PDA

View Full Version : Mỗi ngày 1 cuốn sách!


be_socola
18-05-2007, 07:26 PM
Chắc ai trong các bạn , trong các anh chị đều thích những cuốn sách rất hay của mình hay của bạn bè! vậy sao mình không giới thiệu lên để mọi người cung tham khảo và biết thêm nhiều các cuốn sách nhỉ?:D em cũng ko rõ sẽ được ủng hộ không nhưng em thấy rất thích đọc sách và chia sẻ cảm súc của mình với mọi người

Đã có ai đọc cuốn tiểu thuyết Rừng Nauy chưa nhỉ? nếu ai đọc rùi chia sẻ em với ! em chưa được đọc tác phẩm này hết , chỉ được đọc 1 chút nhưng thấy cách đặc tả của tác giả rất hay!:D

Đặng Lệ Thủy
19-05-2007, 10:18 AM
Chị cũng đã cầm quyển truyện này mà chưa được đọc :) nên không chia sẻ cùng em được nhưng nhất định chị sẽ đọc một ngày gần nhất vì thấy mọi người cũng khen hay.
Chị cũng rất thích đọc truyện và gần đây nhất là cuốn "Mật mã Da Vinci" chị thấy nó rất hay đọc xong lại muốn đọc lại :D

thanhdd
19-05-2007, 02:49 PM
Nếu bạn chưa đọc, xin post phần giới thiệu lên đây để bạn tham khảo nhé.

Lời người dịch
Mối tình sâu sắc nhất của bạn có gắn liền với một bài hát nào không? Một cảnh trí nào không? Như một căn phòng trong đêm mưa mùa hạ? Một chiều thu ngoài bìa rừng hoang vắng? Rừng Na-uy là tên một bài hát của nhóm nhạc Beatles nổi tiếng. Lời cả có những câu "Tôi từng có một cô gái, mà có lẽ đúng hơn là cô ấy đã từng có tôi… Cô dẫn tôi vào phòng và bảo tôi ngồi đâu cũng được, nhưng tôi thấy chẳng có chiếc ghế nào… Khi tỉnh dậy tôi chỉ có một mình, con chim ấy đã bay đi rồi…" Giai điệu và cấu trúc bài hát rất giản dị. Những sự kiện làm biến đổi cả cuộc đời ta thường gắn liền với những cái ngẫu nhiên giản dị. Ký ức khi đã trưởng thành thường cũng chỉ xúc động vì những điều giản dị. Và Rừng Na-uy là một câu chuyện tình yêu giản dị.

Giản dị như sự thật.

Như bốn mùa.

Như Sống/Chết.

Như đại thi hào Ấn Độ Rabindranath Tagore đã viết về con tim biết yêu: "Cái giàu cái nghèo của nó là vô biên, niềm vui nỗi buồn của nó là trường cửu." Cái giản dị của Rừng Na-uy là cái giản dị chỉ có được khi người viết đã vượt lên hết những làm dáng có bản chất kĩ thuật vốn rất khó tránh trong sáng tác để chỉ bồi hồi kể lại những gì đang tuôn trào từ sâu thẳm cõi lòng mình.

Rừng Na-uy không lãng mạn. Nó không lí tưởng hoá và do vậy không bị lừa mị bởi chính những lí tưởng ấy của mình. Nó dũng mãnh như mũi tên vừa bay ra khỏi cánh cung. Thẳng từ cõi lòng bộc trực và chân xác của kiếp người. Đọc lời thoại trong Rừng Na-uy, tôi chỉ mong mình cũng nói được như thế với người mình yêu mến. Bị lôi cuốn theo những ý nghĩ và xúc cảm trong Rừng Na-uy, tôi cũng chỉ mong mình dám nghĩ được thành lời những gì vẫn cuộn tròn trong lòng mình như vậy. Đọc Rừng Na-uy, tôi chợt nhớ ra rằng hình như mình đã chỉ quen lừa mị bản thân, lừa mị người khác, để bôi trơn mọi mối quan hệ xã hội vốn chỉ xoay quanh và bị chi phối bởi tiền bạc, quyền lợi, danh vọng… Hình như tôi đã quên mất, hoặc đã luôn có ý thức đè nén tất cả những gì gọi là tự nhiên và cao cả của chính mình, hình như tất cả những "người bạn", "người yêu" kia chẳng phải vậy chút nào, vì đã có bao giờ tôi dám nói thẳng lòng mình với họ và biết chắc rằng họ cũng đã nói thẳng lòng họ với mình. Hình như tôi cũng đã chẳng phải là mình, vì đã khi nào tôi thực sự dám nhìn nhận những khiếm khuyết méo mó của mình, có ý thức công nhận chúng và biết vui với chúng, cũng như công nhận và vui với những khiếm khuyết của mọi người.

Con chim sắp chết, tiếng hót bi thương; con người hấp hối, lời nói chân thành. Tại sao vậy? Chỉ có sự chết mới cứu vãn được loài người khỏi nghiệp chướng dối trá hay chăng? Đọc Rừng Na-uy, tôi thấm thía được một chân lí giản đơn, rằng "sự chết không là đối nghịch của sự sống, mà là một phần của sự sống". Sống, tức là nuôi dưỡng Chết. Sự chết không phải là chấm dứt, cũng chẳng phải là bắt đầu. Nó ở ngay đây rồi, được chính sự sống nuôi dưỡng.

Và tôi hiểu được tại sao chỉ những nhân vật trung thực trong trắng và dũng cảm trong Rừng Na-uy mới tự kết liễu cuộc đời mình. Họ còn quá trẻ và không đủ kiên nhẫn để hy vọng cuộc đời này sẽ nuôi dưỡng được một cái chết tự nhiên xứng đáng. Và tôi cũng hiểu tại sao nhiều nhà văn lớn của Nhật Bản như Osamu Dazai và Yasunari Kawabata cũng đã chọn cái chết để khỏi phải chứng kiến cái đẹp và cái cao cả đang bị thời cuộc làm nhục.

Cuộc khủng hoảng của thế hệ trẻ Nhật Bản cuối thập kỷ 1960 trong Rừng Na-uy không phải chỉ là sự đớn đau của linh hồn và thân xác đang phải vượt ngưỡng ngây thơ, mà còn là sự thất vọng lớn lao trước những biến đổi ngu xuẩn của thời cuộc: phép lạ kinh tế của một đế quốc quân chủ thất trận đang khiến cho lòng tin mù quáng vào Thiên Hoàng bị thay thế bởi tín ngưỡng có tính toán vào sức mạnh của đồng tiền và những ước lệ xã hội kèm theo.

Tôi đọc Rừng Na-uy và nhớ đến Hemingway, Paul Bowls, Kerouac… đến những thế hệ trí thức trẻ tuổi Âu Mỹ sau hai cuộc thế chiến vẫn được gọi là The lost generations - những thế hệ bị tha hoá với chính sự thắng thế và hưng thịnh vật chất của phương Tây, không tìm thấy chỗ đứng của mình trong chốn phồn thực hãnh tiến ấy. Tôi nhớ đến Kundera và cái nhẹ bỗng không thể chịu đựng nổi của kiếp người trong vòng xoáy của những cuộc đổi thay bạo lực. Và tôi cũng nhớ đến câu nói của Alexei Tolstoi: "Những cuộc chiến tranh rồi sẽ chấm dứt, những cuộc cách mạng sẽ thôi gào thét, và sẽ chỉ còn lại mãi mãi tấm lòng dịu dàng và êm ái của em."

Trong Rừng Na-uy, thân xác là nơi trú ngụ và phương tiện biểu cảm tự nhiên nhất của tình yêu. Không những hoàn toàn không phải là một "dâm thư", mà ngược lại, Rừng Na-uy là cuốn tiểu thuyết bắt người đọc phải nhận thức được sự ngu xuẩn của mọi thứ dâm tính trong thị trường văn chương, phim ảnh, và trong chính ý nghĩ của con người. Rừng Na-uy chinh phục được độc giả toàn thế giới vì nó đã giúp giới trẻ (và cả những người không còn trẻ nữa) nhận ra cái cao cả theo nghĩa triết học và tự nhiên của tình yêu. Cái cao cả không còn núp bóng lí tưởng và lãng mạn, mà công khai trực tiếp trong tấm lòng trung thực dũng mãnh của tuổi trẻ.

Đọc Rừng Na-uy rồi, tôi chắc bạn sẽ nghĩ nhiều về bản thân mình. Về người mình yêu. Về bạn bè. Về bố mẹ anh chị em trong nhà. Bạn sẽ nghĩ, và sẽ nhớ đến lời những nhân vật trong Rừng Na-uy, và thực sự cảm thấy sung sướng vì máu nóng đang chảy trong huyết quản bạn, vì bạn đang sống, vì tình yêu là có thực. Và bạn sẽ muốn chạy đến với người mình yêu mến nhất để nói rằng bạn hỡi, chúng ta hãy trung thực với nhau, cùng làm quen và chấp nhận những bất toàn của nhau, vì chỉ có vậy chúng ta mới có thể tìm thấy bình yên và hạnh phúc.

Nhân vật chính trong Rừng Na-uy tên là Toru Wantanabe.

Tôi đã thấy cái tên Toru và Watanabe này ở vài tác phẩm khác của Murakami. Tự nhiên tôi giật mình: Murakami tuổi Kỷ Sửu, mà trong tử vi Tây Phương thì tuổi Sửu là Taurus - vị thần bò dũng mãnh đầy nhục cảm trong thần thoại Hy Lạp mà tôi vẫn bắt gặp trong tranh vẽ của Picasso. Toru phải chăng là một biến âm dí dỏm của Taurus theo lối Murakami? (Rừng Na-uy dí dỏm lắm, bạn cứ đọc mà xem).

Và Watanabe phải chăng là âm thanh vọng lại từ mấy từ tiếng Anh: "Want to be" - muốn được tồn tại, muốn sống, muốn thành được như thế? Có lẽ sự chân thực và tình yêu dũng mãnh của nhân vật Toru Watanabe đối với cả bản ngã và tha nhân trong Rừng Na-uy cũng chính là mơ ước của tác giả. Thế mới thật là tiểu thuyết! Đọc Rừng Na-uy rồi, tự nhiên ta thấy mình tự nhủ rằng nào, hãy mạnh mẽ lên như thần bò huyền thoại, và hãy biết "want to be". Ấy là một vài xúc cảm riêng tư của tôi khi đọc và dịch Rừng Na-uy.

Còn bạn, cuộc đời của bạn là cả một cõi riêng tư khác biệt, và bạn sẽ còn tìm được nhiều cái hay cái lạ nữa khi đọc Rừng Na-uy. Từng nghĩa trong tiểu thuyết cũng như xiêm y mỹ nhân, lớp lang của nó hấp dẫn đến đâu là tuỳ ở lòng người lần mở, và khi ta tưởng đã đến nơi thì hoá ra mới chỉ là bắt đầu. Cái duyên của Murakami là ông động được đến tơ lòng sâu kín của tất cả mọi người. Mong rằng những ân hưởng văn chương và cuộc đời mà tôi đã nhận được từ ông vẫn nguyên vẹn trong từng con chữ Việt mà tôi đã lựa chọn để kể lại Rừng Na-uy cho bạn nghe với tấm lòng bồi hồi trân trọng của mình.

TRỊNH LỮ

Nguyễn Đức Lâm
20-05-2007, 09:35 PM
Chắc ai trong các bạn , trong các anh chị đều thích những cuốn sách rất hay của mình hay của bạn bè! vậy sao mình không giới thiệu lên để mọi người cung tham khảo và biết thêm nhiều các cuốn sách nhỉ?:D em cũng ko rõ sẽ được ủng hộ không nhưng em thấy rất thích đọc sách và chia sẻ cảm súc của mình với mọi người

Đã có ai đọc cuốn tiểu thuyết Rừng Nauy chưa nhỉ? nếu ai đọc rùi chia sẻ em với ! em chưa được đọc tác phẩm này hết , chỉ được đọc 1 chút nhưng thấy cách đặc tả của tác giả rất hay!:D

Hi! Anh tìm được bản dịch của Trịnh Lữ(trích một đoạn thui) post lên cho e và nọi người tham khảo, đọc cũng hay lắm..!

******

Mưa đã tạnh khi trời hửng sáng. Naoko đang nằm ngủ quay lưng về phía tôi. Hoặc giả nàng đã chẳng ngủ tí nào. Thức hay ngủ, nàng cũng chẳng còn lời nào trên môi nữa, và thân xác nàng giờ đây có vẻ cứng nhắc, gần như đóng băng vậy.

Tôi đã cố nói với nàng nhiều lần, nhưng nàng không hề đáp lại, không hề động cựa. Tôi ngắm nhìn bờ vai trần của nàng rất lâu, nhưng cuối cùng thì hết hy vọng có thể làm cho nàng đáp lại mình và quyết định phải dậy.

Sàn nhà vẫn lăn lóc những vỏ đĩa hát, chai, cốc, và chiếc gạt tàn tôi đã dùng. Một nửa cái bánh sinh nhật nhàu nát vẫn ở trên bàn. Hình như thời gian đã dừng lại. Tôi nhặt nhạnh mọi thứ ở dưới sàn lên và uống hai cốc nước vặn ở vòi ra. Trên bàn học của Naoko có một cuốn tự điển và một biểu đồ chia động từ tiếng Pháp. Tường phía trên bàn có treo một tờ lịch, loại không có hình minh họa hoặc ảnh chụp, chỉ có ngày tháng với các con số. Không có một ghi nhớ hoặc đánh dấu nào viết trên các ô ngày tháng của tờ lịch ấy.

Tôi nhặt quần áo mặc vào người. Ngực chiếc sơ-mi vẫn còn ẩm và lạnh. Nó có mùi Naoko. Tôi viết lên tập giấy ghi chú để trên bàn: Mình muốn nói chuyện với cậu thật dài và cẩn thận khi nào cậu đã bình tĩnh lại. Làm ơn gọi mình sớm nhé. Chúc mừng sinh nhật. Tôi quay lại nhìn bờ vai Naoko lần nữa, rồi bước ra ngoài và nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Không có cú gọi nào mặc dù một tuần lễ đã trôi qua. Chỗ Naoko ở không có hệ thống gọi mọi người ra nhận điện thoại, và thế là sáng chủ nhật tôi lên tàu đi Kokubunji. Nàng không có đó, và tên nàng đã không còn thấy niêm yết ngoài cửa. Các cửa sổ đều đóng chặt cả kính lẫn chớp. Người quản lý bảo tôi Naoko đã dọn đi ba ngày trước đó. ông ta không biết nàng dọn đi đâu.

Tôi trở về khu học xá và viết cho Naoko một bức thư dài, đề gửi đến địa chỉ gia đình nàng ở Kobe. Nàng ở đâu thì họ cũng sẽ chuyển nó đến cho nàng. Tôi hy vọng thế.

Tôi viết cho nàng thật trung thực về những cảm xúc của mình. Có rất nhiều điều tôi vẫn chưa hiểu, tôi viết thế, và mặc dù là tôi đang cố gắng để hiểu, việc đó cần có thời gian. Hiện tại, tôi không thể biết khi đã hiểu hết mọi chuyện thì tôi sẽ ra sao, cho nên tôi không thể hứa hẹn hoặc đòi hỏi gì, cũng không thể viết ra những lời hoa mỹ được. Có một điều là chúng ta biết quá ít về nhau. Tuy nhiên, nếu nàng cho tôi có thời gian, tôi sẽ dùng nó cho những nỗ lực tốt đẹp nhất của mình, và hai đứa chúng mình sẽ hiểu rõ nhau hơn. Trong hoàn cảnh nào đi nữa, tôi rất muốn được gặp lại nàng và nói chuyện thật lâu với nàng. Khi tôi mất Kizuki, tôi đã mất một người có thể chia sẻ những tình cảm trung thực nhất của mình, và tôi nghĩ rằng Naoko cũng như vậy. Nàng và tôi cần đến nhau nhiều hơn là chúng tôi tưởng. Và điều đó, không nghi ngờ gì nữa, chính là lý do tại sao quan hệ của chúng tôi đã có một bước ngoặt lớn như vậy, và theo một nghĩa nào đó, đã trở nên vênh váo. Có lẽ mình không nên làm vậy, nhưng mình vẫn tin rằng mình chỉ có thể làm được đến thế. Những tình cảm ấm áp và gần gụi mà mình có với cậu vào lúc đó là một cái gì đó mình chưa bao giờ được nếm trải. Mình cần cậu đáp lại bức thư này. Dù lời đáp của cậu là thế nào đi nữa, mình vẫn cần có nó.

Vẫn không có một lời phúc đáp nào.

Một cái gì đó bên trong tôi đã rơi ra mất, và chẳng gì đến lấp cho tôi chỗ trống ấy trong lòng. Thân thể tôi bỗng nhẹ nhõm bất thường, và bất kỳ âm thanh nào cũng có một tiếng vọng cồn cào đuổi theo. Tôi đến lớp đều đặn chưa từng thấy. Lớp nào cũng tẻ ngắt, tôi chẳng bao giờ chuyện trò với bạn cùng lớp, nhưng tôi chẳng có việc gì khác để làm. Tôi chỉ ngồi một mình ở ngay hàng ghế trên cùng của giảng đường, không nói năng với ai, và ăn một mình. Tôi bỏ thuốc lá.

Cuộc bãi khóa của sinh viên nổ ra vào cuối tháng năm. “Giải tán đại học!” Tất cả chúng đều gào thét như vậy. Phải đấy, cứ làm đi, tôi nghĩ. Giải tán đi. Phá mẹ nó đi. Đập vụn nó ra. Việc đếch gì đến tôi. Có khi thế lại dễ thở chưa biết chừng. Tôi cũng sẵn sàng rồi đây. Nếu cần thì tôi cũng giúp một tay. Cứ việc làm tới đi.

Trường bị bao vây và các lớp học bị đình chỉ, tôi bèn đi làm cho một công ty chuyên giao hàng. Ngồi cạnh tài xế, chất hàng, dỡ hàng lên xuống các xe tải, đại loại thế. Công việc nặng nhọc hơn tôi tưởng. Lúc đầu tôi tưởng không thể nhấc được mình ra khỏi giường vì nhức mỏi. Nhưng tiền kiếm lại khá, và chừng nào thân xác tôi được hoạt động liên tục thì tôi còn có thể quên được khoảng rỗng trong người mình. Tôi đi làm theo xe tải năm ngày một tuần, và vẫn tiếp tục làm ba đêm một tuần ở tiệm đĩa nhạc. Những đêm không đi làm thì tôi tiêu thời gian bằng rượu whisky và đọc sách. Quốc-xã không chịu đụng đến whisky và không chịu được mùi rượu, nên khi tôi nằm dài trên giường tu thẳng từ chai thì hắn phàn nàn là mùi rượu làm hắn không thể học bài được và đề nghị tôi mang cái chai ra bên ngoài.

“Có cậu cút ra ngoài thì có,” tôi lầu bầu.

“Nhưng cậu biết uống rượu trong khu học xá là vi ph-phơ-phờ-phạm nội quy mà”.

“Tớ đếch cần. Cậu cút đi”.

Hắn không phàn nàn nữa, nhưng tôi lại thấy áy náy. Tôi lên mái nhà và uống một mình ở đó.

Tháng sáu, tôi viết cho Naoko một lá thư dài nữa, cũng gửi đến địa chỉ gia đình nàng ở Kobe. Nó cũng nói những chuyện gần giống hệt như trong bức thư đầu tiên, nhưng ở cuối thư tôi viết thêm: Chờ cậu trả lời là một trong những việc đau đớn nhất mà mình đã từng phải chịu đựng. ít nhất thì cũng cho biết là mình có làm cậu đau khổ hay không. Khi gửi lá thư đó đi, tôi cảm thấy cái lỗ trống trong người mình lại lớn thêm ra...

***

... Khi mở mắt, tôi cảm thấy như giấc mơ vẫn hiển hiện tiếp tục ở trước mặt. Vầng trăng ùa vào gian phòng một thứ ánh sáng trắng cũng dịu nhẹ như thế. Như một phản xạ tự nhiên, tôi ngồi dậy và bắt đầu tìm những con chim kim loại kia, tất nhiên là làm gì có ở đó. Nhưng tôi thấy Naoko ở chân giường, ngồi im một mình, nhìn trân trối ra cửa sổ. Nàng đã co hai đầu gối và đang tựa cằm lên chúng, trông như một trẻ mồ côi đang bị đói. Tôi lần tìm chiếc đồng hồ đeo tay để cạnh gối mà không thấy. Nhìn độ chếch của ánh trăng, tôi đoán lúc ấy phải là hai hoặc ba giờ sáng rồi. Một cơn khát dữ dội bỗng đến với tôi, nhưng tôi nhất định ngồi im và tiếp tục ngắm nhìn Naoko. Nàng vẫn mặc bộ áo ngủ màu xanh tôi đã thấy lúc trước, và một bên tóc nàng đã được buộc lại bằng dải buộc đầu hình con bướm, để lộ vẻ đẹp của gương mặt nàng dưới ánh trăng. Lạ thật, tôi nghĩ, nàng đã cởi dải buộc đầu trước khi đi ngủ cơ mà.

Naoko im phăng phắc ở đó, như một con thú ăn đêm nhỏ bé vừa bị ánh trăng nhử ra ngoài tổ. Trăng sáng làm rõ nét đường viền của môi nàng. Có vẻ cực kỳ mỏng mảnh và rất dễ bị tan vỡ, đường viền ấy rung động hầu như không thể nhận thấy được, theo với nhịp đập của tim nàng hoặc những chuyển động của nội tâm nàng, như thể nàng đang thì thầm với bóng đêm những từ ngữ vô thanh.

Tôi nuốt khan, hy vọng đỡ khát, nhưng trong màn đêm tĩnh mịch, tiếng nuốt ấy của tôi có vẻ thật ầm ĩ. Như thể đó là dấu hiệu cho nàng, Naoko đứng lên và lướt về phía đầu giường, áo ngủ sột soạt nhẹ nhàng. Nàng quỳ xuống sàn nhà ngay cạnh gối tôi, hai mắt gắn chặt vào mắt tôi. Tôi nhìn nàng chăm chú, nhưng mắt nàng không nói gì với tôi hết. Trong vắt lạ lùng, chúng có vẻ là những cửa sổ vào một thế giới khác, nhưng có nhìn mãi vào đó tôi cũng chẳng thấy được gì. Mặt chúng tôi cách nhau chưa đầy một gang, nhưng nàng xa cách tôi cả nhiều năm ánh sáng.

Tôi với ra và cố chạm vào nàng, nhưng Naoko rụt người lại, môi hơi run rẩy. Một lúc sau, nàng đưa tay lên và bắt đầu cởi khuy bộ áo ngủ của mình. Có bảy cái tất cả. Tôi cảm thấy như giấc mơ của mình đang tiếp diễn khi nhìn những ngón tay mảnh dẻ đáng yêu của nàng cởi dần từng chiếc khuy từ trên xuống dưới. Bảy cái khuy trắng nhỏ bé. Khi đã cởi hết chúng, Naoko kéo cho bộ áo trật khỏi vai rồi lôi nó tuột hẳn xuống như một con côn trùng lột xác. Nàng không mặc gì dưới lần áo ngủ ấy. Trên người nàng chỉ còn chiếc dải buộc đầu hình bươm bướm. Trần truồng, và vẫn quỳ cạnh giường, nàng nhìn tôi. Tắm trong ánh trăng dìu dịu, thân thể của Naoko ánh lên như da thịt sơ sinh khiến tôi thấy tan nát cả cõi lòng. Khi nàng cử động - và nàng cử động nhẹ đến mức hầu như không thấy được - những chỗ sáng tối trên người nàng di động thật tinh tế. Khối tròn trịa căng phồng của cặp vú, hai đầu vú nhỏ xíu, chỗ lõm vào ở phần rốn, cặp xương hông... tất cả đều tạo nên những bóng đổ li ti lấm chấm mà hình dạng của chúng liên tục biến đổi như những gợn sóng lăn tăn trải dài trên mặt hồ phẳng lặng.

Thật là một tòa thiên nhiên hoàn hảo! tôi thầm nghĩ. Naoko đã có được một thân hình hoàn hảo như vậy từ bao giờ? Chuyện gì đã xảy ra với tấm thân tôi đã từng ôm trong tay đêm xuân năm trước?

Đêm đó, khi tôi nhẹ nhàng cởi quần áo nàng trong khi nàng khóc, thân thể của Naoko đã gợi cho tôi một cảm giác về sự bất toàn. Vú nàng dường như cứng nhắc, với hai đầu vú đâm ra một cách lạ lẫm, cặp hông cũng cứng lạ lùng. Nàng là một cô gái đẹp, tất nhiên rồi, thân thể nàng kỳ diệu và hấp dẫn. Nó đã kích động tôi đêm đó và lôi tôi vào những đợt sóng với một sức mạnh khổng lồ. Nhưng dù sao, khi ôm nàng, vuốt ve nàng, hôn lên da thịt trần trụi của nàng, tôi vẫn có một cảm thức lạ lùng và mạnh mẽ về sự lệch lạc và vụng về của cơ thể con người. Khi ôm Naoko trong tay, tôi đã muốn nói với nàng rằng “Mình đang làm tình với cậu đây. Mình đang ở trong cậu đây. Nhưng thực tình chẳng có gì đâu. Không có chuyện gì hết. Chỉ là hai tấm thân kết nối với nhau mà thôi. Tất cả những gì mình đang làm đây chỉ là nói cho nhau biết rằng có những điều chỉ có thể nói được bằng cách cọ xát hai khối thịt bất toàn như thế này. Làm như vậy, chúng mình mới chia sẻ được những bất toàn của nhau”. Nhưng tất nhiên tôi không thể hy vọng sẽ có ai hiểu được những lời định nói ấy của mình. Tôi chỉ tiếp tục ôm chặt nàng vào lòng. Và khi làm vậy, tôi có thể cảm thấy bên trong thân thể nàng một cái gì đó như một tố chất ngoại lai chai đá, một cái gì phụ trội mà tôi không thể đến gần được. Và chính cảm giác ấy đã vừa làm cho Naoko tràn ngập cõi lòng tôi vừa cho tôi một hưng phấn căng thẳng khủng khiếp.

Nhưng tấm thân mà Naoko đang để lộ trước mắt tôi đây không giống tí gì với tấm thân tôi đã ôm ấp đêm đó. Da thịt này đã phải qua nhiều biến đổi để tái sinh trong tuyệt đỉnh hoàn hảo dưới ánh trăng. Mọi dấu hiệu mũm mĩm trẻ con đã bị tước bỏ hết từ cái chết của Kizuki để được thay thế bằng da thịt của một người đàn bà trưởng thành. Vẻ đẹp thân xác của Naoko lúc bấy giờ hoàn hảo đến nỗi nó không khơi gợi một chút gì là dục tính ở trong tôi. Tôi chỉ có thể kinh ngạc ngắm nhìn đường cong kiều diễm từ thắt lưng xuống hông, vẻ phì nhiêu tròn trịa của đôi vú, những chuyển động nhẹ nhàng theo nhịp thở của làn bụng thon phía bên dưới bí ẩn.

Nàng phô bày vẻ trần trụi của mình cho tôi như thế có lẽ khoảng năm phút, rồi cuối cùng lại phủ mình dưới bộ áo ngủ kia và lần lượt cài lại khuy từ trên xuống dưới. Xong chiếc khuy cuối cùng một cái là nàng trỗi dậy và lướt về phía phòng ngủ, lẳng lặng mở cửa, rồi khuất dạng.

Tôi ở nguyên tại chỗ rất lâu rồi mới chợt ra khỏi giường. Tôi lượm cái đồng hồ đã rơi xuống sàn và đưa nó ra chỗ có ánh trăng. Đã ba giờ bốn mươi phút. Tôi vào bếp uống mấy cốc nước rồi mới trở về giường, nhưng khi giấc ngủ đến với tôi thì nắng sáng đã vào đến mọi ngóc ngách của gian phòng và xua tan mọi dấu vết của vầng trăng nhợt nhạt. Tôi vừa lơ mơ muốn thiếp đi thì Reiko đã đến vỗ vỗ vào má, miệng kêu to “Sáng rồi! Sáng rồi!”...

(Trích tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Nhật Bản Haruki Murakami, bản dịch của Trịnh Lữ)

Đinh Quang Mạnh
24-06-2007, 06:56 PM
Chị cũng rất thích đọc truyện và gần đây nhất là cuốn "Mật mã Da Vinci" chị thấy nó rất hay đọc xong lại muốn đọc lại :D
Thủy ơi! Hi! Anh em mình cùng sở thích rồi.=D> Anh đọc Mật mã Davinci 2 lần rồi, vẫn muốn đọc lại. Trong truyện, anh thích nhất là tình tiết dồn dập nhanh, nhiều lúc nghẹt thở, cùng với những bất ngờ không thể tưởng tượng.Và đặc biệt anh rất thích cách giải thích về Tôn giáo của Danbown. Một tác phẩm tuyệt vời. Đúng là đã cầm vào cuốn sách chỉ muốn đọc đến cùng, thì cực kỳ khó rời.
Thế đã ai đọc " Điểm dối lừa" cũng của Dan chưa?Đặc sản mang tên :Danbown .Cũng ly kỳ , hồi hộp tình tiết nhanh đến nghẹt thở như như Mật mã Davinci và chính tà trong tác phẩm chỉ được lộ rõ khi gần cuối truyện. Người đọc được hiểu thêm về những bí mật quân sự siêu tưởng của Mỹ, những mánh khóe và gian dối trong vận động tranh cử tổng thống Mỹ. Những phức tạp trong hậu trường Nhà trắng, một phần tối trong bộ mặt thật của Nasa cũng được phơi bày...một tác phẩm không thể không đọc.

Dương Hảo
24-06-2007, 09:10 PM
Anh đã đọc Rừng Nauy, không chỉ 1 mà là đọc 2 lần, và 2 cảm nhận của mỗi lần đọc không hề khác nhau. Nếu để tóm tắt sơ sơ về Rừng Nauy thì cốt truyện cũng chỉ bình thường. Rừng Nauy hay ở điểm lột tả tâm trạng nhân vật, từng cảm xúc, giằng xé trong nội tâm nhân vật. Sự bế tắc và cách giải thoát cho tâm hồn của một giai đoạn lịch sử trong xã hội Nhật Bản được khắc họa rất rõ nét.

Toru Watanabe, Naoko, Midori, Reiko...đều là những nhân vật có cá tính rất riêng. Nếu xét trên góc độ đọc sách một cách toàn diện thì Rừng Nauy chắc chắn không phải là một cuốn truyện Sex. Lúc nào cũng thế Sex luôn là một phần tất yếu của tình yêu( nói thế này chắc sẽ có người phản đối)...
P/s: Mật mã Da Vinci tớ cũng vừa mới đọc Thủy à, đọc lần thứ 2. Lần tái bản này có ít lỗi hơn so với những lần trước nhưng vẫn chưa thể nhặt được những hạt sạn không đáng có trong sách. Đúng là nhà xuất bản VN....

Đặng Lệ Thủy
25-06-2007, 12:02 PM
@ Anh Mạnh: em là Thủy nhé một lần nữa gọi là Thùy chit với em :D em sẽ tìm đọc cuốn " Điểm dối lừa" xem có hay như anh nói không :p

@romance: Tớ thích gọi thế :) vì ấn tượng mất rồi. Những lúc rảnh ko vào mạng tớ hay thích đọc sách truyện cảm thấy rất thoải mái. Ở nhà một mình đọc truyện và ko phải nghĩ gì cả :D

Toru Watanabe, Naoko, Midori, Reiko...đều là những nhân vật có cá tính rất riêng. Nếu xét trên góc độ đọc sách một cách toàn diện thì Rừng Nauy chắc chắn không phải là một cuốn truyện Sex. Lúc nào cũng thế Sex luôn là một phần tất yếu của tình yêu( nói thế này chắc sẽ có người phản đối)...

Tớ ko phản đối Sex đúng là một phần tất yếu của tình yêu nhưng vấn đề là hiểu đúng ý nghĩa của từ Sex và mức độ đối với mỗi giai đoạn của tình yêu.

Đặng Lệ Thủy
29-06-2007, 12:46 PM
Danbown: Hiện tại mới biết có 3 tác phẩm:
+ Mật mã Davinci
+ Pháo Đài số
+ Điểm dối lừa

Mình đã đọc 2 tác phẩm trên còn đang đọc tiếp cuốn thứ 3, ai thích cùng đọc nhé: Điểm dối lừa (http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n4nqnmn2n31n343tq83a3q3 m3237nvn&cochu=#phandau)

Nam Sơn
29-06-2007, 10:32 PM
Danbown: Hiện tại mới biết có 3 tác phẩm:
+ Mật mã Davinci
+ Pháo Đài số
+ Điểm dối lừa

Mình đã đọc 2 tác phẩm trên còn đang đọc tiếp cuốn thứ 3, ai thích cùng đọc nhé: Điểm dối lừa (http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n4nqnmn2n31n343tq83a3q3 m3237nvn&cochu=#phandau)

cuốn mật mã da vinci hay không chị Thủy ơi, tóm tắt em nghe thử zới.

Đinh Quang Mạnh
02-07-2007, 10:09 PM
@ Anh Mạnh: em là Thủy nhé một lần nữa gọi là Thùy chit với em :D em sẽ tìm đọc cuốn " Điểm dối lừa" xem có hay như anh nói không :p

Sorry Thủy nhé!:D Không biết tại sao anh lại cứ hay nhầm tên em với cô bé Thùy :p ."Cứ đọc điểm" dối lừa đi khắc thấy anh nói đúng. Nhưng đọc chậm thôi vì truyện này, anh rất thích cách tác giả miêu tả về hậu trường những cơ quan đầu não của Mỹ và những bí mật quân sự của đất nước này.KHÔNG THỂ KHÔNG ĐỌC!
Thấy mọi người ca ngợi Rừng Nauy quá! Mỗi tội chưa mua được, ở TQ muốn mua cuốn sách cũng khó quá trời. Mà ai đã đọc Bố Già(bản dịch mới là Cha Thánh) cỏa MArio Buzo chưa?Tuyệt vời.

Đặng Lệ Thủy
03-07-2007, 02:38 PM
cuốn mật mã da vinci hay không chị Thủy ơi, tóm tắt em nghe thử zới.

Việc tóm tắt thì chị chịu :) ko có khả năng và cả thời gian nữa. Chỉ nhớ rằng cả cuốn truyện như đi vào một cuộc phiêu lưu tìm hiểu sự thật dựa vào các tác phẩm của nhà danh học cũng là nhà khoa học Da vinci.

Em ko có quyển Điểm dối lừa mà chỉ đọc trên mạng, mà đọc trên mạng có nhiều cái ko thích bằng, ko được nằm thoải mái để đọc :D. Và ko có nhiều thời gian nữa :p

haivuongtu
22-08-2007, 04:59 PM
Một ngày tình cờ ngồi xem chương trình "mỗi ngày một cuốn sách" lúc 23h trên TV. Nghe được một đoạn trong "muôn nẻo đường yêu" thấy hay quá. hôm sau phải bắt xe bus lên ngay Đinh Lễ tìm mua cho bằng được. Đọc xong thì khóc sướt mướt :oa: vì chuyện buồn quá. 3 nhân vật trong truyện Tiểu Bạch, Hiểu Lối và Phần Na ai cũng hi sinh hết mình vì tình yêu nhưng rồi cả 3 đều có kết thúc buồn.Vậy thì tình yêu là gì đây:confused:
"Tình yêu là một căn bệnh, ai rồi cũng sẽ mắc phải. Có thể nặng một chút, cũng có thể nhẹ một chút. Liều thuốc duy nhất là trái tim của anh, nếu anh không chịu hiến dâng, em sẽ như đóa hoa hồng thiếu nước, dần khô héo úa tàn, mãi mãi chẳng bao giờ có mùa xuân"

Thanh Sơn
16-09-2007, 11:12 AM
em thích đọc truyện hay của thế giới ai có thể cho em địa chỉ một wedsite ko