PDA

View Full Version : Những Bài Thơ Về Mẹ


thanh_huyen_20689
21-03-2007, 12:35 AM
NGỒI BUỒN NHỚ MẸ TA XƯA
( Nguyễn Duy)


Bần thần hương huệ thơm đêm
Khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
Chân nhang lấm láp tro tàn
Xăm xăm bóng mẹ trần gian thủa nào

Mẹ ta không có yếm đào
Nón mê thay nón quai thao đội đầu
Rối ren tay bí tay bầu
Váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa

Cái cò sung chát đào chua
Câu ca mẹ hát gió đưa về trời
Ta đi chọn kiếp con người
Cũng không đi hết mấy lời mẹ ru

Bao giờ cho đến mùa thu
Trái hông trái bưởi đánh đu giữa rằm
Bao giờ cho đến tháng năm
Mẹ ra trải chiếu con nằm dếm sao

Ngân hà chảy ngược lên cao
Quạt mo vỗ khúc ngêu ngao thàng bờm
Bờ ao đom đóm chập chờn
Trong lẻo lẻo những vui buồn xa xôi

Mẹ ru cái lẽ ở đời
Sữa nuôi phần xấcht nuôi phần hồn
Bà ru mẹ mẹ ru con
Liệu mai sau các con còn nhớ chăng?

Nhìn về quê mẹ xa xăm
Lòng ta chỗ ướt mẹ nằm đêm mưa
Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
Miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương

thanh_huyen_20689
21-03-2007, 12:42 AM
MẸ LÀ BẾN ĐỖ CỦA ĐỜI CON

Mỗi sáng sớm khi gá lên tiếng gáy
Là mẹ đã phức dậy từ lâu
Chăn lợn chăn gà,nấu cơm nấu nước
Rồi sửa soạn để còn lên lớp
và cứ thế ngày ngày tháng tháng
Mỗi sáng sớm đều có cơm ngon
Con đâu biết rằng đôi vai mẹ
Cứ trĩu dần vì gánh nặng chồng con!
Mai này con lớn lên
Con sẽ đi đến những vùng đất mới
Nhưng mẹ ơi mẹ có biết?
Mẹ sẽ mãi là bến đỗ của đời con!

banzac
21-03-2007, 11:15 AM
góp cùng Thanh Huyền 1 bài. Hơi buồn

Con đò làng chở mẹ đi qua sông
Chở mẹ đi lấy chồng ...
Trời tạnh mưa bong bóng hết phập phồng
Con cứ đợi ... sao mẹ chưa về

Con đò làng chở đi những cơn mê
Bàn tay trẻ con vụng về bấu víu
Lời ru của bà át tiếng khóc con ngọng nghịu
Nhưng không kín nổi buổi chiều nắng loang
Không gọi nổi con đò làng trở lại

Con đò làng chở tuổi thơ đi mãi
Lưng bà đã còng
Bong bóng vỡ tan
Sao mẹ vẫn chưa về...

Con đò làng chở đi những cơn mê
Vệt nước mắt khô cháy trong chiều rưng rức
Bà đi chuyến đò sang miền vô cực
Con cứ đợi... mười mấy năm rồi
Sao mẹ không về!!!

thanh_huyen_20689
21-03-2007, 06:28 PM
BẦM ƠI
(Tố Hữu)
Bầm ơi có rết không bầm
Heo heo gió núi lâm thâm mưa phùn
Bầm ra ruộng cấy bầm run
Chân lội dưới bùn tay cấy mạ non
Mạ non bầm cấy mấy đon
Ruột gan bầm lại thương con mấy lần
Mưa phùn ướt áo tứ thân
Mưa bao nhiêu hạt thương bầm bấy nhiêu
Bầm ơi sớm sớm chiều chiều
Thương con bầm chớ lo nhiều bầm nghe
Con đi chăm núi ngàn khe
Chưa bằng muôn nỗi tái tê lòng bầm
Con đi đánh giặc mười năm
Chưa bằng khó nhọc đời bầm sáu mươi
Nhớ thương con bầm yên tâm nhé
Bầm của con mẹ vệ quốc quân
Con đi xa cũng như gần
Anh em đồng chí quây quần là con
Bầm yêu con bầm yêu đồng chí
Bầm quý con bầm quý anh em

Bầm ơi liên khúc ruột mềm
Có con có mẹ còn thêm đồng bào
Con đi mỗi bước gian lao
Xa bầm nhưng lại có bao nhiêu bầm
Bao nhiêu bà cụ từ tâm như mẹ
Yêi thương con như đẻ con ra
Cho con nào áo nào quà
Cho củi con sưởi cho nhà con ngơi
Con đi con lớn lên rồi
Chỉ thương bầm ở nhà ngồi nhớ con
Nhớ con bầm nhé đừng buồn
Giặc tan con lại sớm hôm cùng bầm

Mẹ già tóc bạc hoa râm
Chiều nay chắc cũng nghe thầm tiếng con......