Ryu
16-01-2008, 01:08 AM
Khó khăn lắm anh mới có thể login vào đây để compose lên blog. Anh thấy mình sao mà yếu đuối đến vậy? Mấy hôm nay và ngay cả bây giờ trong người anh bồn chồn, có lẽ cũng chẳng phải do cơn mưa dữ chiều nay….. Anh chỉ thấy mình nhớ và nghĩ về em hàng ngày, đã từ ngày ấy rồi, Cún à!...
Cho đến bây giờ mỗi khi nghĩ về em, anh vẫn không ngăn nổi con tim mình nhảy lên từng nhịp trong lồng ngực, từng nhịp đập hồi hộp và day dứt đến nỗi khiến mắt anh nhìn không rõ. Lúc trước anh có bảo với em rằng anh sẽ delete hết mail của em gửi cho anh và những mail mà anh từng gửi cho em, nhưng đến giờ chúng vẫn còn nằm yên đó trong hộp mail của anh. Toàn vẹn. Và anh lại cảm thấy ấm nồng mỗi khi nhìn thấy nó. Câu chuyện của một bát mì, những tấm hình em chụp năm 18 tuổi, mail em nói xin lỗi, hình anh tìm cho em, mail anh bảo nhớ em, những mail giận hờn hay những câu truyện ......tất cả, Cún à. Cũng có lần anh bảo sẽ không vào blog của em nữa và anh đã tự ép buộc mình ghê gớm lắm, nhưng chiều nay anh lại vừa đi ra từ đó. Em viết gì, anh biết hết. Chỉ âm thầm vậy thôi. Chắc em lại không hài lòng phải không? Hì, anh vốn cứng đầu mà....
Và cho đến bây giờ anh vẫn còn có thể khóc mỗi khi đêm về mà cảm thấy nỗi trống vắng sao to lớn như có thể che kín cả khung trời ngoài cửa sổ. Chỉ có một nỗi nhớ đến cháy lòng với lời thề đẫm sương còn vang vọng trong lòng…..”Nếu em đến đó trước…...” Kỉ niệm không thể sống lại phải không em? Sao anh thì tin vào điều ngược lại…..chẳng bao giờ là quá muộn để bắt đầu lại điều gì đó…..phải không Cún? Uhm, em giờ đã có niềm vui mới. Anh vui và chúc em thật hạnh phúc nha. Từ trong tim anh, anh vẫn còn cảm giác ngọt ngào khi nhớ lại tất cả khoảnh khắc em và anh cùng bên nhau. Cả những khi anh lén nhìn em qua gương chiếu hậu mà em cũng không biết, em huyên thuyên kể những chuyện ở công ty….. Anh bảo với anh Nam rằng sao anh không quên được.......Bữa đó ngồi café, anh gọi cho em, nhưng em không bắt máy. Anh biết chứ. Phải chi em cứ nói thẳng ra với anh tất cả những điều đó, sao em lại không nói? Cuộc gọi đó, anh là người nghe tất cả chứ không phải anh Khuê.......Anh không bao giờ muốn trở thành một nỗi ám ảnh của em đâu. Anh xin lỗi vì điều đó. Dù đau đớn hay phải chịu thiệt thòi, anh cũng không nên nói ra những lời làm tổn thương em đến vậy......Anh nên gánh chịu tất cả chứ không nên làm em đau…..anh day dứt quá Cún à !...
Đối với anh, tình cảm đâu có thứ tự. Anh biết anh không phải tình đầu của em, cũng chẳng là tình cuối......Anh vẫn có thể mỉm cười nè. Em nhìn đi. Chắc em vẫn còn nhớ nụ cười của anh mà phải không Cún? Vì anh chỉ còn biết mỉm cười thôi chứ biết làm sao......Đó lại là lỗi của anh, buổi tối hôm đó mình ngồi dưới nhà thờ mà anh không nói lời nào. Thực sự lúc đó em biết anh muốn gì không? Anh chỉ muốn ôm em. Vì anh yêu em. Anh muốn cả thế giới không để ý đến hai người đang ôm nhau âu yếm như thế. Chính em mới là mối tình đầu của anh theo đúng nghĩa của nó, đủ cả yêu thương lẫn giận hờn........Cái gì là “anh mới yêu lần đầu mà em đã yêu lần sau” chứ, khi cả hai cùng yêu nhau thật lòng……
Anh thấy mình yếu đuối quá và bấu víu nhiều quá. Bài cảm xúc cuối cùng anh viết cho anh và cho em …anh đã viết xong rồi và anh sẽ là người post cuối cùng để kết thúc. Chưa bao giờ anh nói với ai quá nhiều về bản thân mình ngoại trừ em, và cũng chưa bao giờ anh lại dám xổ tung tất cả ra như vậy. Trong anh giờ chằng chịt và hỗn loạn như một cơn mưa cuối mùa, anh thấy nó rõ ràng lắm em à. Rồi sẽ mưa…… mưa sao cho bằng tất cả những ngày mưa trong năm cộng lại.....
Uhm, thôi em cũng đừng nhớ nữa. Em quên được là tốt. Hãy bắt đầu một cuộc sống mới. Chỉ cần em được hạnh phúc, thì người mang lại hạnh phúc đó cho em chẳng cần phải là anh...Mà ngược lại, anh còn thầm cám ơn anh ta nếu anh ta thực hiện được sứ mệnh mà anh còn dở dang đó. Anh muốn đi cùng với em cho đến hết cuộc đời này……….
Những ngày tháng đã trôi qua, em cũng đừng nhớ nữa. Nỗi nhớ thì rất nặng nề, không nên có nhiều người mang theo nó bên mình đâu…. :) Đọc blog mới nhất của em, anh hiểu điều đó. Có ai đó bảo rằng em hãy yêu như chưa yêu lần nào.....Em hãy làm vậy đi, Paddle nhé! Hãy yêu như chưa từng yêu.......Anh sẽ gửi lời ước nguyện của mình lên những vì sao, tên em hằng đêm sẽ lấp lánh trên trời ấy………. bầu trời của anh, của em, bầu trời bát ngát những vì sao mà hai ta từng nhìn thấy mỗi khi ngả người ra đằng sau trên ngọn đồi ấy, đầu em dụi vào lòng anh…….
Chắc em sẽ ngạc nhiên lắm. Em còn nhớ lần cuối anh nói với em rằng anh có một ngạc nhiên dành cho em không? Hì, một mình anh bằng cái trí nhớ lẩm cẩm của mình, đã tự lò dò từng bước đi trên những con đường về và tìm đến đúng ngọn đồi của ngày ấy. Lần cuối khi anh nói điều đó, ý anh là muốn được một lần chở em ngồi đằng sau đi về nơi ấy....... Uh, em không cho anh ôm em cũng đâu sao, vì tự trong con tim này, anh đã ôm em vào lòng rồi. Bởi vì......
Anh yêu em
Anh yêu em
Anh yêu em
Có một điều này anh đã hiểu ra từ lâu lắm ........Những cãi cọ hờn giận ấy, dù là gì đi nữa, cũng chỉ là những cánh lục bình trôi trên một dòng sông cuồn cuộn sóng, rồi nó sẽ trôi đi mà chẳng để lại dấu vết gì, bởi bên dưới nó, là con sông cuồn cuộn của tình yêu anh dành cho em.
Uhm.....chắc anh phải ngừng thôi, vì anh không nhìn thấy màn hình nữa em à..........Có điều gì đó đang thoi thóp ở trong anh…. Có người hỏi anh sao phải tự hành hạ mình vậy? Sao anh lại sống quá ảo tưởng như vậy? Uhm….chỉ bởi vì họ không nhìn thấy, không nghe thấy tất cả những gì chúng ta đã từng có với nhau, từng trải qua cùng nhau, anh cùng em và em cùng anh. Họ bảo rằng nếu người ta còn yêu anh thì người ta đã tìm đến với anh rồi, hoặc ít nhất, là cũng cho anh một cơ hội nào đó, như anh đã từng ….Họ đúng. Nhưng, họ chẳng biết gì cả…. Đối với anh, cãi cọ giận hờn là để hiểu nhau hơn, để hàn gắn lại sau đó và yêu nhau nhiều hơn nữa khi đã cùng vượt qua sóng gió như vậy…….….Có lẽ đến giờ này, đó chỉ là mong ước của một mình anh………
Như đã hứa, anh gởi cho em bản nhạc này, là bản nhạc anh thường nghe mỗi khi nhớ về em. Là bản nhạc anh đã nghe liên tục không ngừng từ ngày ấy. Là bản nhạc không biết anh đã khóc vì nó bao nhiêu lần.....Cho đến giờ, khi ngồi viết cho em lá mail này, vẫn tưởng như đang cầm lấy tay em.
Không biết có khi nào em đọc được những dòng này, nhưng nếu em đọc được nó, hãy biết rằng anh đang và sẽ mãi yêu em nhiều như thế nào. Quá khứ đã qua và anh đã chấp nhận cho nó qua sau khi đã không còn gì chưa làm để phải hối hận. Và nó sẽ thực sự yên ngủ trong này. Ngủ yên tuyệt đối. Em mới thực sự là người cho anh biết tất cả cảm giác của một tình yêu ....
Cho đến bây giờ mỗi khi nghĩ về em, anh vẫn không ngăn nổi con tim mình nhảy lên từng nhịp trong lồng ngực, từng nhịp đập hồi hộp và day dứt đến nỗi khiến mắt anh nhìn không rõ. Lúc trước anh có bảo với em rằng anh sẽ delete hết mail của em gửi cho anh và những mail mà anh từng gửi cho em, nhưng đến giờ chúng vẫn còn nằm yên đó trong hộp mail của anh. Toàn vẹn. Và anh lại cảm thấy ấm nồng mỗi khi nhìn thấy nó. Câu chuyện của một bát mì, những tấm hình em chụp năm 18 tuổi, mail em nói xin lỗi, hình anh tìm cho em, mail anh bảo nhớ em, những mail giận hờn hay những câu truyện ......tất cả, Cún à. Cũng có lần anh bảo sẽ không vào blog của em nữa và anh đã tự ép buộc mình ghê gớm lắm, nhưng chiều nay anh lại vừa đi ra từ đó. Em viết gì, anh biết hết. Chỉ âm thầm vậy thôi. Chắc em lại không hài lòng phải không? Hì, anh vốn cứng đầu mà....
Và cho đến bây giờ anh vẫn còn có thể khóc mỗi khi đêm về mà cảm thấy nỗi trống vắng sao to lớn như có thể che kín cả khung trời ngoài cửa sổ. Chỉ có một nỗi nhớ đến cháy lòng với lời thề đẫm sương còn vang vọng trong lòng…..”Nếu em đến đó trước…...” Kỉ niệm không thể sống lại phải không em? Sao anh thì tin vào điều ngược lại…..chẳng bao giờ là quá muộn để bắt đầu lại điều gì đó…..phải không Cún? Uhm, em giờ đã có niềm vui mới. Anh vui và chúc em thật hạnh phúc nha. Từ trong tim anh, anh vẫn còn cảm giác ngọt ngào khi nhớ lại tất cả khoảnh khắc em và anh cùng bên nhau. Cả những khi anh lén nhìn em qua gương chiếu hậu mà em cũng không biết, em huyên thuyên kể những chuyện ở công ty….. Anh bảo với anh Nam rằng sao anh không quên được.......Bữa đó ngồi café, anh gọi cho em, nhưng em không bắt máy. Anh biết chứ. Phải chi em cứ nói thẳng ra với anh tất cả những điều đó, sao em lại không nói? Cuộc gọi đó, anh là người nghe tất cả chứ không phải anh Khuê.......Anh không bao giờ muốn trở thành một nỗi ám ảnh của em đâu. Anh xin lỗi vì điều đó. Dù đau đớn hay phải chịu thiệt thòi, anh cũng không nên nói ra những lời làm tổn thương em đến vậy......Anh nên gánh chịu tất cả chứ không nên làm em đau…..anh day dứt quá Cún à !...
Đối với anh, tình cảm đâu có thứ tự. Anh biết anh không phải tình đầu của em, cũng chẳng là tình cuối......Anh vẫn có thể mỉm cười nè. Em nhìn đi. Chắc em vẫn còn nhớ nụ cười của anh mà phải không Cún? Vì anh chỉ còn biết mỉm cười thôi chứ biết làm sao......Đó lại là lỗi của anh, buổi tối hôm đó mình ngồi dưới nhà thờ mà anh không nói lời nào. Thực sự lúc đó em biết anh muốn gì không? Anh chỉ muốn ôm em. Vì anh yêu em. Anh muốn cả thế giới không để ý đến hai người đang ôm nhau âu yếm như thế. Chính em mới là mối tình đầu của anh theo đúng nghĩa của nó, đủ cả yêu thương lẫn giận hờn........Cái gì là “anh mới yêu lần đầu mà em đã yêu lần sau” chứ, khi cả hai cùng yêu nhau thật lòng……
Anh thấy mình yếu đuối quá và bấu víu nhiều quá. Bài cảm xúc cuối cùng anh viết cho anh và cho em …anh đã viết xong rồi và anh sẽ là người post cuối cùng để kết thúc. Chưa bao giờ anh nói với ai quá nhiều về bản thân mình ngoại trừ em, và cũng chưa bao giờ anh lại dám xổ tung tất cả ra như vậy. Trong anh giờ chằng chịt và hỗn loạn như một cơn mưa cuối mùa, anh thấy nó rõ ràng lắm em à. Rồi sẽ mưa…… mưa sao cho bằng tất cả những ngày mưa trong năm cộng lại.....
Uhm, thôi em cũng đừng nhớ nữa. Em quên được là tốt. Hãy bắt đầu một cuộc sống mới. Chỉ cần em được hạnh phúc, thì người mang lại hạnh phúc đó cho em chẳng cần phải là anh...Mà ngược lại, anh còn thầm cám ơn anh ta nếu anh ta thực hiện được sứ mệnh mà anh còn dở dang đó. Anh muốn đi cùng với em cho đến hết cuộc đời này……….
Những ngày tháng đã trôi qua, em cũng đừng nhớ nữa. Nỗi nhớ thì rất nặng nề, không nên có nhiều người mang theo nó bên mình đâu…. :) Đọc blog mới nhất của em, anh hiểu điều đó. Có ai đó bảo rằng em hãy yêu như chưa yêu lần nào.....Em hãy làm vậy đi, Paddle nhé! Hãy yêu như chưa từng yêu.......Anh sẽ gửi lời ước nguyện của mình lên những vì sao, tên em hằng đêm sẽ lấp lánh trên trời ấy………. bầu trời của anh, của em, bầu trời bát ngát những vì sao mà hai ta từng nhìn thấy mỗi khi ngả người ra đằng sau trên ngọn đồi ấy, đầu em dụi vào lòng anh…….
Chắc em sẽ ngạc nhiên lắm. Em còn nhớ lần cuối anh nói với em rằng anh có một ngạc nhiên dành cho em không? Hì, một mình anh bằng cái trí nhớ lẩm cẩm của mình, đã tự lò dò từng bước đi trên những con đường về và tìm đến đúng ngọn đồi của ngày ấy. Lần cuối khi anh nói điều đó, ý anh là muốn được một lần chở em ngồi đằng sau đi về nơi ấy....... Uh, em không cho anh ôm em cũng đâu sao, vì tự trong con tim này, anh đã ôm em vào lòng rồi. Bởi vì......
Anh yêu em
Anh yêu em
Anh yêu em
Có một điều này anh đã hiểu ra từ lâu lắm ........Những cãi cọ hờn giận ấy, dù là gì đi nữa, cũng chỉ là những cánh lục bình trôi trên một dòng sông cuồn cuộn sóng, rồi nó sẽ trôi đi mà chẳng để lại dấu vết gì, bởi bên dưới nó, là con sông cuồn cuộn của tình yêu anh dành cho em.
Uhm.....chắc anh phải ngừng thôi, vì anh không nhìn thấy màn hình nữa em à..........Có điều gì đó đang thoi thóp ở trong anh…. Có người hỏi anh sao phải tự hành hạ mình vậy? Sao anh lại sống quá ảo tưởng như vậy? Uhm….chỉ bởi vì họ không nhìn thấy, không nghe thấy tất cả những gì chúng ta đã từng có với nhau, từng trải qua cùng nhau, anh cùng em và em cùng anh. Họ bảo rằng nếu người ta còn yêu anh thì người ta đã tìm đến với anh rồi, hoặc ít nhất, là cũng cho anh một cơ hội nào đó, như anh đã từng ….Họ đúng. Nhưng, họ chẳng biết gì cả…. Đối với anh, cãi cọ giận hờn là để hiểu nhau hơn, để hàn gắn lại sau đó và yêu nhau nhiều hơn nữa khi đã cùng vượt qua sóng gió như vậy…….….Có lẽ đến giờ này, đó chỉ là mong ước của một mình anh………
Như đã hứa, anh gởi cho em bản nhạc này, là bản nhạc anh thường nghe mỗi khi nhớ về em. Là bản nhạc anh đã nghe liên tục không ngừng từ ngày ấy. Là bản nhạc không biết anh đã khóc vì nó bao nhiêu lần.....Cho đến giờ, khi ngồi viết cho em lá mail này, vẫn tưởng như đang cầm lấy tay em.
Không biết có khi nào em đọc được những dòng này, nhưng nếu em đọc được nó, hãy biết rằng anh đang và sẽ mãi yêu em nhiều như thế nào. Quá khứ đã qua và anh đã chấp nhận cho nó qua sau khi đã không còn gì chưa làm để phải hối hận. Và nó sẽ thực sự yên ngủ trong này. Ngủ yên tuyệt đối. Em mới thực sự là người cho anh biết tất cả cảm giác của một tình yêu ....