PDA

View Full Version : Những lúc bạn buồn bạn mong chờ điều gì nhất!!!


Hồ Văn Thịnh
23-04-2007, 09:35 PM
Một mẩu truyện nhỏ mà tôi tình cờ đọc được từ một trong những cuốn sách dạy làm người:

Chuyện kể rằng có một nguời mẹ thường hay hỏi đứa con trai mình: Phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể? Ngày còn nhỏ, cậu trả lời là đôi tai, lớn hơn một chút nữa, cậu lại nói là đôi mắt. Nhưng bà mẹ vẫn lắc đầu và bảo con hãy suy nghĩ thêm. Một thời gian sau, ông nội cậu bé mất. Ai cũng khóc. Lúc ấy, nguời mẹ dịu dàng hỏi con: Phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể? Cậu bé dường như bị sốc, bởi trong ý nghĩ của cậu, đây chỉ đơn thuần là một trò đố vui giữa hai mẹ con. Lúc đó, mẹ liền bảo: "Con trai ạ, phần quan trọng nhất là đôi vai. Ban đầu, tôi cũng chưa thể hiểu hết được nhưng gì tác giả muốn nói, nhưng càng đọc, càng chợt thấy nó quá đúng đắn. Bởi cuộc sống không hề giản đơn như ta hằng mong ước. Có đôi khi, ta tưởng chừng như không thể tiếp tục nổi, không thể cứu vãn nổi vì phải đối đầu với những thực tại quá phũ phàng hay những mất mát quá to lớn. Và điều tuyệt vời nhất, hạnh phúc nhất lúc này là có một bờ vai, một bờ vai mà ta có thể hoàn toàn tin tưởng, một bờ vai như một điểm tựa trong cơn dốc của cuộc đời, để lau khô được nước mắt của ta, để ta có thể gục đầu vào đó mà khóc, mà sẻ chia buồn đau.

Từ đó cũng hiểu thêm rằng: phần quan trọng nhất của con nguời không phải là phần "ích kỷ" mà là phần biết cảm thông và sẻ chia nỗi đau với nguời khác. Nguời mẹ mong con mình sẽ có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương, để mỗi khi cậu khóc, lại có mội cái vai cho cậu ngả vào...

:oa: :oa: :oa:

.smile.
25-04-2007, 04:07 PM
bờ vai quan trọng nhưng em nghĩ ko chỉ có bờ vai đâu. Đó có thể là 1nụ cười của 1 người xa lạ , họ cười với mình trong khi mình đang buồn, mình chẳng biết họ là ai nhưng vào thời khắc đó, nỗi buồn có thể giảm đi 1 nửa, mình nhận ra rằng cuộc sống này thật đẹp.
Hay đơn giản như giúp đỡ người khác chẳng hạn,họ vui, mình cũng vui..
.....còn nhìu nữa, em nghĩ trong cuộc sống này điều j cũng quan trọng, chỉ khác là quan trọng nhiều hay ít thui.

Đặng Lệ Thủy
25-04-2007, 04:13 PM
Đúng là nhận được một nụ cười của người không quen làm ta thấy thật vui, có lần chị đang ngẩn ngơ đi ngoài đường :) tâm trạng cũng ko được tốt lắm tự dưng thấy có một người nhìn mình cười hồn nhiên cứ như là bạn ý. Chị cũng cười lại mà nhìn mãi ko thấy quen gì cả :D Nhưng tự dưng lại thấy vui quên cả điều mình đang khó chịu :p

Hồ Văn Thịnh
25-04-2007, 04:50 PM
Đúng vậy những điều đó là một phần làm nên cuộc sống thật vui tươi phải vậy không mọi người.Bờ vai là điểm tựa của những người thân giành cho mình.Còn một nụ cười thật vô tư và hồn nhiên chỉ có những người xung quanh mới có thể giành cho ta được.

Nguyễn Xuân Phú
25-04-2007, 04:59 PM
Chỉ cần người ta nói một câu cũng đủ để làm một ngày mới của mình tràn đầy niềm vui và tiếng cười, nhìn đâu cũng thấy mọi thứ thật nhộn nhịp đáng yêu... Và ngược lại. Thế mới có câu:

Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ :) (đúng nhờ)

.smile.
26-04-2007, 07:00 PM
giống như em nè , .smile., smile luôn cười dù có chuyện j xảy ra ^^

Thu Trang
26-04-2007, 07:31 PM
Những lúc buồn em nghĩ về anh
Đôi vai ấm, người em thương nhớ!

Khi buồn và muốn khóc đôi khi cũng thèm một bờ vai để mình vùi mặt vào khóc nhè! nhưng đôi khi buồn mà gặp trẻ con chắc sẽ hết buồn nhỉ? Híc! với tớ tớ vẫn muốn có 1 bờ vai hơn!:d mỗi tội 20 năm trời tìm kiếm vẫn chưa ra được bờ vai riêng của mình! ặc!

Phuong Anh
27-04-2007, 12:38 AM
một bàn tay đưa ra cầm chặt tay em,một bờ vai ...em mong người đó là anh.Có thể sẽ không xua tan được nỗi buồn đó nhưng em cảm thấy thật bình yên.

biet_tim_dau
27-04-2007, 01:21 AM
Khi cô đơn, lúc buồn chán. Lúc đó chỉ cần một bờ vai thôi để ta có thể gục đầu lên đó, nói ra những ưu tư trong lòng là ta đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.
Vậy mà em đã không cần những thứ đó sao? Cái em cần thì thật sự là gì?Anh đã mang cả trái tim anh ra trao cho em mà em vẫn không tin vào ty anh trao em? Vậy thì ...........ta chia tay để cả hai đi tìm những gì mình đang tìm kiếm.

Thu Trang
03-05-2007, 12:07 PM
thật ra con gái đôi lúc cũng luôn khó hiểu vì một phần sợ con đường tình yêu, đôi khi buồn ao ước có một bờ vai nhưng khi có rồi lại sợ bờ vai ấy ko thật lòng để ta gục vào đó , hay sợ bờ vai đó chỉ là phút yêu lòng hoặc bờ vai ấy chẳng đủ che cho ta cả cuộc đời đầy bể dâu.Có những phút dè dặt ấy, sao anh ko chứng minh cho em thấy anh có thể làm tất cả, anh hãy làm cho em tin vào tình yêu của anh , sao đôi bàn tay của anh lại buông lơi khi em cần nhất.Anh sợ gì? sợ những giọt nước mắt yêu mềm ở em? sợ những câu than thở ướt nhòe của em? hay sợ em là người phiền ;hức.Anh sợ cái vùi mặt vài đôi vai anh sẽ mang trọn cả đời sao ? sao anh ko nhận ra rằng những gì em dành cho anh chỉ riêng mỗi anh thôi?