PDA

View Full Version : 40.000 đồng và một đời con gái


khongmacquan
03-02-2007, 12:21 PM
“… Lòng vòng trên đường một lúc, anh đưa em vào quán cà phê, chuyện trò, tâm sự, khoảng cách giữa hai chúng em đã được rút ngắn. Khi đã thấy em rất thoải mái, anh rủ em đến chỗ bạn của anh ấy chơi. Em đồng ý và ngoan ngoãn ngồi sau xe anh…”:oa:
http://images4.dantri.com.vn/Uploaded/trangth/thang1-2007/con-gai-080107.jpg

Trước khi vào lớp 10, em không quan tâm tới internet. Em biết mình phải tập trung học hành. Nhưng khi đã thành công trong lần thi chuyển cấp, em đỗ vào một trường công lập uy tín của Hà Nội và thấy phải tự thưởng cho bản thân.
Em được bạn lập nick chat lần đầu khi nhập trường mới. Bước vào thế giới ảo với những ngạc nhiên và hào hứng, em mê mải, ngồi bên máy tính và chat. Em thích thú khi nói chuyện được với nhiều bạn bè.
Thời gian đầu em chỉ ngồi 2 tiếng/ngày trong hàng net lúc chiều tan học về, nhưng càng chat, em càng có nhiều mối quan hệ, nhiều bạn “hợp gu”, danh sách nick cứ dài thêm.
Em nghiện chat từ lúc nào không hay, có ngày ngồi liền mạch từ chiều đến đêm khuya, em nói dối mẹ là đi học thêm. Số lần nói dối ấy không thể đếm hết được. Số giờ chát tăng mạnh và số tiền cũng tăng theo.
Kỳ thực em không có tiền, nhưng vẫn vào hàng net vì không thể dứt ra được. Lúc nào em cũng chỉ nghĩ đến hình “mặt cười” của Yahoo Messenger.
Em lên mạng nhiều là để hò hẹn và chuyện trò với một chàng trai. Em nhớ anh ấy cũng như nhớ net vậy. Em là khách quen của hàng net gần trường và cũng là một “con nợ”.
Mẹ bán hàng nước vỉa hè, tiền không dư giả gì, nên em không dám xin mẹ mà hơn nữa xin nhiều sẽ bị mẹ tra vấn. Em “vay nóng” bạn bè để trả nên các khoản vay cứ xoay vòng không lối ra, đã vay tiền của các bạn trả chủ cửa hàng, nhưng còn nợ 40 nghìn đồng nữa.
Khuôn mặt em vờ giả nai, xin lòng thương cảm nơi anh chủ quán, hẹn anh cho em chơi thêm, mai em sẽ gửi hết tiền. Anh ta không nói, chỉ một cái gật đầu nhẹ, em cũng thấy được, và bật máy chat.
Một nick name lạ cuncon_anhtimem nhảy vào chat với em. Người đó xưng là anh của một người bạn của em, muốn làm quen và chuyện trò cùng em. Em thấy không vấn đề và nói chuyện thoải mái.
Qua vài dòng chat với những thông tin cá nhân, em khá tin tưởng về “ông anh của bạn mình”. Anh hỏi em đang ở đâu, đi chơi cùng anh để tiện cho việc làm quen.
Em thú thật là đang mắc kẹt ở hàng net không có tiền trả, không đi được. Anh hào phóng: “Anh đến trả tiền cho em nhé, cho anh địa chỉ cụ thể nơi em ngồi?” Em ghi địa chỉ. 30 phút sau, anh đến, hỏi chủ hàng và trả tiền cho em, tổng cộng 40 nghìn đồng.
Lòng vòng trên đường một lúc, anh đưa em vào quán cà phê, chuyện trò, tâm sự, khoảng cách giữa hai chúng em đã được rút ngắn. Khi đã thấy em rất thoải mái, anh rủ em đến chỗ bạn của anh ấy chơi. Em đồng ý và ngoan ngoãn ngồi sau xe anh.
Dừng trước một nhà nghỉ, anh nói: “Vào đây em, đây là nhà bạn anh”. Em hơi ngạc nhiên nhưng nghĩ chắc anh bạn của anh kinh doanh nhà nghỉ, nên vẫn theo anh vào, theo anh lên tầng hai. Em bị anh ta kéo vào phòng khi còn đang mải nghĩ. Rồi điều tồi tệ đã xảy ra.
Em nhớ tới mẹ, nhớ hàng nước, nhớ dáng người tần tảo chắt chiu từng đồng, em càng khóc nhiều hơn. Bước ra khỏi nhà nghỉ, chân em lảo đảo. Em cay đắng quá, chỉ vì 40.000 đồng em đã đánh mất đời con gái!

Đặng Lệ Thủy
04-02-2007, 01:41 PM
Thật buồn khi một em gái ngoan như vậy mà chỉ một phút lỡ lầm đã để lại bao tiếc nuối về sau. Chắc em sẽ không còn được vô tư như chúng bạn nữa và có thể em sẽ trưởng thành hơn trong cuộc sống. Nhưng cái giá phải trả cho kinh nghiệm này quá đắng :(

kj9700
04-02-2007, 02:30 PM
Lòng vòng trên đường một lúc, anh đưa em vào quán cà phê, chuyện trò, tâm sự, khoảng cách giữa hai chúng em đã được rút ngắn. Khi đã thấy em rất thoải mái, anh rủ em đến chỗ bạn của anh ấy chơi. Em đồng ý và ngoan ngoãn ngồi sau xe anh.
Dừng trước một nhà nghỉ, anh nói: “Vào đây em, đây là nhà bạn anh”. Em hơi ngạc nhiên nhưng nghĩ chắc anh bạn của anh kinh doanh nhà nghỉ, nên vẫn theo anh vào, theo anh lên tầng hai. Em bị anh ta kéo vào phòng khi còn đang mải nghĩ. Rồi điều tồi tệ đã xảy ra.

câu chuyện này " tùng kiểm " post lên liệu có thật không vậy ?:confused:
mà nếu có thật thì mình cũng không thể tin được,một cô gái học lớp 10 của thế kỷ 21 lại ngốc đến thế ?:angry :angry :angry

các bác coi chuyện của kj nè

LÀM LẠI CUỘC ĐỜI...................

Ngày định mệnh ấy đến với tôi cùng với những bất hạnh đổ lên đầu gia đình chưa lâu. Tháng 10-1996, bố tôi bị tai nạn dập nát xương đùi. Gia đình tôi rơi vào cảnh túng bấn. Dì hai tôi bụng mang dạ chửa nuôi bố con tôi.
Một buổi chiều cuối năm, một người đàn bà đến nhà bảo người quen mang tôi đi làm việc kiếm tiền phụ thêm giúp gia đình. Tôi, con bé 11 tuổi háo hức được kiếm tiền giúp gia đình, đã đi theo bà ta không chút nghi ngờ.
Đến bến xe Tân Thanh, bà ta mua cho tôi một ổ bánh mì patê. Ăn xong tôi lịm đi. Tỉnh lại trong một căn phòng vách nứa ẩm ướt, một phụ nữ to béo nói oang vào tai tôi: “Mày bị bán qua đây rồi. Đây là phố Pò Chài, Tân Thanh, Trung Quốc. Nếu mày có 10 triệu đồng đủ thì tao cho mày về. Bằng không ở lại làm gái đây thôi”.
Đêm ấy, một gã đàn ông xưng là A Lọt khoảng 50 tuổi mua của tôi đời người con gái. Tôi hoảng loạn chui tọt xuống gầm giường trốn. Ba bốn kẻ xông vào trói ngoặt tôi lên cột bằng dây điện. Người ta thay nhau đánh tôi ngất đi tỉnh lại, buộc tôi phải đồng ý. Tôi buông xuôi từ đó.
Trong năm năm liền, một con bé ngực còn chưa kịp nhú, đen nhẻm và gầy như xác ve, bị quăng đi quật lại qua tay không biết bao loại người. Trung bình mỗi ngày tôi phải tiếp 10 khách. Ác mộng của tôi đến cùng mùa chọi gà. Tháng chọi gà ở Tân Thanh, tôi sống không còn cảm giác của người đang sống. Cuộc sống khi đó chỉ là một chuỗi dài đau tê tái. Bốn năm nhục nhã ấy tôi luôn ước mơ được trở về nhà.
Năm 16 tuổi, một người đàn ông ở Tứ Xuyên mua tôi về làm vợ. Tiếng là vợ nhưng cuộc sống của tôi khi ấy chẳng khác gì một đứa ở. Hi vọng lớn nhất của tôi lúc ấy là đứa con nằm trong bụng. Đến tháng thứ tám, tôi làm việc quá sức và bị sinh non. Hạnh phúc chưa kịp hé thì con tôi bị mang đi. Tôi chỉ kịp nhìn mặt con, gào khóc gọi nó mà chưa một lần được cho con bú. Lại tiếp những chuỗi ngày dài làm việc quần quật cho gia đình chồng. Nỗi nhớ con, nhớ gia đình, quê hương làm tôi ngày một héo hon. Đoán tưởng tôi sắp chết, gia đình chồng tống khứ tôi về Việt Nam.
Tháng 11-2005 tôi về đến nhà sau 10 năm lưu lạc. Lúc này bố tôi đã hoàn toàn tàn phế. Dì hai bán quán nước nuôi hai đứa em. Chán chường, tôi quay sang làm gái nhà hàng kiếm sống và tìm vào rượu để quên đi tất cả. Sau một lần đi khách, say rượu, nằm mê man trên cầu Long Biên, tôi được một người đưa về nhà chăm sóc. Tỉnh dậy, chị giới thiệu mình là Thảo, nhân viên tiếp cận của Trung tâm Chăm sóc sức khỏe phụ nữ Hà Nội.
Chị chăm sóc tôi những ngày sau đó bằng tình thương của một người thân. Những câu chuyện chị kể về hoàn cảnh những phụ nữ vươn lên từ những khó khăn trong cuộc sống mà chị từng gặp đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi làm lại cuộc đời. Chị đăng ký phỏng vấn cho tôi làm nhân viên tại trung tâm nơi chị làm việc. Ngày đầu tiên cầm 700.000 đồng tiền lương về đưa cho bố, bố tôi đã khóc thật to: “Vậy là từ nay con được làm người rồi, Thủy ơi!”.
Cuộc đời tôi có nhiều bất hạnh, nhưng tôi đã không từ bỏ quyền được sống và được làm người lương thiện. Những người như chị Thảo đã giúp tôi đứng dậy sau những thử thách của cuộc sống. Lúc còn ở Trung Quốc, tôi dặn lòng khi trở về sẽ làm mọi việc để trả thù. Nhưng khi về, người đàn bà bán tôi đã bỏ trốn.
Trong thâm tâm tôi, ý nghĩ trả thù cuộc đời cũng không còn. Bây giờ tôi 21 tuổi, tôi chỉ mong những cố gắng nhỏ bé của mình có thể giúp ích những người con gái gặp bất hạnh như tôi. Đó cũng là lời cảm ơn thiết thực nhất tôi dành gửi chị Thảo, gửi những người đã giúp tôi làm lại cuộc đời.

Dark Lord
04-02-2007, 11:56 PM
“… Lòng vòng trên đường một lúc, anh đưa em vào quán cà phê, chuyện trò, tâm sự, khoảng cách giữa hai chúng em đã được rút ngắn. Khi đã thấy em rất thoải mái, anh rủ em đến chỗ bạn của anh ấy chơi. Em đồng ý và ngoan ngoãn ngồi sau xe anh…”:oa:
http://images4.dantri.com.vn/Uploaded/trangth/thang1-2007/con-gai-080107.jpg

Trước khi vào lớp 10, em không quan tâm tới internet. Em biết mình phải tập trung học hành. Nhưng khi đã thành công trong lần thi chuyển cấp, em đỗ vào một trường công lập uy tín của Hà Nội và thấy phải tự thưởng cho bản thân.
Em được bạn lập nick chat lần đầu khi nhập trường mới. Bước vào thế giới ảo với những ngạc nhiên và hào hứng, em mê mải, ngồi bên máy tính và chat. Em thích thú khi nói chuyện được với nhiều bạn bè.
Thời gian đầu em chỉ ngồi 2 tiếng/ngày trong hàng net lúc chiều tan học về, nhưng càng chat, em càng có nhiều mối quan hệ, nhiều bạn “hợp gu”, danh sách nick cứ dài thêm.
Em nghiện chat từ lúc nào không hay, có ngày ngồi liền mạch từ chiều đến đêm khuya, em nói dối mẹ là đi học thêm. Số lần nói dối ấy không thể đếm hết được. Số giờ chát tăng mạnh và số tiền cũng tăng theo.
Kỳ thực em không có tiền, nhưng vẫn vào hàng net vì không thể dứt ra được. Lúc nào em cũng chỉ nghĩ đến hình “mặt cười” của Yahoo Messenger.
Em lên mạng nhiều là để hò hẹn và chuyện trò với một chàng trai. Em nhớ anh ấy cũng như nhớ net vậy. Em là khách quen của hàng net gần trường và cũng là một “con nợ”.
Mẹ bán hàng nước vỉa hè, tiền không dư giả gì, nên em không dám xin mẹ mà hơn nữa xin nhiều sẽ bị mẹ tra vấn. Em “vay nóng” bạn bè để trả nên các khoản vay cứ xoay vòng không lối ra, đã vay tiền của các bạn trả chủ cửa hàng, nhưng còn nợ 40 nghìn đồng nữa.
Khuôn mặt em vờ giả nai, xin lòng thương cảm nơi anh chủ quán, hẹn anh cho em chơi thêm, mai em sẽ gửi hết tiền. Anh ta không nói, chỉ một cái gật đầu nhẹ, em cũng thấy được, và bật máy chat.
Một nick name lạ cuncon_anhtimem nhảy vào chat với em. Người đó xưng là anh của một người bạn của em, muốn làm quen và chuyện trò cùng em. Em thấy không vấn đề và nói chuyện thoải mái.
Qua vài dòng chat với những thông tin cá nhân, em khá tin tưởng về “ông anh của bạn mình”. Anh hỏi em đang ở đâu, đi chơi cùng anh để tiện cho việc làm quen.
Em thú thật là đang mắc kẹt ở hàng net không có tiền trả, không đi được. Anh hào phóng: “Anh đến trả tiền cho em nhé, cho anh địa chỉ cụ thể nơi em ngồi?” Em ghi địa chỉ. 30 phút sau, anh đến, hỏi chủ hàng và trả tiền cho em, tổng cộng 40 nghìn đồng.
Lòng vòng trên đường một lúc, anh đưa em vào quán cà phê, chuyện trò, tâm sự, khoảng cách giữa hai chúng em đã được rút ngắn. Khi đã thấy em rất thoải mái, anh rủ em đến chỗ bạn của anh ấy chơi. Em đồng ý và ngoan ngoãn ngồi sau xe anh.
Dừng trước một nhà nghỉ, anh nói: “Vào đây em, đây là nhà bạn anh”. Em hơi ngạc nhiên nhưng nghĩ chắc anh bạn của anh kinh doanh nhà nghỉ, nên vẫn theo anh vào, theo anh lên tầng hai. Em bị anh ta kéo vào phòng khi còn đang mải nghĩ. Rồi điều tồi tệ đã xảy ra.
Em nhớ tới mẹ, nhớ hàng nước, nhớ dáng người tần tảo chắt chiu từng đồng, em càng khóc nhiều hơn. Bước ra khỏi nhà nghỉ, chân em lảo đảo. Em cay đắng quá, chỉ vì 40.000 đồng em đã đánh mất đời con gái!

Tiếc quá nhỉ :D kakaka

Dark Lord
04-02-2007, 11:58 PM
Thật buồn khi một em gái ngoan như vậy mà chỉ một phút lỡ lầm đã để lại bao tiếc nuối về sau. Chắc em sẽ không còn được vô tư như chúng bạn nữa và có thể em sẽ trưởng thành hơn trong cuộc sống. Nhưng cái giá phải trả cho kinh nghiệm này quá đắng :(

Ngoan jì :( suốt ngày chat chit, được lợi jì đâu, chơi Game còn hiểu được chứ chat thì pó tay :rolleyes:

Đặng Lệ Thủy
05-02-2007, 09:57 AM
Chat chit thì làm sao ai mà chẳng có lúc ham chát chỉ có điều có tiền thì chát thôi chứ đừng chịu làm gì rồi lại có chuyện chẳng hay. Bây giờ có cho tiền bảo mình đi chát thì mình lấy mua táo về ăn cho ngon, chắc tại già rồi mà ngại nữa :) Còn năm thứ nhất, thứ 2 thì cũng đi chát khá nhiều đấy :D

Hà Ngọc Thùy
05-02-2007, 11:26 PM
chat chit thì có ji mà phải mê đén thế nhỉ ? Bình thường thôi mà

Dark Lord
06-02-2007, 07:36 AM
Chat chit thì làm sao ai mà chẳng có lúc ham chát chỉ có điều có tiền thì chát thôi chứ đừng chịu làm gì rồi lại có chuyện chẳng hay. Bây giờ có cho tiền bảo mình đi chát thì mình lấy mua táo về ăn cho ngon, chắc tại già rồi mà ngại nữa :) Còn năm thứ nhất, thứ 2 thì cũng đi chát khá nhiều đấy :D

Thế nào là già hả bà chị :ay:
24 như chị là già thì những người 84 hay 94 là jì đây :oa: ...
24 là già thì có lẽ bọn nhóc 15, 16 đã trưởng thành :p, ko có ý xấu à nha :cool: :rolleyes: :-" ...

Nguyễn Xuân Phú
06-02-2007, 07:03 PM
Nói thật là vô lý quá nhờ? chắc cô bé đó là một phiên bản khác của Malacanh chứ nếu bình thường không đời nào có chuyện ấy, nhẹ dạ cả tin thế là cùng...

Đặng Lệ Thủy
07-02-2007, 11:11 AM
Thế nào là già hả bà chị :ay:
24 như chị là già thì những người 84 hay 94 là jì đây :oa: ...
24 là già thì có lẽ bọn nhóc 15, 16 đã trưởng thành :p, ko có ý xấu à nha :cool: :rolleyes: :-" ...

Tự chị thấy mình đã già thôi :D còn đúng là các em 15,16 cũng đã tự thấy mình trưởng thành rồi :p

Nguyễn Hoài Nghĩa
07-02-2007, 01:28 PM
Thiên hạ rộng lớn, tất cả đều có thể xẩy ra.
Nhiều người có suy nghĩ và cách hành xử rất lạ: để tránh bi kịch này họ lại chọn một bi kịch khác!?
------------------
Con gái đẹp, con gái trong mơ. Con gái ngoan, con gái trong nhà trẻ - ai nói linh tinh vậy nè!?

Thaiquang026
07-02-2007, 03:47 PM
15 16 tuổi là nhớn roài !
bi h tụi trẻ nó iu sớm lém , thằng bạn em nó iu con bé năm nay mới 15 thui cung đầy đủ tiết mục như thường .
mà trước khi iu thằng bạn không bít con bé nó iu bao nhiu người nữa . 14 15 là tuổi yêu đẹp nhất đó _ lời thằng bạn nói đó .

vừa rùi con bé đó cùng thằng bạn bỏ đi hơn một tuần , nhà con bé đo tìm lộn lên ấy chứ . nhà nó mà đưa đơn thì thằng bạn đi tù như chơi thui - dưới tuổi vị thành niên ? không dõ thành niên là bao nhiu nhỉ . em chỉ bít là an toàn khi đủ 18 t