PDA

View Full Version : Cho anh !!!!


Thu Trang
16-10-2006, 10:35 AM
:D hôm nay lang thang kiếm được bài thơ hơi tâm trạng

Cũng chẳng biết vì sao lại nhớ anh
Bởi đôi mắt biết cười khúc khích
Hay bởi cả hai cùng sở thích
Nhớ người chẳng quan tâm đến mình.

Em nhớ anh đâu cần phải chứng minh
Anh nhớ người khác chẳng cần phân tích
Chỉ nỗi buồn biết cười khúc khích
Không ghi danh dù tôi trình bày tôi.

Không cho riêng tôi đôi mắt ấy biết cười
Với tất cả không phân chia đối xử
Em nhớ anh như trẻ không biết chữ
Ôm khư khư ôm sách đọc vẹt hoài.

Anh nhớ người ta thành tiếng thở dài
Tôi nhớ anh đành tự mình mai mối
Tay trái tay phải dung dăng dẻ
Nói yêu anh rồi khe khẽ gật đầu

Đôi mắt anh cho nỗi nhớ biết xâu
Cho chờ đợi mà không cần hò hẹn
Cho mỗi ngày trôi là ngày kỉ niệm
Nhớ làm anh phải hắt xì hơi.

Biết nhớ anh làm mệt lòng tôi
Cũng chẳng biết làm sao thôi nhớ
Thôi để vậy tuổi học trò một thuở
Nếu biết vì sao thì cũng chẳng nhớ đâu

:cool:

Thu Trang
03-12-2006, 05:20 PM
Anh Ơi Em Nè

Mỗi lần được cô bé chào thân mật
Thương ơi thương, hồn bay bổng lên mây
Không rượu bia mà hồn trí như say
Nghe câu nói ngọt hơn là đường, mật

Lần này chắc cả tâm hồn giao mất
Cho người em, cô bé nhỏ hiền ngoan
Tiếng "Anh ơi, em nè" đó hoàn toàn
Đã tan chảy trái tim đồng chai đá

Chẳng cần nóng cháy sắt vàng mới lạ
Chỉ vài lời nhỏ nhẹ hớp hồn ai
Anh quen em, ờ, mới một tháng dài...
Em gọi chị, ý, anh... anh nghe dịu ngọt!

Tim anh rụng, em giơ tay cứu vớt
Đưa vào hồn sưởi ban sức hồi sinh
Hai trái tim cùng một nhịp trao tình
Thương em lắm, hỡi người em bé nhỏ

Nguyên Đỗ

Sao Mất Nhau Được Chứ !
Sao Mất Nhau Được Chứ !


Khởi đầu từ đâu nhỉ
Từ nguyên thuỷ Hồng hoang
Từ cõi mộng thiên đàng
Từ hồ sen ao cá

Hay từ cánh cò lả
Bay ngay cánh đồng xanh
Từ những giấc mơ lành
Từ ngôi chuà tháp cổ

Từ khi còn bỡ ngỡ
Từ lúc nhớ, tìm nhau
Từ lá thu đổi màu
Từ cầu vồng bảy sắc

Từ khi em thắc mắc
Hỏi anh thật là ai
Từ khi sợi tóc mai
Vô tình chạm môI mắt

Từ khi lấy tình thật
Giải bày tự đáy tim
Từ khi nghe tiếng chim
Gọi mùa thu mau tới

Từ khi thương vời vợi
Trong đầm một cánh hoa
Từ khi nắng chan hoà
Chiếu nghiêng qua cửa sổ

Từ khi mình hội ngộ
Từ khi mình mộng mơ
Từ khi tỏ Hồn thơ
Quên những gì do dự

Từ giây phút tình tứ
Gọi nhau là Yêu Thương
Lâng lâng cõi địa đường
Đi vào trang Dấu Aí

Từ khi hết ngần ngại
Gọi gió gởi ngàn phương
Mang tới nhau muôn hương
Của tình yêu vạn sắc

Hãy giữ cho thật chắc
Đừng lãng quên tháng ngày
Tình đừng để gió bay
Sao mất nhau được chứ

Nguyên Đỗ

Thu Trang
03-12-2006, 05:21 PM
Anh Chàng Dại Khờ

Khô khan lắm, bạn bè anh thường chọc
Dân kỹ thuật đâu mấy hiểu về thơ!
Từ yêu em hoá anh chàng dại khờ
Không dám nói những điều anh muốn nói

Em gặp khó đem bài sang để hỏi
Anh tận tình giải nghĩa rõ ràng hơn
Công thức kia, định lý nọ thuộc trơn
Nhưng lớ ngớ biết tỏ tình sao nhỉ

Thơ Xuân Diệu anh lò mò một tí
Ông nhà thơ già khụm viết từ lâu
Những bài thơ tình tứ đủ muôn màu
Làm sao nói những điều trong hiện tại

Anh khờ khạo trong vườn hoa tình ái
Con ong non mắc cở trước bướm xinh
Vo vo bay lời đâu để tỏ tình
Nụ hoa nhỏ trái tim rung tiếng nhạc

Từ độ ấy anh thấy hồn đổi khác
Chắc là yêu thì tất phải làm thơ
Em cười... ơ ! Anh khéo lắm chàng khờ
Nhưng em thích, chàng khờ riêng em đó

Chẳng ba hoa, chẳng lòng vòng, rất rõ
Ba chữ này là một cả trời hoa
"Anh yêu em" như tia chớp sáng lòa
Xoá tất cả những ngôn từ tăm tối

Nguyên Đỗ
muội thích bài này hehehhe

Thu Trang
09-12-2006, 02:32 PM
Tôi nhớ mãi lần đầu tiên gặp gỡ

Thầm nhìn ai bằng ánh mắt thân thương

Tâm hồn tôi và tâm trí vấn vương

Rồi từ đó luôn nhớ thương người ấy



Tiếc nuối làm chi một mối tình

Yêu người sao cứ mãi lặng thinh

Đành ôm giọt lệ trong tim nhỏ

Đành để tim mình mãi mãi đau.



Tôi không muốn cho mọi người biết

Tôi yêu em và đau khỗ vì em

Đã một lần yêu em tôi nguyện

Dù không thành tôi vẫn mãi yêu em



Tôi yêu người khi nào chẳng biết

Vắng bóng người tôi cảm thấy cô đơn

Có những đêm một mình trên phố vắng

Bước âm thầm nhớ mãi bóng hình em



Buồn lắm ai ơi một buổi chiều

Gió chiều thổi nhẹ tiếng chim kêu

Núi non cách trở tình li biệt

Chẳng thấy vui đâu chỉ thấy buồn



Sống trên đời tình yêu không đơn giản

Tin nhau rồi phải nhận lấy đắng cay

Nhưng đôi lúc tình yêu là mầm sống

Một niềm tin trong tim mỗi con người



Có những lúc tôi ngồi nhớ lại

Bóng hình ai chiếm ngự trái tim tôi

Mà giờ đây người đã xa mất rồi

Sao bỗng thấy trong tôi bao nỗi nhớ



Tôi không khóc nhưng lòng tôi đau khổ

Miệng tuy cười nhưng lệ đọng trong tim

Miệng nói vui nhưng tê tái trong lòng

Vì ai đó đã làm tôi đau khỗ

Muốn cố quên nhưng lòng vẫn nhớ

Để đêm dài nước mắt trải trên mi

Bao người thương nhưng lòng không rung động

Mà chỉ thương nhớ bóng người xưa


Tôi không hiểu vì sao tôi buồn quá

Buồn không nên nhưng chẳng hiểu sao buồn

Chỉ thấy lòng cô đơn và hiu quạnh

Suốt canh dài nghe tim mình mãi đau



Tôi đã thề sẽ không bao giờ khóc

Nhưng vì ai tôi đã phạm sai lầm

Ai là người đã làm tôi phải khóc

Khóc cho tôi và khóc mãi cho người


Lâm li lai láng lòng lưu luyến

Thấp thỏm thẹn thùng thấy thảm thương

Đường đi đất đỏ đường đầy đá

Ngất ngưởng ngại ngùng ngó ngẫn ngơ

Chuyến đò chiều đưa em về nơi ấy

Long chân thành tôi gởi đến em

Ngõ vắng năm xưa có còn trong kỷ niệm

Chút ân tình tôi gởi trọn cho em



Ai bảo tình yêu không ngang trái

Không bẽ bàng không chấp nhận vỡ tan

Không đau không khổ không sầu muộn

Không giận không hờn không nát tan



Em đi rồi cho tình lên tiếng khóc

Để giọt sầu rụng xuống tiếng đàn tôi

Kỷ niệm nào ôm một thời đã khuất

Cho tình buồn còn mãi thiên thu



Có ai biết được con tim ấy

Có mấy ưu tư mấy lạnh lùng

Cho tôi hẹn hò cùng mây gió

Lén gọi yêu thương lén hẹn hò



Ngày thương nhớ nên ngày dài vô tận

Đêm suy tư đêm trắng nỗi niềm

Ai chẳng vui khi buổi đầu gặp gỡ

Ai chẳng buồn khi kẻ ở người đi



Tôi đã thề sẽ không bao giờ khóc

Nhưng vì ai tôi đã phạm sai lầm

Ai là người đã làm tôi phải khóc

Khóc cho tôi và khóc mãi cho người



Chầm chậm hoa ơi chớ vội tàn

Duyên tình để lại với thời gian

Một lần xa nhau vạn lần nhớ

Một lần gặp gỡ vạn lần thương



Thà đừng quen nhau đừng gặp gỡ

Quen biết nhau rồi chẵng nỡ xa nhau

Người ơi tôi hỏi người có biết

Một lần trăn trở giữa tim tôi



Có những lúc tôi ngồi nhớ lại

Bóng hình ai chiếm ngự trái tim tôi

Lòng tôi buồn nhưng nào đâu dám nói

Để đêm về nhớ mãi bóng hình xưa



Có những lúc tôi cười ra nước mắt

Em tưởng rằng tôi vui lắm sao

Đừng tưởng tôi là người vô tư thật

Tôi phải cười trong chua xót em ơi



Thế giới riêng tôi chỉ một người

Một đời tôi chỉ một người thôi

Ngoài ra tất cả đều vô nghĩa

Tất cả xa xôi dĩ vãng buồn



Thời gian ơi có bao giờ trở lại

Kỷ niệm nào tồn tại với thời gian

Kỷ niệm là gì khi lòng ta muốn xoá

Nhưng lại là tất cả nếu lòng ta muốn ghi



Trời về khuya sương càng bao phủ

Trăng đã tàn mà giấc ngủ chưa yên

Gió cuốn đi năm tháng dài đăng đẳng

Tình vẫn còn mà nguời mãi nơi đâu



Đặt bút vào đây nghẹn cả lời

Khi lòng chung thuỷ đã chia đôi

Thì đây dòng chữ thay lời nói

Chút chân thành tôi gởi trọn cho em



Tôi biết tôi không bằng ai cả

Phận tôi nghèo học thức chẳng bao nhiêu

Cuộc đời tôi thật hoang vắng cô liêu

Nên trọn kiếp tôi mang hoài mặc cảm





Tình yêu đầu là tình yêu muôn thuở

Kỷ niệm đầu là kỷ niệm khó quên

Sông chưa to sao gọi là biển

Tình chưa đậm sao gọi là yêu



Ai có được hai buổi đầu đi học

Để được vui được khóc hai lần

Ai có được trong đời hai tuổi ngọc

Để ngại ngùng hai chữ luyến lưu



Nếu mai đây tôi trở thành cát bụi

Xin người đừng giẫm nát trái tim tôi

Đời cát bụi vẫn là đời cát bụi

Kẻ cô đơn muôn kíêp vẫn cô đơn



Người ta yêu nhau cứ trông ngày thứ 7

Để chiều về họ lại đón đưa nhau

Còn tôi đây cũng trông ngày thứ 7

Để chiều về tôi lại đón hoàng hôn



Tôi trót yêu em giữa lặng thầm

Nên giờ chỉ cò mối tình câm

Nếu người đi xa xin hãy nhớ

Có một người luôn gọi thầm tên em



Hoa đơn phương biết bao giờ có bạn

Nhạc trữ tình có lãng mạng hay không

Tôi biết tình yêu là nước mắt

Là khăn tang cuốn chặt trái tim mình



Em yêu ơi em nào có biết

Vắng em rồi chiếc lá cuối thu rơi

Em yêu hỡi đời anh theo lá

Cũng héo tàn buồn bã bởi xa em



Ngày trôi đi đêm về nhung nhớ

Giấu kín lòng biết chia sẽ cùng ai

Tôi biết yêu em là đau khổ

Là ngỡ ngàng là chấp nhận vỡ tan



Đời của tôi sao nhiều cảnh trái ngang

Tựa như chiếc thuyền nan trong bão tố

Yêu mà chi để rồi đau khổ

Để tim hồng ướm máu chảy vì yêu…

Thu Trang
09-12-2006, 02:38 PM
Rồi mai này anh sẽ quên em

Cô bé nhỏ thương anh nhiều biết mấy

Trước mặt anh em kiêu kì là vậy

Mà đêm về nước mắt ướt nhòe mi

Rồi mai này khi đã chia li

Tên em sẽ chìm vào muôn ngàn tên khác

Như một vật dư thừa anh vô tình đánh mất

Trong cuộc đời chẳng thiếu sự lỡ tay

Rồi mai naỳ,ừ mai này đây

Sẽ có người lo cho em từng bước

Dạy em biết đặt niềm tin vào phía trước

Vào con người vào sức mạnh của tình yêu

Người ấy dù mạnh mẽ đến bao nhiêu

Dù biết nhịn, biết chiều, biết nâng khi em ngã

Dù người ấy sau này biết làm tất cả

Em vẫn không quên hi vọng rằng

Người ấy sẽ là anh!!!

Em yêu anh , yêu anh rất nhiều!!!

huyentrang24_9
10-12-2006, 10:28 PM
Em bảo anh đi đi

Sao anh không dừng lại.

Em bảo anh đừng đợi ,

Sao anh vội về ngay.

Lời nói thì gió bay.

Đôi mắt thì đẫm lệ.

Sao mà anh ngốc thế,

Không nhìn vào mắt em

Tống Phi Sơn
11-12-2006, 03:29 AM
Ngày xưa bé nói yêu anh
Anh chê bé nhỏ bé chưa biết gì
Giờ đây đến tuổi dậy thì
Anh khen bé đẹp bé chê anh già !!!!!##@##!!!!!
:p:p:p

Thu Trang
15-01-2007, 05:53 PM
Anh có biết em yêu anh từ dạo đó
Buổi ban đầu em đã trộm yêu anh
Suốt cuộc đời và mãi mãi tuổi xanh
Tình yêu này em dành cho anh hết

Anh biết không em đã buồn muốn chết
Mỗi lần anh bước vội qua em
Anh biết không em thầm nghe anh nói
Để trong lòng em biết nhói đau

Anh biết không em ước mình là của nhau
Để em có thể cùng anh sánh bước
Anh biết không những điều em ước
Ước cho chúng mình mãi bên nhau

Rôi bây giờ thấm thía hết nỗi đau
Em có là gì đâu để anh phải nhớ
Bế con ơi! mi đừng tưởng bở
Anh đã có người trong mộng của anh

Em quay về với thực tại xung quanh
Thấy ảm đạm một màu xanh khó hiểu
Tình yêu ta như một thời gian biểu
Dượt đuổi nhau hoài có bắt được nó đâu

Anh sẽ là cổ tích của riêng em
Một cổ tích chứa toàn điều bí ẩn
Dẫu cổ tích là không có thật
Em cứ chờ điều kì diệu xảy ra.