Nguyễn Đức Lâm
29-10-2006, 01:35 AM
Đêm buồn...mình tôi lặng lẽ trong căn phòng nhỏ... hơi lạnh phảng phất mà dường như thấm đẫm cõi lòng... một cảm giác buồn tê tái tràn ngập trong tâm tưởng và ký ức xa xưa lại hiện về... rõ mồn một....
Một mình trong căn phòng tối... Xung quanh vắng lặng... Văng vẳng bên tai là gì... Chỉ réo rắt một điệu nhạc... Trời không lạnh đến độ... mà sao Lòng vẫn lạnh... Lặng ngắm xung quanh... Có gì... Không gì cả ... Một mình tôi ... với bóng tối... với nỗi cô quạnh... với cả hơi lạnh mường tượng... thấu tận vào tim...buốt giá...
Lại một đêm nữa thức trắng... Chả để thay đổi cái gì... Chỉ để nghĩ lại về tất cả những gì đã qua... Những gì đã trở thành dĩ vãng... trở thành kỷ niệm... Niềm vui có, nỗi buồn cũng có, niềm đau cũng có...hơn 20 năm sống trên đời ... một người nhạy cảm, nội tâm, luôn cố lấy nụ cười ra để che đậy tất cả... Có cần phải thế ? ... Điều ấy liệu có phải lại làm trái tim lạnh dần ... để rồi không còn biết đến tình yêu thương.... Không! Không, đâu phải mình đã vô tâm....
Bất chợt nghĩ đến mọi người xung quanh ... nhận ra mình không cô độc, ... Mình có tất cả... 1 gia đình đầm ấm, nhiều hơn 1 người bạn thực sự là tri kỷ, có ai đó để yêu thương, có 1 cái đích để tiến tới... Trên con đường phía trước... mặc dù không trải thảm, mặc dù còn lắm chông gai... Nhưng, chắc chắn... Sẽ có nhiều hơn 2 người đi cùng đi, cùng tiến bước.Nhiều hơn 2 người không bỏ tôi lại 1 mình, không để nó phải đối diện với khó khăn 1 mình...Thế là quá đủ...
Đêm khuya tiếng gió giật dờ
Xa xa leo lắt đèn mờ ven sông
Tôi đứng lặng hứng gió đông
Lòng buồn chợt nhớ má hồng năm nao.:(
N.Đ.L
Một mình trong căn phòng tối... Xung quanh vắng lặng... Văng vẳng bên tai là gì... Chỉ réo rắt một điệu nhạc... Trời không lạnh đến độ... mà sao Lòng vẫn lạnh... Lặng ngắm xung quanh... Có gì... Không gì cả ... Một mình tôi ... với bóng tối... với nỗi cô quạnh... với cả hơi lạnh mường tượng... thấu tận vào tim...buốt giá...
Lại một đêm nữa thức trắng... Chả để thay đổi cái gì... Chỉ để nghĩ lại về tất cả những gì đã qua... Những gì đã trở thành dĩ vãng... trở thành kỷ niệm... Niềm vui có, nỗi buồn cũng có, niềm đau cũng có...hơn 20 năm sống trên đời ... một người nhạy cảm, nội tâm, luôn cố lấy nụ cười ra để che đậy tất cả... Có cần phải thế ? ... Điều ấy liệu có phải lại làm trái tim lạnh dần ... để rồi không còn biết đến tình yêu thương.... Không! Không, đâu phải mình đã vô tâm....
Bất chợt nghĩ đến mọi người xung quanh ... nhận ra mình không cô độc, ... Mình có tất cả... 1 gia đình đầm ấm, nhiều hơn 1 người bạn thực sự là tri kỷ, có ai đó để yêu thương, có 1 cái đích để tiến tới... Trên con đường phía trước... mặc dù không trải thảm, mặc dù còn lắm chông gai... Nhưng, chắc chắn... Sẽ có nhiều hơn 2 người đi cùng đi, cùng tiến bước.Nhiều hơn 2 người không bỏ tôi lại 1 mình, không để nó phải đối diện với khó khăn 1 mình...Thế là quá đủ...
Đêm khuya tiếng gió giật dờ
Xa xa leo lắt đèn mờ ven sông
Tôi đứng lặng hứng gió đông
Lòng buồn chợt nhớ má hồng năm nao.:(
N.Đ.L