View Full Version : Tình yêu ?
Quang Thắng
30-08-2006, 05:58 PM
Các bạn ạ, tôi thấy ý nghĩa câu chuyện này rất hay lên Post lên chia sẻ với các bạn, hy vọng không ai trong chúng ta gặp phải tình huống tương tự như trong câu chuyện này.
Phải lòng em
Năm học lớp 10.
Ngồi trong lớp học Anh văn, tôi chăm chú nhìn cô bé cạnh bên. Em là người mà tôi luôn gọi là BẠN TỐT NHẤT. Tôi chăm chú nhìn mái tóc dài và mượt của em và ước gì em là của tôi. Nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Sau buổi học, em đến gần và hỏi mượn tôi bài học em nghỉ hôm trước. Em nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Năm học lớp 11.
Chuông điện thoại reo. Đầu dây bên kia là em. Em khóc và thút thít về cuộc tình vừa tan vỡ. Em muốn tôi đến với em, vì em không muốn ở một mình, và tôi đã đến. Khi ngồi cạnh em trên sofa, tôi chăm chú nhìn đôi mắt ướt nước của em và ước gì em là của tôi. Sau hai tiếng đồng hồ, cùng bộ phim của Drew Barrymore và ba túi khoai tây rán, em quyết định đi ngủ. Em nhìn tôi, nói : “Cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Năm cuối cấp.
Vào một ngày trước đêm khiêu vũ dạ hội mãn khóa, em bước đến tủ đựng đồ của tôi. “Bạn nhảy của em bị ốm”, em nói, “Anh ấy sẽ không khỏe sớm được và em không có ai để nhảy cùng. Năm lớp 7, chúng mình đã hứa với nhau là nếu cả hai đứa đều không có bạn nhảy, chúng mình sẽ đi cùng nhau như NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT.” Và chúng tôi đã làm như thế. Vào đêm dạ hội, sau khi tiệc tan, tôi đứng ở bậc tam cấp trước cửa phòng em. Tôi chăm chú nhìn em khi em mỉm cười và nhìn bóng tôi trong đôi mắt lấp lánh của em. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không nghĩ về tôi như thế và tôi biết điều đó. Rồi sau, em nói : “Em đã có giờ phút vui vẻ nhất, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Ngày tốt nghiệp.
Từng ngày trôi qua, rồi từng tuần, từng tháng. Chớp mắt đã là ngày tốt nghiệp. Tôi ngắm nhìn hình dáng tuyệt vời của em nổi lên như một thiên thần trên sân khấu khi nhận bằng tốt nghiệp. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Trước khi mọi người trở về nhà, em tiến về phía tôi trong áo khoác và mũ, khóc khi tôi ôm em. Rồi sau, nhấc đầu lên khỏi vai tôi, em nói : “Anh là BẠN TỐT NHẤT của em, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Vài năm sau.
Giờ đây, tôi đang ngồi trong băng ghế dài trong nhà thờ. Cô bé ấy đang làm lễ kết hôn. Tôi nhìn em khi em nói : “Tôi hứa” và bắt đầu một cuộc sống mới, với một người đàn ông khác. Tôi muốn em là của tôi nhưng em không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Nhưng trước khi lên xe đi, em đến gần tôi và nói : “Anh đã đến, cảm ơn anh !” và hôn lên má tôi. Tôi muốn nói với em, tôi muốn cho em biết rằng tôi không muốn chỉ là bạn. Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao.
Lễ tang.
Đã nhiều năm trôi qua, tôi nhìn xuống chiếc quan tài chứa bên trong cô bé đã từng là BẠN TỐT NHẤT của mình. Trong buổi lễ, người ta đã tìm thấy quyển nhật ký của em trong suốt những năm trung học. Và đây là những gì em viết : “ Tôi chăm chú nhìn anh và ước gì anh là của tôi nhưng anh không xem tôi như thế và tôi biết điều đó. Tôi ước anh nói với tôi rằng anh yêu tôi. Tôi ước mình cũng có thể làm được điều đó… Tôi chỉ nghĩ một mình và khóc.
Em yêu anh em yêu anh em yêu anh…”
(Sưu tầm)
SinhVienNgheo
30-08-2006, 07:56 PM
Mình cũng từng ở trong hoàn cảnh na ná giống như chàng trai trong câu chuyện trên.
Mình thích cô ấy, yêu cô ấy nhưng không nói ra, không đủ tự tin để nói.
Tất nhiên là không kéo dài như trong câu chuyện trên, giờ thì cô ấy đang có người yêu (đã qua vài cuộc tình rồi), còn mình thì vẫn cô đơn :(
... thi thoảng đi café, nhìn cô ấy và thầm nghĩ ... mình sẽ ... !
Vũ Thủy Hoàng
30-08-2006, 11:11 PM
Cái này thì cũng thấy giống tôi. Nhưng mà tôi thì từ hồi lớp 3 -> 12 cơ một cái khác nữa là mỗi một năm tôi lại thích một cô khác nhau. Và cũng chả dám nói với cô nào cả. Chắc phải thăm dò địa chỉ lại mấy cô này đợi đến khi mấy em ngỏm đến xem nhật ký xem sao. Kaka
chicken
31-08-2006, 09:43 AM
chà chà , vào đây mới bít
có nhìu người giống mình quá ta :(
Quang Thắng
31-08-2006, 04:41 PM
Cái này thì cũng thấy giống tôi. Nhưng mà tôi thì từ hồi lớp 3 -> 12 cơ một cái khác nữa là mỗi một năm tôi lại thích một cô khác nhau. Và cũng chả dám nói với cô nào cả. Chắc phải thăm dò địa chỉ lại mấy cô này đợi đến khi mấy em ngỏm đến xem nhật ký xem sao. Kaka
Ha..ha... Bác ChocchoC quả là đa tình quá, thể nào bác lại lấy chữ ký của mình:
"Ngày nào bầu trời còn mây bay
Lòng ta vẫn thấy yêu thương người
Dù đời còn gặp nhiều chông gai
Trọn đời vẫn cứ đi đi hoài"
Em thì có lẽ không yêu được đến khi "bầu trời còn mây bay" mà em chỉ dự tính yêu đến khoảng "80 tuổi" thôi.:D
Vũ Thủy Hoàng
01-09-2006, 03:32 PM
Vâng đúng là em hơi đa tình thật. Nhưng yêu nhiều mà có được bao nhiêu đâu. Đến bây giờ em vẫn chưa có mảnh tình nào cả. Có lẽ tại tính em nó nhút nhát em cũng không hiểu tại sao:D. Nhưng em vẫn cứ yêu thương mọi người cho đến khi bầu trời vẫn còn mây bay ước mơ của em đấy. Rất đơn giản phải không
Nguyễn Ngọc Hoa
04-09-2006, 10:23 AM
oi, bay gio dc doc moi biet anh Hoang da tinh thia co day, hahahahahah em noi that nha, yeu kieu day-----> eo oi, em ko dam dau. ah` ma cau truyen tren sao ko thay noi den anh chang kia ra sao, ko yeu ai khac ma van"Tôi yêu em nhưng tôi quá nhút nhát, tôi cũng không hiểu tại sao." ma co don cho den luc die sao????????----> sao kho the nhi, hic.Chang biet thuc te co nguoi nhu vay ko nua........:rolleyes: :confused:
youmyheatyoumysoul
04-09-2006, 05:46 PM
Không ngờ thăng thơ yêu nhiều mà lại còn nhớ dai. Đúng là một tình yêu đẹp
Nguyễn Ngọc Hoa
04-09-2006, 06:29 PM
Em bảo anh: "Xe đạp của em hỏng rồi, em phải đi bộ nửa tiếng đồng hồ mới đến nhà ga". Em cứ tưởng là anh sẽ tỏ ra quan tâm và nói: "Sao em không đi taxi? Em có mệt không?" - Thế nhưng anh lại bảo: "Dù sao thì đường cũng gần thôi, và em cũng có dịp để giảm béo".
Em bực mình, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Hôm sau khi ngủ dậy, em thấy trên bàn có chiếc chìa khóa xe đạp của anh và thức ăn bữa sáng thịnh soạn anh đã chuẩn bị sẵn cho em.
Em bảo anh: "Em muốn đi thăm Osaka và Hà Lan để thưởng thức biển hoa tươi ở đấy". Em cứ tưởng anh sẽ tỏ ra quan tâm và nói: "Em muốn đi đâu cơ? Nào, chúng mình lên kế hoạch nhé. Dù là anh nói vài câu đãi bôi cũng được." - Thế nhưng anh lại bảo: "Thật vô vị, bỏ ra một núi tiền đi thăm những nơi chán ngấy ấy để làm gì nhỉ?".
Em tức lắm, cảm thấy anh không yêu em, không hiểu em. Về sau em thấy các tạp chí du lịch trong nhà mình dù là du lịch trong nước hay ngoài nước, cứ trang nào có giới thiệu về thưởng thức hoa, góc cuối trang ấy đều có vết gấp, trên trang ấy đều có ghi chú của anh.
Em bảo anh: "Tóc em rụng nhiều quá, thế mà bác sĩ bảo chẳng sao cả. Em thật sợ có ngày em sẽ trở thành một con hói". Em cứ đinh ninh là anh sẽ an ủi em và nói: "Tóc em trông vẫn còn khá nhiều đấy chứ". Nhưng anh lại bảo: "Thế đấy, bây giờ mới biết tóc em rụng lung tung khắp nơi, sàn nhà chỗ nào cũng thấy tóc em, bẩn ơi là bẩn".
Em thấy đau nhói trong lòng, nghĩ rằng anh chẳng yêu em, chẳng để ý đến em. Về sau, em thấy trên sàn nhà càng ngày càng có ít tóc rụng của mình, em nghĩ là mình hết rụng tóc rồi, vì thế cũng chẳng lo lắng chuyện em sẽ trở thành một con hói nữa. Thế nhưng mấy hôm anh đi công tác vắng, em mới thấy trên sàn nhà có nhiều tóc hơn, trong thùng rác cũng thấy có một đống tóc bọc giấy báo.
Em bảo anh: "Hôm nay em đi chơi với mấy đứa bạn, tối nay về muộn đấy". Cứ tưởng anh sẽ quan tâm hỏi em: "Đi chơi với ai thế? Đi đường cẩn thận nhé, nhớ gọi điện về nhà, hoặc về sớm một chút,..." đại loại những câu như vậy. Thế nhưng anh lại bảo: "Tùy em, chỉ cần em vui là tốt rồi".
Em rất bực mình, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Đêm hôm ấy em giận dỗi 3 giờ sáng mới về, lúc vào nhà em trông thấy nét mặt buồn ngủ bơ phờ của anh.
Em bảo anh: "Đây là cái áo khoác em chọn cho anh, mua từ hồi đổi mùa năm ngoái, cất trong tủ đã một năm. Bây giờ mùa đông mới sắp đến, em tặng anh sự ấm áp này". Cứ tưởng anh sẽ xúc động trả lời: "Cảm ơn em yêu của anh. Đây là sự ấm áp trong một mùa và cũng là kỷ niệm khó quên trong suốt đời anh". Thế nhưng anh lại nói: "Chắc là em mua trong dịp các cửa hàng đại hạ giá chứ gì?".
Em bực mình lắm, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng hiểu em. Về sau khi đến cuối tháng 5, hết rét, mùa xuân bắt đầu trở về, em vẫn thường xuyên trông thấy anh mặc cái em gọi là áo khoác tình yêu, anh cho là áo hạ giá ấy. Em nghĩ đi nghĩ lại, đếm đi đếm lại mới kinh ngạc nhận thấy là hầu như ngày nào anh cũng mặc cái áo ấy đi làm.
Em bảo anh: "Em thích ăn món mì nguội của nhà hàng ở góc phố bên kia". Mới đầu em cứ tưởng là anh sẽ nói với em: "Thế thì ngày mai chúng mình cùng đi ăn nhé!" - Thế nhưng anh lại bảo: "Suốt ngày chỉ nghĩ chuyện ăn uống, sao em chẳng nghĩ xem hồi này mình có béo ra không".
Em xót xa trong lòng, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng quan tâm em. Về sau em thấy anh hay mua nhiều loại tương vừng, tương lạc, lọ này hộp nọ, pha hết bát tương này đến bát tương khác cho em ăn.
Em bảo anh: "Em thật mừng là đã lấy anh, anh đúng là người chồng tốt nhất". Cứ tưởng anh sẽ vui vẻ đáp: "Anh cũng thấy em là người vợ tốt nhất". - Thế nhưng anh lại bảo: "Lấy nhau rồi chứ nếu chưa lấy thì em sẽ nghĩ thế nào nhỉ?".
Em tức lắm, cảm thấy anh chẳng yêu em, chẳng hiểu em. Về sau em vô tình phát hiện thấy tối nào anh cũng lấy giấy vệ sinh lau chùi tấm ảnh cưới của chúng mình để ở đầu giường, lau xong rồi ngẩn người ra mỉm cười ngắm tấm ảnh ấy khá lâu.
Em nghĩ cuối cùng em đã hiểu ra, dưới vẻ ngoài không quan tâm của anh có một trái tim khó diễn tả bằng lời nói, một trái tim yêu em. Thì ra anh vẫn yêu em, chỉ có điều anh chẳng nói gì - đây là cách yêu của anh, khác với mọi người.
Có người nói, khi bạn ra đời thì đã có một mối nhân duyên thiên định sinh ra dành riêng cho bạn. Song biển người mênh mông, thế giới rộng bao la, đời người đau khổ mà ngắn ngủi, làm thế nào mới có thể tìm được mối nhân duyên thiên định dành riêng cho mình ấy? Làm cách nào để có thể tìm được người bạn đời hoàn mỹ đó? Con người hiện đại chẳng bao giờ có thể cố chờ đến cùng mối nhân duyên trời cho ấy, chẳng thể dùng tuổi thanh xuân chóng tàn lụi và tâm trạng lo lắng để nín thở chờ đợi, và thế là anh (chị) thường rất miễn cưỡng chấp nhận chị (anh) theo gió mà bay đến với mình, nhưng sau đó lại luôn luôn so sánh người ấy với người bạn đời hoàn mỹ để rồi thất vọng hết lần này đến lần khác. Họ không biết rằng, thực ra hiểu được cách quý trọng con người ở bên mình và mình đã sở hữu - đấy mới là niềm hạnh phúc lớn nhất, tình yêu chân thật nhất.
Nếu có một tình cảm bền vững lâu dài và một tình cảm vẻ ngoài hào nhoáng nhưng lại chóng phai tàn thì bạn muốn lựa chọn tình cảm nào? Thế gian này có vô vàn đàn ông xuất sắc và đàn bà xinh đẹp, song tình cảm thật sự thuộc về bạn lại chỉ có một mà thôi. Dù thế nào đi nữa cũng chớ có vì ánh mắt của người khác mà thay lòng đổi dạ, bỏ mất tình yêu chân thành. Nhất thiết không được sống trong ánh mắt của kẻ khác mà đánh mất chính mình. Cũng mãi mãi đừng có tham lam quá. Tình yêu không phải là giấc mơ, như một truyện hài kể: Nếu ai đó cho rằng trên thế gian này có tình yêu mười phân vẹn mười thì người ấy chẳng phải là nhà thơ thì cũng là kẻ ngớ ngẩn. Cho nên chúng ta hãy để tâm gìn giữ, chăm sóc tình yêu bình thường không có gì là ghê gớm của mình.
Các nhà triết học nói: "Tình yêu tức là khi bạn biết người ấy không phải là người bạn sùng bái, hơn nữa rõ ràng còn có các khiếm khuyết này nọ, nhưng bạn vẫn cứ chọn người ấy, không vì các khiếm khuyết đó mà chối bỏ toàn bộ con người ấy." Đúng thế, không có một người yêu nào mười phân vẹn mười cả, cũng không có tình cảm nào không có chút tì vết, đó chính là người yêu và tình yêu đích thực. Đến bao giờ ta mới có thể bình tâm suy ngẫm về những lời nói ấy, nghĩ một chút về sự nực cười và ngây thơ của ta năm nào cố công theo đuổi một người tình hoàn mỹ?
Nếu có một người mà trong mắt bạn, người ấy không có khiếm khuyết gì hết, bạn kính sợ người đó nhưng lại khát khao muốn được gần gũi người đó, tình cảm ấy không gọi là "tình yêu" mà gọi là "sùng bái". Khi đã sùng bái thì phải tạo ra một thần tượng, giống như loại tô-tem, một thứ không máu không thịt. Tình yêu không cần thứ đó. Tình yêu là cái rành rành trước mắt có thể lấy tay chạm vào, dùng con tim để lĩnh hội.
Yêu là khi biết rõ ràng người ấy ăn mặc luộm thuộm mà bạn vẫn bằng lòng cùng người đó xuất hiện trước đám đông; là khi bạn coi khinh nghề buôn bán mà người ấy lại vẫn cứ là một tiểu thương đáng yêu của bạn; là khi bạn vốn có tính quá ưa sạch sẽ mà lại cam chịu rửa hộp cơm nhầy nhụa mỡ hoặc giặt đôi giày thể thao hôi hám của người ấy.
"Anh (em) không phải là người xuất sắc nhất, nhưng em (anh) chỉ yêu một mình anh (em) mà thôi!". Khi đọc câu ấy, ta có cảm giác như mường tượng thấy một đôi bạn đời từng trải qua muôn vàn sóng gió của cuộc sống đang nắm tay nhau thong thả dạo bước dưới ánh nắng ấm áp, nét mặt tràn trề hạnh phúc ôn lại quãng đời đã qua. Chuyện cũ đã xa rồi mà kỷ niệm xưa vẫn còn đấy mãi mãi...
Nguyễn Ngọc Hoa
04-09-2006, 06:37 PM
HIC, SAO DOC LAI BAI MINH VUA POST LAI THAY BUN` KUOI WA' :confused: :p :mad:
haibv
05-09-2006, 12:27 AM
Chuyện của YOU ko buồn cười đâu. Hix, mỗi tội dài quá. Đọc mãi vẫn chưa xong, chưa ngấm được. Để mỗi ngày tui luyện mấy câu, khi nào văn chương nó ngấm hêt vào người thì tui post bài nhận xét. Chờ nhé. Hiiii( Hồi sau sẽ rõ):D
Thaiquang026
07-10-2006, 05:05 PM
dài quá đọc không nổi !
nhưng iu ai thì nên quan tâm nhìu đến người đó một chút .
mỗi hôm đọc một tí chắc sẽ hết thôi
Thu Trang
10-10-2006, 01:38 PM
ui! nghe lãng mạn nhỉ! một ông chồng yêu vợ bằng hành động :p ! các bác cho em mơ 1 chút xíu sau này gặp anh chồng như vậy hehehheheh:mad: nhưng ít ra cũng phải nói i love u 1 lần chứ:p
htqk9
12-10-2006, 04:50 PM
@thắng....chốt lại cho câu chuyện buồn của mày bằng câu thơ con cóc tao lượm được trên mạng....
"sao anh lại ngỏ lời vào một bên tai điếc
để bây giờ nuối tiếc một tình yêu không thành..."
frommetoyou_myvip
17-06-2007, 12:18 PM
Thiệt là, yêu mà không dám nói, chỉ khổ cả hai người
Hanglau_9x
17-06-2007, 12:33 PM
câu chuyện này hay thiệt very good! đọc xong câu truỵen các bạn thấy sao? đừng bao giờ rụt rè trong tình yêu vì biết đâu người ban yêu cũng yêu bạn thì sao. đừng để phải hối hận giống 2 nhân vật trong câu chuyện đó nha.
La Thu Giang
17-06-2007, 10:24 PM
chuyện này em đọc nhìu roài ! công nhận là buồn thiệt cho nên nếu mà iu ai thì có lẽ nên nói thẳng cho nhanh ^ ^chứ như thế để kết cục buồn thì chán lắm ( mà có lẽ tốt nhất hok iu ai , sống 1 mình cho thích )^ ^
Hanglau_9x
17-06-2007, 10:26 PM
nghĩ tiêu cực thế mài ơi
mài không yêu thì để người khác yêu chứ
d4igi4.in
21-06-2007, 09:55 PM
Tình yêu anh đây:
Câu chuyện thánh Valentine
Tôi xin tự giới thiệu.
Tên tôi là Valentine. Tôi sống ở La Mã vào thế kỉ thứ 3,
thời cai trị của hoàng đế Claudius. Tôi không thích hoàng đế Claudius, và tôi không phải người duy nhất !
Claudius mong muốn có một đội binh hùng mạnh. Ông ta muốn tất cả đàn ông phải tình nguyện gia nhập quân đội. Nhưng nhiều người không muốn ra chiến trường, họ không muốn xa rời vợ con và gia đình.
Điều này khiến Claudius giận dữ và nảy sinh một ý tường điên khùng : nếu cấm tất cả đàn ông lập gia đình,
họ sẻ không còn bận tâm đến chuyện vợ con và sẽ gia nhập quân đội.
Claudius ban lệnh cấm mọi người kết hôn. Những người trẻ tuổi cho rằng điều này là tàn nhẫn. Tôi nghĩ rằng điều luật này hoàn toàn lố bịch !
Tôi nhất định kông ủng hộ chúng. Tôi đã nói tôi là một linh mục chưa nhỉ ? Một trong số những
hoạt động yêu thích của tôi là tổ chức lễ cưới cho các đôi nam nữ. Ngay cả sau khi Claudius đã ban hành lệnh cấm, tôi vẫn tiếp tục tiến hành các nghi thức lễ cưới - tất nhiên là một cách bí mật. Bân trong căng phòng nhỏ tràn ngập ánh sáng từ các ngọn nến, chỉ có cô dâu,
cú rể và tôi. Một đêm nọ, có tiếng bước chân thình thịch.
Thật đáng kinh sợ ! Rất may là đôi nam nữ đã nhanh chóng chạy thoát. Còn tôi thì bị bắt,
bị ném vào ngục và được cho biết sẽ bị hành hình. Tôi cố gắng vui vẻ.
Và các bạn có biết không ? Điều kì lạ đã xảy ra. Nhiều chàng trai, cố gái đã vào ngục thăm tôi. Họ ném hoa và lời chúc qua cửa sổ. Họ biết tôi biết rằng - họ cũng như tôi - luôn tin tưởng vào tình yêu. Trong số những chàng trai,
cố gái ấy có con gái viên cai ngục. Cha cô cho phép cô vào ngục thăm tôi. Có lúc chúng tôi ngồi chuyện với nhau hàng giờ liền. Cố gái đã giúp tôi giữ vững tinh thần. Vào ngày tôi bị đưa đi hành hình, tôi đã để lại một bức thư cảm ơn tình bạn và lòng trung thành của cô gái. Tôi đã ký và ghi bên dưới bức thư : " Bằng tất cả tình yêu từ Valentine của con ". Tôi tin rằng chính bức thư ấy
đã bắt đầu cho tục lệ trao gửi nhau những bức thông điệp tình yêu vào ngày Valentine. Bức thư được viết vào ngày tôi qua đời, 14 tháng 2 nam 269. Giờ đây,
mỗi năm cứ vào ngày này mọi người đều nhớ - và quan trọng hơn cả
là họ đã nghĩ - đến tình yêu và tình bạn. Còn khi nhắc đến Claudius, họ lại nhớ cách mà ông ta đã đứng chắn trên
con đường tình yêu và
cười chế nhạo. Vì họ biết rằng tình yêu không bao giờ bị đánh bại...
vBulletin v3.8.5, Copyright ©2000-2012, Jelsoft Enterprises Ltd.