sbtvtt
17-01-2011, 12:05 PM
xuân trong tôi
Khi những cơn mưa cuối mùa thưa dần và chấm dứt, bầu trời trong xanh, không khí se lạnh, những chiếc lá mai vàng được vặt bỏ và nơi nách lá trồi lên những chồi hoa nhọn hoắt cũng là lúc báo hiệu một lần nữa mùa xuân lại về. ta bỗng thấy lòng mình bồn chồn nhớ về quê hương nơi mà 28 năm qua gắn bó với bao kỷ niệm vui buồn.
Quê hương tôi mỗi độ xuân về cũng là lúc mùa hoa rừng nở rộ tỏa hương thơm ngào ngạt núi đồi. Trong màn sương mù giăng kín, những tia nắng ban mai đan xen chiếu trên mặt sông chẩy lấp lánh . Sương phủ xuống núi đồi, sương tràn vào mọi con đường, mọi ngõ nghách. Trên những con đường mù sương mai lạnh lẽo đó, ẩn hiện những tà áo trắng của những nữ sinh đang nhanh bước vội vã đến trường.
Quê hương đó cũng là nơi đã phủ ấm tuổi thơ của tôi thủa nào , đã cho tôi một tình yêu đầu đời trinh trắng và thánh thiện để mỗi độ xuân về những hình ảnh thơ mộng đó lại trỗi dậy mạnh mẽ trong tôi. Tôi không sao quên được những buổi sáng tan trường trên con đường thân thuộc, có người con gái tóc xỏa ngang vai thả đôi gót hồng nhẹ nhàng thanh thản. Lòng tôi như xốn xang rộn rã, đôi mắt dõi theo mà lòng mong ước sẽ đươc là kẻ đồng hành. Nhưng mộng mơ chỉ là mơ mộng chứ không là hiện thực, mùa xuân tàn cũng là lúc tình tan… Nàng đã cất bước vu quy bởi vô tình chẳng biết mối tình đơn phương lặng lẽ…
Tôi thơ thẩn như kẻ mất hồn, đêm đêm trong căn phòng trọ một mình gặm nhấm nỗi đau tuyệt vọng và hồn mình nghẹn ngào những nỗi ghen, hờn, buồn, tủi.
Sáng xuân tan lễ đứng chờ,Dáng em nho nhỏ bước mờ trong sương.Hoa xuân lay, gió bên đường,Hồn ta rung động chút hương mơ màng.
Yêu từng bước nhỏ em mang,Yêu từng ngọn cỏ quấn quàng chân chim.Ta yêu sương sớm mi mềm,Ta thương chớp nhẹ mắt em thêm buồn.
Đường xuân rợp trải nắng xuân,Em vô tư bước ta quầng mắt trông.Ta ghen ngọn gió xuân nồng,Ghen hoa cỏ dại, ghen bông mai vàng.
Giữ trong ký ức mênh mang,Thổi bay mái tóc thơm tràn hương xuân.Em say đắm giấc mộng vàng.Ta nghe hồn chợt lỡ làng xót xa.
Xuân xa quê !
Khi những cơn mưa cuối mùa thưa dần và chấm dứt, bầu trời trong xanh, không khí se lạnh, những chiếc lá mai vàng được vặt bỏ và nơi nách lá trồi lên những chồi hoa nhọn hoắt cũng là lúc báo hiệu một lần nữa mùa xuân lại về. ta bỗng thấy lòng mình bồn chồn nhớ về quê hương nơi mà 28 năm qua gắn bó với bao kỷ niệm vui buồn.
Quê hương tôi mỗi độ xuân về cũng là lúc mùa hoa rừng nở rộ tỏa hương thơm ngào ngạt núi đồi. Trong màn sương mù giăng kín, những tia nắng ban mai đan xen chiếu trên mặt sông chẩy lấp lánh . Sương phủ xuống núi đồi, sương tràn vào mọi con đường, mọi ngõ nghách. Trên những con đường mù sương mai lạnh lẽo đó, ẩn hiện những tà áo trắng của những nữ sinh đang nhanh bước vội vã đến trường.
Quê hương đó cũng là nơi đã phủ ấm tuổi thơ của tôi thủa nào , đã cho tôi một tình yêu đầu đời trinh trắng và thánh thiện để mỗi độ xuân về những hình ảnh thơ mộng đó lại trỗi dậy mạnh mẽ trong tôi. Tôi không sao quên được những buổi sáng tan trường trên con đường thân thuộc, có người con gái tóc xỏa ngang vai thả đôi gót hồng nhẹ nhàng thanh thản. Lòng tôi như xốn xang rộn rã, đôi mắt dõi theo mà lòng mong ước sẽ đươc là kẻ đồng hành. Nhưng mộng mơ chỉ là mơ mộng chứ không là hiện thực, mùa xuân tàn cũng là lúc tình tan… Nàng đã cất bước vu quy bởi vô tình chẳng biết mối tình đơn phương lặng lẽ…
Tôi thơ thẩn như kẻ mất hồn, đêm đêm trong căn phòng trọ một mình gặm nhấm nỗi đau tuyệt vọng và hồn mình nghẹn ngào những nỗi ghen, hờn, buồn, tủi.
Sáng xuân tan lễ đứng chờ,Dáng em nho nhỏ bước mờ trong sương.Hoa xuân lay, gió bên đường,Hồn ta rung động chút hương mơ màng.
Yêu từng bước nhỏ em mang,Yêu từng ngọn cỏ quấn quàng chân chim.Ta yêu sương sớm mi mềm,Ta thương chớp nhẹ mắt em thêm buồn.
Đường xuân rợp trải nắng xuân,Em vô tư bước ta quầng mắt trông.Ta ghen ngọn gió xuân nồng,Ghen hoa cỏ dại, ghen bông mai vàng.
Giữ trong ký ức mênh mang,Thổi bay mái tóc thơm tràn hương xuân.Em say đắm giấc mộng vàng.Ta nghe hồn chợt lỡ làng xót xa.
Xuân xa quê !