khongmacquan
04-02-2007, 02:34 PM
http://news.vietnamnet.vn/dataimages/200702/original/images1226081_thanh.jpgĐây là câu chuyện mình đã vô tình được biết. Bạn đã có bao giờ gặp trường hợp giống thế này chưa?
Ai cũng bảo Loan giống mẹ, xinh đáo để. Loan luôn thấy hãnh diện về điều này nhưng mẹ hình như không thế. Mẹ vẫn cười nhưng ánh mắt không giấu được những nỗi lo. Mẹ và Loan sống chung với ngoại từ bé, Loan cũng chưa từng được thấy mặt cha. Cô gái tuổi 17 vẫn luôn ấp ủ một ước mơ sẽ kiếm thật nhiều tiền để nuôi bà, nuôi mẹ, dù đôi lúc cô cũng thoáng buồn, thấy tủi thân …
Minh xuất hiện ở cổng trường với chiếc xe tay ga mới cóng. Minh theo Loan lọc cọc bên chiếc mini cũ. Minh bảo “đừng ngại, Minh muốn được chia sẻ với Loan những khó khăn trong cuộc sống”.
Ánh mắt mẹ như dò xét hơn sau mỗi bữa cơm chiều muộn. Dạo này Loan ít nói cười và hay lảng tránh mẹ. Loan không còn thích rúc vào nách mẹ hay kể chuyện cho bà nghe mỗi tối nữa. Cô bé bắt đầu thấy xấu hổ khi nói về điạ chỉ khu nhà tồi tàn bên bờ kênh đen ngòm nơi cô ở.
Loan xa mẹ dần dần.
Loan xin mẹ đi sinh nhật một người bạn. Mẹ móc ví cho cô 20.000đồng, bảo đi xe buýt cho đỡ mệt. Loan giúi tờ tiền nhàu nhĩ lại tay mẹ, cười cười. Mẹ để Loan đi. Người đàn bà nhìn theo đứa con gái 17 tuổi khuất dần cuối hẻm mà cảm thấy như vừa để vuột mất khỏi tay mình tài sản quý giá duy nhất.
Loan điện về nhờ nhà bác Phúc nhắn “tối không về”. Đêm ấy, mẹ Loan mê man trong cơn sốt vì dầm mưa suốt buổi chiều. Trong cơn mê sảng, bà lao đi trong đêm, mong tìm thấy con mình.
Loan về, gương mặt xanh xao, hốc hác. Người mẹ thì mừng quýnh và tỉnh hẳn sau mấy ngày miên man sốt, không cơm cháo. Bà ôm Loan vào lòng. Nhưng vòng tay của bà không đủ bao bọc cho đứa con thơ dại.
Điện thoại Minh không liên lạc được, Loan thấy trong người khang khác.
Loan bệnh, mắt mẹ sâu hoắm vì lo âu. Mẹ lại ôm Loan vào lòng, không một lời oán trách. Bà lập cập chạy ra chợ mua quả tim về nấu món cháo mà Loan vẫn thích. Bưng bát cháo nóng hổi, Loan nôn oẹ. “Choang!” Chiếc nồi cũ trên tay mẹ rơi xuống như không điểm bấu víu. Mẹ cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Loan trân trân. Loan chạy ra khỏi nhà.
Cô thuê tạm một căn gác trọ, rẻ và tồi tàn. Loan giam mình trong phòng với cái thai ngày càng lớn. Đã ba lần Loan đến bệnh viện rồi lại bỏ chạy khi cô y tá gọi đến tên.
Bao nhiêu hy vọng của người mẹ về cô con gái duy nhất của mình. Bao ước mơ đẹp đẽ của cô gái tuổi 17 đã trôi theo một phút nhẹ dạ…Loan phải làm sao? :(
Câu chuyện được trich ra từ blog : http://www.zidean.com/m.php?u=khongmacquan
Ai cũng bảo Loan giống mẹ, xinh đáo để. Loan luôn thấy hãnh diện về điều này nhưng mẹ hình như không thế. Mẹ vẫn cười nhưng ánh mắt không giấu được những nỗi lo. Mẹ và Loan sống chung với ngoại từ bé, Loan cũng chưa từng được thấy mặt cha. Cô gái tuổi 17 vẫn luôn ấp ủ một ước mơ sẽ kiếm thật nhiều tiền để nuôi bà, nuôi mẹ, dù đôi lúc cô cũng thoáng buồn, thấy tủi thân …
Minh xuất hiện ở cổng trường với chiếc xe tay ga mới cóng. Minh theo Loan lọc cọc bên chiếc mini cũ. Minh bảo “đừng ngại, Minh muốn được chia sẻ với Loan những khó khăn trong cuộc sống”.
Ánh mắt mẹ như dò xét hơn sau mỗi bữa cơm chiều muộn. Dạo này Loan ít nói cười và hay lảng tránh mẹ. Loan không còn thích rúc vào nách mẹ hay kể chuyện cho bà nghe mỗi tối nữa. Cô bé bắt đầu thấy xấu hổ khi nói về điạ chỉ khu nhà tồi tàn bên bờ kênh đen ngòm nơi cô ở.
Loan xa mẹ dần dần.
Loan xin mẹ đi sinh nhật một người bạn. Mẹ móc ví cho cô 20.000đồng, bảo đi xe buýt cho đỡ mệt. Loan giúi tờ tiền nhàu nhĩ lại tay mẹ, cười cười. Mẹ để Loan đi. Người đàn bà nhìn theo đứa con gái 17 tuổi khuất dần cuối hẻm mà cảm thấy như vừa để vuột mất khỏi tay mình tài sản quý giá duy nhất.
Loan điện về nhờ nhà bác Phúc nhắn “tối không về”. Đêm ấy, mẹ Loan mê man trong cơn sốt vì dầm mưa suốt buổi chiều. Trong cơn mê sảng, bà lao đi trong đêm, mong tìm thấy con mình.
Loan về, gương mặt xanh xao, hốc hác. Người mẹ thì mừng quýnh và tỉnh hẳn sau mấy ngày miên man sốt, không cơm cháo. Bà ôm Loan vào lòng. Nhưng vòng tay của bà không đủ bao bọc cho đứa con thơ dại.
Điện thoại Minh không liên lạc được, Loan thấy trong người khang khác.
Loan bệnh, mắt mẹ sâu hoắm vì lo âu. Mẹ lại ôm Loan vào lòng, không một lời oán trách. Bà lập cập chạy ra chợ mua quả tim về nấu món cháo mà Loan vẫn thích. Bưng bát cháo nóng hổi, Loan nôn oẹ. “Choang!” Chiếc nồi cũ trên tay mẹ rơi xuống như không điểm bấu víu. Mẹ cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt Loan trân trân. Loan chạy ra khỏi nhà.
Cô thuê tạm một căn gác trọ, rẻ và tồi tàn. Loan giam mình trong phòng với cái thai ngày càng lớn. Đã ba lần Loan đến bệnh viện rồi lại bỏ chạy khi cô y tá gọi đến tên.
Bao nhiêu hy vọng của người mẹ về cô con gái duy nhất của mình. Bao ước mơ đẹp đẽ của cô gái tuổi 17 đã trôi theo một phút nhẹ dạ…Loan phải làm sao? :(
Câu chuyện được trich ra từ blog : http://www.zidean.com/m.php?u=khongmacquan