kj9700
20-01-2007, 04:07 PM
Đây không phải là lần đầu tiên nhưng có lẽ sẽ là lần cuối cùng anh em mình nói với nhau về chuyện này. Phải chăng em đã quá trẻ con?( như mọi người vẫn nói ). Trẻ con, để có thể hiểu và nâng niu những tình cảm anh dành cho em. Trẻ con, để có thể hiểu anh đã từng yêu thương em đến mức nào. Trẻ con, để có thể nhận ra em đã làm anh tổn thương như thế nào. Anh bảo em đùa giỡn, nhưng em không. Em đã khóc ngon lành ngay giữa quán Internet khi đọc những dòng messages của anh : "đến bây giờ thì anh không thích em nữa, đơn giản là vì thời gian quá lâu ". Em vẫn cứ cho rằng em mạnh mẽ, vẫn cứ nghĩ rằng chỉ có em làm người ta khóc, vẫn cứ nghĩ rằng em sẽ chẳng bao giờ phải khóc vì ai cả. Nhưng tại sao? Em lại khóc vì anh. Có phải em muốn khóc đâu, nước mắt em cứ tự chảy ra đấy chứ. Nước mắt chảy ra, vì em chẳng biết làm gì hơn, vì em thấy hụt hẫng, như đứa trẻ con bị mất cây kẹo mút chỉ biết khóc đòi mẹ.
4 năm học cấp II, anh với em vẫn thế, là bạn bè. Phải chăng, chỉ đến khi chúng ta trở thành những thành viên trong cái Gia đình nhỏ bé ấy, anh mới nhìn em bằng con mắt khác. Anh sinh trước em, vài tháng thôi, nhưng cũng đủ để làm Anh. Cái tiếng Anh lần đầu tiên em gọi sao mà ngọng nghịu, bối rối biết bao. Cả cái tên Em Ây em đặt cho anh nữa, không phải ai cũng hiểu, nhưng sao ai cũng gọi.Và , anh biết không, hình như, đối với em, nó còn quen thuộc hơn cái tên anh vẫn thường viết trong lưu bút : dương duy phương.
Em đã cố tình quên, nhưng mà em vẫn nhớ. Em biết (có lẽ anh cũng biết) anh từng chê em chảnh, em kiêu, em điệu, em trẻ con,... và cũng không biết bao nhiêu lần em chê anh nữ tính, luộm thuộm, rụt rè... Nhưng tại sao anh lại thích em, tại sao đến những ngày cuối cùng anh mới chịu nói. Phải chăng, bởi vì anh quan tâm đến em hơn những người khác, hơn những anh chị khác; bởi vì anh biết em "ghen" khi thấy anh thân mật với những người khác, dù người ấy, đôi khi, là một thành viên trong gia đình. Anh có để ý không ? Hình như là vô thức, anh luôn là người đầu tiên em khoe những chuyện vui, chuyện mới; có khi, thật tức cười, chỉ là một chiếc áo em mới mua, một mái tóc em vừa ép thẳng...anh vẫn nghe, và anh chỉ cười, hiền không thể tả. Rồi cái người đầu tiên em tâm sự mỗi khi buồn, lại vẫn là anh...anh vẫn nghe, và anh chỉ cười, hiền không thể tả. Em nhớ có lần chị Q.A kể( cái lần em giận chị Q.A ấy), anh và chị đã nói chuyện, và anh bảo : " Bởi vì cái Huyền cần dựa vào em, nên em mới thích nó ".
Nhưng tại sao, đến khi anh nói anh thích em, người đầu tiên, em vẫn không tin. Ai cũng bảo " Thằng Phương nó không biết đùa đâu ", em vẫn không tin ( trẻ con anh nhỉ ). Em bảo với anh rằng em Có, rồi lại Không. Anh bảo rằng em đùa giỡn, nhưng em không. Em không cố ý làm anh đau, chỉ bởi vì qúa bất ngờ. Em cần thêm thời gian, để suy nghĩ; cần thêm thời gian, để chấp nhận; cần thêm thời gian, để có thể đàm phán với trái tim, để có thể tự tin đối diện với anh. Nhưng anh không hiểu. Dù em có là ai đi nữa, em cũng vẫn là con gái mà anh.
Rồi em vào cấp III. Trường mới, thầy cô mới, bạn bè mới, ríu ra ríu rít, em quên anh. Chỉ đến khi em vấp ngã, một mình, xa anh, không còn nghe anh cười, anh nói, em mới chợt nhận ra em nhớ anh, cần anh biết bao nhiêu. Và em hỏi anh : " Anh có còn thích em không ? " để rồi bật khóc tức tưởi khi nhận được câu trả lời. Đến bây giờ anh vẫn còn nghĩ là em đùa giỡn sao?
Em bấm điện thoại cho Q.A, vẫn khóc; Q.A chỉ cười bảo, còn khóc, tức là vẫn còn thích. Em không biết. Em thực sự không muốn biết. Phải chăng, chỉ đến khi anh không còn thuộc về em, em mới nhận ra anh quan trọng đối vối em như thế nào ?
mình gửi bài viết này để tặng riêng thanh hà ( nick : cobexixon10 )
với lời nhắn : anh mong rằng từ nay sẽ không còn được thấy em khóc
chúc em luôn hạnh phúc:)
4 năm học cấp II, anh với em vẫn thế, là bạn bè. Phải chăng, chỉ đến khi chúng ta trở thành những thành viên trong cái Gia đình nhỏ bé ấy, anh mới nhìn em bằng con mắt khác. Anh sinh trước em, vài tháng thôi, nhưng cũng đủ để làm Anh. Cái tiếng Anh lần đầu tiên em gọi sao mà ngọng nghịu, bối rối biết bao. Cả cái tên Em Ây em đặt cho anh nữa, không phải ai cũng hiểu, nhưng sao ai cũng gọi.Và , anh biết không, hình như, đối với em, nó còn quen thuộc hơn cái tên anh vẫn thường viết trong lưu bút : dương duy phương.
Em đã cố tình quên, nhưng mà em vẫn nhớ. Em biết (có lẽ anh cũng biết) anh từng chê em chảnh, em kiêu, em điệu, em trẻ con,... và cũng không biết bao nhiêu lần em chê anh nữ tính, luộm thuộm, rụt rè... Nhưng tại sao anh lại thích em, tại sao đến những ngày cuối cùng anh mới chịu nói. Phải chăng, bởi vì anh quan tâm đến em hơn những người khác, hơn những anh chị khác; bởi vì anh biết em "ghen" khi thấy anh thân mật với những người khác, dù người ấy, đôi khi, là một thành viên trong gia đình. Anh có để ý không ? Hình như là vô thức, anh luôn là người đầu tiên em khoe những chuyện vui, chuyện mới; có khi, thật tức cười, chỉ là một chiếc áo em mới mua, một mái tóc em vừa ép thẳng...anh vẫn nghe, và anh chỉ cười, hiền không thể tả. Rồi cái người đầu tiên em tâm sự mỗi khi buồn, lại vẫn là anh...anh vẫn nghe, và anh chỉ cười, hiền không thể tả. Em nhớ có lần chị Q.A kể( cái lần em giận chị Q.A ấy), anh và chị đã nói chuyện, và anh bảo : " Bởi vì cái Huyền cần dựa vào em, nên em mới thích nó ".
Nhưng tại sao, đến khi anh nói anh thích em, người đầu tiên, em vẫn không tin. Ai cũng bảo " Thằng Phương nó không biết đùa đâu ", em vẫn không tin ( trẻ con anh nhỉ ). Em bảo với anh rằng em Có, rồi lại Không. Anh bảo rằng em đùa giỡn, nhưng em không. Em không cố ý làm anh đau, chỉ bởi vì qúa bất ngờ. Em cần thêm thời gian, để suy nghĩ; cần thêm thời gian, để chấp nhận; cần thêm thời gian, để có thể đàm phán với trái tim, để có thể tự tin đối diện với anh. Nhưng anh không hiểu. Dù em có là ai đi nữa, em cũng vẫn là con gái mà anh.
Rồi em vào cấp III. Trường mới, thầy cô mới, bạn bè mới, ríu ra ríu rít, em quên anh. Chỉ đến khi em vấp ngã, một mình, xa anh, không còn nghe anh cười, anh nói, em mới chợt nhận ra em nhớ anh, cần anh biết bao nhiêu. Và em hỏi anh : " Anh có còn thích em không ? " để rồi bật khóc tức tưởi khi nhận được câu trả lời. Đến bây giờ anh vẫn còn nghĩ là em đùa giỡn sao?
Em bấm điện thoại cho Q.A, vẫn khóc; Q.A chỉ cười bảo, còn khóc, tức là vẫn còn thích. Em không biết. Em thực sự không muốn biết. Phải chăng, chỉ đến khi anh không còn thuộc về em, em mới nhận ra anh quan trọng đối vối em như thế nào ?
mình gửi bài viết này để tặng riêng thanh hà ( nick : cobexixon10 )
với lời nhắn : anh mong rằng từ nay sẽ không còn được thấy em khóc
chúc em luôn hạnh phúc:)