Dương Hảo
26-01-2007, 01:41 PM
Thời gian vẫn qua đi
Chợt một ngày
Em xuất hiện trước mắt tôi
Trái tim tôi ngơ ngẩn bồi hồi
Lại nhớ,lại thương những tình cảm xa xôi mà bấy lâu tắt ngấm
Em đến bên, rất dịu dàng và nồng thắm
Tựa nhánh hoàng lan
Vẫn thoảng hương vườn khuya vắng bấy lâu gió đi tìm
Tôi vẫn lặng im
Để lý trí khô cằn tự mình phán xét
Như tôi đã từng làm
Khi tình yêu của mình gần rõ nét lại chợt tan
Ngọn gió trêu ngươi mơn trớn ánh trăng tàn
Tôi vẫn sợ mình như con thú mãi đi trong vô tận
Nhưng tôi biết
Mình sẽ không bao giờ thất vọng
Tôi biết rằng tôi quan trọng với em
Đêm từng đêm
Khi tất cả mọi người chìm trong giấc ngủ êm
Là khi đó, tôi một mình thương nhớ
Chẳng phải tình cờ đâu em, mà chúng mình duyên nợ
Nợ rất nhiều,nên phải trả tất cả những gì mà kiếp trước đã vay......
Nắng cuối chiều gợi chút nhớ mênh mông
Tôi lại bước trên đường đầy xác lá
Thân quen thế, sao bỗng nhiên xa lạ
Con phố giật mình ngơ ngác nhìn tôi
Bước ngàn lần trong ký ức đầy vơi
Một chút nhớ, chút thương người nơi ấy
Thời gian ơi trăm năm mi vẫn vậy
Vẫn cứ lạnh lùng xé nát hồn ta
Ngơ ngẩn người đưa mắt phía trời xa
Nơi phương ấy có người mong da diết
Đếm thời gian, không bận lòng hối tiếc
Ngóng đợi tôi về cùng viết vần thơ
Cứ âm thầm gom nhặt những giấc mơ
Mong một ngày cho mơ thành hiện thực
Đợi tôi nhé ngay cả trong tiềm thức
Sẽ có một ngày nét mực sánh đôi....
Nửa vầng trăng gục đầu khóc mùa thu
Chiếc lá nhỏ nhẹ nằm bên thềm vắng
Đã lìa cành mà sao lòng lo lắng
Chẳng biết hoa có còn thắm sắc hồng?
Ngẩn ngơ người đứng lặng giữa tầng không
Ngắm lá rơi nghe mình xót xa quá
Mới gần đây mà sao như người lạ
Cây giật mình thì lá đã lìa xa
Đôi lúc chạnh lòng hờn trách phong ba
Nhưng trách mãi lá kia không trở lại
Vươn cành khô nhìn lá xanh toan hái
Bỗng lặng mình hứng nước mắt mưa thu
Trăng ngả nghiêng lảo đảo bước phiêu du
Trăng say đấy, ngàn đời trăng vẫn vậy
Vẫn mải mê, chạy đua cùng tình ái
Biết khi nào thoát khỏi giấc mộng hoang.....
Chợt một ngày
Em xuất hiện trước mắt tôi
Trái tim tôi ngơ ngẩn bồi hồi
Lại nhớ,lại thương những tình cảm xa xôi mà bấy lâu tắt ngấm
Em đến bên, rất dịu dàng và nồng thắm
Tựa nhánh hoàng lan
Vẫn thoảng hương vườn khuya vắng bấy lâu gió đi tìm
Tôi vẫn lặng im
Để lý trí khô cằn tự mình phán xét
Như tôi đã từng làm
Khi tình yêu của mình gần rõ nét lại chợt tan
Ngọn gió trêu ngươi mơn trớn ánh trăng tàn
Tôi vẫn sợ mình như con thú mãi đi trong vô tận
Nhưng tôi biết
Mình sẽ không bao giờ thất vọng
Tôi biết rằng tôi quan trọng với em
Đêm từng đêm
Khi tất cả mọi người chìm trong giấc ngủ êm
Là khi đó, tôi một mình thương nhớ
Chẳng phải tình cờ đâu em, mà chúng mình duyên nợ
Nợ rất nhiều,nên phải trả tất cả những gì mà kiếp trước đã vay......
Nắng cuối chiều gợi chút nhớ mênh mông
Tôi lại bước trên đường đầy xác lá
Thân quen thế, sao bỗng nhiên xa lạ
Con phố giật mình ngơ ngác nhìn tôi
Bước ngàn lần trong ký ức đầy vơi
Một chút nhớ, chút thương người nơi ấy
Thời gian ơi trăm năm mi vẫn vậy
Vẫn cứ lạnh lùng xé nát hồn ta
Ngơ ngẩn người đưa mắt phía trời xa
Nơi phương ấy có người mong da diết
Đếm thời gian, không bận lòng hối tiếc
Ngóng đợi tôi về cùng viết vần thơ
Cứ âm thầm gom nhặt những giấc mơ
Mong một ngày cho mơ thành hiện thực
Đợi tôi nhé ngay cả trong tiềm thức
Sẽ có một ngày nét mực sánh đôi....
Nửa vầng trăng gục đầu khóc mùa thu
Chiếc lá nhỏ nhẹ nằm bên thềm vắng
Đã lìa cành mà sao lòng lo lắng
Chẳng biết hoa có còn thắm sắc hồng?
Ngẩn ngơ người đứng lặng giữa tầng không
Ngắm lá rơi nghe mình xót xa quá
Mới gần đây mà sao như người lạ
Cây giật mình thì lá đã lìa xa
Đôi lúc chạnh lòng hờn trách phong ba
Nhưng trách mãi lá kia không trở lại
Vươn cành khô nhìn lá xanh toan hái
Bỗng lặng mình hứng nước mắt mưa thu
Trăng ngả nghiêng lảo đảo bước phiêu du
Trăng say đấy, ngàn đời trăng vẫn vậy
Vẫn mải mê, chạy đua cùng tình ái
Biết khi nào thoát khỏi giấc mộng hoang.....