View Full Version : Truyện ngắn sưu tầm
coHaday
02-01-2007, 08:43 PM
Mọi người có truyện ngắn nào đọc hay hay ko? Truyện tự viết thì càng tuyệt. Share điiiii
Nguyễn Đức Lâm
02-01-2007, 09:03 PM
Không cop mà post lên luôn lại còn, lại phải dow vể đọc nữa, ngại chết đi được!
coHaday
13-01-2007, 08:18 AM
Chú nào còn bộ truyện ngày xưa anh em lớp mình viết ko? Tao nhớ có phần viết về bạn MLý do thằng Ngọc viết thì phải :D Post lên đi!
Nguyễn Đức Lâm
13-01-2007, 04:03 PM
Uh nhỉ? Không biết có ai còn không, kể mà còn post lại thì hay.
Hồi trước đọc chưa kỹ với lại cũng bập bõm:ay:
coHaday
20-01-2007, 08:46 PM
Tình yêu của thằn lằn
Năm ấy, trước mùa hoa anh đào, anh quyết định sửa lại ngôi nhà cũ của mình. Ngôi nhà không được cải tạo đã mười năm nay. Bức tường là những vách gỗ xếp lại. Anh xé tấm vách cũ, giữa hai bức vách lộ ra một khoảng trống nhỏ...
Phá bức vách phía ngoài, anh phát hiện một con thằn lằn đang mắc kẹt trên bức vách còn lại. Con thằn lằn không may đã bị đinh đóng vào chân. Đang định rút đinh ra, anh chợt thấy nó còn động đậy. Còn sống.
http://i50.photobucket.com/albums/f315/hoangminh218/Lizard-190107.jpg
Chẳng bình thường chút nào, con thằn lằn đã bị đóng đinh suốt mười năm! Thoáng chút nghi ngại cho con vật xấu số, rồi anh chợt thấy tò mò. Chuyện gì đã xảy ra?
Con thằn lằn sống sót dù đã bị đóng đinh, mười năm. Mười năm trong cái hốc tối tăm ấy. Làm sao nó có thể vẫn sống trong hoàn cảnh như vậy? Không ăn, không di chuyển nổi một bước.
Sự việc bất thường làm anh quên dỡ nốt bức vách còn lại, cứ thế quan sát con thằn lằn đang bị đóng đinh, không nguôi tự hỏi “bằng cách nào…?”.
Rồi anh cũng lý giải được. Quan sát một lát, không biết từ đâu đến, một con thằn lằn khác xuất hiện, mồm ngậm thức ăn. Thì ra suốt mười năm qua, thằn lằn đóng đinh sống xót được vì có một người bạn đã không ngừng nghỉ mang thức ăn đến cho nó.
Liệu thằn lằn có tình yêu hay không? Anh cũng không rõ nữa. Nhưng sự kiên trì, kiên cường của hai con vật bé nhỏ ấy không khỏi làm anh suy nghĩ. Có phải đó là tình yêu? Anh vẫn tin chỉ tình yêu mới có thể mang lại sức mạnh, sức bền bỉ, và sự tự nguyện lớn lao đến vậy.
Con thằn lằn gặp rủi ro kia liệu dám nghĩ tới ngày có kẻ nào đó sẽ tháo đinh cho nó hay không? Thằn lằn đưa thức ăn cho bạn trong suốt mười năm liệu dám nghĩ tới ngày bạn được tháo đinh để đền đáp mình hay không?
Một tình yêu không biết mệt mỏi, không biết đến đòi hỏi chính là lý do khiến điều kỳ diệu xảy ra. Anh sẽ còn nhớ mãi câu chuyện này để nhắc mình nếu một ngày nào đó cảm thấy nản chí trong tình yêu.
Theo Positive thoughts
hanh le 1903
22-01-2007, 09:40 AM
cũng hay và ý nghĩa đấy chứ. truyện này có khi cũng nhắc nhở được mọi người nhiều. nhưng nói thật, có lẽ chỉ có thằn lằn thôi, con người nhiều tiểu xảo lắm, chẳng có bao giờ chung thủy được như thế đâu. mà có lẽ, con thằn lằn bị đóng đinh kia là thằn lằn đực.chứ nếu con mớm mồi mà là thằn lằn đực thì nó bỏ đi lâu rùi.
/:<
bluephoenix
22-01-2007, 12:43 PM
Đồng ý là chuyện M4 kẻ nghe cũng hay và ý nghĩa, nhưng mà tớ đang thắc mắc là liệu tuổi thọ của thằn lằn có đến dc 10 năm hay k!? :-/
Nguyễn Đức Lâm
23-01-2007, 03:02 AM
Đồng ý là chuyện M4 kẻ nghe cũng hay và ý nghĩa, nhưng mà tớ đang thắc mắc là liệu tuổi thọ của thằn lằn có đến dc 10 năm hay k!? :-/
uh nhỉ? Em thắc mắc anh mới để ý đấy:-? Nhưng nhiều khi người ta phải bỏ qua những chi tiết nhỏ để hưởng thụ nhưng cái lớn hơn. Thắc mắc nhiều làm gì cho mệt ra, cứ giả sử là con thằn lằn nó trường sinh bất lão đi..:ay:
Và hưởng thụ ý nghĩa của câu truyện mang lại...
coHaday
23-01-2007, 05:29 AM
Thời gian chỉ là tương đối thôi mà cưng. 10 năm của người này có khi chỉ là 1 tích tắc của người khác thôi, Einstein bẩu thế mừ :D
coHaday
23-01-2007, 05:35 AM
Tiện nói về thời gian, tớ post 1 bài tổng hợp ngăn ngắn về khái niệm thời gian trong vật lý ( đề tài tiểu luận về lịch sử khoa học của tớ kỳ này ). Đây chỉ là mấy quan niệm ban đầu thôi, anh em mà có quan tâm thì contact, tớ sẽ cung cấp cho tài liệu sâu hơn :D
bluephoenix
23-01-2007, 12:10 PM
:cool: Ua, thuc ra thi to cung chi dua ra y kien de moi nguoi doc cho vui thoi, chu ve mat y nghia va su hay do cua cau chuyen thi ai cung tham thau dc roi:p nhung cung co the to la dua thuc te, su logic luon la van de dc phan tich dau tien
PS: to cung thich chuyen Tonic va chocolate nong lam`! nguoi ta thuong hay u am trong cai chan em dem cua minh ma k phat hien ra rang ngoai kia nhung tia nang am ap dang len
coHaday
26-01-2007, 05:42 AM
Phượng hoàng lửa lãng mạng nhỉ :rolleyes: Em có truyện gì ko, góp vui đi.
Một truyện nữa nhé.
bluephoenix
26-01-2007, 01:58 PM
" chuyện cổ tích về số phận kỳ lạ của một người đàn bà" => Chuyện này có thật không hả ông? đọc nhiều đoạn thấy dã man wa!
coHaday
26-01-2007, 09:38 PM
Chà, đúng là Heo xanh thực tế quá ta, đọc truyện gì em cũng thắc mắc được :) Chuyện này chẳng biết là có thật ko, nếu em tò mò thì thử về vùng ấy check lại xem. Mình không ở trong hoàn cảnh của người ta thì mình không thể hiểu được vì sao người ta lại có thể làm được như vậy đâu. Mình thấy là dã man nhưng có khi nó lại là 1 điều hợp lý đấy chứ.
Đây chỉ là bài báo nho nhỏ thôi, còn đẳng cấp cao thì phải như kiểu Jack London ấy. Đọc thử truyện Tình Yêu Cuộc Sống nhé :D
hanh le 1903
29-01-2007, 10:16 AM
nhưng cháu cũng không đọc được ông ạ, đã mất công giới thiệu truyện hay thì post luôn lên đê
để truyện như thế khó đọc lắm, mới lại lười nữa
taochokura
29-01-2007, 12:06 PM
Kệ nó M4 ah, đã được voi rồi lại đòi hai bà trưng.
hanh le 1903
30-01-2007, 10:42 AM
Hai Bà Trưng là thế nào, phải đòi hơn thế ấy chứ.
mà thằng nào đấy, lại chán sống rồi à?
:(
Lexus_ldn
30-01-2007, 11:51 AM
chúng mày xem phim "Bản năng trỗi dậy" chưa???
taochokura
30-01-2007, 12:15 PM
Uah! Lê heo đang dọa tao kìa chúng mày ơi, khờ...khờ...
coHaday
31-01-2007, 04:07 AM
Bản năng trỗi dậy rồi thì làm sao hả Ngọc?
taochokura
31-01-2007, 10:58 AM
Chắc ý thằng Ngọc điện định nói đến bản năng thích đánh người của Lê heo đấy M4
hanh le 1903
31-01-2007, 04:50 PM
không phải đánh người, ăn thịt người chứ
taochokura
31-01-2007, 07:49 PM
oạch, ghặp phải quỷ sứ rồi
Lexus_ldn
01-02-2007, 12:32 AM
Minh ơi mày hỏi em Thư xem là gì? Nhưng tao dặn này, lúc hỏi phải đứng xa xa mà hỏi nhé? Hoặc trốn ở đâu đó rồi gọi điện thoại hỏi là an toàn nhất
hanh le 1903
01-02-2007, 09:20 AM
làm sao mà an toàn được, thằng Ngọc xui dại đấy ông ạ, ông đừng nghe nó, cứ hỏi thẳng Thư ấy.
:D
Lexus_ldn
01-02-2007, 09:53 AM
hi`hi`hi` thì mày cứ nghe lời em Lê mập đi, rồi đến lúc nếu có mệnh hệ gì thì bay về mà bóp cổ nó nhé. hé hé hé nó sợ ma lắm
coHaday
01-02-2007, 09:02 PM
Nhầm không, ma phải sợ Lê mới đúng chứ, béo thế cơ mà :D
coHaday
01-02-2007, 09:09 PM
Cà phê và tách
Nhóm bạn học nay thành đạt rủ nhau về thăm thầy cũ. Sau một hồi trò chuyện, họ bắt đầu kể lể, than phiền về những sức ép trong công việc cũng như trong cuộc sống. Nghe vậy, người thầy vào bếp lấy cà phê mời học trò cũ của mình.
Ông đem ra rất nhiều những chiếc tách khác loại: chiếc bằng sứ, chiếc bằng nhựa, chiếc thủy tinh, chiếc thì bằng pha lê, một vài chiếc trông rất đơn sơ, vài chiếc đắt tiền, vài chiếc khác lại được chế tác cực kỳ tinh xảo. Người thầy bảo những "người thành đạt" tự chọn tách và rót cà phê cho mình.
Sau khi mỗi người đều đã có một tách cà phê, người thầy đáng kính mới bắt đầu từ tốn:
- Nếu các em chú ý thì sẽ nhận ra điều này: ai cũng chọn những chiếc tách đắt tiền, chẳng ai thèm màng đến những chiếc tách nhựa giá rẻ cả. Có lẽ các em sẽ cảm thấy điều này thật bình thường vì ai chẳng muốn chọn cho mình cái tốt nhất, nhưng điều ấy lại chính là nguồn cơn của mọi vấn đề rắc rối trong cuộc sống của các em.
Các em à, những chiếc tách kia đâu có làm ảnh hưởng đến chất lượng của cà phê. Tất cả những gì các em cần là cà phê chứ không phải là tách. Thế mà thường thì các em chỉ chăm chăm lo kiếm những chiếc tách tốt nhất, rồi sau đó còn liếc mắt qua người bên cạnh để xem tách của họ có đẹp hơn tách của mình không.
Hãy suy ngẫm điều này nhé: cuộc sống chính là cà phê, còn công việc, tiền bạc và địa vị xã hội chính là những chiếc tách. Và những "chiếc tách" này không hề xác định hay ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống chúng ta. Đôi khi do cứ mãi để ý vào những "chiếc tách hư danh" mà chúng ta bỏ lỡ việc hưởng thụ cuộc sống.
Món quà mà Thượng đế ban tặng cho con người là cà phê chứ không phải tách. Vậy thì cứ thoải mái nhâm nhi cà phê của mình và tận hưởng cuộc sống tươi đẹp.
Theo xitrum.net
trungdb
01-02-2007, 11:31 PM
Làm đek j mà viết dài như thế, h này ai có nhìu thời gian mà ngồi đọc hết cơ chứ.
trungdb
01-02-2007, 11:55 PM
Làm đek j mà viết dài như thế, h này ai có nhìu thời gian mà ngồi đọc hết cơ chứ.
taochokura
02-02-2007, 12:22 AM
eh này ku, mày xì pam 2 bài giống nhau đấy<<< thằng này lại có ý định giống mình rồi ha..ha..
hanh le 1903
02-02-2007, 09:11 AM
Minh lý ạ, mày toàn nêu gương xấu thôi. thấy chưa, mấy đứa trẻ người non dạ có phân biệt được phải trái đâu. thấy lạ là lại đua đòi ngay
taochokura
02-02-2007, 10:46 AM
Thằng TRung trĩ bạn tao nặng 62kg, cao 1m69, còn cái k... không phải 4 lạng đâu nhá ít nhất cũng phải nửa cân <<<< thế mà nỡ bảo thằng Trung trĩ trẻ con ah
coHaday
02-02-2007, 08:18 PM
Gọi tên Trung là đủ rồi, đâu cần gọi đầy đủ tên húy của bạn thế :D
hanh le 1903
05-02-2007, 10:09 AM
đúng rồi, Minh lý vào cái box lịch sự, xin lỗi bạn Trung T........ đê
trungdb
05-02-2007, 04:17 PM
Tao Xì Pam là cái đek j, chỉ có loại háo danh như mày mới xài chiêu nay thôi! Mạng A Đê Sờ Lờ nhà tao chậm quá, pót bài xong đek thấy j liền ấn thêm nhát nữa nào ngờ ra liên 2 nháy --->pochim.com
Lexus_ldn
05-02-2007, 04:37 PM
Thằng này khoe khéo đây. Mạng ADSL thì có gì mà khoe, chả khác gì tao khoe xuất cơm 5000 ở BKhoa hồi trước. hé hé
coHaday
05-02-2007, 04:43 PM
Trung cũng vào đấy xin lỗi bạn Kura đi. Có lỗi thì có nhận chứ sao lại phải đổ tại cái ADSL. Dũng cảm nhận lỗi thì mới tiến bộ được chứ, đừng có mà hát không hay đổ tại sân khấu.
hanh le 1903
05-02-2007, 05:43 PM
ừ, dũng cảm là tốt
ông cũng vào đấy thú nhận sự thực về giới tính đê, rồi về nhà xin lỗi Thư nhé
coHaday
05-02-2007, 05:51 PM
Thằng này khoe khéo đây. Mạng ADSL thì có gì mà khoe, chả khác gì tao khoe xuất cơm 5000 ở BKhoa hồi trước. hé hé
Ừ, nhớ hồi xưa thằng Ngọc với Hương không ú được mình dẫn đi ăn cơm ở BK. Lần đầu tiên được đến chỗ sang trọng như thế nên thằng Ngọc rất phấn khích, gọi rõ to, giọng bề trên: "Em ơi, cho anh HẲN suất 5000 nhé" Em ấy lạnh lùng:"Anh ơi, ở đây suất 5000 chỉ có nửa bát cơm với nước luộc rau thôi" hehe
coHaday
05-02-2007, 05:53 PM
ừ, dũng cảm là tốt
ông cũng vào đấy thú nhận sự thực về giới tính đê, rồi về nhà xin lỗi Thư nhé
Đợi bao giờ về gặp Lê, test cái đã rồi quyết định sau :D
hanh le 1903
06-02-2007, 10:31 AM
thế thì lúc ấy ông đã đổi tên thành CINDY-THÁI MINH hay gì gì đó kêu hơn rồi
mà lúc ấy làm thế nào để mọi người nhận ra ông được đây
:D
Lexus_ldn
06-02-2007, 03:45 PM
Ừ lúc ấy thì Lê với Minh có khác gì nhau đâu mà đòi test nhỉ?
Mà này, trong box trước tao thấy thằng Minh lý dạo này nói cũng the thé thế nào ấy nhỉ?
coHaday
07-02-2007, 10:18 PM
Thôi, không cãi nhau nữa. Tiếp tục chuyên mục truyện ngắn nào :D
Cơ hội của sự chối từ
Bạn ao ước tham gia đội bóng, nhưng đội trưởng lại nghĩ khác. Đầu tiên cậu ta lựa chọn những người bạn thân nhất, sau đó là những người có khả năng ghi bàn. Và danh sách cuối cùng không có bạn.
Bạn thấy mình hoàn toàn có khả năng tham gia đội văn nghệ. Cả lớp bầu chọn mãi, cũng tuyển được những "nghệ sĩ" đại diện cho lớp. Nhưng cuối cùng bạn đành ngậm ngùi làm khán giả.
Nếu bạn không có năng lực, chúng ta sẽ nói về sự công bằng. Còn ở đây, bạn có năng lực, nhưng người ta vẫn có thể từ chối bạn, viện dẫn hàng tá lý do: dáng vẻ bên ngoài, sự giàu nghèo, tôn giáo, đôi khi cả giới tính cũng bị đưa lên bàn cân. Cảm giác bị cô lập, lòng tự trọng bị tổn thương, tự dằn vặt mình có thể làm trái tim bạn tan nát, thế giới như sụp đổ. Và có rất nhiều, rất nhiều người quá yếu đuối đã không thể vượt qua được một lần bị bỏ rơi.
Thế nhưng không phải sự chối từ nào cũng tệ hại. Một sự từ chối cũng có nghĩa là thêm một cơ hội mới cho bạn khám phá. Khi bạn lớn lên và đi xin việc, sự từ chối có thể giúp bạn tiếp cận với những cơ hội lớn hơn trong đời mình. Một lời từ chối ở nơi này chính là con đường đưa bạn đến với một vị trí cao hơn ở một nơi khác tốt hơn. Bạn có bao giờ nghĩ thế không ?
Sự chối từ còn cho phép bạn tự khám phá chính bản thân mình, cho phép mình nhận ra mình cứng cỏi và bản lĩnh hơn mình nghĩ khi bạn vượt qua được điều đó. Nó còn giúp bạn nhìn nhận ra bản chất của những con người xung quanh, đâu là những người "bạn", và những ai chỉ đơn giản là "bè".
Cũng giống như những thứ khác trong cuộc đời, bị từ chối sẽ gây ra những vết thương nông sâu khác nhau. Tuy nhiên có một điều chắc chắn là tất cả mọi người đều từng bị từ chối, ít nhất một lần, hoặc vài lần, vào một lúc nào đó trong đời mình. Vì thế, nếu điều đó có đến với bạn thì hãy tin tôi, đây không phải là ngày tận thế.
Vậy thì nếu có bao giờ bị từ chối bởi một ai đó, bị loại bỏ, bị cho ra rìa trong một tập thể, ở một nơi nào đó, thì bạn của tôi ơi, xin hãy nhớ một điều, khi một cánh cửa đóng lại trước mặt bạn, nghĩa là có những cánh cửa khác đang mở ra, và những cánh cửa mở luôn dẫn đến những điều tốt đẹp. Bạn hãy mỉm cười, bước lên và đi đến đó.
xitrum.net
hanh le 1903
08-02-2007, 09:07 AM
triết lý quá, triết lý quá!
trungdb
08-02-2007, 08:46 PM
Đêk thèm đọc, dài thế này thì ko có tg mà ngâm kíu đâu!
coHaday
08-02-2007, 10:42 PM
Cán bộ sở đọc những cái này chắc là không hiểu phải không :D
(Mia, dek go duoc tieng Viet trong linux, phien ban Lam sua ho nhe, hehe)
hanh le 1903
09-02-2007, 08:46 AM
thế bên Thụy sĩ nó bắt dùng Linux à ông?
Nguyễn Đức Lâm
09-02-2007, 11:11 AM
Can bo so doc nhung cai nay chac la khong hieu phai khong :D
(Mia, dek go duoc tieng Viet trong linux, phien ban Lam sua ho nhe, hehe)
Thỉnh thoảng như vậy cũng không sao, ai mà sửa hết được dấu của lớp mình. Đọc còn chẳng kịp nữa là... Chịu khó viết được thì viết cho nhau dễ đọc thôi, không được thì cũng đành chịu.
Lexus_ldn
09-02-2007, 11:55 AM
Vô trách nhiệm, mà thằng Minh 4 bây giờ như gái Hàn ấy nhỉ, suốt ngày chuyện suot muot! Chuyện ung thư đâu rồi minh ơi, tai nạn cũng đuợc
coHaday
09-02-2007, 08:11 PM
Ai vô trách nhiệm hả thằng kia, 2 vợ chồng nhà mày bây giờ thi nhau đổ trách nhiệm lên đầu tao hả??? Có gan làm thì có gan mà giải quyết hậu quả chứ lại đi đổ trách nhiệm cho người khác thế à : ))
Lexus_ldn
09-02-2007, 08:24 PM
mày tự nhận đấy nhé. Tao đang nói thằng Lâm xuân mà
Con gái con đứa gì mà nóng vội thế
hanh le 1903
12-02-2007, 11:40 AM
thật đấy, vừa nóng vội, vừa đanh đá, mất hết điểm của con gái Tuyên Quang đấy ông ạ!
coHaday
13-02-2007, 06:28 PM
Trò chơi nói thật
http://i50.photobucket.com/albums/f315/hoangminh218/keo-130207.jpg
Đã từ lâu lắm rồi, tôi để ý một cậu bạn lớp bên. Cậu ấy cao, gầy, không đẹp trai nhưng rất thông minh. Tôi rất thích cậu ấy nhưng chỉ dám đứng từ xa và nhìn.
Cứ mỗi buổi đi học, tôi đều nhìn sang lớp bên cạnh xem cậu ấy đã đi học chưa, hôm nay cậu ấy mặc áo màu gì, có vui vẻ không. Tôi thích được đứng trên lan can trước cửa lớp học, khuất sau tán bàng xanh um và nhìn cậu ấy đá cầu cùng lũ bạn mỗi giờ ra chơi.
Vì cậu ấy học cực giỏi nên tôi rất cố gắng để mình không quá tồi. Cậu ấy đi thi học sinh giỏi, tôi cũng đi thi học sinh giỏi, cậu ấy tham gia mọi hoạt động Đoàn, tôi cũng là một cá nhân hoạt động năng nổ ở trường…
Tôi làm được tất cả mọi điều, trừ một việc rất đơn giản, đến trước mặt cậu ấy, mỉm cười và nói: “Mình làm bạn nhé”.
Năm lớp 11, gần đến ngày Valentine, nhóm bạn thân của tôi chơi trò nói thật. Nghĩa là ai thua cuộc trong một trò chơi nhỏ sẽ phải trả lời rất thật câu hỏi mà mọi người đặt ra. Không may, tôi là người thua cuộc.
Khi cô bạn tôi hỏi rằng: “Cậu có đang để ý một ai không”, tôi đã rất lưỡng lự. Cuối cùng, tôi quyết định kể cho mấy cô bạn nghe về cậu ấy, về tình cảm tôi đã dành cho cậu ấy suốt một năm qua.
Mấy cô bạn tôi tròn mắt rồi bảo tôi: “Thế thì cho cậu ấy biết tình cảm của bạn đi”. Thật sự tôi vừa muốn cho cậu ấy biết tình cảm của mình, vừa muốn giữ lại những ấn tượng tốt đẹp và trong sáng về người bạn đó.
Tôi cũng không biết địa chỉ mail của cậu ấy, không biết điện thoại, không biết địa chỉ nhà…nên không thể nào bày tỏ bằng những cách ấy được.
Cuối cùng, chúng tôi cũng nghĩ ra được cách để có thể bày tỏ tình cảm với cậu ấy. Tôi cùng mấy cô bạn đi mua một túi kẹo to, gói thật đẹp và trên thiếp chỉ đề 2 chữ “For You”.
Trước ngày Valentine, lớp tôi học có 4 tiết. Mấy cô bạn tôi đã phải định vị trước chính xác cái xe của cậu ấy, 2 đứa bạn tôi dắt xe ra trước, canh chừng bác bảo vệ để cho tôi có thể bỏ gói quà vào giỏ xe.
Thật khó tưởng tượng cảm giác của tôi lúc ấy, vừa lo có ai trông thấy, vừa hồi hộp giống như mình đang đi ăn trộm, lại vừa cảm thấy hạnh phúc khi tưởng tượng ra vẻ mặt ngạc nhiên khi cậu ấy nhận được quà. Xong xuôi, mấy đứa tôi ra cổng rồi bất giác nhìn nhau và mỉm cười khe khẽ.
Tôi không dám chắc là khi nhận được món quà cậu ấy có bất ngờ không nhưng tôi biết cậu ấy sẽ rất hạnh phúc. Và tôi cũng cảm thấy rất vui. Hóa ra, khi làm cho ai đó được hạnh phúc thì mình cũng thấy hạnh phúc bội phần.
Sau Valentine đó, tôi và cậu ấy cũng không “tiến thêm được bước nào”. Tôi vẫn hằng ngày nhìn cậu ấy đá cầu, ngó nghiêng xem hôm nay cậu ấy mặc áo gì và vẫn cố gắng học vì một ngày mai phía trước nhưng thực sự đó là một Valetine đáng nhớ.
Đáng nhớ không phải vì tôi tặng được quà cho người tôi thích mà là vì tôi thấy mình được san sẻ, tôi thấy cảm giác làm cho người khác vui cũng thật hạnh phúc, tôi thấy mình được sống giữa rất nhiều yêu thương.
Valentine không chỉ là để dành cho những đôi lứa yêu nhau, hãy dành tặng cho những người bạn yêu quý một niềm vui nho nhỏ từ tình yêu thương của bạn, chắc chắn bạn cũng sẽ được nhận lại rất nhiều yêu thương.
Bảo Thy
Tiền Phong
sty_hypo
15-02-2007, 03:40 AM
toàn chữ là chữ, nhìn đã thấy ngại... kết luận là rút ra được cái gì? Lần sau yêu cầu kết thúc mỗi chuyện, đưa ra cái kết luận, để cho ai ko đọc được hết chuyện thì đọc tạm cái KL là được. Hihi...
coHaday
15-02-2007, 03:59 AM
Yêu cầu thế thì tự đi mà làm nhé
hanh le 1903
17-02-2007, 12:05 AM
thôi Hương ạ, dạo này mày phải thông cảm cho Minh nhé, nó thay đổi tính nết nên hay dỗi lắm. cẩn thận không nó lại giận cho thì khổ đấy!
:D
coHaday
04-03-2007, 07:35 AM
Nguỵ biện và tình yêu
http://5nam.ttvnol.com/tacphamvanhoc/243706.ttvn
... Từ lâu tôi đã muốn chiếm được Po-lie-xpai. Xin nói rõ thêm rằng lòng mong muốn này của tôi, về thực chất, không thuộc phạm trù tình cảm. Dĩ nhiên, Po-li là một cô gái làm mọi người xúc động, nhưng tôi không phải loại người để trái tim chi phối cái đầu. Tôi muốn có Po-li vì một lý do được cân nhắc kỹ càng, hoàn toàn có tính chất lý trí.
Tôi đang học năm thứ nhất trường Luật. Vài năm nữa, tôi sẽ ra trường hành nghề. Tôi biết rất rõ tầm quan trọng của kiểu người vợ khả dĩ đem lại thành công rực rỡ cho một luật sư. Những luật sư ăn nên làm ra là mà tôi đã quan sát, hầu như không trừ một ai, đều có vợ là những phụ nữ đẹp, duyên dáng, thông minh. Po-li hoàn toàn đáp ứng điều đó, trừ một phương diện.
Cô ta đẹp, cái đó đã hẳn. Tuy cô chưa có kích thớc của một "hoa hậu", nhưng tôi tin chắc là thời gian sẽ bổ sung vào những thiếu sót đó. Cô ta đã có sẵn những tiền đề rồi.
Cô ta rất duyên dáng, đó cũng là một điều chắc chắn. Tôi muốn nói là vẻ người cô ta rất hấp dẫn, dáng vóc thanh mảnh, phong thái, tự nhiên, cử chỉ tỏ rõ là con nhà nề nếp loại nhất. Cung cách cư xử ăn uống của cô thật là không chê vào đâu được.
Nhưng cô ta không thông minh. Nói thật tình, cô ta còn có vẻ đi theo hướng ngợc lại. Nhưng tôi tin rằng dưới sự hướng dẫn của tôi, cô sẽ trở nên thông minh. Dẫu sao thì cũng đáng công thử xem thế nào. Xét cho cùng, làm cho một cô gái đẹp ngu đần trở thành thông minh còn dễ hơn là làm cho một cô gái thông minh nhưng xấu trở thành đẹp.
Cuộc hẹn gặp đầu tiên của tôi với Po-li có tính chất một cuộc điều tra. Tôi muốn tìm hiểu xem tôi sẽ phải làm gì để nâng trí tuệ của cô ta lên tới cái mức cần thiết. Trước hết tôi đưa Po-li đi ăn.
- Trời, bữa ăn ngon tuyệt - Po-li nói sau khi chúng tôi rời khỏi hiệu ăn.
Rồi tôi đưa cô đi xem chiếu bóng.
- Trời, phim hay tuyệt - Po-li nói sau khi chúng tôi rời khỏi rạp.
Sau đó tôi tiễn cô về nhà.
- Trời, hôm nay đi chơi tuyệt quá! - Po-li nói sau khi tạm biệt tôi, chúc tôi ngủ ngon.
Tôi trở về nhà, lòng nặng trĩu. Tôi đã đánh giá quá thấp khối lượng công việc tôi đã phải làm. Cô gái thiếu hiểu biết một cách khủng khiếp! Mà chỉ cung cấp hiểu biết cho cô ta thôi cũng không đủ. Trước hết mọi chuyện, phải dạy cho cô ta biết suy nghĩ. Chuyện này có vẻ là một nhiệm vụ không phải nhỏ. Và thoạt đầu, tôi đã có ý buông cô ta cho Pi-ti Be-lô, một anh chàng vẫn ve vãn cô. Nhưng rồi tôi lại nghĩ đến khuôn mặt, thân hình đẹp đẽ, hấp dẫn của cô, cái cách cô bước vào một căn phòng và cái lối cô cầm dao, cầm dĩa, thế là tôi quyết định sẽ cố gắng một phen.
Tôi đi vào công việc này một cách có kế hoạch, có hệ thống, như trong mọi việc tôi làm. Trớc hết tôi dạy cô về lô-gíc. Tôi học Luật và đang học môn Lô-gic, cho nên nắm rất vững vấn đề. Lần gặp sau tôi bảo Po-li :
- Này em, tối nay chúng ta đi chơi nói chuyện.
- Ô, tuyệt quá! - Po-li đáp.
Chúng tôi tới công viên, ngồi dưới một gốc cây sồi cổ thụ và cô nhìn tôi, vẻ chờ đợi :
- Chúng ta nói chuyện gì bây giờ, hở anh ?
- Nói chuyện về lô-gíc.
Po-li suy nghĩ một lát rồi quyết định là cô ta thích vấn đề đó :
- Tuyệt!
Tôi hắng giọng :
- Lô-gíc là khoa học về tư duy. Trớc khi biết cách suy nghĩ đúng đắn, trước hết chúng ta phải học cách nhận ra những cái ngụy biện thông thờng của lô-gíc. Tối nay chúng ta nói về vấn đề đó.
- Tuyệt! - Po-li vỗ tay ra vẻ rất thích thú.
Tôi chớp mắt nhưng vẫn dũng cảm tiếp tục :
- Trớc hết, chúng ta hãy nghiên cứu cái ngụy biện gọi là "phép đơn giản hóa".
- Ôi, anh nói đi - Po-li giục tôi, hai hàng lông mi chớp chớp, chờ đợi.
- Phép đó trỏ một lý lẽ dựa trên một sự-khái quát hóa không đúng. Thí dụ : tập thể dục là tốt. Do đó ai ai cũng phải tập thể dục.
- Đồng ý ! Em đồng ý đấy. - Po-li hăm hở - ý em muốn nói là tập thể dục rất tuyệt, nó làm cho cơ thể cân đối, đẹp ra và vân vân ...
Tôi nhẹ nhàng bảo :
- Po-li, lý lẽ đó là ngụy biện. "Tập thể dục là tốt" là một khái quát hóa không đúng. Chẳng hạn, nếu ta đau tim, thì tập thể dục là không tốt, mà còn là có hại. Nhiều người được bác sĩ dặn là không được tập. Cho nên ta phải xác định cho đúng sự khái quát hóa đó : phải nói là "tập thể dục, thờng là tốt" hay là "tập thể dục là tốt đối với nhiều người". Nếu không ta sẽ phạm phải cái lối ngụy biện "đơn giản hóa". Em rõ cha nào ?
- Cha. - Po-li thú thật - Nhưng hay lắm! Anh nói nữa đi!
- Em đừng giật tay áo anh như thế. - Tôi bảo, rồi nói tiếp - Rồi đến lối ngụy biện gọi là "Khái quát hóa vội vã". Em hãy nghe cho kỹ : Anh không nói được tiếng Pháp, em không nói được tiếng Pháp. Pi-ti Be-lô không nói được tiếng Pháp. Do đó anh phải kết luận rằng ở trờng đại học Mi-nê-xô-ta này, chẳng ai nói được tiếng Pháp cả.
- Thật à ? - Po-li ngạc nhiên hỏi - Không ai nói được à ?
Tôi cố gắng che giấu nỗi thất vọng, bực dọc :
- Po-li, đấy là một ngụy biện. Khái quát hóa quá vội vã. Có quá ít thí dụ để đảm bảo cho một kết luận như vậy.
Po-li hối hả giục :
- Anh còn biết những ngụy biện gì nữa không ? Thật là tuyệt, có lẽ còn tuyệt hơn cả khiêu vũ nữa chứ !
Tôi cố gạt đi nỗi thất vọng đang dâng lên trong lòng. Tôi đang làm một việc uổng công với cô gái này, có lẽ chẳng đi đến đâu cả. Nhưng được cái là tôi kiên nhẫn nên vẫn tiếp tục :
- Rồi đến lối ngụy biện "Nhân quả sai". Em nghe đây : chúng ta đừng nên rủ Bin đi chơi nông thôn. Mỗi lần rủ anh ta đi là trời lại mưa.
Po-li thốt lên :
- Đúng thế đấy! Em biết có một người như vậy. Một cô gái, tên là Ơ-la Bếc-cơ, không sai một lần nào. Cứ có cô ta đi cùng là y nh rằng trời mưa ...
Tôi hơi gắt :
- Po-li, đó là ngụy biện. Ơ-la Bếc-cơ không làm ra mưa. Cô ta chẳng liên quan gì đến trời mưa hết. Em đã phạm vào ngụy biện nếu em trách cứ Ơ-la Bếc-cơ về chuyện trời mưa.
Po-li tiu nghỉu hứa :
- Vâng, em sẽ không bao giờ làm thế nữa. Anh giận em đấy à ?
Tôi thở dài :
- Không, Po-li, anh không giận em.
- Thế anh nói nữa về ngụy biện đi!
- Ta hãy xem xét lối "tiền đề mâu thuẫn"
- Vâng, vâng, anh nói đi. - Po-li nói, ánh mắt sáng lên vì sung sớng.
Tôi hơi cau mày, nhưng đã trót đâm lao ...
- Đây là một thí dụ : Nếu Chúa làm được mọi việc, vậy thì liệu Chúa có thể làm ra được một tảng đá mà Chúa không thể nhấc lên nổi không ?
- Tất nhiên là được rồi còn gì nữa. - Po-li đáp ngay.
- Nhưng em không thấy là nếu Chúa có thể làm được bất cứ việc gì, thì Chúa có thể nhấc nổi hòn đá chứ ?
- ừ nhỉ. - Po-li có vẻ suy nghĩ - Thế thì có lẽ là Chúa không làm được hòn đá đó.
- Nhưng Chúa làm được mọi chuyện cơ mà ! - Tôi nhắc.
Po-li gãi gãi cái đầu xinh đẹp nhưng trống rỗng của cô, cuối cùng cô thú nhận :
- Em chẳng biết thế nào nữa.
- Dĩ nhiên là em biết làm sao được. Vì khi tiền đề của một lý lẽ mâu thuẫn với nhau thì không thể có lý lẽ được nữa. Nếu như có một sức mạnh không gì cưỡng nổi thì không thể có một vật gì không thể lay chuyển được. Nhưng nếu có một vật không thể lay chuyển được thì tất nhiên là không thể có một sức mạnh không gì cưỡng nổi. Rõ cha ?
- Anh nói cho em nghe rõ thêm nữa đi. - Po-li hăng hái nói.
Tôi nhìn đồng hồ :
- Có lẽ tối nay nên dừng lại ở đây thì hơn. Bây giờ anh đưa em về, em sẽ ôn lại tất cả những cái đã học. Tối mai chúng ta sẽ tiếp tục học bài mới.
Tôi đa Po-li về ký túc xá của cô. Cô cho tôi biết là cuộc đi chơi trò chuyện tối đó thật là tuyệt. "Cực kỳ đấy!" - Cô nói. Còn tôi thì buồn rầu trở về chỗ tôi ở. Có vẻ dự định của tôi sẽ thất bại mất thôi. Cô gái rõ ràng là có cái đầu không hiểu nỗi lô-gíc.
Nhưng rồi tôi lại nghĩ lại. Tôi đã phí mất một buổi tối. Mất một buổi nữa cũng chẳng sao. Biết đâu đấy. Có thể đâu đó trong cái trí óc tắt ngấm của cô ta vẫn còn âm ỉ vài cục than hồng, biết đâu tôi chẳng làm cho chúng bùng cháy lên. Đành rằng chẳng có nhiều nhặn hi vọng gì, nhưng tôi quyết định thử thêm một lần nữa.
Tối hôm sau, ngồi dới gốc cây sồi, tôi bảo :
- Ngụy biện mà tối nay chúng ta đề cập đến là "Dùng thương hại làm mủi lòng".
Po-li run lên vì thích thú.
- Em hãy nghe cho kỹ nhé. Một người đi xin việc. Khi ông chủ hỏi khả năng chuyên môn của anh ta thì anh ta trả lời là anh ta có một vợ và sáu con, vợ thì què quặt không làm được gì, con cái thì chẳng có gì ăn, không có áo mặc, chân không có giày, nhà thì không có giờng, không có than mà mùa đông lại sắp tới ...
Môt giọt nớc mắt lăn trên gò má hồng của Po-li. Cô sụt sịt :
- Ôi, thật là thảm quá !
- Đúng, thật là thảm. - Tôi đồng ý - Nhưng đó không phải là một lý lẽ. Người kia đã không trả lời vào câu hỏi của chủ về khả năng chuyên môn của anh ta mà lại đi kêu gọi lòng thương của chủ. Anh ta đã phạm vào ngụy biện "Dùng thương hại làm mủi lòng". Em hiểu cha ?
Cô ấp úng :
- Anh có khăn mùi xoa đấy không ?
Tôi đa mùi xoa cho cô và cố nén tiếng hét đang ứ lên cổ trong khi cô ta lau nước mắt. Tôi cố kiềm chế giọng nói của mình cho bình thờng :
- Bây giờ ta bàn đến "Loại suy sai". Đây là một thí dụ : Sinh viên phải được phép nhìn vào sách giáo khoa trong khi thi. Xét cho cùng thì các nhà phẫu thuật trong khi mổ, có máy X-quang hớng dẫn, luật s khi cãi trớc tòa, có giấy tờ, văn bản trong tay, thợ mộc dựng nhà có bản thiết kế hớng dẫn ... Vậy thì tại sao sinh viên lại không được phép xem sách khi thi ?
Po-li hăng hái nói :
- ồ, đúng là một ý cực kỳ hay mà nhiều năm nay em cha từng nghe thấy.
Tôi nói sẵng :
- Po-li. Lý lẽ đó hoàn toàn sai. Bác sĩ, luật sư, thợ mộc, ... không phải là đang thi để xem họ đã học được những gì, khác với anh sinh viên. Hoàn cảnh họ hoàn toàn khác, không thể loại suy được.
- Em vẫn cho đó là một ý cực kỳ ... - Po-li nói.
- Cực kỳ ... con khỉ - tôi lầm bầm, nhưng tôi vẫn ngoan cường tiếp tục - Sau đây ta xét đến ngụy biện "Giả thuyết trái với thực tế".
- Nghe có vẻ hay đấy nhỉ - Po-li nói.
- Em nghe đây : Nếu bà Quy-ri không tình cờ để quên một phim ảnh trong ngăn kéo cùng với một mẩu quặng Ra-đi-um thì ngày nay thế giới chẳng biết gì về Ra-đi-um hết.
- Đúng - Po-li gật gật - Anh có xem phim không ? Chà, thật là mê li ! Tài tử Oanh-tơ Pít-giơn thật là hết ý ! ...
- Em có thể quên cái nhà ông Pít-giơn đó đi một lát được đấy - Tôi lạnh lùng nói - Anh muốn chỉ ra rằng lời tuyên bố đó là một ngụy biện. Có thể bà Quy-ri sẽ tìm ra Ra-đi-um một ngày nào sau đó. Có thể một người khác sẽ tìm ra. Không thể bắt đầu bằng một giả thuyết không thật rồi từ đó rút ra những kết luận có cơ sở được.
- Đáng lẽ ra họ phải để Oanh-tơ Pít-giơn đóng nhiều phim hơn mới phải. - Po-li nói - Em chẳng được xem thêm phim nào có anh ta nữa.
Tôi quyết định thử một lần cuối cùng. Chỉ một lần nữa thôi. Máu thịt con người chịu đựng cũng có giới hạn.
- Ngụy biện tiếp theo được gọi là "Bỏ thuốc độc vào giếng".
- ồ, kỳ lạ nhỉ ? - Po-li trố mắt.
- Hai người tranh luận với nhau. Người thứ nhất đứng dậy nói "Đối phơng của tôi là một tay nói dối có tiếng. Các ngài không thể tin được một lời nào của anh ta đâu." ... Po-li, bây giờ em nghĩ đi. Nghĩ cho kỹ. Sai ở đâu ?
Tôi chăm chú nhìn cô ta trong lúc cô nhíu tít cặp lông mày mợt mà, cong vút. Bỗng một ánh thông minh lóe lên - ánh đầu tiên tôi thấy - trong mắt cô. Cô công phẫn nói :
- Thế là không công bằng. Hoàn toàn không công bằng. Người thứ nhất bảo người thứ hai là một kẻ nói dối ngay cả trớc khi người thứ hai mở miệng thì người này còn có hi vọng gì nữa ? ...
- Đúng ! - Tôi phấn khởi kêu to - Đúng một trăm phần trăm ! Người thứ nhất đã "bỏ thuốc độc vào giếng" trớc khi mọi người uống nớc giếng. Anh ta đã hãm hại đối phơng trớc khi người này bắt đầu ... Po-li, anh rất tự hào về em ...
- ồ! - Cô lẩm bẩm, mặt đỏ lên vì sung sớng.
- Em thân mến, em thấy không, có gì là khó đâu ? Chỉ cần em tập trung suy nghĩ thôi ... Suy nghĩ - nghiên cứu, đánh giá. Bây giờ ta ôn lại tất cả những gì ta học nhé !
- Anh cứ hỏi đi. - Po-li khẽ vung bàn tay, bình tĩnh nói.
Phấn khởi vì thấy Po-li cũng không phải là ngu đần gì, tôi kiên nhẫn nhắc lại tất cả những điều tôi đã giảng giải. Tôi nêu lên nhiều thí dụ, chỉ ra những chỗ sai, ra sức phân tích không biết mệt, cứ nh là đào hầm vậy ... Tôi không biết lúc nào thì ra tới ánh sáng mà liệu có ra được tới ánh sáng không đây. Nhưng tôi kiên trì đào, bới, cuốc, cào ... Và cuối cùng tôi đã thành công, tôi đã thấy hé ra một ánh sáng. Rồi ánh sáng đó lớn dần và mặt trời lùa vào, mọi thứ đều sáng rực.
Mất năm tối cả thảy, nhưng thật là bõ công. Tôi đã biến Po-li thành một người tinh thông lô-gíc. Tôi đã dạy cho cô biết suy nghĩ. Công việc của tôi đã xong. Cuối cùng cô đã xứng đáng với tôi. Đúng là một người vợ thích hợp cho tôi, xứng đáng với nhà cao cửa rộng tôi sẽ có sau này, một người mẹ thích hợp với những đứa con thông minh, xinh đẹp của tôi ...
Đừng nghĩ rằng tôi không yêu Po-li. Trái lại. Cũng nh Píc-ma-li-ôn yêu tượng người phụ nữ hoàn hảo mà ông đã tạc ra, tôi yêu người con gái mà tôi đã đào tạo nên. Tôi quyết định ngỏ cho cô ta biết tình cảm của tôi vào buổi gặp sắp tới. Đã đến lúc phải biến chất mối quan hệ giữa chúng tôi, từ tính chất kinh viện sang tính chất lãng mạn.
- Po-li - tôi nói, khi chúng tôi ngồi dới cây sồi - Tối nay, chúng ta sẽ không nói đến những ngụy biện nữa.
- ồ ! - Cô nói, có vẻ thất vọng.
- Em thân yêu - Tôi hạ cố mỉm cời với cô - Chúng ta đã ngồi với nhau năm tối rồi. Năm tối rất tốt đẹp. Rõ ràng là chúng ta rất hợp với nhau.
- "Khái quát hóa vội vã" - Po-li nhắc lại - Làm sao anh có thể nói được là chúng ta rất hợp nhau trên cơ sở có năm cuộc gặp gỡ thôi ?
Tôi tặc lỡi, thú vị. Cô bé học thuộc bài quá.
- Em ạ. - Tôi vuốt ve bàn tay cô một cách khoan dung - Năm lần gặp nhau là quá đủ rồi. Xét cho cùng, em chẳng cần ăn hết một cái bánh ga-tô mới biết là bánh ngon chứ ?
- "Loại suy sai" - Po-li nói ngay - Em không phải là một cái bánh ga-tô, em là một cô gái.
Tôi tặc lỡi, lần này kém phần thú vị hơn lần trớc. Có lẽ cô bé học bài thuộc quá mức cần thiết. Tôi quyết định đổi chiến thuật. Rõ ràng phơng pháp tốt nhất là tỏ tình một cách đơn giản, mạnh mẽ, trực tiếp. Tôi ngừng một lát trong khi khối óc đồ sộ của tôi lựa chọn những lời lẽ thích đáng. Rồi tôi bắt đầu :
- Po-li, anh yêu em. Em là tất cả vũ trụ đối với anh, là mặt trăng, là những ngôi sao, những chòm tinh tú trong không gian. Em thân yêu, em hãy nói là em sẽ sống suốt đời với anh vì nếu không thì cuộc đời đối với anh sẽ không còn ý nghĩa gì nữa. Anh sẽ khô héo, tàn tạ, anh sẽ không ăn, không ngủ, đi lang thang trên mặt đất này như một bóng ma âu sầu, thui thủi ...
Tôi khoanh tay lại, chắc là phải "ăn tiền" rồi.
- "Dùng thơng hại làm mủi lòng". - Po-li nói.
Tôi nghiến răng ken két. Tôi không phải là Píc-ma-li-ôn, tôi là Phrăn-ken-xten và con quỷ đang bóp cổ tôi. Tôi cuống cuồng đẩy lùi làn sóng hoảng hốt đang tràn lên trong lòng. - Bằng bất cứ giá nào, tôi phải bình tĩnh - Tôi gượng cười :
- ồ, Po-li, em thuộc bài về ngụy biện quá nhỉ ?
- Đúng thế ! - Po-li gật mạnh đầu.
- Thế ai dạy em ?
- Anh chứ ai nữa ?
- Đúng. Vậy là em cũng nợ anh một cái gì đó, phải không em ? Nếu không có anh, em chẳng bao giờ biết về ngụy biện.
- "Giả thuyết trái với thực tế". - Po-li lại nói ngay.
Tôi quệt mồ hôi trán.
- Po-li, - Giọng tôi khàn khàn - Em không nên hiểu những cái đó máy móc quá ! Anh muốn nói đó chỉ là những chuyện ở trờng học thôi. Em cũng biết đấy, chuyện sách vở ấy mà, nào có ăn nhằm gì với đời sống thật đâu !
- Lại "đơn giản hóa" rồi. - Po-li vừa nói vừa vui vẻ trỏ vào mặt tôi.
Tôi không nhịn được nữa, vùng đứng lên, rống như một con bò :
- Thế em có bằng lòng lấy anh không thì bảo ?
- Không. - Cô đáp.
- Tại sao ?
- Vì chiều hôm nay em đã hứa hôn với Pi-ti Be-lô rồi mà !
quendima
04-03-2007, 11:15 PM
may viet chuyen toan chu the ne...ai ranh ma doc ha may
coHaday
05-03-2007, 01:22 AM
Mịa, chuyện thì chẳng toàn chữ thì còn đòi toàn gì??? Mà thằng nào muốn đọc thì đọc chứ mắc mớ gì đến mấy cái đứa ghét chữ như anh :haha:
trungdb
05-03-2007, 07:45 PM
Minh ơi, em phải chịu khó nghe lời các bạn góp ý chứ, pót dài thế này bố thằng nào ngồi mà đọc hết đc. Cứ góp ý là lại tỏ ra giận dỗi, con gái gì mà hay chấp vặt thế!
quendima
06-03-2007, 12:24 AM
uh, ai chang biet may ham chu, nen voi sang tat TS hoc...tao ghet chu tao o nha.
nen dech them doc cai loai chu TS lam gi ca:haha:
coHaday
06-03-2007, 01:22 AM
Bố cho mỗi thằng ăn vài cái tát giờ, hỗn với cụ à???
ngocduong
06-03-2007, 08:31 AM
AC thằng M4 lộ bản chất rùi kìa ,mia thăng nay đanh đá vãi........:haha:
Lexus_ldn
07-03-2007, 05:39 PM
ừ dạo này hàng họ dữ dằn quá xá. chắc là trưởng thành rồi.
trungdb
07-03-2007, 07:36 PM
Mày thông cảm, ở bên Thụy Sỹ toàn hàng thuộc dạng khủng long, nó mà ko dữ dằn thì bị quỵt tiền ngay.
Lexus_ldn
13-03-2007, 12:56 AM
Nói chung là hai thằng mày đứa 8 lạng, đứa nửa cân
quendima
15-03-2007, 01:50 AM
hic...h tao moi biet TS nuoi toan hang Khung Long...
em xin loi anh M4 a:D
Lexus_ldn
15-03-2007, 10:39 AM
Mày ko biết à, Khủng long di cư từ VNam sang đấy.
coHaday
17-08-2007, 07:46 PM
Chọn lối để đi...
Một nhà đầu tư người Mỹ đến thăm một làng nhỏ ở Mexico và gặp một anh dân chài với chỉ một cái thuyền nhỏ để kiếm sống. Bằng cái thuyền nhỏ xíu đó, người dân chài đã bắt được một số cá ngừ lớn đủ để nuôi sống gia đình. Nhà đầu tư người Mỹ rất ấn tượng với người dân chài và hỏi anh ta mất bao lâu để anh ta có thể bắt được số cá đó.
Người dân chài Mexico trả lời: "Ồ, tất cả chỗ này chỉ mất một lúc thôi. Không mất quá nhiều thời gian đâu".
Ngạc nhiên, ông người Mỹ hỏi tiếp: "Vậy tại sao anh không tiếp tục công việc của mình và bắt thêm nhiều cá hơn?"
Nhẹ nhàng, người dân chài giải thích: "Với số cá này, số tiền kiếm được đã đủ để cho gia đình tôi rồi".
"Vậy, không bắt cá thì anh làm gì với khoảng thời gian còn lại chứ?"
"Hàng ngày, tôi ngủ dậy muộn, bắt đủ số cá rồi chơi cùng bọn trẻ con nhà tôi, về nhà cùng vợ tôi, Maria, mỗi buổi trưa, dạo chơi trong làng vào buổi tối, uống một chút rượu và chơi ghi-tar cùng những người khác. Cuộc sống của tôi luôn hạnh phúc và bận rộn".
Người Mỹ nghe thấy thế liền cất giọng nhạo báng: "Tôi đã có bằng tiến sĩ của đại học Harvard và có thể giúp anh. Anh nên dùng nhiều thời gian để bắt nhiều cá hơn. Và với số tiền kiếm được anh có thể mua một con thuyền lớn hơn. Bằng cái thuyền đó, anh sẽ có tiền để mua một vài cái thuyền khác. Và cứ thế anh sẽ có cả một đội thuyền đánh bắt cá.
Hơn nữa, thay vì bán cá cho một nhà trung gian nhỏ lẻ, anh có thể bán cá trực tiếp cho các nhà máy. Và biết đâu đấy, anh có thể xây dựng một nhà máy cho riêng mình nữa. Khi đó anh có thể sản xuất, bán và phân phối sản phẩm của chính mình. Anh cũng có thể rời khỏi cái làng chài nhỏ bé này, đến sống ở thủ đô Mexico, sau đó có thể sang Los Angeles và thậm chí là New York khi anh có một sự nghiệp kinh doanh vững chắc".
Người dân chài từ tốn hỏi lại: "Để làm được điều đó thì mất khoảng bao lâu thưa ông?"
"Khoảng 10 đến 15 năm", nhà đầu tư nhẩm tính rồi trả lời.
"Vậy sau khi có những thứ đó, tôi có thể làm gì tiếp theo?"
"Sau đó anh có thể bán công ty của mình, kiếm một khối lượng tiền khổng lồ và trở thành một tỷ phú".
"Trở thành tỷ phú! Sau đó thì sao nữa?"
Nhà đầu tư hào hứng nói tiếp: "À, sau đó anh có thể nghỉ ngơi. Chuyển đến một làng chài xinh đẹp nào đó nơi anh có thể ngủ dậy muộn, đi câu mấy con cá, về nhà ăn trưa với gia đình, đi dạo khắp làng, uống một chút rượu và chơi ghi-tar cùng những người khác".
http://www19.dantri.com.vn/tinhyeu-gioitinh/2007/8/192760.vip
hauc2
29-11-2007, 11:56 PM
uh, ai chang biet may ham chu, nen voi sang tat TS hoc...tao ghet chu tao o nha.
nen dech them doc cai loai chu TS lam gi ca:haha:
Đánh không dấu khó đọc quá, mình hiểu như này có đúng không?
"ai chẳng biết mày hâm chứ? nện voi sang tận Tây Sơn hốc. tao ghét chú tao ở nhà. Nên đếc thèm đố cái loại chú tổ sư làm gì cả; ha ha..."
nhilangthanyh
06-12-2007, 08:43 AM
Thằng hauc2 là thằng nào nhỉ? sao lại vô đây quảng cáo truyện tranh hả? có "truyện người lớn" ko mày??
vBulletin v3.8.5, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.