AnhYeuHamZui
31-12-2006, 08:39 AM
Đêm Tuyên Quang! Lại xa HN và em, dẫu biết rằng em không còn là của anh nữa. Nhưng cảm giác đó vẫn đau nhói con tim anh hằng đêm. Lời cầu chúc cho em hằng ngày anh vẫn thầm nguyện ước. Anh đã không thể mang đến cho em niềm hạnh phúc thì mong rằng ai đó sẽ thay thế anh làm việc đó cho em.
Em đã từng như một người bạn, một người vợ quan tâm lo lắng từng bữa ăn, từng giấc ngủ của anh. Cho dù anh chưa một lần đám cưới nhưng thâm tâm anh em vẫn là người vợ đầu tiên và mãi mãi. Nhói đau mỗi khi nghe câu hát: "biết em yêu anh nhiều đôi khi anh hay lạc lối" nhưng hỡi ôi, khi anh làm lại được một cuộc sống tốt đẹp hơn thì cũng là lúc anh đánh mất em. Cuộc chia tay đó với anh rất phũ phàng nhưng chưa bao giờ anh hờn trách gì em.
Em thân yêu! Đêm nay là đêm thứ bao nhiêu anh nhớ em. Anh cũng không thể nào nhớ nổi nữa. Mỗi lần điện cho em chỉ để nghe tiếng em nói, rồi cúp máy. Sợ em biết là anh, đã bao lần anh đổi và dùng các số đt khác nhau, để em không nhận thấy. Muốn gặp em nhiều nhưng mỗi lần bước chân muốn đến thăm em lại ngập ngừng không dám. Sợ làm phiền em, sợ em suy nghĩ, sợ ai đó vì anh mà... em.
Tám năm cho một cuộc tình, khoảng thời gian đó lấy gì mà bù đắp đây em. Anh có lỗi nhiều với em, nên em nói chia tay anh không cất được lên lời, đứng lặng nhìn em bước chân dần xa khuất. Nghẹn lời mà trong lòng chỉ biết nói hai chữ "em ơi".
Thời gian sẽ xoá nhoà đi tất cả, anh không biết nữa. Nhưng mỗi đêm về hình bóng em lại ùa về lạnh buốt. "Cầu chúc em lấy được người yêu em như tôi đã yêu em".
Em đã từng như một người bạn, một người vợ quan tâm lo lắng từng bữa ăn, từng giấc ngủ của anh. Cho dù anh chưa một lần đám cưới nhưng thâm tâm anh em vẫn là người vợ đầu tiên và mãi mãi. Nhói đau mỗi khi nghe câu hát: "biết em yêu anh nhiều đôi khi anh hay lạc lối" nhưng hỡi ôi, khi anh làm lại được một cuộc sống tốt đẹp hơn thì cũng là lúc anh đánh mất em. Cuộc chia tay đó với anh rất phũ phàng nhưng chưa bao giờ anh hờn trách gì em.
Em thân yêu! Đêm nay là đêm thứ bao nhiêu anh nhớ em. Anh cũng không thể nào nhớ nổi nữa. Mỗi lần điện cho em chỉ để nghe tiếng em nói, rồi cúp máy. Sợ em biết là anh, đã bao lần anh đổi và dùng các số đt khác nhau, để em không nhận thấy. Muốn gặp em nhiều nhưng mỗi lần bước chân muốn đến thăm em lại ngập ngừng không dám. Sợ làm phiền em, sợ em suy nghĩ, sợ ai đó vì anh mà... em.
Tám năm cho một cuộc tình, khoảng thời gian đó lấy gì mà bù đắp đây em. Anh có lỗi nhiều với em, nên em nói chia tay anh không cất được lên lời, đứng lặng nhìn em bước chân dần xa khuất. Nghẹn lời mà trong lòng chỉ biết nói hai chữ "em ơi".
Thời gian sẽ xoá nhoà đi tất cả, anh không biết nữa. Nhưng mỗi đêm về hình bóng em lại ùa về lạnh buốt. "Cầu chúc em lấy được người yêu em như tôi đã yêu em".