
có lẽ một phút nào đó tôi sẽ thấy được một góc quê hương nằm giữa ven đất hà thành
ngày mai thui ngày mai khi yỉnh giấc
cái sự yên ả đó sẽ biết mất trong những tiếng người đi đường những tiếng còi xe
một ngay đôn đảo với những công việc của từng người
..................the and...............................:-?
cho con trèo hái mỗi ngày
một phút bộc bạch về quê hương phải chăng tôi lại nhớ nhà ư?
phải chăng con phố nơi tôi đang sống nó bình yên
khi mà đồng hồ đã điểm sang 23h con đường vắng tanh
không một tiếng xe không một bước chân người
và một thoáng đâu đây một cơn giod khẽ lay nhẹ hàng cây xanh của nhà trọ
tôi lặng thầm nhìn về một không gian thoang thoảng đâu đó những ánh trăng mờ
một phía xa xa là cánh đồng lúa
khi ngoảnh lại thấy cái gì đó có hình bóng quê hương mình cái vườn , cái con đường bê tông ôi sao nhớ nhà thế
lại sắp được về nhà ùi
một kỳ nghỉ mát không đi mà về nhà với mẹ
tôi lại lặng im đón những cơn gió mát thổi ùa vào từ cánh đồng đầy hương vị của một miền quê
tôi thầm lặng hơn bao giờ hết để cảm nhận về một sự bình yên
khi mà cả dãy trọ đã đi vào một giấc ngủ say chỉ còn tôi vẫn tí tách với cái bàn phím
để viết lên đây những nỗi lòng xa xứ
có lẽ một phút nào đó tôi sẽ thấy được một góc quê hương nằm giữa ven đất hà thành
ngày mai thui ngày mai khi yỉnh giấc
cái sự yên ả đó sẽ biết mất trong những tiếng người đi đường những tiếng còi xe
một ngay đôn đảo với những công việc của từng người
..................the and...............................:-?