emsekhoc_khianhlohen
07-03-2007, 08:18 AM
Thế là mình đã xa nhau thật rồi anh ạ,chia tay thật rồi.Đối với em tất cả vẫn còn đang như một giấc mơ buồn.Em ngồi đây,nơi mà lần đầu tiên chúng mình quen nhau,để nhớ,để hoài niệm về một hạnh phúc mà em cứ ngỡ là vĩnh cửu.Để rồi khi trở lại với thực tại em lại buồn xót xa cho cái lẻ loi của chính bản thân mình.cái cảm giác trống vắng này thật đáng sợ và ngột ngạt quá,có cái gì đó như đang đè chặt trong trái tim em đến ngạt thở.....Em muốn khóc ,muốn khóc thật to,nhưng tại sao không thể nào khóc lên tiếng,những giọt nước mắt chưa kịp lăn trên má đã tự khô nơi khóe mắt,hay phải chăng em đã khóc quá nhiều,khóc đến cạn khô dòng nước mắt?Em vẫn đang đau đớn đến ngỡ ngàng trước sự ra đi đột ngột của anh,của một tình yêu mà em đã nâng niu và yêu thương bằng trọn trái tim mình.Tại sao thế anh?Em không xứng đáng để được đón nhận một lời giải thích?
Anh!em chỉ biết gọi anh như thế thôi,vì giờ đây anh không còn là anh yêu của em nữa rồi!!!Chỉ nghĩ thế thôi em lại muốn khóc nữa rồi.không,mày không đươc khóc con ngốc ạ,can đảm lên,hãy đứng thẳng mình và nhìn thẳng vào sự thật_mày đã mất anh mãi mãi!,mày không được khóc bởi vì.....anh không muốn thế.Trời vẫn lạnh lắm anh ạ,lạnh đến tái tê,trước mắt em,đôi bạn trẻ kia đang cười nói trong hạnh phúc và họ đang cùng ăn chung một que kem như mình ngày xưa anh ạ.Sao lúc này nhìn họ ấm áp quá,chứ không lạnh lẽo,cô đơn như em.Từng đôi,từng đôi vẫn đang quấn quít bên nhau,quanh họ dường như là cả một mùa xuân tràn đầy nắng ấm.Em quay mặt bước đi,nhắm chặt đôi mắt để ngăn dòng nước mắt đang trực tuôn rơi,và để...che đi một cảm giác sụp đổ,tan nát,thất bại ở trong em.
Thời gian sẽ xóa nhòa đi tất cả phải không anh?Nhưng bao nhiêu mới đủ để xóa đi những kỉ niệm êm đềm,ngọt ngào kia?Một tháng,một năm như anh nói hay là cả một đời người???Em cười chua chát cho số phận của chính mình.Cô bé kia chẳng hiểu vì sao đang khóc,và một bàn tay bé nhỏ,nhẹ nhàng đặt khẽ lên đôi vai run run của cô bé,cậu bé xa lạ ấy lấy miếng khăn giấy thấm nhẹ những giọt nước mắt vừa lăn trên má cô bé.Đôi mắt đẫm ướt ấy ánh lên một niềm vui,và khóe môi cô bé sáng lên một nụ cười.Có lẽ đây là lần đầu tiên em quan sát quanh mình,thế giới thật rộng lớn và cũng thật nhỏ bé.Những người quanh em tràn đầy niềm vui và hạnh phúc,chỉ riêng em.....
Anh đã từng chúc em thành công,vui vẻ,hạnh phúc,nhiều may mắn....nhiều và nhiều nữa,em không nhớ hết.Nhưng anh biết không,lúc này đây mọi thứ đều là vô nghĩa,em không cần gì cả,không cần những câu chúc của anh,cũng không cần nhiều niềm vui như em thường mơ ước...em chỉ cần một điểm tựa,một điểm nâng đỡ,một điểm lắng nghe và an ủi...em chỉ cần...một bàn tay!!!!!!!
Anh!em chỉ biết gọi anh như thế thôi,vì giờ đây anh không còn là anh yêu của em nữa rồi!!!Chỉ nghĩ thế thôi em lại muốn khóc nữa rồi.không,mày không đươc khóc con ngốc ạ,can đảm lên,hãy đứng thẳng mình và nhìn thẳng vào sự thật_mày đã mất anh mãi mãi!,mày không được khóc bởi vì.....anh không muốn thế.Trời vẫn lạnh lắm anh ạ,lạnh đến tái tê,trước mắt em,đôi bạn trẻ kia đang cười nói trong hạnh phúc và họ đang cùng ăn chung một que kem như mình ngày xưa anh ạ.Sao lúc này nhìn họ ấm áp quá,chứ không lạnh lẽo,cô đơn như em.Từng đôi,từng đôi vẫn đang quấn quít bên nhau,quanh họ dường như là cả một mùa xuân tràn đầy nắng ấm.Em quay mặt bước đi,nhắm chặt đôi mắt để ngăn dòng nước mắt đang trực tuôn rơi,và để...che đi một cảm giác sụp đổ,tan nát,thất bại ở trong em.
Thời gian sẽ xóa nhòa đi tất cả phải không anh?Nhưng bao nhiêu mới đủ để xóa đi những kỉ niệm êm đềm,ngọt ngào kia?Một tháng,một năm như anh nói hay là cả một đời người???Em cười chua chát cho số phận của chính mình.Cô bé kia chẳng hiểu vì sao đang khóc,và một bàn tay bé nhỏ,nhẹ nhàng đặt khẽ lên đôi vai run run của cô bé,cậu bé xa lạ ấy lấy miếng khăn giấy thấm nhẹ những giọt nước mắt vừa lăn trên má cô bé.Đôi mắt đẫm ướt ấy ánh lên một niềm vui,và khóe môi cô bé sáng lên một nụ cười.Có lẽ đây là lần đầu tiên em quan sát quanh mình,thế giới thật rộng lớn và cũng thật nhỏ bé.Những người quanh em tràn đầy niềm vui và hạnh phúc,chỉ riêng em.....
Anh đã từng chúc em thành công,vui vẻ,hạnh phúc,nhiều may mắn....nhiều và nhiều nữa,em không nhớ hết.Nhưng anh biết không,lúc này đây mọi thứ đều là vô nghĩa,em không cần gì cả,không cần những câu chúc của anh,cũng không cần nhiều niềm vui như em thường mơ ước...em chỉ cần một điểm tựa,một điểm nâng đỡ,một điểm lắng nghe và an ủi...em chỉ cần...một bàn tay!!!!!!!