phamngochoang
12-04-2008, 10:11 PM
Các bạn có biết rằng, TQ là nơi không chỉ có sân bay đầu tiên mà là có trại huấn luyện bay đầut tiên của nước VN, anh hùng Phạm Tuân đã được đào tạo tại đây. Còn là kinh đô một thời thì có lẽ ai cũng biết, khi có rất nhiều bộ ngành trung ương, chính phủ được thiết lập tại đây..như một quốc gia thu nhỏ..không ai không cảm thấy bồi hồi khi đến thăm khu chiến khu xưa, với rất nhiều bộ ngành chỉ còn là bia tưởng niệm..và một vùng quê yên bình, trầm ắng...một nơi đã từng là kinh đô, là trung tâm điều phối cả quốc gia..mà giờ đây kinh tế vẫn chưa phát triển, ngay cả ngành du lịch cũng không thê bảo tồn những giá trị của nó. Tại sao họ không giữ lại những máy móc của nhà in, không xây dựng lại trụ sở với những con người tạo bằng sáp như địa đạo Củ Chi ở TPHCM đã làm..chúng ta đang đánh mất đi những gì vốn đã là tiền đề của một sự phát triển vượt bậc..
Nền kinh tế ngày nay ở TQ có những gì? một nơi có tỉ lệ công nghiệp có tầm? một nơi ngành du lịch, dịch vụ chiếm tỉ trọng GDP lớn? một nơi thu hút chất xám ? một nơi nổi tiếng về điều gì đó? một nơi có sức hút cả về kinh tế lẫn suy nghĩ..?
Không! TQ sau bao nhiêu năm chỉ mới có những KCN manh mún, nhỏ bé..ngành du lịch đúng ra là phát triển vượt bậc thì lại chưa có tên tuổi ( thậm chí chiến khu như tôi vừa nói ở trên, đúng ta là nơi nổi tiếng, thì lại quá im ắng, quá ít người biết đến, thậm chí rất nhiều người không biết đến tỉnh TQ)..Một nơi đúng ra giáo dục phải phát triển, thì lại ì ạch..một nơi đúng ra phải có tỉ lệ phát triển về dịch vụ bên cạnh việc khai thác khoáng sản thì lại không có. Chúng ta đang mừng vì có những doanh nghiệp đầu tư ..nhưng có đáng mừng không, khi mà những công ty này chỉ là các dự án khai thác khoáng sản như : xi măng, vật liệu xây dựng, khoáng sản..hay về giao thông, thì quá tệ, chỉ có đường bộ mà cũng không tốt, khi mà đi từ Hà Nội đến TQ phải mất 4- 5 h, chưa nói về đến mấy trung tâm huyện..mà TQ đã từng là trung tâm huấn luyện bay đầu tiên của VN..
Vậy thì làm gì bây giờ? tất cả là ở những người trẻ chúng ta, những người trẻ chúng ta phải có tư duy đột phá, lớn lao làm thay đổi tình hình, làm thay đổi thế sự...chúng ta đừng chỉ nghỉ chỉ cố gắng học hành, kiếm việc tốt rồi gửi tiền về kiến thiết tỉnh, hay đầu tư tận dụng khoáng sản quê hương mình..chúng ta phải đem khoa học, như việc phát triển cam sành Hàm Yên là một ví dụ cho sự đột phá trong nông nghiệp..
Tôi chắc chắn có nhiều bạn ước rằng, sẽ có đừong cao tốc, để đi từ HN về sẽ chỉ mất 1 - 2 h, rồi có sân bay để từ miền nam, miền trung về đó rất gần, cho những doanh nhân họ siêng đến TQ tiêu tiền ( khi có sân bay, tôi chắc chắn sẽ có rất nhiều du khách quốc tế, các miền đến TQ để du lịch, hoặc có nhiều doanh nhân đầu tư ..lúc đó sẽ rất phát triển).
Nhưng đó chưa phải là suy nghĩ đột phá cao, tại sao chúng ta không làm cho TQ trở thành một thành phố sầm uất, một kinh đô về du lịch, văn hoá, nông nghiệp, khai khoáng, dịch vụ, giáo dục, chúng ta đã có thiên thời địa lợi rồi..
Vậy để được như thế chúng ta phải làm gì? tôi tin rằng trong các bạn, sẽ có những ý tưởng để làm được điều này. Riêng với cá nhân hạn hẹp của một người không phải là quê TQ như tôi, tôi nghĩ rằng. Những người quản lý phải có chiến lược ngắn hạn và dài hạn. Ngằn hạn là tập trung đưa khoa học cải tiến đột phá trong lĩnh vực nông nghiệp, kêu gọi đâu tư giao thông cho nồi ngắn Hà Nội lại, cố gắng có sân bay vận chuyển nhỏ như Ban Mê Thuột).Ngành du lịch phải xây dựng đề án và kế hoạch cụ thể để mời gọi đâu tư với các thế mạnh là : tái hiện lịch sử, du lịch nông nghiệp, lâm nghiệp, sông nước dân dã, sinh thái và dịch vụ..Phát triển giáo dục chiến lược : Phải có tham vọng trở thành một trung tâm về nông, lâm nghiệp, văn hóa, và đào tạo nghề, công nghệ, du lịch,..tại sao ở Mỹ giữa một vùng nông thôn hẻo lánh cách xa trung tâm thành phố cả 500km lại có một thung lũng công nghệ cao hàng đầu thế giới, hay những trung tâm giáo dục rộng lớn..chúng ta hảy xây dựng các chế độ thu hút giáo sư giỏi, xây dựng hạ tầng internet, thông tin mạnh, mạng lừoi giao thông tốt,..tới đây có lẽ sẽ có ai đó hỏi vốn ở đâu? thì xin trả lời rằng, vốn của ta tự có + vốn kêu gọi : ngân sách, nước ngoài, tỉnh anh em, toàn dân..quan trọng là ta phải biết có ý tưởng, và nghiên cứu nghiêm túc, xây dựng một kế hoạch chi tiết..thì mới thuyết phục người ta được..phải có tầm nhìn chiến lược dại hạn và quyết tâm. Tôi thấy một số tỉnh khi kêu gọi đầu tư, thường viết các đề án rất sơ sài..phân tích dữ liệu, kế hoạch tài chính ..đều rất tệ..vậy thì thu hút đâu tư mạnh sao được..
Còn các bạn trẻ chúng ta, cũng có thể làm được bằng cách nhận thức trước đã, rồi đưa ra ý tưởng cụ thể ( các bạn nên biết một ý tưởng thực sự là một ý tưởng viết ra giấy phân tích cụ thểm nào tình hình thực tế nghành kinh tế, chiến lược dài trugn ngắn hạn, rất nhiều dữ liệu liên quan,..phân tích lợi nhuận, chi phí đầu tư trong 1- 5 năm...yếu tố thành công, rủi ro..tùy theo ý tương dự án mà tốn khoảng từ 15 - tới 300 trang A4) ..còn những bạn bình thường cũng có thể góp sức xây dựng bằng các câu chuyện về quê hương với bạn bè, kể cho bạn bè nghe về lịch sử của tình mình, (nhưng thắng cảnh đẹp,..chúng ta phải am hiểu tỉnh mình, kể các thông tin kinh tế.), hay bằng cách không ngừng học hỏi, để suy nghĩ làm gì cho tỉnh nhà..sống lịch sự, siêng năng.chân thật, nỗ lực.. để mọi người có cái nhìn đẹp về TQ. Thay vì đi nhậu nhẹt, mua sắm thì dành thời gian tiền bạc ấy đi học thêm khóa nghề, hay gì đó để nâng cao tầm hiểu biết...hay tiết kiệm điếu thuốc để mua tờ báo đọc, mua cuốn sách đọc..hay tiết kiệm 30 phút tán dóc, uống cafe, chơi game để nghiên cứu đọc sách liên quan tới nghề nghiệp mình làm, hay sách giúp ta làm người tốt hơn...hoặc chí ít cũng là để về thăm quê hương.
Tôi rất mong ban quản trị xây dựng một diễn đàn về vấn đề này : Làm gì để TQ trở lại thành thành phố phát triển?
Nền kinh tế ngày nay ở TQ có những gì? một nơi có tỉ lệ công nghiệp có tầm? một nơi ngành du lịch, dịch vụ chiếm tỉ trọng GDP lớn? một nơi thu hút chất xám ? một nơi nổi tiếng về điều gì đó? một nơi có sức hút cả về kinh tế lẫn suy nghĩ..?
Không! TQ sau bao nhiêu năm chỉ mới có những KCN manh mún, nhỏ bé..ngành du lịch đúng ra là phát triển vượt bậc thì lại chưa có tên tuổi ( thậm chí chiến khu như tôi vừa nói ở trên, đúng ta là nơi nổi tiếng, thì lại quá im ắng, quá ít người biết đến, thậm chí rất nhiều người không biết đến tỉnh TQ)..Một nơi đúng ra giáo dục phải phát triển, thì lại ì ạch..một nơi đúng ra phải có tỉ lệ phát triển về dịch vụ bên cạnh việc khai thác khoáng sản thì lại không có. Chúng ta đang mừng vì có những doanh nghiệp đầu tư ..nhưng có đáng mừng không, khi mà những công ty này chỉ là các dự án khai thác khoáng sản như : xi măng, vật liệu xây dựng, khoáng sản..hay về giao thông, thì quá tệ, chỉ có đường bộ mà cũng không tốt, khi mà đi từ Hà Nội đến TQ phải mất 4- 5 h, chưa nói về đến mấy trung tâm huyện..mà TQ đã từng là trung tâm huấn luyện bay đầu tiên của VN..
Vậy thì làm gì bây giờ? tất cả là ở những người trẻ chúng ta, những người trẻ chúng ta phải có tư duy đột phá, lớn lao làm thay đổi tình hình, làm thay đổi thế sự...chúng ta đừng chỉ nghỉ chỉ cố gắng học hành, kiếm việc tốt rồi gửi tiền về kiến thiết tỉnh, hay đầu tư tận dụng khoáng sản quê hương mình..chúng ta phải đem khoa học, như việc phát triển cam sành Hàm Yên là một ví dụ cho sự đột phá trong nông nghiệp..
Tôi chắc chắn có nhiều bạn ước rằng, sẽ có đừong cao tốc, để đi từ HN về sẽ chỉ mất 1 - 2 h, rồi có sân bay để từ miền nam, miền trung về đó rất gần, cho những doanh nhân họ siêng đến TQ tiêu tiền ( khi có sân bay, tôi chắc chắn sẽ có rất nhiều du khách quốc tế, các miền đến TQ để du lịch, hoặc có nhiều doanh nhân đầu tư ..lúc đó sẽ rất phát triển).
Nhưng đó chưa phải là suy nghĩ đột phá cao, tại sao chúng ta không làm cho TQ trở thành một thành phố sầm uất, một kinh đô về du lịch, văn hoá, nông nghiệp, khai khoáng, dịch vụ, giáo dục, chúng ta đã có thiên thời địa lợi rồi..
Vậy để được như thế chúng ta phải làm gì? tôi tin rằng trong các bạn, sẽ có những ý tưởng để làm được điều này. Riêng với cá nhân hạn hẹp của một người không phải là quê TQ như tôi, tôi nghĩ rằng. Những người quản lý phải có chiến lược ngắn hạn và dài hạn. Ngằn hạn là tập trung đưa khoa học cải tiến đột phá trong lĩnh vực nông nghiệp, kêu gọi đâu tư giao thông cho nồi ngắn Hà Nội lại, cố gắng có sân bay vận chuyển nhỏ như Ban Mê Thuột).Ngành du lịch phải xây dựng đề án và kế hoạch cụ thể để mời gọi đâu tư với các thế mạnh là : tái hiện lịch sử, du lịch nông nghiệp, lâm nghiệp, sông nước dân dã, sinh thái và dịch vụ..Phát triển giáo dục chiến lược : Phải có tham vọng trở thành một trung tâm về nông, lâm nghiệp, văn hóa, và đào tạo nghề, công nghệ, du lịch,..tại sao ở Mỹ giữa một vùng nông thôn hẻo lánh cách xa trung tâm thành phố cả 500km lại có một thung lũng công nghệ cao hàng đầu thế giới, hay những trung tâm giáo dục rộng lớn..chúng ta hảy xây dựng các chế độ thu hút giáo sư giỏi, xây dựng hạ tầng internet, thông tin mạnh, mạng lừoi giao thông tốt,..tới đây có lẽ sẽ có ai đó hỏi vốn ở đâu? thì xin trả lời rằng, vốn của ta tự có + vốn kêu gọi : ngân sách, nước ngoài, tỉnh anh em, toàn dân..quan trọng là ta phải biết có ý tưởng, và nghiên cứu nghiêm túc, xây dựng một kế hoạch chi tiết..thì mới thuyết phục người ta được..phải có tầm nhìn chiến lược dại hạn và quyết tâm. Tôi thấy một số tỉnh khi kêu gọi đầu tư, thường viết các đề án rất sơ sài..phân tích dữ liệu, kế hoạch tài chính ..đều rất tệ..vậy thì thu hút đâu tư mạnh sao được..
Còn các bạn trẻ chúng ta, cũng có thể làm được bằng cách nhận thức trước đã, rồi đưa ra ý tưởng cụ thể ( các bạn nên biết một ý tưởng thực sự là một ý tưởng viết ra giấy phân tích cụ thểm nào tình hình thực tế nghành kinh tế, chiến lược dài trugn ngắn hạn, rất nhiều dữ liệu liên quan,..phân tích lợi nhuận, chi phí đầu tư trong 1- 5 năm...yếu tố thành công, rủi ro..tùy theo ý tương dự án mà tốn khoảng từ 15 - tới 300 trang A4) ..còn những bạn bình thường cũng có thể góp sức xây dựng bằng các câu chuyện về quê hương với bạn bè, kể cho bạn bè nghe về lịch sử của tình mình, (nhưng thắng cảnh đẹp,..chúng ta phải am hiểu tỉnh mình, kể các thông tin kinh tế.), hay bằng cách không ngừng học hỏi, để suy nghĩ làm gì cho tỉnh nhà..sống lịch sự, siêng năng.chân thật, nỗ lực.. để mọi người có cái nhìn đẹp về TQ. Thay vì đi nhậu nhẹt, mua sắm thì dành thời gian tiền bạc ấy đi học thêm khóa nghề, hay gì đó để nâng cao tầm hiểu biết...hay tiết kiệm điếu thuốc để mua tờ báo đọc, mua cuốn sách đọc..hay tiết kiệm 30 phút tán dóc, uống cafe, chơi game để nghiên cứu đọc sách liên quan tới nghề nghiệp mình làm, hay sách giúp ta làm người tốt hơn...hoặc chí ít cũng là để về thăm quê hương.
Tôi rất mong ban quản trị xây dựng một diễn đàn về vấn đề này : Làm gì để TQ trở lại thành thành phố phát triển?