PDA

View Full Version : Kẻ Lang Thang


hoa_xu_tuyen
26-04-2008, 03:13 PM
Có phải đâu mùa thu qua cửa sổ
Và đông buồn khép nép đứng sau lưng
Có phải đâu nắng nhạt sau ngày mưa
Và cây nhỏ khẽ rụt rè phơi áo
Có phải đâu tình yêu bé nhỏ
Em nuôi hoài, mãi chẳng lớn khôn
Làm sao gió cứ trôi
Khi cây còn đứng đợi
Làm sao hương cứ thoảng
Khi hoa đã úa tàn
Làm sao nắng cứ buông
Khi sương còn muốn ở
Làm sao em cứ đợi
Khi anh chẳng dừng chân?

Gửi từ email: buithanhthuyftu

saobang_tc08
28-04-2008, 06:27 PM
bài thơ hay nhưng vẫn có thiếu sót xem lại giùm cái....................................!

l4ngtu_gj4ngh0
29-09-2008, 05:00 PM
Lang Thang Cuối con đường...

Có bao giờ ở giữa những cơn mưa
Em nghe thấy tiếng tim Anh oà vỡ
Có bao giờ ở giữa mùa phượng nhớ
Lời từ tạ bất ngờ chẳng nói được từ tim
Anh đã dặn nhiều rồi, rằng: cứ hãy lặng im
Và chuyện ngày xưa, rồi coi như sương khói
Nỗi nhớ, Tình yêu làm trái tim buốt nhói
Càng cố, càng quên, càng thấy nhớ riêng mình

Đã bao nhiêu lần nén cảm xúc, lặng thinh
Em còn tin vào Cổ tích không?
Hay tin vào Cầu vồng hiện lên trong khoảnh khắc?
Tình yêu cứ như trò chơi với những viên xúc xắc
Ngỡ đã có rất nhiều nhưng hoá chẳng bao nhiêu

Anh chẳng muốn đâu, nói lại mãi bao điều
Phượng đã cháy cạn mình từ hồng hoang thở ấy
Anh cũng thế, cháy cạn mình những niềm yêu rưng rẩy
Những nồng nàn từng thắp sáng trái tim
Nói gì đây, khi giữa chúng mình chỉ là những lặng im?
Cả Em, cả Anh và cơn mưa đầu hạ...
Đành thôi em, thả tình theo sắc Lá
Dẫu có một Hoàng Tử luôn dõi bước chân quen