PDA

View Full Version : Viết cho quê hương...


Trần Quốc Toản
09-02-2011, 12:49 PM
"Chiều nay mình ta lang thang trên phố nhạt nhoà". Chiều lang thang tự nhiên khiến cho lòng mình bâng khuâng lạ. Muốn viết cái gì đó cho mình, cho quê hương. Đi chưa phải là nhiều, xa chưa phải đã lâu, nhưng mỗi lần trở về, rồi ra đi lòng nhẹ nhàng xao xuyến.
Tôi sẽ viết nơi đây, nơi yên tĩnh của mình, nơi tôi muốn đến để tìm bình yên cho những thời khắc nổi sóng, những dòng cảm xúc có về quê hương.


Theo anh, em thì về! Theo anh, em thì về.
Thăm lại miền quê, nơi có một triền đê...

Bất chợt nghe câu hát, nó thấy nhớ vô cùng quê hương. Cuộc sống những ngày cuối năm gấp gáp, xô bồ khiến nó mệt mỏi. Trong thâm tâm của một người sống xa nhà, lại khao khát khung cảnh bình yên của sông nước, của luỹ tre xanh và đàn trâu bò nhẩn nha gặp cỏ trên những triền đê. Những con đường làng rơm vàng óng dưới ánh nắng.

Quê bây giờ đang mùa ải, những cánh đồng bạc màu đất..nắng và gió hanh hao. Nó nhớ ngày xưa khi vào mùa phơi ải, mùa của những cơn gió heo may nhè nhẹ. Tiết trời dìu dịu trong cái nắng nhạt, những cánh đồng bao la chỉ còn trơ gốc rạ và những luống cày. Không còn hương lúa thay vào đó là mùi bùn đất ngai ngái, nồng nồng - Cái mùi quen thuộc ấy nó vẫn hít hà mỗi khi về quê và bước ra ngắm nghía cánh đồng làng sau nhà - Đất phơi ải dưới nắng bạc trắng như vôi, cả cánh đồng ngút tầm mắt là một màu trắng mờ ảo như có làn sương mờ phủ lên. Nó thích lắm khi mỗi sáng sớm thức dậy chạy bộ trên cánh đồng, sương sớm còn vương trên khắp làng quê ướt bàn chân bước. Cái se se lạnh của gió, nồng với mùi khét của sương mai khiến tâm hồn người ta thư thái vô cùng. Chờ đến lúc nắng sớm mang cái ấm áp về xua tan sương mù, nó lại ung dung bước trên những thửa ruộng còn ướt sương đêm nham nháp bàn chân. Mỗi khi chiều đến nó cùng lũ trẻ thả những con diều giữ từ mùa trước. Thế là tiếng sáo diều của nó và những đứa trẻ khác lại cất lên vi vút. Nó và lũ trẻ thoả thích chạy nhảy khắp cánh đồng theo những con diều no gió.. Tiếng sáo vi vu hoà vang bản đồng ca của làng quê. Vui mãi với những con diều, nó dừng chân phóng tầm mắt về nơi xa nhất. Những triền đê thoai thoải xanh mướt màu cỏ, những bụi tre cao vút lắc lư nhè nhẹ theo gió. Không biết tự bao giờ, những hình ảnh bình dị ấy trở nên đẹp lạ lùng trong nó.

Gọi điện về nhà, nó không quên hỏi về mùa vụ, về mảnh vườn nhỏ thân yêu. Nghe bố hồ hởi kể về vụ màu đang xanh tốt, nó biết rằng những hình ảnh quê nó mùa phơi ải đã khác...tiếng sáo diều cũng vắng. Quê đang thay da đổi thịt từng ngày. Nhu cầu cuộc sống cao hơn nên người dân quê không để cho mảnh đất được nghỉ ngơi chờ mùa lúa mới Lũ trẻ bây giờ cũng bận hơn với hai buổi đến trường. Hình ảnh những con diều no gió với tiếng sáo vi vu có lẽ chỉ còn trong sách vở, và trong kí ức của thế hệ nó. Nó mỉm cười cảm thấy mình thật may mắn. Ấu thơ của nó được hưởng rất nhiều những hình ảnh bình dị về quê hương mình. Nó hiểu rằng: có những điều giản dị ấy mới tạo nên trong nó một tình yêu quê hương tha thiết. Những kí ức đẹp đẽ và bình yên về quê hương chính là cái nôi nuôi dưỡng tình cảm trong nó, trong những con người xa quê.

Mùa Đông đến nơi thành phố, cái lạnh ùa vào những bước chân vội vã. Hiếm hoi mới có được phút giây bình yên,nó lại lang thang tìm cho mình dấu ấn của cuộc sống hiện tại. Kỷ niệm buồn vui thật nhiều mà sao khác quá. Những con phố cũ lạc lõng bước chân người. Thời gian xô đi từng kỉ niệm, ào ạt như con sóng tràn bờ...Vội vã, thoảng qua..như dòng người trên những con phố mãi nối đuôi nhau bất tận. Biết tìm ở đâu cho mình những phút thảnh thơi nhìn lại cuộc sống....

Như một thói quen cố hữu, những lúc mệt mỏi nhất nó lại khao khát được về quê. Về nơi ấy, nó có thể tìm lại từng kỉ niệm dù là nhỏ nhất một cách hào hứng. Trong đôi mắt nó, niềm vui lại tìm về long lanh khát vọng sống...

Em hỏi anh về hai từ quê hương
Về đồng bãi về những mùa nắng cháy
Về tiếng sáo diều như trong cổ tích ấy
Và những rặng tre xanh ngắt đầu làng

Gửi vào trong kí ức những bâng khuâng
Ở nơi ấy mùa này là đẹp nhất
Những cánh đồng bạc trắng màu của đất
Gió hanh hao rong ruổi khắp triền đê

Quê hương là xao xuyến mỗi chiều về
Nhớ khói bếp nhớ mùi rơm rạ cháy
Nhớ mỗi sớm tiếng gà say sưa gáy
Ông mặt trời háo hức đợi sương tan

Quê hương là những giây phút bình an
Thanh thản lòng ta nhớ về tổ ấm
Hạnh phúc có tên nơi bắt đầu cuộc sống
Và có em để trọn vẹn yêu thương

Sống ở nơi xa giữa ồn ã phố phường
Anh vẫn kể về quê hương mình vậy
Trong ánh mắt em long lanh nhường ấy
Anh biết tình yêu đang chín đợi mùa...

Trần Quốc Toản
13-02-2011, 02:41 AM
nhớ nhà quá,sao hôm nay lại có cái cảm giác như thế nhỉ?

congdon
14-02-2011, 10:19 PM
tâm hồn cậu như một học sinh lớp 8 vậy!
hồi lớp 8 mình cũng như thế :))))

Trần Quốc Toản
15-02-2011, 08:59 AM
thế ah?thỉnh thoảng lang thang mà tâm trang phù hợp với khung cảnh là ình hay ngồi viết tí cho vui mà