Trần Vĩnh Dương
02-08-2010, 09:42 PM
Bíp… bíp… bíp… chuông điện thoại của nó reo lên, cầm chiếc điện thoại trên tay mà lòng nó tràn đầy niềm vui, nó vui vì đó là tin nhắn của anh. ‘Thứ 3 này anh lên chở ba xã đi chơi nha, bà xã thích không?’ Anh thừa biết là nó mừng như thế nào rồi mà còn hỏi nó thích không?
http://mu.gate.vn/images/NewsImages/03032009/rain.jpg (http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/07/onlyrainloveglass.jpg)
Sài Gòn, anh và những cơn mưa!
Nó không cần suy nghĩ ma ngay lập tức nhắn lại cho anh "ok". Và ngày đó cũng tới, nó không biết anh như thế nào nhưng nó mong đọi từng giây từng phút anh đến với nó.Hôm đó nó vẫn đi làm nhưng nó đã xin nghỉ một buổi để đi chơi với anh vì lâu lắm nó và anh không gặp nhau, nỗi nhớ cứ lớn dần theo thời gian. Sài Gòn mấy hôm trước tự nhiên không có mưa nhưng hôm nay lại mưa, mưa to như nỗi lòng của nó dành cho anh vậy. Nó suy nghĩ trong đầu là phải trân trọng những giây phút ở bên anh. Những cơn mưa đáng ghét làm cho nó thấy khó chịu. Anh tới, nó leo lên xe và anh chở nó đi.
Cả hai cùng đi dưới mưa, cùng băng qua những con phố… cảm giác thật là tuyệt. Nó tự hỏi không biết anh có nghĩ giống nó không? Hôm nay là một ngày mưa, người ta thường nói mưa thì buồn lắm nhưng với nó thì khác, nó thấy vui và hạnh phúc. Vui vì có anh, vì được cùng anh đi dưới mưa. Mưa làm nó nhớ lại ngày đầu nhận lời đi chơi với anh. Cũng là những ngày Sài Gòn bắt đầu vào mưa. Lúc đó, nó với anh mỗi người đi một xe nên nó ghét mưa lắm, vừa lạnh, vừa bẩn. Nhưng giờ đã có anh làm tài xế bất đắc dĩ cho nó thì vui hơn nhiều rồi. Vậy là một chiều mưa và ở bên anh, nó thật thật hạnh phúc.
Nó viết ra đây những dòng tâm sự để nói lên tình yêu của nó dành cho anh lớn biết dường nào. Nó cảm ơn những cơn mưa đã cho nó thấy đâu là hạnh phúc khi được yêu thương. "Cảm ơn ông xã nhiều lắm! Ông xã hãy cứ yêu bà xã như ngày đầu tiên vậy nha!".
Diễm Lệ
http://mu.gate.vn/images/NewsImages/03032009/rain.jpg (http://www.ymoi.com/wp-content/uploads/2010/07/onlyrainloveglass.jpg)
Sài Gòn, anh và những cơn mưa!
Nó không cần suy nghĩ ma ngay lập tức nhắn lại cho anh "ok". Và ngày đó cũng tới, nó không biết anh như thế nào nhưng nó mong đọi từng giây từng phút anh đến với nó.Hôm đó nó vẫn đi làm nhưng nó đã xin nghỉ một buổi để đi chơi với anh vì lâu lắm nó và anh không gặp nhau, nỗi nhớ cứ lớn dần theo thời gian. Sài Gòn mấy hôm trước tự nhiên không có mưa nhưng hôm nay lại mưa, mưa to như nỗi lòng của nó dành cho anh vậy. Nó suy nghĩ trong đầu là phải trân trọng những giây phút ở bên anh. Những cơn mưa đáng ghét làm cho nó thấy khó chịu. Anh tới, nó leo lên xe và anh chở nó đi.
Cả hai cùng đi dưới mưa, cùng băng qua những con phố… cảm giác thật là tuyệt. Nó tự hỏi không biết anh có nghĩ giống nó không? Hôm nay là một ngày mưa, người ta thường nói mưa thì buồn lắm nhưng với nó thì khác, nó thấy vui và hạnh phúc. Vui vì có anh, vì được cùng anh đi dưới mưa. Mưa làm nó nhớ lại ngày đầu nhận lời đi chơi với anh. Cũng là những ngày Sài Gòn bắt đầu vào mưa. Lúc đó, nó với anh mỗi người đi một xe nên nó ghét mưa lắm, vừa lạnh, vừa bẩn. Nhưng giờ đã có anh làm tài xế bất đắc dĩ cho nó thì vui hơn nhiều rồi. Vậy là một chiều mưa và ở bên anh, nó thật thật hạnh phúc.
Nó viết ra đây những dòng tâm sự để nói lên tình yêu của nó dành cho anh lớn biết dường nào. Nó cảm ơn những cơn mưa đã cho nó thấy đâu là hạnh phúc khi được yêu thương. "Cảm ơn ông xã nhiều lắm! Ông xã hãy cứ yêu bà xã như ngày đầu tiên vậy nha!".
Diễm Lệ