View Full Version : 1 thuở dại khờ ( bâng khuâng )
Ngọc Thảo
08-04-2008, 03:11 PM
Nỗi đau khổ thì có thể có muôn hình muôn vẻ , nhưng nước mắt bao giờ cũng mặn như nhau ...
trời không mưa sao mắt em lại mưa thế này , dẫu biết nắng mưa là chuyện của trời , buồn vui là chuyện của con người , nhưng sao em chưa bao giờ có được 1 niềm vuj trọn vẹn ... đêm khuya bao nhiêu , lòng em buồn , nước mắt em rơi nhiều bấy nhiêu ... chắc có lẽ anh chưa bao giờ biết ...
Có lẽ , em sinh ra không được may mắn như mọi người con gái khác , người ta nói em yêu anh là 1 sự may mắn ... nhưng ...
Từ ngày đến với anh , em đã biết khóc , biết thức trắng đêm và biết đôi khj em không phải là em ... em đúng là 1 đứa ngu ngốc ... khờ khạo ... em buồn cho anh , em buồn cho chính em ...
Ta tạm xa nhau 1 thời gian được không anh ? em cần 1 mình , em cần suy nghỉ về chuyện của 2 chúng ta ... chắc có lẽ anh sẽ không đồng ý ... có bao giờ anh buông em ra đâu nếu em đề nghị như thế , chắc rằng anh sẽ khóc rất nhiều ... và níu chân em lạj ...
Giờ đây , trong em chỉ toàn là nỗi buồn , bao nhiêu tâm tư , bao nhiêu điều muốn nój , nó làm em đau ... em muốn hét lên thật to , muốn nój ra tấc cả nhưng em không thể thốt được thành lờj , nó đang gặm nhắm em từng ngày , từng ngày ... mà chỉ có đêm khuya mới biết tại sao em buồn và tại sao em lại khóc ... sự chịu đựng của con người điều có cáj giới hạn của nó , đến 1 ngày nào đó ... nó sẽ nổ tung ...
Em sợ ... chúng ta sẽ không còn ...
se7en_AVE
08-04-2008, 03:38 PM
Nỗi đau khổ thì có thể có muôn hình muôn vẻ , nhưng nước mắt bao giờ cũng mặn như nhau ...
trời không mưa sao mắt em lại mưa thế này , dẫu biết nắng mưa là chuyện của trời , buồn vui là chuyện của con người , nhưng sao em chưa bao giờ có được 1 niềm vuj trọn vẹn ... đêm khuya bao nhiêu , lòng em buồn , nước mắt em rơi nhiều bấy nhiêu ... chắc có lẽ anh chưa bao giờ biết ...
Có lẽ , em sinh ra không được may mắn như mọi người con gái khác , người ta nói em yêu anh là 1 sự may mắn ... nhưng ...
Từ ngày đến với anh , em đã biết khóc , biết thức trắng đêm và biết đôi khj em không phải là em ... em đúng là 1 đứa ngu ngốc ... khờ khạo ... em buồn cho anh , em buồn cho chính em ...
Ta tạm xa nhau 1 thời gian được không anh ? em cần 1 mình , em cần suy nghỉ về chuyện của 2 chúng ta ... chắc có lẽ anh sẽ không đồng ý ... có bao giờ anh buông em ra đâu nếu em đề nghị như thế , chắc rằng anh sẽ khóc rất nhiều ... và níu chân em lạj ...
Giờ đây , trong em chỉ toàn là nỗi buồn , bao nhiêu tâm tư , bao nhiêu điều muốn nój , nó làm em đau ... em muốn hét lên thật to , muốn nój ra tấc cả nhưng em không thể thốt được thành lờj , nó đang gặm nhắm em từng ngày , từng ngày ... mà chỉ có đêm khuya mới biết tại sao em buồn và tại sao em lại khóc ... sự chịu đựng của con người điều có cáj giới hạn của nó , đến 1 ngày nào đó ... nó sẽ nổ tung ...
Em sợ ... chúng ta sẽ không còn ...
Hyx bình tĩnh chị gái.Đời mấy khi theo ý muổn kụa mình.CHuyện gì đến khác đến.Hôk nen suy nghĩ nhìu đau đầu ảnh hưởng tơi học tập.Vui lên đy chỵ
Ngọc Thảo
09-04-2008, 08:25 AM
Nếu thời gian cho em trở lại , em sẽ trở về ...
Anh à , dạo này em suy nghỉ nhiều quá , em xin lổi ...
Mọi thứ đều có thể làm em suy nghỉ, va` mỗi lần như thế em lại nhớ đến anh , cần anh bên cạnh biết dường nào ...... em xa anh đã wá lâu rồi ... biết chừng nào em mới lại có anh bên cạnh ... em nhớ mãi dáng anh , nhớ mãi nụ cười của anh và nhớ tất cả những jì thuộc về anh ... ...
Nếu thời gian cho em trở về , em muốn được có anh bên cạnh , và em muốn như thế mãi mãi ...
Cuộc sống của em ... nếu hok có anh ... em hok biết sẽ như thế nào nửa ...
Nếu cho em trở lại ngày xưa ấy ... em sẽ hok vấp ngã ... em se chờ anh ... để chính anh là mối tình đầu của em ...và cũng sẽ là người cuối củng trong em ....
Và nếu cho em trở về ... em sẽ hok làm anh khóc nhiều như thế ... em sẽ hok làm anh bị tổn thương .... va` cũng hok anh đâu khổ nhiều thế này đâu ...
Em hối hận lắm . nhưng đã wá muộn ... nhưng em sẽ làm lại từ đầu ... em biết sẽ rất khó nhưng ... vì yêu anh ... em sẽ làm ...
Và nếu cho em trở lại ... hay tương lai sau này thay đỗi thì đối với em ... anh là tất cả ... tất cả anh à ....
Win_IT_Miss
09-04-2008, 09:25 AM
Gì mà đau khổ thế Em ơi? Vẫn biết là tình yêu phải có sự đau khổ xen lẫn với niềm vui thì mới tạo lên sự thi vị của tình yêu nhưng đọc những dòng Em viết Anh thấy sợ quá. Yêu mà đau khổ nhiều thế sao? Thế chắc Anh ko giám yêu mất. Cố gắng lên Em nhé. Chúc Em thành công và nhanh chóng tìm lại được niềm HP của riêng Em.
Ngọc Thảo
09-04-2008, 05:04 PM
Có đôi khi, đứng lặng yên gữa dòng người qua lại... Tự dưng, chân muốn bước đi mà lòng thì lại muốn đứng yên thôi...
Có đôi khi, có 1 mình trong chiếc xe lặng lẽ... sờ trán mình vì cứ ngỡ được ai đó vừa hôn...
Có đôi khi, ngồi yên và nhìn dĩa đồ ăn không chớp mắt... Thoáng mỉm cười, cái ghế bên cạnh thiếu dáng ai...
Có đôi khi, bước đi giữa mưa giữa trời lạnh ngắt... để vai ướt một chút, để tóc vương vài giọt mưa... để nghĩ lại từng có người đi bên cạnh, cho dù mưa, cho dù gió mà lòng vẫn ấm áp
Có đôi khi, giữa cả coffee không chọn, lại chọn cho mình green tea đắng nghét... bởi vì lúc đó dù có đắng cũng thấy ngọt trong tim
Có đôi khi, để tay mình lên cổ, lên ngực áo, lên tim... chỉ để hiểu rằng một nửa của vẫn còn ở đây, vẫn nghe anh cười, nghe anh nói và mơ nắm tay anh
Có đôi khi, giữa đêm tỉnh giấc... không biết làm gì, giở phone ra lại có tin nhắn, thế là ào lên comp sợ ai đó đang online 1 mình ......
Có đôi khi, thấy lo lo cho anh... sao chợt thấy lòng mình sao tràn đầy nỗi nhớ ..... mà nào ai có hay...
Có đôi khi, thèm được ôm anh,vậy thôi cũng đũ rồi..........
Có đôi khi, tự nhiên nghĩ lại, thấy anh bên cạnh mà dường như còn xa quá. Lòng lại thấy sờ sợ, sợ hạnh phúc đến nhanh quá rồi lại qua mau......
Có đôi khi..................
Ngọc Thảo
10-04-2008, 11:03 AM
Khóc ... tại sao bên em cứ là những giọt nước mắt ... những giọt nước mắt tưởng chừng như sẽ ko thôi chảy ...
vậy mà , em lại khóc ...
Hóa ra , bên em ko có ai
Hóa ra , em chỉ 1 mình ....
Hóa ra ... em đã mất tất cả ...
Ngọc Thảo
10-04-2008, 03:31 PM
hôm nay vô tình đọc được tâm sự của 2 người bạn , sao lại buồn thế này , ngồi buồn rồi lại khóc , 1 nỗi đau , có lẽ sẽ mãi mãi ko bao giờ con quên được ...
Có lẽ thù hận đang gặm nhắm mất con rồi .......
22 năm , 1 thời gian thật là dài phải ko mẹ , 22 năm qua mẹ sống trong đau khổ và khó nhọc , 22 năm , mẹ chịu sự ghen ghét của nhiều người , 22 năm , giờ đây tóc mẹ đã bạc vậy mà mẹ vẫn chưa 1 lần được đón nhận .
Ba và mẹ gặp nhau khi cả 2 đều có gia đình riêng của mình , ba có 9 người con gái , mẹ có 3 người con trai ... lấy nhau 3 chị em con ra đời ...
Mẹ thường nói với con rằng " ba trước của con nghèo lắm , nhiêu khi ko có củ khoai để ăn , vì vậy mẹ mới đến với ba mày hi vọng sẽ lo cho 3 anh con được no ấm " có hi vọng ấy mãi mãi ko thể có , đổi lại 22 năm , mẹ chưa 1 lần sung sướng , luôn chịu sự ganh ghét của gia đình nội và 9 chị gái cùng cha của con . Họ cứ nghỉ mẹ vào cái nhà này để giành tài sản đồ sộ của họ .
Cuối cùng thì sao đây , cuối cùng họ đuổi 3 anh của con ra khỏi nhà , vơ bơ , lạnh lẽo , ngậm ngùi trở về quê ngoại ...
Mẹ đành gởi 3 đứa con cho ngoại nuôi , vì mẹ còn bổn phận với 3 chị em con .
Con biết mẹ cực khổ thế nào , vì lúc bé con cũng đã nếm trải cùng mẹ mà . Nhưng chưa bao giờ mẹ để 3 chị em con phải đói .
9 đứa con của ba , họ được sống sung túc , 3 anh con và 3 chị em con lại sống trong cảnh cơ hàn .
Con ghét ba , con hận ba ghê ghớm , con hận vì ba là ba mà ko lo cho gia đình mình , làm ba mà bất lực , con hận cả gia đình nhà nội , con hận tất cả bọn họ ,có tiền mà chẳng xem ai ra gì ....
Con ghét và hận ba nhiều hơn khi ba nằm đó , ba bệnh , nằm đó suốt 9 năm , mấy cô của con , 9 người chị của con có nuôi và lo cho ba ko hã ba , hay là chính tay mẹ và 3 chị em con lo cho ba ...
Mẹ khóc , vì chẳng ai hiểu mẹ , chẳng ai cho mẹ nương tựa , 1 tay mẹ chèo lái , con khóc , con khóc vì con thương mẹ , con thương cái cảnh nghèo của mẹ ...
Mẹ cũng thường nói với con rằng " con sống như vậy là ko đúng , dù sao ba cũng là ba của con , sau này ba con có mất , con sẽ ko tìm được đâu " .
Đúng ! từ ngày ba mất , bên nội coi như người xa lạ , con thương mẹ , càng thương ba hơn , con nhớ ba nằm đó , nhưng mỗi khi con đi học về , ba hay nhìn con , mỗi lần con đi học về trể ba hay hỏi mẹ rằng con về chưa , khi con về ba mới thở phào nhẹ nhõm , con cảm nhận được tình thương của ba ... nhưng có lẽ con ko dám đối diện với nó .có lẽ con đã cố tình ko chấp nhận ...
Giờ gia đình mình đã khá giả , 3 anh con cũng đã tìm được gia đình rieng của mình , 3 chị em con đã khôn lớn , con cũng đã 19 tuổi ... con lớn rồi phải ko mẹ ?
Con càng lớn , có lẽ cái thù hận trng con càng ngày càng mạnh mẽ , con muốn có thật nhiền tiền , thật nhiều tiền , để cầm tiền giục và mặt gia đình bên nội , giục vào 9 người chị của con ...
Con hận họ thấu tim , dù mẹ nói" con cứ sống , cố làm phước , kệ họ , họ sống sao kệ họ , sau này họ sẽ trả giá , nghe lời mẹ nghe con "
Mẹ ơi , con hiểu , nhưng thù hận trong con ko thể xóa được , con hứa với mẹ , sau này chính tay con sẽ lo cho mẹ , con sẽ lo cho gia đình mình , con sẽ cho họ trả cái giá mà bấy lâu nay mẹ phải chịu ...
Mẹ ơi ! con muốn khóc ! Khóc .......................
Nguyễn Thu Hương
10-04-2008, 04:39 PM
Đọc tâm sự của em chị thấy buồn.
Em ạ sống trên đời là cần có sự tha thứ và lòng vị tha. Khi em tha thứ cho ai đó là em sẽ nhẹ trong lòng một ít => Khi đó lòng thù hận trong em sẽ vơi đi.
Sống là biết vươn tới tương lai em ạ, đừng vì quá khứ đầy thù hận mà dẫn đến một tương lai không mấy tươi sáng nha em.
hãy vui lên, chị nghĩ em nên nghe lời khuyên của mẹ. Em tha thứ cho họ cũng đồng nghĩa là em sẽ làm cho mẹ em vui hơn đấy. Vì một người mẹ không bao giờ muốn con mình gây tội lỗi cả, chị nói thế đúng không em?
Mong em luôn vui nhé bé.
Ngọc Thảo
11-04-2008, 09:43 AM
Đọc tâm sự của em chị thấy buồn.
Em ạ sống trên đời là cần có sự tha thứ và lòng vị tha. Khi em tha thứ cho ai đó là em sẽ nhẹ trong lòng một ít => Khi đó lòng thù hận trong em sẽ vơi đi.
Sống là biết vươn tới tương lai em ạ, đừng vì quá khứ đầy thù hận mà dẫn đến một tương lai không mấy tươi sáng nha em.
hãy vui lên, chị nghĩ em nên nghe lời khuyên của mẹ. Em tha thứ cho họ cũng đồng nghĩa là em sẽ làm cho mẹ em vui hơn đấy. Vì một người mẹ không bao giờ muốn con mình gây tội lỗi cả, chị nói thế đúng không em?
Mong em luôn vui nhé bé.
cảm ơn chị , chị à .... em chỉ biết cảm ơn chị rất nhiều ....
Ngọc Thảo
11-04-2008, 11:27 AM
Một chút hương thơm còn lại.
Một ánh mắt quen để lại.
Một lối đi trên con hè nhỏ.
Và mưa nắng hai mùa vẫn qua.
Một tiếng reo đêm ngần ngại.
Một chiêc môi hôn vụng dại.
Và bước chân trên con hè nhỏ.
Cùng cơn gió qua cửa trú đông.
Nhưng ước mong đã đưa chúng ta xa hai bờ.
Đã mang hết đi những điều thân thuộc.
Chỉ còn giấc mơ để dành ở đây
Và em sẽ luôn mong gần lại.
Vòng tay ấm khi mùa đông bắc về.
Những đêm nằmnghe run run gió ùa.
Và em sẽ mãi luôn kể lại.
Nụ hôn khẽ khi mùa xuân bắt đầu.
Những gì đã qua em sẽ ... để dành suốt đời.
Ngọc Thảo
12-04-2008, 08:29 AM
...Duong nhu con nguoi can co tinh thuong de ton tai.......
...Duong nhu cu moi ngay troi wa , trong long lai cam thay trong trai ! Cu mai di tim cho minh 1 cam jac nao do - cu co tim , lai co hi vong - va roi ko thay . Rang da biet , da hieu...nhug sao cu vo che dau va day kin no - vo ko nhan ra . Ngay wa ngay , rang cu moi sang day la long lai co dong vien chinh minh .
...1 con be manh me ko bao gio co quyen duoc khoc !
...Cam thay met moi lam....
...Cam thay nhu xung quanh minh , tinh thuong yeu la can kiet - la ko con 1 ai !
...Rang dang co gang de buoc tren con duong ay 1 minh - dang co gang de quen di - dang co de ko con can 1 ai do o ben , de dua dam , de se chia moi dieu trong cuoc song
...Uh minh co tung lam duoc ko ?
...Da tung tu hoi voi ban than : thi ra minh manh me den nhu vay u ?..
................
Có Thứ Hạnh Phúc Gọi là Chia Tay .................
lại là 1 bản nhạc buồn , đêm từng đêm nó lại 1 mình , cô đơn , vô hồn , lạnh lẽo ...
Đã bao giờ , có 1 ai đó dừng lại , đặc vào vị trí nó bây giờ , để xem cảm giác nó trãi qua như thế nào ...
Đã bao giờ , có 1 ai đó dừng lại , cho nó nương tựa 1 chỉ 1 phút giây ngắn ...
Nó lại khóc , còn gì buồn hơn khi 1 mình ngồi nghe 1 bản nhạc buồn chỉ có sóng biển thì thào gọi tên ...
Từ nay , nó sẽ ko mở lòng ra nữa , cuộc sống chẳng còn gì để nó lưu luyến ...
Từ nay , nó sẽ sống và tồn tại 1 mình , khép lại tất cả là những giọt nước mắt ...
Tất cả , hảy buông tay nó ra , đừng nhìn nó ... vì nó biết
Tất cả đã quá mệt mõi ....
Hảy để nó đi , đi đến 1 nơi xa nào đó được gọi là thiêng đường ...
Vô hồn .... lặng lẽ ... cô đơn ...lạnh lẽo ... ko niềm tin ... ko nghị lực ...
......Chỉ còn lại là nước mắt ......
Ngọc Thảo
13-04-2008, 09:45 AM
.... Lạ nhỉ ?!?
Hai hôm nay trờj lại chuyển cơn mưa , mưa nhè nhẹ tan vào trong biển ...
Mưa rơi , biển dường như hok nhìn thấy rõ điều jì ...
Mưa tan vào biển ... rất nhẹ , rất đổi dịu dàng .....
Mưa rơi , biển rì rào ....
Có 1 ai đó , ngồi lặng im nghe gió tràn về ............................
... Phía cuối gió là thế ...
... Cần thêm chút nắng cho mây thêm hồng ...
... Cần thêm chút mưa cho không gian dịu lại ...
... Cần thêm chút vị kỉ để tâm hồn nhẹ nhõm ..
... Cần 1 vòng tay ai dang rộng , mãi mãi chỉ dành cho 1 ai đó ...
Ngọc Thảo
14-04-2008, 08:44 AM
Có bao giờ anh mơ thấy em hok anh nhj?
Còn em , đêm nào cũng nghĩ về anh , đêm nào cũng nhớ về anh ... và đêm nào cũng mơ về anh cả .... những giấc mơ ngọt ngào đôi khi lại wá đắng cay >"<
khắp nơi , đều nhộn nhịp , nôn nao , nhưng sao tim em lại cô đơn và trống rỗng thế này ... hkông có anh bên cạnh ... em không biết phải la`m ji` va` phải đi đâu nữa ... bu`n ..:(:(. bùn jì không có anh trong mùa đông giá lạnh này ...
Em bùn và bật khóc ... khóc khóc không phải vì vắng anh , không ai bên em ... mà vì em thương anh ... em nhớ anh ... em bùn cho chính em ... không giúp jì được cho anh ... không san sẽ nặng nhọc cùng anh ... em thương anh lắm ... gía mà chúng ta được ở cùng nhau ... giá mà em có thể lên gặp anh ... và giá mà anh ở đây giờ anh ... em sẽ được anh ôm vào lòng ... sẽ nằm trong vòng tay âu yếm của anh ....:oa::oa::oa: ...
Đêm đã về khuya ... gió lạnh , trời hiu quạnh ... nhưng đối với em dù lạnh bao nhiêu ... trong trái tim em lúc nào cũng ấm áp và tràn ngập tình yêu nồng nàn của anh ... rất ấm rất ấm anh à ... ... tình yêu của anh lúc nào cũng lan toả trong em ,em vẫn cảm nhận hơi thở của anh rất gần , rất nhẹ nhàng và say đắm ...
Anh à !!!
Ngọc Thảo
15-04-2008, 10:54 AM
vẫn còn đó những buổi chiều gió mát , vẫn còn đó những con sóng rì rào , và vẫn còn đó những buổi chiều tà đưa những con thuyền vào bến ...
Bình yên !!!
Bình yên là trong lòng hok gợn sóng ...
Cứ mỗi buổi , sóng vỗ nhẹ nhàng vào bờ cát , những chú hải âu đua nhau bay liện , vui đùa giữa biển nước mênh mông , gió tràn về làm mát cỏi lòng aj ...
Đã bao lần muốn được đặt bàn chân mình trên nền cát trắng , được nhìn ngằm thật gần những buổi hoàng hôn ...
Chiều !!! ngồi bên trong nhà , nhìn biển qua ô cửa sổ , bật những bản nhạc buồn , lắng nghe , phía xa xa những ngọn núi chập chờn trong sương khói !!! biển rì rào như gọi tên aj , gió ùa vào như muốn ôm lấy aj ... gió thổi !!! tóc ai bay , lòng hok gợn sóng ...
Trong cuộc sống này , có mấy aj được như thế , họ đã bị cuốn vào cuộc sống hào hoa , cuộc sống tấc bật đã cuốn họ đi xa , hok về với biển ... thật thiệt thòi cho những aj hok bao giờ ngắm biển ...
Bình yên là thế đấy , thanh thản là thế đấy ...
Biển bao giờ cũng để lại cho tôi nhiểu cảm xúc .....
với biển đã cho tôi nhiều kỉ niệm .... những kỉ niệm thuở nào ...
Biển 1 thời là của tôi ...
Giờ đây , tôi chỉ được nhìn và sẽ hok được sờ vào biển nữa ...
Biển cho tôi nhiều kỉ niệm êm đềm , và cũng chính biển đã cho tôi nhiều tiếc nuối ...
Tôi đã từng khóc trước biển , những giọt nước mắt tuông rơi ... như muốn xoá nhào tấc cả , giá mà quên được thì hay biết mấy ...
Người ra đi sẽ không quay về chốn ấy
Đã đến lúc mây tìm bay về trời
Cho bao nhiêu ước mơi thành gió bay lên muôn vì sao hỡi em
Ai quên đi không gì tiếc nuối
Có nhớ đến ân tình xưa nồng nàn
Con tim em khát khao mong ngày quay về
Còn riêng em nơi đây đêm buồn trống vắng
Giấu nỗi nhớ sau màn mưa lạnh lùng
Bao yêu thương đã theo người đến nơi xa em còn mãi nhớ mong
Xin cơn mưa xóa mờ dĩ vãng
Vẫn mãi hát câu tình ca ngày nào
Trong đêm mưa thoáng nghe ... một dạ khúc buồn…
Biển đang rì rào như gọi hồn ai trở về .............................................
Ngọc Thảo
15-04-2008, 02:59 PM
Một chiều Sài Gòn - nắng vàng tan ... Nó vẫn đi về lối ấy. Thật ra, nếu nó đi thẳng thì nó sẽ về nhanh hơn, nhưng không hiểu sao - nó vẫn thích đi con đường này hơn. Có lẽ nắng chiều trên con đường này ít gắt gỏng hơn , mà cũng có lẽ vì con đường này vốn mang nhiều kỷ niệm
Đã hơn 2 năm rồi, từ khi người đó đi ! Nó vẫn thích đi ngang qua con đường này
Nó vẫn nhớ, ngày ấy ...
Sài gòn vào những ngày khô - Nó và em ... yêu nhau ! Ngộ thật, khi yêu người ta mới cảm thấy hai chữ " yêu nhau " thật hạnh phúc và dễ dàng ... Em đến với nó bất ngờ, và rất tình cờ.
Tình cờ hai đứa biết nhau, gọi nhau bằng những cái tên ngộ nghĩnh
Tình cờ nó hôn em - Vì nó biết nó yêu em và em cũng thế
Tình cờ em ôm nó ... Và hai đứa yêu nhau
Nó vẫn thường ôm em vào lòng, khi nó buồn - Vì cái cảm giác ấy làm nó cảm thấy bình yên lắm, không suy tư, không mệt mỏi ... Em vẫn thường cắn vào tay nó, đủ để nó hét toáng lên vì đau. Nhưng nó vẫn muốn bên cạnh em
Hai đứa thường hay cãi nhau. Em ngộ nghĩnh, nhỏ bé ... Nhưng vẫn là người mà nó yêu. Hai đứa khác nhau từ ngoại hình cho đến gia đình - nhưng vẫn yêu nhau ... Bên em, nó cảm thấy bình yên lắm ...
Nhưng rồi những ngày hạnh phúc cũng dần xa rời ...
Em ít gặp nó hơn - em bị bệnh ... Và nó - nó vẫn phải lo lắng nhiều thứ. Em dấu nó, em dấu rằng em chỉ bị nhức đầu và em phải gặp bác sĩ nhiều hơn. Em ít có thời gian gặp nó hơn ...
Rồi nó không còn thấy em nữa ... Nó lo lắng, nó nhớ - Nó mắc kẹt trong bộn bề lo toan, phiền toái mà cuộc sống nhấn nó xuống ... Nó chỉ còn có em là hạnh phúc nhưng em không còn bên cạnh nó
Nó muốn gặp em, muốn nghe em nói ... Nhưng không gặp. Em tắt điện thoại mỗi khi em đi đến bệnh viện
Nó cũng không biết em bị bệnh gì, chỉ biết em bị bệnh rất lâu ... Nó cố hỏi, nhưng em chỉ cười và nói ... " em sẽ lại về bên anh - đừng quên em nhé "
[b]Cuộc sống có những điều không bao giờ giải thích được - cuộc sống của mỗi người đều là một cuốn tiểu thuyết : bi tráng, điên loạn, suy ngẫm hay lãng mạn ! Tất cả có thể xảy ra
Hiện tại
Nó đang ngồi đây, nơi nó và em vẽ tranh cát ngày trước - thời gian trôi qua nhanh ... Những trái sao xoay vẫn quay trong gió, rơi đầy mặt đường ... Những trái sao xoay vẫn quay đều.
Sài gòn một ngày có thể có đến bốn mùa : Sáng mát mẻ như mùa xuân, trưa oi bức nóng như hè, chiều về lá và gió lại thổi như đang thu và đêm khuya lạnh ngắt, sương xuống ướt vai người đi.
Mùa hạ trong ngày đã qua rồi, mùa thu đang trôi ngay trong mắt nó ! Một mùa thu sẽ tàn rất nhanh
Em cũng đã đi … rất nhanh và từ rất lâu
Tối ngày hôm ấy, em vội vã đến bên nó ... Em khóc, người em trắng bệch ra. Em mặc bộ đồ trắng, mảnh mai. Em khóc nhiều lắm, nó chưa kịp hiểu chuyện gì ! Em khóc, ôm chòang lấy nó
- Anh à, em không muốn xa anh. Em không muốn mình phải rời xa anh. Anh à, em lạnh lắm - em sẽ lại rồi cô độc hơn ...
Em bớt khóc, em nói em muốn đi với nó ra một nơi !
- " Anh còn nhớ không anh ? Em thích trái sao xoay, và thích cả chong chóng giấy nữa ... "
Đêm hôm ấy, em dắt nó đi ra bãi cỏ trống ... Trăng đã lên giữa trời, không bóng mây ... Trăng tròn. Em lạnh, nó đi bên em, nhưng cảm thấy lạnh quá, nó hỏi ... em chỉ cười
Nó và em bắt đầu làm những chong chóng bằng giấy - Những cái chong chóng đủ màu sắc
- " Em thích một cánh đồng toàn chong chóng giấy - Nó giống như hoa hướng dương của mặt trời ! Xoay xoay "
Em cười, như một cô bé ... Cả hai cắm những cánh chong chóng mình xuống đất.
Một, hai, ba ... mười, hai mươi ... nhiều chong chóng lắm, bãi cỏ xanh giờ như đã nở hoa - Những bông hoa hướng dương bằng giấy - Những chiếc chong chóng giấy cứ xoay nhè nhẹ trong gió
Em lại cười, nhưng sao nụ cười của em lại lạ - nó không giải thích được. Nó và em, ngồi giữa cánh đồng chong chóng giấy. Em lại nhẹ nhàng gối đầu vào lòng nó, không còn mùi hương quen thuộc trên tóc em. Nó ôm em vào lòng
- " Lần cuối, em ở bên anh như thế này. Đừng nói gì anh nhé, coi như là em nói vu vơ. Cứ như thế này anh nhé, cứ để gió thổi cho những cái chong chóng quay. Chong chóng quay mới đẹp. Cứ ôm em như thế này anh nhé "
Ngập ngừng, em nói tiếp :
- " Em đang lạnh, ôm em chắc vào anh nhé ! "
Hai đứa cứ bên cạnh nhau suốt đêm dài, không ai nói gì - Nhưng có lẽ cũng không cần thiết phải nói ra ... Họ yêu nhau mà
....
Nó lại chở em về, nhưng chỉ dừng trước đầu hẻm … Em bảo nó về, khuya lắm rồi. Em tự vào nhà được !
Sáng hôm sau, khi đã gần trưa, nó mới dậy được, cái điện thoại có 3 tin nhắn mới và 1 cuộc gọi nhỡ
Tin nhắn đầu tiên của một số lạ hoắc :
“ Cám ơn anh vì đã yêu em – Ngủ ngon mỗi đêm anh nhé “
… Trước giờ, em có xài số điện thoại này đâu ! Nó tự hỏi
Tin nhắn thứ hai của thằng bạn – Đứa bạn thân của em, và cũng là bạn nó. Nó đọc, không tin vào mắt
“ Này, lát đi với tao. Đừng shock nhé – tao cũng mới được biết thôi ! Người yêu mày mất rồi ! Nó bị hoại tử phổi. Đi qua nhà nó ngay nhé “
Nó không tin được, trò cười, trò trẻ con, cái khốn nạn gì đang nhảy ra thế này ! Đùa à, giỡn à thằng nhóc ? Nó phone ngay cho thằng bạn
- Mày giỡn kiểu gì vậy ?
- Tao không giỡn đâu ! Sáng nay bố nó gọi qua, vì tối qua bố nó gọi cho mày không được.
Nó dập máy, cái trò khỉ gì đang diễn ra vậy ?
Nó đến nhà em, đám tang. Nó ngỡ ngàng. Nó bước vào nhà, nó không tin nó đang đi giữa đám tang của em – của người nó yêu.
Bố em kéo nó xuống ghế, chưa đợi nó hỏi, ông đưa cho nó cuốn sổ tay nhỏ xíu – những trang giấy nhòe như đã ướt từ lâu. Nó đọc :
“ Anh à, anh đừng lo cho em nhiều. Em bị bệnh nặng, từ lâu lắm rồi, từ khi em biết em yêu anh. Bệnh tái phát, em không sống được lâu đâu. Em không muốn anh khổ vì em, anh sẽ không buồn vì em chứ ! Ngày nào em cũng đau đớn, cái thân xác này đau lắm ! Nó không nghe theo em, em đau, em không thở được. Em viết những dòng này, mong anh hãy hiểu cho mọi người trong nhà. Em không muốn anh biết, và mọi người không ai nói cho anh. Chuyện em bị bệnh cũng chỉ có người trong nhà biết thôi. Bạn bè em, không ai biết. Anh đừng buồn, anh nhé … Hãy hiểu cho em, khi em ra đi. Em không muốn thấy anh đau khổ … như thế em sẽ thanh thản hơn …”
Nó lặng người, tê lòng … Nó không thể diễn tả - vì sao lại phải thế
“ Anh à, hôm nay em nhớ anh nhiều lắm, nhớ đến phát khóc – Đêm nào em cũng khóc, viết cho anh em cũng khóc … Nhưng em cũng không muốn anh thấy cảnh này. Em sẽ lại về bên anh, em xin lỗi vì em đã không thực hiện lời hứa của mình, em xin lỗi anh nhé ! Tha thứ cho em – Em yêu anh … “
- Bác xin lỗi, nhưng đó là di nguyện của nó
Nó vẫn lặng, nó ngắt câu nói - hỏi ngang …
- Em ấy mất lúc nào vậy bác, tối hôm qua cháu vẫn …
- Chiều hôm qua cháu à, gần khuya bác có fone cho cháu nhưng không được !
Chiều hôm qua ? Nó sững người – nó không tưởng tượng được chuyện gì cả ! Tối hôm qua nó vẫn còn đi cắm chong chóng giấy với em mà … Nó chạy đến bên giường em !
- Nó bảo khi nào cháu đến thì mới được đưa nó vào quan tài
Em nằm đó, không phải là bộ đồ trắng hôm qua. Môi em vẫn cười, khuôn mặt vẫn còn hồng hào, giống như em đang ngủ … Ngoan ngoãn ngủ ! Kiều diễm như một nàng công chúa, ngủ say !
Người ta đưa em vào quan tài ! Nó lặng nhìn, nó muốn gào lên, nó muốn khóc, nhưng không hiểu vì sao nó không thể khóc. Nó chỉ lặng lẽ nhìn, nó đang đau – đau đớn. Nó không tin đấy là hiện thực.
Rơi trong tấm của em ra, một cách chong chóng giấy – ghi tên nó và em.
Nó gục xuống, khóc ! Đau quá ! Nó khóc, nước mắt cứ lăn xuống, nó không biết nó đang khóc. Nó lặng lẽ, nó không muốn nhìn thấy khung cảnh này … Nó chạy ra ngoài, lấy xe, rồi phóng thật nhanh ra bãi cỏ tối hôm qua … Nơi nó và em – gặp nhau
Vẫn là những cánh hoa hướng dương của gió – những cái chong chóng giấy vẫn xoay đều trong gió
Vẫn là đám cỏ xanh rì nơi nó và em ngồi
Vẫn xoay, những trái xoay vẫn xoay rơi trong gió
Nó ngồi lại, nó khóc …
" Về với anh nhé em, đừng bao giờ rời xa anh như thế này. Anh chịu không nổi đâu, anh đau lắm, anh khóc, anh yếu đuối ! Anh sẽ gấp cho em hàng trăm cây chong chóng gió, anh sẽ tìm cho em những trái sao xoay đẹp nhất ! Anh sẽ ôm em mãi mãi không buông tay ! Về với anh, vì anh yêu em. Dù dưới hình dáng nào, anh cũng sẽ yêu em. Dù em đã không còn thuộc về thế giới này, anh vẫn yêu em "
Những cái chong chóng vẫn xoay, nhẹ nhàng … nó vẫn khóc
Nó thường đi về thật khuya, qua nơi này …
Và đôi khi – Chẳng ai tin là có thật - Nó gặp em ngồi ở nơi này ! Trắng tinh, ngồi và chờ nó ! Nó đến cạnh em, em không nói được, nó không nắm được em ! Nó chỉ nhìn em và khóc. Em lặng lẽ vuốt tay nhẹ lên những giọt nước mắt của nó …
Rồi một đêm, em đến trong những giấc mơ và nói … em phải tiếp tục đi – không vấn vương được nữa ! Nó hiểu. Em bảo với nó hãy quên, em sẽ không còn xuất hiện nữa
Lần cuối, em trở về trong mơ và nói với nó thế
Nhưng nó vẫn đến ngồi ở đấy, chỗ nó và em vẫn ngồi … Dù không bao giờ em đến nữa – nó vẫn thích ngồi ở đây. Vì nó vẫn hi vọng, được nhìn lại em, dù có là một cái bóng trắng không thực
Không ai giải thích được chuyện gì đã xảy ra sau khi em mất ! Không ai biết cái chong chóng giấy ấy từ đâu có trong chăn của em ! Không ai biết số điện thoại lạ kia là ai – đó là một số không thật ! Và vhông ai biết vì sao em vẫn xuất hiện trước mắt nó sau khi em mất ! Nó không điên, nó không hoang tưởng …
Một trái sao xoay rơi nhẹ xuống vai nó. Giật mình, một trái xoay lớn và đẹp, nó nhặt lên và nhẹ nhàng bỏ vào cặp ! Mỉm cười, rồi bước đi ra về …
“ Anh sẽ không bao giờ quên em – vì anh và em đã từng yêu nhau “
Ngọc Thảo
15-04-2008, 05:10 PM
Chờ anh nhé, anh sẽ quay trở về, anh hứa đấy.
Em sẽ đợi anh...em biết anh sẽ quay về mà.....
Anh sợ mùa đông, vì mùa đông làm anh nhớ đến em ....Nhớ em nhiều lắm...Mùa đông mang nhiều kỉ niệm của chúng mình, đầy ngọt ngào mà cũng lắm cay đắng.....Mùa đông, anh thấy em ngồi đây đợi anh...
* * * * * *
Hôm đó đứa bạn em nó phải đi xa, truớc khi đi nó nhờ em cầm hộ một tập tài liệu, và nhờ đưa bằng được cho một anh chàng nào đó có sđt : 09******33.Em đồng ý ...Thế là em gặp anh ..
- Lần thứ 1: Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc đuợc.Xin vui lòng....
-Lần thứ 2: Có tín hiệu rồi....tút....tút.....tút.....không ai nghe
-Lần thứ 3: Alo .....Chị làm ơn cho hỏi đây có phải sđt của T không ạ
- Đúng rồi, nhưng hiện giờ anh ấy không có đây...Gọi lại sau đi...Bụp....tút...tút
Có phải việc của mình đâu mà mình phải vất vả thế nhỉ ....Thôi quên đi ....Tao chịu thôi, xin lỗi vì đã không giúp đc mày ....Chắc nó cũng thông cảm cho mình thôi...
3 ngày sau,đang xoá nhật kí cuộc gọi ...lại đập vào mắt....Quá tam ba bận, nốt lần này không được thì nghỉ đi nhé.
-Alo
-Đấy có phải sđt của T ko ạ
-Đúng rồi, chị có việc gì thế.....
-.........
3h tại quán cafe MYSM, giờ này là tầm chiều sao mà đông thế, hẹn ở đâu vắng vẻ thì không hẹn....Mệt....3h5' một chàng đẹp trai tiến lại gần cửa, anh ta đây sao? Trông thật lạnh lùng ...chàng trai bước về phía em rồi lướt nhanh qua em,anh ta ngồi ngay sát cạnh cô gái gái bàn phía sau....Nhầm rồi....Cười....
3h 15 ....3h25....biết bao người đẩy cửa bước vào,có những người tiến về phía em, có những người bước xa em hơn ....Anh là ai? Sao chưa xuất hiện?????????
Ly kem sochola lúc người ta mang ra thì ngọt ngào và lung linh là thế, bây h thì tan chảy hết rồi....Em húp sụp 1 phát là hết.....Về thôi, chờ thế là quá đủ rồi.Bực mình ....cả chiều phí thời gian, thôi coi như đi uống cafe 1 mình...thú vui tao nhã mà ...NO vấn đề.
6h33 ....Bạn có 1 tin nhắn....Xin lỗi bạn nhé, hôm nay mình có việc bận đột xuất không đến đuợc.Bây giờ bạn ở đâu, mình qua lấy TL đc ko?...Hic, tôi có phải là thư kí của anh đâu, mà anh gọi là tôi phải có mặt.... Quên đi...Bây giờ mình phải đi có việc rồi để khi khác nhé,mình sẽ liên hệ lại sau....Thế chứ ....Về đi ngủ thôi, mệt quá.
3-3-2003.....7h 13 ...Vẫn chỗ cũ,mình đã đến muộn 13 phút mà vẫn không thấy anh ta đâu..Tức chết đi mất....7h30 .....Về thôi, lần này thì nghỉ cho khoẻ...Tnhắn...Bạn đợi tôi 3 phút nhé, tôi bị tắc đuờng....
-Chào cô, cô có phải là .......không?
-Anh đến muộn 33 phút và lần trước tôi đã phải đợi anh 3h33 phút tại đây. Tài liệu của anh đây, tôi phải đi đây.
-Khoan đã từ từ , tôi mời cô bữa tối nhé
* * *
Hôm nay kỉ niệm 3 tháng chúng mình yêu nhau.Anh hẹn sẽ cùng em đi ăn tối.Em hớn hở từ sáng , mừng vì được gặp anh sau 1 tuần anh đi xa về....Em nhớ anh quá...Em làm tóc mới, diện bộ đồ mới mua, trang diểm thật xinh....Buổi tối nay sẽ thật lãng mạn vì em sẽ được ở bên anh, em đã chuẩn bị một món quà nho nhỏ tặng anh...Không biết anh có thích không nhỉ...Em ngồi trước cửa đợi anh, 7h3'...7h 13...anh đến muộn nữa rồi, em biết anh sẽ đến mà,em sẽ không gọi đt cho anh, em sẽ đợi anh....Em gục đầu xuống vậy mà ngẩng lên đã là 9h33' rồi...Em lặng lẽ bước lên nhà....mẹ em hỏi....
-Sao con về sớm thế
- 9h33 là muộn rồi mẹ àh , con đi ngủ đây.
Không biết bao lần anh trễ hẹn với em, em chẳng biết trách anh thế nào, vì lần nào lí do của anh cũnng chính đáng ...Tối đó anh nt cho em, anh mắc việc quan trọng mai em nhé, anh nhất định làm em bất ngờ.
Hôm sau, anh chỉ muộn có 3 phút thôi, nhưng nếu hôm nay là ngày hôm qua thì em sẽ rất hạnh phúc anh à. Nhưng tiếc là hôm nay ko phải ngày hôm qua ....
13-6.....trễ hẹn 1h 13 phút ....
23,26,30...trễ hẹn 33 phút .....
Ngày.....chờ anh 3h 33'.....em vẫn đợi và cuối cũng anh vẫn đến.
Cãi nhau ....anh sai....3 ngày em đợi .....không tin nhắn...không điện thoại....Em cũng không gọi , em sẽ chờ.....
Yêu nhau thế mà cũng được 1 năm rồi,thế mà lúc nào anh cũng trễ hẹn, em cũng bắt đầu quen rồi, em vẫn quen chờ....Từ khi yêu anh, em học được tính kiên nhẫn.....Em phải cảm ơn anh chứ nhỉ?
Anh nhận được học bổng du học tại Úc .Em vừa mừng cho anh, cũng vừa buồn.....Em lại phải chờ,mà lần này không hiểu em còn chờ được anh không?
-Em sẽ chờ anh về chứ?
-Em không biết....nhưng trong thâm tâm em luôn mong là sẽ chờ đợi anh.
Tối hôm đó, anh hẹn em đi xem phim.Phim này em thích lắm,mới chỉ nghe tên thôi đã thấy lãng mạn rồi Perhap Love.
Nếu như.....anh là mặt trời ...em sẽ là trái đất để quay xung quanh mặt trời
Nếu như.....anh là bụi .....em sẽ là gió cuốn bụi đi khắp nơi....
Nếu như .....em yêu anh .....em nguyện sẽ đợi chờ ..dù tình yêu có tan vỡ....
-Anh nhớ đấy 8h bắt đầu chiếu, em sẽ đợi anh rồi chúng mình cùng vào anh nhé.
-Em yên tâm, anh nhớ mà.Chiều nay anh mà không liên hoan với các bạn thì anh đã đến đón em rồi. Anh nhất định sẽ đến đúng giờ, em chờ anh nhé.
Chưa bao giờ em tin anh nhiều như lần này, em sẽ chờ anh....
Tối nay em mặc áo màu đỏ , màu của sự may mắn.Trời đông HN rét căm căm như muốn cứa rách làn da mong manh của em.Em đến sớm hơn giờ hẹn với anh đúng 13 phút.Lạnh quá...xoa đôi bàn tay nhỏ bé, áp lên gương mặt tái nhợt vì lạnh.....Mắt em vẫn ánh lên màu của sự hy vọng ....Em kiếm tìm cho mình 1 chỗ ngồi trước cửa rạp chiếu phim, em sẽ ngồi đây đợi anh....anh sẽ đến .....30 phút.....33.....63....Em ngồi nhai popcorn,ăn hết 2 hôp rồi mà ko thấy anh đâu....Anh hứa rồi, chắc anh không quên đâu....không xem được phim nữa rồi, nhưng em vẫn sẽ đợi...10h30....mọi người ra về hết cả rồi, hay là mình về thôi....Nhưng chẳng may mình vừa về, anh đến thì sao....rút điện thoại ra định gọi cho anh...nhưng thôi anh sẽ đến mà, em tin anh ....Em sẽ ngồi đây đợi anh.
Băp rang bơ, sao bây giờ lạnh ngắt và cứng đơ thế này, em không nuốt nổi nữa.Cố nhét hết vào miệng, nước mắt hoà với bắp rang...Sao có vị chua chát thế....
11h30 .....nhạc chuông đt vang lên...Anh gọi ...
- Em à, em ngủ chưa , anh xin lỗi ,hôm nay anh uống nhiều quá nên ngủ quên mất.Em đừng giận anh nhé, phim có hay không em ....alo ....alo...
Em không còn biết nói gì nữa ....em chỉ khóc...khóc thật to, cứ thế em đứng giữa đường gào lên......Em lạnh quá......
-Em ah, chờ anh , anh đến ngay đây ..
Vừa thấy bóng anh, em lao tới ôm thật chặt, lau hết những giọt nước mắt cuối cùng lên vai anh.....Em biết mà ....Anh kiểu gì cũng đến....Dù muộn....
Đó là lần cuối cùng em phải đứng đợi anh....
3 ngày sau, máy bay cất cánh ....Anh rời xa em rồi....Chẳng biết em có đợi được anh không? Chắc không được đâu, 3 năm chứ có phải 3 phút, 3 ngày ,3 tháng đâu. Xa vời quá....Quên anh thôi....
Từ hôm anh đi, ngày nào cũng như ngày nào cứ 23h là anh lại có mặt trên mạng chat với em.3 ngày là anh điện thoại về cho em .....3 tháng thì em lại nhận được bưu thiếp hay một món quà nhỏ. Em vui lắm, anh đã thay đổi rồi...Có những hôm,em đi làm về muộn, thế mà online tưởng anh đi ngủ mất rồi ...buzz 1 phát lại thấy anh hiện ra ...Dù xa nhau nhưng em vẫn yêu anh nhiều lắm....Em sẽ thử chờ anh....
Thế mà nhanh thật, gìơ em đã sắp thành bà cô già,cái cây em trồng trước khi anh đi vừa sn lần thứ 3 rồi đấy....33 tháng rồi , chỉ còn 90 ngày nữa thôi ....Chỉ cần anh ở bên cạnh em, em sẽ chờ anh dù bao lâu cũng được....vì em biết anh bao giờ cũng sẽ đến ....Gió mùa đông thồi hiu hắt...Trái tim lạnh ngắt đuợc sưởi ấm bằng niềm tin....Anh sẽ về ....
* * * * *
Chỉ còn 3 tháng nữa là chúng mình sẽ được bên nhau rồi.Anh nhớ em lắm, từ bây giờ anh sẽ không để em phải chờ nữa....Anh sẽ dậy từ sớm để chờ em tỉnh giấc....Anh sẽ đến ngay bên em những lúc em cần.....Anh xin hứa ....cả cuộc đời này... dành để chờ em...
Chuyến bay từ Melbourne về Hà Nội cất cánh lúc 3 AM .Nghe tin em bị ốm phải vào nằm viện, anh lo cho em lắm....Anh mua ngay vé máy bay để về VN .......Anh về với em đây, chờ anh em nhé......
Phòng số 13, bệnh nhân mang số 33 ....Em nằm đây, mê man li bì trong giấc ngủ.Trời lạnh quá, gió thốc vào lòng, anh sẽ ngồi đây chờ em tỉnh giấc.
Cách đây 3 tháng trong một đợt kiểm tra sức khoẻ của công ty.Cô ấy có đến khám, chúng tôi phát hiện ra 1 khối u trong phổi của cô ấy.Khối u đã phát triển quá lớn, cơ hội cho cô ấy là 70% nếu cắt bỏ ngay lúc đó.Cô ấy đã hỏi tôi:
- Nếu tôi mà phẫu thuật rơi vào 30% còn lại thì sẽ ra sao?
Bác sĩ: Cô nên chuẩn bị trước tinh thần, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.
- Nếu tôi không làm phẫu thuật tôi có thể sống đước bao lâu?
Bác sĩ: Nhiều nhất là 3 tháng rưỡi.
- 123 ngày .... Thế là đủ rồi ...
Anh đi để đến khi quay lại chỉ còn có thể cầm tay em lần cuối.....Hình như em đang cười với anh .....Anh đã về ....Em không phải chờ anh nữa đâu....
* * * * *
Có những sự chờ đợi là vô nghĩa...Nhưng cũng có những con người sống chỉ để đợi chờ
Đó là hạnh phúc...sinh ra bởi nước mắt...và chờ để được chết trong nụ cười...
Ngọc Thảo
16-04-2008, 09:54 AM
Chiều nay !!!
Trời bất chợt đỗ cơn mưa ....
Mưa nhẹ nhàng và man mát ...
Mưa !!!
1 chút lắng đọng trong tâm hồn .....
Đưa mắt nhìn những hạt mưa rơi , gió hiu hiu mát lạnh , con đường im lặng như đã ngủ từ lâu ... ước gì , sẽ mãi như thế này ...
ko biết từ khi nào , mưa và biển lại làm mình thương đến thế
cảm giác thật lạ , rất lạ ...
" 1 ngày với buổi chiều tím , man mát , đi trên 1 con đường lá đổ , xào xạc , mưa rơi , im lặng ... " 1 bức tranh thật hiền hòa và tinh khiết ...
Mưa nhỏ giọt xuống biển , biển rì rào phẳng lặng ... góc bình yên ... ấm áp cõi lòng ...
Mưa làm biển nhòe đi trong mắt ... nhưng lại đẹp 1 cách rất lạ ...
1 chút Lắng đọng , 1 chút bâng khuâng , 1 chút thanh thản , 1 chút bình yên ...
Vẫn đâu đó ,còn xót lại .... trong tâm hồn ........
Ngọc Thảo
17-04-2008, 09:04 AM
Không gọi điện, không muốn bạn bè biết sự có mặt của anh ở Nha Trang. Có lẽ anh sẽ gọi vào dịp khác, hôm nay anh muốn Nha Trang là của riêng mình.
Đã bao lần anh quay lại thành phố biển này nhưng chỉ có bạn bè và những cuộc nhậu triền miên, chưa một lần anh dừng chân lại trước biển, một mình, anh sợ, anh không dám một lần đối diện với nó. Anh không muốn khuấy động lại những kỉ niệm đã chôn chặt vào tận đáy lòng.
Phải, Nha Trang, thành phố miền thùy dương rạt rào sóng biển này chính là nơi lưu dấu mối tình đầu của anh. Những con sóng, bờ cát và hàng dương nơi đây là chứng nhân cho những cuộc hẹn hò, những lời hẹn ước tuổi đôi mươi và cuộc chia ly vắng mặt. Cả những lá thư cuối cùng cũng được gửi đi từ Nha Trang và anh là người nhận.
Dường như anh đã để lỡ hay chính xác hơn là từ chối một cuộc gặp mà địa điểm chính là nơi đây. Điều ân hận nhất của anh là đến bây giờ anh cũng không biết được và có lẽ sẽ chẳng bao giờ biết được cô đã trải qua những ngày tháng đó như thế nào. Anh vẫn nghĩ sự lựa chọn của anh là đúng nhưng anh cũng không thể tha thứ cho mình vì đã để cô phải chờ đợi để rồi dần dần tuyệt vọng.
Cô đã ở Nha Trang vào những ngày đó. Trong cuộc phản kháng cuối cùng cô đặt tất cả hy vọng, mong chờ ở anh và im lặng là câu trả lời anh dành cho cô, khi đó anh 18t. Mọi sự đã được sắp đặt, anh yêu cô và sẽ mãi mãi yêu cô nhưng anh muốn cô hận anh. Có phải người ta dễ quên nỗi hận hơn là quên tình yêu? Anh cũng chẳng biết nhưng anh đã tin vậy.
Một năm qua anh vẫn nhớ cô, sẽ không bao giờ anh quên được cô,đó là sự thực. Có cái gì đó hơn là mối tình đầu, con người anh đã thay đổi sau những ngày đó, cả một nỗi ám ảnh. Nha Trang đối với anh cũng không còn như xưa, anh có quay lại nhưng đích đến là những bàn tiệc, bữa nhậu với bạn bè.
Vội vã, anh rời đi cũng từ nơi đó. Thế nhưng hôm nay anh ở Nha Trang, một mình và lặng lẽ anh ra biển. Anh muốn đối diện với chính mình, anh muốn tìm lại điều gì đó, anh cần một sự thanh thản.
Tự nhủ lòng sẽ để lại tất cả nơi đây, kí ức, tiếc thương, những tơ vương đẹp đẽ. Hàng dương rì rào và bình lặng, cũ kỹ như những lớp vỏ dường như sắp bong ra để xoá sạch những tên người,những lời thề hứa đã từng được khắc lên thân chúng. Hàng cây già đi, chúng đã lớn và ở cạnh nhau từ lâu lắm rồi, từ trước khi anh và cô chia ly. Anh nhớ đến những gì cô nói trong lân chia tay.
Nhẹ nhàng và sâu lắng, anh chẳng biết được cô muốn nói gì với anh, cô muốn anh gìn giữ cái thánh địa thiêng liêng này cho riêng cô hay muốn anh đừng lặp lại đoạn
muốn anh đừng lặp lại đoạn đường đau khổ mà anh mang đến cho cô với bất kì cô gái nào nữa,cái nẻo đường vui ban đầu mà lắm khổ đau về sau? Dẫu sao anh cũng chưa từng, chưa từng để một cái gì xen lấn vào những nơi vốn thuộc về cô, anh không làm được thì đúng hơn.
Nắng đẹp và rực rỡ nhưng không đủ ấm áp, cõi lòng anh giá lạnh,nỗi cô đơn đã từ lâu lắm, có thứ gì anh đã chôn dấu hay để lạc mất dưới bãi cát vàng kia. Anh cười buồn, cười cho sự ngốc nghếch và vu vơ của mình.Chẳng để làm cái gì.Phảiquên đi,đó là mệnh lệnh.Ừ thì quên, đơn giản mà, chỉ nửa gói thuốc. Tạm biệt Nha Trang, anh sẽ quay trở lại khi mà đối với anh Nha Trang không còn buồn nữa. Anh gọi điện cho bạn, anh không muốn trở về trong tỉnh táo hoặc một mình, đoạn đường quá dài...
Đây có lẽ là tâm sự của 1 chàng traj ... mình vô tình đọc được , rất hay và cảm động ... mong mọi người hảy cùng lắng nghe và chia sẽ cùng chàng trai này ... 1 tâm sự thật buồn , thật tha thiết ...
Ngọc Thảo
18-04-2008, 08:53 AM
Vậy là , chúng ta đã hết thật rồi .... phải ko anh ....
Em đúng là 1 đứa tham lam , 1 đứa ít kỉ , 1 đứa đáng bỏ đi ....
Trời tự dưng đỗ cơn mưa , 1 cơn mưa to , kéo dài mạnh mẽ ...
Dường như mưa cũng đã chứng kiến ... mưa , em và anh ! nhiều kỉ niệm ...
Mưa xuống , em và anh thế là hết ...
Kết thúc tất cả những gì em cố níu kéo ...
" Mày ! tao ghét mày , tao ghét bản thân và cái tính cách của mày ...
Mày nhìn đi ! cuối củng thì mày được những gì ...."
" nếu những chuyện khiến em vui , thì anh sẽ chấp nhận và làm tất cả vì em , nhưng cái hạnh phúc mà em chúc anh , ko biết đến bao giờ , chào người con gái đẹp nhất trong lòng anh ..." câu nói cuối cùng anh dành cho em ... khoảng trống !
Em biết , giữa em và anh sẽ mãi ko có 1 kết thúc đẹp , quên nhau đi , em va anh sẽ nhẹ nhàng hơn ...
Thế là anh chấp nhận và ra đi ...
Em biết , em quyết định đúng , nhưng ... sao trong lòng em ... lại có 1 cái gì khó tả thế này ... có lẽ em đang tiếc những gì đã qua ....
Thôi thì , tất cả hảy xem là 1 quá khứ ...
Giờ đây , em chỉ biết , chúc anh được anh phúc ....
Còn em , chắc chắn suốt cuộc đời này ....
Niềm vui và hạnh phúc mãi mãi sẽ ko trọn vẹn ....
Chào anh ! người ... 1 thời là của em ...
Chào ! người 1 thời làm em đau đớn ....
........... tạm Biệt ..........
Ngọc Thảo
19-04-2008, 08:30 AM
Ở phía bên kia con đường, có nụ cười của em. Có những ngày hạnh phúc. Những ngày em thấy mình thích anh, thích thật nhiều. Những ngày không phải suy nghĩ những chuyện không muốn nghĩ đến. Chỉ có niềm vui thôi... Bên kia, ở xa kia, em biết những giây phút ấy sẽ chờ em bước tới và giữ lấy nó cho riêng mình...
Ở phía bên kia con đường, có giọt nước mắt em rơi... Mệt mỏi. Chán nản. Thất vọng. Vì anh... Em thấy mình chưa đủ mạnh mẽ để đi qua những nỗi buồn đó. Và em cũng biết là có những nỗi buồn mà em không thể nào khóc cho vơi bớt... Đằng kia, ở xa kia, nỗi buồn và nước mắt vẫn đang chờ em bước đến, đi qua và cất vào tim..
Ở phía bên kia con đường, có một ngôi sao rất bé. Nó bé nhỏ như tia sáng cô độc giữa bóng đêm mịt mùng. Niềm hi vọng đấy anh à. Niềm hi vọng như một ngôi sao bé xíu, nhưng nó cứ sáng mãi, lấp lánh mãi, cho dù ánh sáng ấy cũng rất mong manh... Ngôi sao ấy sẽ chờ em đến và biến nó thành Mặt Trời. Để toả sáng mãi mãi... Để hi vọng trở thành hiện thực. Để ước mơ trở thành chính ta... Ngôi sao bé nhỏ ấy vẫn ở bên kia con đường, nó cứ sáng mãi như niềm hi vọng chưa bao giờ tắt của em...
Ở phía bên kia con đường, có thể sẽ là anh. Anh dịu dàng và ấm áp, khẽ nắm tay em, cùng đi một con đường khác. Con đường có thể sẽ dài hơn, nhưng đủ rộng, phải không anh? Em đã hi vọng như thế, đã mơ ước như thế... Ở phía cuối con đường, có anh... chờ em...
Ở phía bên kia con đường, có thể sẽ là một ai đó khác. Một người nào đó yêu em và can đảm hơn anh. Một người nào đó có thể nói với em rằng "You know that, I always be there, I’ll be your sunshine after the rain...". Một người nào đó đang cầm ô chờ em trên con đường mưa. Để khi đi hết con đường, em mới nhận ra người quan trọng nhất cuộc đời em,... không phải anh...
Ở phía bên kia con đường, có thể sẽ có một cái gương. Một cái gương để em dần dần nhìn thấy chính mình. Để em soi vào đó, để tìm lại những gì đã qua, để nhận ra những điều chưa thấy... Để em biết rằng em đã mạnh mẽ và can đảm như thế nào khi đi hết con đường dài cô độc chỉ để tìm ra chính bản thân mình...
Ở phía bên kia con đường, có thể sẽ chẳng có ai cả. Có thể em sẽ đi hết con đường mà không có ai chờ em ở đó. Không có anh. Không có một người khác. Không thấy cả chính em. Em đã hi vọng những niềm hạnh phúc ở xa kia, đã cố gắng chấp nhận những nỗi buồn chưa tới. Để bước đi, để cố gắng đi hết... Và rồi để nhận ra mình đang đi một con đường vô nghĩa, một con đường không có thực trên đời, không có đích đến... Để rồi nhận ra em đã chờ đợi những thứ mãi mãi không xuất hiện. Để rồi nhận ra ngôi sao bé nhỏ không thể biến thành Mặt Trời. Để rồi nhận ra em đã đi một con đường không bao giờ và không khi nào có một ai ở phía cuối đường... chờ em...
Ở phía bên kia con đường có thể có những thứ em không bao giờ biết. Con đường em đang đi, con đường dài và đầy khó khăn kể từ ngày thích anh, có thể sẽ chẳng bao giờ em đi được tới chặng cuối cùng... Có thể em sẽ dừng lại. Nằm xuống. Áp hai tay lên mặt. Và ngủ một giấc thật ngoan... Không cần ai đánh thức...
Ngọc Thảo
19-04-2008, 04:31 PM
...Cô bước váo quán càfê,ngồi vào bàn mà cô vẫn thường ngồi với anh,cô gọi cho mình một ly càfê nóng. Mặc dù không có anh,nhưng khung cảnh này khiến cô cảm thấy như anh đang ngồi cạnh cô vậy. Cô ngồi co ro vì lạnh,nhìn ra ngoài trời đang mưa lâm râm,cô cảm thấy mình cô độc quá...
Ngày xưa, trước khi cô yêu anh,cô chẳng bao giờ vào quán càfê,cũng chẳng bao giờ uống càfê,vì theo cô vào quán càfê thật phức tạp và chán.Một lần anh dẫn cô vào quán cà phê,cũng ngồi chiếc bàn cô đang ngồi,cạnh cửa sổ,có thể nhìn ra con đường phía trước quán,cô tự gọi cho mình một ly sữa nóng,anh ngăn lại,"...sao lại là sữa nóng,đã vào quán càfê sao ko thử một tách càfê nóng hả em,một càfê nóng nhé...tuyệt vời lắm đấy...".Cô mỉm cười đồng ý,trong cái không khí se lạnh của thành phố mùa mưa thì cái cảm giác bên anh và thưởng thức càfê nóng sao mà ấm áp quá.Dường như cô không còn thấy càfê đắng nữa,cô cảm thấy nó ngọt ngào,ấm áp như tình yêu của cô.
Và từ đó,cô thích đi uống càfê cùng anh.Vào ngày lễ tình nhân hay kỷ niệm gì của hai người,anh dẫn cô đi ăn uống đâu đó,nhưng cuối cùng cũng ghé vào quán càfê,bao giờ họ cũng ngồi chiếc bàn ấy.Mỗi lần vào quán anh gọi cho cô một loại càfê khác nhau,nhưng cô vẫn thích nhất ly càfê đen nóng,thật đậm,thật nồng mà lần đầu tiên anh gọi cho cô.
Khi quen cô anh là sinh viên năm cuối,anh thường phải học bài khuya,nên thường uống rất nhiều càfê.Cô bao giờ cũng tìm mua cho anh loại ngon nhất,loại mà anh thích.Những khi anh không rảnh đi càfê cùng cô,cô cũng vào quán,ngồi chiếc bàn ấy và thưởng thức món càfê quen thuộc.
Cô yêu anh,yêu hơn yêu bản thân mình.Cô tin anh và cô sẽ đám cưới,sẽ bên nhau.Cô luôn thông cảm với anh,không bao giờ cô hờn giận,vì cô tin mình hiểu anh nghĩ gì.
Ngày anh ra trường,với kết quả loại ưu,anh được nhận vào làm việc ở một công ty lớn,sự nghiệp của anh không ngừng đi lên,anh trở thành người được chú ý,một cộng sự đắc lực và có lẽ cũng là một người yêu lý tưởng với bao người khác.Thời gian anh dành cho cô mỗi ngày một ít,điều đó khiến cô buồn nhưng cô tin vào tình yêu của anh và cô trong bấy nhiêu thời gian,tin vào những điều mà cô cùng anh trải qua...
Khoảng cách của hai người mỗi lúc một xa dần,nhưng cô vẫn tự nói với mình rằng cô yêu anh,và anh cũng thế chứ,nên cô chấp nhận mọi thứ,vì tương lai của anh,vì ước mơ của anh.Có khi cô bệnh,nằm vật vã ở nhà,nhưng cô cũng không bao giờ gọi điện thoại cho anh,vì cô nghĩ anh đã vất vả lắm rồi,có lẽ không nên làm phiền anh nữa...
Có những hôm cô vào quán càfê một mình,cô nghĩ đến khoảng thời gian gần đây anh quên hẳn cô,không một cuộc điện thoại,không tìm cô lần nào.Cô thấy buồn kinh khủng,nhưng cô cũng đã tự nói với mình,cô yêu anh và anh cũng vậy,anh đang lo cho tương lai của cô và anh mà...
Và ngày sinh nhật cô năm nay,cô hẹn anh đi càfê,anh nói với cô rằng anh bận họp,dường như anh cũng đã quên ngày sinh của cô.Nhưng cô không trách,cô lẳng lặng vào quán càfê một mình,cũng chiếc bàn ấy,cô đang ngồi đây, một mình,trời đang mưa...
Chợt quán tối sầm,tất cả đèn được tắt hết,cô đang loay hoay vì tối thì trong quầy cà fê,một chiếc bánh kem trên chiếc xe đẩy, hai tách càfê nóng ngào ngạt hương vị được đẩy ra,cô nghĩ thầm:"...thật tuyệt vời,chẳng biết ai lại hạnh phúc thế nhỉ,nhưng chắc không phải là mình...Nhưng tại sao không là rượu mà lại là càfê nóng...",hai tách càfê khiến cô nhớ đến anh,nhưng sự thật anh có ở đây đâu.Cô không nhìn theo nữa,cô nhìn ra trời mưa,cô đang buồn,cô ước gì được trở về ngày xưa...
Chiếc xe đẩy dừng lại ở chỗ cô,cô thấy anh,anh trao cho cô bó hồng lớn,"...Happy birthday to you,chúc mừng em,sinh nhật vui vẻ nhé!".Anh ngồi vào bàn,đèn trong quán được mở sáng trở lại,người phục vụ đặt chiếc bánh kem lên bàn,và thay vào tách càfê nguội lạnh của cô bằng một tách càfê thật đậm,thật nồng.Anh nhìn cô mỉm cười,nắm lấy hai bàn tay đang run lên vì lạnh của cô,"...Chắc em nghĩ anh sẽ không tới...sẽ quên ngày sinh của em...Nghĩ rằng anh thay đổi...nghĩ rằng khi anh thành công anh sẽ bỏ mặc em...sẽ có người yêu khác.Nhưng anh đã không như thế,phải không...vì anh yêu em...và tất nhiên em cũng yêu anh?...tất cả những gì anh có đều là cùng em xây dựng nên...và anh cám ơn vì em là của anh...Anh xin lỗi vì anh đã không chăm sóc em chu đáo trong thời gian qua...nhưng như vậy mới tạo được bất ngờ chứ...phải không em?..."_anh mỉm cười thật tươi,còn cô,cô bật khóc.Cô không nghĩ là anh yêu cô nhiều đến thế,đã có lúc cô nghĩ anh đã thật sự chán ghét cô...anh đã không yêu cô nữa...nghĩ rằng...
Anh lấy trong túi áo ra một cái hộp, anh mở nắp chiếc hộp ra,một chiếc nhẫn,anh đeo nó vào tay cô,"...Với tất cả những gì chúng ta đã trải qua,anh nghĩ chúng ta thật sự là của nhau...anh yêu em...và em cũng vậy chứ?...đồng ý làm vợ anh nhé,ly càfê đen..."_cô mỉm cười trong làn nước mắt...Ngoài trời vẫn mưa,không khí trong quán càfê ấm áp đến lạ..
Ước gì , mình cũng có tình yêu yêu như vậy ...
Ngọc Thảo
20-04-2008, 09:09 AM
Khi toà nhà 5 tầng đổ sập, Sương đang ăn bữa đêm do chồng cô - Thạch mang đến trong ca làm thêm giờ tại tầng 1 văn phòng công ty.
Họ là một đôi vợ chồng yêu nhau thắm thiết và mới cưới được vài tháng. Thạch hơn Sương 8 tuổi, vô cùng yêu thương Sương từ khi quen biết 3 năm về trước. Do hai người không ở cùng 1 thành phố, tuy đã cố gắng song vẫn không được điều động về cùng 1 nơi. Mãi đến nửa năm trước, Thạch xin nghỉ việc và chuyển tới thành phố Sương ở.
Sương phải nộp báo cáo vào sáng mai, nhưng do làm sai 1 số liệu khiến cộng mãi không đúng. Đành phải làm thêm buổi tối, đến 10h30 vẫn chưa tìm được thấy sai sót ở đâu, thế là Thạch bèn đem bữa đêm cho vợ và cùng đối chiếu lại số liệu trong văn bản, vừa nhìn thấy chồng tới văn phòng, tất cả phiền não của Sương lập tức tan biến, Thạch luôn là chỗ dựa cho cô, đối với người ngoài, cô là một phụ nữ rất được việc, song trước Thạch, cô vẫn mãi chỉ là một cô gái nhỏ. Nhìn gương mặt anh tuấn của chồng, tâm trạng giống như bầu trời đầy sao ngoài cửa sổ, vô cùng sáng lán, Thạch vuốt nhẹ vào tóc cô, nói: Em yêu, ăn một chút đi, anh kiểm tra cho. Thế là Sương ngoan ngoãn cầm gói đồ ăn và ngồi đối diện với Thạch, vừa ăn vừa âu yếm nhìn chồng, khuôn mặt anh, tất cả đối với cô mãi mãi nhìn không chán, cô tin rằng, chỉ cần anh ra tay, không có việc gì trên thế giới không có thể giải quyết, quả nhiên, chưa đầy 1 phút, Thạch đã tìm ra lỗi sai, anh bèn mỉm cười định trêu chọc vợ vài câu, song đúng lúc đấy, toà nhà văn phòng đã định dỡ bỏ 1 năm trước đây được miễn cưỡng sử dụng đến nay dường như không thể chịu nổi thêm tải trọng đã đổ sập.
Trong vòng vài giây, 2 người đã bị chôn trong đống đổ nát. Không biết là sau bao lâu, khi mà Sương tỉnh dậy, trước mặt là một màu tối như mực, nhất thời không biết mình đang ở chỗ nào, người bị 1 tám bê tông rỗng tâm đè lên, song rất may mắn là 1 đầu tấm bê tông này được đỡ bởi 1 tấm bê tông khác, chỉ là đè lên người khiến cô không thể cử động song không khiến cô bị thương, sự hôn mê vừa rồi là do có sự va đập ở đầu, ngoài ra chân cô không biết va đập vào đâu, dường như bị gẫy rồi và dường như máu chảy, nhưng vì bị tấm bê tông đè lên, cô không thể với tới chân của mình, trên vai cũng đau, sờ vào cũng thấy bị chảy máu.
Đột nhiên cô nhớ tới chồng bèn gọi “Thạch ơi! Thạch ơi! Anh đang ở đâu?” Không có tiếng trả lời, cô vô cùng sợ hãi bèn khóc. “Sương, anh ở đây........em làm sao.....làm sao thế? Có..........có .............bị thương không?” giọng Thạch yếu ớt từ bên trên vọng xuống. Cô nhớ lại, trong giây phút khi toà nhà đổ sập, Thạch đã chồm người qua ôm lấy cô, nhưng bây giờ sao lại bị chia cắt thì cô không thể biết được.
“Chồng ơi! Anh ......anh thế nào rồi?!” Sương sợ hãi hỏi khi nghe giọng chồng khác quá so với bình thường.
“Anh không sao, chỉ là không cử động được thôi”. Thạch đột nhiên bình tĩnh như thường, nói: “Em yêu, đừng sợ, anh ở đây, em đừng sợ!” Sương cảm giác Thạch với tay qua chạm vào vai cô, vội vàng cô bèn dùng tay nắm lấy. Thạch nắm tay Sương, có một chút run run song nắm chắc khiến cho cô bớt đi nhiều sợ hãi.
“Cẳng chân em hình như đang chảy máu........” Sương nói tiếp: “1 tấm bê tông đã đè lên đùi em. Chồng ơi, chúng mình phải chết ở đây à?”.
“Làm sao mà chết được? Lát nữa sẽ có người đến cứu chúng ta.” Thạch nắm chặt tay vợ: “Lấy thắt lưng của anh quấn chặt vào chân bị chảy máu, nếu không thì quấn vào đùi, càng chặt càng tốt.” Nói xong bèn rút tay lại, đưa cho vợ dây thắt lưng.
Sương làm theo lời chồng, quấn chặt chân chảy máu nhưng do không đủ sức và không thể cầm máu có hiệu quả. Nếu không có ai đến cứu họ, máu sẽ chảy đến chết sao? Sương sợ hãi nghĩ. Vươn tay nắm chặt lấy tay của Thạch, chỉ có như vậy, cô mới có thể không sợ hãi như vậy. Cô đột nhiên thấy tay Thạch run, không lẽ Thạch cũng đang sợ hãi? Lúc đó, không biết từ đâu có tiếng chuột kêu, Sương hét lên một tiếng. Bình thường cô sợ nhất là chuột, trong tình cảnh hiện nay, nếu chuột trèo lên đầu cô, cũng không có sức kháng cự.
“Vợ ơi, đừng sợ. Có anh ở đây, chuột không dám đến gần đâu, nếu nó đến đây anh sẽ đập chết!” Thạch biết Sương đang sợ gì, cố ý nói một cách nhẹ nhàng: “Ông trời cố ý cho chúng ta cơ hội cùng chung hoạn nạn. Máu đã cầm chưa em?”
“Chưa, vẫn chảy”. Trong lời nói đùa của Thạch, Sương thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều: “Hây, chết thì chết, chỉ cần anh ở bên em, em không sợ!”
Sương nghĩ lại tình cảnh gặp gỡ Thạch 3 năm về trước, khi đó cô đang thực tập năm cuối đại học, làm việc trong một công ty cùng thành phố với Thạch. Một ngày, hai người gặp nhau trong thang máy, vẻ ngạc nhiên lộ rõ trên khuôn mặt Thạch, Sương làm ra vẻ nhìn song không để ý. 2 loại đàn ông khiến cô chú ý: 1 là thông minh, 1 là anh tuấn. Với người con trai đang ngẩn ngơ nhìn cô trong thang máy, Sương rõ ràng nhìn thấy trí tuệ trên khuôn mặt anh tuấn của anh. Dường như rất huyền diệu, nhưng tìm hiểu sau này đã chứng minh sự đánh giá đó của cô, Thạch kỳ thực là một người đàn ông cực kỳ thông minh. Chỉ có đứng trước mặt cô, anh mới có bộ dạng ngốc như vậy. Sương cứ nghĩ nghĩ mãi, suýt nữa bật cười thành tiếng.
Có lần, Sương đau bụng quá đi, nằm trên giường sắc mặt trắng bệch. Thạch ngồi bên cô, đau lòng đến nỗi sắc mặt anh còn trắng hơn Sương. Anh cởi áo khoác ngoài, nằm xuống bên cạnh cô rồi ôm chặt cô vào lòng. Hơi ấm của anh cứ từ từ truyền sang cơ thể cô, cô chìm đắm trong vòng tay anh và quên đi cơn đau khó mà chịu nổi. Sức mạnh của tình yêu, ai mà có thể giải thích rõ ràng.
Hai người đều yên lặng và biết rằng ngoài việc chờ đợi ra, họ chả còn cách nào khác. Sương cảm nhận được tay của chồng và tiếp tục nghĩ đễn những chuyện trước đây. Thực ra nói một cách nghiêm túc, cô theo đuổi Thạch. Sau lần gặp gỡ tình cờ đó, đến cuối đời cô cũng không hối hận, song Thạch lại cứ cho rằng anh vất vả mới yêu được cô, anh ngốc ơi, em không cho anh cơ hội thì làm sao mà có được, Sương mỉm cười. Hai người không cùng thành phố, bố mẹ đôi bên cũng không mấy tán thành, song trong lòng họ đều biết, đời này chỉ có nhau thôi. Trong chuyện tình yêu, chỉ có hai người mới hiểu. Trong đống đổ nát không một tiếng động tối đen như mực, Sương đắm chìm trong hồi ức, khẽ khàng nói với chồng: “Thạch ... em yêu anh!” Thạch nắm chặt tay vợ thay cho lời đáp. Sương tiếp tục nghĩ đến những việc cũ trước đây. Cứ vài phút trôi qua Thạch lại nói với Sương, khiến cô không có cảm giác sợ hãi. Nhưng cô rất muốn ngủ, cảm thấy mệt mỏi muốn ngủ.
“Thạch, em buồn ngủ quá, em ngủ một lát nhé” Sương nhẹ nhàng nói.
“Không được ngủ!!” Thạch quát to. Phản ứng mạnh như vậy khiến Sương giật mình. Thạch nắm chặt tay Sương và nói “nghe anh nói này, em cần điều khiển mình, nhất định không được ngủ! Em đang bị chảy máu, buồn ngủ không phải là do mệt mỏi mà là do mất máu, nếu ngủ thì sẽ không tỉnh lại! Em biết không, không được ngủ đâu đấy. Hãy nói chuyện cùng anh”.
Sương muốn không ngủ, nhưng mắt cứ díp lại và dường như không thể ngăn cản được, rất muốn chìm vào giấc ngủ. Thạch thì không ngừng nói với vợ, nhắc đến tất cả những gì trong quá khứ, cô muốn ngủ quá rồi, muốn Thạch không nói nữa, nhưng dường như sức lực của cô đã cạn, đến nói cũng không ra hơi. Cô nghe một cách gà gật trong tình trạng nửa tỉnh nửa mê. Không biết là qua bao lâu, cô nghe thấy bên ngoài có tiếng gõ cửa, cuối cùng thì cũng có người đến cứu rồi! Cô bừng tỉnh nắm chặt lấy tay chồng, nói: “Anh nghe kìa, có người đến rồi! Có người đến rồi!!”. Tay Thạch đã thả lỏng, bên tay cô thảng một tiếng như thở dài. Cuối cùng thì cô cũng ngất đi.
Ngôi nhà đổ vào đêm khuya, không có ai nghĩ là có người bên trong. Đến tận sáng hôm sau, người xây dựng mới đến khảo sát mới nghe những người xung quanh nói rằng tối hôm qua dường như nhìn thấy đèn sáng trong văn phòng nhưng không biết là có người hay không.Sau khi hỏi thăm nhân viên trong cơ quan khu nhà, xác định Sương ở trong đó khi toà nhà đổ sập. Thế là thông báo cho 110, trung tâm cấp cứu bệnh viện và đội xây dựng, tổ chức nhân viên cứu hộ và có lãnh đạo đến hiện trường chỉ huy.
Cứu hộ rất thuận lợi, sau khi đào từng tấm xi măng, từng cây cốt thép, đội cứu hộ phát hiện Thạch trước. Khi đỡ anh lên, thần trí Thạch không được tỉnh táo, anh từ chối nhân viên cứu hộ cứu chữa và không chịu lên xe cứu thương, nằm trên cáng bên đống đổ nát, anh không ngừng thều thào: “Cứu cô ấy..... cứu cô ấy.....”, 1 vị bác sỹ nhiều kinh nghiệm ở hiện trường khi nhìn thấy Thạch đã biết là vô phương cứu chữa, cũng không nhất thiết phải đưa lên xe cứu thương bởi vì chỉ cần một chút lay động là đã ảnh hưởng đến tính mạng rồi. Chỉ biểu thị cho y tá truyền máu cho anh, song máu cũng đã không lưu thông khi đưa ống truyền vào. Khoé miệng của anh cũng không ngừng rỉ máu, đó là phản ứng ngoại thương nghiêm trọng, chắc là do xương cốt cũng bị gẫy nhiều. 1 cánh tay đã gẫy, chỗ gẫy mãu cũng đã ngừng chảy, xương 2 chân đã gậy vụn. Nhìn sắc mặt anh thì thấy không máu dường như đã chảy hết rồi. Có điều khiến vị bác sỹ rất ngạc nhiên là, tổn thương như vậy không thể nào duy trì đến tận bây giờ.
Mắt Thạch đã không còn chớp được nữa nhìn cử động của các nhân viên cứu hộ, Sương rất nhanh cũng được cứu ra trong tình trạng hôn mê, Thạch hướng về phía bác sỹ, ánh mắt lộ rõ vẻ cầu cứu, song không nói được nên lời. Bác sỹ liền hiểu tại sao anh có thể duy trì đến bây giờ, đưa ánh mắt an ủi, nhanh ***ng đi tới bên Sương để làm một số kiểm tra cho cô, sau đó để y tá đưa cô lên xe cứu thương, sau đó đi đến bên Thạch đang với ánh mắt cấp thiết, ngồi xuống và nói: “Cậu yên tâm, cô ánh đã không nguy hiêm tính mạng, cũng không có nội thương nghiêm trọng, máy chảy hơi nhiều một chút, nhưng không việc gì, xe cứu thương có thiết bị truyền máu”.
Vừa nghe bác sỹ nói xong, trong chớp mắt Thạch thả lỏng người, ánh mắt dõi theo xe cáng Sương. Bác sỹ không nỡ nhìn thấy cảnh đó, quay đầu gọi người cáng Sương tới, để cô nằm bên Thạch. Ánh mắt của tất cả mọi người có mặt đều tập trung vào đây, một nơi khá rộng mà không ai phát ra tiếng động. Thạch dùng 1 chút sức lực cuối cùng, nhìn Sương đầy âu yếm, nhìn người vợ mà anh yêu tha thiết. Ánh mắt ấy lộ rõ vẻ thương xót, lộ rõ vẻ không muốn rời xa, dường như muốn nhớ hình ảnh của cô vĩnh viễn. Anh cố hết sức muốn giơ cái tay không bị gẫy, song chỉ có thể động đậy ngón tay, bác sỹ rưng rưng nước mắt cầm tay anh đặt lên bên trên bàn tay của cô. Thạch mở miệng, dường như muốn nói gì đó. Một giọt nước mắt rơi ra từ khoé mắt anh, và nước mắt đã khiến cho mắt anh mờ đi, anh muốn nhìn cô, anh muốn nhìn mãi.
Bác sỹ hiểu tâm ý của anh, dùng tay lau cho anh giọt nước mắt, mắt anh mở to nhưng vĩnh viễn không còn nhìn thấy vợ mình. Anh đã đi rồi.
Chỉ nhìn qua tình hình của Thạch bác sỹ đã biết, vì vợ nên anh cố gắng, vì vợ nên anh không chết ngay vì mất máu, đến giây phút cuối cùng anh cố gắng chống lại tử thần trong vài tiếng, anh bị thương và chịu đau đớn hơn cái chết trong vòng vài tiếng đồng hồ. Điều đó khiến vị bác sỹ già không kiềm chế nổi rơi nước mắt vì một người không quen biết. Mấy người y tá bên cạnh cũng đã khóc không thành tiếng.
Mãi cho tới tận khi tình hình vết thương của Sương hồi phục, mẹ và anh trai cô mới cho cô biết về cái chết của Thạch. Khi biết đó là sự thật, với thanh phận là vợ anh, cô muốn có báo tử và bệnh lý của anh. Cô đọc từng chữ, thần sắc rất bình tĩnh, khiến cho cả nhà cô thở phào nhẹ nhõm. Anh trai cô cho biết: “Nghe người ta nói, em rể trước khi mất có nói với em điều gì, nhưng chỉ có vị bác sỹ già nghe thấy”.
Cô không nói gì, một mình đi ra khỏi phòng bệnh, mẹ cô đi theo sau, nhìn thấy cô đi thẳng tới phòng bác sỹ, ngồi đối diện với ông.
Bác sỹ nhận ra cô, cười nhẹ và nói: “vết thương của cô khỏi chưa? cần phải chú ý nghỉ ngơi, đừng nên đi lại nhiều”. Cô nhìn thẳng vào mắt bác sỹ, giọng nói khác thường, không cần để ý đến lịch sự: “Chồng tôi nói với tôi những gì?”. Khi đó cô chỉ muốn biết Thạch đã nói với cô nhưng gì nên không muốn nói dài dòng.
Bác sỹ nhìn cô với ánh mắt khác lạ nhưng hiểu cô ngay lập tức. Ông cố gắng nói thật chậm: “Anh ấy khi đó đã không nói được nữa rồi, cho nên tôi chỉ nhìn hình mồm mà thôi”. Sương không hỏi nữa song vẫn chăm chú nhìn ông. Bác sỹ thở dài, dường như đang trở về quá khứ, sắc mặt cũng rất đau buồn: “nếu tôi không nhìn nhầm, khi đó anh ấy nhìn cô nói ANH YÊU EM, sau đó thì....” .
Sương im lặng, sắc mặt trắng bệch. Khi bác sỹ đang nghĩ nên an ủi cô như thế nào, thì thấy cô ho ra một ngụm máu.
Hơn 1 nửa năm sau đó, bố mẹ Sương đón cô về nhà. Trong nửa năm, cô không nói nửa lời với bất cứ ai và dường như không quen ai cả. Đưa cho nước thì cô uống, đưa cho cô cơm thì cô ăn. Thời gian còn lại cô ngồi trong phòng ngẩn người, hoặc nói chuyện với bức hình của Thạch treo trên tường.
Nhìn thấy con gái bỗng chốc trở thành người như vậy, trong 1 năm bố mẹ Sương dường như già đi cả chục tuổi. Tất cả các bác sỹ đều lắc đầu đối với bệnh tình của Sương, cô cũng đi khám bác sỹ tâm lý, nhưng cho dù bác sỹ nói gì với cô, cô cũng đều có vẻ không nghe thấy gì cả.
Lại 1 nửa năm nữa trôi qua, con gái của anh trai Sương đến nhà ngoại ăn cơm. Đứa trẻ 6 tuổi thấy cô hoàn toàn khác, kéo tay mà cô cũng không có phản ứng, bất giác lo lắng: “Cô ơi, cô, trước đây cô nói dẫn cháu đi chơi công viên, cô lừa cháu!”. Ông bà ngoại cố gắng đánh mắt, song đứa trẻ nào có hiểu, tiếp tục nói: ”còn có cả chú nữa, chú cũng đồng ý với cháu rồi, hừ, toàn nói mà không giữ lời”. Nghe đến từ “chú”, Sươgn toàn thâm chấn động, bên cạnh cô, chưa có ai dám nhắc đến Thạch, đây là lần đầu tiên cô nghe thấy có người nhắc đến Thạch sau gần 1 năm. Cô kéo tay cháu gái nói: “chú đã đồng ý phải không, được rồi, cô dẫn cháu đi ngay”.
Mẹ Sương lần đầu tiên nghe cô nói chuyện với người khác, không khỏi kích động đã khóc. Bố Sương ngay lập tức nghĩ tới bênh tình của con gái đã có biến đổi, cố gắng kìm nén, bình tĩnh nói: “Cũng được, Sương, con dẫn cháu đi nhé”.
Trong công viên, cháu gái nắm tay cô, mắt mở to hỏi: “Cô ơi, chú đâu? Bố cháu nói chú đã đi đến một nơi rất xa, nhưng cháu lại nghe thấy bố bảo mẹ tuần sau là giỗ đầu chú, phải đi thăm mộ. Chú chết rồi có phải không?”
“Chú chết rồi à? Đúng, phải rồi.” Sương nói như đang nghĩ.
Sau vài ngày, Sương hồi phục rất nhiều. Cô nói rất nhiều với bố mẹ, nhưng họ đều tránh nói về Thạch. Đến ngày giỗ đầu của Thạch, khi mẹ cô gọi cô ăn cơm trưa, bà phát hiện Sương không có trong nhà. Đang tự hỏi thì nhận được điện thoại của con trai, Sương đang đứng trước mộ.
Khi bố mẹ vội vàng chạy đến, chỉ nhìn thấy Sương phủ phục trước bia mộ, cô mặc lễ phục ngày cưới, mắt nhắm song trên môi nở 1 nụ cười. Anh trai và chị dâu đứng trước mặt cô, mắt đều đỏ hoe, mẹ cô ngất đi, bố cô toàn thân rúng động đi vào, nhìn thấy Sương dùng máu viết lên bia mộ:
Nếu trên thiên đường em gặp anh, anh có còn nhớ em là ai?
Nếu trên thiên đường em gặp anh, anh có còn như trước?
Em phải kiên cường, nhưng em không làm được, em không thuộc về nơi này, em thuộc về anh.
Nếu trên thiên đường em gặp anh, anh có nắm chặt tay em?
Nếu trên thiên đường em gặp anh, anh có giúp em kiên cường?
Em muốn tìm đường sáng từ đêm đen vì em biết em cần tìm thấy anh.
Hãy mang em đi, em tin rằng thiên đường chắc chắn sẽ yên bình.
Ngọc Thảo
21-04-2008, 02:21 PM
Câu chuyện bắt đầu với một anh chàng tên Paul và một cô nàng tên Ella.
Cả hai đang là sinh viên đại học.
Một ngày hè, cả hai gặp nhau lần đầu tiên trên sân bóng rổ của trường. Ngẫu nhiên, họ được xếp chơi chung một đội. Hôm đó cả hai đều rất vui.
Lúc về, Ella giả vờ hỏi mượn điện thoại của Paul rồi gọi vào máy mình. Thế là cô có số của Paul. Sau đó, Ella gửi tin nhắn cho Paul, giả vờ như mình nhầm số. Paul trả lời lại. Ella lại gửi tiếp tin nhắn khác. Cứ thế, họ nhắn tin qua lại. Từ nhắn tin, họ chuyển qua gọi điện. Từ nói chuyện trên điện thoại, họ hẹn hò gặp nhau. Và rồi tình yêu đến với họ lúc nào không biết. Cả hai những tưởng, họ sẽ ở bên nhau cho đến cuối đời. Tình yêu của họ sẽ là vĩnh cửu.
Nhưng ba má Ella thì không nghĩ vậy. Họ phản đối. Họ cho rằng Paul không xứng với Ella và rằng chuyện yêu đương nhảm nhí hiện giờ sẽ phá hỏng tương lai tươi sáng của con gái họ.
Ella không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với ba má mình. Ella muốn chia tay. Paul không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với Ella hòng cứu lấy tình yêu của hai người. Anh chỉ có một lựa chọn duy nhất: để Ella bước khỏi cuộc đời mình. Ella bị buộc đi du học ở nước ngoài. Vậy là hai người mất luôn liên lạc.
Đau đớn thật đó. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua.
Năm năm sau, lúc này cả hai người đều đã trưởng thành và tự lập, Ella vẫn còn độc thân và Paul thì có người yêu khác, Mary. Nhưng sâu thẳm tâm hồn, Paul chỉ yêu duy nhất một mình Ella thôi. Chỉ là, anh không có cơ hội để nói với cô điều đó.
Một lần, đang cùng Mary dạo phố, Paul vô tình trông thấy Ella. Cô thật sự chỉ đứng phía bên kia đường thôi. Chỉ cách anh có một sải chân. Trái tim anh như ngừng đập. Thật sự không rõ bản thân đang làm gì nữa, anh vùng người chạy băng qua đường, bỏ mặc Mary ở lại phía sau. Bần thần và ngơ ngẩn, anh đã không nhìn thấy một chiếc xe tải đang chạy tới.
Lúc Mary hét lên kinh hoàng cũng là lúc Ella quay người nhìn lại. Cô nhận ra khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy. Trái tim cô cũng như ngừng đập.
Ella nhào vào đám đông đang tụ tập. Paul vẫn còn thở. Bên cạnh anh lúc này là Mary, đang nói trong nghẹn ngào: "Paul, anh không được bỏ cuộc... hãy gọi tên em, hãy gọi 100 lần, 1000 ngàn lần... được không anh? Đừng ngừng lại, gọi tên em... đừng nhắm mắt, anh... mở mắt ra nào và hãy gọi tên em..."
Paul được đưa đến bệnh viện. Cả Mary và Ella đều đi theo. Họ không biết nhau. Mỗi người đứng một góc, cúi đầu cầu nguyện.
Vị bác sĩ trở ra, đứng trước mặt Mary và nói: "Cô Ella, chúng tôi xin lỗi, anh ấy đã bỏ cuộc sau khi gọi tên cô được 157 lần. Chúng tôi đã tận hết sức."
Mary gục người khóc nức nở, cô không quan tâm đến chuyện vị bác sĩ ấy đã gọi nhầm tên.
Chỉ có Ella, người run rẩy quỵ ngã nơi góc phòng là thấu hiểu. Cô biết tại sao Paul ngừng lại ở lần thứ 157. Bởi vì đó là ngày họ chia tay nhau. Ngày 15 tháng 7. Năm năm, cô đã bỏ rơi tình yêu của mình đến 5 năm. Và bây giờ nỗi đau gấp ngàn lần ngày trước đang quật vào tim cô. Đau đớn.
Ngọc Thảo
21-04-2008, 06:34 PM
Mới đây mà đã 1 năm trôi qua rồi ...
Con cứ tường nó mới hiện diện ngày hôm qua ...
Giờ tỉnh giấc nhìn lại , Ba đã ko còn , ba đã xa ngôi nhà của mình đã 1 năm rồi ...
Hôm nay là ngày giổ , nhà mình cũng ko có ai ... đơn chiếc và quạnh vắng ...
Ba chắc vui lắm phải ko ạ , hôm nay chị và con đã qua thăm Ba ...
Khi chạy xe vào nghĩa trang im lặng và lạnh lẽo , mộ của ba hiện diện , nhìn di ảnh Ba , vẫn dịu hiền như ngày Ba còn sống ... con mĩm cười ... vì chắc trên thiêng đàng Ba đang hạnh phúc ...
Ba có biết con nhớ Ba đến cở nào không ? đôi khi nhìn ngôi nhà quạnh hiu , con tủi thân và nghẹn ngào ...
..... Mất ba con trở thành đứa mồ côi ...
Ngọc Thảo
22-04-2008, 02:37 PM
Entry...
Lần cuối cùng em nhớ và viết cho anh ...
Khi nhận được quá nhiều thì phải bỏ lại 1 thứ. Tay em đã không còn đủ chỗ để nắm tay anh nữa rồi. Cho nên em phải để anh đi ...........
tạm biệt mối tình đầu ... 1 thời khờ dại ...
............................
Ngọc Thảo
23-04-2008, 08:56 AM
Những cơn mưa nhẹ , bất chợt đau đây em nhớ anh , ngốc à ...
từng ngày trôi qua , với em là cả 1 nỗi mong đợi , cả 1 nỗi nhớ ....
Từng ngày trôi qua, em càng ít nói hơn, sống trong sự cô đơn và trống vắng ...
Đã bao đêm rồi , em đã tự hỏi lòng mình , em có thật sự yêu anh ko , vậy mà sao lúc nào em cũng làm anh đau đớn , tạu sao đôi khi em muốn từ bỏ tình yêu này ...
Vậy mà anh , lúc nào cũng ân cần dịu dàng ...
2 đứa mình xa nhau bao lâu rồi nhỉ ... xa nhau như thế vậy mà em luôn nhận được những cuộc dt , những tn mỗi ngày từ phía anh ...
vậy mà , có lúc ... em lại muốn rời xa anh ... ngốc à , có biết ko hỡ ?
Dạo này , em thường mơ đến 1 nơi , nơi ấy ko có anh , ko có bất kì ai , nơi ấy giống như 1 thiêng đường ...
em muốn ngủ 1 giấc thật dài , đừng ai đánh thức em ... em muốn thế ...
Ước gì , được chết đi ...
Chìm vào giấc ngủ ... muôn thuở ...
Nguyễn Xuân Phú
23-04-2008, 09:36 AM
Hơ.........Em viết cả chuyện và thơ cơ à?
Thơ thì anh đọc được, chuyện thì....nhìn chữ cứ nhi nhí san sát rối hết cả mắt.
Thống nhất là...không đáng để nhớ rồi mà...hay em chỉ lấy đó làm cảm xúc nhỉ?
Ngọc Thảo
23-04-2008, 06:26 PM
Tình yêu của những phút đầu như những phép màu
Sưởi ấm cõi lòng vượt qua nỗi sầu
Rồi mai mùa đông trôi xa
Nụ cười rạng ngời trên môi
Thiết tha
Có ai hiểu được cảm giác chờ và đợi một điều mà ko biết nó có đến hay ko. Nhiều lúc em tự hỏi mình [ anh có còn yêu em ko ]. Nhiều lúc muốn thét lên rằng: Tài sao em phải chờ và đợi???
[ Tại sao ] khi yêu thật lòng một ai đó. Muốn người đó mãi mãi bên mình thật sự khó quá. Em thật sự mệt mỏi và muốn gục ngã.
Nhưng em vẫn luôn chờ đợi anh...
Những nỗi nhớ thương vô hạn. Chỉ muốn đến bên anh và nói
[ Đừng bao giờ để nước mắt em rơi vì chia ly. Đừng bao giờ để lạc mất nhau trong vòng xoáy cuộc đời ]...
Nhưng rồi em vẫn thấy lệ rơi [ nhưng có ai hay biết ]
Em biết quá khứ và hiện tại luôn đan xen nhau.
Nhiều lúc muốn quên đi tất cả. Nhưng rồi vẫn nhớ. Vẫn luôn nghĩ ..... Nhưng quá khứ mãi là quá khứ. CÒn hiện tại và tương lai mới là tất cả. Nếu em cứ chìm đắm trong cái quá khứ đó. Thì biết chừng nào em mới sống vui và hạnh phúc. Điều đó càng khiến em đau khổ.
Giá mà anh hiểu được em muốn bên anh. Tự nhiên cứ nhớ. Cứ thương. Cứ mong đợi. [ Và rồi ] cứ yêu. Cứ chờ.
Em đã nghĩ về anh quá nhiều. Để rồi ko thể từ bỏ được nỗi nhớ yêu thương khắc khoải [ bởi vì anh đã trở thành 1 phần trong cuộc sống của em ]. Em muốn anh cứ thử nghĩ về em một chút. Thử nhớ đến em một tí. [ Và một ngày nào đó ] thử yêu em nhiều hơn anh đã yêu.
Em có thể chờ anh. Có thể đợi. Nhưng hãy cho em biết. Trong lòng anh có còn chút nào dành cho em ko?
Dù sao đi nữa em vẫn luôn chờ đợi.
[Em nghĩ cố quên là cố nhớ. Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên.]
..........................
................
..........
Khi em khóc, sẽ nín ngay nếu thấy anh cười. Khi em vấp ngã, hãy cho em hơi ấm bàn tay anh. Bởi vì [ Em sẽ đứng dậy thật nhanh vì hơi ấm ấy truyền động lực cho em tự tin bước tiếp ]. Khi em đau khổ. Khi em buồn phiền. Em cũng ko cần bất cứ điều gì hoàn mỹ. Chỉ cần một giọng nói [của anh]. Em sẽ yêu đời trở lại. Nỗi buồn sẽ tan đi. Nỗi đau sẽ lắng xuống. Khi em lầm đường lạc lối [ đừng bỏ em một mình mò mẫm trong bóng đêm như người mù ko tìm thấy ánh sáng ]. Hãy chỉ đường dẫn lối cho em [ bằng tất cả tiếng yêu chân thành ].
Có thể được ko anh?
Ngọc Thảo
26-04-2008, 08:52 AM
Ngày nắng đã tắt buông trên cuộc tình héo hắt
Bao yêu thương nhưng sao vội tàn quá nhanh
Để những tiếc nuối trong em ngỡ là phút cuối
Anh đi mãi sẽ không quay về đây nữa
Ngày anh đi mang theo một trời thương nhớ, chẳng một lời
Đề những đêm dài mình em ôm nỗi đau trong tim
Và em bơ vơ tìm trong nỗi nhỡ đã nhạt nhoà
Chiếc nhẫn hôm nào vẫn còn hơi ấm như anh đang còn
Cùng cất tiếng hát bên anh mỗi chiều trống vắng
Khẽ nhắm mắt khi anh nhẹ hôn tóc em
Nhìn ánh mắt ấy em như ngàn lời muốn nói
Ta sẽ mãy yêu nhau muôn đời anh nhé
Rồi anh đi mang theo một trời thương nhớ, chẳng một lời
Đề những đêm dài mình em ôm nỗi đau trong tim
Và em bơ vơ tìm trong nỗi nhỡ đã nhạt nhoà
Chiếc nhẫn hôm nào vẫn còn hơi ấm như anh đang còn...
Về đi anh ơi
Về đi anh ơi
Về với những phút yêu thương ngọt ngào...
Về đây bên em
Về đây bên em
Những kí ức vẫn còn trong em...
Ngọc Thảo
26-04-2008, 02:48 PM
Mưa. trời lại mưa ...
Bầu trời âm u , lạnh giá , gió se lạnh , tối tăm ...
Cô đơn , len lõi thấu xé tim ...
Ngồi trong 1 quán nét , bên tai 1 giai điệu thật buồn " hơi ấm ngày xưa " ...
Im lặng , mọi thứ diển ra thật sôi động , trở về bên mình trống vắng khép mình ....
Thật ra , mày muốn như thế nào đây hỡ ... thật sự tao chẳng hiểu mày muốn gì bây giờ ...
tại sao thế ...
Mưa lạnh buốt tận cỏi lòng !!!
Ngọc Thảo
01-05-2008, 09:22 AM
Mưa rơi ...
lạnh lẽo níu kéo ...
Nỗi nhớ về anh ...
trở về ...............................
Ngọc Thảo
02-05-2008, 09:45 AM
Có những khi buồn em ngồi đây em hát
Ru những nỗi đau ngủ yên
Mây trắng bay về tựa như mây là anh đó
Luôn ở bên em từng đêm
Và dù xa nhau như thế nhưng yêu thương vẫn còn đó
Vẫn còn vẹn nguyên trong trái tim
Và dù đêm kia có mấy em vẫn luôn vẫn chờ anh mãi thôi
Mà anh mãi chỉ anh mà thôi
Có những khi buồn ta giận nhau em khóc
Chẳng nói với nhau một câu
Mây trắng bay về tựa như mây cũng đang khóc
Đêm vắng mây trôi về đâu
Và rồi khi anh đứng đó đứng lặng yên trước sân nhà em
Bỗng nghe lòng yếu đuối thế kia
Và dù giận anh có mấy em vẫn luôn vẫn chờ anh mãi thôi
Mà anh mãi chỉ anh mà thôi
Và dẫu có vui buồn mỗi đêm em thầm ước
Bởi vì em mãi luôn cần anh
Và dẫu lỡ mai này ta có không còn nhau nữa
Nhưng lòng ta mãi luôn nhớ nhau
http://music.yeucahat.com/song/Vietn...Thuy-Tien.html
lắng nghe và .... bật khóc ...
Ngọc Thảo
02-05-2008, 10:13 AM
sống hết mình vì 1 tình yêu ko địa vị
Phải chăng là khờ dại ...........
Ngọc Thảo
03-05-2008, 03:08 PM
Đã lâu lắm rồi mới có 1 ngày nghỉ .
Đôi mắt thâm quần vì thiếu ngủ ... muốn nằm ngủ 1 giấc thật dài , xóa đi bao mệt mõi.
thế mà ... vẫn ko được ...
Sáng 6h , đi mua cháo cho đứa cháu , dù mệt mỏi nhưng , khi trở về , nhìn nó ngủ , trong như 1 thiêng thân ... nở 1 nụ cười ... chấp nhận cái số làm dì này vậy ...
Tội nghiệp cháu của mình , cò mẹ có cha, thế mà từ tháng đầu tiên phải ở với bà ngoại và dì út của nó . cha mẹ đi làm xa mà .( ko có mẹ thì phải bú vú dì ) ... có nó ... 2 mẹ con cũng có thêm tiếng cười trong mỗi đêm lạnh ...
7h , ngồi giặc đồ trừ buổi ăn sáng ... tay chân mỏi nhừ ... nghe tiếng u ơ của nó ... lại quên đi ...
8h , mẹ đã cho nó ăn no , phải tắm nó, tiếng bập bập , trong thật vui , cho dù mắt mình đã ko thể mở lên được . buồn ngủ thật ...
8h30' , mẹ bổng nó đi chơi , ở nhà 1 mình , lâu nhà , dọn dẹp , bụng cồn cào ... ước gì có 1 ai đó bên mình chia sẽ lúc này ...
2 bà cháu về , lại thay mẹ ru nó ngủ , mẹ già rồi , cần phải nghỉ ngơi ...
Nó ngủ ngon trong vòng tay , 2 bàn tay ôm lấy vai dì nó ... giờ đã là 10h
Đi đi chợ , tìm cái gì đó mà ăn , ông trời lại đổ cơn mưa , ngậm ngùi đàng ở nhà ăn mì gói ...
Mưa kéo dài đến chiều ...
may là cha mẹ nó về , mình được ngủ 1 chút ...
thế đấy , 19 tuổi đầu , lâu rồi chẳng còn khái niệm đi chơi là gì cả ...
Nhìn mình y như là người có con mọn ...
Mọi thứ cứ thế trôi qua ... mình cứ thế lẳng lặng sống ...
Biết bao giờ ...
Mình muốn đi học quá ... lại sắp phải khóc ...
pe_son
03-05-2008, 08:59 PM
bài viết khá hay đó bạn ah`.cho tui hỏi thật nhé ban viết từ đáy lòng mình hay chỉ là câu văn chép ở đâu đó
pe_son
03-05-2008, 09:08 PM
I am not sure that,I alw make you happy.I am not sure that,I never you cry.I am not sure that,you shape is only in my heart.I am not sure that,I will be with you every where,every time.But I am sure that you will love me forever?
Ngọc Thảo
04-05-2008, 08:37 AM
bài viết khá hay đó bạn ah`.cho tui hỏi thật nhé ban viết từ đáy lòng mình hay chỉ là câu văn chép ở đâu đó
Nhật Kí ! là nơi mình nói tất cả những gì mình muốn nói ... có lẽ qua những lời lẽ này , bạn nghỉ mình lấy từ 1 trang web nào đó .
Nhưng bạn à , tất cả là từ suy nghỉ của mình .( trừ nhửng câu chuyện và 2 bài hát ). bạn ko tin cũng được . dù sao vẩn cảm ơn bạn đã đọc nhửng tâm sự của mình ...
Long Phiêu Phong
04-05-2008, 09:00 AM
Đôi cánh tình yêu có thể làm con người ta hạnh phúc .
Đôi cánh tình yêu cũng có thể làm con người ta dại khờ .
Đôi cánh tình yêu cũng có thể làm con người ta rơi lệ.
Đôi cánh tình yêu cũng có thể làm con người ta biết thế nào là cuộc sống.
Đôi cánh tình yêu cũng có thể làm con người ta cảm thấy nó đến rồi nó lại đi mà không thể làm gì hơn được.
:) Hãy nở một nụ cười , hãy suy nghĩ cho ngày mai.
:oa: nhìu thì mắt xấu --> mất hình ảnh ---> càng khó giữ người yêu.
Hãy nín và tìm cho mình một khoảng trời riêng để ở đó có cái tôi cái ông .....
Ngọc Thảo
04-05-2008, 09:45 AM
[Đơn độc là gì?]
Đó là khi ta cần 1 ai đó để tâm sự
nhưng chẳng ai màng đến…
[Đơn độc là gì?]
Đó là khi ta cần 1 lời nói an ủi khi ta buồn,
nhưng chẳng ai quan tâm…
[Đơn độc là gì?]
Đó là khi ta muốn gặp 1 ai đó để có thể dạo chơi đây đó
nhưng chẳng có ai để ta đi cùng cả…
[Đơn độc là gì?]
Đó là khi ta cần 1 bờ vai của ai đó để che đi những giọt nước mắt lăn dài trên má…
[Đơn độc là gì?]
Đó là khi ta muốn đi đến 1 nơi thật xa, xa với cuộc sống hiện tại,
xa những người ta đã từng quý mến…
[Đơn độc là gì?]
Đó là khi ta muốn khóc nhưng ko muốn để lệ rơi
vì ta ko muốn thấy ta yếu đuối…
[Đơn độc là gì?]
Đó là khi ta cứ chờ đợi 1 điều gì đó nhưng
ko biết nó có đến hay ko…
[Đơn độc là gì?]
Đó là khi ta đứng bên lề những
cuộc vui của mọi người…
Và cuối cùng:[Đơn độc là gì?]
Đó là sự cô đơn đến tận cùng, bị cô lập ngay giữa thế giới được gọi là “bè bạn”
Mình ... chẳng có gì cả ... quả thật , mình là người cô đơn ....
ngochieumobille
04-05-2008, 03:03 PM
[Đơn độc là gì?]
Đó là khi ta cần 1 ai đó để tâm sự
nhưng chẳng ai màng đến…
[Đơn độc là gì?]
Đó là khi ta cần 1 lời nói an ủi khi ta buồn,
nhưng chẳng ai quan tâm…
[Đơn độc là gì?]
Đó là khi ta muốn gặp 1 ai đó để có thể dạo chơi đây đó
nhưng chẳng có ai để ta đi cùng cả…
[Đơn độc là gì?]
Đó là khi ta cần 1 bờ vai của ai đó để che đi những giọt nước mắt lăn dài trên má…
[Đơn độc là gì?]
Đó là khi ta muốn đi đến 1 nơi thật xa, xa với cuộc sống hiện tại,
xa những người ta đã từng quý mến…
[Đơn độc là gì?]
Đó là khi ta muốn khóc nhưng ko muốn để lệ rơi
vì ta ko muốn thấy ta yếu đuối…
[Đơn độc là gì?]
Đó là khi ta cứ chờ đợi 1 điều gì đó nhưng
ko biết nó có đến hay ko…
[Đơn độc là gì?]
Đó là khi ta đứng bên lề những
cuộc vui của mọi người…
Và cuối cùng:[Đơn độc là gì?]
Đó là sự cô đơn đến tận cùng, bị cô lập ngay giữa thế giới được gọi là “bè bạn”
Mình ... chẳng có gì cả ... quả thật , mình là người cô đơn ....
anh chỉ muốn nói với em 1 điều.rằng: hãy mở rộng tấm lòng...........để mọi người có thể đến bên em,chăm sóc cho em, để em k phải là người cô đơn.
ngochieumobille
04-05-2008, 04:42 PM
vậy thì hãy hy vọng.vấn đề còn lại chỉ là thời gian em ạ.anh bj giờ cũng đang đi làm.nhiều thời gian chỉ có 1 mình nên đôi khi cũng rất buồn.lắm lúc chỉ muốn ruỗi bỏ tất cả để chạy đi thật xa,chỉ muốn tất cả mọi thứ trở thành hư vô.để mình k phải quan tâm tới 1 cái j cả.nhưng....
Như vậy thì đâu phải là cuộc sống hả em?chính nhờ những khó khăn trong cuộc sống thì chúng ta mới biết thực lực của mình.
anh biết,vượt qua chuyện như của em k phải là đơn giản,nhưng hãy cố gắng em ạ.
Ngọc Thảo
04-05-2008, 05:11 PM
vậy thì hãy hy vọng.vấn đề còn lại chỉ là thời gian em ạ.anh bj giờ cũng đang đi làm.nhiều thời gian chỉ có 1 mình nên đôi khi cũng rất buồn.lắm lúc chỉ muốn ruỗi bỏ tất cả để chạy đi thật xa,chỉ muốn tất cả mọi thứ trở thành hư vô.để mình k phải quan tâm tới 1 cái j cả.nhưng....
Như vậy thì đâu phải là cuộc sống hả em?chính nhờ những khó khăn trong cuộc sống thì chúng ta mới biết thực lực của mình.
anh biết,vượt qua chuyện như của em k phải là đơn giản,nhưng hãy cố gắng em ạ.
hì ... ai cũng có cuộc sống cho riêng mình , mỗi cuộc đời là mỗi số phận . dù sao thảo vẫn còn may mắn hơn rất nhiều người cơ nhở khác ...
Đôi khi cần 1 ai đó ... cần 1 lời quan tâm , cần ... dù chì 1 bàn tay ... cũng quá đủ ...
Đêm đêm bật khóc... lau nước mắt đi ... 1 ngày mới lại bắt đầu cho dù ... nó ko như ta mong đợi ...
Em vẫn sống bằng niềm tin đã có như giông bão chưa 1 lần đi qua ...
có chuyện này , Anh là người post bài " con gái .." . đúng hok . đừng vậy nữa nhé . con gái ko thích đàn ông như vậy đâu ...
ngochieumobille
04-05-2008, 06:52 PM
um.anh cũng biết điều đó chứ.nhưng nhiều khj anh thấy bất cần,k quan tâm tới người khác nghĩ mình ntn.đó là những lúc anh thấy chán nản.như trong lúc này đây,anh cũng đang chán ngán bản thân mình.Nhưng cũng có lúc anh thấy tự hào về bản thân(hay nhỉ),tự hào rằng mình là 1 con người......tốt.nhưng liệu tốt ở thời buổi này liệu có phải là dốt k???.Nhưng(lại nhưng:D) anh nghĩ nên sống đúng với bản chất vốn có của mình..và anh sẽ luôn sống như vậy,là chính mình.
Ngọc Thảo
05-05-2008, 09:13 AM
um.anh cũng biết điều đó chứ.nhưng nhiều khj anh thấy bất cần,k quan tâm tới người khác nghĩ mình ntn.đó là những lúc anh thấy chán nản.như trong lúc này đây,anh cũng đang chán ngán bản thân mình.Nhưng cũng có lúc anh thấy tự hào về bản thân(hay nhỉ),tự hào rằng mình là 1 con người......tốt.nhưng liệu tốt ở thời buổi này liệu có phải là dốt k???.Nhưng(lại nhưng:D) anh nghĩ nên sống đúng với bản chất vốn có của mình..và anh sẽ luôn sống như vậy,là chính mình.
Con người , có lúc sẽ rơi vào chán nản ... nếu có người bên cạnh thì hay quá Anh nhỉ ... Anh cũng cố lên nhé ...
Ngọc Thảo
05-05-2008, 09:29 AM
mình lại khóc nữa rồi , hư thật , buồn lại khóc .... nước mắt lại rơi , mặn đắng con tim mình .....
Ngọc Thảo
05-05-2008, 09:40 AM
Đã quá đỗi muộn màng .............khi mà gió đã cuốn xoay ......... những kí ức 1 thời của lá .... lá vĩnh viễn rời cây ............. về nơi nào xa quá .............................
................Vì cây ... lạnh lùng ............... hay bởi ... gió cuốn đi ............................
Lối đi nào ..... thuộc về em và anh ..... đối diện với 1 kí ức buồn ....
.... Hoá ra ... em chẳng có gì để mất .............
Chiều, một buổi chiều cuối nắng hạ , ngồi lơ đãng một mình bên ly cà phê, nhìn những giọt nắng cuối chiều đông hiu hắt, lòng mong mỏi tìm thấy một chút ấm áp còn sót lại của những kỷ niệm về anh. Không biết em sẽ còn nhớ về anh trong bao lâu nữa, nhiều lúc em cũng muốn quên hay là cố để quên anh, nhưng cả trái tim và lý trí của em lại không làm được như vậy. Những kỷ niệm về anh như là một giấc mơ mà em không muốn đánh mất nó. Làm sao có thể quên được khi nó đã làm em nhớ đến quay quắt trong lòng? Nhiều lúc em cũng tự hỏi nhớ đến để làm gì khi kỷ niệm thì chỉ là kỷ niệm? Khi mà mọi thứ đã khép lại, khi nhiều lúc nó khiến em cảm thấy xót xa, đau lòng.
Em thật ngốc phải không? Chỉ có kẻ ngốc mới tự ngồi gặm nhấm nỗi nhớ cho riêng mình và xem như đó là một điều hạnh phúc. Chẳng thể nào quên được anh khi mà trái tim em chưa có một bóng hình ai khác ngoài anh. Nhiều lúc em thấy mình cô đơn và lạc lõng trong cuộc sống và em mong muốn có anh ở bên em, muốn được nghe giọng nói của anh, dù chỉ là những giây phút ngắn ngủi thôi, điều đó cũng làm em cảm thấy hạnh phúc và ấm áp trong lòng rồi.
Thời gian thì cứ vô tình trôi và mùa đông thì thật là đáng ghét, nó làm em nhớ về anh nhiều hơn. Ước gì thời gian có thể quay ngược lại chắc em cũng chẳng phải khắc khoải nhớ về anh như thế này nhưng thời gian thì không thể quay trở lại vậy nên... em vẫn nhớ anh.
Ngày xưa ta có nhau và giờ đây ta xa nhau. Những tia nắng của giờ đây không đủ ấm để có thể xua tan đi nỗi nhớ, xua đi hình bóng của anh mà chỉ có thể làm em sống thật hơn với lòng mình, để em biết trái tim em vẫn còn yêu anh nhiều lắm. Không biết anh có còn nhớ em không ?
....... nhưng em thì vẫn tự hỏi lòng mình " bao giờ em có thể quên anh ?"......
Ngọc Thảo
05-05-2008, 04:29 PM
Mẹ ơi !
Hình như con bệnh rồi . con mệt quá . chóng mặt , nhức đầu , mỗi lần nhìn lên cái vi tính này con lại muốn mệt ...
Con mệt lắm mẹ ơi ... ngoài trời lại đang mưa , mưa to và dữ dội ... con muốn về nhà mẹ ơi ...
Con ko muốn mình như thế này , mỗi lần con bệnh , mẹ lại thêm 1 gánh nặng , con ko muốn thế đâu ...
Mẹ ơi , con đang khóc mẹ ơi ... con ko chịu được nữa ...
tại sao con lại thế này hã mẹ . chẳng có ai bênh cạnh con lúc này . chỉ có tiếng ngỏ đều đếu của bàn phím ... xung quanh con bao nhiêu người thế này ... mà con vẫn thấy lạnh quá ... mẹ ơi ...
Con lại khóc nữa rồi ... mày hư quá thảo à ...
Thật sự mình yếu đuối đến vậy sao ........
Ngọc Thảo
05-05-2008, 06:12 PM
chiều tà buồn thật ! ngồi đây mà cứ buồn nao lòng ... những cơn mưa rào kéo đến rồi lại đi ... giờ này được quay quần bên gia đình , bên những người thân yêu , bên mái nhà ấm cúng thì hay biết mấy ...
Mưa lớn thế này ... làm sao mà về nhà đây , thèm 1 người thương đến đón , thèm 1 nụ cười ... cũng đủ ấm lòng ....
... mưa bất chợt làm lòng ai thổn thức buồn ...
Ngọc Thảo
06-05-2008, 12:08 PM
viết vội những suy nghĩ về cuộc sống
suy nghĩ về cuộc đời
những nỗi đau luôn hiện diện với mọi người chứ hok phải chỉ với 1 mình mình
phải chi cuộc sống luôn có những bàn tay
sẵn sàng đưa ra đỡ lấy ng` khác thì cuộc sống sẽ đẹp biết bao
nhưng điều đó có lẽ chẳng bao giờ có
dòng đời quá bôn ba và quá đắng cay,thời gian thì vẫn cứ trôi trong yên bình
những giấc mõ có thể thành sự thật
nhưng những bí mật hãy ngủ yên mãi mãi cho tâm hồn tôi lun đc bình yên...
Ngọc Thảo
07-05-2008, 08:46 AM
♥Có cánh hoa nào không tàn úa..................................... ♥Có hạnh phúc nào sẽ chẳng hư hao....................................... ♥Có cuộc đời nào chẳng xuống thấp lên cao............................. ♥Có đôi môi nào chưa rung lên vì tiếng nấc.............................. ♥Có những khoảng cách dù gần trong gang tấc............................ ♥Vẫn hình như trăm ngàn dặm xa xôi......................................... ♥Và từng chiều anh cảm thấy đơn côi...................................... ♥Hãy về đây tựa vai em mà khóc........................................ ♥Kể cho em nghe chuyện đời gai góc....................................... ♥Sớt bớt cho em cảm giác xót xa....................................... ♥Suốt đời em chỉ là một sân ga........................................ ♥Đón nhận buồn vui con tàu anh chở đến................................... ♥Và khi nào sầu nặng dáng anh gầy........................................... ♥Hãy về đây tựa vai em mà khóc....................................... ♥Kể cho em nghe người đời lừa lọc....................................... ♥Chia sớt cho em cảm giác bị dối gian..................................... ♥Em sẽ vỗ về dù mất cả trần gian...................................... ♥Anh luôn có bờ vai em để khóc.................................... ♥Anh không bao giờ lẻ loi cô độc....................................... Anh không bao giờ thiếu vắng một vòng tay............................. ♥Anh không bao giờ thiếu vắng một bờ vai................................ ♥Khóc đi anh tựa vai em mà khóc.......
Ngọc Thảo
07-05-2008, 08:53 AM
Thế là sẽ đi... sớm hơn là mình đã nghĩ.... Vì phải đi...Phải đi để quên...
Ai đó đã nói là trốn tránh... Ừ thì trốn tránh, trốn tránh vì ko đủ mạnh mẽ để đối mặt... hay vì quá mạnh mẽ để đứng đó mà đau đớn....
Chẳng biết... chỉ biết rằng ko thể ở lại để tiếp tục sống và vượt qua ...
Ôi ! sao tâm hồn lại bấn loạn thế này ....
Cố cười , cố bình thản để ko ai biết mình đang điên loạn tái tê ....
Ai đó sẽ khóc cho một sự ra đi lâu lắm mới đến ngày về? Hay cười vì sự ra đi làm không khí trời đông trở nên vui vẻ?
... Chẳng ai níu lại...Hay nói đúng hơn... thèm 1 người níu lại... nhưng chẳng có ai ...
Ngọc Thảo
07-05-2008, 03:27 PM
trời lại mưa nữa rồi , lạnh thật ... từng cơn mưa rào mỗi lúc lại to dần ... mưa về trên khúc hát . lắng u buồn đợi bóng hình ai , như tìm về thoáng hương xưa , con đường giờ là kỉ niệm ... giờ mưa đã xóa nhòa tát cả rồi , mưa cũng đã làm mờ mắt mình rồi ... bất chợt lòn nhẹ nhàng ... mĩm cười thanh thản ...
Ước gì được chết đi 1 lúc ... mưa à ...
nguyentuanvu
08-05-2008, 08:19 AM
mạnh mẽ lên nhé cô pé ... đọc nhật kí của pé, luôn mang nặng 1 nỗi buồn ... rất hay và sâu lắng ... cố lên pé à. hạnh phú sẽ ở cuối con đường đang chờ pé đấy ...
Ngọc Thảo
09-05-2008, 02:25 PM
Mệt mõi quá tôi ạ ...
tại sao mày lại luôn như vậy ... tại sao mày lại làm cả 2 phải đau khổ thì mày mới chịu đây ... mày làm sao vậy ... trong lòng mày có vui ko ? ko , ko vui rất khó chịu , rất buồn đúng ko ...
tao ghét mày , tao ghét cái bản thân mày quá ... mày làm , mày nói , những gì mày suy nghỉ đều làm anh tổn thương ... mày là đứa ít kỉ , là đứa đáng bõ đi ... vậy mà anh lại ko bõ rơi mày ... anh luôn dịu dàng bên mày do dù mày làm anh buồn , đau khổ và rơi nước mắt vì mày ... để bây giờ mày ngồi đâu ... buồn vô tận ...
Mày ... tao chán mày , tao ghét mày , rồi sẽ có 1 ngày anh sẽ chán và bỏ mày ... lúc đó mày sẽ mất tất cả ... mày biết ko ...
mày ngồi đây khóc làm gì ...
Anh ơi , em xin lỗi ... thật sự em xin lỗi anh ...
Ngọc Thảo
10-05-2008, 10:30 AM
ko biết mình phải chịu cái cảnh này đến bao giờ ... hôm nay lại bị chủ la ... buồn vô đối ... đâu phải lỗi của mình ... vậy mà mình lại hứng chịu thế này ... buồn , tức... guận ... chịu cái cảnh oan này đến bao giờ đây ... mẹ nói đúng ra đời đi làm cho người ta mới biết ... kiếm đồng tiền r6át khó , phải chịu nhục , chịu cực khổ ... giờ mới biết ... nhưng mẹ à , con chịu cái cảnh này là vì mẹ đó mẹ có biết ko ? con đã quá mệt mõi và con cũng ko đủ kiên nhẩn để chịu đựng hơn nữa ... từ ngày đi làm đến giờ ... con chưa làm gì sai cả ... mẹ à ... con buồn nhiều lắm ... con ko muốn bị ai hiểu lầm mình ... vậy mà bây giờ đây ... họ nghi và hiểu lầm con ... con bất lực khi ko thể nói thành lời ... mẹ à... con muốn khóc... thật sự con muốn khóc ...
Mệt mõi thân ta này ...
Về với đất mẹ nghỉ ngơi ...
Ngọc Thảo
10-05-2008, 12:06 PM
mẹ ... con mệt mõi quá mẹ à ... con ko đủ nghị lực nữa rồi ... con sẽ gục ngã mất ... con sợ quá mẹ ơi ...
Ngọc Thảo
10-05-2008, 05:03 PM
vậy là cuối cùng mọi thứ đều vỡ vụng . những tưởng mình đã gây ra cho người ta 1 vét thương ... vậy mà bây giờ chính mình lại phải mang 1 vết thương ấy ... buồn , thất vọng và ... chẳng thể nào nói được nên lời ...
tất cả chỉ là lừa dối phải ko ? mình đúng là 1 con ngốc khi bấy lâu lại cứ bị ám ảnh ... cứ tưởng sau bao năm , những lời họ nói là sự thật ... bây giờ ... thì tất cả đã ko còn gì ... ko luyến tiếc , ko hối hận ... từ nay ... ấtt cả những gì thuộc về ... mình sẽ xóa tất cả ... mình ssợ con người đó ... đáng sợ thật ... mình chỉ muốn cười thật to ... cho cái hành động mà bấy lâu nay mình vẫn làm ... ngu ngốc , khờ dại ...
khép lại thôi ... quá khứ của tôi ... khép lại tất cả ...
mĩm cười ... nhìn lại ... hóa ra ... vẫn còn 1 người bên cạnh ... xã à ... bây giờ em sẽ mãi là của anh ...
Ngọc Thảo
11-05-2008, 12:22 PM
đôi khi muốn khóc... chưa bao giờ lại muốn khóc như lúc này ... bất chợ ùa đến ...bất chợt ra đi hết ... bỏ lại mỗi mình ta cô đơn ... mưa ... cơn mưa kéo dài và day dẳng như khóc thay ta ... ta buồn ... mưa buồn ...
rurokenshin
12-05-2008, 10:26 AM
sống trên đời này không có gì là không vuợt wa đc.. ca?
bà chj hãy cồ gắng vuợt wa
Ngọc Thảo
14-05-2008, 11:08 AM
... đang buồn thế cơ mà ... ui nhật kí ui ... tâm hồn mình trống rổng ... có nhiều tâm sự mà ko biết phải bắt đầu từ mô ...
Hôm nay đến ngày của mình rùi , đau bụng chịu ko nỗi rồi , tay chân run ko thể làm gì được ... sao khổ thế cơ này ... 1 tháng phải chịu đựng 1 lần , quặng đau , giá mà có ai đó bên cạnh lúc này ... dau quá ... đau muốn khóc luôn rồi ... ...
Ngọc Thảo
14-05-2008, 11:33 AM
Tình yêu chợt qua,rồi xa thật xa...Để em vẫn mãi phiêu du miệt mài.Nhiều khi tự dưng, thề trong lòng em.Từ nay sẽ mãi chẳng thương nhớ ai..Ngày anh rời xa, tình xa thật xa..tưởng em sẽ mãi quên anh suốt đờinào đâu hằng đêm, còn lại trong em..là những tâm tư ,trọn đời khó quên..Và trong màn đêm, chỉ riêng mình em...nhiều khi em tự dưng muốn khóc lêntưởng quên được anh, tưởng xa được anh..thật ra trong tim vẫn nhớ đến anh..vì em còn yêu, yêu anh vô vàn..và đôi khi tủi thân muốn khóc lênĐể vơi sầu đau, chót yêu lầm lỡ..Nhủ lòng thôi nhé...Mối tình đã qua...
Nghe bài hát , tự dưng muốn khóc làm sao ...
Anh ! em nhớ anh quá ...
Ngọc Thảo
16-05-2008, 11:53 AM
Tôi đang chờ ... phải tôi đang chờ , nhưng không phải chờ 1 điều gì đó đến với tôi ... ngược lại tôi cảm thấy rằng có 1 điều gì đó sẽ ra đi trong tôi . tôi ko thể ngăn cản được nó nữa rồi , bởi vì thật chất , tôi là 1 kẻ bất tài .....
Trần Anh Tú
16-05-2008, 03:40 PM
Nỗi đau khổ thì có thể có muôn hình muôn vẻ , nhưng nước mắt bao giờ cũng mặn như nhau ...
trời không mưa sao mắt em lại mưa thế này , dẫu biết nắng mưa là chuyện của trời , buồn vui là chuyện của con người , nhưng sao em chưa bao giờ có được 1 niềm vuj trọn vẹn ... đêm khuya bao nhiêu , lòng em buồn , nước mắt em rơi nhiều bấy nhiêu ... chắc có lẽ anh chưa bao giờ biết ...
Có lẽ , em sinh ra không được may mắn như mọi người con gái khác , người ta nói em yêu anh là 1 sự may mắn ... nhưng ...
Từ ngày đến với anh , em đã biết khóc , biết thức trắng đêm và biết đôi khj em không phải là em ... em đúng là 1 đứa ngu ngốc ... khờ khạo ... em buồn cho anh , em buồn cho chính em ...
Ta tạm xa nhau 1 thời gian được không anh ? em cần 1 mình , em cần suy nghỉ về chuyện của 2 chúng ta ... chắc có lẽ anh sẽ không đồng ý ... có bao giờ anh buông em ra đâu nếu em đề nghị như thế , chắc rằng anh sẽ khóc rất nhiều ... và níu chân em lạj ...
Giờ đây , trong em chỉ toàn là nỗi buồn , bao nhiêu tâm tư , bao nhiêu điều muốn nój , nó làm em đau ... em muốn hét lên thật to , muốn nój ra tấc cả nhưng em không thể thốt được thành lờj , nó đang gặm nhắm em từng ngày , từng ngày ... mà chỉ có đêm khuya mới biết tại sao em buồn và tại sao em lại khóc ... sự chịu đựng của con người điều có cáj giới hạn của nó , đến 1 ngày nào đó ... nó sẽ nổ tung ...
Em sợ ... chúng ta sẽ không còn ...
bài viết khác hay , người yêu mình cũng nói là , phải tạm xa nhau 1 thời gian , để cả 2 cùng suy nghĩ , nhưng tớ không muốn xa cô ấy tý nào cả
nguyentuanvu
16-05-2008, 04:43 PM
trong cuộc sống có quá nhiều điều cần phải suy nghỉ cần phải đối diện và cần phải vượt qua ... nếu cuộc sống đều yên ả , thực chất đó ko phải là 1 cuộc sống ... dù biết trãi qua những điều đó , đối với 1 cô pé như bạn khó mà vượt qua được ...
Chỉ cầu mong pé mãi bình yên ... luôn luôn mĩm cười nhé... hạnh phúc đang chờ ta ở phía cuối con đường ...
Mình tin , sau này pé sẽ được hạnh phúc ...
Những bài viết của pé luôn luôn để lại 1 dấu ấn , 1 tâm tư sâu sắc và đầy ưu tư và sầu cảm ...
nguyentuanvu
16-05-2008, 04:44 PM
bài viết khác hay , người yêu mình cũng nói là , phải tạm xa nhau 1 thời gian , để cả 2 cùng suy nghĩ , nhưng tớ không muốn xa cô ấy tý nào cả
anh nói con trai chúng ta ko đau khổ vì tình nhỉ ....
cô đơn
16-05-2008, 05:04 PM
đây là lần đầu tiên anh vào web này , cũng là lần đầu tiên anh dừng chân ghét đọc 1 Nk đời thương của 1 người con gái lâu đến như vậy ...
Ko hẳn những bài viết của em là hay ... nhưng đâu đó ẩn chứa trong em khá nhiều nỗi buồn ... nó dường như lột tả tất cả...
và nó có 1 phần giống anh trong đó ... anh đã đọc từng bài viết ... giống như em thay anh viết tâm sự của chính mình ...
cảm ơn em đã viết thay anh ...
Mạnh mẽ đối mặt với cuộc sống nhé ... đừng khóc... vì ko giải quyết được gì đâu em à ...
Anh sẽ ghé thăm Nk em thường chuyện được chứ ....
Trần Anh Tú
16-05-2008, 09:39 PM
anh nói con trai chúng ta ko đau khổ vì tình nhỉ ....
đúng cũng đau khổ chứ ,........................................
Ngọc Thảo
17-05-2008, 11:54 AM
...Không có anh,em vẫnsống.....
....Không có anh, em vẫn cười......
...Không có anh, em vẫn không khóc......
....Không có anh, em vẫn có thể ở quanh những người bạn......
...Không có anh, em vẫn có thểlàm được mọi việc.....
...Không có anh, em vẫn sẽ hát......
...Không có anh, em sẽ có thời gian để tâm vào những việc kháchơn.....
......NHƯNG.......
---------------------..-------------------------
...Không có anh, em sẽsống một cách vất vả..
...Không có anh, em sẽ chỉ nở những nụ cười gượng gạo...
...Không có anh, em không khóc nhưng nước mắt sẽ chảy ngược vào tim...
...Không có anh, em cảm thấy cô đơn, lạc lõng giữa cả thế giới này...
...Không có anh, em làm mọi thứ một mình thật khó khăn...
...Không có anh, em sẽ chỉ hát những bài hát buồn....
......Không có anh, em vẫn có tất cả....
.......Nhưng......
sẽ chẳng còn gì quan trọng với em
như anh nữa..
Ngọc Thảo
17-05-2008, 03:00 PM
đây là lần đầu tiên anh vào web này , cũng là lần đầu tiên anh dừng chân ghét đọc 1 Nk đời thương của 1 người con gái lâu đến như vậy ...
Ko hẳn những bài viết của em là hay ... nhưng đâu đó ẩn chứa trong em khá nhiều nỗi buồn ... nó dường như lột tả tất cả...
và nó có 1 phần giống anh trong đó ... anh đã đọc từng bài viết ... giống như em thay anh viết tâm sự của chính mình ...
cảm ơn em đã viết thay anh ...
Mạnh mẽ đối mặt với cuộc sống nhé ... đừng khóc... vì ko giải quyết được gì đâu em à ...
Anh sẽ ghé thăm Nk em thường chuyện được chứ ....
Dạ vâng . miễn anh đừng chê là được ạ . vì em chỉ viết theo cảm xúc , chỉ sợ những ai vào xem cũng sẽ buồn theo em ...
Ngọc Thảo
17-05-2008, 03:02 PM
đúng cũng đau khổ chứ ,........................................
ừ , ai mà ko đau khổ , nhưng có lẽ con gái sẽ mang nhiều đau khổ hơn ... xét theo lí trí và tình cảm con gái nhạy hơn .. phải ko bạn ...
cảm ơ vì đã ghé và đọc nỗi niềm của Thảo .
Ngọc Thảo
17-05-2008, 05:07 PM
LuÔn nắm tay e ở mỌi lúc mỌi nƠi
. Là người kO baO h muỐn e phải buỒn.
. Là người sẽ kO bỎ mặc e...để chO e phải cÔ đƠn ...
. Sẽ thu xếp tất cả mọi chuyện ...thu xếp đám bạn bè chỉ để có cơ hội được ở bên e thật nhiều...
. Là người sẽ nhắn chO e hàng chục tn...gọi cho e hàng nghìn miss call..khi biết e giận dỗi..khi biết e buỒn và e đang khÓc..
. Là người đã xua đuỔi, tức giận và rũ bỎ e khi nghe những lỜi nÓi kO hay về e cho dù e có giải thích hết nhẽ...nhưng lại khÓc khi e quyết định ra đi...
. Là kO thể cãi nhau 3 ngày..
. Là kO thể chia tay quá 1 tuần..
. Là kO bỏ rƠi e hết lần này đến lần khác..
. Là người luÔn quan tâm e...lO lắng cho E
. Là người luÔn ghét e phải khÓc..và dù thế nàO cũng sẽ ôm chặt lấy e..cả khi sau này khi e có khóc vì 1 người khác ...
. Là người luôn có những mÓn quà rất dễ thương vào ngày kỉ niệm mỗi tháng...rồi đến 1 lúc quên bẵng đi ngày vui đó, rỒi đến 1 lúc lại bất chợt tặng quà cho 3 tháng....(tặng bù)...
. Là người sẽ lặng lẽ làm cho e nhiều điều....nhưng kO kể cÔng...
. Là người có lÒng dũng cảm dám cãi lỜi e để đòi quyền lợi đi chơi với bạn bè vào tỐi thứ 7 này...nhưng khi được rồi...thì lại ngOan ngOãn đi theO e cả buổi hÔm đó...
. Là người sẽ đến 1 lúc nào đó...1 khoảng thời gian ngắn thôi.1 tick tắc thôi...họ nhận ra nc mắt của họ có thể rơi vì e....
. Là người sẽ kO đến gần với những cô gái khác để đỡ buồn khi e bận kO có thời gian cho họ...
. Là người sẽ ko đến với nhữg cô gái khác khi giận dỗi với e..chO dù họ luÔn hơn e...
. Là người luôn giữ khOảng cách với những cÔ bạn thân quanh e...
.. Là người lúc xa e mà vẫn bên e vÔ hình....
. Là người kO chịu đc tính trẻ con...nhõng nhẽo...íck kỉ..đành hanh của e nhưg vẫn chấp nhận bên cạnh e..
. Là người kO chịu nỔi e nhưng lại chấp nhận tất cả để dược Ở bên em...
.. Sẽ như 1 cậu bé khi đứng trước e...nhưng lại tỎ ra là 1 người đàn ông tO lớn sẵn sàng đương đầu với tất cả để bảo vệ e...
. Sẽ kO biến mất.. chỉ vì tính tinh vi...ích kỉ và tự ái của đàn Ông
. Là người kO thể đối xử với 1 cô gái nào khác tốt như đã yêu thương e...
. Là người luôn làm e cười.luôn làm e vui..
. Là người yêu e lắm...yêu nhiệt tình ..yêu hết mình...yêu điên lên...mà kO thể hiểu đc tại sao lại yêu đến thế....
. Là người sẽ mãi bên e....yêu e... Và là người em yêu lắm...yêu lắm lắm...
--------------------------------------------------------------------------------
cô đơn
17-05-2008, 05:13 PM
Đêm nay, anh lại một mình, nhớ em và những kỷ niệm của những ngày tháng đã qua. Có phải những kỷ niệm của chúng ta đã chìm vào quên lãng. Anh khao khát vòng tay mềm êm ái và đôi môi sưởi ấm cho trái tim lạnh buốt lúc đông về.
Không biết cuộc sống của em giờ thế nào? Thế nào là yêu, là chờ đợi và hy vọng? Mùa đông năm nay lạnh quá, anh thấy tim mình chua xót và tê cứng... Ngập tim anh là tình yêu vẫn còn cháy bỏng, sự thất vọng và nỗi cô đơn không một người chia sẻ. Thế nào là yêu, là đau khổ và hạnh phúc? Anh không giữ được khi lòng em đã quyết tâm ra đi, tất cả những kỷ niệm chôn sâu vào quên lãng. Anh muốn đem lại những điều hạnh phúc đến cho em, mà có lẽ anh không bao giờ thực hiện được. Bên cạnh em là người yêu mới, nghĩ đến điều này anh thấy tim mình ngột ngạt. Anh càng đau khổ thì càng lánh xa em...Anh không tin đó là sự thật, so với những ngày tháng ta đi qua. Anh cố gắng mỉm cười để em được thảnh thơi bước trên con đường em đã chọn.
Đêm nay anh không còn nhớ là đêm thứ mấy rồi, anh lại mơ thấy em. Em vẫn đẹp như ngày nào, vẫn hình bóng ngày nào, vẫn một nụ cười... Sao mà nghẹn ngào con tim quá. Anh bóp chặt tim mình sống cho qua những ngày vất vả khi không có em. Nhiều đêm giật mình, tưởng rằng có em bên cạnh. Nhưng đó chỉ là giấc mơ, giấc mơ không có thật. Tận sâu trong cõi lòng con tim anh vụn vỡ, nghe dòng nước cuồn cuộn rồi chôn sâu tất cả những phiền muộn trong lòng...
Anh phải làm gì đây? Hay anh âm thầm chúc em được hạnh phúc. Chúc em được bình yên, vui vẻ trong cuộc đời.
Anh sẽ cố gắng quên em, xem như chưa từng có em trong cuộc đời .
--------------------------------------------------------------------------------
Trần Anh Tú
17-05-2008, 06:25 PM
tớ sẽ thường xuyên vào , = tuổi nhau đấy chứ nhỉ :D
Ngọc Thảo
18-05-2008, 08:45 AM
tớ sẽ thường xuyên vào , = tuổi nhau đấy chứ nhỉ :D
Cảm ơn bạn !........!........................................ ............
Ngọc Thảo
18-05-2008, 09:07 AM
Cố gắng để ko phải bật khóc, cố gắng cắn chặc đôi môi để ko bật ra tiếng nất nghẹn ngào ... cuối cùng cũng khóc ...
Cố gắng chịu đựng , cố gắng qua từng giờ , từng ngày ... cố gắng để sống tiếp ... để bây giờ mọi sự cố gắng , mọi chịu đựng vỡ òa thành những giọt nước mắt ...
Ko hiểu mưa đang rơi khóc cho mình hay làm mình còn tủi thân và cô đơn ...
! đêm mệt mõi , từng giọt nước mắt lăn dài , im lặng , tan nát ...
Đúng là khi con người ta 1 mình lại tuyệt vọng đến thế này ...
Ko biết còn phải chịu đựng đến bao giờ , cố lên tôi ơi , làm ơn hãy cố gắng chịu đựng , đừng để tôi phải gục gã thế này ...
Lại khóc nữa rồi , mẹ ơi sao mẹ ko hiểu cho con hã mẹ , tại sao mẹ lại để con như thế này , tại sao vậy hã mẹ , mẹ có biết con chịu đựng những thứ này là vì mẹ ko hã mẹ ... cứ từng đêm trôi qua với con là những giọt nước mắt ... mẹ ko biết ko con thế này ... mẹ ơi con đang khóc đây , sao mẹ ko hiễu con thế này ...
Lại khóc nữa rồi , từng tiếng nất đang run lên anh có biết ko , em khóc là vì anh đấy , tại sao anh ko hiễu cho em , những lúc em cần anh nhất , cần 1 người bên em , cần anh đến an ủi em , vậy mà sao vài câu nói chúng ta cãi nhau ... anh có biết em đã phải như thế nào ko ...
Ước gì những cơn mưa như thế này có thể xóa hết kí ức, xóa hết mọi thứ trong em , để em ko còn đau khổ , ko còn tủi thân và cũng ko phải khóc như thế này ...
Ước gì được chết , để ko phải sống như thế này ... chẳng ai hiểu ...
Mẹ ! con buồn mẹ lắm ...
Anh ! em buồn anh lắm ...
Mưa , xin hãy để tôi khóc ... chỉ có mưa mới hiểu vì sao tôi thế này ...
mệt mõi thân tôi này
Về với đất mẹ nghỉ ngơi ...
cô đơn
18-05-2008, 04:37 PM
Nếu buồn hãy khóc đi bé , rồi mọi chuyện sẽ qu , sau cơn mưa trời sẽ tạnh . hãy mạnh mẽ lên nào . vẫn còn có anh , bên cạnh bé ...
! người mong chia sẽ ..
Trần Anh Tú
18-05-2008, 08:18 PM
2 người là tình nhân của nhau ah ................cô đơn và thảo ý
cô đơn
19-05-2008, 10:15 AM
2 người là tình nhân của nhau ah ................cô đơn và thảo ý
ồ ko , mình và thảo ko biết nhau . Mình cũng ko biết thảo là ai . nhưng qua những dòng nk này , mình cảm nhận , thảo là 1 cô pé rất sâu sắc . đầy cảm thông và chia sẽ .
Thực chất , mình và Thảo ko biết nhau .
nguyentuanvu
19-05-2008, 10:33 AM
ước gì , mình có 1 người yêu chân thành như bạn .... trên cuộc sống này , những người chung thủy ko còn nhiều bạn à ...
Ngọc Thảo
19-05-2008, 11:56 AM
2 người là tình nhân của nhau ah ................cô đơn và thảo ý
Anh ấy nói đúng đấy bạn à , mình và anh ấy ko biết nhau . mình cảm đọc quá, vì có bao nhiêu người lắng nghe tâm sự của mình . Cảm ơn tất cả ...
Ngọc Thảo
19-05-2008, 11:58 AM
@ Vũ ! rồi hạnh phúc sẽ đến với bạn mà , hi vọng sẽ ... cuộc sống của nhửng người trầm cả , của những người như Thảo chán lắm ... ko có đề đáng để nói đâu ...
1 ngày vui vẻ và hạnh phúc nhé .
cô đơn
20-05-2008, 09:04 AM
cho anh xin 1 miếng đất nhỏ được ko Thảo ...
thời gian.............
thời gian.............
cứ trôi qua...
ko dừng lại 1 giây phút nào hết!............
thời gian..........
làm con người ta già yếu........
NHưng quan trọng hơn cả.....................thời gian................
làm mọi thứ thay đổi...........
đường sá, nhà cửa, tiền bạc.... và cả con người!........
Con người đã khác trước nhiều quá........
đã làm tôi thấy xa lạ...
ko còn nhận ra nữa
bất ngờ
thất vọng
và cũng làm tôi mất cả niềm tin.......
thời gian, tiền bạc hay còn thứ gì nữa đã làm con người trở nên như vậy?
tôi nhớ con ngươì của ngaỳ xưa quá....
cứ cười nói....vui vẻ....vô tư......
có tính toán ...có sống mà nghĩ đến tiền như bây giờ đâu.....
con người đã quyết định....
quyết định đi theo con đường đó........
tôi cũng lo lắng, cũng buồn.....
cũng muốn khuyên ngăn lắm chứ......
nhưng chắc con nguời Ko biết đâu........
và có lẽ con nguời cũng ko biết đã thay đổi nhiều như thế đâu........
dù sao tôi sẽ ko nói gì ....sẽ tôn trọng quyết định này và sẽ chúc con nguời may mắn
tôi ghét thời gian đã làm tôi mất đi nhiều thứ.....
nhưng cũng cám ơn thời gian đã làm tôi biết thêm nhiều thứ......
để rồi chắc sẽ ko còn như truớc....mọi thứ trong đó có cả tôi......
Ngọc Thảo
20-05-2008, 04:41 PM
Anh cũng đang buồn đúng ko ạ . cuộc sống ko ai như mọng đợi anh à . Được sống cũng đã là 1 niềm hạnh phúc .
Đôi khi bé đã từng tuyệt vọng , đã từng đi đến tự tử ... để cuối cùng nhận ra , nếu bé ra đi , chắc chắn sẽ có ít nhất 1 người đau đớn ...
hãy sống và mĩm cười anh nhé .
Bình yên là khi trong lòng ta ko nỗi sóng ... bình yên khi lắng nghe con tim mình ... sống nhẹ nhàng , nở 1 nụ cười để vẫn thấy mình còn may mắn .
Bé rất vui vì có được nhiều bạn như anh ...
Anh mướn em 1 phần đất , phải trả công đấy nhé ...
ngoctamtq
20-05-2008, 09:54 PM
những lời bạn viết ko hiểu sao tôi lại tìm thấy tôi trong đó, tôi cũng sợ 1 ngày yêu thương quá mong manh khiến đôi tay ko thế níu lại mặc dù ...
tôi sắp khóc khi nghe thấy những j bạn đã chia sẻ
cô đơn
21-05-2008, 09:49 AM
ừ , anh đang buồn , cảm giác cô đơn và khao khát được 1 tình như em đây Thảo à . ai nói con trai ko có phút yếu lòng , ai nói con trai vô tình .Buồn thật , công việc thì bận rộn , cần người mình yêu bên cạnh , thế mà hằng đêm vẫn cứ 1 mình .
Cô bé cho anh ké Nk nhé. Anh ko có đất để bày tỏ tâm sự . hì
Ngọc Thảo
21-05-2008, 11:21 AM
những lời bạn viết ko hiểu sao tôi lại tìm thấy tôi trong đó, tôi cũng sợ 1 ngày yêu thương quá mong manh khiến đôi tay ko thế níu lại mặc dù ...
tôi sắp khóc khi nghe thấy những j bạn đã chia sẻ
Cảm ơn bạn đã đọc tâm sự của Thảo . đôi khi khóc sẽ làm chúng ta vơi đi những nói buồn . Nếu khóc hãy khóc đi bạn , đừng nén lại làm gì .
Mọi thứ rồi cũng sẽ qua , Thảo biết muốn quên đi ấtt cả 1 lúc ko phải dể vì thế hãy thật từ từ , hãy để lòng thật nhẹ nhàng ... bạn nhé
Ngọc Thảo
21-05-2008, 11:26 AM
@ cô đơn : bé ko biết phải an ủi và nói gì với anh bây giờ ... cách tốt nhất là bé sẽ im lặng và lắng nghe những gì anh nói ... anh sẽ nhẹ nhàng và thanh thản hơn ...
Ngọc Thảo
21-05-2008, 03:01 PM
Anh à , mấy hôm nay anh có biết là anh làm cho em vui và hạnh phúc lắm ko ? chắc anh ko biết rồi , chỉ mình em là cảm nhận được thôi ... em và anh ở xa nhau quá , thế mà anh vẫn đem lại ấm áp trong em ...
Mỗi đêm cô đơn 1 mình , ko gian im lặng , cứ ngỡ đêm nào em cũng sẽ khóc vì nhớ anh ... vậy mà mấy hôm nay , em lại phải bật cười vì những tin nhắn ngốc nghếch và đáng iu của anh ...
Ngốc à , em hạnh phúc lắm , thật sự bây giờ em ko cần bất cứ điều gì cả , em đã có rất nhiều rồi ...
Một người mẹ thương con , lo cho con mọi thứ
2 chị cũng thương và lo cho em đúng ko , hì , em biết mà ..
Anh rể thương chị nhiều thật là nhiều , và thương cả mẹ và em nữa , em cảm ơn anh vì đã yêu và lấy chị em nhé .
Đứa cháu gọi bằng dì , đáng iu và ngoan quá ...
và cuối cùng là anh đấy , anh đem lại cho em nhiều thứ nhất , dù có giận mấy anh và em cũng ko thể giận nhau quá 2 ngày , lại tự tìm về nhau anh nhỉ ...
Nhiêu đó thôi em cũng thấy thật sự mãn nguyện , thật bình yên ..
Anh à , em nhớ anh lắm ... anh có hạnh phúc ko hã anh ?
Trần Anh Tú
22-05-2008, 10:29 PM
mọi người thật thích .chẳng bù cho tôi . tôi buồn lắm ,người yêu tôi chẳng bao giờ quan tấm đến tôi ,tôi chắc là cô ấy cũng yêu tôi ,nhưng cái kiểu nói của cô ấy luôn khiến tôi phải lo lắng, chưa bao giờ tôi nhận dc 1 lời yêu thương từ cô ấy bao giờ cả ví dụ như những lời mà bạn thảo viết kìa,có lẽ nếu giờ chia tay thì có lẽ tôi là đau khổ nhất vì tôi yêu cô ấy rất nhiều ,nhiều khi tôi muốn quên cô ấy đi và sống 1 mình ,nhưng tôi không thể nào làm đc chuyện đó chắc là tại tôi quá yêu cô ấy.tôi buồn lắm. cũng may mà có cái trang web này để tôi dc tâm sự với mọi người không thì chẳng biết nói với ai. chúng ta làm bạn nha.nick chat của tớ là shock_congtu_kut3 mọi người add vào nha
Ngọc Thảo
23-05-2008, 03:25 PM
cảm ơn Tú nhiều nhé ! trong cuộc sống nếu chúng ta có được 1 tình yêu chân thành , cho dù ko nhận được từ đối phương, mình sẽ bị tổn thương và đau khổ , nhưng Thảo tin 1 ngày Tú sẽ được nền đáp . hãy yêu chân thành . sau này chắc chắn Tú sẽ được hạnh phúc .
Trần Anh Tú
23-05-2008, 09:27 PM
giá như huyền của tớ cũng như thảo thì tốt quá hu hu. mình thật bất hạnh.
Ngọc Thảo
23-07-2008, 08:36 AM
hôm nay đúng là 1 ngày đặc biệt . lâu lắm rồi mới vào dd này , cảm thấy hụt hẫn và hơi buồn ... vì nhật kí bấy lâu nay tự nhiên mất 1 đoạn ... 1 khoảng thời gian khá dài ... tại sao vậy ...
hôm nay , ngày đi làm cuối cùng , sao trời lại đổ cơn mưa ngâu thế này . mưa buồn thật buồn , thật cô đơn và lạnh lẽo ...
chặng đường đã qua , đối với mình là 1 trãi nghiệm , buồn có , vui có , tất cả sẽ là hành trang chuẩn bị cho mình bước vào 1 chặng đường mới ... dù biết rằng chặng đường ấy , rất vất vả và khó khăn ...
tạm dừng nhé , nk của tôi ơi , có lẽ mi sẽ bị lãng quên 1 thời gian đấy , hi vong sẽ sớm gặp lại ...
Đi nào ... ngày maii sẽ khác rồi đấy ... mạnh mẽ lên nhé ...
Ngọc Thảo
28-07-2008, 03:41 PM
đúng là lâu lắm mới trở về đây ... có nhiều thây đổi ... mới xa quê có vài ngày đã thấy nhớ nôn nao ,buòn da diết ... nhớ mẹ của con nữa ... thật là buồn ...thôi nhé ...
Ngọc Thảo
26-08-2008, 05:19 PM
thời gian ơi xin 1 lần người dừng lại ... có quá nhiều thứ trôi qua đến ngạt thở ... mọi thứ làm tim đau , thật đau ... giá mà thời gian lắng động , giá mà thời gian dừng lại để có thể làm 1 điều gì đó ... giá mà ...
Ngọc Thảo
14-09-2008, 03:41 PM
lâu lắm rồi ta mới về thăm nơi này ... có quá nhiều thay đổi quá nhiều thứ khiến ta ngỡ ngàng ...
trung thu đến rồi , ko về quê dc , con buồn và nhớ mẹ biết bao nhiêu ...
mùa thu lá rụng rơi đầy , miên man khúc hát lòng ai rối bời , ngẫn ngơ nước mắt rơi đây , làm thân xa xứ ... hỡi người biết chăng ...
Ta sẽ về nơi chốn cũ , mĩm cười nhẹ với dấu yêu xưa ... nhìn lại mùa thu ,mùa ta yêu mến ... chốn bình yên ... người ơi ta sẽ về ...
Ngọc Thảo
26-09-2008, 02:29 PM
.................... mẹ ! con yêu mẹ .......................
Ngọc Thảo
29-09-2008, 05:21 PM
thế là cũng 2 năm trôi qua anh nhỉ ... 2 năm có anh , với em đã quá hạnh phúc ...
nhìn lại chặng đường mà 2 ta đã bước đi ... bỗng dưng em chợt òa khóc vì anh ...anh đúng là ngốc ... ngốc nhất mà em thấy ... sao anh lại yêu em chứ ... sao lại phải hi sinh vì em như vậy ... em đã làm anh tổn thương , đã làm anh buồn và làm anh khóc ... vậy tại sao anh vẫn luôn bên em và yêu em đến thế hở anh ...
anh đã làm em phải khóc lên như 1 đứa con nít trong vòng tay hạnh phúc của anh thế hở ...
em cứ nghỉ , 2 năm , 1 khoảng thời gian dài cho 1 tình yêu ... thời gian sẽ làm tình yêu nhàm chán và lạnh lùng ... thế mà anh luôn làm em vui , luôn làm em cười ... anh đúng là ngốc ...
dù cuộc sống , dù cuộc đời của em ko may mắn như những người khác ... số phận của em thật vất vã ... nhưng ông trời vẫn ưu đãi cho em 1 thứ ... 1 thứ có thể giúp em luôn hạnh phúc trong đau đớn ... đó là anh ... anh biết ko ?
mấy ai tìm được hạnh phúc thật sự trong tình yêu như em phải ko anh ...
bao nhiêu đó cũng đủ cho 1 đời người ...
Ngọc Thảo
12-10-2008, 03:35 PM
Tháng 10 không dài không ngắn...tháng 10 tinh khôi dịu ngọt đến vô bờ.
Tháng 10 đến ngỡ ngàng vì có người cứ nuối tiếc hoài tháng 9
Tháng 10 dịu dàng....len lỏi đến như đổi mùa....
Tháng 10 mùa hè ư?Không tháng 10 mùa thu...chuyển se vì áp thấp.Chậm nhưng ngân vang....
Tháng 10 sau lưng ai....lưng rộng mà.....đi khắp phố phường mà sao thấy không hề cảm xúc.
Tháng 10 ngoái lại níu lại tháng 8 đằng sau lưng với giọt nước mắt giữa đêm.
Tháng 10 đây nhưng không lạnh te vì cái cảm xúc vì vừa rời tay ai nữa.Cảm xúc giờ đã cứng hơn,vững hơn,lớn hơn...
cảm xúc tháng 10 còn ngân vang ở đâu đây...vừa gần vừa xa nhưng không muốn quên không muốn xa...
Vũ Văn Hợp
20-10-2008, 10:19 PM
20/10/2008
chúc các chị, em phụ nữ luôn xinh đẹp, vui vẻ, mạnh khỏe , hạnh phúc và thành đạt...
hihi còn nhiều nữa tự nghĩ và bổ xung nghen !
chỉ muốn nói một điều vậy thôi !!! sorry đã spam
Ngọc Thảo
10-12-2008, 05:06 PM
mẹ thường nói ngần ấy thời gan thì ko cần phải đâu khổ ... nhưng có 1 điều mẹ ko biết ... tình yêu ko dược tính bằng thời gian ...
anh à , có lẽ bây giờ mọi sự đạ thay đổi ... em biết anh đang chạy trốn em , anh đang tránh né em ... nhưng đôi khi vô tình gặp anh , em biết anh đang đau đớn từng ngày ... em xin lỗi ...
em ko thể làm gì dc cho anh , em càng làm thì anh sẽ càng đau hơn ... và anh sẽ ko quên được em ...
Giá mà thời gian có thể quay trở lại , lúc đó em sẽ ko làm cho anh ấn tượng về em như thế này , giá mà em nói cho anh biết trước 1 điều em đã có bạn trai ... thì bây giờ có lẽ anh và em sẽ vui hơn nhiều ...
em xin lỗi vì đến tận bây giờ em mới cho anh biết ... anh cản thấy mình bị lừa và anh chạy trốn em ... anh sợ đối diện với em , anh sẽ ko thể là anh như ngày nào ... em biết ... anh à , tất cả là lỗi của em ...
từ bấy lâu em chỉ xem anh là 1 người anh trai ... em lại ko ngờ trong anh lại ko như vậy ... để rồi em luôn vô tư ... và cuối cùng anh là người bị tổn thương ... nhưng em sẽ tôn trọng anh , em sẽ làm anh quên em và ko cho anh thấy em nữa ... như thế anh sẽ quên em ...
giáng sinh rồi anh à ... trời thật lạnh ... ngày trước , mỗi lần vào công ty nhìn thấy anh cười , anh hỏi han và anh dò đầu em ... dù lạnh nhưng trong em thật ấm ... vì em luôn dc anh quan tâm ...
bây giờ thì ... trời mỗi lúc càng lạnh ... người yêu lại ở rất xa ... vào công ty với đôi tay lạnh run ... anh đứng phía sau mà ko dám gọi ...
trống trãi và bỗng dưng muốn khóc ....
Ngọc Thảo
12-12-2008, 05:11 PM
whyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy yyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy
Ngọc Thảo
24-12-2008, 08:12 PM
giáng sinh rồi , vậy tại sao ta lại phải 1 mình ... em nhớ và cần anh lắm xã à ...
đã 2 mùa giáng sinh em ko có anh , ko có bàn tay ấm cũng ko có nụ cười và cũng ko có món quà của anh ... cảm thấy trống trãi và cô đơn vô hồn ... ngoài đường xe cộ nhộn nhịp ồn ào vậy mà em cứ như đang ở 1 nơi xa xăm nào đó ...
anh cũng vậy phải ko anh , nơi xa ấy em biết anh cũng như em ... biết làm sao được ... công việc của anh ai bảo là công an lành chi ... để những ngày như thế này em lại ko có anh ...
buồn lắm lắm anh biết ko ...
nhưng mà em vẫn hài lòng với những gì em đang có ... có anh đã là quá đủ anh nhỉ ... anh lúc nào cũng vậy ... luôn làm em vui và hạnh phúc khi cả 2 ko gần nhau ... anh luôn làm em cảm nhận anh vẫn bên em mĩm cười ... thật ấm áp làm sao ...
giáng sinh ... em chúc xã của em luôn bình an và hạnh phúc nhé ...
Đêm nay là giáng sinh , mà giáng sinh thì người ta ko được nói dối ... tình yêu của em ...
Em sẽ chờ ... xã à , em sẽ chờ ngày anh quay về ... cố gắng xã anh nhé ! 1 ngày nào đó anh cảm thất mệt mõi hãy nhìn lại , vẫn còn có em nhìn anh và mĩm cười ...
px của ox ....
Ngọc Thảo
18-01-2009, 06:04 PM
dạo này sao buồn thế ko biết ... cái cảm giác nôn nao ruột gan rối bời mong chờ ngày về quê làm sao ... cố gắng lên nhé thảo ... 3 ngày nữa thôi sẽ được về nhà mà ... nhớ cái hương vị quê nhà , nhớ mẹ quá vừa lãnh lương và tiền thưởng ... đi siêu thị mua vài thứ làm quà tết cho mẹ ... mong là mẹ vui ... đợi con về mẹ nhé ... mẹ của con ...
phạm thị hiền
26-01-2009, 08:52 PM
Chúc em một năm mới với nhiều niềm vui mới nha! Năm nay chị ko về nhà được chị phải ở lại ăn tết ở Biên Hòa.Tết năm nay khá là buồn đấy .Quang cảnh vắng vẻ quá!
Ngọc Thảo
16-02-2009, 07:19 PM
Cuộc đời Anh là một cơn mộng kéo dài . Nó trôi qua thật êm đềm và tĩnh lặng anh chìm đắm trong cơn mơ đó tưởng chừng như không bao giờ tỉnh giấc và để rồi vào một ngày đẹp trời Anh đã choàng tỉnh cơn mộng đó vì đã có một người con gái đến đánh thức con tim tình yêu đang ngủ say của Anh dậy .
Người con gái ấy mang tên của Em
...Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết làm sống những hồng cầu đã chết
Biết lấy lại những gì đã mất
Biết rút gần khỏang cách của yêu tin
Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu...
...Em lo âu trước xa tắp đường mình
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn.
Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh có khi chết đi rồi.
Ngọc Thảo
21-03-2009, 02:48 PM
lâu lắm rồi mới về nơi ở của ta , 1 gốc riêng , 1 lối đi về thật bình yên mà thời gian qua ta vô tình lãng quên nó .... nhớ lắm biết không ?
trời đã vào mùa mưa rồi , trời buồn se thắt lại ... quê tớ mỗi lần mưa lại thêm sầu ... vắng vẽ và đìu hiu ...
mùa mưa này là mùa đầu tiên con xa mẹ , không biết mẹ như thế nào ... đừng nhớ con mà khóc mẹ nhé ... con sẽ về ... con sẽ sống tốt và con vẫn là con của mẹ ... rất yêu và rất thương mẹ ...
mưa ! lại là mùa của nỗi nhớ ... nỗi nhớ của những đứa con xa nhà biết tỏ cùng ai đây nhỉ ? lại là những kí ức buồn vô tình trở về làm đau đớn trái tim ai ...
mưa buồn ! mưa tĩnh lặng ... đơn côi đi về ...
Lạnh , lạnh lắm , lạnh đến nỗi bật khóc ... cũng may ... nhờ mưa ... không ai biết được rằng ta khóc ...
riêng một điều rằng ! 1 điều ta không thể hiểu ... tại sao ta lại yêu mưa thế này ...
Ngọc Thảo
22-04-2009, 09:32 PM
lâu lắm rồi mình mới lại vào đây nhỉ...
mưa buồn quá , ngồi học mà cứ nhìn ra ngoài ... đường phố vẫn tấp nập và ồn ào ...sao trong ta tĩnh lặng đến thế... không biết nữa ...
tôi nhớ anh , phải ! mỗi lần mưa tôi đều nhớ đến anh , nhớ da diết và nồng nàn ...
mưa lạnh thế đấy , tan học ... cầm tay lái chạy 1 mình bên những con người ko quen biết ... thấp thoáng thấy những cái nắm tay , những vòng tay của ai kia dành cho nhau mà mủi lòng muốn khóc ....
không có anh ,em lại là em,1 đứa trầm lặng ,vô hồn và ít nói ...
anh biết ko , em buồn là vậy đấy , nhưng em vẫn yêu anh , vẫn chờ đợi và chờ đợi .yêu nhau 3 năm, đợi anh 3 năm nữa cũng ko làm em thay đổi anh à ...
" hãy đợi anh , anh đi vì tương lai 2 ta , hãy đợi anh " ! vâng , em sẽ đợi ...
Mỗi ngày em được nhận những tin nhắn yêu thương của anh cũng đủ làm em ấm áp ... đọc tn anh em lúc nào cũng cười ...
ai bảo xa mặt cách lòng anh nhỉ ? em và anh vẫn thế đấy anh nhỉ . vẫn yêu nhau wua từng nhịp đâp, vẫn yêu nhau và nhớ nhau ...
Mưa ! nhớ và mĩm cười ....
Ngọc Thảo
02-07-2009, 04:08 PM
hình như mình cô đơn lắm thì phải.không có ai có thể làm mình vui được , đôi khi viết vài dòng suy nghĩ , những điều mình muồn nói cũng ko ai dừng chân lại 1 chút để lắng nghe .
buồn quá phải ko Thảo .
Giờ ngồi đây , tay cứ sờ bàn phím mãi mà cũng ko biết mình phải viết những gì .trong khi ấy trong tim lại biết có biết bao điều đang muốn vỡ òa ...lặng lẽ dâng trào bao nhiêu điều , cần lắm 1 câu an ủi , cần lắm , thật sự cần lắm ...
mạnh mẽ lên nào ... thảo ơi !
mr.Quangtq
02-07-2009, 06:43 PM
hình như mình cô đơn lắm thì phải.không có ai có thể làm mình vui được , đôi khi viết vài dòng suy nghĩ , những điều mình muồn nói cũng ko ai dừng chân lại 1 chút để lắng nghe .
buồn quá phải ko Thảo .
Giờ ngồi đây , tay cứ sờ bàn phím mãi mà cũng ko biết mình phải viết những gì .trong khi ấy trong tim lại biết có biết bao điều đang muốn vỡ òa ...lặng lẽ dâng trào bao nhiêu điều , cần lắm 1 câu an ủi , cần lắm , thật sự cần lắm ...
mạnh mẽ lên nào ... thảo ơi !
Bạn không cô đơn đâu vì bên cạnh bạn còn có tôi, có mọi người. Nhiều lúc tôi cũng buồn, cũng thấy cuộc sống mất hết ý nghĩa nhưng cuộc sống không dừng lại, nó luôn trôi đi theo thời gian. Hãy bước tiếp để mình không thấy bị hụt hẫng với mọi người. Cố lên bạn nhé. Khi buồn hãy nói chuyện với tôi.
Nếu một ngày bạn cảm thấy muốn khóc, hãy gọi cho tôi, tôi không hứa sẽ làm cho bạn cười nhưng tôi hứa sẽ khóc cùng bạn
Nếu một ngày bạn muốn chạy trốn tất cả, hãy gọi cho tôi, tôi sẽ không yêu cầu bạn dừng lại nhưng tôi sẽ chạy cùng bạn.
Nếu một ngày bạn không muốn nghe ai nói nữa, hãy gọi cho tôi, tôi sẽ đến bên bạn và chỉ im lặng.
Còn nếu một ngày bạn gọi đến tôi mà không thấy tôi hồi âm, hãy đén bên tôi vì lúc đó tôi mới là người cần bạn.
Xem chữ ký để gọi cho tôi nhé
Ngọc Thảo
03-07-2009, 07:22 PM
Lặng yên nghe tiếng mưa rơi, lặng yên để thấy đêm trôi
Lặng yên nghe tiếng thở dài, lặng yên những xót xa trong tôi.
Lặng yên khi anh nói câu chia tay, lặng yên nghe nước mắt rơi.
Lặng yên trong cơn mưa buồn, lặng yên trong nỗi cô đơn.
mr.Quangtq
03-07-2009, 07:34 PM
Lặng yên nghe tiếng mưa rơi, lặng yên để thấy đêm trôi
Lặng yên nghe tiếng thở dài, lặng yên những xót xa trong tôi.
Lặng yên khi anh nói câu chia tay, lặng yên nghe nước mắt rơi.
Lặng yên trong cơn mưa buồn, lặng yên trong nỗi cô đơn.
Liệu cuộc sống có được yên lặng như mình mong muốn không. Cây muốn lặng nhưng gió chẳng dừng. Nếu có một chút thời gian để nghĩ lại những việc đã qua thì tại sao mình lại không nghĩ về những việc sắp tới. Ôi cuộc sống còn biết bao nhiêu điều đang đón chờ. Sống là chiến đấu.
Ngọc Thảo
05-07-2009, 02:53 PM
Liệu cuộc sống có được yên lặng như mình mong muốn không. Cây muốn lặng nhưng gió chẳng dừng. Nếu có một chút thời gian để nghĩ lại những việc đã qua thì tại sao mình lại không nghĩ về những việc sắp tới. Ôi cuộc sống còn biết bao nhiêu điều đang đón chờ. Sống là chiến đấu.
người ta nói sống là không chờ đợi... sống,phải sống hết mình thế nhưng con tim tớ yếu mềm đến nỗi đành đứng im để nhận thức rằng tớ là 1 đứa thất bại ...
Ngọc Thảo
05-07-2009, 03:17 PM
Chiều, tan tầm, một mình cùng với chiếc xe máy quen thuộc bước ra cổng công ty .Chú bảo vệ già quen thuộc luôn nở nụ cười ... " cô bé về trể thế , không đi đâu vào cuối tuần sao cô bé bốn mắt " ... "dạ ,con cũng vừa xong việc , con về chú nhé !"
Thế hóa ra hôm nay đã là thứ 7 rồi à ... thở dài, chắc cũng ko ai nghe được...
xe chạy , chạy mãi mà ko biết phải đi đâu làm gì,cuối cùng cũng đành quay về nhà .
bật 1 bài hát buồn mà nó luôn theo mình sau những ngày làm việc ,giật mình nhìn về phía cửa số ... mưa ... mưa tạt làm mình lạnh tận trong tâm hồn ...
Thả người con bật khóc , khóc như một đứa con nít , con nhớ mẹ lắm , hình như con bệnh rồi , bệnh thể xác lẫn tin thần ... con ...
Con nhớ ngày xưa khi con còn đi học cấp 3 , con làm thêm cho 1 tiệm nét .một đêm mưa gió ,giông bão , cúp điện , không biết phải về nhà bằng cách nào .thế mà bỗng dưng con nghe tiếng mẹ gọi ."Thảo ơi , về con ..." con lặng người vì hạnh phúc ... mẹ biết con gái mẹ mắt yếu , sợ sấm , sợ giông nên mẹ tất tả đi đón con về ...nhìn dáng mẹ chỉ có chiếc nón lá và cây đèn pin mà con thương mẹ biết dường nào ...
Nhà chỉ còn 2 mẹ con , tối lúc nào con cũng lẽo đẻo theo sau lưng mẹ cho dù con gái mẹ đã bước qua tuổi 19.,trời giông gió luôn được mẹ che chở ... thế mà giờ con nằm đây chỉ 1 mình . con nhớ mẹ , thèm nồi canh chua mẹ nấu , thèm tiếng mẹ hay nhè nhè mỗi lần mẹ chê con gái mẹ ko biết nấu ăn , lỡ sau này lấy chồng ko biết phải làm sao ... không biết giờ mẹ ở quê đang làm gì ,con biết mẹ cần con hơn cần những đồng tiền con gởi về ... con biết , con biết ... mẹ yên tâm nhé, con gái mẹ sẽ ngoan , con gái mẹ sẽ về với mẹ ...
Ba à, mấy hôm nay trời giông gió , Ba đừng đi đâu nhé, hãy che chở mẹ nha ba , khi về con sẽ về nghĩa trang thăm Ba ...
Mưa ...mưa dai dẳng , tiếc trời sắp vào thu , cái mùa mà luôn làm lòng mình bình thản ... ước gì cứ là mùa thu mãi ...
Ngọc Thảo
07-07-2009, 08:15 PM
mọi thứ có vẽ bình lặng quá ... mọi thứ cứ đến và đi ngỡ như là 1 giấc mơ ... một giấc mơ mà ta ko hề muốn ...
mr.Quangtq
09-07-2009, 08:23 PM
Chiều, tan tầm, một mình cùng với chiếc xe máy quen thuộc bước ra cổng công ty .Chú bảo vệ già quen thuộc luôn nở nụ cười ... " cô bé về trể thế , không đi đâu vào cuối tuần sao cô bé bốn mắt " ... "dạ ,con cũng vừa xong việc , con về chú nhé !"
Thế hóa ra hôm nay đã là thứ 7 rồi à ... thở dài, chắc cũng ko ai nghe được...
xe chạy , chạy mãi mà ko biết phải đi đâu làm gì,cuối cùng cũng đành quay về nhà .
bật 1 bài hát buồn mà nó luôn theo mình sau những ngày làm việc ,giật mình nhìn về phía cửa số ... mưa ... mưa tạt làm mình lạnh tận trong tâm hồn ...
Thả người con bật khóc , khóc như một đứa con nít , con nhớ mẹ lắm , hình như con bệnh rồi , bệnh thể xác lẫn tin thần ... con ...
Con nhớ ngày xưa khi con còn đi học cấp 3 , con làm thêm cho 1 tiệm nét .một đêm mưa gió ,giông bão , cúp điện , không biết phải về nhà bằng cách nào .thế mà bỗng dưng con nghe tiếng mẹ gọi ."Thảo ơi , về con ..." con lặng người vì hạnh phúc ... mẹ biết con gái mẹ mắt yếu , sợ sấm , sợ giông nên mẹ tất tả đi đón con về ...nhìn dáng mẹ chỉ có chiếc nón lá và cây đèn pin mà con thương mẹ biết dường nào ...
Nhà chỉ còn 2 mẹ con , tối lúc nào con cũng lẽo đẻo theo sau lưng mẹ cho dù con gái mẹ đã bước qua tuổi 19.,trời giông gió luôn được mẹ che chở ... thế mà giờ con nằm đây chỉ 1 mình . con nhớ mẹ , thèm nồi canh chua mẹ nấu , thèm tiếng mẹ hay nhè nhè mỗi lần mẹ chê con gái mẹ ko biết nấu ăn , lỡ sau này lấy chồng ko biết phải làm sao ... không biết giờ mẹ ở quê đang làm gì ,con biết mẹ cần con hơn cần những đồng tiền con gởi về ... con biết , con biết ... mẹ yên tâm nhé, con gái mẹ sẽ ngoan , con gái mẹ sẽ về với mẹ ...
Ba à, mấy hôm nay trời giông gió , Ba đừng đi đâu nhé, hãy che chở mẹ nha ba , khi về con sẽ về nghĩa trang thăm Ba ...
Mưa ...mưa dai dẳng , tiếc trời sắp vào thu , cái mùa mà luôn làm lòng mình bình thản ... ước gì cứ là mùa thu mãi ...
Mình xin lỗi nhé. Có lẽ mình không ở vị trí như bạn nên mình không hiểu hết những j mà bạn phải trải qua. MOng rằng bạn sẽ có một mùa thu thanh thản và hạnh phúc.
doantu_svn
10-07-2009, 08:44 AM
ôi trời.đọc mấy bài này cam? động quá.ko biết có phải do chính bạn đã trải qua ko nũa nhung mà đọc xong mình thấy buồn .thanks.
_nObOdy_
10-07-2009, 08:46 AM
nghe buồn quá............
cuộc sống không phải lúc nào cũng 1 màu xanh, gắng bước tiếp mà sống bạn à......
Thu Trang
10-07-2009, 05:58 PM
Híc! bắt đền cô bạn này! làm mình khóc sưng vù cả mắt :( ghét quá! đền trang đi :((
Mình hok khuyên gì bạn , mình cũng hok an ủi được bạn :) vì mình hok trải qua nhiều nỗi đau như bạn hok đủ để hiểu mà đồng cảm.Nhưng tớ thấy mấy bà thầy bói hay nói rằng con gái Đinh Mão hay đa đoan , yêu hết tình đắm chìm trong đau khổ nhưng sẽ tự đứng dậy được
Mình tin rằng bạn cũng vậy! bạn đã rất mạnh mẽ đã rất cố gắng mà , khi nòa đó hay nghỉ ngơi nhé! giấc mơ bình yên sẽ về với bạn
Ngọc Thảo
28-08-2009, 09:51 PM
em ko biết phải bắt đầu từ đâu và cũng ko biết phải nói gì,làm gì khi đối diện với anh đây ... nhưng cũng đã đến lúc kết thúc giữa 3 chúng ta ...
Anh biết ko ,4 năm rồi kể từ ngày anh đi , và kể từ ngày em bước vào trái tim của anh ấy .Đôi khi em rất hạnh phúc nhưng đôi khi trong em lại luôn có 1 cảm giác thiếu vắng ,mong nhớ 1 ai đó mà ko phải là anh ấy.Chính là anh ,anh biết không.
Cứ mỗi đêm trời mưa ,giật mình trởi giấc không biết bao nhiêu lần , lòng khắc khoải , nao nao lòng , không biết giờ này anh đang làm gì , không biết a có được vui vẻ và ko biết a có còn nhớ đến em hay ko ...
Cứ mỗi lần về quê ,đi ngang đường về nhà anh, về ngang cái ngỏ thân quen nhà anh...cho đến tận bây giờ em luôn ngoái đầu nhin lại chỉ để hi vọng gặp anh.dù chỉ tình cờ nhìn thấy anh thôi chỉ để em đủ biết a vẫn sống ,vẫn bình an .VẬy mà cái xã Bình Khánh nhỏ xíu ấy ,4 năm rồi sao khó tìm gặp anh quá... em bắt đầu mĩm cười cho sự ngốc nghếch khờ khạo của bản thân.A đã quên em rồi ,vậy mà sao em cứ mãi như thế này ...
4 năm ,4 năm qua em đã dần đánh mất đi hạnh phúc mà anh ấy dành cho em , vậy mà khi thú thật với anh ấy rằng em đã lén gặp anh , được anh ôm vào lòng , em cứ nghỉ anh ấy sẽ ko tha thứ cho em ,nhưng em đã lầm.
Anh ấy tránh mặt em đúng 3 ngày , nhưng tối nào anh ấy cũng nt cho em ... cảm giác tội lỗi đã khiến em mạnh mẽ hơn và quyết định chia tay anh ấy chỉ để mong anh ấy bớt đau đớn khi bị em dối lừa ...
3 đêm , anh ấy tìm đến em , với 1 khuôn mặt hóc hác ,tiều tụy và tay đầy máu .anh ấy đến chỉ để trả lại em những thứ mà em tặng anh ấy , rồi anh ấy khóc ,khóc rất nhiều ... anh ấy xin em hãy suy nghỉ lại ,đừng đánh mất hạnh phúc mà 4 năm em và anh ấy gầy dựng nên .anh ấy sợ em về với anh , em sẽ ko còn có anh ấy che chở và em sẽ khổ ... vì anh đã 1 lần vì ai đó bỏ rơi em ...
Em bệnh , nhắn tin cho anh , ko 1 câu hỏi thăm , ko 1 lời lo lắng , và cũng ko 1 lời quan tâm ... vậy mà anh nt bảo rằng anh yêu em ...
Nhắn tin cho anh ấy , khi nghe giọng em nói , anh ấy cúp máy , anh ấy gỏ cửa phòng , ào vào phòng , sờ trán , anh ấy khóc và bảo em ngốc ... anh ấy đúc từng miếng cháo , từng miếng nước và từng viên thuốc cho em ... như chưa từng có chuyện gì xảy ra giữa 2 đứa .
4 năm , chưa 1 lần anh ấy làm em buồn , chưa 1 lần làm em bị tổn thương ... để giờ này nhìn anh ấy , anh ấy khóc , rồi em cảm thấy đau đớn , nước mắt em lăng dài.Anh ấy lủi thủi đứng lên 1 cách mệt mõi , anh ấy quay lưng và bước đi , em gào khóc thật to , đứng dậy ôm nhào lấy anh ấy ... em khóc , em khóc vì sợ nếu để anh ấy đi 1 lần nữa là em sẽ tự đánh mất đi hạnh phúc của đời mình ... em đã xin anh ấy tha thứ vì giờ đây em mới biết người em yêu là anh ấy .Anh ấy đã cười ,lần đầu tiên em thấy anh ấy cười hạnh phúc như vậy ...
Lần cuối cùng này đây , em sẽ ko nhớ về anh nữa ,em sẽ buông tay anh ra, anh đã làm tổn thương em quá nhiều , giờ đây em sẽ quên hết mọi kí ức về anh , em sẽ bù đắp lại tất cả những gì mà anh ấy trao em suốt 4 năm qua ...
Lòng thanh thản , nhẹ nhàng khi sánh bước bên anh ấy , hạnh phúc bên mình giờ mới chợt nhận ra nhưng cũng rất may vì mình ko đánh mất nó ...
nhật kí những ngày không bình yên
Nguyễn Thị Hương
29-08-2009, 02:45 AM
Khóc sướt mướt nài,....
Tại Thảo ấy,....
Hic,....Hic,.....Thảo đừng bùn nha,cs mà cần phải theo đúng quy luật thui mà,.....
Ngọc Thảo
02-09-2009, 05:16 PM
Sau những ngày ko bình yên ấy em biết em yêu anh nhiều lắm biết ko cục than ...
4 năm rồi , lúc nào bên em cũng có anh , ân cần và dịu dàng.
Mình yêu nhau từ lúc nào anh nhỉ , à , phải rồi đó là cuối năm lớp 11.em là hoa khôi còn anh chỉ là 1 người bình thường . nhưng anh học rất cừ còn em thì ... không bằng anh được.(xấu hổ quá ).
Trời khiến xui cho em và anh học chung 1 lớp 12 .Để rồi em ngồi trên anh , bất chợt nhìn về phía sau lại thấy anh nhìn em ko chớp mắt làm em đỏ mặt ko dám nhìn lại phía sau nữa ...
Ta yêu nhau từ khi nào anh nhỉ , khi em bệnh phải nghỉ học, anh lại dt bảo rằng anh ko thể nào tập trung được, ngồi trong lớp như 1 kẻ mất hồn cứ nhìn về hướng em hay ngồi , bóng em nhỏ nhắn mảnh mai , để rồi cứ thôi thúc lòng anh chỉ muốn đến bảo vệ và che chở cho em ...
Ta yêu nhua từ khi nào cục than nhỉ , từ khi trong 1 quán nước , anh tỏ tình 1 cách thật ngốc nghếch và đáng yêu ...làm tim em bối rối và trỗi nhịp .
Ta yêu nhau từ khi nào cục than nhỉ, từ khi dưới ánh trăng , em và anh ngồi trên biển nhìn về phía núi vũng tàu lung linh ánh đèn , em đã nhận lời yêu anh ... nào ngời từ cái đêm hôm đó 2 cuộc đời đã và đang gắng kết là 1 ...
Em nhớ hết những thứ thuộc về chúng ta anh biết không .
Em nhớ những lúc anh lặng lẽ đạp xe rước em đi chơi , anh cảm thấy mình bật lực vì nhà anh ko có gì , còn em thì có tất cả , anh buồn vì anh xấu , còn em thì ...em mặc kệ tất cả , ngồi sau chiếc xe đạp củ kĩ , em tựa vào lưng anh , tay ôm anh mà cảm giác thật bình yên lạ lẫm...mĩm cười , thế thôi cũng đủ lắm rồi ...
Tháng 7 ,em bị té xe , anh biến mất đến khi anh xuất hiện trên tay anh là 1 lòng chim đầy chim sẻ , anh cỏng em ra phía bờ sông , anh bảo rằng nếu có chuyện gì hãy để anh gánh hết , bảo em rằng hãy cầu nguyện và thả đàn chim sẽ ấy . Lặng yên vì em ko biết nói gì khi anh hi sinh cho em quá nhiều .
Em đi thi Đại học , em ko quen đi xe bus, anh lặng lội đi theo em , nhận nhiệm vụ đưa đón em , em nôn lên cả người anh , vậy mà anh bực bội , trái lại anh ôm em vào lòng , xuống xe anh bảo em cố gắng ngồi nghỉ , anh chạy đi mua nước về rửa tay , chân cho em trước mặt bao nhiêu người ...
BAo nhiêu kỉ niệm ùa về , Anh đáng được tình yêu bù đắp vậy mà cem đã cho anh những ngày ko bình yên khi em phản bội anh ...
Em ngốc lắm đúng ko cục than của px...
gần đến ngày kỉ niệm yêu nhau rồi , em sẽ bù đắp cho anh , em sẽ làm cho anh là người hạnh phúc , hãy tin em , hãy tin px của õ nhé ! Cục Than...
Nguyễn Thị Hương
02-09-2009, 05:56 PM
Ù,.....cục than hepi,....,Ngọc Thảo hepi,.....
Chúc 2 người luôn hepi và hepi mãi mãi,......
Lê Huyền Trang
02-09-2009, 08:37 PM
hầu như tình yêu nào cũng đẹp nhưng những thứ tuơng tự như tình yêu thì không thiếu.nếu yêu nhau thật lòng thỳ sẽ tha thứ được cho nhau,chúc 2 bạn hạnh phúc
Ngọc Thảo
15-09-2009, 07:40 PM
công ty sẽ tổ chức đi phan thiết vào ngày 24 ,ở khách sạn 4 sao,3 ngày 2 đêm , đài thọ tất tần tật, mình có nên đi ko nhỉ , thật sự mình ko muốn đi , ko thíhc sự ồn ào ,không thích xe cộ nên mình đã ko đăng kí.Chị trưởng phòng gọi vào bảo hãy đi vì tổ , tất cả đều đi nếu mình ko đi sẽ mất vui ...
Ừ nhỉ , lâu rồi mình chẳng đi đâu , chỉ quanh quẩn với công việc bộn bề .Hỏi ý kiến cục than , cục than cho nhưng cục than sợ vì mình hay say xe .thương cục than ghê ,lúc nào cũng thế ...
sài gòn cả tuần nay mưa to thật to , cái cảm gíc cần cục than bên cạnh khiến mình càng yêu nhiều hơn , nơi cục than chắc cũng mưa và anh cũng buồn như thế ...
Giờ ngồi đây , mình chỉ biết 1 điều rằng : px nhớ cục than rất nhiều ...
Ngọc Thảo
04-10-2010, 07:47 PM
bây giờ ta mới thấm thía được sự cô đơn và mất mát.thèm được quay trở về trước ngày ko gặp anh.để bây giờ chia xa , 2 hướng đi , 1 khoảng cách xa vời ,1 đường thẳng song song ko bao giờ kết nối ...
Khóc là những gì có thể làm được sau những gì trải qua... phải vậy thôi ,ko thể nào làm khác được .anh là người tốt nhưng ko phải là người ta cần trong cuộc đời này ,và em đã buông tay để anh đi , thật xa,thật xa ...
Ngọc Thảo
07-10-2010, 11:17 AM
gần 1 tháng 2 đứa ko gặp nhau phải ko anh.1 tháng bây giờ thật quá dài, em đã trãi qua vô cùng khó khăn anh à.không biết giờ này a làm gì , a có khỏe ko , a có giống em không? em biết rồi thời gian sẽ làm chúng ta quên,chúng ta sẽ bỏ quên nhau trong kí ức của mỗi người ,nhưng thật lòng ngay bây giờ , em rất buồn , rất cô đơn và sống thật khổ sở.dường như ko 1 sức sống.cơ thể em đng dần lụi tàn và gục ngã.dù sao em vẫn còn có 1 người bên cạnh.còn anh.anh vẫn ổn chứ?
mỗi đêm em thường nghỉ đến hình ảnh nếu 1 ngày gặp a trên đường , gặp anh chở 1 người con gái khác , thì em sẽ thế nào ,có lẽ em sẽ rất buồn mặc dù lúc trước em đã nói với anh rằng , giờ em muốn 2 chúng ta sẽ đi 2 con đường khác nhau và buông tay .anh đã đi và ko hiểu cho em anh biết ko.em làm thế tất cả là vì anh.em ko muốn anh cứ chờ đợi hi vọng trong cái vòng lẩn quẩn này.em biết anh mệt mõi...giờ thì anh đã xa thật rồi.lòng em bình yên đến lạ còn tâm tư thì đau biết mấy ...
cảm giác lủi thủi 1 mình , nắng mưa bệnh sốt cũng chỉ có 1 mình thật thảm hại ...
mưa về ...giấc mơ tan... tan cõi lòng... bật khóc ....
Ngọc Thảo
09-11-2010, 08:40 PM
không biết tuyên quang có mưa ko ? sài gòn thì nóng lắm ... mùa đông đến rồi vậy mà sài gòn lại ko có gì gọi là lạnh... đúng là thời tiết ...
mọi thứ diễn ra thật khác với những gì mình nghỉ, ko đau đớn xen vào đ1o là 1 cảm giác thoải mai và bình yên ...
thật tuyệt vời ....
Ngọc Thảo
18-01-2011, 08:53 PM
“Em tiếc cho anh, buồn cho anh và giận anh nhưng tất cả những điều đó chỉ là vô nghĩa khi mà anh không bao giờ còn hiện hữu bên cạnh. Anh chọn con đường hủy hoại mọi thứ và để dằn vặt em suốt đời. Chẳng hiểu anh nghĩ gì khi làm điều đó? Câu hỏi này em đã hỏi anh bao nhiêu lần mà không tìm được câu trả lời. Chẳng lẽ sau tất cả những lỗi lầm của anh em là nguời cuối cùng nhận lấy mọi tội lỗi. Lỗi của ai? Có ai biết người đáng chịu những tội lỗi và trách móc lại là một người con gái khác không? Em đã im lặng và gánh chịu mọi thứ đổ lên đầu chỉ vì em muốn hình ảnh anh nguyên vẹn trong mắt mọi người như khi anh nằm xuống…
Em đã theo anh từ cõi sống về cõi chết và được cứu sống để làm lại con người khác – một con người mạnh mẽ và dám đối đầu với mọi thứ hơn. Để hôm nay nhìn lại 10 năm qua, em thấy mình nhẹ nhàng và thanh thản hơn, dù đôi lúc hình ảnh anh vẫn làm em đau. Nhưng em hiểu ra giá trị của con người và mọi thứ xung quanh mình hơn. Em ước gì anh có thể ngồi dậy để em thanh thản nói với anh rằng, em đã tha thứ cho anh. Em đã có một cuộc sống hạnh phúc sau tất cả những đau khổ, em từng chạy trốn khỏi thành phố nơi đầy ắp hình ảnh của anh để làm lại tất cả mọi thứ. Em đã xin lỗi anh ngày chia tay và giờ đây vẫn là câu nói đó.
Ngọc Thảo
06-04-2011, 09:28 AM
đã có bao giờ 1 ai đó đau đớn vì 1 mối tình tan vỡ ... có lẽ rất nhiều nhưng có ai đau như mình không...đã cố không buồn , đã cố không khóc nhưng mỗi khi đối diện với đêm,đối diện với nỗi cô đơn nước mắt lại cứ rơi và cô độc...và em nhận ra 1 điều em nhớ anh cồn cào ... em đã rất buồn và lo lắng khi nhận ra điều này...em đã đấu tranh rất nhiều để ko tìm anh, không liên lạc với anh ...
anh vẫn ổn chứ ? em thật sự rất lo lắng và rất muốn biết anh sống như thế nào ... em không ngờ mình đã và đang gặm nhắm sự vắng lặng 1 mình này ... em không biết em khóc vì điều gì đây. vì chính em đã quyết định rờ xa anh,buông tay anh ...giá mà em có thể sống tàn ác ,sống nhẫn tâm 1 chút thì có lẽ em sẽ ko dằn vặt đau khổ như thế này...giá mà ... tất cả những gì anh đang làm , đang cố bù đắp cho em đã quá muộn...
hãy tin em , đây là cách tốt nhất cho em và anh ,anh biết không ...
Vì sao lại bỏ rơi ng ta??????????????????????????????????????
Thanh_ctt2010
10-04-2011, 12:12 AM
Tình chỉ đẹp khi còn dang dở?
Đời mất vui khi đã vẹn câu thề?
Hoàng Văn Mạnh
26-12-2011, 10:59 PM
tâm trạng quá em ạ anh đọc bài của em mà tâm trạngthế chứ?
cuộc sống luôn là tyhế cố gắng lên em nhé
vBulletin v3.8.5, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.