Nguyễn Thành
15-12-2006, 08:25 PM
Ngẫm cho kỹ, vật chứng bất ly thân theo sát những câu chuyện tình từ lúc mới quen, dù kết cục có đường ai nấy đi, hay ở bên nhau đến tận phút cuối, hoá ra lại là cái nằm bẹp dí dưới mông chàng, hay im lặng trong tay nàng:
chiếc ví! Câu chuyện tình yêu được kể bằng lời của những chiếc ví lại là câu chuyện sống động và hiểu rõ nhất chuyện đôi ta… Ai chung - Ai chi? - Một câu hỏi lớn không lời đáp! Đã xa lắm rồi cái thuở yêu nhau chỉ cần uống nước lã, ngồi nhìn vào mắt nhau mà thấy vui. Tình yêu đi lên, ví tiền đi xuống. Tình phí ngày càng đắt đỏ. Câu hỏi "ai chung - ai chi?" luôn được đặt ra và gây đau đầu cho đa số người trong cuộc. Thời gian đầu, có thể có người toàn tâm toàn ý tự nguyện cống nạp thật, nhưng về lâu về dài sẽ không ổn chút nào. Nàng không thể cứ đóng vai con nai vàng ngơ ngác, vô tư vô tội trước mọi hoá đơn tính tiền. Chàng cũng chẳng để yên cho nàng ngơ ngác mãi. Đi chơi mà trong đầu cứ lo lẩm nhẩm tính tiền tí về chia nhau". Ví anh - ví em - Ví chúng ta! Thực tế hơn thì chọn lối Mỹ: share sòng phẳng cho khỏi ai có cảm giác nợ ai. Tuy nói thật, có sòng phẳng thì cũng nên bên tám lạng, người nửa cân. Nhiều tình yêu lạnh lùng đến mức cảm giác tình yêu ấy như bàn cờ tướng, vạch nước nào đi nước ấy. Câu hỏi được đặt ra thế này: "Chúng mình tuy hai mà một, thế ví chúng mình có tuy một mà hai không hở em (anh)?!?". Thật sự câu trả lời dù "gật" hay "lắc" cũng làm người ta phải méo mặt! Đơn giản nhất là xài quỹ chung. Con heo đất - tài sản đứng tên chung đầu tiên của hai người. Nó có thể khởi đầu cho vô vàn thứ "chung" khác, và cũng có thể sẽ chẳng còn gì mang tên chung nữa, kể cả tình yêu. Phần nhiều các bạn trẻ ở tỉnh cùng lên thành phố học hành, làm việc, yêu nhau và quyết định thuê nhà ở chung cho tiết kiệm tiền điện, tiền nước, tiền ăn... Số khác thích hiện đại, bỏ nhà làm cuộc sống thử trước hôn nhân… Xài ví chung cũng là điều dễ hiểu. Kinh nghiệm rút ra từ chiếc ví xài chung này là lúc vui vẻ đầm ấm thì không sao, cẩn thận lúc gây gổ, chia tay. Bao giờ, tiền bạc cũng là thứ làm người ta mất lòng tin về nhau nhanh nhất. Bản bonus bổ sung cho chuyện xài quỹ chung là đứng tên xe, nhà cửa, shop kinh doanh… hộ nhau. Của anh tên em thôi mà. Phổ biến nhất vẫn là đứng tên đăng ký chủ quyền xe. Lý do thì nhiều lắm: một trong hai không có hộ khẩu thường trú; đứng tên xe giùm... Yêu nhau mà, đến giấy khai sinh của con còn đứng tên chung được, huống hồ gì đứng tên xe giùm. Song đôi khi sự đời đâu đơn giản thế, vì xe cộ đo lường được (bằng tiền), còn lòng người nông sâu khó lường. Các chàng có câu "ranh ngôn" nghe ai oán: "Tình đến theo bước chân em đến và tiền đi theo bước chân em đi!", ghê rợn hơn: "Tiền hết, tình tan, đời lựu đạn!". "Tình là cõi phúc, tiền là dây oan…" Kết thúc Truyện Kiều, cụ Nguyễn Du đúc kết bằng câu: "Tu là cõi phúc, tình là dây oan". Riêng trong cõi tình, cũng có một version thế này: "Tình là cõi phúc, tiền là dây oan". Những hàng rào kẽm gai của tình yêu mà chăng mắc bởi tiếng sột soạt của xấp giấy bạc, vết cứa sắc bén và ngọt lắm. Nó khiến tình yêu trầy xước và rỉ máu khi nào không hay. Và những câu chuyện tình kết thúc bởi vì tiền, quả là oan lắm! Vì tình yêu không đáng bị đối xử như thế! Thôi thì chỉ mong, "còn tình yêu ấy, lỗi lầm sẽ qua…"
chiếc ví! Câu chuyện tình yêu được kể bằng lời của những chiếc ví lại là câu chuyện sống động và hiểu rõ nhất chuyện đôi ta… Ai chung - Ai chi? - Một câu hỏi lớn không lời đáp! Đã xa lắm rồi cái thuở yêu nhau chỉ cần uống nước lã, ngồi nhìn vào mắt nhau mà thấy vui. Tình yêu đi lên, ví tiền đi xuống. Tình phí ngày càng đắt đỏ. Câu hỏi "ai chung - ai chi?" luôn được đặt ra và gây đau đầu cho đa số người trong cuộc. Thời gian đầu, có thể có người toàn tâm toàn ý tự nguyện cống nạp thật, nhưng về lâu về dài sẽ không ổn chút nào. Nàng không thể cứ đóng vai con nai vàng ngơ ngác, vô tư vô tội trước mọi hoá đơn tính tiền. Chàng cũng chẳng để yên cho nàng ngơ ngác mãi. Đi chơi mà trong đầu cứ lo lẩm nhẩm tính tiền tí về chia nhau". Ví anh - ví em - Ví chúng ta! Thực tế hơn thì chọn lối Mỹ: share sòng phẳng cho khỏi ai có cảm giác nợ ai. Tuy nói thật, có sòng phẳng thì cũng nên bên tám lạng, người nửa cân. Nhiều tình yêu lạnh lùng đến mức cảm giác tình yêu ấy như bàn cờ tướng, vạch nước nào đi nước ấy. Câu hỏi được đặt ra thế này: "Chúng mình tuy hai mà một, thế ví chúng mình có tuy một mà hai không hở em (anh)?!?". Thật sự câu trả lời dù "gật" hay "lắc" cũng làm người ta phải méo mặt! Đơn giản nhất là xài quỹ chung. Con heo đất - tài sản đứng tên chung đầu tiên của hai người. Nó có thể khởi đầu cho vô vàn thứ "chung" khác, và cũng có thể sẽ chẳng còn gì mang tên chung nữa, kể cả tình yêu. Phần nhiều các bạn trẻ ở tỉnh cùng lên thành phố học hành, làm việc, yêu nhau và quyết định thuê nhà ở chung cho tiết kiệm tiền điện, tiền nước, tiền ăn... Số khác thích hiện đại, bỏ nhà làm cuộc sống thử trước hôn nhân… Xài ví chung cũng là điều dễ hiểu. Kinh nghiệm rút ra từ chiếc ví xài chung này là lúc vui vẻ đầm ấm thì không sao, cẩn thận lúc gây gổ, chia tay. Bao giờ, tiền bạc cũng là thứ làm người ta mất lòng tin về nhau nhanh nhất. Bản bonus bổ sung cho chuyện xài quỹ chung là đứng tên xe, nhà cửa, shop kinh doanh… hộ nhau. Của anh tên em thôi mà. Phổ biến nhất vẫn là đứng tên đăng ký chủ quyền xe. Lý do thì nhiều lắm: một trong hai không có hộ khẩu thường trú; đứng tên xe giùm... Yêu nhau mà, đến giấy khai sinh của con còn đứng tên chung được, huống hồ gì đứng tên xe giùm. Song đôi khi sự đời đâu đơn giản thế, vì xe cộ đo lường được (bằng tiền), còn lòng người nông sâu khó lường. Các chàng có câu "ranh ngôn" nghe ai oán: "Tình đến theo bước chân em đến và tiền đi theo bước chân em đi!", ghê rợn hơn: "Tiền hết, tình tan, đời lựu đạn!". "Tình là cõi phúc, tiền là dây oan…" Kết thúc Truyện Kiều, cụ Nguyễn Du đúc kết bằng câu: "Tu là cõi phúc, tình là dây oan". Riêng trong cõi tình, cũng có một version thế này: "Tình là cõi phúc, tiền là dây oan". Những hàng rào kẽm gai của tình yêu mà chăng mắc bởi tiếng sột soạt của xấp giấy bạc, vết cứa sắc bén và ngọt lắm. Nó khiến tình yêu trầy xước và rỉ máu khi nào không hay. Và những câu chuyện tình kết thúc bởi vì tiền, quả là oan lắm! Vì tình yêu không đáng bị đối xử như thế! Thôi thì chỉ mong, "còn tình yêu ấy, lỗi lầm sẽ qua…"