PDA

View Full Version : Ma túy, mại dâm “tấn công” 9X


Tống Phi Sơn
12-12-2006, 06:51 PM
Giống như bạn bè cùng trang lứa, các em cũng từng có một gia đình để yêu thương, có điều kiện học hành đầy đủ nhưng tất cả bị chôn vùi bởi ma túy, mại dâm và có thể cả căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS (gọi chung là “ba trong một”).

http://img186.imageshack.us/img186/8282/31wc1.jpg
Đường trượt của Dung, của Trang...

Nằm chơ vơ giữa một vùng đồi núi, Trung tâm Giáo dục Lao động Số 2 (Ba Vì, Hà Tây), thuộc Bộ Lao động Thương binh & Xã hội nằm cách ly với thế giới bên ngoài bằng một con đường dài hun hút và cánh cửa chắn ngang nặng trịch, lạnh lẽo.

Người đầu tiên chúng tôi tiếp xúc và chú ý nhiều nhất là Dung, học viên nhỏ tuổi nhất ở Trung tâm. Ở tuổi 14, Dung trông rất phổng phao so với các bạn cùng trang lứa. Nếu không có chị phụ trách giới thiệu thì sẽ không dám nghĩ em là học viên ở đây. Bởi Dung toát lên vẻ sành sỏi trong cách trang điểm.

Khuôn mặt được tô tô trát trát một cách kỹ lưỡng và chăm chút từ đường kẻ chân mày đến đôi môi đỏ gợi cảm. Mái tóc màu hạt dẻ điểm thêm mấy sợi tóc highlight, phía đuôi mắt dính những hạt pha lê óng ánh khiến cho bất kỳ ai nhìn em cũng phải gật gù, sành điệu quá.

Quê ở Thái Bình nhưng do bố mẹ ly dị, Dung bị bỏ rơi. Không có người chăm sóc, Dung cứ vất vưởng giữa nhà bố, nhà mẹ và nhà bạn bè. Buồn chán thêm vào đó là sự bồng bột của tuổi trẻ đã khiến Dung quyết định bỏ nhà lên Hà Nội kiếm việc làm. Tuổi nhỏ lại không có bằng cấp nên không ai dám nhận Dung. Cuối cùng, Dung quyết định xin làm bưng bê cho một quán cà phê, mà thực chất là một quán mại dâm trá hình.

Những ngày đầu, Dung phớt lờ tất cả, chăm chỉ hoàn thành công viêc giặt giũ quét dọn với mục đích kiếm một chỗ ăn chỗ ngủ và có ít tiền tiêu hàng tháng. Em cũng tự nhủ phải biết giữ mình khi làm việc trong môi trường như thế này. Nhưng hàng ngày nhìn các chị tiếp viên của quán son phấn lộng lẫy, ăn mặc đẹp, tiền tiêu thoải mái khiến Dung lung lay. Tâm lý ăn no mặc ấm của Dung giờ nhường chỗ cho mong muốn ăn ngon mặc đẹp như các chị.

Như đoán được ý nghĩ đó, bà chủ quán khéo léo dụ dỗ Dung làm tiếp viên thay vì làm công việc oshin bẩn thỉu và cực nhọc, nào là cháu được chiều chuộng, có tiền tiêu thoải mái.

Sau những lời đường mật, Dung gật đầu đồng ý. Ngay tối hôm đó, Dung bán đi cái quý giá nhất của cuộc đời và bắt đầu trượt dần vào vũng bùn nhơ nhớp. Những đồng tiền kiếm được quá dễ dãi từ việc bán thân đã làm mờ mắt em. Cuộc vui nào rồi cũng có lúc tàn. Dung bị bắt trong một chiến dịch truy quét của công an và được đưa lên Trung tâm với thời gian giáo dục 12 tháng.

Ngược lại với Dung, Trang (16 tuổi) sinh ra ở một quận trung tâm Hà Nội. Gia đình không khá giả nhưng bố mẹ vẫn lo cho em ăn học tử tế. Nhưng, vì nghe bạn bè rủ rê và lôi kéo, en bỏ học giữa chừng. Những lần bỏ nhà đi hoang với bạn bè khiến bố mẹ bất lực và quyết định từ em. Những cuộc vui thâu đêm suốt sáng làm cho Trang quên đi tất cả. Và khi không đủ tiền ăn chơi, Trang đầu quân cho một động mại dâm.

Trang luôn là sự lựa chọn hàng đầu của những ông khách thừa tiền. Thành quy luật, để có sức khỏe cho những đêm trắng, Trang dùng ma túy. Nhiều đêm nằm suy nghĩ, em đã khóc cho số phận của mình, khóc vì em đã bất hiếu với bố mẹ nhưng rồi sau đó lại bị cuốn vào cái vòng luẩn quẩn: nghiện hút, bán dâm. Cuộc đời của em bước sang một trang mới khi em được đưa vào Trung tâm để học tập và làm lại cuộc đời.

Khi được chuyển Trung tâm 2, Dung và Trang mắc bệnh xã hội khiến cho các thầy cô mất nhiều thời gian chữa trị cho các em. Riêng Trang khó khăn hơn khi cô còn phải cai nghiện.

Hiện sức khỏe của hai em phục hồi nhiều nhưng khi đặt câu hỏi với cán bộ của Trung tâm: “Liệu hai em có bị mắc căn bệnh thế kỷ HIV/AIDS” thì nhận được sự im lặng và xin phép không tiết lộ chuyện này. Chị từ chối không trả lời hay im lặng cũng là một cách trả lời khéo?

Chị Nguyễn Thị Phương, Giám đốc Trung tâm 2, nói: “Nguyên nhân chủ yếu dẫn đến việc các em hư hỏng là do đua đòi và buồn chán chuyện gia đình. Đa số em ở đây có bố mẹ bỏ nhau, bố có vợ khác hoặc mẹ có chồng khác. Các em bị bỏ rơi không được quan tâm chăm sóc. Một bộ phận nhỏ hơn thì muốn có tiền ăn chơi nên sa ngã” .

Cần một trung tâm riêng cho các em 9X

Chị Phương cho biết thêm: “Các em bị thu gom vào đây vì nghiện ma túy và làm gái mại dâm. Có em tái nghiện rất nhiều lần, có em bán dâm từ năm 12 -13 tuổi. Những em nghiện ma túy cai nghiện tại Trung tâm trong thời gian 24 tháng. Còn những em bán dâm được chữa bệnh xã hội tùy vào mức độ nặng hay nhẹ mà quy định thời gian chữa trị, nhanh thì 1-2 tháng. Còn những bệnh nặng như lậu, giang mai thời gian chữa bệnh có thể lên đến 7-8 tháng”.

Thời gian ở Trung tâm các em cũng học thêu, làm hàng mã có một nghề khi tái hòa nhập xã hội. Bên cạnh đó các em cũng thường xuyên được bồi dưỡng kiến thức về sức khỏe, học cách bảo vệ và phòng tránh nguy cơ lây nhiễm các bệnh xã hội cho bản thân.

Tất cả học viên nhí này được Trung tâm bố trí một phòng riêng để sinh hoạt và cũng để tách riêng với các học viên lớn tuổi khác trong Trung tâm.

Hiện ở Hà Nội mới chỉ có trường Phổ thông Nội trú & Dạy nghề Số 1 cho trẻ em nam hư hỏng phạm tội trộm cắp, đánh nhau... còn cho đến bây giờ vẫn chưa có một trung tâm nào dành riêng cho trẻ em nữ ở độ tuổi vị thành niên.

Theo quy định, tất cả em gái bị bắt vì mại dâm và ma túy được chuyển lên Trung tâm Số 2. Nhưng có khá nhiều trường hợp học viên nữ quay lại đây cải tạo lần thứ ba, thậm chí có học viên còn đang bị treo các mức án tù chờ thi hành, có ai dám đảm bảo các em không bị ảnh hưởng từ học viên?

Sống cùng một môi trường sẽ khiến cho các em học tập những suy nghĩ và sự trải đời của những học viên khác, chưa kể có thể các em nữ sẽ bị tiêm nhiễm những kinh nghiệm xấu của thế hệ học viên trước. Liệu rằng khi chấp hành xong thời gian lao động tại trung tâm, các em có hoàn lương không hay lại dùng chính những kinh nghiệm học được để tái phạm?

Thaiquang026
12-12-2006, 10:45 PM
nói thiệt nha cái dân 9x đi làm cave nhìu như lá mùa thu các pác nhỉ !
tụi nó trưởng thành hơn tụi mình ngày xưa nhìu , mà bây giờ tụi nó yêu sơm kinh niên luôn ,chẳng biết tụi nó iu kiểu gì nữa em thấy có đứa noi " thích thì nhường " đó . tụi nó phát triển nhanh quá đó mừ .nên cũng hư hỏng nhanh thôi .

Thu Trang
14-12-2006, 11:26 AM
hầu như mấy em 9x luôn được sống sung sướng từ bé và cũng ít được gia đình quan tâm nhiều nên mới như vậy .Với lại chúng nó nhiễm cuọc sống của phim ảnh nhiều quá, với đầu óc vẫn còn non nớt, tư tưởng còn nhiều tò mò thì lại bị thời buổi CNTT, internet, điện tử .... du nhập vào đầu nhiều thì điều này là đương nhiên.Mình là 8x mà nhìn chúng nó nhiều lúc chóng cả mặt , thấy buồn giá mà nhà trường và gia đình luôn có 1 môn giáo dục giới tính , và các tệ nạn xã hội từ bé có lẽ tránh được phần nào

Đặng Lệ Thủy
14-12-2006, 12:25 PM
Ngày trước khi các em 9X còn nhỏ chưa được nhắc đến thì người ta toàn nói đến thế hệ 8X cũng đua xe, sống thử...
Bây giờ lại đến 9X với mức độ có lẽ là nhiều hơn...
cuộc sống ngày càng phát triển con người càng có điều kiện để sống, làm việc và cả có điều kiện để hư hỏng nữa. Có lẽ gia đình là quan trọng nhất vì nhà trường ko thể quan tâm đến từng em học sinh một.
Gia đình mà ko quan tâm thì việc các em hư hỏng là điều khó có thể tránh khỏi.

Santa
14-12-2006, 02:18 PM
Xã hội càng phát triển thì càng có nhiều nguy cơ sa ngã chứ không riêng j dân 9X. Danh giới nào cũng mong manh, nếu mình không vững vàng thì sống thử, mại dâm, ma túy... rất dễ sa vào.

Nguyễn Đức Lâm
14-12-2006, 04:10 PM
Hic! Thật buồn vì ở độ tuổi ấy mà đã phải chôn vùi cuộc sống ở "Trung tâm Giáo dục Lao động Số ". Nhưng biết làm sao được cuộc sống là vậy mà, chắc mấy em đó cũng cố tránh rồi mà không được. Đây cũng là bài học cho thế hệ trẻ rút kinh nghiệm( Chẳng riêng gì 9x đâu). Chỉ hi vọng các em sẽ học được cái gì đó ở Trung tâm và có thể làm lại cuộc đời.

Dark Lord
20-12-2006, 08:49 AM
Bạn tôi có thằng cháu học lớp 1 thui :ay: , hôm mới nhập học về thấy nó với mấy người hỏi: "thế đã tán được em nào xinh xinh chưa" - nó nói: "sắp có rồi" ... :ay: ... pó tay, người lớn còn tiêm cho bọn trẻ con (biết gọi mấy X đây, nó hình như sinh năm 2000) thế này thì bảo sao mà bọn nó không yêu sớm. ...

Đặng Lệ Thủy
20-12-2006, 09:30 AM
Lớp 1 thì trẻ con quá, em mình nó học mẫu giáo mà không ai bảo nó cũng nói ở lớp có mấy đứa thích em chị ạ, nhưng em chỉ thích ... trẻ con mà chắc chưa ảnh hưởng gì đâu. Mình nghĩ từ cấp II trở đi là đáng lo nhất vì lúc đó bắt đầu có những tình cảm làm rung ring những trái tim bé nhỏ, mà nếu cha mẹ ko quan tâm thì các em có thể hư sớm. :)

Thu Trang
20-12-2006, 01:17 PM
thật ra bây giờ nói chuyện của mấy đứa nhỏ thì nhiều chúng nó bắt trước người lớn mà chứ có biết gì đâu:haha: em còn có đứa em không cho nó đi chơi nó bảo "ko cho Dũng đi chơi cùng thì Dũng đi chơi cùng với người yêu Dũng" :ay: híc .Nhưng con nít bây giờ phát triển sớm lắm có đứa học cấp 1 đã dậy thì roài,mà ba mẹ thì nòa là bận việc làm ăn , nào là ngại sợ vẽ đường cho hươu chạy ,và nghĩ còn bé chẳng biết gì nên không dạy bảo .Mà khi như thế chúng nó có tâm lý tìm hiểu những tài liệu khác , thời buổi bây giờ internet, sách báo thiếu gì,nhưng lại không biết tìm hiểu vớ phải những loại đồ trụy thì tò mò và muốn thực hiện cho giống người lớn thôi.Đã vậy nhà trường cũng dạy những môn liên quan đến GDGT cũng qua loa .Thấy học trò thương mến nhau thì làm ầm lên gọi phụ huynh đến giải quyết , ngăn cấm .Híc! đến mình lớn có suy nghĩ khi yêu bị cấm còn quậy tưng bừng huống hồ mấy đứa nhỏ chưa biết gì càng cấm càng tò mò hơ hơ.Chung quy lại 1 điều phải giáo dục kết hợp cả gia đình , và nhà trường Hướng cho chúng nó những điều nên biết thôi chứ đừng xen thô bạo quá .Trẻ con mà ,thích ngọt dễ thương lắm :clap :D