PDA

View Full Version : Truyện nhiều kỳ: THẾ HỆ 8X


SinhVienNgheo
27-08-2006, 01:02 AM
1. Long ngẩn ngơ ngồi trước bàn máy tính, nhìn những username trong danh sách bạn hữu của Y!Messager, những cái usernames tưởng chừng như rất thân thuộc mà lại thực xa lạ. Xung quanh Long, tiếng chuột líc kích, tiếng gõ máy lạch cạch và không gian nồng nặc mùi thuốc lá. Cái tiệm này người nhiều thật, nhưng cũng như mọi tiệm khác, ai nấy mải mê với công việc của mình. Lâu lâu kẻ nào đó bật lên một câu chửi thề tục tĩu. Hẳn kẻ đó đang chơi một thứ trò chơi nhập vai trên mạng nào đấy mà một thời Long cũng từng say mê. Bất chợt một câu thơ bật lên trên cửa miệng:

Giữa sáu tỷ con người trên trái đất
Tại sao ta cứ mãi thấy cô đơn?

Hừ, thơ với thẩn, mệt quá! Tuần tới không biết lấy đâu tiền đóng học phí đây? Không học phí chắc chắn sẽ bị cấm thi. Buồn quá! Long chợt thấy nhớ mẹ ở quê nhà. Quê Long là một tỉnh miền Tây thuộc hàng vựa lúa của cả nước. Ấy vậy mà người nông dân vẫn cứ nghèo. Cả xã Long duy nhất một mình Long thi đậu vào đại học. Và như vậy nghiễm nhiên Long trở thành niềm tự hào của cả họ tộc, là tấm gương sáng các bậc phụ lão hay mang ra răn dạy tất cả đám trẻ con trong xã vốn khóai chăn trâu hơn tới trường và ham quả bóng tròn nhiều hơn sách vở cùng chữ nghĩa.

Long lên học đại học bằng tiền của cả dòng tộc đóng góp và người mẹ hiền tần tảo chắt chiu mỗi tháng vài chục ngàn gửi lên cho đứa con cưng đi học xa nhà. Hỡi ơi, đã hai năm rồi mình học được gì nhỉ? Chữ nghĩa cứ mười là trả thầy cô hết tám chín, họa chăng Long đã trở thành một game thủ cao cường và có hơn được mấy chục người Long tạm gọi là bạn, quen nhau qua chit-chat và chỉ biết có mỗi việc lâu lâu rủ nhau cùng đi uống cà phê, và rồi cũng chẳng thèm quan tâm tới cái người vừa uống cà phê cùng với mình đó ngày hôm sau sẽ còn sống hay đã chết.

Trên đời này chỉ một mình mẹ thương yêu ta thôi. Mẹ ơi, con nhớ mẹ quá!

SinhVienNgheo
27-08-2006, 01:03 AM
2. - Hi!

Màn hình nhấp nháy một cái nick name lạ hoắc. Long đang uể ỏai bỗng dưng sinh cáu bẳn, hai tay lướt trên bàn phím như một cái máy:

- Mệt!

Có lẽ kẻ lạ hơi bất ngờ trước thái độ của Long. Một hồi lâu sau dòng chữ lại xuất hiện trên màn hình:

- You học trừơng ĐH Văn Hóa Nghệ Thuật phải không?
- Phải, rồi sao?
- Nhìn nickname đóan thế. Khóa nào vậy?

Lần này, kẻ lạ đã thu hút được một chút sự chú ý của Long. Dù là vậy, những ngón tay Long vẫn hờ hững vô cảm:

- K89!
- Ha ha ha… Thế là cùng khóa rồi nhé. Mai lên giảng đường ngồi chỗ nào?
- Góc trong cùng cuối lớp.
- Được, tôi biết you rồi. Mai tôi tới gặp you.

Kẻ lạ biến mất khỏi màn hình nhanh và bất ngờ như khi xuất hiện. Long cũng chẳng để tâm tới chuyện đó lắm, lại hờ hững kêu chủ tiệm tính tiền rồi đứng dậy ra về.

SinhVienNgheo
27-08-2006, 01:03 AM
3. Giảng đường đại học vẫn đông nghẹt như những ngày phải học những môn học chung. Long lãnh đạm đưa mắt nhìn khắp căn phòng rộng nhồi tới gần hai trăm con người vốn vẫn đựơc kỳ vọng là tương lai của đất nước. Một số sinh viên chăm chỉ cắm cúi ghi chép từng lời thầy giảng. Những sinh viên này thường hay chọn ngồi những dãy bàn đầu tiên. “Ghi làm quái gì nhỉ? - Long nghĩ - Tất cả vốn có sẵn trong giáo trình rồi mà? Ông thầy chỉ đọc lại những gì có trong sách, và đó đâu phải là giảng bài? Có lẽ mấy ngừơi kia đã quen với một cách học truyền thống ngàn xưa của dân tộc - đã đi học thì phải chép bài đầy đủ. Cổ hủ thật! Mình mà ở tiệm net tìm tư liệu thì còn nhiều bằng chán vạn ông thầy đầu hói đứng trên bục giảng kia. Cơ khổ, mình mà ở tiệm net lại chẳng mấy khi chịu tìm tài liệu học bài”. Một số sinh viên ở những dãy bàn giữa bắt đầu từng cặp rủ rỉ chuyện trò hoặc lôi giấy bút ra chơi cờ ca-rô, một lọai cờ đánh trên giấy kẻ sọc mà không một người nào đã từng trải qua thời sinh viên lại không biết. Cá biệt hơn, có một nhóm đang rúc rích thì thào. Thì ra họ đang chơi bài. Những quân bài lá thi nhau chuyền tay qua gầm bàn. Thôi thì cũng đủ cả: người trong cuộc chơi, những lá bài, những người chầu rìa bàn luận, những đồng tiền lẻ chuyền vội và cả những ánh mắt lấm lét khóai trá lâu lâu nhìn trộm ông thầy. “Chừng như những gì bị cấm đóan đều mang lại những cảm xúc mạnh hơn. – Long lại nghĩ - Họ làm vậy cũng đỡ phí uổng thời gian, hoặc ít nhất cũng chống lại được cơn buồn ngủ.” Khu vực cuối giảng đừơng chỗ Long ngồi thì có một số đã gục đầu ngủ thật sự. Họ ngủ một cách ngon lành, cảm giác như chăn êm nệm ở nhà cũng không thể mang lại cho họ giấc ngủ ngon lành hơn chốn giảng đường đại học tù túng này.

“Mình phải làm một cái gì đi chứ? Không cũng sẽ buồn ngủ chết mất.” Long lẳng lặng rút ra cây bút chì vốn lúc nào cũng cài sẵn trên tai và bắt đầu vẽ. Vẽ là một biệt tài bẩm sinh của Long từ thủa nhỏ. Khả năng cảm nhận về màu sắc, hình dáng, đường khối mà người khác phải luyện tập mới có được thì dường như Long đã sở hữu từ ngay lúc lọt lòng mẹ. Đặc biệt, trong mỗi bức tranh Long vẽ, cái hồn hội họa thóat ra một cách tự nhiên như không cần một chút cố gắng nào của người vẽ. Một ánh mắt, một nụ cười của một gương mặt hay một tia nắng hồng sót lại của mặt trời tà dương hắt ngang bầu trời hòang hôn. Đó nhất định đúng là cái duy nhất một ngừơi thưởng thức một bức tranh muốn thấy nhất. Và lúc này cũng vậy, dưới ngòi viết chì chạy ràn rạt của Long, những gương mặt phác thảo đầy biểu cảm lần lượt hiện ra. Gương mặt vị thầy giáo hói đầu trịnh trọng. Gương mặt cô sinh viên chăm chỉ chép bài, trang nghiêm một cách giả tạo. Gương mặt mấy tên sinh viên chơi bài láu lỉnh và cả gương mặt của những người đang ngập tràn hạnh phúc trong giấc ngủ yên bình.

AutoBot
28-08-2006, 01:51 AM
4. Tiếng chuông báo nghỉ giữa giờ vang lên đột ngột. Giảng đường ồn ào lên như một cái chợ. Long như chẳng quan tâm và vẫn chúi mũi vào mấy bức phác thảo của mình. Chợt một giọng nói vang lên bên tai:

- Vẽ đẹp lắm đó!
- Cám ơn. Long hờ hững đáp, vẫn không buồn ngửng mặt lên nhìn.
- Tôi để ý thấy huynh tinh thần có vẻ xuống cấp nhỉ. Có chuyện gì vậy?

Long lúc này mới ngửng đầu lên nhìn. Trước mặt là một gã sinh viên tóc để dài ngang vai, mặc một chiếc áo bó thân chiếc quần jean trông có vẻ rất thời thượng. “Hoa hòe hoa sói quá” Long thầm nghĩ. Gã sinh viên cứ đứng ngó Long cười hì hì.

- Có gì đáng cười?
- Thôi đi cha. Đừng có làm mặt ngầu nữa, trông chán lắm. Đi ra ngòai uống cà phê đi!
- Không có tiền.
- Tôi bao. Nhằm nhò gì ba cái chuyện lẻ tẻ hì hì…

Thái độ thân mật của gã sinh viên bất giác gây chút cảm tình nơi Long. “Mình chưa tới nỗi không có tiền trả tiền cà phê cho mình chứ?” Long nghĩ thầm và kẹp mấy bức phác họa vào cuốn sách trước mặt rồi đứng dậy.

Gã sinh viên đột nhiên nói:

- Mang nó ra quán cà phê luôn đi.

AutoBot
28-08-2006, 01:51 AM
5. Căng tin trường đại học lúc nào cũng có người, kể cả những lúc đang là giờ học. Giờ giải lao như thế này lại càng đông hơn nữa. Hai người tìm đựơc một chiếc bàn nhỏ tận góc trong cùng.

- Hai ly cà phê đá… tốc độ nghe!

Rồi gã quay sang Long khởi đầu câu chuyện:

- Tôi tên là Linh, Hòang Ngọc Linh. Còn huynh tên là gì?
- Long.
- Họ là gì.
- Mai.
- Còn chữ nào nữa không?
- Thần.

Há há há… Gã sinh viên ôm bụng cười ngặt nghẽo. Long cau mày hơi khó chịu, nhưng cũng biết gã cười vậy không có ý chế giễu gì. Cười chán, gã lấy muỗng ngóay lọc xọc vào ly cà phê cô bé phục vụ vừa bưng ra. Vừa ngóay gã vừa hỏi:

- Xem ra huynh cũng ít lên lớp nhỉ?
- Bận đi làm.
- Sao mấy hôm nay mặt thẫn thờ vậy?
- Mất việc làm.
- Vậy hả? Sao vậy?
- Cãi nhau với chủ.

Gã sinh viên gật gù tỏ vẻ thông cảm. Lát sau gã xòe tay ra:

- Cho coi mấy bức vẽ được không?
- Được.

Gã chăm chú quan sát các bức vẽ rồi cười cười hỏi:

- Vẽ đè lên có được không?
- Được.

Nói là làm, gã lấy viết hý hóay sửa mấy bức vẽ của Long. Long còn đang mải mê suy nghĩ cách kiếm tiền nộp học phí, cũng không tò mò xem gã đang làm gì với bức tranh của mình. Đến khi gã chìa lại bức tranh trước mặt, Long bất giác phì cười. Ông thầy đầu hói được thêm mấy cái sừng thành Diêm Vương hung dữ, cô gái chăm học thì được chắp thêm mấy cái cánh thành một thiên thần ngơ ngác, còn mấy tên đánh bài được thêm mấy cây đinh ba để trở thành tiểu quỷ vô cùng ngộ nghĩnh.

Gã sinh viên có vẻ hài lòng vì tảng băng lạnh giá đã tan đi trên mặt Long. Gã ngửa cổ tu cạn chỗ cà phê còn sót lại rồi cất tiếng:

- Thôi, vào lớp đi. Vụ kiếm việc làm mới tôi có thể lo cho huynh được đấy. Một chỗ khá ngon nếu huynh muốn.

(Còn nữa)

AutoBot
28-08-2006, 01:52 AM
6. Mấy ngày sau, Long và Linh nghiễm nhiên trở thành một đôi bạn. Linh là ngừơi cũng có năng khiếu hội họa, nhưng sự kiện vật thể gì cũng nhìn bằng ánh mắt méo mó hoặc nhìn dưới góc nhìn hài hước. Nhiều ngừơi nhận xét Linh là một con người không nghiêm túc, nhưng tuy chỉ mới chơi mấy ngày, Long lại thấy Linh là người sống khá nội tâm và có óc nhận xét sắc sảo. Một lần Long hỏi:

- Sao ngày xưa biết tao mà nhắn tao trên mạng?

Họ đã bắt đầu xưng hô mày tao với nhau cho thân thiết. Lúc đó Linh trả lời:

- Vô tình coi profile của mày, thấy bức tranh tự họa của mày phong cách rất giống với mấy bức tranh đang trên báo từơng của khoa mà tao rất thích, nên tao đóan.

Sau khi nghe Long tâm sự chuyện đang kẹt về học phí, Linh cười hì hì nói:

- Tao cho mày mượn tiền đóng học. Nếu mày cảm thấy ngại thì lúc có tiền mày cứ việc trả tao gấp đôi, tao không từ chối đâu hì hì… Với tài của mày, làm chó gì không sống được ở cái đất Sài Gòn này. Tao đang có một dự định lớn, rất cần một thằng như mày kề vai sát cánh. Bà mẹ… Việt Nam anh hùng, những thằng như tao và mày thế này không thể nghèo được.

Câu chửi tục của Linh lại khiến Long không nín đựơc cười. Long hỏi:

- Sao mày chửi thề nhiều thế?
- Mày không biết hả? Chửi thề cũng là một thứ văn hóa đó. Nếu chửi thề đúng nơi đúng lúc sẽ rất tốt… cho sức khỏe.
- Trời! Chửi thề mà còn tốt? Thua mày luôn!

AutoBot
28-08-2006, 01:52 AM
7. Linh đang làm thuê tại một công ty quảng cáo. Không ai có thể nghĩ một người đầu tóc rối bù, ăn mặc giống như một tên dân chơi, nhiều khi mái tóc còn nhuộm xanh nhuộm đỏ như Linh lại có thể là một nhân viên chủ lực của một công ty quảng cáo có tiếng tại TP. Hồ Chí Minh.

Công việc của Linh không bị bó buộc thời gian hành chính nên Linh vẫn xếp thời gian lên lớp dù đã mấy lần Linh tâm sự không thể chịu được cách dạy và học thiếu hiệu quả nơi giảng đường. Điểm này thì hai người hòan tòan phù hợp với nhau. Long nói:

- Dù sao tao cũng không thể không lấy bằng được. Cả làng cả xã tao mong chờ tao. Có biết bao người kỳ vọng ở tao.
- Vứt mịa nó cái làng cái xã của mày đi. Mày đang ở Sài Gòn hay đang ở quê? Mày sinh vào những năm 80 hay những năm 40?
- Mày khác tao khác. Dưới quê có những cái… tụi mày trên thành phố không hiểu được. Tỉ dụ như: sự kỳ vọng của người thân, sự … mở mang mặt mày của cha mẹ với xóm làng.
- Mày… đúng là một thằng khùng, một thằng … nhà quê. Tao đxx thèm nói chuyện với mày nữa.

Bị Linh chửi nhưng Long không hề giận bạn. Có chăng cái ý tưởng của Linh phải chăng còn quá mới mà phần đông những người trong xã hội hiện nay còn chưa theo kịp?

AutoBot
28-08-2006, 01:53 AM
8. Thì ra việc Linh tính giúp Long tìm việc làm là xin cho Long một chỗ ngay tại công ty quảng cáo Linh đang làm việc. Linh không hồ nghi gì về khả năng của Long, nhưng trước buổi phỏng vấn Linh vẫn dành hẳn một buổi chiều để tư vấn cho Long về những kinh nghiệm và những kỹ năng cần thiết cho một cuộc phỏng vấn. Quả thật là cả một mớ kiến thức lạ lẫm với Long, và Long thầm tự hỏi những kiến thức thế này sao khi xưa mình không hề biết.

- Mày thấy đó, cái kỹ năng tối thiểu của một thằng ra trường đi xin việc mà đxk có một trường đại học nào dạy cả. Nhiều lúc tao thật không tin nổi sinh viên mài đũng quần bốn năm năm trên giảng đường đại học mà không biết cách viết một lá đơn xin việc hay một bản sơ yếu lý lịch cho nó ra hồn. Mà đâu phải một thằng? Cả một đống, trong đó có mày.
- Mày đang chửi tao đấy hả?
- Phải, rồi sao? Hì hì… Vì mày khác những thằng khác nên tao mới thích chơi với mày.
- Mày nói mày có dự án lớn, phải chăng là việc xin việc cho tao.
- Hì hì… Đừng có vội. Muốn làm được việc tao dự tính thì mày cần ít nhất sáu tháng học nghề. Mày làm việc một cách thật sự chừng mấy tháng thì bằng mấy năm mài mòn đững quần trên ghế giảng đường.
- Hừm…

Linh nhìn mắt Long không thấy sự tin tưởng cho lắm. Gã suy nghĩ một hồi rồi nói:

- Rồi mày sẽ thấy. Lão chủ của chúng ta ngu thấy mịa. Lão chỉ hơn chúng ta duy nhất ở hai điểm: có tiền và đi trứơc chúng ta. Chớ bao giờ nghĩ những gì lão làm được chúng ta không làm được.
- Á à… Hình như tao đóan mày định làm gì rồi. Mày đã tính kỹ chưa? Mạo hiểm lắm. Chúng ta còn trẻ. Với lại…
- Chớ lo. Không ai cấm chúng ta nghĩ cả. Bọn mình sẽ chuẩn bị thật kỹ. Tiền tao có thể xoay đựơc một mớ. Cái cần nhất là các mối quan hệ, cách làm và nhân lực. Nhất là yếu tố nhân sự. Bởi thế tao thấy mày là đã… ve vãn mày ngay từ đầu rồi hì hì hì…
- Đừng nói thế, mày giúp tao nhiều lắm.
- Quên mịa nó chuyện giúp đỡ đi, mày nói chuyện làm tao rác tai qua.
- Mày… ít chửi thề chút được không?
- À hén… Chửi thề quả không tốt, nhưng nó… có lợi cho sức khỏe hì hì hì…

Long ngẩn ngơ suy nghĩ. Thằng Linh bề ngòai ngang tàng hời hợt, thực ra rất sâu sa. Nó cũng bằng tuổi mình, sao nó người lớn hơn mình nhiều thế nhỉ. Phải chăng trong suốt mấy năm qua, nó đã biết tự học tập, tự vươn lên.

Nghĩ lại bản thân mình, Long lại tiếc quãng thời gian hai năm qua đã phung phí quá nhiều tuổi trẻ cho những trò chơi game nhập vai và những trò chat-chit vô bổ. Phải, từ hôm nay mình sẽ thay đổi. Cái thằng Linh ngang tàng chửi thề như khướu kia, về mặt nào đấy nó cũng xứng đánh làm thầy của mình. Đúng thật, thầy ta đâu nhất định chỉ có trên giảng đừong đại học.

AutoBot
28-08-2006, 01:53 AM
9. Cuộc phỏng vấn diễn ra đơn giản hơn ngòai dự kiến của cả Linh lẫn Long. Theo hướng dẫn của Linh, Long ăn vận lịch sự, đi giày thắt cà vạt, trong lòng không khỏi có sự hồi hộp nhất định. Vị giám đốc công ty trực tiếp phỏng vấn Long là một người đàn ông ngòai 50 tuổi, thân hình to béo mang dáng dấp của một kẻ thành đạt trong xã hội. Ông cầm một xấp những bản vẽ của Long mà Linh đã đưa trước cho ông ta, cất giọng khề khà:

- Cậu Linh là nhân viên chủ lực của tôi đã cực lực tán dương cậu trước mặt tôi. Chỉ một lời đảm bảo của cậu Linh là tôi có thể nhận cậu. Tôi đã xem một số bản vẽ của cậu, và thực ra cũng không hài lòng lắm. Cậu có thể là một họa sỹ có tài, nhưng trong cái ngành này còn cần ý tưởng, óc sáng tạo và cái nhìn độc đáo.

Nói xong, ông ta lại đưa mắt nhòm Long từ đầu tới chân.

- Trước mắt, cậu làm thử việc một tháng. Cậu Linh sẽ là người trực tiếp hướng dẫn cậu, và tôi sẽ là người kiểm tra kết quả. Mai cậu chuẩn bị lại hồ sơ, Phòng Nhân Sự sẽ hướng dẫn cậu hòan thành nốt các thủ tục cần thiết.

Long cám ơn, đứng dậy toan bước ra ngòai. Ông giám đốc mập mạp còn đế thêm một câu:

- À quên, ngòai tài năng, tôi còn đánh giá cao hơn lòng trung thành của nhân viên. Các cậu làm được việc và cứ trung thành với tôi, tôi sẽ không bao giờ bạc đãi các cậu.

Bên ngòai, Linh đang thập thò chờ đợi, thấy Long ra vội hỏi:

- Lão hỏi gì mày?
- Chả hỏi gì cả. Lão nói mai lên phòng Nhân Sự.

Trán Linh nhăn nhăn dường như không tin. Lát sau, gã lại cười nhăn nhở:

- Chẳng quan trọng. Cửa đầu tiên mày đã vượt qua. Tao nghĩ chúng ta cách bước đường thành công không xa hì hì hì…

AutoBot
28-08-2006, 01:53 AM
10. Một tháng trời liền, Linh kèm cặp Long như kèm cặp một cậu bé. Các kỹ năng giao tiếp, kỹ xảo nghề nghiệp, các phần mềm máy tính liên quan, hầu như tất cả Long đều phải học từ đầu. Long còn nhớ hòai bài học đầu tiên Linh thuyết giáo về khái niệm quảng cáo.

- Theo mày, thế nào là một chương trình quảng cáo tốt?
- Ờ… Một chương trình quảng cáo tốt theo tao phải là một sự kết hợp hài hòa hình ảnh, âm thanh, màu sắc…
- Há há há…

Linh gập người lại vì cười.

- Có gì mà cười? Tao nói sai điểm nào?
- Mày chẳng nói sai điểm nào cả. Nhưng mày tưởng quảng cáo chỉ có mỗi … trên ti-vi thôi hả há há há…

Long yên lặng không nói nữa. Linh cười chán chê mới quay sang nói tiếp:

- Mày đừng có lấy kiến thức học đường áp dụng ngòai cuộc sống. Những cái mày nói đúng hết, nhưng nếu làm như mày, chỉ có lấy cám mà ăn.

Ngừng lại một chút như để cho Long thấm thía câu nói của mình, gã lại nói tiếp:

- Một chương trình quảng cáo thành công phải xét trên phương diện thương mại. Bất kể phương thức mày thực hiện thế nào, mục đích cuối cùng là để người tiêu dùng nhớ được tên thương hiệu. Mày có thể dùng nghệ thuật để thu hút người ta, cũng có thể dùng kỹ xảo hội họa, kỹ xảo quay phim. Hoặc mày cũng có thể đập vào đầu người ta, quất vào tai người ta, hoặc tạo những “xen” giật gân khiến người ta phải chửi. Nhiều khi mày phải tận dụng cả … sex. Không ai cấm sex nghệ thuật hay sex thô bỉ, miễn là mày qua được mấy ông cơ quan kiểm duyệt. Mục đích cuối cùng chỉ cần người ta nhớ tới, nhắc tới tên thương hiệu mày đang quảng cáo, như vậy là mày đã thành công.

Quả là một mớ kiến thức không bao giờ có nơi học đường. Long yên lặng, chấp nhận cúi đầu đóng vai một cậu học trò chăm chỉ cần mẫn.

AutoBot
28-08-2006, 01:54 AM
11. Một năm nữa trôi qua, Long đã trở thành một nhân viên kỳ cựu lọc lõi trong nghề. Cùng với Linh, Long được ông giám đốc mập mạp ưu ái, được coi như “quân chủ lực” và đương nhiên được hưởng nhiều ưu đãi về thu nhập. Long đã thực hiện được một vài chương trình quảng cáo gây tiếng vang nhất định trong xã hội, khiến uy tín công ty tăng cao và khiến ông giám đốc rất hài lòng.

Có lẽ kể từ khi lên thành phố học tập, Long chưa bao giờ hài lòng với cuộc sống hơn hiện tại. Long không chỉ trả hết nợ nần khi xưa, hàng tháng có một khỏan kha khá gửi về cho mẹ ở dưới quê mà còn sắm được một dàn máy tính đờ-lúych, thuê một gian phòng ở sáng sủa rộng rãi hơn để có thể làm việc khuya ở nhà. Lâu lâu, Long lại theo Linh đi nhảy, đi chơi đêm âu-vờ-nai và quen biết thêm nhiều ngừơi bạn mới. Quá khứ suốt ngày chúi mũi trong phòng net, chơi game, chít chát giờ đây với Long đã trở thành… một thời xa lắm.

Xét về mặt học hành, Long rõ ràng chuyên cần hơn Linh rất nhiều. Long lên giảng đường đều đặn hơn, cách học trên giảng đường cũng tích cực hơn. Long xác định được những môn học nào cần phải chú tâm học vì có liên quan tới nghiệp vụ của mình, môn nào chỉ cần học mức độ vừa phải đủ điểm đậu. Tuy vậy, do công việc tại công ty khá bận bịu, Long đã súyt mấy lần bị cấm thi do không tham gia đầy đủ nếu không có… Linh giúp đỡ.

Cách học của Linh trái ngược hòan tòan với Long. Gã chỉ đến giảng đường đại học khi nào gã hứng. Nhưng gã không bao giờ lo chuyện cấm thi. Gã quan hệ rất tốt với các giảng viên trong khoa dù gã không hề xin xỏ chạy chọt. Gã dùng quan hệ công việc của mình để tạo cơ hội kiếm thêm thu nhập cho họ, giúp tranh của họ được đưa vào các ga-la nổi tiếng, thậm chí còn tư vấn cho họ phương thức lăng-xê tên tuổi của mình. Đổi lại, gã chẳng bao giờ lo chuyện bị cấm thi, còn như thi lại với gã cũng là chuyện rất hiếm. Một lần, gã đã nói với Long:

- Mày có tố chất. Nghiệp vụ mày bây giờ đã giỏi hơn tao. Nhưng quan hệ xã hội thì mày chuối quá. Mày không có tố chất của một nhà lãnh đạo và còn thua cả lão giám đốc dốt nát của tụi mình.
- Nếu mày có tố chất thì mau thực hiện cái dự án của mày đi. Mày cũng chỉ được cái nói giỏi.
- Hì hì… đụng chạm tự ái anh chàng rồi. Đúng là “Trung Ngôn Nghịch Nhĩ” ha ha… Nếu không phải cái thằng tao là bạn mày thì sẽ không có ai nói cho mày nghe những lời như thế đâu hì hì…

Suy nghĩ một lát, tự nhiên gã buộc miệng:

- Nếu ngày xưa tao không chủ động tìm mày, có lẽ mày cũng sẽ giống chán vạn những thằng khác ở trong cái trường đại học này. Mày có tốt nghiệp đại học nữa thì cũng chỉ rơi vào cái vòng luẩn quẩn thôi: ra trường - thiếu kinh nghiệm – không việc làm - thiếu kinh nghiệm. Hừ, như mày bây giờ, cần chó gì cái bằng đại học, đi đâu chẳng kiếm được việc làm?

Long im lặng. Tuy không đồng ý với ý kiến của Linh, nhưng Long phải công nhận một mặt nào đấy, cái gã ngang tàng này nói có lý.

AutoBot
28-08-2006, 01:54 AM
12. Không phải Linh không muốn bung ra ngòai tự đứng trên đôi chân của mình. Gã luôn nung nấu ý định đó trong đầu và đôi lúc mang ra trao đổi với Long. Nhưng gã trao đổi với Linh dường như chỉ là để tâm sự, chứ gã chẳng cần ý kiến đóng góp gì của Long. Gã biết thừa đây không phải là điểm mạnh của Long. Long nghe gã nói chuyện, vạch kế họach kinh doanh, các bước thực hiện, mục tiêu phải đạt được trong vòng sáu tháng, một năm… mà đầu óc cứ lùng bùng như vịt nghe sấm. Một lần, Long sốt ruột chịu không nổi đã nói:

- Tao tin mày làm đựơc. Kiểu gì tao cũng theo mày, giúp mày một tay, giúp hết khả năng tao trong cái dự án lớn của mày. Cơ mà tao nghe mày nói, tao… chẳng hiểu gì mấy.
- Hừ, nói chuyện với mày chán bỏ xừ.

Gã quờ tay thu hết mớ giấy má biểu đồ hắn dùng để thuyết trình, đùng đùng bỏ đi. Long còn lại một mình liền tự hỏi, lẽ ra cái thằng ngang tàng này phải theo học ngành kinh tế chứ. Tại sao hắn lại chọn ngành nghệ thuật như ngành này.

Linh sống tại Sài Gòn. Gia đình gã hình như cũng khá có thế lực và giàu có, nhưng gã hiếm khi nhắc tới. Có một lần gã thổ lộ, gã thi đậu mấy trường đại học, nhưng đã chống lại ý cha gã, chọn vào trừơng hắn thích. Cha gã là một người cực kỳ gia trưởng, cứng rắn. Và gã thì cũng thừa hưởng trọn vẹn tính cách này. Gã không muốn theo chân cha gã, sau nay sẽ trở thành một nhân viên nhà nước và tiến thân bằng con đường quan chức. Gã mạnh miệng tuyên bố không cần gia đình hỗ trợ tài chính, bởi vì hắn đã 18 tuổi, bởi vì hắn thuộc thế hệ mới khác cha anh hắn, bởi vì… Sau một trận tranh cãi kịch liệt, hắn đã bỏ ra ngòai ở riêng… cho tới ngày hôm nay.

Long không hiểu hết kế họach dự tính của Linh, nhưng cũng biết các điều kiện cần thiết gần như đã đủ cả, chỉ thiếu duy nhất có vốn. Như Long mỗi tháng còn dư dả một khỏan, chứ với cách tiêu xài của Linh, hầu như chẳng bao giờ gã có nhiều tiền trong người. Mà kế họach theo dự tính của gã cần ít nhất 250 triệu. Linh không muốn về nhà xin tiền gia đình. Gã bỏ nhà đi đã lâu và tự cảm thấy xấu hổ khi quay trở về gia đình, dù rằng gã biết cha gã luôn theo dõi từng bước chân của gã với tấm lòng của một người cha thương con. Gã không muốn, mà xoay đường khác thì chưa có cửa. Cho tới một hôm…

AutoBot
28-08-2006, 01:55 AM
13.

- Long, tụi mình sắp có tiền rồi đấy.

Một hôm, Linh đột ngột tìm Long, giọng nói đầy phấn khích. Long hơi ngạc nhiên quay sang hỏi:

- Sao, mày về nhà à? Hay tìm được nhà tài trợ?
- Ai mà dám tài trợ cho hai thằng vắt mũi chưa sạch như mày và tao? Còn về nhà hả? Hừm, để tao sang đất Công Gô ắt Tết trước.
- Vậy mày lấy tiền ở đâu?

Long hạ giọng nói nhỏ:

- Lão giám đốc sắp ký một hợp đồng khá lớn. Hợp đồng này trị giá 500 triệu. Khách hàng ngày xưa họ biết tao là chủ lực trong các hợp đồng trước. Tao đã thương thảo riêng với họ, phá giá xuống còn 400. Họ hòan tòan đồng ý và hứa hỗ trợ tụi mình hết sức.
- Hả, như vậy… mày hớt tay trên của lão chủ hả?
- Hì hì… Thương trường như chiến trường. Việc gì tao cũng dám làm hết, chỉ trừ một việc.
- Việc gì?
- Hại mày. Tao không bao giờ làm, vì mày là bạn tao.

Long hơi xúc động. Long biết thằng Linh này đã dám nói là dám làm. Có điều Long vẫn cảm thấy việc này có gì đó không ổn.

- Linh này, mày có thấy vụ này… giống như ăn cắp không?
- Hề hề… Mày có biết tao với mày đã làm ra bao nhiêu tiền cho lão không? Mày ngu bỏ mịa. Ngày xưa mày chúi mũi vào học kinh tế Mác Lê cho lắm vào mà chẳng hiểu cái cóc khô gì cả. Lão là tầng lớp tư bản bóc lột. Bọn ta là giai cấp lao động bị bóc lột. Nhất định phải có một ngày, giai cấp lao động bị bóc lột chúng ta phải vùng lên… bóc lột lại ha ha ha…

Linh phá lên cười ha hả trước trứơc cách áp dụng lý thuyết triết học mới mẻ của mình. Cừơi chán, gã quay sang Long:

- Tao chỉ đang nghĩ cho mày thôi. Mày theo chân tao nhất định thu nhập sẽ trồi sụt, không thể ổn định bằng làm việc ở đây cho lão. Lão có thể đảm bảo tương lai cho mày. Hơn nữa, cũng phải nói thật, lão đối xử với nhân viên không đến nỗi tệ.
- Mày nói tao là bạn mày mà mày nói thế hả? Tiên sư mày, tao đập vỡ cái mặt thớt của mày ra bây giờ.
- Ê, mày hay lên án tao chửi thề, bây giờ mày cũng chửi thề hả?
- Tao… ơ ơ…

Linh lại phá lên cười đắc chí. Gã quay người bỏ đi, trước khi đi còn ngóai lại phán một câu:

- Tao đã tiến hành thủ tục thành lập công ty mới rồi, lấy tên là Long Linh. Mày có hai lựa chọn, hoặc là làm Chủ Tịch Hội Đồng Quản Trị, hoặc là làm Tổng Giám Đốc. Chức danh còn lại dành cho tao hà hà…

Linh đã đi khuất bóng, Long vẫn còn nghệt người trước trước hành động nhanh tới không ngờ của thằng bạn ngang tàng nhiều tham vọng.

AutoBot
28-08-2006, 01:55 AM
14. Công việc thời gian đầu tiến hành khá thuận lợi. Long và Linh được khách hàng ứng trước 30% hợp đồng. Họ cật lực làm việc trong vòng sáu tháng. Khi kết thúc hợp đồng, họ dư một khoản lợi nhuận ròng lên tới gần 300 triệu đồng. Thủ tục thành lập công ty cũng đã hoàn tất tự bao giờ. Linh đã tìm được một mặt bằng ở trung tâm thành phố làm văn phòng. Việc trang trí văn phòng một cách thật ấn tượng và bắt mắt cũng không lấy hết của họ bao nhiêu tiền vì đây chính là nghề của họ. Tuy vậy, ngay bản thân trong việc trang trí văn phòng theo phong cách nào, hai người bạn cũng mất mấy ngày tranh luận nảy lửa. Cuối cùng mọi việc cũng đâu vào đó.

Ngày thứ hai sau khi văn phòng chính thức khai trương, ông giám đốc mập mạp của công ty hai người làm khi xưa tìm đến văn phòng. Lúc đó Linh bận công việc chạy bên ngoài, văn phòng chỉ còn một mình Long tiếp khách.

- Nói thật, hai cậu chơi tôi một vố đau quá. Tôi thật trở tay không kịp. Tôi cũng không ngờ các cậu có những bước chuẩn bị trước từ sớm như thế.

Ông giám đốc giọng khề khà, nhưng dáng điệu tỏ vẻ thư thái ung dung chứ không thấy vẻ giận dữ gây chiến như Long dự tính. Thậm chí ông ta còn tỏ vẻ thích thú nữa. Long không khỏi cảm thấy áy náy.

- Chú ngồi chơi uống nước. Việc mấy tháng trước, nếu một mình cháu… có muốn cũng không thể làm được.
- Hà hà… Việc đó tôi biết lắm. Một mình cậu thì chẳng thể nào dám. Hơn nữa cậu cũng chưa đủ khả năng. Ngay từ ngày đầu cậu Linh giới thiệu cậu cho tôi, tôi đã nghi nghi. Tôi biết lớp trẻ các cậu nhiều tài năng, giàu nhiệt huyết, lại dễ tiếp thu cái mới. Nhưng việc cậu Linh tự nguyện giới thiệu một người giàu tiềm năng hơn mình, có thể thay thế vị trí của mình thì lúc đó tôi thật sự chưa hiểu. Hà hà… mãi sau này tôi mới hiểu động cơ thật của cậu ta. Hà hà… cậu Linh quả là một con người thú vị.

Long lặng yên nghe ông giám đốc cũ nói, lòng không ngớt đoán thầm xem ông ta định dẫn dắt câu chuyện đi tới đâu. Thật khó hiểu mục đích của ông ta tới đây làm gì.

- Này cậu Long. Hai cậu vốn là quân chủ lực của tôi. Hai cậu cùng lúc bỏ đi quả thật đã cho tôi một đòn xuýnh vính. Tôi không nói về cái hợp đồng các cậu giật của tôi. Dù sao chuyện đó cũng đã qua.
- Vụ… cái hợp đồng đó, bọn cháu quả có lỗi.
- Chắc cậu đang tự hỏi mục đích tôi tới đây làm gì? Đơn giản lắm. Nhờ cậu chuyển lại lời cho cậu Linh gìum tôi. Nếu hai cậu có ý định quay lại đầu quân cho tôi, tôi sẽ lập tức mở rộng vòng tay đón nhận các cậu. Mọi chuyện đã qua tôi sẽ bỏ qua hết cho hai cậu, nhất định không bao giờ nhắc tới. Ngay lập tức tôi sẽ tăng lương gấp đôi cho hai cậu và cho các cậu hưởng một phần trăm nhất định trên tổng giá trị đơn đặt hàng.
- Cháu xin lỗi chú, việc này cháu không thể quyết định được.
- Hà hà… Còn một lựa chọn nữa. Các cậu có thể là chi nhánh của tôi, lợi nhuận chia đôi, nhưng quyền kiểm soát đơn đặt hàng và tài chính thuộc về tôi.
- Việc này cháu nghĩ Linh chắc chắn không chấp nhận đâu, thưa chú.
- Phải vậy thôi hà hà… Nếu hai cậu vẫn quyết đi con đường riêng của mình thì tôi nhờ cậu nhắn cậu Linh gìum tôi một tiếng. Ở đâu cũng vậy, buôn có bạn, bán có phường. Chọn lãnh vực khác mà làm. Lãnh vực tôi đang làm thì đừng có dại mà héo lánh tới, tôi không thể đảm bảo được tay chân của các cậu đâu hà hà…

Con bài dường như đã lật ngửa. Long thở phào. Nếu vậy thì chẳng có gì đáng ngại lắm. Từ lúc bước chân ra đi, hai người bạn đã xác định được con đường chông gai trước mắt. Long lắc đầu đứng dậy, tỏ ý tiễn khách. Ông giám đốc biết ý cũng đứng dậy. Long tiễn ông ra tận cửa xe. Trước khi xe chạy, ông còn hạ kính xe xuống, nói giọng buồn buồn:

- Tôi rất mến tài hai cậu. Tôi luôn chờ điện thoại của hai câụ và không muốn chúng ta là những kẻ thù trên hai chiến tuyến.

Long lặng lẽ nhìn chiếc xe khuất dần, lòng mơ hồ lo lắng. Có lẽ Linh đáng giá hơi thấp ông ta. Ông ta không hề “bất tài” như hai người trước kia vẫn nghĩ.

AutoBot
28-08-2006, 01:56 AM
15.

- Ha ha ha… Mày đúng là đồ chết nhát. Lão sợ mình đó mà.
- Tao thấy lão cũng có thành ý đó chứ. Lúc chia tay, tao thấy giọng lão buồn lắm.
- Không buồn sao được hì hì… Mày coi lại những hợp đồng thành công nhất lão, có cái nào không phải hoặc của tao hoặc của mày làm, từ ý tưởng cho tới thực hiện. Coi này, tao với mày hồi đó cũng giống như tay mặt và tay trái của lão. Cùng lúc … mất mxx nó cả hai tay, lão không choáng mới là chuyện lạ há há há…
- Tao thấy nhân viên của lão người tài cũng còn khá nhiều.
- Tài mxx gì tụi nó. Tụi nó tuy đông, nhưng chỉ là đám tay chân, chỉ đâu đánh đấy thôi. Ý tưởng không có, con mắt nghệ thuật thì không, chỉ biết vẽ lại những gì người khác đã làm. Hừ… tệ hơn nữa, lại còn sợ trách nhiệm. Việc tới nơi là co vòi rụt cổ. Thật sự, đám đó chỉ hơn tụi mình được cái tuổi đời.
- Sao mày nói nhiều thế?
- Tao làm việc với những con người đó bao năm, bức xúc trong người nén lại đã lâu. Giờ… xả cho mày nghe hì hì…

Long vẫn không dứt cảm giác bất an. Trước lửa nhiệt tình và sự tự tin của bạn, Long tự nhiên không cảm thấy có cách nào diễn tả diễn tả được cảm giác đó trong người.

- Linh này, mày có dự đoán được phản ứng của lão sắp tới không?
- Thằng nào có khách hàng, thằng ấy làm cha. Các quan hệ cần thiết cho công việc, trong thời gian làm cho lão tao đã thu thập đủ. Mấy xửơng in lớn nhỏ, các nhân vật trọng yếu của mấy nhà đài và các tờ báo lớn đều đã hay tin về sự xuất hiện của bọn mình và đều hứa sẽ giúp đỡ. Về nghiệp vụ chuyên môn, thành phố này cũng chẳng có bao nhiêu thằng rành nghề hơn tao với mày đâu.

Linh lật qua lật lại mấy chồng hồ sơ trên bàn rồi nói:

- Việc trước mắt chúng ta cần tuyển nhân viên mới để có thể rảnh rang lo chuyên môn. Tao nghĩ cần tuyển hai người, nữ, trẻ và xinh. Một người làm kế toán kiêm trực điện thoại và tiếp khách tại văn phòng, một người lo chạy vòng vòng kiếm đơn hàng cho tụi mình. Trả lương cao một chút không thành vấn đề.

Long gật đầu, bụng nghĩ: ''Thêm người là thêm không ít chi phí đây!"

AutoBot
28-08-2006, 01:56 AM
16.

Sau khi đăng báo tuyển người hai tuần, Linh tuyển được hai cô gái trẻ đẹp và tỏ ra rất nhanh nhẹn. Cả hai có cái tên rất… phim truyền hình nhiều tập. Một người tên là Phi Lệ, người kia tên là Thu Sa. Họ vốn cũng là bạn nhau từ dưới quê lên thành phố tìm việc làm, vừa làm vừa học. Ngày đầu tiên hai cô gái đi làm, Linh đang hoàn thành nốt thủ tục hồ sơ cho hai người bỗng bật cười hô hố:

- Sa Lệ. Há há… Gặp bọn em chắc bọn anh cũng sa lệ quá há há…

Gã quay sang chuyền hai bộ hồ sơ cho Long:

- Coi nè ông giám đốc. Tên trong hồ sơ và tên ngoài đời khác nhau đây.

Long ơ hờ liếc qua rồi nói.

- Có gì lạ đâu. Nếu giữ tên cũ thì cũng phải đổi thôi. Tên quê quá, đi giao dịch không tiện.

Không được Long hưởng ứng, Linh đâm ra cáu:

- Vâng, ai cũng biết ông Mai Thần Long nhà ta người thành phố. Nghe tên biết liền mà.

Giọng nói nhấn nhá nhấm nhẳng của Linh khiến cả Long và hai cô gái bật cười. Không khí e ngại ban đầu của hai cô gái đã tan. Thu Sa vẫn còn hơi ngượng, nhưng Phi Lệ thì đã khá hoà đồng:

- Vậy hai ông anh muốn đổi tên bọn em thành gì? Chứ nhân viên của các anh mà gọi là Thị Gái với Thị Tũn thì bị cười chết. Với lại, hôm đầu tiên coi danh thiếp của anh, em tưởng anh là cầu thủ bóng đá chứ ha ha…

Long còn cười lớn hơn cả cô gái. Nguyên tên Linh trùng hoàn toàn với một cầu thủ bóng đá của một giải bóng đá trong nước.

Thằng Linh giờ có đối thủ rồi. Long nghĩ thầm và bất giác sinh cảm tình với hai cô gái trẻ. Ừa, văn phòng giờ đã bắt đầu có sinh khí, có thể hy vọng vào một ngày mai tươi sáng hơn.

AutoBot
28-08-2006, 01:57 AM
17. Vậy là mọi công việc chuẩn bị đã xong. Dù vậy, thời gian bước đầu không thuận lợi như hai người nghĩ. Họ chỉ nhận được một số hợp đồng trang trí nội thất nho nhỏ, thu nhập vừa đủ chi phí văn phòng và trả lương cho hai cô nhân viên xinh đẹp. Hai người thì thu nhập coi như âm. Long tỏ ra lo lắng vì mấy tháng trôi qua không nhận được một hợp đồng lớn nào. Khách hàng tới đặt vấn đề khá nhiều, nhưng chỉ một thời gian sau đã thấy họ “một đi không trở lại”. Linh thì ngược lại không hề lo lắng, vẫn với điệu cười hề hề tự tin cố hữu. “Một cú đạp bằng ba cú đấm”, Linh thường hay nói thế. Gã vẫn tự tin sớm muộn sẽ đoạt được một vài hợp đồng lớn.

Trong văn phòng thì tự nhiên xếp thành hai cặp. Phi Lệ hay đi cùng với Linh còn Thu Sa thì đi cùng với Long. Họ thường gọi đùa nhau là “hai cặp vợ chồng kết nghĩa.” Long quý Sa hơn vì cô vẫn còn mang một chút nét dịu dàng e lệ của các cô thiếu nữ miệt vườn. Sa và Lệ vốn là bạn cùng làng từ một tỉnh miền Tây lên thành phố tìm việc làm và theo đuổi nghiệp học hành. Họ đã làm rất nhiều công việc, từ rửa chén trong quán phở, tiếp thị mỹ phẩm, bán bảo hiểm nhân thọ cho tới nghiệp cuối cùng là tiếp thị bia. Nguyên hai người vẫn đang theo việc học hành tại một trường trung cấp tài chính, nhưng thời gian gần đây Lệ cuốn theo một cơn lốc “bán hàng đa cấp”, hao tổn không biết bao nhiêu thời gian và mất sạch cả tiền bạc, không chỉ tiền của Lệ mà còn toàn bộ cả số tiền gom góp của Sa thương bạn cho bạn mượn. Sau đó, họ “trúng tuyển” tại công ty của Long và Linh. Sa thường hay nói đùa: “May mà tụi em vớ được tụi anh”. Long phải ngầm công nhận Linh có con mắt rành đời. Hai cô gái cùng rất xinh đẹp, nhanh nhẹn, nói chuyện có duyên và như vậy… rất hợp với nghề tiếp thị.

Cuối mỗi tuần, họ thường hay tổ chức đi chơi xa. Chí phí đương nhiên lấy từ quỹ dự trữ của văn phòng. Linh vẫn không thay đổi được lối tiêu xài bạt mạng cố hữu. Long phần vì nể bạn, phần vì cũng tin tưởng sẽ kiếm được hợp đồng lớn trong một tương lai gần nên chỉ ra mặt ngăn cản khi Linh vung tay quá trớn. Mỗi lần như vậy, gã lại cười hề hề và nói: “Mình trẻ mà, biết kiếm tiền thì phải biết xài tiền.” Gã lại hay lôi cái triết lý độc đáo của gã ra để thuyết phục Long. “Hạnh phúc nằm ở đâu. Hạnh phúc không chỉ ở lúc kiếm tiền mà còn ở lúc xài tiền. Tao ưa không nổi những thằng chỉ biết tiết kiệm để giàu.”

Tuy là nói vậy, nhưng lần nào khi Long phải can thiệp thì gã cũng đều nghe Long. Cho tới một ngày, họ thực sự kiếm được một hợp đồng lớn...

AutoBot
28-08-2006, 01:57 AM
18.

- Hai cậu coi đi. Số panô quảng cáo này kích thước rất lớn. Tôi muốn các cậu làm ma két trên máy tính trước, in bằng vải chuyên dụng đặc biệt chứ không phải sơn tay như các panô quảng cáo thông thường. Giá cả không thành vấn đề. Xong hợp đồng này, nếu các cậu làm tốt, tổng công ty tại nước ngoài sẽ tiếp tục ký hợp đồng dài hạn với công ty của các cậu.
- Dạ được chú. Thời gian ra được ma két cho bên chú duyệt mất khoảng một tuần.
- Tôi cho các cậu hẳn hai tuần để các cậu làm thật cẩn thận. Sau khi ma két được tổng công ty duyệt, các cậu cho tôi chính xác thời gian các cậu sẽ hoàn thành. Tổng công ty sẽ dựa vào đó lên chương trình quảng cáo. Lúc đó, vấn đề thời gian sẽ được đặt lên hàng đầu.
- Dạ, chú yên tâm.

Đoạt được hợp đồng này, Long và Linh vô cùng mừng rỡ. Đây là một công ty đa quốc gia cực lớn có đặt nhà máy tại Việt Nam với mấy ngàn công nhân. Chỉ cần một khách hàng trung thành thế này, họ có thể dư thu nhập tài chính để nuôi mấy văn phòng như văn phòng hiện tại. Hơn nữa, thành công với một tập đoàn lớn như vậy sẽ tạo tiếng vang trên thị trường, và chắc chắn khách hàng sẽ với công ty nườm nượp.

Cái khó duy nhất là Long và Linh không thể thuê thợ vẽ như vẽ panô mẫu thông thường. Khách hàng yêu cầu các tấm panô phải được in trên một loại vải chuyên dụng đặc biệt để tạo hiệu ứng giống hệt như trên ma két được duyệt. Loại vải này chịu được thời tiết nhiệt đới, bền màu và một điều quan trọng hơn nữa đối với Long và Linh, chi phí in ấn tuy cao nhưng vẫn rẻ hơn thuê thợ vẽ.

Linh cẩn thận dặn mọi người trong văn phòng phải vô cùng kín tiếng. Một hợp đồng dạng này nếu tin tức phong thanh tiết lộ ra ngoài, rất nhiều đại gia mạnh tiền mạnh tiếng sẽ nhảy vào, Linh và Long nhất định sẽ địch không lại. Linh lo lắng như vậy cũng phải. Thời thương trường cạnh tranh ngày nay có thể gọi là mật ít ruồi nhiều, một miếng bánh đưa ra giữa chợ, biết bao kẻ lao vào tranh giành chụp giựt. Việc ngoại giao giao hết lại cho hai cô gái, Linh và Long cắm đầu vào làm việc trên bảng ma két. Họ đâu chỉ làm thuần theo yêu cầu của khách hàng. Họ còn tạo ra nhiều ý tưởng mới, làm ra nhiều ma két mới để khách hàng lựa chọn.

Một điểm nữa Long vô cùng lo lắng. Hiện tại Việt Nam chỉ duy nhất có một cơ sở có khả năng in những panô quảng cáo lớn thế này. Chủ cơ sở là một người Đài Loan qua Việt Nam lập nghiệp. Ông chủ Đài Loan này thời Long và Linh còn làm tại công ty cũ vẫn thường xuyên cùng đi ăn uống nhậu nhẹt với hai người bạn và tỏ ra đặc biệt thân thiết với Linh. Không dưới một lần ông nói ông ngưỡng mộ tài năng của Linh, ngưỡng mộ những người làm nghệ thuật. Linh luôn đáp lại bằng những điệu cười hề hề. Long luôn cảm thấy không thể gần gũi thân thiết với ông được. Có lẽ là do rào cản ngôn ngữ, Long nghĩ thế.

AutoBot
28-08-2006, 01:58 AM
19.

- Ma két các cậu đưa ra tốt hơn mong đợi. - Vị khách hàng quan trọng trong bộ âu phục thẳng tắp và bóng loáng như không một hạt bụi nâng ly nhấp một ngụm nước. – Tổng công ty đã quyết định chọn mẫu ma két của các cậu đề xuất chứ không chọn ma két đề nghị ban đầu.

Long và Linh cùng ngoác miệng ra cười tươi hết cỡ. Họ đã sớm biết sản phẩm của họ làm ra chất lượng thế nào và sớm đoán được kết quả thế này. Đặc biệt là Long cảm thấy vô cùng sung sướng. Kể từ ngày bỏ công ty cũ bước chân ra lập nghiệp riêng, đây là lần đầu tiên sự tự tin đã trở lại với Long.

- Bây giờ là lúc chúng tôi ký hợp đồng với công ty các cậu. Ngay khi hợp đồng ký kết, kế hoạch quảng cáo sản phẩm mới của công ty sẽ cùng lúc tiến hành. Vậy tôi yêu cầu hai cậu coi kỹ các điều khoản trong hợp đồng này. Chúng tôi đồng ý hoàn toàn với các điều khoản trong hợp đồng mẫu các cậu đã soạn và gửi cho chúng tôi. Duy nhất khác là điều khoản thời gian hoàn thành hợp đồng. Tính từ ngày hôm nay, trong thời gian đúng 15 ngày các cậu phải giao đủ số lượng thành phẩm hoàn chỉnh. Các điều khoản phạt rất nặng nếu giao hàng trễ hoặc thiếu đã được ghi rõ trong hợp đồng. Hai cậu có ý kiến gì không?
- No star where, xếp. Linh buộc miệng phán một câu. Có lẽ cái tính ngông nghênh trời sinh của gã chăng bao giờ sửa được.

Vị khác hơi nhăn mặt. Ngần ngừ một lát, ông ta thêm vào một câu như có ý giải thích:

- Thật ra tôi không muốn ép các cậu trong cái điều khoản này. Nhưng thời gian theo kế hoạch đối với chúng tôi rất quan trọng. Nếu trễ, thiệt hại phiá chúng tôi còn lớn hơn rất nhiều so với khoản tiền bồi thường hợp đồng của các cậu.
- Hiểu, thưa xếp.

Linh xoay người ra phía sau, búng tay cái tách:

- Phi Lệ của anh đâu rồi? Mang ra đây cho anh cây viết và con dấu. Mau lên em yêu!

Phi Lệ ngúng nguẩy từ sau quầy đi ra. Cây viết, con dấu và hộp mực dấu đặt trên một cái khay gỗ trạm chổ tuyệt đẹp. Đây là một tác phẩm của Long làm ra lúc văn phòng rảnh rỗi không có việc làm. Chiếc khay lập tức thu hút ánh mắt nhìn của vị khách.

Linh chộp cây viết, mở nắp nghe xạch một tiếng. Vị khách vội cản lại:

- Cậu Linh. Nếu tôi nhớ không lầm, trong danh thiếp các cậu đưa, cậu Long mới là giám đốc công ty. Chỉ giám đốc công ty ký, hợp đồng mới có hiệu lực.
- À… à... Ờ… ờ… này, vậy thì mày ký.

Long đón cây viết từ tay Linh, cảm thấy bàn tay hơi run run. Linh đứng cạnh nhìn cười hềnh hệch. Điệu bộ của Linh khiến vị khách trang trọng không khỏi tủm tỉm cuời:

- Cậu Linh đây quả là vui tính.

Phi Lệ từ phía sau chõ miệng nói với qua:

- Chú, ai cũng vui tính như anh Linh thì chết tụi cháu chú ơi.

Linh lừ mắt nhìn lại phía sau, giọng lầm bầm nho nhỏ nhưng vừa đủ cho tất cả mọi người trong phòng nghe thấy:

- Hừ… Tối nay… mày biết tay ông.

Lập tức một trận cười lan khắp văn phòng. Không khí trang nghiêm của buổi họp mặt bàn việc kinh doanh đã mất hẳn. Long đóng dấu hợp đồng, bỏ lại cây viết vào khay toan đưa cho Phi Lệ, chợp thấy ánh mắt vị khách liếc nhẹ ngắm nghía chiếc khay nên vội dừng lại.

- À không. Tôi chỉ tò mò muốn biết các cậu mua cái khay này ở đâu?

Long vội đáp:

- Dạ thưa chú. Khay này là cháu tự chạm khắc chứ không phải đi mua. Cháu muốn tặng chú làm kỷ niệm buổi họp mặt hôm nay, hy vọng công ty chú giúp đỡ tụi cháu nhiều sau này.

Linh tròn mắt nhìn Long. Vị khách vội tìm lời từ chối, nhưng Long nài ép nên cuối cùng cũng nhận. Rõ ràng ông tỏ ra rất hài lòng.

Khi khách về rồi, Linh quay sang Long buộc miệng:

- Thế mà trước giờ tao tưởng mày đần. Vụ này… hình như mày còn có khiếu xã giao hơn tao nữa.

Tới lúc này Thu Sa mới lên tiếng:

- Anh Linh lúc nào cũng nghĩ anh giỏi hơn người khác. Thực ra em chẳng thấy anh giỏi hơn anh Long cái gì ngoài cái trò nhảy nhót ngoài vũ trường và cái miệng tán gái dẻo quẹo.
- Hừm, cái nhà cô… chỉ được cái bênh chồng.

Sa tự nhiên mặt đỏ lựng khiến Long cũng bối rối, dù trước giờ họ vẫn thường cười đùa nhau là “vợ chồng kết nghĩa.”

AutoBot
28-08-2006, 01:58 AM
20. Linh là người chủ động liên lạc và ký hợp đồng in với xưởng in của ông chủ người Đài Loan. Họ nói chuyện với nhau rất vui vẻ, và ông chủ xưởng khẳng định sẽ hoàn thành số lượng sản phẩm trên trước hai ngày so với yêu cầu của Linh.

Mấy ngày nay công việc rảnh rang Long thường rủ Sa đi chơi lang thang, uống cà phê nghe nhạc. Càng ngày Long càng thấy có tình cảm với Sa. Họ nói chuyện với nhau về nghệ thuật, âm nhạc, văn học và tất cả những gì họ thích. Long cảm nhận những giờ phút đó thật êm dịu. Có lần, Long buộc miệng sửa lại câu thơ khi xưa mình sáng tác:

Giöõa saùu tyû con ngöôøi treân traùi ñaát
Và giờ đây ta đã hết coâ ñôn?

Dù biết lòng mình, Long vẫn chưa hề một lần ngỏ lời với Sa. Họ vẫn đi chơi với nhau như những người bạn khi riêng tư và như “vợ chồng kết nghĩa” khi đi theo nhóm. Có nghĩa là khi đi chơi theo nhóm, họ có trách nhiệm chở nhau, chăm sóc nhau và quan tâm tới nhau nhiều hơn người khác.

Một lần sau khi ký hợp đồng vài ngày, Sa nói với Long:

- Anh Long này, ông giám đốc ngày xưa của anh trông thế nào?
- À, ông ấy mập mập, nói chuyện giọng hay khề khà. Nhưng em hỏi vậy làm gì?
- Mấy bữa nay em thấy cái Lệ lạ lắm. Nó có một ông chú ở đâu đó dạo này hay lên thăm, cũng rất mập mạp. Hôm qua em vào nhà giữa chừng thì gặp ông ấy và nó đang nói chuyện. Hai người thấy em liền dừng bặt lại. Em sợ… nghi oan cho nó.

Long chợt tái mặt. Linh cảm bất an mấy ngày nay chợ trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Ngay từ ngày đầu mới thành lập công ty, Long thấy một số khách hàng rất có tiềm năng nhưng cứ một đi không trở lại. Cảm giác bất an trong lòng, dường như mọi hoạt động của công ty đều bị một đối thủ cạnh tranh nào đó nắm được hết và các đơn đặt hàng đáng giá bị hớt tay trên. Linh cảm đó giờ này trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Công ty rõ ràng đang có nội gián.

Long rút máy gọi điện thoại cho Linh:

- Mày và Lệ đang ở văn phòng hả?
- Đang coi chùa. Vợ chồng mày cứ đi chơi đi.
- Tao có việc muốn nói chuyện với mày chút. Mày để Lệ coi văn phòng, ghé ngay chỗ này nhé. Quán… đường…

Sa biết ý xin phép về trước. Long đưa chìa khoá xe cho cô tự về văn phòng. Chưa đầy mười phút sau, Linh đã xuất hiện ngay cửa quán với dáng vẻ ngang tàng cố hữu:

- Ê, có chuyện gì kêu tao gấp vậy?
- Tao nghi Lệ là nội gián của lão giám đốc mập.
- Tầm bậy.

Miệng nói vậy, nhưng Linh lại nhăn trán nghĩ ngợi. Hồi lâu, gã quay sang Long nói:

- Cách đây mấy hôm ông già tao gọi điện thoại cho tao. Tao không muốn nghe nhiều. Ổng nói goị điện thoại chỉ để thông báo có người đang muốn phá bọn mình. Tao không tin, vì ông già biết quái gì trong lĩnh vực này. Ổng có tiền… chỉ vì có quyền mà thôi.

Gã bật lửa châm thuốc, rít một hơi dài rồi nói tiếp:

- Giả sử có người muốn phá mình, họ phá thế nào? Hợp đồng đã ký rồi.

Long đáp:

- Tao lo phiá xưởng in. Lão chủ xưởng tuy thân với mày, nhưng chắc không bằng lão giám đốc cũ. Liệu có khả năng nào…?

Linh không đáp mà rút điện thoại bấm số, mở loa cho Long cùng nghe. Từ trong máy, một tiếng trọ trẹ của người nước ngoài nói tiếng Việt Nam:

- Chú Linh phải không? Chú yên tâm. Mọi việc ngộ lo OK. Đúng giờ. Không sai.

Sau khi nói xã giao vài câu rồi cúp máy, Linh quay sang Long.

- Tao với mày phải tự đi kiểm tra thôi. Tao cảm thấy giọng của lão cũng ... không tin được. Chỉ còn một cách...

AutoBot
28-08-2006, 01:59 AM
21. Xưởng in của ông chủ người Đài Loan nằm khuất trong một hẻm nhỏ ngoại thành TP. Hồ Chí Minh. Xưởng in này không phải là lớn lắm, nhưng là xưởng in duy nhất nhập máy in trực tiếp từ ma két máy tính ra vải chuyên dụng khổ lớn dùng cho panô quảng cáo. Máy này cho tới thời điểm hiện tại ít được dùng, có lẽ giới quảng cáo tại Việt Nam đã quen thuê thợ vẽ sơn nước, chưa chấp nhận ngay công nghệ mới.

Cổng xưởng đóng im ỉm. Hai người bạn tới nơi nhưng không cách nào vào trong được, đành ra ngoài quán cà phê đầu đường ngồi đợi.

- Linh này, hợp đồng in dạng tụi mình không có bao nhiêu. Hắn nhận hợp đồng sẽ nhất định in ngay. Nếu hắn chưa cho máy hoạt động thì rất có khả năng hắn cấu kết với lão giám đốc cũ tìm cách đâm sau lưng mình. Tao chắc lão giám đốc nắm rất rõ tình hình tụi mình.
- Đó là một khả năng. Chưa kiểm chứng được thì không thể nói được gì. Huống hồ gì, cũng chỉ mỗi mình lão có khả năng in loại panô này. Hừ…

Chợt chuông điện thoại của Linh reo vang. “Số từ văn phòng”, gã nói và bấm loa để Long cùng nghe. Đầu dây bên kia là giọng của Lệ:

- Anh Linh, có một chú xưng người quen cũ của anh, muốn gặp anh nhờ trang trí nội thất. Anh cho chú một cuộc hẹn đi.
- Anh bây giờ đang kẹt công chuyện bên ngoài. Em hẹn chú cuối giờ làm việc chiều nay nhé.

Linh nói xong cúp máy. Hai người bạn trầm tư nhìn nhau không nói, nhưng trong lòng hiểu hết những suy nghĩ lo lắng của nhau.

AutoBot
28-08-2006, 01:59 AM
22. Linh dường như đã có chủ định. Khi xưởng in tan ca buổi trưa, một số công nhân và nhân viên nối hàng kéo nhau ra ngoài thì gã cứ nhấp nha nhấp nhổm. Một chốc, hắn đột nhiên đứng dậy la lớn:

- Anh Tài, ghé uống cà phê đã.

Tài mặc đồng phục công nhân, nghe tiếng người gọi vội quay lại. Nhận ra Linh, Tài mừng rỡ xáp lại:

- A, cậu Linh, lâu quá không thấy cậu ghé xưởng. Cậu vào thăm xếp chưa.
- Em chỉ tiện công việc rồi ghé đây uống cà phê thôi anh à. Giới thiệu với anh, đây là Long, bạn em. Còn đây là anh Tài, trưởng kỹ thuật của xưởng in này.

Long gật đầu chào Tài. Linh kéo ghế, lớn tiếng kêu thêm cà phê rồi quay lại:

- Sao rồi, tình hình xưởng làm ăn khá chứ?
- Cũng tàm tạm cậu ạ. Đơn đặt hàng lai rai, thỉnh thoảng cũng có lúc không có việc làm.

Long im lặng ngồi bên nhìn Linh nói chuyện. Long có cảm giác gã như một diễn viên đang lên sân khấu.

- Xếp anh thật giỏi, đoán trước được thời cơ. Xưởng in này trong tương lai gần thế nào cũng phát triển rất mạnh.
- Cậu nói thế nào ấy chứ. Tình hình bây giờ cạnh tranh mạnh lắm.
- Nhưng em thấy xếp anh luôn đón trước thời cơ. Em thấy bây giờ trò thuê thợ vẽ panô quảng cáo đã xưa quá rồi. Xu hướng hiện đại người ta dùng máy tính in lụa.
- Cậu Linh nhầm rồi. Không phải in lụa. Loại pano treo ngoài trời quanh năm suốt tháng cần một thứ vải chuyên dụng đặc biệt, dày mấy lớp và chịu được mưa nắng.
- Em cũng nghe khi xưa xếp anh nói thế. Xếp còn nói đã mua một cái máy in khổ lớn chuyên in loại này. Đúng là đi trước đón đầu cơ hội.
- Xếp tính sao tôi không biết, chứ cái máy đó giờ cũng chỉ toàn dùng in kích cỡ vừa phải, đâu có dùng hết công suất. Tôi mấy lần đề nghị ổng thay máy, đỡ tốn điện và nguyên vật liệu in ấn.
- Lẽ nào không có đơn hàng nào sao?
- Từ hồi mua về tới giờ in được có vài lần, số lượng lại rất ít.
- Gần đây thì sao.
- Không có khách hàng nào đặt in loaị panô lớn như vậy cả.

Long và Linh đưa mắt nhìn nhau. Suy đoán của họ đều đã thành sự thật.

AutoBot
28-08-2006, 02:00 AM
23. Tạm biệt Tài về, lòng hai người bạn nặng trĩu. Họ thực sự lo lắng. Thời gian có thể còn đủ, nhưng biết tìm đâu ra xưởng in bây giờ. Huống hồ, hợp đồng đã ký, nếu bị phạt hợp đồng, chưa nói chuyện mất uy tín, mất khách hàng, riêng khoản tiền phạp cũng đã có thể làm họ cụt vốn. Về tới văn phòng, Linh bước thẳng vào trong, không thèm nhìn Lệ đang cười rất tươi tung tăng chạy ra đón. Lệ hơi sững người, dường như thái độ của Linh khiến cô tự ái ghê gớm. Cô quay lại bàn máy tính, cắm cúi ngồi gõ máy. Phía bên cạnh, Sa ngồi lặng im, nét mặt buồn thiu. Không khí trong văn phòng vô cùng nặng nề. Long buộc phải phá tan bầu không khí.

- Thôi chiều nay chúng ta nghỉ sớm. Hai em có thể về trước. Bọn anh ở lại coi văn phòng và có chút việc riêng cần bàn bạc.

Sa thu dọn hồ sơ rồi cùng Lệ ra về. Trước khi về, cô nhìn Long áy náy, cảm thấy như mình có lỗi.

- Linh, chưa nghiêm trọng tới mức đó chứ?
- Tao cú. Ai phản tao tao không tức, nhưng Lệ…

Nói đến đây y nghẹn lời. Long nhìn vào mắt bạn, thấy ánh mắt gã thực sự đau khổ. Long không khỏi giật mình. Lẽ nào gã… cũng như mình… cũng đã… yêu?

AutoBot
28-08-2006, 02:00 AM
24. Giây phút buồn bực của Linh cũng qua rất nhanh. Sau đó hai người ngồi bàn bạc cảnh giải quyết tình thế. Họ bàn rất nhiều cách, nhưng chưa nhìn thấy giải pháp khả thi nào. Rốt cuộc, Long nói:

- Thực chất với công suất đó, máy in chỉ mất khoảng năm ngày. Có thể lão chủ xưởng ỷ y chưa bắt đầu thì sao? Anh Tài chỉ phụ trách kỹ thuật, không nắm được kế hoạch.
- Tao không nghĩ thế. Tao chơi với lão từ xưa, biết phong cách làm việc của lão lắm. lão không bao giờ để nước tới chân mới nhảy.
- Dù sao mày cũng thử gọi cho lão lần nữa xem.

Linh miễn cưỡng móc điện thoại bấm số. Gã lại bật loa để hai người có thể cùng nghe.

- Wéi, cậu Linh hả?
- Chú Zhang, số hàng của cháu in tới đâu rồi?
- Đang in, đang in. Ngộ đã in… đã in một phần ba. Xong đúng giờ. Cậu Linh yên tâm.
- Chú Zhang, cháu muốn tới xưởng coi tình hình thế nào.
- Cái lày… cái lày… Ngộ không ở Sài Goòng… ơ… xưởng không cho người vào… ơ… bất tiện. Cậu Linh chờ ngộ… ba ngày lữa được không?
- Được, cháu sẽ chờ.

Linh cúp máy, quăng điện thoại lên mặt bàn thất vọng. Long an ủi:

- Lẽ ra tụi mình nên ký hợp đồng đàng hoàng với lão.
- Mịa, trước giờ làm ăn bao nhiêu năm, chỉ cần nói một tiếng là được, đâu cần ký cót gì. Hơn nữa, lão đã muốn phá, ký hợp đồng cũng thế thôi.
- Linh, mình nên tìm giải pháp.
- Giải pháp đxx gì bây giờ. Tao đang nghĩ mãi mà chưa ra đây.

Bỗng nhiên Linh đập bàn cái chát, đứng bật dậy gầm lên:

- Con khốn đê tiện. Tao … không ngờ. Tao tưởng… nó chân tình.

AutoBot
28-08-2006, 02:00 AM
25. Chính lúc Linh đang lên cơn giận dữ, một giọng nói nhỏ nhẹ cất lên phía sau lưng:

- Linh, có gì mà kích động thế?

Long và Linh cùng giật mình quay lại. Nguyên hai người đang mải theo đuổi suy nghĩ của mình nên không để ý một người đàn ông dong dỏng, quần áo chỉnh tề bước vào văn phòng tự bao giờ.

- Ơ, chú Tân. Sao chú biết cháu ở chỗ này.

Quay sang Long, gã giới thiệu:

- Đây là chú Tân, bạn học cũ của ba tao. Còn đây là Long, bạn cùng làm với cháu.

Chú Tân bật cười ha hả, giọng cười tỏ ra rất thân thiện:

- Ha ha… Đúng là tuổi trẻ tài cao. Mới bấy nhiêu tuổi đã lập công ty, mở văn phòng riêng hoành tráng thế này.

Linh tỏ vẻ hơi ngượng. Gã kéo ghế mời khách ngồi, giả bộ đánh trống lảng:

- Chú tìm cháu có việc gì vậy? Chẳng khác nào rồng tới nhà tôm.
- À, chú đang định nhờ mày đì-zai cho chú nội thất của căn nhà mới xây. Phi mày ra, chú không tin được ai.
- Chuyện đó không thành vấn đề chú.

Linh bải hoải ngả lưng tựa vào thành ghế.

- Sao vậy, sao tinh thần xuống cấp thế? Chuyện làm ăn thế nào?
- Cũng có một số trục trặc nho nhỏ thôi.
- Chú có giúp gì được cho mày không?
- Chắc là không, chú.

Chú Tân dường như không tiện hỏi, liền chuyển đề tài khác.

- Việc trang trí nội thất trong nhà chú, chú giao hoàn toàn cho mày. Chi phí hết bao nhiêu, chỉ cần cho chú biết trước một tiếng. Thời gian tới chú phải đi Quảng Châu. Mày cũng biết chú quan hệ rất thân với Lãnh Sự Quán Việt Nam bên đó. Đợt này đi dự tính giới thiệu mấy công ty nước bạn về Việt Nam làm ăn, cũng môi giới cho một số công ty thương mại Việt Nam sang đó tìm đối tác làm ăn là các… công ty, xí nghiệp, nhà máy.

Một ánh chớp loé qua đầu Linh. gã bật dậy như gắn lò xo:

- Chú Tân, chú phải giúp cháu việc này.
- Việc gì vậy?
- Cháu muốn tìm một xưởng in tại Quảng Châu, đặt hàng in quảng cáo.
- Xời, tưởng chuyện gì. Chuyện đó chú giúp mày cái một. Nghề của chú và các anh trong Lãnh Sự Quán mà.

Long và Linh ngỡ ngàng đưa mắt nhìn nhau, không tin rằng mình lại may mắn như thế.

- Chú Tân, bọn cháu không biết tiếng Trung Quốc.
- Lo gì, chú mày đây nói tiếng Tàu như tiếng Việt, bên đó còn có vài bà bé hà hà…

AutoBot
28-08-2006, 02:01 AM
26. Đối với Long và Linh, ông chú này quả là một vị cứu tinh từ trên trời rơi xuống. Họ bàn bạc với nhau, quyết định chơi lại ông chủ xưởng in người Đài Loan một vố. Từ hôm đó, Linh liên tục gọi điện thoaị giục ông chủ xưởng in nhanh chóng hoàn thành việc in ấn và bàn giao sản phẩm. Lần nào ông chủ xưởng in cũng cùng một giọng trọ trẹ “Cậu Linh yên tâm” nhưng không lần nào đồng ý cho phép họ tới thăm xưởng. Cùng lúc đó, Linh thông qua ông chú và Lãnh Sự Việt Nam tại Quảng Châu tỉnh Quảng Đông tìm được một đối tác khác tại tỉnh này của Trung Quốc, chấp nhận thanh toán trước 100% chi phí in ấn. Họ nhanh chóng hoàn thành số lượng panô theo yêu cầu. Đương nhiên, Long và Linh mất thêm một khoản chi phí kha khá cho dịch vụ vận chuyển nhanh, nhưng so với tổng giá trị hợp đồng, số tiền dự tính dôi ra vẫn khá lớn.

Việc đặt in sản phẩm tại nước ngoài, Long và Linh giữ kín như bưng. Cả Lệ và Sa không ai hay biết chút gì. Linh lại quay về tính cười đùa cợt nhả thường ngày, hay chọc ghẹo Lệ và vẫn hay rủ Lệ đi chơi. Buổi tối Linh vẫn thi thoảng rủ Lệ tới vũ trường khiêu vũ. Chỉ riêng Long để ý thấy đôi khi ánh mắt Linh loé lên những tia giận dữ khi nhìn Lệ từ phía sau lưng. “Linh sẽ là một ngôi sao tài năng nếu đi theo con đường kịch nghệ”, Long thầm nghĩ.

Tới ngày giao hàng từ phía xưởng in Đài Loan, ông chủ xưởng in ngưòi Đài Loan gọi điện thoại tới thông báo máy in bị hỏng, không thể thực hiện việc in panô theo yêu cầu. Việc này vốn đã không nằm ngoài dự tính của hai người bạn. Ông chủ xưởng in rõ ràng vô cùng kinh ngạc khi không hề thấy Linh nổi giận mà chỉ nghe Linh lãnh đạm cảm ơn một câu rồi cúp máy. Kết thúc cuộc điện thoại, Linh quay sang hai cô gái xinh đẹp lớn tiếng hô hoán:

- Hai bé của anh. Chuẩn bị nhận hàng nhé. Lệ, em quay số điện thoại này… nói Công ty Long Linh yêu cầu giao hàng ngày hôm nay trước bốn giờ chiều.

Đây là số điện thoại kho hàng của một công ty vận tải giao nhận Linh đã hợp đồng từ trước. Nguyên toàn bộ số sản phẩm panô hoàn chỉnh đã về tới kho hàng từ hai ngày trước và được hai người bạn kiểm tra kỹ lưỡng.

Đúng năm giờ chiều, toàn bộ số hàng đã nằm gọn ghẽ tại nhà kho nhỏ phía sau văn phòng công ty. Linh bây giờ tựa người trên ghế, hai chân vắt chữ ngũ. Y cất tiếng gọi:

- Lệ, em ra đây anh có chuyện muốn nói.

Long lo lắng nhìn bạn. Y cảm thấy vở kịch của Linh sắp tới hồi hạ màn. Linh đốt một điếu thuốc, phì phèo nhả khói. Trước giờ y vốn không bao giờ hút thuốc trong văn phòng. Lệ nghe ngữ điệu và thấy điệu bộ khác lạ của Linh vội khép nép tới ngồi trên chiếc ghế nhỏ đối diện với bộ sa lông Linh đang phè phỡ ngự trên. Gã búng tay quăng lên mặt bàn một phong bì tiền khá dày. Chiếc phong bì nhăn nheo được buộc bằng mấy cọng thun cáu bẩn. Rõ ràng gã đã chuẩn bị chiếc phong từ trước.

- Long, mày đưa cái đó cho tao.

Long chuyền cho Linh tờ giấy, nét mặt không khỏi lo lắng. Gã đã nói với Long từ trước không được can thiệp vào chuyện của gã.

- Đây là ba tháng lương của cô và quyết định cho cô thôi việc.
- Anh Linh… Chuyện gì… ?

Linh phà một hơi thuốc lên trần nhà, dụi tàn thuốc vào cái phong bì trước mặt rồi đứng dậy.

- Tính từ thời điểm này, cô còn năm phút để thu xếp đồ đạc rồi cuốn xéo khỏi văn phòng của tôi. Đừng bao giờ vác mặt quay về đây nữa.

Linh quay người bước thẳng ra cửa. Chiếc xe của y đã dựng sẵn. Chớp mắt, bóng y đã hoà vào và mất hút trong dòng người vội vã trên phố.

Phi Lệ vẫn như chưa tin vào tai mình, vào mắt mình. Cô gái trân trân nhìn chiếc phong bì trên mặt bàn. Bất ngờ cô ôm mặt bật khóc và chạy nhanh ra cửa.

- Lệ, mày đi đâu vậy?

Sa thất thanh gọi nhưng Lệ không hề đứng lại. Sa quay sang hỏi Long:

- Anh Long, chuyện này là thế nào?
- Kết quả của sự lừa lọc bội phản. Cô ta tự phải biết. – Long lãnh đạm trả lời.
- Anh… Anh…

Sa nghẹn lại một lúc.

- Thì ra các anh đã sớm chuẩn bị từ trước. Các anh… tệ lắm.

Sa vùng mình chạy đuổi theo Lệ. Cũng giống như Linh, Sa chạy đi mà không hề quay đầu lại. Chỉ còn lại một mình Long với cảm giác khó chịu trong người. Bất chợt một vật trên bàn đập vào mắt Long. Chiếc phong bì cáu bẩn gói ba tháng lương cho thêm của Lệ vẫn còn nguyên trên mặt bàn.

“Mình có nên đuổi theo Sa không?” Long ngần ngừ giây lát, với lấy chiếc phong bì cất vào ngăn kéo. “Tại sao cô ấy lại cáu với mình? Ngày mai cô ấy liệu có đi làm không nhỉ? Nếu cô ấy không tới, trưa mai mình sẽ đi tìm cô ấy.”

AutoBot
28-08-2006, 02:01 AM
27. Tối hôm đó, Long và Linh vào quán cà phê quen thuộc gần trường. Linh liên tục đốt thuốc, thả từng vòng khói cuồn cuộn. Hai người cứ ngồi im như vậy hồi lâu. Sau cùng, Long là người phá vỡ sự im lặng trước:

- Linh, từ hồi tao với mày quen nhau tới giờ đã gần ba năm rồi đó.
- Ừ.
- Mày đã giúp tao rất nhiều.
- Đừng nói nữa. Tao mệt.

Long trầm ngâm hồi lâu. Lẽ ra hôm nay phải là ngày vui mới đúng. Tự nhiên hai người rơi vào tâm trạng nặng nề.

- Hai ngày nữa giao hàng cho khách, việc coi như xong. Còn việc này nữa, Chủ Nhật tới, khoa tổ chức lễ phát bằng tốt nghiệp.
- Ừa, có cũng khác gì đâu?

Long vốn biết gã chẳng quan tâm tới chuyện học hành bằng cấp lắm. Nhưng dù sao cũng là công sức bốn năm trời. Với Long, ngày đó vẫn là một ngày trọng đại.

Long kéo xích ghế lại gần Linh, quàng tay qua vai bạn.

- Tao hỏi thật mày, mày thương Lệ thật phải không?

Linh im lặng hồi lâu không đáp. Lát sau gã chỉ lặng lẽ gật đầu.

- Mày… có còn thương cô ấy không?

Linh quay ngoắt lại nhìn Long giận dữ. Chớp mắt, người gã chợt xìu xuống, uể oải:

- Mày may mắn hơn tao nhiều lắm.

Linh đứng dậy gạt tay Long ra khỏi vai. Gã bỗng cáu giận tung chân đá văng chiếc ghế nhựa lăn lông lốc.

- Mày việc đ… gì phải thò mũi vào chuyện của tao?

Gã đùng đùng bỏ ra ngoài. Kể từ ngày quen Long, gã đã không biết bao nhiêu lần bỏ mặc Long đùng đùng ra về như thế. Long hiểu tính bạn nên không bao giờ trách bạn. nhưng lần này rõ ràng không phải là một cách thể hiện cá tính ngang ngược nữa mà chính là sự kìm nén không được của cảm xúc.

Long cũng đứng dậy kêu tính tiền rồi ra về, phớt lờ những ánh mắt tò mò hiếu kỳ của rất nhiều người trong quán.

AutoBot
28-08-2006, 02:02 AM
28. Những tấm panô đã giao xong và hợp đồng đã hoàn tất. Khách hàng tỏ ý rất hài lòng và chuẩn bị ký thêm hợp đồng mới với giá trị lớn hơn mấy lần. Lẽ ra Long và Linh sẽ rất vui nếu như không có chuyện của Lệ. Mấy ngày liền Linh cứ ủ rũ đi ra đi vào, chán lại lôi giá vẽ ra vẽ. Long muốn an ủi bạn nhưng vốn không có khiếu ăn nói nên chẳng biết nói gì.

Sa cũng không đến văn phòng đi làm. Tối hôm đó Long tìm đế chỗ ở của Sa và Lệ. Sa ra cửa tiếp chứ không cho Long vào nhà.

- Em đoán được gần hết chuyện của các anh. Cái Lệ tuy có lỗi, nhưng nó không phải chủ tâm như thế. Nó không có ác ý. Chỉ là nó không ngờ hậu quả tới như vậy. Nó nói với em, nó bị người ta lợi dụng.
- Đừng nhắc việc của Lệ nữa. Sao em không đi làm?
- Anh và anh Linh chơi với nhau thế nào, em và cái Lệ cũng thế. Cái Lệ có lỗi với các anh, em cũng không còn mặt nào làm việc cho các anh nữa. Với lại, bọn em cùng ở quê lên thành phố…

Sa ngần ngừ một lát rồi nói tiếp:

- Anh Linh xử sự thế là quá đáng lắm. Anh ấy nghĩ cứ dùng tiền là gạt được hết quan hệ tình cảm khi xưa. Sao anh ấy không chịu nghe cái Lệ giải thích? Còn anh nữa, anh cũng không nói giúp một lời.

Long hơi nhăn mặt, cầm tay Sa nói:

- Thì hôm nay anh đến muốn làm người hòa giải đây.

Sa khẽ khàng rụt tay lại.

- Cái Lệ nó không muốn gặp các anh nữa đâu.
- Lệ nói gì với em?
- Cái đó giờ không còn quan trọng nữa.

Long rút trong túi ra một phong bì tiền. Chính là số tiền bữa trước Linh nóng giận quăng lên mặt bàn và dụi tàn thuốc lá lên. Long đã thay một phong bì mới, dán kín cẩn thận.

- Em cầm số tiền này đưa cho Lệ. Còn em mai cứ đi làm nhé. Bọn anh tuyển người mới không dễ. Hơn nữa, mình làm việc với nhau quen rồi.

Sa lắc đầu.

- Em không cầm tiền được đâu. Cái Lệ nhất định không nhận và sẽ giận.
- Đừng nói thế. Anh biết Lệ phải mất một thời gian mới tìm được việc mới. Bọn em xa nhà, đâu có ai nương tựa. Em đừng cho Lệ biết là được, cứ cầm tiền rồi ngầm giúp cô ấy.

Sa lưỡng lự một lát rồi gật đầu, cầm lấy phong bì tiền từ tay Long.

- Mai em có đi làm không?

Sa lặng lẽ nhìn Long không đáp.

- Đi làm đi. Coi như giúp đỡ tụi anh mà.

Long nhìn hoài vào mắt Sa chờ đợi. Hồi lâu, Sa cúi đầu đáp:

- Dạ.
- Thôi anh về đây. Mai gặp em trên văn phòng nhé. Đừng nói với Lệ chuyện anh tới đây.
- Dạ.

Long quay xe nổ máy. Trước khi đi, Long nhìn Sa buộc miệng:

- Hai ngày nay anh nhớ em nhiều lắm.

Nói xong, như cảm thấy xấu hổ với mình, Long rồ máy vọt đi. Sa ngẩn ngơ đứng trông theo, miệng lẩm bẩm:

- Em cũng thế. Em cũng rất nhớ anh.

AutoBot
28-08-2006, 02:02 AM
29. Lễ tổ chức trao bằng tốt nghiệp, Long tới tận nhà kéo Linh đi. Ngày hôm đó, hai người cũng đã ký được hợp đồng ghi nhớ với vị khách hàng và chuẩn bị làm ma két cho các sản phẩm mới. Công việc kinh doanh xem ra thuận buồm xuôi gió.

Trên hội trường lớn của trường, các tân cử nhân xúng xíng trong những bộ quần áo dự lễ dài thượt. Đầu họ đội những chiếc mũ hình vuông có những tua vàng rủ xuống. Long cũng diện một bộ, trong lòng có một cảm giác hân hoan là lạ. Toàn bộ số quần áo này là do nhà trường đi thuê về cho các tân cử nhân mặc dự lễ. Duy nhất một mình Linh không khoác bộ lễ phục đó lên người. Khi Long đưa bộ lễ phục cho gã, gã chỉ choang một câu: “Dị hợm!” rồi quay mặt ra chỗ khác.

Lễ tốt nghiệp từng người bước lên nhận bằng. Long phải lên tới hai lần, một lần nhận cho mình và một lần nhận cho Linh. Lúc tan lễ đã quá năm giờ chiều, Linh chuẩn bị leo lên xe Long ngồi thì chuông điện thoại cầm tay reo vang.

- Số của lão Đài Loan. – Gã cười khẩy và bấm máy, lại để loa cho Long cùng nghe thấy.
- Cậu Linh. Cậu phá cái hợp đồng của ngộ. Cậu phải đền ngộ.
- Ông Zhang, chúng ta có ký hợp đồng quái gì đâu. Ông về bảo lão mập sau này đừng có phá tụi tôi nữa. Nói lão tự lo mà giữ khách của mình đi.
- Cậu Linh. Cậu phải chi một trăm triệu cho ngộ. Cậu đã phá cái hợp đồng.

Linh bất giác bật cười ha hả.

- Này ông Zhang, ông có nằm mơ giữa ban ngày không đấy hả? Mai đánh xe qua văn phòng tôi. Tôi thí cho ông một triệu. Ha ha… như ông và cái lão mập, các ông sống thêm vài chục tuổi nữa sẽ có tư cách nói chuyện với tôi ha ha…
- Cậu Linh, cậu sẽ ân hận.
- Xin thông báo la thằng này từ nhỏ chưa ân hận cái gì bao giờ. Thằng này chờ đây. Chúc may mắn. Good bye lão già ngoại quốc xấu trai ha ha ha...

Linh cúp máy, leo lên ngồi sau xe Long cười cười nói:

- Tao vốn chẳng coi cái bằng ra gì, học chỉ để cho ông già tao biết là tao học được. Nhưng tao thấy mày hứng chí quá. Thôi, kiếm chỗ nào làm vài ly đi. Tao chia vui với mày.

Long gật đầu. Quả hôm nay Long rất vui. Nếu không có chuyện của Linh và Lệ như một đám mây u ám che ngang thì có lẽ hôm nay sẽ là một ngày tuyệt vời nhất trong đời Long.

AutoBot
28-08-2006, 02:03 AM
30. Hai người tìm một nhà hàng khá sang trọng, thuê một phòng riêng. Long cảm thấy Linh xài tiền hơi uổng phí. Nhưng thôi, hôm nay là ngày vui. Hơn nữa, họ vừa kiếm được một khoản thu nhập rất khá sau khi đã trừ chi phí lô hàng panô vừa rồi. Họ vừa cụng ly vừa nói chuyện trường lớp, bình phẩm khả năng của các bạn hữa trong khoa và cân nhắc lựa chọn tìm thêm một vài người nữa hợp tác trong công việc. Uống một hồi lâu, Linh đột ngột hỏi:

- Long này, mày nói sao mà Sa chịu quay lại làm vậy?
- Tao nói cô ấy là một phần của văn phòng, và tụi mình không thể thiếu cô ấy.
- Hừ, mày xạo quá. Mày mà nói được như thế? Tao biết thừa. Sa quay lại vì cô ấy muốn thế chứ không phải vì mày thuyết phục.

Long cũng không muốn tranh luận thêm về đề tài này liền kiếm cách đánh trống lảng.

- Người ta thường nói rựơu tam chè tứ. Uống hai thằng chán quá. Hay kêu thêm thằng nào nữa trong khoa mình tới đây?
- Khỏi. Tao có nhiều bạn bè, nhưng chỉ có mày là bạn thực sự thôi. Cũng chỉ có mày làm tao phục.
- Tao đâu có hơn gì mày.
- Không, mày có cái hơn tao và tao có cái hơn mày. Bọn mình là một cạ mà.
- Mày say rồi hả?
- Say cái đầu mày.

Hai người đã uống khá nhiều. Linh gục gặc đầu, giọng nói đã bắt đầu lè nhè.

- Hôm nay không kêu ai hết nữa. Tao với mày đi vũ trường, quất thêm chai nữa rồi về nhà tao ngủ.

Chẳng đợi Long đồng ý hay không, gã la toáng lên kêu nhà hàng tính tiền rồi lảo đảo đi về phía nhà vệ sinh.

AutoBot
28-08-2006, 02:03 AM
31. Từ vũ trường đi ra, hai người đã mềm nhũn. Long vốn không ưa chốn vũ trường xô bồ, hôm nay đi chỉ vì chiều bạn. Họ đã uống hết hơn một chai rượu nữa. Chưa bao giờ kể từ khi quen nhau, họ uống nhiều như thế. Khi bảo vệ dắt xe ra, Long toan cầm lái thì Linh giằng lấy:

- Mày …híc… ra đằng sau tao ngồi mau… híc… Tao… híc… tửu lượng cao hơn mày.

Long cũng cảm thấy mặt mày choáng váng, tự cảm thấy đi không vững nên cũng không phản đối. Chiếc xe loạng choạng một lát rồi ào ra đường.

Trời đã khuya, không khí lạnh ban đêm làm Long tỉnh người lại. Linh vẫn lái xe chầm chậm trong đêm, không muốn về nhà ngay. Họ im lặng, không ai nói với ai tiếng nào, dường như cùng muốn tận hưởng cái không khí trong lành yên ả của thành phố về đêm.

Đi mấy vòng, chợt Long để ý thấy không phải mỗi Long và Linh đang lượn lờ trên đường. Sau lưng họ còn có mấy chiếc xe nữa chia làm hai tốp cũng lặng lẽ luợn lờ. Long bỗng thấy chột dạ.

- Về thôi mày.
- Ừa… híc… đi thêm vòng nữa.

Nói vậy nhưng Linh vẫy vòng xe định quay về. Bất ngờ chiếc xe gần nhất phía sau vọt tới. Người ngồi sau xe đạp mạnh vào bánh trước xe Linh đang lái. Chiếc xe đổ kềnh đè lên người gã. Xe chạy chậm nên Long kịp nhảy ra khỏi xe. Toan đỡ Linh dậy thì lại một chiếc xe phía sau lại gầm lên lao tới. Một cánh tay phía sau xe loang loáng vung lên.

Trước khi ngã người xuống đất, Long vẫn nghe thấy tiếng xe máy gầm rú. Ai đó hét lên: “Đứng lại! Không được hành hung!”. Rồi thấp thoáng mấy bóng người xô lại. Một cánh tay đã đỡ lấy Long trước khi Long lảo đảo ngã xuống và hoàn toàn không còn hay biết gì nữa.

AutoBot
28-08-2006, 02:03 AM
32. Đầu và bả vai đau nhức. Long muốn nâng cánh tay dậy nhưng như cảm thấy bất lực. Mình đang ở đâu vậy nhỉ? Chuyện gì đã xảy ra? Ờ, những bóng người… ánh đèn xe loang loáng… tiếng la hét… Linh bị xe đè nằm dưới đất… một cánh tay vung lên…

Long cố mở mắt ra nhưng hai mí mắt nặng chĩu. Phải rồi, mình và Linh bị chặn đánh. Hoá ra mình chưa chết. Mình đang ở đâu đây?

Một hơi thở nóng ấm phả vào má Long. Long cựa người. Một giọt nước âm ấm rơi xuống, lăn dài trên má Long. Long cảm nhận rõ lắm. Mở mắt ra, mắt chưa quen với ánh sáng khiến Long phải nheo lại. Một bóng người mờ mờ trước mắt và một tiếng reo nhỏ mừng rỡ:

- Anh tỉnh lại rồi!

Quen với ánh sáng. Long đã rõ gương mặt đang cúi sát bên mình. Chính là Sa. Sa nhỏm người dậy, nhưng cũng không giấu những giọt nước mắt đang như mưa.

- Anh tỉnh lại rồi. Anh làm em lo quá.
- Sa, đây là đâu?

Sa nhẹ nhàng đặt một ngón tay lên miệng Long.

- Anh mới tỉnh dậy, còn yếu lắm. Đừng nói nhiều. Để em đi kêu bác sỹ. Đây là bệnh viện. Anh đã mê man hai ngày rồi.

Sa đứng lên toan đi. Long đột ngột yếu ớt cất tiếng gọi:

- Khoan đã, Sa. Anh Linh đâu?

Một bóng người xuất hiện ngay cửa phòng.

- Tao đây. Tao chưa chết đâu. Mày lo cho thân mày đi hì hì…

Linh né người cho Sa đi qua, tựa lưng vào cửa, miệng cười hềnh hệch. Long thấy tay gã buộc một mảnh băng trắng quấn ngang cổ.

- Linh, chuyện gì xảy ra vậy?

Linh bước lại ngồi cạnh Long. Gã đưa tay sờ trán Long và nói:

- Còn nóng lắm. Mày còn sốt. Đừng nói nữa, để tao kể qua cho mày nghe. Tụi mình bị lão Đài Loan cài bẫy đập. Ông già tao biết trước nên cho người ngầm bảo vệ. Nhưng tụi nó ra tay nhanh quá, can thiệp không kịp. Tao chỉ bị trật khớp tay, còn mày thì bị nặng quá.

Long vô cùng ngạc nhiên.

- Mày nói… ông già mày… bảo vệ?
- Ừ, tao làm lành với ổng rồi. Ổng vốn theo sát và giúp đỡ tụi mình từ đầu tới cuối.

Long toan hỏi nữa thì một bác sỹ bước vào yêu cầu Linh ra khỏi phòng. Vị bác cặp nhiệt độ, banh tròng mắt Long ra xem, lẩm bẩm gì đó rồi nói:

- May cho cậu lúc đó cậu đang cúi người. Cái ống nước theo đà xe lao tới đánh sượt đầu trượt xuống bả vai. Nếu đánh trúng đầu, cậu đã ra người thiên cổ rồi.

Vị bác sỹ lúi húi viết toa thuốc gì đó rồi lại nói:

- Tôi kêu y tá thay thuốc cho cậu. Trong này có thuốc an thần. Cậu nghỉ một giấc cho khoẻ. Sợ nhất là chấn thương đầu, nhưng bây giờ thì không sao rồi.

Vị bác sỹ bước ra. Lập tức trong phòng lố nhố mấy bóng người. Long chỉ biết có Linh và Sa, ngoài ra còn mấy người đứng tuổi nữa gương mặt rất lạ. Chợt vang lên một tiếng gắt gỏng:

- Mấy ngưòi đi ra ngoài cho tôi thay thuốc cho người bệnh. Lố nhố trong đây làm cái gì? Còn cái cậu này, cậu về phòng cậu nằm mau. Cậu có muốn tôi tiêm cho cậu một liều thuốc ngủ không hả?

AutoBot
28-08-2006, 02:04 AM
33. Mấy ngày sau, Long đã có thể ngồi dậy. Sa ngồi bên cạnh vừa bóc cam vừa thủ thỉ trò chuyện. Linh nằm ở phòng cách đó không xa, lâu lâu lại trốn sang chơi. Mỗi lần bị y tá bắt gặp la mắng là gã lại cười hề hề. Gã được cái duyên trời phú, không ai có thể giận gã được lâu. Mấy lần Long toan hỏi gã về Lệ nhưng có mặt Sa nên không tiện. Chợt có tiếng nói:

- Cậu Long. Nghe nói cậu khoẻ rồi, tôi mới tới thăm đây.
- Ơ, chú Tân.

Đúng là vị khách đã cứu Long và Linh một bàn thua trông thấy cách đây không lâu. Phiá sau chú Tân còn một người nữa, Long vừa nhìn đã nhận ra ngay. Người đàn ông này đứng tuổi, ăn mặc lịch sự khác hẳn với phong cách của Linh nhưng khuôn mặt thì giống Linh như đúc.

- Dạ, cháu chào bác.

Người đàn ông đó đúng là cha của Linh. Ông dịu dàng nói:

- Con cứ nằm nghỉ đi, không cần ngồi dậy.

Sa đứng cạnh giới thiệu:

- Đây là bác Phương, ba của anh Linh.

Long quay sang chú Tân.

- Cháu chưa gặp được chú để cám ơn chú việc giúp bọn cháu đợt vừa rồi.
- Cậu không cần cám ơn tôi. Cậu cám ơn anh Phương đây. Chính anh Phương biết hết mọi khó khăn của các cậu và nhờ tôi tới gợi ý giải pháp giúp đỡ.

Long vẫn ngơ ngác không hiểu.

- Làm sao bác Phương biết được.

Ông Phương lúc này mới cất tiếng.

- Bác chỉ có một mình thằng Linh là con độc nhất, làm sao có thể không quan tâm tới nó được. Ông giám đốc cũ chỗ con có thể cài người vào công ty các con thì bác cũng có thể làm ngược lại.

Trầm ngâm một lát, ông nói tiếp:

- Thực ra mục đích ban đầu của bác chỉ là theo dõi bước tiến của thằng Linh thôi trong công ty đó thôi. Bác cũng bị bất ngờ khi nó và con quyết định ra ngoài mở doanh nghiệp riêng đột ngột như vậy. Bác rất vui khi hai đứa con đã trường thành, đủ lông đủ cánh. Bác còn vui hơn nữa khi các con đã thực sự là những người bạn tốt, rất tốt của nhau.

Ông quay sang phía Sa.

- Sa, con đi gọi thằng Linh nhà bác qua đây.

Lát sau, Linh đã xuất hiện ở cửa phòng, cánh tay bị băng vẫn treo trên cổ. Chờ Linh ngồi xuống, ông Phương mới nói tiếp:

- Việc ông chủ xưởng Đài Loan và ông giám đốc dùng thủ đoạn giang hồ để hại hai con, ba nhất định sẽ không bỏ qua chuyện này. Hai con có thể yên tâm về việc đó. Họ sẽ được một bài học thích đáng và sẽ không dám làm gì các con nữa đâu. Giờ ba muốn hỏi dự tính sắp tới của hai con.

Long là người cất tiếng trước.

- Công việc đang thuận buồm xuôi gió, bọn con sẽ tiếp tục phát triển công ty quảng cáo Long Linh.

Long vốn nghĩ Linh cũng sẽ đương nhiên đồng ý. Thật bất ngờ, Linh lại có chủ ý khác.

- Công ty Long Linh trong thời gian tới sẽ do mình mày quản lý thôi. Tao đã bàn với ba tao, thời gian tới tao sẽ sang Nhật du học một thời gian.

Long tròn mắt ngạc nhiên.

- Mày đòi đi học? Tao có nghe lộn không? Mà mày sang Nhật làm gì?

Linh chậm rãi giải thích.

- Tao muốn đi xa một thời gian. Có nhiều việc ở đây tao muốn quên, một thời gian xa nhà sẽ bình tâm lại. Hơn nữa, nó cũng vì tương lai công ty hai đứa mình.
- Mày nói rõ hơn được không?
- Tao đã nghiên cứu thị trường truyện tranh Việt Nam. Hầu như không thể cạnh tranh với truyện tranh Nhật Bản, trong khi hoạ sỹ Việt Nam có thừa trình độ và khả năng. Nguyên nhân chính nằm ở chỗ chi phí sản xuất truyện tranh Việt Nam quá cao vì sản xuất thủ công.

Long càng ngạc nhiên hơn.

- Mày định sản xuất truyện tranh công nghiệp? Nghe kỳ khôi quá.
- Ừa, quan trọng là công nghệ phần mềm. Tao dự tính sẽ sang đó học và tạo ra một phần mềm, nhờ nó hoạ sỹ vẽ truyện sẽ tiết kiệm rất nhiều sức lao động. Ví dụ cảnh một toà nhà, hoạ sỹ chỉ cần vẽ thật chi tiết một toà nhà ban đầu, sau đó dùng phần mềm không gian ba chiều để xây dựng bối cảnh cho tất cả các tranh trong truyện. Tương tự như vậy với cây cỏ, hoa lá, các vật ngoại cảnh và cả động tác các nhân vật. Lúc vẽ truyện, họa sỹ chỉ cần dồn tinh hoa vào việc biểu cảm trên nét mặt nhân vật.

Long bật kêu một tiếng:

- Tuyệt. Không ngờ mày nghĩ được như thế. Nhưng…
- Mày yên tâm, thời gian chỉ một năm. Việc quản lý công ty ở nhà, ba tao và chú Tân sẽ giúp mày một tay.

Ông Phương cũng nói xen vào.

- Con có khó khăn gì thì lúc nào cũng phải nhớ có bác và chú Tân đứng sau lưng.

Long lại nói:

- Không, ý con nói là … Lệ…
- Chuyện tao và Lệ thực sự hết rồi. Trong tình yêu, người ta chỉ bị lừa dối một lần là quá đủ.

Gã lại nói thêm:

- Lúc tao mới chơi với mày, ba tao đã cho người xuống tìm hiểu gia cảnh mày, biết mày chỉ có một mẹ già ở quê và không họ hàng thân thích trên thành phố này. Ba tao muốn… nhận mày làm con nuôi.

Câu nói khiến tất cả mọi người trong phòng giật mình. Ông Phương nhỏ nhẹ nói:

- Long, con có muốn gọi bác… bằng ba không?

Long vô cùng xúc động. Chưa bao giờ Long nghĩ ở thành phố này, mình sẽ có một gia đình.

- Ba…
- Con ngoan… - Ông Phương cũng xúc động.

Ông ngừng lời một lát rồi nói tiếp.

- Thời gian qua ba lo lắng cho hai con rất nhiều. Con nên nghe lời ba, đừng hư như thằng Linh. Sau khi ra viện, con sẽ quản lý công ty, đồng thời phải cấp tốc học thêm một khoá quản trị kinh doanh nữa. Hai con đã trưởng thành. Nhưng để đứng vững được trên thương trường, hai con còn thiếu nhiều điều kiện lắm.
- Dạ, con biết.

Linh đột ngột cười hì hì.

- Dạ, con cũng biết.

Ông Phương lườm Linh rồi đứng dậy. Lúc này, mặt ông nghiêm hẳn.

- Long, có một chuyện ba rất buồn vì con. Suốt ba năm qua, con chưa hề về thăm mẹ con lấy một lần.

Long há miệng. Thời gian qua, quả thật ngoài việc hàng tháng gửi một khoản tiền về cho mẹ, Long chỉ mải lo phấn đấu, tu dưỡng nghiệp vụ, vật lộn với thương trường, chưa hề một thoáng trong đầu có ý nghĩ sẽ về quê thăm mẹ.

Ông Phương trước khi ra về còn nói một câu, giọng đượm buồn:

- Phải chăng đó chính là sự khác nhau giữa thế hệ ba và thế hệ trẻ các con… thế hệ 8X.

AutoBot
28-08-2006, 02:04 AM
34. Ngày Long ra viện, Linh đã lên đường sang Nhật. Sa đi cạnh Long, hai người sóng đôi bước ra khỏi cổng bệnh viện.

- Chuyện cái Lệ, bây giờ em mới nói với anh. Sau khi về làm cho công ty, nó vẫn lao theo cái cơn lốc “bán hàng đa cấp” như con thiêu thân. Biết bao lần em cản nó mà không được. Nó đi vay nợ, và người cho mượn nợ chính là ông giám đốc cũ của anh.
- Hả? Có chuyện vậy sao?
- Nó bị ông ta ép. Nó vốn đã tính xin nghỉ làm vì cảm thấy có lỗi với anh Linh. Nó thực sự không ngờ… việc đột ngột và… hậu quả lớn đến thế. May mà có bác Phương, nếu không…
- Sa, giờ Lệ đang ở đâu?
- Hôm anh mê man, nó vào bệnh viện thăm anh Linh. Anh ấy mắng chửi nó, nói tại nó anh mới bị tai nạn thế này. Anh ấy nói sẽ không bao giờ tha thứ cho nó.

Long cảm thấy lòng mình như chùng lại.

- Giờ cô ấy ở đâu?
- Nó lên Đồng Nai rồi. Nó mới xin được một công việc văn phòng tại một khu công nghiệp trên đó. Nợ nó cũng đã trả hết. Hình như… cũng là bác Phương giúp.

AutoBot
28-08-2006, 02:05 AM
35. Xách giỏ đồ bước xuống khỏi chiếc xe đò, Long căng người hít một hơi dài không khí trong lành nơi đồng nội. Đã ba năm rồi. Phải, ba năm rồi…

- Này anh, đồ của anh đây, lấy nhanh để xe còn đi tiếp.

Gã phụ xe cau có chuyền cái ba lô thật nặng xuống cho Long. Long chỉ cười cười nhìn theo chiếc xe đò khuất bóng dần trên xa lộ.

Chỉ còn vài cây số cuốc bộ nữa là sẽ về tới nhà, về với mẹ.

Mẹ ơi, trên đời không chỉ mình mẹ thương yêu con!

Mẹ ơi, con đang về với mẹ đây !

Tác giả : Hoàng TN - SiemReap (Cambodia) 01/08/2006.

Đặng Lệ Thủy
19-12-2006, 02:41 PM
Truyện này rất hay dài nhưng đưa thành từng chương nhỏ rất dễ đọc, cám ơn Root nhiều :D

22k3-9668
12-06-2007, 08:26 PM
bác post đc quả truyện hay quá,đọc mà phê.

CannonHS
12-06-2007, 09:54 PM
Chuyện hay quá trời.Cá kiếm đc không ít EXP

đuổi gà
13-06-2007, 06:59 AM
Tác giả Hoàng TN của truyện này tên thật là Hoàng Tuấn Ngọc. Ông là người Nam Định, cao to, đẹp giai, nói được 4 ngoại ngữ, tốt nghiệp MBA marketing của ĐH Phonenix - Canada, một vợ và một con gái :D

Hiện ông là đồng nghiệp của mình tại Sài Gòn.

Ngoài tác phẩm này, còn một số truyện khác ở đây :
http://vnthuquan.net/truyen/tacpham.aspx?tacgiaid=2837

Nguyễn Thị Hương
07-12-2008, 12:11 AM
truyện hay.
@ đuổi gà: thế anh chỉ cho tt của tác giả mà hok cho tt của bạn tác giả ak????D:D:D:D

y3u3mv0d0j
13-02-2011, 04:56 PM
:-* cảm ơn bạn đã gửi bài này nha
:-) tớ thấy rất hay và ý nghĩa